Siêu sao -q4- Chương 46+47+48

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ tứ thập lục chương: party sinh nhật ( hạ )

“Ruth, bác sĩ Harvey nói chỉ được uống ít rượu.” Một cô gái trẻ hơn 20 tuổi sau khi bác sĩ Harvey rời đi không lâu liền đi tới.

Đi tới party cơ bản đều là một ít thanh niên, đối với bà cụ đột nhiên xuất hiện trên party này, cũng không có bao nhiêu người lưu ý, phần lớn thấy được cũng chỉ là hiếu kỳ tùy tiện liếc nhìn, sau đó liền đều tự đi chơi.

“Hôm nay là sinh nhật Chino, một ngày vui vẻ như thế ta phải uống một ly, hơn nữa đây là rượu vang, uống nhiều cũng không xấu, đừng lải nhải như thế thân ái, bọn họ luôn nói ta lải nhải, nhưng nhìn đi, cháu còn lải nhải hơn ta.” Bà cụ cầm ly rượu không muốn buông.

Cô gái hình như có chút tức giận, tiến lên muốn đoạt đi: “Không được, đưa rượu cho cháu Ruth.”

“Bác sĩ Harvey cũng không ngăn ta!” Bà cụ càng già càng dẻo dai, hiển nhiên sẽ không đơn giản đi vào khuôn khổ, nhưng khi hai người tranh chấp ly rượu thoáng cái đụng vào cái bàn bên cạnh vỡ tan, thanh thúy một tiếng, nương theo đó là màu đỏ tươi chói mắt.

Mảnh nhỏ ly thủy tinh đâm tới lòng bàn tay bà cụ, cũng không biết cắt vào chỗ nào, vết thương liên tục tràn ra máu đỏ tươi.

“A ——” Cô gái hình như có chút bị cảnh trước mắt dọa tới, mờ mịt vô thố đứng ở một bên không biết nên làm gì.

Thanh niên khác hoặc là hiếu kỳ nhìn ở bên cạnh, nhỏ giọng nói bà cụ này là từ đâu tới, sao lại gặp phải ở chỗ này, cũng có người ở bên cạnh kêu nhanh đi gọi bác sĩ một tiếng, nhưng hiển nhiên các vị khách đến đây cũng không biết bác sĩ ở chỗ nào trên thuyền, hoặc là không có.

Dù sao đây chỉ là một bà cụ nhìn qua rất bình thường, bây giờ tay còn chảy máu, không có mấy người nguyện ý đi chọc vào phiền phức.

“Bà bị thương rồi, Ruth.” Một người đàn ông tóc đen trẻ tuổi từ trong đám người đi ra, cậu hô tên bà cụ, song song cũng đi tới bên người bà.

“Đúng vậy, ta chỉ muốn uống một chút rượu.” Bà cụ không hề có bối rối quá lớn, chỉ là nhìn người thanh niên trước mặt nửa quỳ ở bên người mình, không hề do dự từ chiếc áo chất tốt sạch sẽ xé ra một mảnh vải nhỏ.

“Hương vị rượu kia nhất định là không tệ.” Không tiếp tục nói về chuyện trên tay, Đường Phong liên tục nói chuyện với bà cụ cố gắng phân tán lực chú ý của đối phương.

Cũng may lúc sinh bệnh trước đây bình thường có nói chuyện phiếm với bác sĩ y tá, trò chuyện nhiều cũng học được một ít phương pháp cấp cứu cơ sở, Đường Phong kiểm tra lòng bàn tay bà cụ có lưu lại mảnh thủy tinh hay không, cũng may chỉ là bị mảnh thủy tinh đâm tới, cũng không có mảnh vụn.

“Tạm được, thế nhưng kém xa rượu tư tàng của ta, lần sau ta mời cậu uống rượu, nhưng chuyện này không thể cho Chino biết, Chino là một đứa trẻ thiện lương hiếu thuận.” Trò chuyện đến Chino, bà cụ dường như rất hài lòng, lực chú ý rất nhanh dời khỏi vết thương.

“Ruth là bà nội của Chino phải không, tính cách hai người rất giống nhau, đều là người hào phóng ngay thẳng, vô cùng đáng yêu.” Đường Phong cười dùng mảnh vải bọc lại lòng bàn tay đối phương, phỏng chừng Harvey cũng sắp tới đây, hiện tại quan trọng nhất là cầm máu.

“Ta cho rằng đây là chuyện rất rõ ràng, nhưng hiển nhiên trừ cậu ra phần lớn người ngoài khác đều có chút ngốc, cậu là một đứa trẻ thông minh, ta sẽ xem phim của cậu, ” Ruth còn bổ sung một câu, “Hi vọng cậu diễn tốt hơn Chino, nếu không ta sẽ thất vọng.”

“Điện ảnh của tôi có chút kích thích đấy, ha hả.” Đường Phong cột chắc vết thương, cuối cùng còn thắt một cái nơ bướm, đây là thói quen nhỏ cậu lưu lại từ đời trước.

Không vì sao, chỉ là nghĩ như vậy rất vui rất đáng yêu mà thôi.

“Ta thích điện ảnh kích thích, đừng luôn luôn nói ta già không thể uống rượu không thể xem điện ảnh kích động, bảo ta im lặng chết già? Ôi, ta ghét cuộc sống như vậy.”

Trò chuyện với Đường Phong cực kỳ vui vẻ, bà cụ hiển nhiên đã quên chuyện mình bị thương, thẳng đến Chino và Harvey vội vội vàng vàng chạy tới còn lôi kéo Đường Phong không muốn buông ra.

“Bà nội, trời ơi, bà bị thương.” Thấy bàn tay dính máu của bà cụ, Chino kinh khủng nhanh chóng chạy tới, lo lắng hô, “Bác sĩ Harvey!”

“Đừng la to như vậy, cháu sẽ dọa đến các vị khách khác, ta không sao, phi thường tốt.” Ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng thấy cháu mình khẩn trương như thế, Ruth vẫn rất vui vẻ lộ ra dáng cười.

Bác sĩ Harvey rất nhanh chạy tới, tự nhiên cũng thấy được vết thương đã băng bó của Ruth, trong mắt có vẻ ngạc nhiên, ngăn chặn nội tâm kinh ngạc, anh tận lực lấy phương thức bác sĩ trấn an Chino, nói rằng: “Không có gì trở ngại, vết thương đã băng bó tốt, trở lại thoa chút thuốc một lần nữa băng bó là được.”

Nơ bướm quen thuộc, phương thức băng bó quen thuộc, Harvey hoảng hốt có một loại ảo giác Fiennes còn sống, thực sự trùng hợp như vậy sao?

Anh lập tức hỏi: “Là ai băng bó vết thương vậy?”

“Có phải băng bó không tốt không?” Chino vội vã muốn đi kiểm tra vết thương của bà, nhưng phát hiện vải băng vết thương rõ ràng là từ trên áo người khác xé xuống.

“Không không không, băng bó phi thường tốt.” Harvey lập tức giải thích, “Chino, tôi chỉ là nghĩ cậu nên cảm ơn người ta.”

“Không cần khách khí.” Đường Phong vẫn bị quên ở bên cạnh cười nói một tiếng.

Thẳng đến lúc này Chino và Harvey mới phát hiện quần áo màu sậm của Đường Phong dính không ít máu, sơ-mi cũng là bị chính cậu xé xuống.

“Trời ạ, cảm ơn cậu Đường Phong.” Chino hết sức xin lỗi tiến lên, anh có chút ngượng ngùng, bởi vì quá mức lo lắng cho bà nội mà quên luôn Đường Phong bên cạnh, mà quan trọng hơn, bà nội anh là do Đường Phong hỗ trợ băng bó vết thương.

“Được rồi, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian.” Đường Phong lập tức đẩy Chino, giống như đuổi người nói, “Mau mang Ruth đi xuống xử lý vết thương, tôi chỉ tùy tiện băng bó một chút, các anh còn phải rửa sạch vết thương nữa, đừng để bị nhiễm trùng.”

“Được, chút nữa tôi sẽ tới tìm cậu.” Biết chuyện nặng nhẹ, Chino tuy rằng rất cảm ơn Đường Phong, nhưng hiện tại quan trọng nhất chính là lập tức đưa Ruth đi xuống một lần nữa băng bó.

Lục Thiên Thần sau khi nhìn đến ồn ào cách đó không xa rất nhanh liền chạy tới, anh đi tới bên người Đường Phong, nhìn vết máu trên tay và quần áo cậu một chút, nói rằng: “Chúng ta đi xuống rửa sạch một chút.”

“Được.” Đường Phong đi cùng Lục Thiên Thần cũng không phát hiện ánh mắt Harvey hiếu kỳ đặt ở trên người cậu.

Ánh mắt kia tràn ngập không giải thích được, cùng với thật sâu nghi hoặc.

. . .

. . .

Trên party Ruth đột nhiên bị thương chỉ là một tiểu nhạc đệm, cũng không ảnh hưởng đến hăng hái dạo chơi của các vị khách, mà may mắn chỗ bị thương cũng không quá sâu, Chino cũng hơi chút yên lòng.

“Bà nội, sao bà đến cũng không cho cháu biết một tiếng.” Ngồi ở trong phòng, Chino ngồi bên người Ruth, bác sĩ Harvey vừa rồi đã băng bó vết thương một lần nữa cho Ruth.

“Nói cho cháu biết một tiếng? Không, ta chỉ dự định cho cháu một chút kinh hỉ.” Ruth nói còn giơ lên bàn tay bị thương của mình, “Kinh hỉ đấy!”

Chino nhất thời dở khóc dở cười, mở hai tay ôm lấy bà nội đáng yêu của anh: “Là kinh hãi mới đúng.”

“Ta rất tốt, hình dạng mấy đứa hoảng sợ sẽ làm ta cảm thấy mình sắp không xong.” Ruth còn lắc lắc tay, ý bảo bà không có việc gì, nhưng song song cũng nói rằng, “Cho ta một ly rượu đi.”

“Bà nội!” Chino bất đắc dĩ thở dài, “Nửa ly.”

“Được, vẫn tốt hơn không có.”

Lại ôm bà một chút, Chino rót nửa ly rượu cho Ruth: “Cũng không còn sớm, bà mau đi ngủ đi.”

“Chino.” Ruth hô một tiếng.

“Vâng.”

“Tìm một vài bộ phim cho ta xem đi, của minh tinh kêu Đường Phong kia ấy, nghe nói điện ảnh cậu ta diễn rất kích thích.” Ruth còn nhớ rõ lúc đó Đường Phong nói chuyện phiếm với bà.

Chino nở nụ cười: “Có thể quá kích thích hay không, ở trong phim cháu và cậu ấy hôn nhau đấy.”

“Oa ôi, nghe có vẻ rất thú vị.” Ruth khiêu khiêu mi một bộ hăng hái bừng bừng.

Chino ha ha vừa cười vừa nói: “Không thành vấn đề, nhưng cháu sợ bố biết sẽ giết cháu mất.”

“Nó dám sao?” Bà cụ nâng cằm coi nhẹ nói.

“Cháu lập tức đi lấy CD.”

Chino rời khỏi phòng ngủ của Ruth, chuẩn bị đi tìm đĩa phim 《ác ma đường mòn 》, may là anh vẫn luôn mang trên người, lúc ra cửa phát hiện bác sĩ Harvey đứng ở hàng lang đờ ra, không biết nghĩ đến cái gì.

“Bác sĩ Harvey, anh sao thế?” Chino đi tới, “Ngày hôm nay cảm ơn anh, may là có anh ở đây.”

“Cậu hẳn là đi cảm ơn Đường Phong, cậu ấy xử lý vết thương ngoài ý muốn rất nhanh và rất chính xác, tránh cho vết thương của Ruth bị nhiễm trùng, nơi này là biển rộng, nếu vết thương bị nhiễm trùng thì sẽ rất phiền phức, chúng ta không có nhiều thuốc men.” Tư tự của Harvey còn dừng lại trên cách băng bó vết thương của Đường Phong cho Ruth, thực sự trùng hợp như vậy sao?

“Đúng vậy, tôi phải đi cảm ơn cậu ấy.” Chino thở dài, trong mắt tràn ngập ý cười, “Có những người bạn như hai người thật tốt.”

Bạn. . .

Đúng vậy, bạn. . .

Harvey lắc đầu, có thể thực sự chỉ là trùng hợp mà thôi, cũng không phải chỉ có Fiennes sẽ thích băng bó vết thương thắt nơ bướm, tuy rằng lúc anh bỏ mảnh vải phát hiện phương thức thắt chặt giống hệt với cách anh dạy cho Fiennes.

Còn có lần đầu tiên, trước mộ địa Fiennes thấy được Đường Phong, cùng với bó hoa hồng đỏ rực kia.

 

Đệ tứ thập thất chương: bão tố.

Liên tục bảy ngày ngao du hải dương, mặc dù là khách Chino mời, nhưng Đường Phong rất vui lòng để Chino đi chơi cùng với đám bạn cùng lứa chân chính, còn có bà nội Ruth của anh.

Về phần lão già trưởng thành quá mức như cậu, thích nhất chính là cùng tay gấu và cola ướp lạnh bên người cùng mình ngồi thuyền nhỏ câu cá trên biển rộng, phơi nắng, hóng gió biển.

Charles là một người đàn ông tràn ngập sức sống và nguy hiểm, từ lúc ban đầu, anh đã mang theo Đường Phong ngồi xe thể thao chạy như điên, đối với Đường Phong mà nói lần ấy là một thể nghiệm rất không tệ, cảm xúc mạnh mẽ và tốc độ, đích xác rất có cảm giác.

Bình thường khi không có việc gì, Charles cũng trở lại đua xe, là chân chính đua xe, ở trên sân bãi đua xe, mà không phải giống vài kẻ vô trách nhiệm tùy ý đua xe trên đường cái, dựa theo lời nói của Charles, điều đó không phù hợp với tác phong quý ông của anh.

Ngoại trừ đua xe ra, Charles còn thích phiêu lưu và leo núi, đương nhiên cũng không thể thiếu đi lặn.

Lấy thuyền nhỏ đi ra biển, Charles bắt đầu giật dây Đường Phong cùng đi lặn, Đường Phong biết bơi, nhưng kỹ thuật không tốt.

Một người bình thường ở trong nước thời gian dài đều sẽ cảm thấy bí ngực khó chịu, huống chi còn là một người bị bệnh tim, hiện tại Đường Phong rất thích bơi, nhưng giới hạn ở trong hồ bơi an toàn.

“Đừng nói giỡn Charles, cậu ấy sẽ không lặn đâu.” Lục Thiên Thần không tán thành đề nghị của Charles.

“Tôi cùng với những người khác sẽ giúp cậu ấy, huống chi còn có cái này.” Charles lớn tiếng nói, đi tới trước thiết bị lặn kéo một cái dây thừng, “Cái này cột vào trên người Đường Phong, cậu ấy sẽ không chìm xuống.”

“Đều đi tới biển rộng, mỗi ngày câu cá giống như ông già, ôi, không nên như vậy, thoả thích tỏa ra lực lượng trẻ tuổi của chúng ta đi!” Charles vươn tay ôm vai cậu, chỉ vào biển rộng nói rằng, “Thân ái, chỉ cần lặn xuống nước một lần em sẽ yêu nó, biển rộng vô cùng xinh đẹp, không chỉ như chúng ta nhìn từ ngoài vào đâu.”

Ông già. . .

Được rồi, cậu đã từ người trung niên bay lên thành ông già.

“Vậy dạy em đi.” Đường Phong nóng lòng muốn thử nói.

Lục Thiên Thần ở bên cạnh nói rằng: “Tôi cũng xuống cùng.”

“Cậu biết lặn sao?” Charles thiêu thiêu mi.

Không để ý tới Charles, trực tiếp đi qua trước mặt đối phương, Lục Thiên Thần cúi đầu bắt đầu kiểm tra thiết bị lặn.

Không phải chưa từng lặn, nhưng cơ bản đều là chỗ nước cạn chiều sâu chưa tới năm sáu mét, lặn xuống vài phút liền bơi lên, trong nước đích xác rất đẹp, nhưng so với đi đánh Kazakhstan phỏng chừng kém đến xa.

“Nói thật em có một chút hưng phấn cũng có một chút khẩn trương, em không thích cảm giác không thể hô hấp hoặc là bị nước biển trút đầy trong miệng trong phổi, ” Dưới sự trợ giúp của Charles và Lục Thiên Thần, Đường Phong bắt đầu thay thiết bị lặn, “Nhưng cái này nhìn qua vô cùng thú vị.”

“Tôi sẽ kéo em.” Lục Thiên Thần lộ ra một tia mỉm cười, một câu nói vô cùng đơn giản, đột nhiên làm cho người ta cảm giác an toàn mười phần.

“Biết không, từ khi còn rất nhỏ em đã từng từng có ít ảo tưởng.” Đường Phong vừa cười vừa nói.

Charles hỏi: “Đường Phong nho nhỏ của anh suy nghĩ cái gì, nhanh lên một chút nói cho anh biết, sẽ không là nghĩ sau này sẽ biến thành nữ vương chứ, ha ha.”

Liếc Charles, Đường Phong tiếp tục nói: “Có thể cùng người em yêu, người yêu em, làm một vài chuyện lãng mạn nhất trên thế giới này. . .”

Thanh âm đến phía sau liền nhỏ đi, đối với người đàn ông hiện tại mà nói, ảo tưởng giản đơn lại trực tiếp khi còn bé luôn luôn có vẻ có chút đáng yêu thái quá, cậu nghĩ tới cùng một người nắm tay nhìn mặt trời mọc mặt trời lặn, cũng từng cho rằng sáng sớm mỗi ngày thức dậy thấy bên người có một người mình yêu chính là hạnh phúc lớn nhất trên toàn thế giới.

Cậu chờ đợi chỉ là nhỏ bé và giản đơn như vậy, cậu muốn một gia đình hoàn chỉnh, chỉ cần có người ở bên cậu để cậu không còn phải luôn luôn ngồi trước bàn ăn im lặng dùng cơm một mình.

Nhưng những chờ đợi nhỏ bé lại giản đơn này, ở trong mắt Fiennes trước đây cũng là một loại xa xỉ, mà xa xỉ như vậy, cậu hiện tại đã có trong tay.

“Anh đếm ba hai một, chúng ta liền cùng nhau nhảy xuống nhé!” Đón gió thổi trên biển, Charles la lớn.

“Được!” Cảm giác được hai người ở bên nắm chặt tay cậu, Đường Phong vào lúc tiếng “một” rơi xuống, cười lớn hô một tiếng từ trên thuyền nhảy vào biển rộng.

Thế giới yên tĩnh màu lam, ánh nắng xán lạn ở trong biển rộng chiết xạ mà lộ ra ánh sáng xanh sâu cạn không đồng nhất, cá bơi qua bên người, cậu thấy được thế giới khác, cũng có cuộc sống khác.

Còn có cái gì có thể làm khó cậu không?

Không, đã không còn rồi.

. . .

. . .

Biển rộng yên ả, ánh nắng tỏa sáng ngoài khơi giống như bột phấn ngọc trai mài nhỏ tràn ngập mặt biển, gió biển mát mẻ luôn luôn làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

Kết thúc bảy ngày nghỉ, Đường Phong và Lục Thiên Thần bọn họ về tới xã hội yêu cầu công tác và tràn ngập bận rộn, 《Thiên Tử 》 thành công có chút vượt qua dự liệu, nhưng không thể nghi ngờ bộ điện ảnh này thành công khiến Đường Phong trở thành minh tinh người Hoa nổi danh nhất Hollywood.

Bao gồm cả tiền thưởng và thù lao thu nhập, một bộ điện ảnh này đã khiến Đường Phong thu được thu nhập 10 triệu đô.

Cánh cửa Hollywood dường như đang mở rộng về phía cậu, nhưng ngoài ý muốn lại tới nhanh như vậy.

. . .

. . .

Tùy tiện xem vài trang báo và ảnh chụp XX trên internet, Đường Phong không có biểu tình đóng trang web.

Ngay hừng đông ngày hôm qua, trên mạng đột nhiên tung lên vài bức ảnh thân mật giữa Đường Phong và Charles bọn họ, kỳ thực cũng không tính là thân mật cỡ nào, chỉ là thỉnh thoảng đi ra ngoài, Đường Phong và Charles cùng nhau dùng bữa, mà vừa vặn Charles lại là một tên thích động tay động chân.

Trong ảnh có một chút là Charles ôm vai Đường Phong, một chút là bọn họ hôn mặt bên của nhau, nhưng chỉ giới hạn trong đó.

Minh tinh xuất quỹ không tính là chuyện lớn đến cỡ nào, nhưng trên thực tế rất dễ phát hiện trong giới siêu sao hầu như không ai thừa nhận mình là đồng tính luyến ái, xuất quỹ đối mặt thật lớn phiêu lưu chưa biết, song song thu được số ít quần thể xã hội ủng hộ, cũng có thể mất đi phần lớn người ủng hộ dị tính luyến.

Nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, phần lớn mọi người lựa chọn tiếp tục giấu diếm, lấy cầu thu được đại quần thể xã hội ủng hộ.

Kỳ thực Đường Phong cũng không sợ chuyện mình và Charles hoặc là Lục Thiên Thần bị lộ ra, cùng với sự thực cậu là đồng tính luyến ái, tuy rằng cậu không thích cách nói như vậy.

Cậu không phải đồng tính luyến ái trời sinh, chỉ là vừa vặn người phát sinh gút mắt với cậu là đàn ông mà thôi, trước đây cũng từng muốn kết hôn thành gia với phụ nữ, nhưng đại thần số phận lại thích mạnh mẽ nhét đàn ông vào sinh mệnh của cậu.

Sự kiện lần này gây chú ý trên internet, chân chính tạo thành phiền phức cho Đường Phong chính là mấy trang báo không rõ ràng về Charles, ví dụ nói người đàn ông anh tuấn uy vũ này kỳ thực có một thân phận không tầm thường, liên quan đến buôn lậu xã hội đen vân vân.

Giản đơn mà nói, mấy trang báo cũng không dự định thừa nhận Đường Phong và Charles là thật tâm yêu nhau, mà là nỗ lực đem Đường Phong liên hệ đến góc độ bán đứng sắc đẹp cấp tốc thượng vị.

Mà ở trong giới giải trí, loại hình như vậy rõ ràng cũng không ít, tốc độ thượng vị của Đường Phong lại nhanh như vậy, hơn nữa có ảnh làm chứng, giống như Đường Phong thật là dựa vào đàn ông mới có địa vị ngày hôm nay.

Có thể chống lại khảo nghiệm của thời gian mới là sự thật, mà quá trình khảo nghiệm này, đã định trước là rất dài.

“Đều là mấy tờ báo rác rưởi.” Charles có chút tức giận ném tờ báo sang một bên, cái người thích coi thường pháp luật này còn lớn tiếng hô, “Anh muốn đi kiện bọn họ!”

“Bọn họ nói đều là sự thực.” Đường Phong vừa cười vừa nói, “Không cần phải tức giận Charles, báo giải trí chính là dựa vào minh tinh mà sống, hoặc sớm hoặc muộn, cố tình vô ý, luôn luôn có vài tờ báo như vậy.”

Khi cậu bắt đầu thành danh, mặc kệ là đã từng có cừu oán hay không có ân oán nhưng nhìn cậu không vừa mắt, luôn sẽ có người ác ý hắt nước bẩn lên người cậu, khi là Fiennes cũng thế, hiện tại Đường Phong cũng gặp phải.

“Anh muốn giết bọn họ.”

“Anh giết không được tất cả mọi người, gấu Char.” Đường Phong đi qua tựa như trấn an ôm lấy vai Charles, thuận thế ngồi trên tay vịn sô pha, nói rằng, “Biết chân tướng vĩnh viễn chỉ có vài người, nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả.”

Những tờ báo này cũng không gây cho cậu quá nhiều thương tổn mang tính thực chất, đây là lấy kinh nghiệm Fiennes đến xem, gặp phải điện ảnh và đạo diễn tốt, nên có hợp tác vẫn như cũ sẽ có.

Chỉ là có đôi khi cũng sẽ gặp phải một ít ngoài ý muốn, khi Lục Thiên Thần trở về mang đến một tin tức không tốt.

“Tập tiếp theo của 《Thiên Tử 》, bọn họ không dự định tiếp tục hợp tác với chúng ta, lý do chính là cái này.” Lục Thiên Thần chỉ chỉ tin tức liên quan đến Đường Phong và Charles trên tờ báo, “Bọn họ cho rằng em quá mức nguy hiểm, sau khi tin tức phát tán cũng không phù hợp với yêu cầu hình tượng tích cực của anh hùng trong điện ảnh.”

“Đường Phong đã từng cứu người, ở Nam Á!” Charles căm giận bất bình.

“Hiển nhiên bọn họ dự định quên điểm này.” Đường nhìn của Lục Thiên Thần rơi vào trên người Đường Phong, “Trên thực tế tôi đã làm một chút điều tra, phần lớn khán giả đối với tin tức cũng không quá để ở trong lòng, nhưng phía sản xuất hình như muốn mượn tin tức này đè thấp thù lao của em xuống.”

“Đè thấp đến bao nhiêu?” Nếu như sự tình vẫn có thể xoay chuyển, Đường Phong cũng không ngại quay tiếp với thù lao thấp.

“500 nghìn.” Trong nháy mắt ít đi 20 lần, Lục Thiên Thần nhíu mày nói, “Bọn họ là cố ý.”

Nhưng cậu thật không ngờ, phía sản xuất cũng không phải thực sự muốn đè thấp thù lao của cậu, mà là căn bản muốn thay đổi cậu.

“Cho dù em đáp ứng quay tiếp với 500 nghìn, bọn họ cũng sẽ tìm lý do mới thay đổi em.” Đường Phong cười khổ thở dài, “Em đi tìm Robert bàn việc.”

 

Đệ tứ thập bát chương: ba quyết định.

Không gọi Lục Thiên Thần hoặc Charles theo, Đường Phong một mình lái xe đến địa điểm hẹn trước với Robert.

“Ở đây.” Robert đã đi tới nhà hàng nhỏ vẫy vẫy tay với Đường Phong.

“Xin lỗi, trên đường bị kẹt xe một chút, anh đến lâu chưa?” Đường Phong rất nhanh đi tới.

“Ngồi đi, tôi cũng chỉ mới đến một hồi thôi.” Robert vừa cười vừa nói, cũng không dự định che che lấp lấp, vị thủ tịch lúc trước hết lòng để Đường Phong nhận vai nam số một trong 《Thiên Tử 》 này ngay từ đầu đã biểu đạt sự áy náy của mình.

Robert vẻ mặt bất đắc dĩ nói rằng: “Tôi cảm thấy phi thường xin lỗi, lại vô cùng tiếc nuối.”

“Robert, tôi biết như vậy có chút liều lĩnh, thế nhưng anh có thể nói cho tôi biết tình hình thực tế không?” Hai tay giao nhau đặt ở trên bàn, Đường Phong chân thành hỏi.

Mặc dù từ chỗ Lục Thiên Thần đã có được một ít tin tức, bọn họ cũng đoán ra mục đích nhà sản xuất cố ý đè thấp thù lao kỳ thực là vì hủy hợp đồng với cậu, nhưng Đường Phong vẫn mong muốn từ trong miệng Robert nghe thấy ý đồ chân chính của phía sản xuất là cái gì, cùng với vì sao.

Là bởi vì cậu có người yêu đồng tính, hay là vì một ít lợi ích.

“Cậu vẫn luôn là người thông minh, từ lần đầu tiên chúng ta nói chuyện phiếm tôi đã nghĩ cậu không giống với những người khác, có ý kiến độc đáo của riêng mình. Thực sự, tôi vẫn tin tưởng vững chắc cậu là diễn viên thích hợp cho 《Thiên Tử 》, nhưng đáng tiếc tôi cũng không phải người quyết sách của công ty.”

Robert nói nghe có vẻ như đang xác minh ý kiến của Lục Thiên Thần.

“Tôi vì quyết sách ngu xuẩn của bọn họ mà cảm thấy xấu hổ song song cũng cực kỳ tức giận, vì lợi ích nho nhỏ trước mắt và cái chẳng biết gọi là thành kiến cá nhân kia, ” Thở dài, Robert nói thẳng, “Tôi rất xin lỗi, Đường.”

“Không, cái đó với anh không có một chút quan hệ, tôi chỉ là vì chúng ta không thể hợp tác mà cảm thấy đáng tiếc.” Chính tai nghe được đã xác định sự thực, Đường Phong vẫn khó tránh khỏi cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.

Điện ảnh 《Thiên Tử 》 cũng có một phần tâm lực của cậu ở bên trong, từ ban đầu tiếp xúc vai diễn, phát hiện Thiên Tử trong điện ảnh dĩ nhiên có một vài chỗ tương tự với cậu, đến sau đó cùng với Robert và đạo diễn thảo luận vai diễn nên diễn dịch và phát huy như thế nào.

Đây là bộ điện ảnh ổn định địa vị của cậu ở Hollywood, cậu cực kỳ cam tâm tình nguyện biểu diễn tập tiếp theo của điện ảnh, hợp tác với nhân viên công tác điện ảnh cũng cực kỳ vui vẻ, thế nhưng không nghĩ tới hợp tác vừa mới bắt đầu, dĩ nhiên đã bị ép bỏ dở.

Phía sảm xuất cự tuyệt và cố ý làm khó khiến Đường Phong có chút bất ngờ.

Vài ngày sau đó, phía Mỹ quả nhiên đã thử đưa ra tin tức tập tiếp theo của 《Thiên Tử 》 sẽ không dùng Đường Phong nữa, kết quả xác thực sẽ không lập tức bị đưa tin, nhưng trên truyền thông đã có cao tầng của phía sản xuất tiết lộ tin tức bởi vì Đường Phong nói giá thù lao quá cao dẫn đến song phương không thể tiếp tục hợp tác.

So với mối quan hệ và gốc rễ thâm sâu có nhân mạch đông đảo, Đường Phong chỉ là một diễn viên ngoại lai, không có quyền ngôn ngữ, cũng khuyết thiếu lực ảnh hưởng.

Trên thực tế diễn viên bản thổ còn bị truyền thông bức đến cùng đường, huống chi là một diễn viên đến từ phương Đông?

“Ở trong mắt bọn họ, em chỉ là một diễn viên phương Đông bình thường, điện ảnh hiện tại đã đạt được phòng bán vé 500 triệu đô trên toàn cầu, có lực ảnh hưởng không nhỏ, giống như series 007 luôn luôn liên tục thay đổi diễn viên, phía sản xuất có lẽ nghĩ em không có nhiều lực ảnh hưởng đối với điện ảnh, mới muốn một lần nữa tìm một khuôn mặt Á Châu đến diễn điện ảnh.”

Buông tờ báo trước mặt, đối với biểu hiện hiện nay “Vừa ăn cướp vừa la làng” của phía sản xuất Đường Phong có chút thất vọng và bất đắc dĩ cũng không có biện pháp gì.

Có thể hợp tác hay không không phải chuyện cậu có thể khống chế, lại càng không phải Lục Thiên Thần hay Charles có thể can thiệp, thế giới này quá lớn, mà người lại quá nhỏ, cho dù có tiền và quyền thế thông thiên đến cỡ nào, cũng vẫn có lĩnh vực không thể can thiệp.

Tức giận không?

Chuyện qua sông đoạn cầu không ai sẽ thích.

“Không có biện pháp, chúng ta đã nói rất nhiều lần với phía sản xuất, nhưng thái độ của đối phương cực kỳ kiên quyết, hơn nữa nghe nói phía sản xuất đã bắt đầu tìm kiếm diễn viên biểu diễn tập tiếp theo của 《Thiên Tử 》.” Tiểu Vũ chỉ có thể an ủi nói rằng, “Đây là tự bọn họ thiệt hại, không phải mỗi người đều có thể diễn xuất sắc như anh.”

Không chỉ có phần an ủi, tiểu Vũ chính là cho rằng như thế, series điện ảnh anh hùng mỗi một năm đều có vài bộ, nhưng năm nay cũng chỉ có hai bộ của Chino và Đường Phong là tương đối thành công, nhất là 《Thiên Tử 》, ngay từ đầu không được mọi người xem trọng nhất, kết quả lại đạt được thành tích tốt nhất lúc ấy.

Phòng bán vé tốt đẹp tác dụng chậm chỉ có thể nói rõ một việc, là điện ảnh vượt qua thử thách phẩm chất bảo chứng được thành tích tốt cuối cùng.

Có người nói là 《Thiên Tử 》 chân chính khiến Đường Phong nổi tiếng, nhưng sao không phải Đường Phong giành được thành tựu cho bộ điện ảnh không có bất cứ cơ sở khán giả nào, đổi lại những người khác đến diễn còn có thể có thành tích ngày hôm nay sao?

Tiểu Vũ tuyệt không cho là vậy, nhưng hiện tại bọn họ không thể tránh được.

Đây vốn chỉ là một chuyện bình thường lại làm cho người ta tiếc nuối bởi vì lợi ích và thành kiến cá nhân mà không thể tiếp tục hợp tác, nhưng bị một ít truyền thông cố ý bẻ cong, điện ảnh Hollywood thích hợp cho người Hoa vốn đã rất ít, hiện tại phía sản xuất nuốt lời chẳng khác nào về sau ít đi một cơ hội.

Giống như bị cảm cúm, các điện ảnh khác đang muốn hợp tác với Đường Phong cũng sẽ phải suy xét rất nhiều.

“Không phải là một công ty rách nát sao, thân ái không cần để ý tới bọn họ, anh lập tức dùng tiền đầu tư một bộ điện ảnh đối chọi với bọn họ, thân ái của anh hào quang vạn trượng khẳng định sẽ đánh cho bọn họ tè ra quần!” Charles khoe khoang há miệng chính là lời nói hùng hồn.

“Ở Mỹ ở Hollywood không chỉ có một nhà sản xuất, chúng ta có thể nhân lúc không ít công ty điện ảnh nỗ lực mở rộng thị trường nội địa Trung Quốc mà lựa chọn hợp tác với bọn họ.” Lục Thiên Thần suy nghĩ một chút, cũng đưa ra cái nhìn của mình.

Còn hơn người ngoài nghề như Charles, Lục Thiên Thần tuy rằng không quá hiểu giới giải trí, nhưng là hiểu hơn Charles há miệng nói nhảm nhiều.

“Có tiền thì có thể đầu tư, nhưng vấn đề là một bộ điện ảnh không chỉ cần tài chính, cũng cần đoàn đội hợp tác chuyên nghiệp, mà những thứ này đều chỉ là vấn đề trong lúc chế tác điện ảnh, ” Đường Phong cố ý nhìn về phía Charles, “Còn có tuyên truyền và phát hành sau khi điện ảnh hoàn thành, nghe thì có vẻ rất đơn giản, nhưng nếu anh không phải cắm rễ ở Hollywood, sẽ phát hiện rất nhiều thứ là cực kỳ khó khăn khi bắt đầu thực thi.”

“Anh chỉ biết tiền là phương pháp nhanh nhất, nhưng đóng phim như thế nào, nói thật, anh chỉ biết xem phim thế nào thôi.” Charles thừa nhận mình khuyết thiếu ở phương diện này.

Lục Thiên Thần bổ thêm một đao: “Còn biết làm thế nào hưởng thụ minh tinh.”

“Đều là mấy chuyện cũ năm xưa, đừng nói cứ như cậu rất sạch sẽ ấy!” Charles lập tức vạch trần vết sẹo cũ của Lục Thiên Thần, “Ví dụ như Ca Trần kia.”

“Được rồi, đình chỉ.” Hai tay vắt chéo, Đường Phong suy nghĩ một hồi sau đó làm ra quyết định của mình.

“Em có mấy chuyện muốn nói cho hai người, ” Đường Phong hỏi Lục Thiên Thần, “Hiện tại giải trí Thiên Thần là nắm giữ trong tay anh phải không?”

“Đúng.”

“Tốt lắm, chuyện thứ nhất, em muốn hủy hợp đồng với công ty.” Đường Phong không muốn đột nhiên xảy ra chuyện Lục Thiên Tịch trở về.

“Được.” Lục Thiên Thần cũng đáp ứng thẳng thắn, dù sao hiện tại đã là quan hệ không thể cắt bỏ, dù mất đi quan hệ thủ trưởng và cấp dưới, bọn họ vẫn còn quan hệ người yêu.

Đường Phong nói tiếp chuyện thứ hai: “Em dự định tự mình trù bị một nhà sản xuất, nhân viên do chính em tìm đến, có thể sẽ mượn vài người trong công ty anh, có lưu ý không?”

“Cần ai em có thể mang đi.” Dù sao Lục Thiên Thần không phải dựa vào công ty giải trí kiếm tiền.

“Chuyện thứ ba. . .”

“Bảo bối, chuyện em quyết định thật đúng là nhiều, chỉ cần không phải yêu những người khác anh đều có thể tiếp thu.” Charles giơ lên hai tay nói rằng.

Đường Phong trực tiếp không nhìn Charles, mấy quyết định của cậu không có nửa điểm quan hệ với Charles.

“Không cần liên hệ với bên sản xuất Mỹ nữa, cũng không cần đơn độc đầu tư điện ảnh phát hành ở Mỹ, quyết định của em chính là tạm thời rời khỏi Hollywood, trở lại quốc nội.” Đường Phong hai tay mở ra, thẳng thắn thành khẩn nói rằng, “Chỉ có ba quyết định này.”

“Em vừa xác lập địa vị ở Hollywood, tuy rằng hiện tại có một ít tin tức không tốt lắm, nhưng mỗi ngày ở đây đều có rất nhiều scandal vô căn cứ.” Lục Thiên Thần hình như không tán thành quyết định của Đường Phong, “Cứ đi như vậy, chẳng khác nào từ bỏ nỗ lực lúc trước.”

“Hollywood hiện tại, điện ảnh có thể cho em biểu diễn cũng không nhiều, hoặc là trong bộ phim đó có vai diễn người Hoa, hoặc là một ít vai phụ không đến nơi đến chốn, ” Đường Phong lắc đầu, trong mắt có kiên định của mình, “Em muốn chính là chân chính trở thành diễn viên, điện ảnh có thể cho mọi người quên đi màu da của em, tuổi tác thậm chí là giới tính, mà không phải vì bảo vệ địa vị nho nhỏ này liền dây dưa đến chết ở Hollywood.”

“Tin em đi, em biết mình đang làm gì.” Đường Phong lộ ra dáng cười tự tin, “Nếu Hollywood đã từ bỏ em, vì sao em không thể trở lại quốc nội?”

Có thể so với Hollywood, thù lao quốc nội không cao, ở trong mắt rất nhiều người cậu chẳng khác nào từ bỏ địa vị quốc tế, giống như buông tha công tác nội thành mà quay về quê nhà phạm vi chật hẹp.

Nhưng ở Hollywood diễn điện ảnh, ở quốc nội cũng là diễn điện ảnh.

Đường Phong có ý nghĩ của riêng mình, ở Hollywood cậu không tính là cái gì, nhưng hiện tại trở lại quốc nội, cậu chí ít đã không phải diễn viên bình thường không có bất cứ địa vị và quyền ngôn ngữ nào.

“Anh ủng hộ vô điều kiện!” Charles luôn luôn không chút do dự nói, cái gọi là cưng chiều có lẽ chính là cái dạng này, cũng may Đường Phong chín chắn, nếu không đổi thành người khác phỏng chừng sẽ bị làm hư.

“Được rồi.” Lục Thiên Thần cũng đành thỏa hiệp, vì dù bọn họ phản đối, phỏng chừng Đường Phong cũng sẽ không nghe bọn họ.

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. 04/08/2015

    […] Chương 43+44+45 – Chương 46+47+48 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: