Siêu sao -q4- Chương 43+44+45

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ tứ thập tam chương: tin em.

Đường Phong đứng ở cửa phòng ngủ vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cậu rơi vào trên người Lục Thiên Thần đang ngủ trên giường.

Đêm qua Lục Thiên Thần vừa mới lên máy bay đến Mỹ, sau khi xuống máy bay không hề nghỉ ngơi mà chạy đi ra ngoài, tuy Đường Phong không biết Lục Thiên Thần làm thế nào tìm được cậu, nhưng cả một đêm hôm qua người đàn ông kia hình như không hề ngủ.

Về tới khách sạn, Lục Thiên Thần vào phòng tắm trước, chờ Đường Phong tắm rửa thay quần áo xong, liền phát hiện người kia đã mặc quần áo ngủ ngủ ở trên giường.

Cảm giác người kia gầy đi một ít, đáy mắt cũng có nhiều xanh tím nhàn nhạt, một đoạn thời gian này Lục Thiên Thần hẳn là chưa từng ngủ ngon, tuy rằng vẫn có tinh thần, nhưng cảm giác mệt mỏi rã rời trên người lại nồng đậm đến mức ngay cả người thường như Đường Phong cũng nhận ra được.

“Đừng nhìn cậu ta nữa, anh sẽ ghen.” Charles nhỏ giọng nói, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cậu, thuận tiện trộm hôn lên gương mặt Đường Phong một cái, “Đi ra ăn chút gì đi, anh vừa gọi bữa sáng.”

Ngày tiếp theo sau tiệc tối giải Oscar, trên báo chí đều là tin tức về ngày hôm qua, phần lớn báo chí đều dùng rất nhiều số trang miêu tả tình huống đêm qua siêu sao đã qua đời Fiennes Đường nhận được giải thưởng thành tựu cả đời.

Đối với Đường Phong xem ra giống như một sự kết thúc bài văn, kết thúc thuộc về Fiennes Đường.

Sau đó, phỏng chừng sẽ rất khó thấy được tin tức liên quan đến Fiennes.

Tùy tiện xem vài lần, Đường Phong liền đặt tờ báo sang một bên, cúi đầu uống nước trái cây, nói: “Chuyện Lục Thiên Thần tới đây anh đã biết trước?”

Cậu không tin Charles lại không có bất cứ tin tức gì, nhưng ngoài ý muốn chính là, Charles đối với chuyện hai người bọn họ đêm qua ở bên ngoài ngồi một đêm không về hình như cũng không kinh ngạc.

Sáng sớm khi cậu và Lục Thiên Thần từ bên ngoài trở về, Charles cũng không có quá nhiều phản ứng, chỉ là mắng Lục Thiên Thần vài câu như “Có phải cậu để bảo bối Đường của tôi hứng gió lạnh bên ngoài hay không, nhìn bàn tay lạnh ngắt này”.

“Không được anh cho phép, tên kia đừng hòng tới gần em nửa centimet.”

Charles nói nghe thế nào cảm giác lại có một tầng ý tứ khác, Đường Phong híp mắt nhìn chằm chằm gấu Char: “Được anh cho phép?”

“Anh cho phép Lục Thiên Thần đến gần em?” Đường Phong vung lên khóe miệng, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, “Em không nghe nhầm chứ, từ bao giờ Charles keo kiệt trở nên hào phóng như vậy?”

Charles cười đến nheo lại con mắt: “Từ trước đến nay anh vẫn là một người đàn ông hào phóng, thân ái sao em có thể hiểu lầm anh sâu sắc như vậy, em đã không có hứng thú với đàn ông cường tráng như anh, nhưng biết đâu em lại có hứng thú với cái tên nhìn qua lạnh như băng ở bên trong kia cũng không chừng, anh đây đều là vì hạnh phúc của em, cảm động không? !”

Không, tuyệt không.

Cậu không muốn đi áp một con gấu, cũng không muốn đi ôm một núi băng lớn, nhưng cậu rất thích thấy gấu bắc cực và tòa núi băng này hòa thuận ở chung.

. . .

. . .

Thật đúng là. . . Hoà thuận ở chung.

Không có khắc khẩu tràn ngập địch ý, cũng không có ánh mắt căm thù nhìn nhau không vừa mắt, tuy thỉnh thoảng cũng sẽ đấu võ mồm, nhưng toàn bộ bầu không khí trên cơ bản đều là ấm áp hài hòa.

Quá hài hòa, đến nỗi khiến cho Đường Phong một chốc cũng không hiểu hai người này rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Vậy nên vào lúc ba người ăn cơm chiều, Đường Phong nói một câu thế này: “Các anh không phải là từ hận sinh ái, quyết định cặp với nhau chứ?”

“Khụ khụ khụ!” Lục Thiên Thần đang uống rượu nho trực tiếp bị sặc.

“Phụt ——” Charles đang nhai thịt bò thiếu chút nữa thì phun ra, nhanh tay dùng khăn ăn che miệng xoay người chạy ra ngoài, phỏng chừng là đi rửa tay.

“Phản ứng của hai người thật kịch liệt, bị em nói trúng rồi?” Khăn ăn xoa xoa tay, Đường Phong thảnh thơi thong dong nhấp một ngụm rượu, cực kỳ rộng lượng nói rằng, “Em là một người tiến bộ, nếu như hai người thực sự yêu nhau, em cũng sẽ không ngăn cản các anh.”

“Em suy nghĩ quá nhiều rồi.” Lục Thiên Thần nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, trực tiếp phủ định ý nghĩ quá mức đáng sợ và kỳ lạ của Đường Phong.

“Bảo bối, em muốn hù chết anh sao? Nếu anh có hứng thú với tảng băng kia, vài năm trước sớm đã ra tay sao có thể chờ tới bây giờ?” Charles đã từ toilet trở về, một bộ hình dạng hết hồn hoảng sợ.

Hai tay giơ lên, Đường Phong dựa vào lưng ghế dựa, mỉm cười nhìn bọn họ: “Vậy không bằng hai người nói cho em biết, hiện tại hài hòa ở chung như vậy là giả hay là thực sự quyết định.”

“Lục Thiên Thần, hỏi cậu kìa, còn không mau nói thật!” Charles đánh đòn phủ đầu, trực tiếp đem vấn đề ném cho Lục Thiên Thần.

Hèn mọn liếc nhìn Charles, Lục Thiên Thần chậm rãi nói rằng: “Đối với yêu cầu em nói trước kia, sau khi trải qua nghiêm túc suy xét chúng tôi đã quyết định đáp ứng rồi.”

Yêu cầu nói ra trước kia?

Đường Phong suy nghĩ một chút, dù sao thời kỳ đã lâu.

À, nghĩ ra rồi, cậu là nói song song tiếp thu Charles và Lục Thiên Thần, vậy đáp án hiện tại. . .

Mặc dù có chút tham lam và không thực tế, nhưng Đường Phong vẫn lộ ra mỉm cười, hai tay ôm ở trước ngực, nhìn một chút Lục Thiên Thần lại nhìn một chút Charles: “Biết em hiện tại đang suy nghĩ gì không?”

“Em khẳng định là đang nghĩ, đi chết đi Lục Thiên Thần, người tôi yêu hiện tại chỉ có Charles.” Charles hơi hất cằm lên, lớn tiếng nói.

Lục Thiên Thần lại liếc nhìn Charles: “Rốt cục có thể thoát khỏi Charles quấy rối.”

“Sai rồi.” Đường Phong lắc lắc ngón tay với Charles, quay đầu lại nói với Lục Thiên Thần, “Của anh cũng không đúng.”

“Vậy là cái gì?” Charles tràn ngập hiếu kỳ hỏi.

Lục Thiên Thần tuy rằng không nói chuyện, nhưng trong mắt tràn đầy nghi vấn.

“Em đang suy nghĩ, tối hôm nay hẳn là chọn tay gấu kho tàu, hay là đến một cốc cola ướp lạnh.” Đường Phong cười đến híp mắt lại, ngón tay lắc qua lắc lại giữa Charles và Lục Thiên Thần đang trợn mắt há mồm, “Cảm giác làm hoàng đế thật không tệ.”

Charles cười to một tiếng: “Bảo bối, anh thực sự là nhìn nhầm em!”

Lục Thiên Thần cười cười, lông mày khẽ nhếch: “Em có thể vừa ăn tay gấu vừa uống cola ướp lạnh.”

. . .

. . .

Cuộc sống yên lặng trước nay chưa từng có, Đường Phong dường như chiếm được tất cả mọi thứ cậu muốn trước kia.

Tuy rằng 《đồ ma giả 》 không được giải Oscar ưu ái, nhưng may mắn chính là tập tiếp theo liên quan cũng không bị bất cứ ảnh hưởng gì, sau khi Đường Phong kết thúc quay chụp 《Thiên Tử 》, liền có thể tập trung tinh thần vào quay chụp tập tiếp theo của 《đồ ma giả 》.

“Em nối tóc, tối hôm đó tôi thiếu chút nữa không nhận ra em.” Lục Thiên Thần ngồi bên cạnh bồn tắm lớn thay Đường Phong gội sạch mái tóc thật dài, hiện tại khiến cho cậu khó chịu một chút chính là mỗi ngày đều phải gội đầu.

“Nửa tháng sau 《Thiên Tử 》sẽ kết thúc, đến lúc đó em có thể cắt ngắn mái tóc dài này, quá nóng, thời tiết lúc này khiến em có chút chịu không nổi.” Đường Phong ghé vào bên cạnh bồn tắm lớn thở dài.

Bước vào tháng 4 tháng 5, tiết lạnh mùa xuân sớm đã rời xa bọn họ, khí trời càng ngày càng trở nên ấm áp, nhưng đối với Đường Phong phải để tóc dài mà nói cũng là một chuyện có chút khổ cực.

“Ha hả, nhịn nửa tháng nữa đi.” Lục Thiên Thần nhẹ giọng cười, “Nếu không mỗi ngày tôi đều gội đầu cho em?”

Kỳ thực trước đó Charles cũng từng xung phong nhận việc này, nhưng cuối cùng lấy chuyện tóc Đường Phong bị kéo phát đau Charles bị Đường Phong đá ra phòng tắm mà kết thúc.

“Có phát hiện, em trở nên không giống với trước đây hay không.” Lục Thiên Thần đột nhiên nói.

“Sao?” Đường Phong nghe xong cực kỳ hiếu kỳ, “Không giống chỗ nào?”

“Ngay từ đầu, em không thích nói quá nhiều chuyện trong lòng với chúng tôi, luôn luôn chín chắn khiến người ta không có biện pháp đến gần, thế nhưng hiện tại, em cũng sẽ thỉnh thoảng oán giận một chút việc nhỏ ví dụ như tóc quá dài chẳng hạn.” Lục Thiên Thần thay Đường Phong xả sạch bọt trên tóc, “Chúc mừng em, em càng ngày càng trẻ ra.”

“Nghe cứ như là trước đây em rất già ấy, này, em không thích cách nói như vậy của anh.” Thẳng đứng dậy ngồi trong bồn tắm lớn, Đường Phong cầm lấy khăn mặt xoa xoa khuôn mặt, “Charles khi nào thì về?”

Mấy ngày trước tên kia bỏ chạy sang Châu Âu làm việc.

“Em ở đây, cậu ta khẳng định sẽ bằng tốc độ nhanh nhất chạy về.” Lục Thiên Thần bắt đầu cởi nút áo, rất nhanh liền cởi sạch quần áo cũng ngồi vào trong bồn tắm lớn.

“Quay qua đây, tôi giúp em cọ một chút.” Lục Thiên Thần vỗ vỗ vai Đường Phong.

Có người phục vụ Đường Phong sẽ không cự tuyệt, xoay lưng để Lục Thiên Thần kỳ lưng giúp, cậu nhẹ nhàng khuấy khuấy nước, hỏi: “Em không muốn can thiệp quá nhiều chuyện nhà của anh, nhưng suy xét chuyện này có liên quan đến an toàn bản thân, em vẫn muốn hỏi một câu, mâu thuẫn giữa anh và bố anh đã giải quyết chưa?”

“50 : 50.”

“50 : 50?” Đường Phong không nghe hiểu.

“Ông ấy một nửa, tôi một nửa, chẳng phân biệt được sàn sàn như nhau, “Lục Thiên Thần một bên xoa, một bên hỏi, “Đường Phong, em có sợ không?”

“Ha hả, em sợ cái gì?” Người kia cười hỏi.

“Ở bên tôi sẽ gặp phải một ít nguy hiểm.”

“Trên thế giới này không có an toàn trăm phần trăm, Lục Thiên Thần, em thực sự không sợ nguy hiểm, dù là chết em cũng đã từng chết một lần rồi, ” Đường Phong xoay người đè lại bàn tay Lục Thiên Thần, mặt đối mặt nói rằng, “Đừng tự chủ trương nữa, đừng tự cho là rất tốt với em rồi rời xa em, đối với em mà nói, những hành động này của anh giống như là đang nói cho em biết, anh không tín nhiệm em.”

“Mặc dù có câu châm ngôn ‘Vợ chồng vốn là chim đồng mệnh, tai vạ đến nơi đều tự bay’, nhưng em chỉ mong anh, còn có Charles có thể tín nhiệm em.” Đường Phong cầm tay Lục Thiên Thần, ánh mắt kiên định rồi lại mang theo ý cười ấm áp, “Đời trước em là một mình đáng thương hề hề chết đi, đời này mặc kệ thế nào, em chỉ hy vọng có người sẽ ở bên em.”

 

Đệ tứ thập tứ chương: trái ôm phải ấp.

“Vì sao! Vì sao! Tôi mới là diễn viên chân chính, tôi mới là siêu sao —— a —— ”

Nam minh tinh tâm thần dưới chân vừa trượt, giống như vị thần số phận khẽ đẩy một cái, thân thể giống như diều giấy từ trên nhà cao tầng cao ngất ngã xuống.

Đường một thân áo trắng tóc dài bay lượn đi về phía trước một bước vươn tay, dường như là muốn túm lấy đối thủ sắp đặt bẩy rập trên phim trường gần như hại chết cậu kia, nhưng cuối cùng có thể bắt tới chỉ là một mảnh không khí vô hình.

Ở phần cuối điện ảnh, không hề thay đổi chính là cuối cùng anh hùng đều đánh bại thế lực tà ác, hoặc là cứu vớt thế giới này, hoặc là cứu vớt tính mệnh những người khác.

Minh tinh đại biểu cho nhân vật phản diện cuối cùng không những không đẩy Đường vào vực sâu, trái lại khiến cho mình chìm vào trong vũng bùn tội ác không thể xoay người được nữa.

Cái gì là chính nghĩa, cái gì là tà ác.

Ai là anh hùng, ai là kẻ ác.

Đây là câu hỏi của Đường hỏi bản thân trong điện ảnh, cậu đứng trên nhà cao tầng hiện đại đô thị giống như một pho tượng điêu khắc vẫn không nhúc nhích, chỉ có áo dài màu trắng mãnh liệt tung bay trong gió lạnh.

Mái tóc đen tùy ý bay tán loạn kia đem bầu trời màu tro xanh phía sau cắt thành mảnh nhỏ, giống như để lại vết kiếm một vết lại một vết.

Không có ai là anh hùng, không có ai là kẻ ác.

Có chỉ là dục vọng mọi người không thể khống chế.

Quay đầu lại nhàn nhạt nhìn thoáng qua biển người mênh mông cùng với thành thị cao tầng san sát, sắc mặt của Đường thản nhiên mở hai tay thả người nhảy từ trên nhà cao tầng, thân ảnh màu trắng kia dần dần biến mất trong thành phố màu xám.

Mà bầu trời, dường như trở nên xanh hơn.

Có người nói đây là điện ảnh ám chỉ Đường thân là thần chuyển thế buông tha cuộc sống thần tiên cao cao tại thượng mà nhảy vào trần gian, cũng có người nói, trong điện ảnh không có anh hùng và kẻ ác rõ ràng, chỉ có suy nghĩ đối với nhân tính và dục vọng.

Vì sao luôn luôn anh hùng chiến thắng kẻ địch, chính nghĩa áp chế tà ác, trong điện ảnh để lộ ra, kỳ thực chẳng qua là người chiến thắng bản thân mình mà thôi.

Cái gọi là chính nghĩa, là lý trí và tín niệm của loài người;

Cái gọi là tà ác, cũng chỉ là dục vọng cất dấu vô chừng mực ở sâu trong nội tâm mỗi người.

Đây là hàm nghĩa điện ảnh 《Thiên Tử 》 muốn nhắn nhủ, không có cá nhân anh hùng, tương lai của thế giới này đều ở trong tay mỗi người sinh tồn trên địa cầu.

Dựa vào, là tín niệm của mỗi người, mà không phải bất cứ người nào có thể cứu vớt hoặc thay đổi.

. . .

. . .

Trong màn hình tinh thể lỏng treo trên vách tường, MC kênh điện ảnh đang giới thiệu diễn viên chính của phim Hollywood 《Thiên Tử 》sắp công chiếu:

Tiếng hét ẩn nhẫn áp lực của tu sĩ trong 《ác ma đường mòn 》 khiến chúng ta nhớ kỹ một khuôn mặt mới, Đường Phong đến từ Trung Quốc từ ca sĩ chuyển hình diễn viên, lần đầu bước lên màn ảnh lớn lại nhận được sự ưu ái của đạo diễn quốc tế nổi danh Lý Nguy, trong sự hợp tác tốt đẹp với tân binh siêu minh tinh thần tượng Michael Chino càng nhận được sự dốc sức tán thưởng của đối phương.

Không lâu sau đó, Đường Phong chỉ bằng một vai tu sĩ thành công trong điện ảnh giành được hai giải thưởng lớn nam diễn viên chính xuất sắc nhất và tân binh xuất sắc nhất của liên hoan phim Venice vào năm ngoái, thu được nhất trí khen ngợi đến từ chuyên gia bình ủy trong và ngoài nước, được ngợi khen là diễn viên kiệt xuất thế hệ mới.

Khi chúng ta còn chìm đắm trong diễn xuất của Đường Phong trong 《ác ma đường mòn 》, nam diễn viên ngoại hình xuất chúng khôi ngô tuấn tú này lại nhận một tiểu thành bản điện ảnh, càng là vì bộ phim mà cố gắng tăng cân.

Đường Phong giống như một người thích tạo ra kỳ tích, khi chúng ta còn đang sợ hãi than sự xuất hiện kinh diễm của cậu ấy trong 《ác ma đường mòn 》, cậu ấy đã đi một bước rất nhanh tiến phía trước.

Ngày hôm nay, vị ảnh đế Venice này, người thu được đề danh nam diễn viên xuất sắc nhất giải Oscar, lại mang theo tác phẩm mới của mình đi tới trước mặt chúng ta.

Lúc này, cậu ấy sẽ mang đến kinh ngạc gì thêm cho chúng ta?

. . .

“Thiên tử. . . Thật là thiên chi kiêu tử?” Cầm điều khiển từ xa trong tay, người đàn ông cười nhạt một tiếng, “Chuyện đồng ý với Thiên Thần tôi sẽ không đổi ý, nhưng không giết cậu không có nghĩa là không thể làm gì cậu.”

Lục Thiên Tịch lẳng lặng nhìn chằm chằm đoạn ngắn tuyên truyền điện ảnh đang phát sóng trên màn hình, lẩm bẩm nói rằng: “Người đàn ông thông minh, thực sự là một người đàn ông thông minh quá mức, để tôi nhìn một cái, rốt cuộc cậu có bản lĩnh gì khiến cho Thiên Thần tự nguyện ở lại bên cạnh cậu, đến tột cùng cậu chỉ là kẻ khôn vặt, hay là đại trí tuệ.

“Tạch —— ”

Người đàn ông tắt TV, trong nháy mắt màn hình đen kịt một mảnh.

. . .

. . .

Rốt cục kết thúc quay chụp điện ảnh dài đến ba tháng, từ đầu mùa xuân đến cuối hè, từ mùa xuân se lạnh, đến bây giờ gió mát nhẹ nhàng.

“Giống như trồng cây, cày bừa vụ xuân thu hoạch vụ thu, vừa vặn là mùa xuân bắt đầu quay chụp, đến khi trời thu bắt đầu chiếu phim.” Ghé vào tay vịn du thuyền, Đường Phong nhìn cảnh hoàng hôn phía xa ngoài khơi trải đầy màu vỏ quýt và tia sáng vàng kim, nhịn không được nhắm mắt lại hít sâu một hơi, gió biển hơi lạnh xen lẫn một chút mặn chát, cả người đều vui vẻ thoải mái.

“Cảm giác giống như về tới trước đây, cuộc sống chỉ có nghỉ ngơi, đóng phim, tuyên truyền, tham gia liên hoan phim, nói chuyện hợp tác điện ảnh. . . Phong phú không gì sánh kịp.” Mở hai tay vươn vai một cái, Đường Phong thở dài, “Hi vọng mỗi ngày đều có thể như vậy.”

“Khổ cực rồi.” Từ phía sau ôm lấy thắt lưng cậu, Lục Thiên Thần đem gò má mình dán lên trên lưng Đường Phong, nhắm mắt lại nhẹ nhàng cọ cọ, anh kỳ thực không thích hình dạng Đường Phong tóc dài, khi đối phương tắm rửa xong thả tóc nhìn qua giống như một vị trích tiên, dường như tùy thời đều sẽ rời khỏi anh.

Cũng may, sau khi điện ảnh kết thúc quay chụp Đường Phong cắt tóc, tuy rằng ít đi một chút hương vị thần tiên trong điện ảnh, nhưng Lục Thiên Thần càng thích Đường Phong thực thực tại tại, có thể vững vàng ôm vào trong ngực.

“Chủ tịch Lục, cuối năm nhớ thưởng một khoản lớn nhé.” Đường Phong xoay người lại, Lục Thiên Thần cũng thuận thế dán khuôn mặt lên ngực đối phương, hình dạng im lặng nhìn qua như là đang ngủ say.

Lần này 《Thiên Tử 》 thuận lợi đạt được thành tích mở cửa 55 triệu ở Bắc Mỹ, đến tiếp sau đó vẫn cứ bảo trì nghị lực tốt đẹp, thành tích như vậy đã vượt qua dự liệu của phía sản xuất.

Thành tích 55 triệu không tính là lợi hại cỡ nào, so với một vài bộ phim lớn thành tích mở cửa 100 triệu thậm chí 150 triệu mà nói thì còn kém rất nhiều, nhưng suy nghĩ tới thành phẩm điện ảnh cùng với các nguyên nhân minh tinh người Hoa lần đầu nhận vai nam diễn viên vân vân, thành tích này đã khiến Đường Phong rất thỏa mãn.

Sau đó bởi vì chất lượng điện ảnh vượt trội, vào cuối tuần phòng bán vé cũng không trượt dốc, vẫn giữ nguyên trình độ ổn định, không uổng Đường Phong mỗi ngày ngồi máy bay chạy đi tuyên truyền khắp nơi trên toàn cầu.

Trời biết cậu đã bao lâu không mệt như thế, hai bộ điện ảnh trước đều bởi vì nguyên nhân bản thân mà không đi tuyên truyền quá nhiều lần, làm một bộ tuy rằng đầu tư không tính là lớn, nhưng còn hơn 《đồ ma giả 》 các loại điện ảnh coi như là đại chế tác, Đường Phong cùng bên nhà sản xuất Robert chịu đựng đồng dạng áp lực.

Quá trình đóng phim đương nhiên là dễ, nhưng có thể được khán giả tiếp thu hay không lại là chuyện bọn họ không thể khống chế.

Sau khi điện ảnh hoàn thành, Đường Phong hầu như là sống cuộc sống ba ngày hai đầu chạy ra bên ngoài, người không ở trong khách sạn thì chính là trên máy bay, may là nỗ lực khổ cực cuối cùng cũng thu được hồi báo thành công.

“Tôi bọc tôi lại tặng cho em.” Lục Thiên Thần nhẹ giọng cười.

“Cho cũng không cần.” Một ngụm khẩu âm Luân Đôn hoa lệ, Charles cố ý dùng ngữ điệu khoa trương rống ra một câu ở bên cạnh.

“Cậu đang nói cậu à?” Thu lại dáng cười trên khuôn mặt, Lục Thiên Thần thả Đường Phong, song song liếc nhìn Charles không biết từ lúc nào đã chạy tới.

“Ha ha ha, cậu đang nói đùa sao?” Charles cười nhạt vài tiếng, lập tức đấu võ mồm với Lục Thiên Thần.

Đường Phong ngồi trên ghế bên cạnh, bắt đầu đếm ngược: “Ba, hai. . .”

Charles và Lục Thiên Thần có chút trẻ con khẽ hừ một tiếng, nhưng là đồng loạt im tiếng không tiếp tục ầm ĩ nữa.

Đường Phong tuyệt không muốn quen thói mỗi ngày nghe thấy hai tên đàn ông ở bên tai mình dùng đủ loại ngôn ngữ đến nói chuyện châm chọc đối phương, mặc dù có lúc cậu rất kinh ngạc có phải người giới thượng lưu mắng chửi người đều là không được tự nhiên như thế hay không, vòng vo lắt léo thì thôi, thỉnh thoảng còn có thể thay đổi ngữ điệu.

“Một lát nữa là party sinh nhật của Chino, Lục Thiên Thần chủ tịch Lục, ngài Charles, em có thể chờ đợi nho nhỏ hai vị sẽ trở thành quý ông không?”

Dù chỉ một buổi tối cũng tốt.

Lục Thiên Thần không nói lời nào, nhưng đem đường nhìn dời đến trên người Charles, tựa như đang nói: Cậu có thể không?

Bị hai người song song nhìn kỹ, Charles lôi kéo cổ áo sơ mi hàng hiệu trên người, giống như quý ông thắt lưng thẳng tắp, tuy rằng khóe miệng vẫn như cũ treo một ý cười lưu manh.

“Cực kỳ cam tâm tình nguyện cùng ngài đi tham gia tiệc tối, đây là vinh hạnh của anh, bảo bối thân ái.”

Lại nữa rồi, quý ông lưu manh phong cách Charles.

Sau khi Đường Phong tuyên truyền điện ảnh xong phía sản xuất tặng cho một món tiền thưởng lớn, trước khi 《Thiên Tử 》 chiếu phim điện ảnh Chino làm diễn viên chính cũng đạt được thành tích phòng bán vé không tệ.

Đường Phong vốn đã nghĩ sau khi kết thúc quay chụp điện ảnh liền đi ra nghỉ ngơi một chút, kết quả vừa vặn nhận được thiệp mời Chino đưa tới, hôm nay là sinh nhật Chino, Chino chỉ mời một bộ phận bạn tốt và thân thích đặc biệt đi lên du thuyền vượt qua bảy ngày tốt đẹp.

Tuy Đường Phong sớm đã biết Chino không thiếu tiền, thế nhưng mời nhiều người đến như vậy thật đúng là ra tay hào phóng, phỏng chừng bộ điện ảnh vừa rồi được chia hoa hồng không ít.

Đường Phong hai tay nắm ở trước ngực, dùng ánh mắt ra hiệu Charles và Lục Thiên Thần tới đây, Charles vui tươi hớn hở bước tới nắm tay người kia, Lục Thiên Thần nhẹ giọng cười lắc đầu, cũng đi tới bên kia của cậu.

Đường Phong ngồi hưởng tề nhân chi phúc, trái ôm phải ấp bước vào gian phòng, bọn họ phải chuẩn bị đi tiệc tối.

 

Đệ tứ thập ngũ chương: party sinh nhật ( thượng )

Party của thanh niên không quá thích hợp với Đường Phong, có lẽ nói là Đường Phong không quá thích ứng, mỹ nữ sức sống tươi trẻ quá mức cùng với âm nhạc nóng bỏng ầm ĩ, đều có chút khiến Đường Phong có vẻ co quắp bất an, lại cảm thấy ồn ào quá mức.

Khi còn trẻ từng hâm mộ người khác, có thể ở trên party thoả thích tỏa sáng nhiệt huyết, thoả thích nhảy múa trên sân nhảy, nhưng cậu bởi vì tính cách cùng với thân thể đủ loại nguyên nhân, thường thường chỉ có thể ở bên cạnh nhìn.

Không cần quá lâu sẽ bắt đầu cảm thấy trong lòng khó chịu, sau đó rời đi sớm.

Hiện tại thanh niên trò chuyện vui vẻ với cậu phỏng chừng không có mấy người, mà đối mặt với một bộ phận thanh niên quá mức lông bông và ấu trĩ, Đường Phong cũng phát hiện kỳ thực chính cậu cũng không có quá nhiều kiên trì.

Đều là bị Charles và Lục Thiên Thần làm hư mà ra, Đường Phong nghĩ sớm muộn gì cũng có một ngày cậu sẽ phát hiện mình không thể rời bỏ bọn họ.

Hôm nay party sinh nhật của Chino cũng không giống như trong tưởng tượng của Đường Phong có sức sống tuổi trẻ quá phận, có chỗ khiêu vũ, cũng có một chút khu vực tương đối an tĩnh, thích hợp cho mấy người bạn tụ họp nói chuyện phiếm.

“Đường!” Khi Đường Phong cùng với hai vị tả hữu hộ pháp bên người đi tới phòng tiệc, Chino liếc mắt liền thấy mấy người bọn họ, giống như chờ đợi đã lâu lập tức nhiệt tình nghênh đón.

Được rồi, để tránh xảy ra một ít chuyện không nên xảy ra, Đường Phong khẽ đẩy hai người đàn ông bên cạnh.

“Tôi đi lấy rượu.” Lục Thiên Thần cam tâm tình nguyện cho Đường Phong không gian tư nhân, anh chủ động rời đến khu điều chế rượu, dường như rất cảm thấy hứng thú với nơi đang tiến hành biểu diễn chế rượu kia.

“Anh nghĩ vận may hôm nay của anh không tệ, ôi, ở đó cư nhiên có chơi bài, anh qua đó xem, thân ái, có việc gọi một tiếng.” Chớp chớp mắt với Đường Phong, trước khi Chino chạy tới Charles liền tránh ra.

“Mong anh không nên chú ý tôi dẫn theo hai người bạn đến ăn chực uống chực.” Đường Phong cười tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy Chino, hai bên vỗ vỗ vai đối phương, hai người dường như đã thành bạn bè hiếm thấy.

“Cậu người này, 《Thiên Tử 》 bán được lớn như vậy, cậu còn ăn chực của tôi!” Cố sức ôm lấy Đường Phong, Chino từ trên xuống dưới nhìn chằm chằm Đường Phong một hồi lâu, người sau tự nhận là da mặt rất dầy cũng có chút chịu không nổi.

Đường Phong đùa giỡn nói: “Tôi biết anh yêu thầm tôi, thế nhưng tôi xin anh, có thể đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi có được hay không, tôi sẽ xấu hổ.”

“Được rồi, cậu còn có thể xấu hổ?” Chino tuyệt không khách khí tổn hại đối phương một lần, vừa cười vừa nói, “Tôi chỉ là phát hiện sao cậu càng ngày càng trở nên mê người, cậu gần đây đang bảo dưỡng à? Hay là một mực tích cực rèn đúc thân thể, cả người đều tản ra một loại hơi thở hạnh phúc ngọt ngào, giống như đang nói ‘Ôi, tôi cảm thấy thật quá tuyệt vời’ !”

Còn một bên khoa trương tự mình ôm lấy chính mình, biểu diễn hình tượng quá mức sinh động của Chino khiến Đường Phong rất muốn vung một nắm đấm qua.

“Tôi thấy anh gần đây thiếu tình thiếu đến điên rồi, cả người đều điên khùng!”

Hai người tổn hại lẫn nhau một phen, liền trò chuyện về công tác và cuộc sống của nhau gần đây.

“Tôi đoán 《Thiên Tử 》 sẽ ra tập tiếp, kỳ thực quay chụp bộ điện ảnh này là Robert mạo hiểm nguy cơ tạm rời cương vị công tác mà khiêng trên vai, cậu cũng biết, luôn có vài người đối với minh tinh bên ngoài nước Mỹ đều ôm một loại thái độ hoài nghi và bài xích, đối với chuyện này tôi bình thường cảm thấy cực kỳ tiếc nuối, quan điểm bảo thủ người da trắng là cao nhất khiến tôi cảm thấy thật xấu hổ.”

Từ trong khay của nhân viên tạp vụ cầm lấy một ly champagne đưa cho Đường Phong, Chino nói một ít chuyện Đường Phong trước đây cũng không biết.

“Cũng may điện ảnh phòng bán vé bán lớn, bằng không tôi thật không biết nên đối mặt với sự tin tưởng và ủng hộ của Robert thế nào.” Robert cũng chưa từng nói với Đường Phong chuyện này, nhưng Đường Phong có thể hiểu đối phương, nếu như trong lúc quay chụp điện ảnh nói chuyện này với cậu, chỉ sợ sẽ gia tăng tâm lý gánh vác cho Đường Phong.

Đối với quay chụp điện ảnh, chuyện này không có bất cứ tác dụng gì.

Đường Phong cảm ơn Robert tin tưởng, đối với điều này, phương thức hồi báo tốt nhất chính là dùng thành tích tươi sáng của điện ảnh nói cho đám người ngay từ đầu đã ôm thành kiến kia, Robert không hổ là người trù tính cấp cao nhất, mà cậu cũng không cô phụ đối phương tin tưởng.

Sự thực thắng tất cả.

“Mấy lão già ban đầu rất khinh thường cậu kia, phỏng chừng hiện tại đều không ngẩng đầu lên nổi!” Chino nói.

Đường Phong cười cười, đám người hết lòng vì lợi ích kia sẽ không bởi vậy mà không ngẩng đầu lên nổi, cho dù trước đó bọn họ khinh thường cậu, nghĩ cậu không có cách nào đảm nhận diễn viên chính điện ảnh nâng cao phòng bán vé, thế nhưng khi điện ảnh đạt được thành tích không tệ, bọn họ vẫn như cũ sẽ cam tâm tình nguyện hợp tác với cậu.

Không ai sẽ đối nghịch với tiền, chí ít đám thương nhân nhiệt tình yêu thương tiền tài đồng thời thích kiếm tiền này sẽ không.

“Như thế tính ra, cậu liền có tập tiếp theo của hai bộ điện ảnh ở trên người, ôi, trời ạ, nếu như 《đồ ma giả 》 tiếp tục bán lớn, cậu chẳng phải là có hai bộ điện ảnh so thù lao với nhau?” Chino mạnh vỗ vai Đường Phong, giống như phát hiện đại lục mới kích động nói rằng, “Sao tôi lại nghĩ không được bao lâu, thù lao điện ảnh của cậu sẽ vượt qua tôi?”

“Đây chẳng lẽ không đúng sự thực?” Đường Phong ha ha phá lên cười, đối với bạn cũ Chino cũng không cần phải khiêm tốn, như vậy liền có vẻ quá khách khí.

Hai người nói nói cười cười một hồi, làm chủ nhà tiệc sinh nhật hôm nay, Chino không có cách nào luôn đơn độc nói chuyện phiếm với Đường Phong, sau khi hàn huyên một hồi, Đường Phong liền đẩy Chino đi.

“Làm diễn viên ngày hôm nay, nếu tôi vẫn chiếm lấy anh, những người bạn khác của anh sẽ giết tôi mất, nhìn mấy cô gái xinh đẹp bên kia đi, bọn họ một mực nhìn anh đấy.”

“Được rồi, tôi qua đó xem, thế nhưng hẳn là nói như vậy, là tôi chiếm lấy cậu hồi lâu, nghe một đống chuyện lộn xộn của tôi, ha ha.” Vỗ nhẹ nhẹ vai Đường Phong, Chino chớp chớp mắt với cậu, “Tôi đây qua đó, các cậu chơi vui vẻ.”

Một câu nói cuối cùng nói mờ ám không ngớt.

Đường Phong thật muốn một cước đá bay Chino.

. . .

. . .

Lục Thiên Thần còn đang ở chỗ chế rượu, hình như đang trò chuyện về rượu với người chế rượu, trước mặt đặt một vài tác phẩm của người chế rượu.

Charles thì ở bên kia hô to cười lớn, phỏng chừng thắng vài ván bài, chơi đến quên cả trời đất, còn thiếu mỗi nước từ trên ghế nhảy dựng lên.

Đường Phong cũng không quấy rối bọn họ, dự định tùy tiện đi dạo một lúc rồi tìm hai vị này sau.

Để cho mọi người vui vẻ và tự tại, trên party sinh nhật của Chino cũng không mời bố mình, đương nhiên, những điều này đều là Đường Phong không biết nhưng cậu có thể đoán ra.

Nghe nói bố của Chino là một người đàn ông có chút bảo thủ, phỏng chừng sẽ không thích con trai mình mời một đống bạn bè “linh tinh” ăn uống chơi bời.

Tùy tiện dạo một hồi, Đường Phong rất nhanh liền thấy một người bạn quen thuộc, một người bạn đối với cậu mà nói có một chút quấn quýt như vậy.

“Bác sĩ Harvey.” Harvey xuất hiện ở chỗ này Đường Phong cũng không kinh ngạc, đối với Chino mà nói, Đường Phong biết Harvey không chỉ là bác sĩ gia đình của gia đình bọn họ, mà còn xem như là người bạn tương đối tốt.

Giữa cậu và anh ta có một bí mật, Albert lúc trước làm một ít chuyện quá phận, điều này làm cho Đường Phong thủy chung có chút hổ thẹn với Chino, mà Harvey chính là người liên hệ của cậu và Albert.

Vị bác sĩ nhìn qua nhã nhặn lại đứng đắn này, bảo trì rất tốt giao hẹn với Đường Phong, không hề đem chuyện trên du thuyền của Albert nói cho Chino và người nhà của Chino.

Nếu một ít thuộc về Fiennes đều đã kết thúc, cũng không cần phải cố chấp qua lại quá nhiều.

Đường Phong thân thiện mà chủ động đi tới chỗ Harvey, bên người Harvey còn có một bà cụ, nhưng Đường Phong biết đối phương cũng không phải bà của Harvey, khi làm Fiennes cậu cũng quen biết bà nội của Harvey, đó là một cụ già hòa ái dễ gần, đáng tiếc đã qua đời mấy năm trước.

“Đường Phong? Tôi biết là cậu cũng sẽ tới, Chino có thể quên mời những người khác, nhưng tuyệt đối sẽ không quên cậu.” Harvey mỉm cười đi tới, song song cũng không quên giới thiệu cụ già bên người, “Đây là Ruth.”

“Xin chào, Ruth.” Đường Phong chào hỏi với bà cụ nhìn qua rất có tinh thần này.

“Xin chào, cậu cũng là bạn của Chino sao? Ta chưa từng gặp cậu.” Bà nhìn chằm chằm Đường Phong một hồi, như là đang xác nhận lắc đầu, “Tuy rằng trí nhớ của ta không tốt, nhưng ta tin chắc ta chưa từng gặp cậu.”

“Cậu đang làm gì?” Bà tùy ý hỏi.

“Đường Phong là diễn viên, cậu ấy từng diễn không ít điện ảnh phi thường không tệ.” Bác sĩ Harvey lập tức giới thiệu.

Bà chỉ là lắc đầu: “Ồ, ta không biết cậu, cũng chưa từng xem điện ảnh cậu diễn.”

“Bác sĩ Harvey, chúng ta đi tìm Chino đi.” Bà cụ không để ý Đường Phong thêm nữa.

“Hi vọng cậu không tức giận, Ruth vẫn luôn là tính cách thẳng thắn như thế này, bà ấy không có bất cứ ác ý gì đâu.” Harvey nhỏ giọng nói với Đường Phong.

Đường Phong nhíu mày: “Đừng nói như tôi rất nhỏ nhen như thế, Chino vừa đến chỗ sân nhảy bên kia, tôi nghĩ anh tốt nhất là tìm người gọi anh ấy ra, mà không phải đi vào.”

Thanh âm ầm ĩ quá lớn phỏng chừng bà cụ sẽ không chịu nổi.

“Được, cảm ơn cậu.” Cũng không nói thêm gì nữa, Harvey mang theo bà cụ đi tới một bên, “Ruth, chúng ta ở chỗ này chờ một chút, tôi sẽ kêu nhân viên phục vụ gọi Chino tới.”

“Không, ta không tin bọn họ, bác sĩ Harvey, cậu có thể tự mình đi tìm Chino không?” Bà cụ còn cầm một ly rượu, “Đừng ở mãi bên người tôi, tôi còn chưa già tới mức chỉ ngồi cũng sẽ ngã xuống.”

“Được rồi, vậy xin chờ tôi một hồi.” Harvey nói xong liền đi tới chỗ sân nhảy.

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. dori_dbsk_109@yahoo.com says:

    Tem tem tem~~~~~ 00:05 ta vào nhà nàng thì … ôi trời ơi,5 chương luôn,hí hí. Ngày nào cũng cố gắng để đọc chap mới của nàng,cụôc sống thịêt là tuỵêt vời mà :”))). Nàng edit truỵên mựơt đọc .thích lắm. Ta ngày càng cảm thấy cụôc sống của Đường Đừơng thú vị hơn,tươi hơn ngày xưa nhìêu,hehe

    • xem ra có khá nhiều cú đêm giống ta nhỉ, ta đang cố làm nốt truyện này cho hết nhanh, từ giờ ta sẽ post 3 chương 1 nhé!

      • dori_dbsk_109@yahoo.com says:

        Ta không mong gì hơn sau khi nghe tin này của nàng. Nàng là nhất luôn,hehe

  1. 04/08/2015

    […] Chương 43+44+45 – Chương 46+47+48 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: