Siêu sao -q4- Chương 55+56+57

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ ngũ thập ngũ chương: tuyển chọn diễn viên.

Phía đạo diễn Trần rốt cuộc tạm thời không có vấn đề gì, nhưng còn có vài chỗ kịch bản đạo diễn không hài lòng, khi Đường Phong nói chuyện phiếm với đạo diễn đều nhất nhất dùng bút đỏ khoanh lại, dự định sau khi trở lại từ từ sửa sau, sửa một chỗ liền thương lượng với đạo diễn Trần một chút, thẳng đến tất cả mọi người đều thoả mãn mới thôi.

Có thể sẽ rất phiền phức, nhưng đối với một bộ điện ảnh cần có thành ý mà nói, đây đều là phải làm.

Theo đuổi mỗi một chi tiết hoàn mỹ, mới có thể hiến dâng ra điện ảnh hoàn mỹ cuối cùng.

Ở lại thành phố B nhiều ngày, mỗi ngày Đường Phong đều sớm đến chỗ đạo diễn Trần, chờ đạo diễn Trần kết thúc công tác sẽ tìm thời gian tận lực rút gọn bàn bạc xong công việc, không để cho đối phương tăng quá nhiều áp lực và lượng công việc.

Không ai không thích người chân thành, cũng không đạo diễn nào lại ghét diễn viên nghiêm túc công tác.

Hôm nay, nhìn đạo diễn giám sát xong mấy diễn viên trẻ biểu diễn, Đường Phong liền đi tới giống như thường ngày đem mấy chỗ kịch bản hôm qua đã cùng sửa chữa với những người khác đưa cho đạo diễn xem, mỗi một chỗ đều dùng bút đỏ khoanh lại, rồi sửa chữa ở ngay bên, lời văn trước đó là màu lam, sau khi sửa lại thì dùng bút đỏ đánh dấu, tiện cho đạo diễn tiến hành đối lập.

Sau khi nói ra mấy ý kiến, đạo diễn Trần đột nhiên nói: “Ngày mai cậu không cần đến nữa.”

“Đạo diễn, có phải là tôi quấy rối ông không?” Đường Phong hỏi.

“Không không không, chỉ là kịch bản đã sửa chữa gần xong, một vài chỗ nhỏ khác thì chờ đến lúc quay phim sẽ sửa lại sau, ” Đạo diễn Trần mỉm cười vỗ vai Đường Phong nói rằng, “Mỗi ngày cậu chạy tới chạy lui, tôi nhìn còn thấy mệt, mấy ngày nay mấy cô bé cậu bé kia đều nói với tôi, nếu không tận mắt nhìn thấy, bọn họ đều không thể tin được cậu chính là đại minh tinh trong màn ảnh.” Đạo diễn Trần nhìn mấy diễn viên trẻ còn đang huấn luyện bên kia, cảm thán nói: “Cũng may bọn họ thấy chính là cậu mà không phải những người khác, giới điện ảnh không dễ sống, không cẩn thận liền đi nhầm đường, nếu mỗi người đều giống như cậu nỗ lực không làm dáng, tôi nghĩ điện ảnh Trung Quốc tương lai cũng có hi vọng.”

Chí ít mấy ngày này, đã khiến cho đám thanh niên còn chưa chân chính bước vào giới điện ảnh hiểu ra, cho dù đã cầm ảnh đế quốc tế, từng được đề danh giải Oscar, thành nhất tuyến quốc nội, ở đằng sau, cũng là một diễn viên bình thường cần nỗ lực mới có thể được đạo diễn tán thành.

Vầng sáng dù lớn, cũng chỉ là nhất thời.

Không có phát triển bền vững, cuối cùng cũng không thể thành siêu sao chân chính.

Ở lại thành phố B nhiều ngày, Đường Phong hầu như mỗi ngày từ chỗ đạo diễn Trần trở về đều đã gần tới hừng đông, còn phải thông qua video và điện ảnh, cùng thảo luận sửa chữa nội dung kịch bản với những người khác, bình thường đến hai ba giờ sáng mới có thể đi ngủ, sáng sớm chưa tới 7h đã phải dậy, dùng hơn nửa tiếng đồng hồ xem lại chỗ đã sửa chữa, 8h30 đi tới phòng làm việc của đạo diễn Trần.

Mỗi ngày cứ như vậy sinh hoạt, thẳng đến khi về thành phố S, về đến nhà, Đường Phong quần áo không cởi tắm cũng không tắm trực tiếp nhào lên giường ngủ.

Vấn đề đạo diễn đã giải quyết, trong lòng cũng hạ xuống được một tảng đá lớn, không có gì càng khiến cho Đường Phong ngủ ngon hơn điều này.

“Nhìn cậu ấy như vậy tôi thật yêu thương.”

Nhỏ giọng nói, Charles từ Châu Âu trở về ngồi ở bên giường nhìn người đàn ông đáy mắt có vết tích xanh tím nhàn nhạt, nghĩ trái tim giống như bị người đâm cho hai đao đau nhức khó chịu.

“So với buôn bán bị thiếu mất một thành còn đau hơn.”

Lục Thiên Thần khinh bỉ Charles, người này không thể thu hồi câu cuối kia sao?

“Đừng làm phiền cậu ấy, để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt.” Mắt thấy Charles muốn bò lên giường ôm Đường Phong một cái, Lục Thiên Thần nhanh tay tóm cổ áo bạn cũ kéo về.

Charles trợn mắt nhìn sang, lớn tiếng hô lên: “Lục Thiên Thần!”

Người đàn ông trên giường xoay người một cái, Charles vội vàng che lại miệng mình, trừng mắt Lục Thiên Thần nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng.

Lục Thiên Thần cũng rất nhanh đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa phòng.

“Tôi thật không rõ đóng phim có cái gì tốt, vừa phải vội vàng chọn kịch bản, vừa phải chạy đi xa như vậy tìm đạo diễn, lúc đóng phim mệt chết mệt sống, xong rồi còn phải chạy đi khắp nơi tuyên truyền, cuối cùng cũng chỉ nhận được chút ít thù lao.”

Charles xuống lầu mở một chai rượu whisky, rót cho mình nửa cốc uống một ngụm lớn, vừa nói vừa lắc đầu: “Tôi có thể nuôi cậu ấy, cho cậu ấy sống cuộc sống tốt nhất thế giới này, muốn cái gì sẽ có cái đó.”

“Cậu nghĩ có thể à?” Lục Thiên Thần hỏi.

Nhún vai, Charles nhếch miệng: “Đương nhiên không có khả năng, Đường Phong không phải người tham tiền, cũng không thích xin tiền người khác, lúc trước khi tôi ở cùng cậu ấy cho cậu ấy một cái thẻ tín dụng, cậu ấy dùng mua quần áo và những thứ khác, sau đó lại đem tiền kia một lần nữa đều trả cho tôi.”

“Ai, không hiểu, thực sự là khó hiểu.” Cảm thán hai tiếng, Charles cố sức đặt mông ngồi xuống sô pha, ngửa đầu dựa ra sau, ngơ ngác nhìn trần nhà.

“Cậu ấy giống chúng ta, cũng là đàn ông, có thứ mình yêu thích, có thứ mình theo đuổi.” Lục Thiên Thần ngẩng đầu nhìn phòng ngủ, nhẹ giọng nói, “Chúng ta có thể làm, chính là ở sau lưng yên lặng ủng hộ cậu ấy.”

Bọn họ có thể cung cấp tài chính cho Đường Phong đóng phim, đối với người kia mà nói, cậu sẽ không bởi vậy mà tùy ý lãng phí tiêu xài, cho dù cầm tiền của Charles và Lục Thiên Thần, Đường Phong cũng sẽ tận lực trả lại cho hai người kia.

Trong mấy ngày khổ cực này, ai biết trong đó Đường Phong có ý không muốn cô phụ Lục Thiên Thần và Charles hay không?

Đường Phong ngủ tròn một ngày đêm, thẳng đến buổi tối mới chậm rãi tỉnh lại, cái đầu choáng váng, cũng không biết là vì bóng đêm phủ xuống, hay là vì rèm cửa sổ trong phòng che đi, khiến gian phòng bí bức, mờ mờ tối tối.

Lẳng lặng nằm một hồi, ngoài phòng dường như truyền đến thanh âm một vài người, người đàn ông từ trên giường đứng lên đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng mở một khe cửa, ánh đèn sáng sủa ngoài phòng chiếu tới, Đường Phong hơi nheo mắt lại chờ thích ứng sau đó mới nhìn rõ là ai đang nói chuyện.

“Này, sắp tới 8h rồi, Đường bảo bối của tôi sao còn ngủ, cậu ấy trở về cũng chưa ăn uống gì, Lục Thiên Thần, mau đi gọi cậu ấy dậy đi.”

“Sao cậu không đi đi?”

“Nhỡ cậu ấy còn chưa ngủ đủ thì sao, buổi tối sẽ không đến chỗ tôi.”

Hai người này đang nói gì chứ, Đường Phong nhịn không được nở nụ cười, cũng may, trong phòng không phải chỉ có mình cậu.

Mấy vấn đề quan trọng nhất của giai đoạn đầu điện ảnh lần lượt đều được giải quyết, tài chính, kịch bản và đạo diễn đều không là vấn đề, hiện tại nên bắt đầu chọn diễn viên thích hợp.

“Trước đó liệt kê một danh sách chờ chọn diễn viên chính, sau đó cầm đi cho đạo diễn Trần xem.” Đường Phong ngồi đối diện Trần Minh Húc uống nước trái cây, cậu đối với diễn viên quốc nội kỳ thực không quá quen thân, Trần Minh Húc làm MC tiếp xúc với diễn viên tương đối nhiều, hôm nay tới đây nói chuyện ôn chuyện, cũng thuận tiện nghe một chút Trần Minh Húc có ý kiến gì hay không.

“Kỳ thực chỉ cần xác định được diễn viên chính liền sẽ không có quá nhiều vấn đề, ” Trần Minh Húc lật xem kịch bản của Đường Phong, thấy chỗ đặc sắc ngẩng đầu cười hắc hắc với Đường Phong, “Bên trong cư nhiên còn có tôi.”

Không phải thực sự đem Trần Minh Húc viết vào, mà là Trần Minh Húc trước kia có quá khứ không mấy vui vẻ với Đường Phong, cùng với một đoạn hết hận thành bạn sau đó một lần nữa trở thành bạn bè.

“Có muốn đến diễn một hồi không?” Đường Phong bắt đầu dụ dỗ Trần Minh Húc, “Thù lao tuyệt đối không là vấn đề.”

“Chậc chậc, Đường người giàu có, anh dùng tiền đến dụ dỗ tôi không bằng. . . Ha hả.” Trần Minh Húc cố ý mê đắm nhìn chằm chằm quan sát trên dưới Đường Phong, “Cho bổn đại gia hôn một cái?”

Đường Phong sảng khoái đáp ứng: “Được, chỉ cần cậu đáp ứng, đừng nói hôn một cái, cho cậu hôn cả đời.”

“Thiết, hôn được ăn không được đâu có ý nghĩa, dính phải anh đúng là tôi xui xẻo cả đời, thế nhưng tôi chưa từng đóng phim.”

Trần Minh Húc ngược lại có chút nóng lòng muốn thử.

“Diễn bản sắc của mình là được.”

Dù sao cũng là Trần Minh Húc diễn chính cậu ta mà thôi, Đường Phong có chút tự tin nói: “Có chỗ nào không biết, tôi dạy cho cậu.”

“Vậy đại minh tinh, tôi đành nhờ vào anh vậy!” Trần Minh Húc hai tay chắp thành chữ thập.

“Thế nhưng vai phản diện anh muốn chọn ai?” Trần Minh Húc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Đường Phong lắc đầu: “Tôi đây không phải không biết nên mới đến tìm cậu sao?”

“Nguyên mẫu là Ca Trần đúng không? Này cũng viết quá hời hợt rồi, hẳn là đem tất cả chuyện xấu của cậu ta viết ra mới đúng!” Trần Minh Húc có chút bất mãn Ca Trần làm chuyện xấu trong kịch bản của Đường Phong đều bị ẩn giấu đi, hoặc là phân tán thành người khác làm, cũng không chỉ ra là ai lúc đầu liên tục ném đá vào Đường Phong.

“Ca Trần cũng tốt, Vệ Đạo Minh cũng được, kỳ thực đều chỉ là bức ảnh thu nhỏ trong giới giải trí.” Đường Phong vừa cười vừa nói, đây là đóng phim cũng không phải trả thù người ta, dù sao đều còn đang lăn lộn trong giới điện ảnh, không cần phải viết người ta vào.

Trò chuyện với Trần Minh Húc nguyên một buổi chiều, đến lúc chạng vạng Đường Phong ngồi xe về nhà, từ xa đã thấy một người đứng ở cửa nhà cậu, vóc dáng nho nhỏ khiến Đường Phong tưởng là tiểu ác ma, nhưng sau khi xuống xe đến gần, mới phát hiện không phải.

“Rốt cục anh đã về, tôi đã đợi anh mấy tiếng rồi đấy.” Ca Trần xoay người cười với Đường Phong, “Đại minh tinh, không dự định mời tôi vào trong ngồi một chút sao, chân tôi tê hết rồi.”

 

Đệ ngũ thập lục chương: Ca Trần.

Ca Trần trái phải nhìn nhà Đường Phong, lộ ra một tia dáng cười nhàn nhạt: “Các thiết bị lắp đặt rất đẹp, nhất định bỏ ra không ít tiền phải không?”

“Cũng tạm, phòng ở là thuê thôi.” Đường Phong đặt một tách cà phê nóng trước mặt Ca Trần, “Gần đây trời lạnh, uống chút đồ nóng đi.”

Ngửi mùi cà phê thơm nồng trước mặt, Ca Trần chỉ là nâng tách nhẹ nhàng thổi thổi, nho nhỏ nhấp một ngụm, không lập tức nói đến ý đồ cậu ta ngày hôm nay tới, chỉ là đem ánh mắt đặt ở trên người Đường Phong.

Người đàn ông ngồi đối diện, trên khuôn mặt mang theo một tia mỉm cười không nói gì, đối với ánh mắt của Ca Trần cũng không cảm thấy khó chịu hoặc là bất an gì đó, một phần bình tĩnh và thong dong này, khiến Ca Trần cảm thấy rất xa lạ.

“Anh không phải Đường Phong.” Ca Trần đột nhiên nói một câu, ngay sau đó cậu nói tiếp, “Tôi quen Đường Phong không phải một hai ngày, chúng tôi cùng nhau xuất đạo, cùng nhau ra đĩa nhạc chạy đi tuyên truyền, cùng nhau làm hoạt động thậm chí cùng nhau thuê cùng một phòng.”

Ca Trần nhìn người đàn ông nét mặt không có bất cứ gấp gáp bất an gì, nhẹ nhàng lắc đầu: “Tuy rằng tôi ghét anh ta, nhưng trên thực tế hẳn là không ai hiểu anh ta hơn tôi, anh ta là một tên bốc đồng có chút trẻ con, cao ngạo lại tự ti, loại tính cách này không thể đi quá xa trong giới giải trí.

Mà sự thực cũng đích xác như vậy.

“Anh và anh ta, ngoại trừ về ngoài nhìn qua giống nhau, nhưng không có một chút chỗ tương tự.”

Vậy nên Ca Trần muốn nói cái gì? Lẽ nào người này ngày hôm nay đến đây là vì hoài nghi cậu không phải Đường Phong?

Nhưng câu tiếp theo của Ca Trần trái lại khiến Đường Phong không nghĩ tới, hoàn toàn không giống với tưởng tượng của cậu.

“Quên đi, mặc kệ anh là ai, dù sao anh hiện tại đã không ở cùng một vị trí với tôi, tôi cũng nhận rõ hiện thực, ha hả.” Dẫn theo vài phần bất đắc dĩ cười khẽ, Ca Trần rất nhanh khôi phục dáng dấp khôn khéo thường ngày, “Con người của tôi tuy rằng hiện thực, nhưng hiện thực cũng có cái tốt của hiện thực, trước đây là tôi có lỗi với anh, nhưng. . . Sự thành công hiện tại của anh hẳn là sự trả thù lớn nhất đối với tôi.”

Không có phương pháp nào có thể so với dùng sự thành công của mình khiến người đã từng khinh thường mình, không hy vọng mình được sống tốt càng thêm khó chịu.

Ca Trần hiện tại, Đường Phong hiện tại, đã không ở cùng một vị trí, cho dù là Ca Trần năm xưa đang đứng trên đỉnh, cũng không có cách nào so sánh với Đường Phong hiện tại sự nghiệp nhấp nhô.

Nhận rõ được điểm này, cũng không có gì có thể quấn quýt khó chịu, Ca Trần không dự định tiếp tục đối địch với Đường Phong, bởi vì quá mức hiện thực, cũng biết đối nghịch với Đường Phong đối với chính cậu không có chỗ nào tốt.

“Như vậy cậu ngày hôm nay đến đây. . .” Đường Phong nói.

Là vì cái gì?

“Nghe nói anh đang chuẩn bị cho một bộ điện ảnh, hơn nữa sẽ lấy một vài chuyện của anh đưa vào làm đề tài trong kịch bản, không biết bên trong có phân cảnh của tôi không, ha hả, dù sao tôi trước kia cũng ức hiếp anh không ít.” Ca Trần đặt tách xuống, cũng buông xuống cao ngạo và ngông cuồng tự đại của cậu.

Đường Phong không phải kẻ ngốc, rất nhanh liền hiểu ra ý muốn của Ca Trần: “Cậu muốn tham gia điện ảnh của tôi? Tôi trái lại rất hiếu kỳ, làm sao cậu biết trong kịch bản của tôi sẽ có chi tiết liên quan đến cậu.”

Tin tức cậu trù bị phim mới phỏng chừng cũng có vài người biết, nhưng kịch bản là cái gì thì còn chưa xác thực công bố ra ngoài.

“Tuy rằng tôi hiện tại không có địa vị như trước kia, nhưng cũng không phải ngồi không trong giới giải trí vài năm này.” Ca Trần ngồi ngay ngắn, chăm chú nói với Đường Phong, “Tôi hôm nay là đến tự đề cử, hi vọng tôi có thể đóng phim của anh, thù lao có thể không cần một phần, thời gian làm việc có thể nghe anh sắp xếp.”

“Làm không công, người đại diện của cậu sẽ đồng ý sao?” Đường Phong nhàn nhạt cười, hai chân vắt chéo, không nhanh không chậm cầm lấy tách uống một ngụm cà phê nóng.

Thời tiết dần dần lạnh, người cũng thích uống gì đó khiến mình ấm áp.

“Tôi đã đổi người đại diện khác.” Thấy Đường Phong thủy chung không tỏ thái độ, người cũng là im lặng nhìn không ra biểu tình, Ca Trần có chút vân vê góc áo.

Những động tác nhỏ bé này đều bị Đường Phong nhìn vào trong mắt, cho dù có việc cầu người, cái người đã từng là đại minh tinh này cũng sẽ cố gắng bình tĩnh trước mặt cậu.

Ca Trần hiện tại không phải địa vị không bằng trước đây, mà là cực kỳ không bằng.

Tô Khải Trình đã buông tha Ca Trần, trước đó xảy ra một ít scandal, một năm gần đây Ca Trần hầu như vẫn không có việc làm, đối với tương lai cũng không có định vị chắc chắn.

Ca Trần rất cần một cơ hội, một cơ hội một lần nữa bắt đầu.

Đường Phong biết, Ca Trần đem cơ hội này xác định trên bộ điện ảnh cậu đang trù bị này.

“Tôi vẫn muốn hỏi cậu một vấn đề, ” Không có trực tiếp cho Ca Trần đáp án, Đường Phong dẫn theo vài phần lợi hại nhìn cậu thanh niên, “Người đại diện trước của cậu cũng là người đại diện ngay từ đầu của tôi, có phải là do cậu cố ý sắp xếp không?”

Do dự 2 giây, Ca Trần gật đầu: “Đúng.”

“Chuyện đưa tôi đến chỗ Charles, cậu cũng biết?” Đường Phong tiếp tục hỏi.

Liên tục hỏi hai câu, dưới ánh mắt lợi hại của Đường Phong Ca Trần bắt đầu có chút căng thẳng, nhưng vẫn kiên trì gật đầu: “Biết.”

“Tôi không hiểu.” Đường Phong khẽ cau mày lắc đầu, “Cậu đã có danh tiếng, khi đó cũng thành công hơn tôi nhiều, vì sao còn ngứa mắt tôi?”

“Có thể là đố kị.” Ca Trần thấp giọng nở nụ cười, có một chút tự giễu.

Đường Phong chờ đối phương tiếp tục nói hết.

“Anh luôn luôn bốc đồng muốn có được tất cả anh muốn, cho dù Lục Thiên Thần ghét anh, anh vẫn liều lĩnh dán anh ấy. . .” Người thanh niên cúi đầu hít sâu một hơi, ánh mắt có chút mờ mịt, “Không sai, tôi ghen tị anh liều lĩnh như vậy.”

“Vậy nên mới muốn hủy hoại tôi.” Còn lại, Đường Phong thay Ca Trần nói ra.

“Đúng, tôi chính là nghĩ anh ngu, anh ngốc. . .” Hô hấp có chút gấp, Ca Trần hít sâu vài hơi, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện, “Tôi vẫn luôn nghĩ, ở trong giới này nếu anh không thông minh ra một chút thì sẽ bị người đạp xuống phía dưới, giống tôi có vô số người muốn kéo chân tôi lôi xuống, tôi hiện tại xuống dốc, không biết có bao nhiêu người đang ở đâu đó vui vẻ cười cợt tôi.”

Đường Phong không nói, không đồng tình, cũng sẽ không cảm thấy đối phương tàn khốc.

Giới giải trí quang vinh chói sáng, ở một vài góc vẫn có hắc ám và dơ bẩn như vậy.

Thảm đạm nở nụ cười, Ca Trần cười khổ mà nói: “Có người mắng tôi là trai bao, lên giường với đủ loại đàn ông đàn bà, nhưng không có những người đó, tôi cũng sẽ không có địa vị ngày hôm nay, không phải mỗi người đều có kỹ năng diễn và sức quyến rũ cá nhân, còn có. . . Vận may như anh.”

“Trong giới giải trí, chẳng có ai là sạch sẽ.” Nói xong một câu này, Ca Trần liền nhìn Đường Phong.

“Xã hội này, thế giới này, có quá nhiều cám dỗ và dơ bẩn, ” Đường Phong nói với Ca Trần, “Nhưng có một chút sẽ không thay đổi, cho dù giẫm người khác xuống dưới, vị trí cậu đứng cũng sẽ không đổi.”

“Được rồi, hai ngày nữa chúng tôi sẽ cử hành một buổi phỏng vấn, tôi hiện tại sẽ không đáp ứng bất cứ chuyện gì với cậu, nếu cậu muốn được nhận vai, vậy cũng đem ảnh chụp và sơ yếu lí lịch tới như những người khác đi, chờ đến khi chúng tôi thông báo thì đến công ty phỏng vấn.”

“Tôi nhất định sẽ đi.” Khóe miệng Ca Trần giương lên.

. . .

“Cậu ta thật đúng là tới.”

Vài ngày sau, phòng làm việc chọn vài diễn viên tiến hành quay thử, tiểu Vũ phát hiện Ca Trần cư nhiên thực sự tới, so với mấy diễn viên trẻ tuổi khác, Ca Trần tốt xấu cũng từng nổi tiếng, hiện tại cùng các đàn em đến quay thử, thật sự là khiến tiểu Vũ cảm thấy ngoài ý muốn.

“Nhìn cậu ta bình thường sĩ diện như vậy, thật không ngờ đấy.” Hôm nay Trần Minh Húc cũng đến giúp đỡ.

Ngày đó sau khi Đường Phong nói với Ca Trần, người sau cũng không ăn vạ không chịu đi, buổi tối Đường Phong liền nhận được sơ yếu lí lịch và ảnh chụp của Ca Trần.

Giống với các diễn viên bình thường khác, Ca Trần đang xếp hàng chờ quay thử, ngồi ở trên ghế cúi đầu đọc lời kịch, đối với một ít ánh mắt dị dạng bốn phía dường như không hề phát hiện.

Đường Phong đối với Ca Trần không từ thủ đoạn không có bất cứ thiện cảm gì, nhưng không thể không thừa nhận, người này thực sự rất thích hợp với giới giải trí.

“Này, anh sẽ không thực sự dự định chọn cậu ta chứ?” Trần Minh Húc chạy đến bên người Đường Phong nhỏ giọng nói, “Cẩn thận người này lại len lén đặt bẫy, đây chính là bộ điện ảnh đầu tiên anh đảm nhận chế tác, nghìn vạn lần đừng để bị hỏng.”

“Cậu ta sẽ không.” Trong giọng nói của Đường Phong dẫn theo vài phần chắc chắc, nhìn Ca Trần cách đó không xa đang chăm chú đọc lời kịch, “Đến ngày hôm nay, Ca Trần đã không có sự lựa chọn.”

Không phải cậu dễ tin người khác, cũng không phải cậu nhẹ dạ hay là vì gì đó.

Từ góc độ điện ảnh đến xem, đích thật là Ca Trần thích hợp với vai trong điện ảnh nhất, diễn bản sắc? Có thể thật là có vài phần như vậy.

Đường Phong không ngu ngốc, rất nhiều thứ cậu không phải là không nhìn ra, chỉ là có đôi khi lười nói ra mà thôi, muốn hại cậu cũng không phải là chuyện dễ như vậy.

Trừ phi Ca Trần là thật không muốn lăn lộn trong giới giải trí, bằng không, cũng không đến mức đẩy mình đến đường cùng.

Kết quả quay thử cũng không ngoài dự đoán của mọi người, tuy rằng Ca Trần diễn xuất bình thường nhưng là so với mấy tân binh khác thì vẫn khá hơn, dựa theo lời nói của Trần Minh Húc, diễn bản sắc có thể không tốt sao?

Sau đó, Đường Phong cũng hỏi Ca Trần một vấn đề.

“Nhân vật của cậu trong điện ảnh phức tạp lại tiêu cực, không sợ khán giả đem vai diễn trong điện ảnh liên hệ với bản thân cậu sao?” Đối với hình tượng của Ca Trần, điều này không có bất cứ lợi ích nào.

Ca Trần không hề gì cười cười: “Không thể đóng vai thiên sứ, vậy làm người xấu, hiện tại thánh mẫu không được chuộng.”

Một tuần sau, vai diễn điện ảnh cũng cơ bản xác định xong.

 

Đệ ngũ thập thất chương: sống lại.

Điện ảnh 《Sống lại 》

Sản phẩm của phòng làm việc Đường Phong.

Diễn viên chính, sản xuất: Đường Phong

Đạo diễn: Trần XX

Cảnh thứ nhất, quay chụp ngoại cảnh, hồ bơi

Lời bộc bạch:

Bạn đã từng có, hoặc là từng thấy, từng tưởng tượng ra trải nghiệm thế này chưa, mơ tới đi lên bậc thang, lại đột nhiên hoảng sợ dưới chân không còn trọng tâm rơi xuống, hoặc là trong một đêm, cuộc sống yên ổn vốn có đột nhiên bị phá hủy, hạnh phúc đã từng là của mình trở thành giấc mộng xa vời từ thiên đường, rơi vào địa ngục.

Giống như tôi bây giờ, rơi vào trong biển rộng mùa đông.

Nước biển rất lạnh, lạnh đến xương.

Thân thể rất đau, liên tục chìm xuống.

Có ai có thể tới cứu tôi? Đừng cứu tôi, cứ để tôi chết đi rời khỏi thế giới này, tất cả đã là tuyệt vọng. . .

“Ùm ——” một tiếng, cảnh đầu tiên của điện ảnh chính là diễn viên Trần Phàm từ trên du thuyền rơi vào trong biển rộng trời đông, giống như Đường Phong trước đó, vào lúc đóng phim rơi vào trong nước.

Cho dù cậu biết bơi, cũng mặc cho mình dần dần chìm xuống, bởi vì trái tim cậu, sớm đã chìm xuống đáy biển.

《Sống lại 》 bắt đầu, là lấy “Cái chết” của một người mà bắt đầu.

“Cắt! Tốt, mau kéo người lên!” Đạo diễn Trần hô to một tiếng, lập tức có trợ lý chạy tới bên cạnh hồ bơi, Đường Phong mạnh một chút từ trong nước hồ bơi xông ra, dưới sự hỗ trợ của trợ lý trèo lên cạnh bể.

Tầng tầng thảm dày rất nhanh đưa tới, Đường Phong giống như gói bánh chưng đem mình quấn chặt lại, cũng không kịp lau đi một thân nước, liền chạy tới chỗ máy giám sát và điều khiển xem cảnh tua lại.

Cảnh quay đầu tiên là quay trong hồ bơi, chủ yếu là quay cảnh dưới nước, tuy rằng nước trong hồ bơi đã tăng nhiệt độ, nhưng dù sao hiện tại cũng là mùa đông, từ trong nước đi ra vẫn sẽ có chút lạnh.

Những cảnh quay này sau khi trải qua gia công hậu kỳ, sẽ biến thành Đường Phong rơi vào trong biển rộng, dưới sự ra sức của kỹ thuật, Đường Phong có thể không cần mạo hiểm thực sự nhảy vào biển, cho dù cậu dám, mấy tên đàn ông nào đó cũng sẽ không đồng ý.

“Đạo diễn Trần.” Đường Phong đi tới cố sức chà xát tay, hồ bơi rất ấm áp, nhưng sau khi lên bờ nước trên người bắt đầu biến lạnh, còn không bằng ở lại trong nước.

“Mấy chỗ này cần phải chú ý một chút, ” Đạo diễn Trần nhìn cảnh quay vừa rồi, tỉ mỉ vạch ra mấy chỗ cần sửa cho Đường Phong, “Lúc rơi xuống nước biểu tình thả lỏng thêm một chút, còn có ở đây, lúc thở ra bọt khí không nên thoáng cái phun ra hết, như vậy không đẹp.”

“Vâng, được.”

Cho dù là diễn viên hạng nhất cũng không có cách nào một lần quay đúng, mà có đôi khi tiềm lực của một diễn viên còn cần một người đạo diễn đi khai phá, chính như ngay từ đầu trong 《ác ma đường mòn 》 đạo diễn Lý Nguy áp bức Đường Phong, cũng như hiện tại đạo diễn Trần yêu cầu cao đối với mỗi một chi tiết biểu diễn của Đường Phong.

Vì sao luôn có rất nhiều diễn viên bày đặt phim lớn lãi lớn không đi diễn, mà là đi diễn một ít điện ảnh đã định trước sẽ không được chú ý quá nhiều.

Bởi vì trong lúc theo đuổi đột phá bản thân, thường thường cũng khiến bọn họ tràn ngập đam mê đối với biểu diễn, tìm kiếm lạc thú chưa biết, luôn làm cho người ta làm không biết mệt.

Mỗi một đạo diễn đều có phong cách quay chụp của riêng mình, Đường Phong ngày đầu tiên liền phát hiện, đạo diễn Lý Nguy trong lúc đóng phim thường thường thích đe dọa cậu hai câu, cố ý tăng áp lực cho cậu, may là năng lực thừa thụ áp lực của cậu cũng không tệ lắm.

Mà đạo diễn Trần, sẽ không cố ý nói một vài lời khiến cậu cảm thấy áp lực, nhưng sẽ một lần lại một lần bắt cậu quay lại, mỗi một lần đều nói diễn tốt, sau đó chỉ ra mấy chỗ sai, cho cậu quay lại lần nữa.

Một cảnh quay ngắn quay sáu bảy lần là chuyện cực kỳ bình thường, mà có đôi khi cuối cùng chọn lựa lại là cảnh quay lần đầu tiên.

Mặc dù có chút mệt, nhưng tác phong của đạo diễn Trần đã tốt muốn tốt hơn rất hợp với khẩu vị của Đường Phong.

Ngày đầu tiên quay chụp ngâm ở trong nước cả ngày, cuối cùng cũng quay được cảnh Trần Phàm rơi xuống nước lúc đầu, nhưng lúc buổi tối trở lại, Đường Phong cũng phát hiện hình như mình bị cảm lạnh.

“Liên tục lên lên xuống xuống hồ bơi, không cảm lạnh mới là lạ, được rồi được rồi, anh biết em là Đường Phong vô địch vũ trụ, nhưng vì hạnh phúc của chúng ta, xin nhất định phải chăm sóc chính mình.”

Charles đem nhiệt kế từ trên người Đường Phong lấy ra xem một chút, huýt sáo một tiếng: “Oa ôi, chúc mừng, tuy rằng phát sốt, nhưng nhiệt độ cũng không cao.”

Lục Thiên Thần từ ngoài phòng đi đến, cầm một cốc nước và thuốc viên trong tay, ánh mắt Đường Phong vừa chạm đến viên thuốc liền hơi run rẩy, cậu ghét uống thuốc, đời trước cậu đã uống quá nhiều rồi.

“Em uống một chút nước, sau đó ngủ một giấc sẽ ổn thôi.”

“Không, em phải uống thuốc.” Lục Thiên Thần thái độ cứng rắn, tuyệt không sợ Đường Phong bởi vậy mà viết tên anh vào sổ đen, đem nước và thuốc song song đưa cho Đường Phong.

Đường Phong lại nhìn về phía Charles, cậu gần đây bắt đầu học được chơi xấu.

“Bảo bối, lần này anh không giúp được em, hôm qua em bắt anh ăn không ít ớt xanh.” Charles nhẹ nhàng xoa xoa đầu Đường Phong, giống như đang dỗ trẻ con.

Chỉ là lời này nghe vào sao lại như đang trả đũa thế?

“Bắt anh ăn ớt xanh là suy nghĩ cho thân thể của anh.” Đường Phong trừng mắt Charles, cậu không thích mùi điều hòa, vậy nên trong phòng vẫn có một chút lạnh, cậu kéo chăn bọc kín mình lại.

“Bắt em uống thuốc cũng là suy nghĩ cho thân thể của em.” Lục Thiên Thần lập tức nối tiếp một câu, đem viên thuốc lắc lắc trước mặt Đường Phong, “Không muốn ảnh hưởng đến quay chụp ngày mai chứ?”

Được rồi, anh thắng.

Nghẹn khí, Đường Phong đem viên thuốc ném vào trong miệng uống ngụm nước nhanh chóng nuốt xuống, nhưng không biết là do nuốt quá mau hay là bị sặc tới, thuốc viên kẹt ở trong họng phi thường khó chịu, cậu che miệng mãnh liệt ho khan, cảm giác nôn mửa cực kỳ khó chịu.

Đường Phong mạnh mẽ uống thêm hai ngụm nước mới nuốt được viên thuốc đi xuống.

“Ông trời của anh, uống một viên thuốc gì mà như uống thuốc độc vậy, Lục Thiên Thần, cậu không thể lấy viên thuốc nhỏ hơn một chút sao?” Charles ngồi ở bên giường vuốt vuốt ngực cậu.

Lục Thiên Thần cũng có chút khó hiểu, thuốc cảm anh lấy cũng không tính lớn mà.

“Em không sao.” Khoát tay, Đường Phong lại nằm xuống.

“Hai người làm gì vậy, không sợ bị em lây bệnh?” Lục Thiên Thần và Charles mỗi người một bên nằm ở bên cạnh cậu, giường đủ lớn, có thêm một người trưởng thành cũng không sợ chật.

“Ra mồ hôi là biện pháp giải cảm giải sốt tốt nhất.” Charles tiến vào trong chăn vươn tay từ phía sau ôm lấy Đường Phong, dán lưng người kia hôn một cái.

Không có lý do lúc mình bị bệnh cự tuyệt người yêu quan tâm, Đường Phong uống thuốc cảm có chút mệt rất nhanh dưới nhiệt độ cơ thể của hai người đàn ông ngủ thiếp đi.

Một giấc này ngủ rất an ổn, ban đêm cũng không nằm mơ liền đến sáng sớm hôm sau.

Lúc ngủ đến mơ mơ màng màng, Đường Phong hơi mở mắt, có chút ánh sáng yếu ớt đang lóe ra, cậu nhìn kỹ, hóa ra là TV trong phòng đang bật.

“Ảnh hưởng đến em sao?” Lục Thiên Thần tỉnh, nửa tựa ở đầu giường xem TV, thanh âm TV rất nhỏ, cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ người khác.

Đường Phong tỉnh, Charles đang ở bên kia ôm thắt lưng cậu ngủ say sưa, con gấu này ngủ thật khiến cho người ta hâm mộ.

“Không.” Lắc đầu, Đường Phong cảm thấy mình tốt hơn nhiều, thân thể không phát sốt đầu cũng không choáng váng, hẳn là ổn rồi.

“Uống nước đi.” Lục Thiên Thần đứng dậy đến bên cạnh rót một cốc nước nóng.

“Cảm ơn.” Đường Phong nhận lấy cốc nước, đường nhìn rơi vào TV Lục Thiên Thần đang xem, trong màn hình đang truyền phát tin tức điện ảnh mấy ngày nay, vừa vặn nói đến tập tiếp theo của 《Thiên Tử 》 là do người Hoa nào đó sống ở Mỹ biểu diễn.

Có lẽ là tiếng kháng nghị của khán giả trong và ngoài nước trước đó quá lớn, phía sản xuất tạm thời thay diễn viên Hàn Quốc, hiện tại xác định diễn viên chính tuy rằng là người Hoa, nhưng bởi vì từ nhỏ đã sống ở Mỹ, trên thực tế ngay cả một câu tiếng Trung cũng không biết.

Trước khi tham gia 《Thiên Tử 》, cũng chỉ từng diễn mấy bộ phim truyền hình không đến nơi đến chốn mà thôi.

Trên tay đột nhiên bị nắm chặt, Đường Phong quay đầu phát hiện Lục Thiên Thần nắm tay cậu, biết đối phương đang lo lắng cho mình, cậu cười cười, nhỏ giọng nói rằng: “Đầu em không choáng nữa, anh sờ xem.”

Nói đã bắt lấy tay Lục Thiên Thần ấn lên trên trán mình, cái trán đã không nóng nữa.

“Lúc uống thuốc thế nào thiếu chút nữa nôn ra?” Lục Thiên Thần còn vấn vương chuyện này.

“Chỉ là nuốt viên thuốc quá nhanh, bị sặc mà thôi.”

Một lời nói dối nho nhỏ, đời trước uống thuốc quá nhiều, đến giai đoạn cuối thân thể ốm đau nghiêm trọng sản sinh một ít phản ứng xấu, ví dụ như khi uống thuốc viên sẽ nôn mửa theo phản xạ.

Đường Phong không muốn để Lục Thiên Thần quá mức lo lắng cho mình, thân thể cậu hiện tại rất khỏe mạnh, giống như cảm lạnh cũng chỉ cần uống thuốc uống nước ngủ một giấc là ổn.

Không giống đời trước, vừa bệnh liền lăn qua lăn lại nhiều ngày.

“Vì sao không quay điện ảnh tự truyện chân chính thuộc về em.” Theo như lời Lục Thiên Thần khẳng định không phải bộ điện ảnh hiện tại.

“Đích xác, không ai hiểu Fiennes hơn em, chỉ là Đường Phong hiện tại còn chưa có tư cách biểu diễn Fiennes.” Đường Phong nói liền nở nụ cười, tuy rằng cậu đời trước chính là Fiennes, nhưng bây giờ còn xa xa chưa đạt được thành tựu của Fiennes.

Nắm lại tay Lục Thiên Thần, Đường Phong tựa lên vai anh, đường nhìn rơi vào Charles ôm cậu ngủ say sưa, nhịn không được vung lên khóe miệng: “Tập tiếp của 《Thiên Tử 》 đổi diễn viên cũng không quan trọng, tuy rằng mất đi cơ hội làm cho người ta có chút mất mát, nhưng hiện tại em sẽ chế tác 《sống lại 》 thật tốt.”

Bởi vì sau khi sống lại, mới được gặp quý ông ưu nhã Charles kiêu ngạo lại lưu manh, Lục Thiên Thần ngay từ đầu khiến cậu cực ghét, thậm chí là Albert tính cách cổ quái kia.

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. 04/08/2015

    […] Chương 55+56+57 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: