Siêu sao -pn- Chương 11+12+13+14

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Phiên ngoại 11: Siêu sao cũng xuống bếp ( nhất )

Đường Phong không phải một người đàn ông biết làm bếp, mặc kệ là đời trước hay đời này.

Đời này cậu lần đầu tiên xuống bếp là làm bữa sáng tình yêu cho người nào đó, nhớ ngày ấy Lục Thiên Thần nửa ngày đều ở nhà không ra cửa, cũng không tự mình đưa cậu đến phim trường, bởi vì Lục Thiên Thần sau khi ăn bữa sáng tràn ngập yêu thương của cậu liền bắt đầu tiêu chảy.

Tuy không muốn thừa nhận, thế nhưng Đường Phong vẫn cảm thấy có chút không quá vui.

Vẫn duy trì nguyên tắc một năm chỉ quay một bộ phim, Đường Phong có thời gian hơn nửa năm để đi làm một vài chuyện cậu muốn thử, ví dụ như học làm cơm gì đó.

Thời tiết ngày hôm nay rất tốt rất thích hợp để đi ra ngoài, ngày hôm nay đối với Lục đại chủ tịch và Đường Phong mà nói cũng rất quan trọng, bởi vì hôm nay là ngày sau khi Đường Phong nghiên cứu chương trình nấu ăn ba ngày, bắt đầu chuẩn bị tự mình xuống bếp.

Trời vừa sáng, Lục Thiên Thần đã cùng Đường Phong ra cửa đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, chỉ là Đường Phong hôm nay danh khí càng lúc càng lớn, cứ như thế trực tiếp ra cửa phỏng chừng sẽ bị người đi đường nhận ra, tuy bản thân Đường Phong không cảm thấy có cái gì, nhưng ở trong ý niệm muốn bảo hộ người đàn ông này, Lục Thiên Thần vẫn là hóa trang cho Đường Phong.

Hóa trang cái gì?

“Anh đừng cho em mặc váy, Lục Thiên Thần.” Vừa nghe thấy Lục Thiên Thần muốn giúp mình hoá trang, Đường Phong đầu tiên liền cảnh cáo đối phương, cậu không ngại vì sự nghiệp điện ảnh mà mặc đồ nữ hoặc là loại trang phục linh tinh nào đó.

Thế nhưng trong cuộc sống? Xin lỗi, điều đó không có khả năng!

Đầu tiên xem thân cao, hình thể của cậu, cho dù là mặc váy cũng sẽ không giống phụ nữ, còn hơn nói là vì tránh tai mắt người khác, chẳng bằng nói là cậu muốn lên đầu báo muốn điên rồi, nếu như hôm nay Đường Phong thực sự mặc đồ nữ, phỏng chừng đầu đề ngày mai các tờ báo tạp chí lớn, truyền thông internet chính là: Siêu sao quốc tế Đường Phong nam mặc đồ nữ, phong tình vạn chủng!

Lục Thiên Thần đích thật là có một chút ý niệm muốn cho Đường Phong mặc váy ở trong đầu, thế nhưng anh không ngu đến mức để Đường Phong mặc váy chạy đi ra ngoài, muốn xem cũng chỉ có thể cho mình anh xem, ví dụ như váy đàn ông Scotland cũng rất không tệ, nghe nói phía dưới váy Scotland cái gì cũng không có!

“Đương nhiên sẽ không.” Chủ tịch Lục kỳ thực rất có thiên phú diễn kịch, bằng không lúc này sao có thể bình tĩnh nói một câu trái lương tâm như vậy, anh muốn cùng Đường Phong chơi cosplay muốn điên rồi.

Nhất là lần nào đó tên khốn Charles kia cư nhiên gửi cho anh một bức ảnh Đường Phong đeo tai mèo trong cuộc tụ họp, Lục Thiên Thần thiếu chút nữa tại chỗ bóp nát di động của mình.

Lục Thiên Thần tìm tới chòm râu giả dính lên cho Đường Phong, thử khiến Đường Phong nhìn qua nhiều tuổi hơn một chút, chỉ là sau khi người này dính râu giả quả thực là đẹp trai không có thiên lý, tuy có thể sẽ không trêu chọc đến thanh niên chú ý, nhưng tuyệt đối sẽ mê chết một đám phụ nữ trung niên.

Nghĩ đến sáng sớm đi siêu thị mua đồ ăn vẫn là phụ nữ trung niên chiếm đa số, Lục Thiên Thần suy nghĩ một hồi liền cầm lấy một cái kính mắt cho Đường Phong đeo, mắt của Đường Phong rất đẹp, giống như người bình luận điện ảnh nào đó đã nói, Đường Phong có một đôi mắt biết nói, người đàn ông này cho dù không có một câu lời kịch, xuyên qua mắt cậu cũng có thể thấy một câu chuyện rung động lòng người.

“Được chưa?” Đường Phong đứng lên soi soi vào gương, mím môi nở nụ cười, Lục Thiên Thần dính râu lại đeo kính cho cậu, không nhìn kỹ đích xác rất khó nhìn ra cậu là ai.

Đường Phong trêu ghẹo nói rằng: “Anh biết hóa trang từ lúc nào vậy?”

“Cũng không tệ lắm nhỉ?” Từ phía sau ôm lấy cậu, trong mắt hàm chứa một tia ý cười dịu dàng, Lục Thiên Thần nhẹ nhàng hôn lên sau tai Đường Phong.

“Chỉ có mình em cải trang cũng không được, anh ngồi xuống, em cũng giúp anh làm.”

Kéo Lục Thiên Thần đến ghế ngồi xuống, Đường Phong cầm lấy công cụ hoá trang cũng bắt đầu hoá trang cho Lục Thiên Thần, tuy rằng Lục Thiên Thần không có danh tiếng giống như đại minh tinh Đường Phong, nhưng dù sao cũng là nhân vật thành công từng có mặt trên tạp chí tài chính và kinh tế, hơn nữa bề ngoài của Lục Thiên Thần cho tới bây giờ cũng không thua bất cứ một nam minh tinh nào, sáng sớm chạy tới siêu thị mua thức ăn khó tránh khỏi sẽ hấp dẫn một vài người chú ý.

“Được rồi.” Ước chừng qua 10 phút, Đường Phong vỗ vỗ tay biểu thị việc lớn đã thành, khóe miệng ngậm lấy mỉm cười thưởng thức kiệt tác của mình.

Lục Thiên Thần đứng lên xuyên qua cái gương nhìn một chút, không xem thì thôi, vừa nhìn anh liền lập tức trừng tới Đường Phong ở bên cạnh, Đường Phong đã sớm vào lúc Lục Thiên Thần soi gương ném đồ chạy trốn, người đàn ông kia cư nhiên vẽ cho anh hai cái má hồng thật to!

. . .

. . .

Bắt được Đường Phong dùng sức hôn hai ngụm, Lục Thiên Thần và Đường Phong hoá trang thành dáng dấp hai ông chú trung niên cùng nhau lái xe tới siêu thị phụ cận.

Bọn họ dường như đã quên một điểm, chính là mặc kệ bọn họ cải trang như thế nào, hai gã đàn ông cùng nhau thân mật đi dạo siêu thị thủy chung cũng rất hấp dẫn sự chú ý của những người khác.

“Đùi gà ba cái, khoai tây hai củ, ớt xanh một quả. . .”

Lục Thiên Thần đẩy xe mua hàng, Đường Phong lấy ra danh sách mua sắm đã chuẩn bị trước, một bên nhớ kỹ một bên để Lục Thiên Thần đặt nguyên liệu nấu ăn vào trong xe, chỉ là nghe nghe, Lục Thiên Thần đột nhiên phát hiện mấy thứ Đường Phong nói chút chút không thích hợp.

“Hai thìa nước tương, một thìa xì dầu, hai thìa đường. . .”

“Đường Phong.” Lục Thiên Thần nhịn không được cắt đứt cậu.

“Ừ?” Đường Phong còn đang hết sức chuyên chú nhìn danh sách mua sắm của cậu.

“Có phải em trực tiếp lấy sách dạy nấu ăn ra không?”

“Như vậy tương đối tiện.” Đường Phong trả lời đặc biệt tự nhiên, dù cách kính mắt còn dán râu mép, người đàn ông này vừa cười lên Lục Thiên Thần liền không có biện pháp.

Mua xong nguyên liệu nấu ăn, hai người đàn ông lại về nhà, Lục Thiên Thần đứng ở cửa phòng bếp nhìn Đường Phong đang lần lượt lấy ra nguyên liệu nấu ăn, lại một lần nữa lo lắng mà hỏi thăm: “Em xác định không cần tôi giúp?”

“Không cần.” Đường Phong giống như ghét bỏ phất phất tay, đi tới cửa phòng bếp đẩy Lục Thiên Thần ra ngoài, “Anh đi đón Charles bọn họ, chờ các anh về là có thể ăn cơm.”

Nói xong đóng cửa phòng bếp lại, Đường Phong vỗ vỗ ngực, hít sâu một hơi chuẩn bị bắt đầu thi triển quyền cước.

Bước đầu tiên, lấy Ipad ra, ấn mở quy trình chi tiết nấu ăn.

“Đùi gà sau khi rửa sạch đem cắt thành miếng nhỏ, khoai tây cạo vỏ cắt thành khối. . .” Một bên nhìn sách dạy nấu ăn, Đường Phong một bên lấy ra đùi gà, cẩn thận tỉ mỉ rửa rồi dựa theo lời sách dạy nấu ăn chậm rãi cắt thành miếng nhỏ, kỹ thuật dùng dao của cậu cũng không tốt, nhưng cắt cắt đùi gà là không thành vấn đề.

“Cho dầu ăn vào nồi, dầu nóng thì cho ớt khô, hạt tiêu, hồi hương, hành, gừng vào đảo ra mùi thơm.”

Đem khoai tây và đùi gà đều đã cắt đặt ở trong đĩa, Đường Phong đổ một lượng vừa phải dầu ăn vào nồi, thấy dầu bốc khói liền đem ớt các loại đổ vào, trong lúc nhất thời trong nồi phát sinh âm hưởng lốp bốp thanh thúy.

Trên ngón tay tê rần, Đường Phong mạnh run lên một chút, một giọt dầu nóng rơi vào ngón tay cậu, do dự một chút là tắt bếp đi ra ngoài tìm băng vải hay là vẫn ở lại tiếp tục xào nấu, Đường Phong cuối cùng vẫn ở lại nhà bếp, cậu phải dựa vào lần này rửa nỗi nhục lần trước, đỡ phải luôn bị Charles tên kia chế giễu cậu ở phương diện điện ảnh là thiên tài, thế nhưng ở phương diện làm cơm tuyệt đối là một loại thiên tài khác.

Bên này Đường Phong còn đang trong nhà bếp nghiêm túc bận bịu, bên kia Lục Thiên Thần vừa nghe thấy tiếng chuông cửa liền chạy đi mở cửa, hai người đàn ông phong cách hoàn toàn khác biệt cùng nhau đứng ở cửa.

“Hai người cùng tới?” Lục Thiên Thần đánh giá Charles vẻ mặt dáng cười xán lạn, cùng với Albert vẻ mặt trước sau như bị lá bài nhập thân.

“Đừng dùng từ ‘cùng’ này, để Đường thân ái của tôi nghe thấy cậu ấy sẽ ghen, hơn nữa tôi không có hứng thú với mặt than.” Charles nhếch miệng cười đi đến, nhìn xung quanh, “Đường bảo bối của tôi đâu?”

“Cậu ấy đang trong bếp.” Một câu này của Lục Thiên Thần lập tức khiến động tác của Charles cương một chút, Lục Thiên Thần phát hiện Charles cầm trong tay một vài. . . Thứ.

Lục Thiên Thần nhìn chằm chằm vào cái bánh hamburger trong tay Charles ăn được một nửa, “Cậu cầm gì vậy?”

“Suỵt!” Charles nhếch miệng cười, tiếp tục ngụm lớn cắn hamburger của anh, trước khi Đường Phong đi ra anh phải mau chóng tiêu diệt hamburger ngon lành của anh.

Anh không ngại nếm thử thức ăn Đường Phong tự mình nấu, chỉ là “hồi ức tốt đẹp” lần trước Đường Phong làm bữa sáng cho bọn anh thật sự là quá mức khiến người ta nhớ đến khắc sâu.

Albert trước sau như một trầm mặc, vô cùng đơn giản chào hỏi một chút sau đó ngồi xuống trong phòng khách, tìm một vị trí ánh nắng chiếu tới, lấy ra quyển sách từ từ xem.

Thế giới này ngoại trừ con gái anh và Đường Phong, có lẽ không có người khác có thể hấp dẫn lực chú ý của anh.

Đối với việc này Lục Thiên Thần và Charles sớm đã là thấy nhưng không thể trách ngồi xuống trong phòng, Lục Thiên Thần rót hai cốc rượu, Charles vẫy vẫy hamburger ăn chỉ còn lại một ngụm trong tay với người bạn thân của anh: “Muốn ăn một chút không?”

“Không.” Nâng cốc đưa tới, Lục Thiên Thần ngồi ở đối diện Charles, nửa chống đầu nhìn cửa nhà bếp đóng kín kẽ, thế nhưng thường thường phát sinh âm hưởng lốp bốp.

“Cậu đoán nhà bếp của cậu một lát nữa có thể sẽ cháy, hoặc là nổ hay không?” Charles đem một ngụm hamburger cuối cùng nuốt vào trong bụng, không tệ, đã lửng dạ, đợi lát nữa cho dù là ăn “Kiệt tác” của Đường Phong, có gì đó lót bụng hẳn là cũng sẽ không miệng nôn trôn tháo.

Lục Thiên Thần không nói chuyện, vẻ sầu lo trên khuôn mặt lại thêm vài phần.

“Nếu không chúng ta gọi xe cứu thương tới trước đi?”

Charles vừa nói xong, cửa phòng bếp mở ra, một cỗ mùi thơm mê người từ nhà bếp truyền tới.

 

Phiên ngoại 12: siêu sao cũng xuống bếp ( nhị )

Cơm trắng thơm nức, đĩa thịt gà lớn màu sắc mê người.

Không có cháy đen hoặc là mùi kỳ quái như trong tưởng tượng, tuy còn chưa nếm hương vị cơm tẻ và thịt gà, nhưng chúng nó nhìn qua cũng không tệ lắm, chí ít khá hơn bữa sáng đáng sợ Đường Phong lần đầu tiên xuống bếp làm.

“Không muốn nếm thử sao?” Đảo qua một chút kinh ngạc trong mắt mấy người kia, Đường Phong có chút đắc ý cầm ba bộ bát đũa đặt ở trên bàn cơm.

Albert vừa rồi còn đang đọc sách lúc này đã buông xuống quyển sách trong tay anh, ngồi ở đối diện Đường Phong, còn hơn thức ăn ngon Đường Phong tự mình nấu đặt ở trước mặt anh, Albert dường như càng sẵn lòng đem ánh mắt dừng lại trên dáng cười xán lạn của Đường Phong.

“Nhìn qua có vẻ ăn ngon.” Đột nhiên thoáng cái thèm ăn, Lục Thiên Thần cầm lấy đôi đũa đặt trước mặt anh từ trong đĩa gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong miệng, Charles bên cạnh nhìn chăm chú vào Lục Thiên Thần, nỗ lực từ trên biểu tình của người đàn ông này tìm thấy một ít kẽ hở, ví dụ như giãy dụa các loại chợt lóe rồi biến mất.

Thế nhưng không có, anh dĩ nhiên không thấy Lục Thiên Thần có vẻ miễn cưỡng mảy may, Lục Thiên Thần thậm chí là dùng biểu tình hưởng thụ nuốt xuống đồ ăn trong miệng, ánh mắt sáng lên, không chút nào keo kiệt đưa cho Đường Phong một ngón tay cái cùng với tán thưởng: “Em sau đó nếu không làm minh tinh nữa, có thể mở nhà hàng làm đầu bếp, nhớ gọi tôi tham gia cổ phần.”

“Thực sự?” Đường Phong nhất thời cong lên ý cười, tự mình gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong bát Albert đang nhìn chằm chằm cậu, “Anh cũng nếm thử một chút.”

“Cảm ơn.” Trên khuôn mặt lạnh nhạt của Albert khó có được lộ ra một chút dáng cười.

Rất nhanh liền có một người phát hiện hình như anh bị vắng vẻ, Charles nhìn bát đũa đặt trước mặt Albert và Lục Thiên Thần, nhìn nhìn lại trước mặt mình một mảnh vắng vẻ, lập tức giơ tay lên: “Hắc, thân ái, bát của anh đâu? Anh biết rồi, em là muốn cho anh dùng chung bát với em phải không? Được rồi, anh đã chuẩn bị tốt, mau tới đút cho anh nào.”

Há miệng, Charles một bộ đợi Đường Phong đút thức ăn.

“Em giúp anh xới cơm.” Quả quyết xem nhẹ Charles, Đường Phong tri kỷ lấy bát của Lục Thiên Thần qua.

Charles một bộ hình dạng hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, nhún vai, không thể không hô nói: “Thân ái, chẳng lẽ là vì hôm nay anh ăn mặc quá điển trai anh tuấn, đến nỗi khiến em không dám nhìn thẳng vào anh? Đừng bỏ quên anh như thế, sẽ làm anh cảm thấy đau lòng.”

Dưới nhiều lần nỗ lực của Charles, Đường Phong vẫn coi Charles là không khí rốt cục xoay người nhìn về phía gấu Char vẻ mặt vô tội.

“Charles.” Đường Phong mỉm cười hô tên anh.

“Anh ở đây, sweetheart.” Charles mở hai tay, mau nhanh nhào vào vòng tay anh đi, còn hơn ăn thịt gà, anh càng muốn lập tức ăn em.

“Anh xem xem anh này, không cẩn thận biết bao.” Vươn tay tới chỗ Charles, Đường Phong dịu dàng thay anh xoa xoa vụn bánh mì và nước sốt ở khóe miệng.

Cử động này khiến Charles mềm nhũn: “Ôi ôi ôi, thân ái sweetheart của anh. . .”

Lục Thiên Thần ở bên cạnh cúi đầu phì cười, nụ cười này nhất thời khiến Charles đang phát mê giai tỉnh táo lại, chờ một chút, Đường Phong thay anh lau. . . Vụn bánh mì?

“Ha ha, xem anh thật vô ý, đây đều là lúc ăn bữa sáng lưu lại, thân ái, em thực sự là quá tri kỷ.” Gấu Char mạnh mẽ ý thức được có chỗ nào không đúng, vội vàng giải thích, thế nhưng nhìn qua Đường Phong cũng không phải rất ăn bộ dạng này.

Tình nguyện đi ăn thức ăn nhanh rác rưởi đáng ghét chết tiệt này cũng không dám ăn cơm cậu làm? Được lắm, Charles! Anh đã thích ăn thức ăn nhanh, vậy mau cút đi ăn thức ăn nhanh đi.

Người đàn ông ngoài cười nhưng trong không cười duy trì diễn xuất ưu tú của cậu, mỉm cười vỗ nhẹ nhẹ Charles dáng cười đã cứng ngắc, Đường Phong cười đến giống như một thiên sứ: “Đừng khách sáo Charles, em đã giúp anh gọi thức ăn nhanh, về phần bát đũa, em nghĩ anh hẳn là không cần dùng đến.”

Charles không tự tìm chết sẽ không phải chết vẻ mặt bất đắc dĩ, vì sao người đàn ông anh yêu lại thông minh như vậy, vì sao anh không ăn hamburger xong mới tới đây? Nghe được tiếng cười bên người, Charles lập tức trừng mắt Lục Thiên Thần, tên khốn đáng ghét nhìn có chút hả hê này! Quả nhiên tình địch là sinh vật đáng ghét nhất trên thế giới này!

“Đường.” Albert vẫn im lặng không nói nhẹ nhàng hô tên cậu.

“Ừ?” Không để ý tới con gấu khiến người ta tức giận kia nữa, Đường Phong nhìn về phía Albert, “Sao vậy, có phải không hợp khẩu vị không?”

“Tay.” Albert thật đúng là tiếc chữ như vàng.

“Tay em?” Tốt xấu cũng ở chung vài năm, Đường Phong cơ bản có thể đoán được ý tứ Albert, cậu không giải thích được mà đem tay mình ra.

“Quá không cẩn thận, tôi sẽ yêu thương.” Albert kéo ngón tay Đường Phong qua, làm trò trước mặt Charles và Lục Thiên Thần cúi đầu ngậm lấy ngón tay cậu.

Tuy nói hành vi nên xảy ra và không nên xảy ra đều đã từng có, thế nhưng đột nhiên bị đối đãi thân mật như thế, Đường Phong tự nhận cái mặt dày của cậu còn chưa dày tới mức có thể thản nhiên tiếp thu, khuôn mặt thoáng có chút đỏ lên, Đường Phong mím môi, khóe miệng vung lên độ cong xinh đẹp.

“Dán băng dán cá nhân là được rồi.” Tâm tình bị Charles ngu ngốc làm hỏng thoáng cái bởi vì Albert cẩn thận tỉ mỉ và săn sóc mà hòa tan, Đường Phong rút tay về, trên đầu ngón tay còn lưu lại hơi ấm nhàn nhạt của Albert.

Bầu không khí đột nhiên trở nên cổ quái, Đường Phong nỗ lực đem lực chú ý của mọi người từ ngón tay cậu dời đi, cậu cười hỏi: “Annie gần đây thế nào?”

Lời này vừa mới nói xong, Charles bên cạnh đột nhiên kè sát tới, tóm lấy ngón tay Đường Phong thương tiếc liếm liếm: “Đều là anh sai thân ái, anh chính là một tên khốn, một gã ngu ngốc. Xem anh đã làm gì này, em tỉ mỉ chuẩn bị cơm nước cho bọn anh, thế nhưng anh lại phụ sự nỗ lực và tình yêu của em.”

“Được rồi Charles, em nhìn qua giống như người hẹp hòi vậy sao?” Đường Phong bị chọc đến dở khóc dở cười, mấy người này có cần khoa trương như vậy không?

“Không không không, em cứ để anh nói hết!” Charles cầm lấy ngón tay cậu, giống như thổ lộ thâm tình nói rằng: “Anh không nên đi ăn hamburger và khoai tây chiên trước đó, em tự mình nấu nướng cho anh, chúng nó tràn ngập tình yêu và nỗ lực của em, mặc kệ chúng nó nếm vào mùi vị như thế nào, mặc kệ chúng nó có thể khiến anh đau bụng cả ngày hay không, cho dù chúng nó là thuốc độc, anh cũng phải toàn bộ ăn hết!”

“Tin tưởng anh thân ái, anh nguyện ý vì em mà chết!”

Dáng cười trên khuôn mặt Đường Phong mới hòa tan rất nhanh liền cứng lại: “Charles, anh là đang nói cơm em làm là thuốc độc?”

“. . . Anh không có, đó chỉ là một ví dụ.” Gấu Char hận không thể cắn đứt lưỡi mình, chỉ là càng giải thích lại càng không rõ, “Anh là nói mặc kệ em làm cái gì anh cũng đều nguyện ý ăn, cho dù là thuốc độc! Không đúng không đúng, ý anh là, cơm em làm ăn ngon. . .”

“Đừng giải thích Charles, chúng tôi đều có thể hiểu ý của cậu.” Lục Thiên Thần quả đoán bổ một đao, “Đường Phong không phải người lòng dạ hẹp hòi, tôi nghĩ cậu ấy rất sẵn lòng để cậu cho cậu ấy một ít kiến nghị đề cao tay nghề.”

“Câm miệng Lục Thiên Thần, tôi mới không phải ý này!”

Đường Phong đau đầu như muốn vỡ, mấy tên ấu trĩ này không thể mỗi lần vừa thấy mặt liền không cãi nhau hay sao? Lúc đang nghĩ, tay đột nhiên bị người nắm lại, Đường Phong nhìn sang bên cạnh, Albert một tay cầm khăn ăn xoa xoa khóe miệng, sau đó đứng lên kéo tay cậu đi lên lầu.

“Anh ăn no rồi? Hay là em làm cơm không hợp khẩu vị của anh?” Đường Phong theo đi Albert lên trên lầu, cậu muốn cho người yêu cậu cũng có thể cảm thụ được tình yêu của cậu, vậy nên cậu mới học làm cơm.

Không phải bởi vì Đường Phong thích làm cơm, cậu chỉ là muốn thấy Charles bọn họ có thể nếm thử đồ ăn cậu tự tay làm, nhưng nếu đồ cậu làm đích xác không thể ăn, Đường Phong cũng sẽ không cảm thấy có bao nhiêu khó chịu, cậu có thể tiếp tục trau dồi.

Đường Phong thở dài: “Nếu không chúng ta đi ra ngoài ăn đi.”

Cũng đâu thể để Albert bọn họ đói bụng.

“Ngồi xuống.” Đem người kia kéo ngồi xuống ghế, Albert quen cửa quen đường tìm được chỗ tủ thuốc, anh nửa quỳ quỳ trên mặt đất kéo ngón tay Đường Phong bôi một ít thuốc cao, lại dùng băng dán cá nhân cẩn thận dán lên, tỉ mỉ kỹ lưỡng, đúng như tác phong làm việc của Albert.

“Cảm ơn.” Đường Phong nhẹ nhàng xoa gương mặt có chút lạnh lẽo của Albert, người đàn ông này luôn luôn dùng cử động rất nhỏ khiến cậu cực kỳ ấm áp.

“Phải nói cảm ơn là tôi, ” Cúi đầu thành kính hôn mu bàn tay người kia, Albert theo tư thế nửa quỳ nhẹ nhàng ôm lấy chân Đường Phong, “Cơm và thịt gà ăn ngon.”

“Em mất vài ngày nghiên cứu đấy.” Người đàn ông được khen tâm tình rất tốt.

Hôn lên đầu gối cậu, Albert khóe miệng hơi cong lên, dùng tiếng nói đặc biệt trầm thấp của anh nói: “Tháng sau chính là sinh nhật Annie, em sẽ cùng tôi trở lại, sau đó ba người chúng ta ở bên nhau vượt qua một đoạn thời gian tốt đẹp này, có được không?”

“Đương nhiên rồi.” Đường Phong một ngụm đáp ứng, Lục Thiên Thần và Charles trốn ở ngoài cửa khóc ngất tại góc, lại bị cái tên Albert âm hiểm xảo quyệt kia hớt tay trên!

Mặc kệ món ngon tinh xảo mỹ vị đến cỡ nào, cũng không ăn ngon bằng Đường Phong.

 

Phiên ngoại 13: series điện ảnh nhỏ ( nhất )

Buổi chiều, Đường Phong một mình ngồi ở sân thượng vườn hoa của mình lật xem kịch bản.

Một năm nay cậu cũng không dự định nhận quay bất cứ phim gì, mặc dù trên cơ bản mỗi ngày đều có kịch bản mới đưa tới.

Đường Phong đối với công việc làm hết phận sự, không có tranh luận về diễn xuất cùng với sức quyến rũ cá nhân không người có thể bắt chước, khiến người đàn ông này trở thành sự bảo đảm về cả hai phương diện danh tiếng và phòng bán vé, vô số người đầu tư và đạo diễn đối với diễn viên đặc biệt truyền kỳ này hết sức ưu ái, thế nhưng Đường Phong đối với điện ảnh thủy chung kiên trì tiêu chuẩn “Một năm một bộ”, mà năm nay càng trực tiếp tuyên bố nghỉ ngơi một năm.

Đường Phong lúc này đang xem kịch bản, thế nhưng kịch bản cậu hiện đang xem vốn có chút khác.

Chuyện này phải nói từ tháng trước, trong một lần hẹn hò với Lục Thiên Thần, hai người bọn họ trò chuyện trò chuyện liền nói tới điện ảnh, lúc nói tới một đoạn, Lục Thiên Thần đột nhiên nhìn cậu nói một câu “em đóng nhiều phim như vậy, lúc nào cũng có thể quay một bộ với tôi.”

Cái này trái lại nhắc nhở Đường Phong, Lục Thiên Thần nói một chút cũng không sai, vì sao cậu không quay một bộ điện ảnh với mấy người đàn ông quan trọng nhất trong sinh mệnh cậu? Một bộ điện ảnh chỉ thuộc về chính bọn họ.

Sau khi có quyết định, Đường Phong rất nhanh đem tin tức này nói cho Charles mấy người trưng cầu ý kiến mấy kẻ cực kỳ bận rộn kia, hầu như là lập tức, Charles mấy người tức khắc cho Đường Phong một câu trả lời khẳng định, bọn họ phi thường cam tâm tình nguyện quay chụp điện ảnh với Đường Phong, chỉ là còn hơn tất cả mọi người đều xuất hiện trong điện ảnh, bọn họ càng mong muốn có thể đơn độc quay một bộ với Đường Phong.

Vì vậy Đường Phong lập tức đem công tác năm nay có thể đẩy đều đẩy đi hết, bấm đầu ngón tay đếm đếm, nếu là một người một bộ thì chính là ba bộ điện ảnh, nhỡ đến cuối cùng lại có một bộ quay chung thì chính là bốn bộ.

Tuy chỉ là điện ảnh nhỏ, diễn viên là bọn họ, khán giả cũng là bọn họ, đối với Đường Phong tràn ngập nhiệt tình và nghiêm túc mà nói, cậu sẽ dùng sự nghiêm túc và nỗ lực gấp đôi bình thường đi đối đãi, dù sao đây là điện ảnh làm chứng cho tình yêu của họ.

Kịch bản toàn bộ đều do Lục Thiên Thần mấy người tự hoàn thành, Đường Phong đối với cốt truyện điện ảnh Lục Thiên Thần bọn họ sẽ viết ra như thế nào cũng rất hiếu kỳ, thế nhưng sau khi nhận được kịch bản Đường Phong phát hiện kỳ vọng của cậu đối với Charles bọn họ có phần quá lớn.

Sáng sớm hôm nay, Đường Phong đang ở bên ngoài tham gia một hoạt động từ thiện thu được kịch bản đến từ Charles, đây là kịch bản đầu tiên Đường Phong nhận được.

Thế nhưng sau khi liếc hai mắt Đường Phong liền đem kịch bản ném vào thùng rác bên cạnh, cậu còn có thể trông cậy vào cái tên Charles kia sẽ viết ra kịch bản có nội hàm sao?

Nội dung kịch bản Charles viết phi thường giản đơn, giản đơn đến mức khiến cho Đường Phong có chút co quắp khóe miệng.

Trong kịch bản viết chính là Đường Phong yêu Charles cực kỳ sâu sắc, thế nhưng “người đàn ông lẳng lơ trăng hoa” này (nguyên câu trong kịch bản), cũng chính là Đường Phong ở bên ngoài “câu ba dẫn bốn”, đến nỗi thật sâu thương tổn người yêu Charles của cậu.

Charles phẫn nộ mà đau khổ rời đi, thẳng đến sau khi mất đi Charles Đường Phong mới giật mình tỉnh ngộ người cậu yêu hóa ra là Charles, vì vậy Đường Phong trong kịch bản bắt đầu thi triển thủ đoạn toàn thân đi xoay chuyển trái tim người yêu, biện pháp xoay chuyển cụ thể Đường Phong quả thực không muốn đọc đến lần thứ hai.

Cái gì thoát cái gì vũ, cái gì mặc cái gì đồng phục, cái gì đeo cái gì tai động vật, cái gì ở chỗ nào nhét cái gì đuôi, cái gì ôm lấy chân Charles hét cái gì “Chủ nhân, em sai rồi, xin hãy nghiêm phạt em đi, mặc kệ là loại nghiêm phạt gì em cũng đều nguyện ý chịu hết” loại lời kịch đáng sợ thế này. . .

Trời ạ, cậu chỉ là muốn cùng Charles bọn họ quay một bộ điện ảnh nhỏ để cho bọn họ vào lúc già đi có thể ôn lại ấm áp, chứ đâu phải muốn quay phim cái gì tình cái gì sắc.

À, đúng rồi, Charles tên kia còn đặc biệt tặng kèm áp-phích điện ảnh, một tấm áp-phích khiến Đường Phong vừa nhìn thiếu chút nữa thì phun cà phê.

Trên áp-phích cậu mặc một thân quần áo nữ hầu, đỏ mặt đứng ở bên cạnh Charles bộ dạng đại lão gia, Charles cầm trong tay một cái dây xích, một đầu khác của dây xích ẩn dưới váy nữ hầu, chỗ này quá mức dẫn người mơ màng.

Để đáp lại, Đường Phong đem kịch bản ném vào thùng rác, sau đó chụp ảnh thùng rác gửi cho Charles, lời kèm theo là: bảo em quay bộ phim này cũng được, vai diễn hai chúng ta đổi lại một chút, hoặc là anh đáp ứng yêu cầu của em hoặc là cút cho em viết kịch bản một lần nữa.

Còn có, em nghĩ sợi dây xích kia không tệ, lần sau dùng ở trên người anh hẳn là một sự lựa chọn rất tốt.

. . .

Hôm sau ngay sau đó Đường Phong nhận được kịch bản của Albert, Albert là một người đàn ông thích đọc sách, nói thật, lúc cậu nhàn nhã đi chơi ngồi ở trong vườn hoa vào buổi chiều, thưởng thức một tách cà phê rang xay, còn chưa mở ra xem kịch bản Albert đưa tới, Đường Phong cũng đã chờ mong kịch bản Albert viết.

Không giống Charles trực tiếp đem nội dung kịch bản giản đơn đưa tới, Albert đem quyển kịch bản đặt trong một cái hộp tinh xảo, bên ngoài hộp có một tầng vải tơ tằm đẹp bọc lại, bên ngoài tấm vải còn buộc một sợi dây tơ tằm màu vàng.

Giống như mở quà vậy, Đường Phong tháo sợi dây màu vàng, rút đi tấm tơ tằm đắt giá, sau đó mở hộp, cuối cùng. . . Cuối cùng thấy được một quyển sách.

Tên quyển sách là 《Nhà thờ Đức Bà Paris 》.

Albert rốt cuộc có bao nhiêu chấp nhất cường liệt đối với quyển sách này, thế nhưng Đường Phong nhìn kỹ một hồi, cậu phát hiện quyển sách này có chút khác với quyển sách bình thường, ví dụ như bìa ngoài quyển sách.

Khi nhìn thấy nhân vật trên bìa mặt, Đường Phong cảm thấy bệnh tim của mình lại tái phát.

“Albert anh là đồ. . . Biến thái!”

Rất xin lỗi Đường Phong lại một lần nữa nói ra hai chữ này, thế nhưng ai bảo để cậu thấy được bức ảnh cậu mặc váy in ở trên bìa sách chứ? Cũng không biết Albert tìm họa sĩ từ đâu tới, đem cậu vẽ thành Esméralda, thế nhưng nếu là phiên bản đàn ông, vì sao cậu còn mặc váy? !

Cậu có nên cảm ơn Albert không để cậu đi giày cao gót, mà chỉ là để chân trần hay không?

Nhưng vì sao cậu chân trần lại bị Albert sắm vai người đánh chuông Quasimodo ôm vào trong ngực, còn có, người đánh chuông không phải là vừa xấu vừa lưng gù sao? Vì sao dáng dấp Albert hoàn hoàn toàn toàn không thay đổi.

Đến tột cùng là phiên bản 《Nhà thờ Đức Bà Paris 》 này gặp được một người đàn ông đánh chuông tóc vàng, vừa anh tuấn mê người sao?

Trong tay người đánh chuông vì sao lại cầm một chiếc giày thủy tinh? Lại còn là thủy tinh hình giày da của đàn ông?

Trời ạ, Albert trong đầu của anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì, đây rõ ràng là thể hỗn hợp của cô bé lọ lem và nhà thờ Đức Bà Paris.

Còn có, mấy bức vẽ trong góc bìa mặt là chuyện gì xảy ra? Đừng tưởng vẽ nhỏ như vậy cậu sẽ không thấy, phó Giám mục Claude Frollo sao lại là dáng dấp Charles, còn nữa Charles còn bị trói trên thánh giá cắm đầy từng thanh từng thanh dao găm trên người.

Ở ngay bên cạnh Charles đáng thương bị trở thành bia ngắm, còn lại là công tử trăng hoa Phoebus với khuôn mặt của Lục Thiên Thần, giống với Charles bị dao cắm đầy thân, Lục Thiên Thần cũng không có kết quả gì tốt, Lục Thiên Thần sắm vai Phoebus bị treo cổ trên giá treo cổ, ở chỗ ngực còn cắm một thanh dao găm.

Thành thật nói đi Albert, tuy mỗi lần tụ họp vẻ mặt bên ngoài đều là bình tĩnh, nhưng trên thực tế anh đã sớm muốn đem Charles và Lục Thiên Thần giết chết có phải không?

Không giống với bìa mặt đáng sợ, sau khi mở quyển sách nội dung trái lại rất đơn giản, chí ít không có kịch bản như Charles viết khiến người ta “Hoa cả mắt”.

Đơn giản chính là Đường.Esméralda đơn thuần thiện lương chính nghĩa, thiếu chút nữa bị Charles.Claude Frollo rình mò khuôn mặt đẹp của Đường cùng với người xấu Lục Thiên Thần.Phoebus thiếu chút nữa thương tổn cậu.

Lúc này, người đánh chuông Albert.Quasimodo dũng cảm mạnh mẽ lại anh tuấn từ trên trời giáng xuống, đem Đường xinh đẹp từ trong tay người xấu giải cứu, thế nhưng xuất phát từ xấu hổ, Đường vội vã rời đi, chỉ để lại một chiếc giày thủy tinh.

Sau đó dựa vào chiếc giày kia, Albert từ người đánh chuông chẳng biết tại sao biến thân thành cao phú suất tìm thấy Đường, hai người hạnh phúc sống bên nhau, mà người xấu thì bị mai táng ở trong đất vàng không bao giờ tỉnh lại nữa.

Đường Phong có chút phiền muộn mím môi nhíu nhíu mày, biểu hiện ra ngoài nhìn qua rất phức tạp, nhưng trên thực tế Albert trái lại là một người đàn ông “yêu ghét rõ ràng”.

Kịch bản này Đường Phong sẽ không ném vào thùng rác, cậu sợ kích thích đến Albert, cái tên kia chuyện gì cũng làm được, thế nhưng Đường Phong vẫn gửi cho Albert một cái tin nhắn, Albert thân ái, em hi vọng trong phim của chúng ta chỉ có em và anh, không có những người khác tham dự, em cũng hi vọng em ở trong mắt anh chỉ là Đường Phong, mà không phải Esméralda trong tưởng tượng.

Ừm, hoàn mỹ! Gửi đi thành công!

Đường Phong chậm rãi thở ra một hơi, mới uống một ngụm cà phê điện thoại di động liền vang lên, Albert gửi lại tin nhắn cho cậu: một biểu tình khóc thương tâm 🙁

Cùng với một câu: tôi sẽ một lần nữa sửa chữa, câu chuyện chỉ thuộc về em và tôi. Còn có, tôi yêu em, thẳng đến vĩnh viễn.

Cuối cùng kèm thêm một biểu tình vui vẻ 🙂

Đường Phong nhất thời vung lên khóe miệng, Albert đặc biệt lãng mạn và thâm tình vĩnh viễn cũng không làm cậu cảm thấy phiền chán.

Sau khi nhắn lại cho Albert, Đường Phong xuống lầu cầm kiện hàng mới tới, lần này là Lục Thiên Thần gửi, cậu chỉ có thể hi vọng Lục Thiên Thần ngày thường giống một người bình thường nhất, lúc này có thể gửi tới một kịch bản hơi chút bình thường một ít.

Thế nhưng sự thực chứng minh, cậu không nên dành nửa điểm kỳ vọng cho đám người kia.

 

Phiên ngoại 14: series điện ảnh nhỏ ( hai )

Lục Thiên Thần đây là xem nhiều phim ngôn tình hay là xem nhiều phim khổ tình, Đường Phong sau khi mở ra thiếu chút nữa tự mình nghẹn chết.

Kỳ thực từ nội dung kịch bản đến xem, kịch bản Lục Thiên Thần viết còn hơn Charles khẩu vị kỳ quái và Albert quỷ dị thì bình thường hơn, thế nhưng có thể quá khổ tình hay không?

Đường Phong thiếu chút nữa cho rằng cậu đọc chính là kịch bản phim Hàn, bằng không ở trong kịch bản vì sao Lục Thiên Thần ở trong hiện thực là một vị chủ tịch lại biến thành một thằng nhóc nghèo nàn đáng thương, thằng nhóc nghèo Lục Thiên Thần sắm vai thầm mến Đường Phong sắm vai công tử bột, bọn họ trải qua tầng tầng ngăn cản đến từ gia đình và xã hội cuối cùng ở bên nhau.

Tưởng đến đây là hết sao? Mười phần sai, Lục Thiên Thần cư nhiên ở trong kịch bản viết chính mình sắp chết, còn là bị bệnh bạch cầu rách nát.

Thằng nhóc nghèo đáng thương ngã xuống trong lòng cậu ấm Đường, hai người cuối cùng không thể thoát khỏi số phận chọc ghẹo, loại kịch bản quá mức tận lực bi tình này hoàn hoàn toàn toàn không kiếm nổi một giọt nước mắt của Đường Phong, cậu cũng không biết trong lòng Lục Thiên Thần cư nhiên còn có một “cô bé đa sầu đa cảm”.

Đem kịch bản ném tới một bên, Đường Phong thở dài bất đắc dĩ nhắn tin cho Lục Thiên Thần: cho dù ở trong điện ảnh, em cũng không muốn xa anh, chủ tịch Lục, xin anh đừng viết loại phim bắt anh chết ở trong lòng em.

Biên tập hoàn thành, gửi đi, nói vậy Lục Thiên Thần có thể hiểu ý cậu.

(Vũ: ui~~ ta chết mất, quá tức cười với ba tên kia!! kakaka)

Sau khi Đường Phong tham gia xong mấy hoạt động từ thiện về đến nhà, cậu nhận được kịch bản mấy người kia đã sửa chữa, ừm, tuy rằng không phải đặc biệt hoàn mỹ, nhưng còn hơn kịch bản đáng sợ lúc đầu mà nói đã là rất không tệ rồi.

Đường Phong đem mấy kịch bản cậu nhận được cầm đi đưa cho người bạn biên tập hỗ trợ trau chuốt, khi biên tập thu được kịch bản còn tưởng rằng Đường Phong dự định làm đạo diễn quay phim.

Đoàn đội điện ảnh chuyên nghiệp, diễn viên chuyên nghiệp, đạo diễn chuyên nghiệp, cùng với một nam diễn viên không chuyên nghiệp.

Sau khi cuối cùng xác nhận kịch bản, Đường Phong lập tức liên hệ với đoàn đội điện ảnh, trong vài năm trước đây cậu ở trong giới điện ảnh tích lũy nhân mạch không tệ, mặc dù những bộ phim nhỏ này cuối cùng sẽ không được đại chúng nhìn thấy, thế nhưng vẫn có không hề ít bạn bè sẵn lòng rút ra thời gian giúp Đường Phong và những người bạn đặc biệt của Đường Phong quay chụp những bộ phim nhỏ này.

“Bọn họ đều là cao thủ đứng đầu trong nghề này.”

Giống như mọi khi quay phim, Đường Phong cầm trong tay hai lon Mocha lạnh đi vào trong phòng trong xe tiện nghi đầy đủ lại hết sức thư thái của mình, khác biệt chính là, trước đây Đường Phong cơ bản sẽ không cùng chung một không gian tư nhân với diễn viên khác, mà hiện tại cậu và Albert cùng chung chiếc xe Đường Phong thích nhất.

Albert đang rất nghiêm túc nghiên cứu kịch bản đã sửa chữa trong tay, dường như muốn đem mỗi một chữ đều khắc ở trong đầu, sau khi nghe thấy tiếng Đường Phong, Albert không hề do dự buông xuống kịch bản trong tay nhìn về phía cậu, đường nhìn vào lúc chạm đến cà phê Mocha thì hơi dừng lại một chút.

“Vậy nên không cần lo lắng, đóng phim kỳ thực là một chuyện rất thú vị.” Đường Phong đem Mocha trong tay đưa tới, dáng cười ấm áp treo trên khuôn mặt người đàn ông này khiến Albert không thể cự tuyệt, mặc dù Albert cũng không phải rất thích Mocha lạnh.

“Bọn họ nói đồ ngọt có thể khiến người ta bình tĩnh.” Ngồi cùng Albert, Đường Phong cầm bàn tay có chút tái nhợt của anh, cậu nghĩ Albert hẳn là sẽ có chút khẩn trương.

Albert cũng không phải sợ đóng phim, trong từ điển của người đàn ông này sẽ không có hai chữ “sợ hãi”, chỉ là anh khá xem trọng việc anh và Đường Phong sắp sửa cùng nhau đóng phim này, bất cứ chuyện gì liên quan đến Đường Phong đối với Albert mà nói đều rất quan trọng, mà chuyện quan trọng thì đều cần phải cẩn thận đối đãi.

Bọn họ hiện tại cũng không phải đi đóng phim ngay, trên thực tế công tác trù bị của một bộ điện ảnh cần một chút thời gian, ví dụ như xác định hình tượng trước khi quay phim.

Kỳ thực Đường Phong chỉ muốn quay một ít phim đơn giản, thế nhưng làm đến làm đi, lại thêm tính cách theo đuổi sự hoàn mỹ từ việc lớn đến việc nhỏ của Albert, cuối cùng thành phẩm điện ảnh của một bộ điện ảnh nhỏ dĩ nhiên vượt lên trước 50 triệu đô, con số này còn cao hơn thù lao cơ bản của Đường Phong khi quay một bộ phim rất nhiều.

Hơn nữa bộ điện ảnh này cũng bởi vì ban đầu là cậu và Albert biểu diễn, sau lại biến thành Charles cũng tham gia làm nam diễn viên, cứ như vậy liền thành một bộ điện ảnh ba nam diễn viên, Đường Phong trước đây từng diễn loại phim này, điều này đối với cậu mà nói không phải là việc gì khó, thế nhưng nghĩ tới cậu dĩ nhiên sẽ đóng phim với Albert bọn họ, Đường Phong rất khó miêu tả tâm tình có chút chờ mong và nhảy nhót lúc này của cậu.

Điều này đối với Đường Phong đã quen bình thản và lãnh tĩnh mà nói, rất hiếm thấy.

“Em đang nghĩ gì.” Thanh âm Albert đem Đường Phong từ trong suy nghĩ kéo lại, cậu theo bản năng nhìn về phía Albert, con ngươi bởi vì đối phương đột nhiên tới gần mà hơi mở rộng, ngay sau đó trên môi một trận ấm áp.

Có thể còn hơn ăn đồ ngọt, đây là biện pháp tốt nhất khiến Albert bình tĩnh lại.

. . .

. . .

Bộ điện ảnh đầu tiên sắp sửa tiến hành quay chụp có chứa màu sắc ma huyễn, đây là nguyên nhân vì sao bộ điện ảnh không cần trả bất cứ thù lao cho diễn viên nào, thành phẩm lại vẫn cao như vậy, chế tác kỹ xảo vào giai đoạn sau là một vấn đề lớn, đó đều là cần đốt tiền.

Nhưng ai lại quan tâm?

Albert có tiền, Charles có tiền, bọn họ sẵn lòng dùng tiền.

Charles còn đang làm việc ở Châu Âu, xét thấy ngay từ đầu cũng không có phân cảnh của Charles, ngày hôm nay xác định hình tượng chỉ có Đường Phong và Albert hai người tham dự.

Sự tình cũng không thuận lợi như trong tưởng tượng của Đường Phong, sát khí trên người Albert thật sự là quá nặng, nhất là khi nhân viên hoá trang cố gắng để Albert cởi quần áo, đồng thời ở trên người Albert dính một vài thứ, ánh mắt Albert có thể đem tất cả mọi người trong phòng giết chết.

Đường Phong phải tạm thời dừng hóa trang đang tiến hành một nửa của cậu, chỉ có lúc cậu ở Albert mới có thể miễn cưỡng đem hơi thở âm lãnh vô cùng đáng sợ của anh hơi chút thu liễm, cũng không biết có phải tính nguy hiểm Albert quá mạnh mẽ, hay là Albert thật sự rất thích hợp với tạo hình này hay không, nhân viên hoá trang bằng tốc độ cực nhanh hoàn thành hình tượng cho Albert.

Về phần hiệu quả. . . Thật sự là tốt hơn nhiều tưởng tượng của Đường Phong!

Nội dung điện ảnh có chứa màu sắc thần thoại, thiên sứ và ma quỷ hay hơn nhiều thể hỗn hợp cô bé lọ lem và Nhà thờ Đức Bà Paris của Albert, thế nhưng Đường Phong không dự định để Albert diễn ma quỷ, tuy người này đích xác rất thích hợp với vai ma quỷ, nhưng nói vậy liền quá không có tính khiêu chiến.

Cuối cùng xác định xuống, thân phận của Albert là thiên sứ trưởng, tạm thời bỏ qua khí chất vô cùng âm lãnh trên người Albert, mái tóc màu vàng kim và ngũ quan tuyệt đẹp của người này căn bản là phiên bản thiên sứ, sự thực chứng minh sự lựa chọn của Đường Phong là chính xác.

Đôi tay của nhân viên hóa trang khiến Albert nhìn qua chính là một vị thiên sứ trưởng chân chính, cộng thêm mái tóc vàng kim nhạt của người này, sau khi tạo hình Albert cũng ít đi một chút tái nhợt, màu da nhẹ nhàng giảm đi hơi thở âm lãnh bản thân anh, nguyên bản khí thế vô hình của kẻ đứng đầu dưới trang phục thiên sứ biến thành khí thế đè người, nhưng điều này vừa lúc phù hợp với quyền uy và quyết đoán của thiên sứ trưởng.

Đường Phong không muốn quay phim quá mức truyền thống không có sáng tạo, vậy nên cậu để Albert mặc vào một bộ áo bào trắng cũng không giống áo thiên sứ như trong tưởng tượng của mọi người, quần áo đương nhiên là màu trắng, nhưng là hiện đại.

Nhìn qua càng như là quần áo chiến đấu của thế giới tương lai, dán sát người lại rất đẹp, áo trắng phối với trang sức màu vàng kim, điều này làm cho Albert nhìn qua cực kỳ điển trai, Albert đối với việc này không có cảm giác gì quá lớn, thậm chí trong quá trình hoá trang còn có một chút phiền chán, nhưng khi thấy Đường Phong hai mắt lòe lòe chiếu sáng, anh nghĩ có thể cũng không tệ lắm.

Đường Phong có hai bộ quần áo, một bộ là khi thân là thiên sứ, một bộ khác còn lại là cho thân ma quỷ sau đó.

Albert không muốn bình luận quá nhiều về phần tạo hình của Đường Phong, anh yêu người đàn ông này, yêu tất cả về người đàn ông này, dù Đường Phong chỉ bọc bao tải đứng ở trước mặt anh cũng là cực có lực hấp dẫn.

Bọn họ đặt một cái tên không quá ấm áp cho bộ điện ảnh này: 《mùa đông lạnh giá 》

Bởi vì câu chuyện ngay từ đầu xảy ra vào mùa đông, cuối cùng cũng kết thúc vào mùa đông.

Đường từng là một thành viên thiên sứ được ghép nhóm với thiên sứ Albert xuất sắc nhất, bọn họ có sức chiến đấu cao nhất, thậm chí còn từng là của nhau.

Bọn họ trao đổi lời thề trở thành mối liên hệ tinh thần của nhau, mặc dù không được người bên ngoài thừa nhận nhưng thủy chung coi đối phương là người quan trọng nhất của mình, biết trong một mùa đông lạnh lẽo, các thiên sứ phải liều chết đấu tranh với đám ma quỷ đến đây xâm chiếm, mà ở trong trận chiến tử thương thảm trọng ấy, Albert mất đi Đường.

Anh bất lực mắt mở trừng trừng nhìn Đường rơi xuống ngay trước mắt anh, biến mất trong vực sâu vô tận.

Liên hệ tinh thần của bọn họ bị buộc cắt đứt, Albert cho rằng người bạn đời của anh thực sự đã chết.

Nhiều năm sau, nhờ vào năng lực cá nhân cường hãn, Albert trở thành một gã thiên sứ trưởng, nhưng khi đuổi bắt ma quỷ đang làm việc ác trong thế giới con người, anh lại thấy được thân ảnh của Đường.

Vui sướng và mất mát song song tập kích Albert, Đường không chết, nhưng hoàn hoàn toàn toàn quên anh, Đường thậm chí còn trở thành sát thủ đắc lực nhất bên người ma quỷ Charles.

Để kịch bản càng thêm thú vị, Đường Phong ở trong chuyện tình tay ba này điểm thêm yếu tố lính gác và người dẫn đường cho câu chuyện.

Lính gác và người dẫn đường xuất phát từ một bộ điện ảnh cũ vào năm 1996, giản đơn mà nói, lính gác có sức chiến đấu cường đại, mà người dẫn đường có tinh thần lực cường hãn, lính gác và người dẫn đường có thể tiến hành kết hợp trên tinh thần, đương nhiên cũng có thể là phương diện khác.

Albert trong kịch bản có thể chất lính gác, anh và Đường thân là người dẫn đường tiến hành không chỉ là kết hợp trên tinh thần, điều này khiến cho hai người bọn họ trở thành người yêu song song cũng thành người cộng tác ăn ý nhất.

Câu chuyện xảy ra vào nhiều năm sau khi cuộc chiến mùa đông lạnh giá lần đầu tiên ấy, thần giới nỗ lực giúp Albert tìm kiếm một người dẫn đường mới, lính gác không có người dẫn đường quá dễ mất không chế, mà Albert còn là một thiên sứ trưởng cường đại.

Nhưng vào lúc này, Albert gặp một sát thủ ma quỷ thần bí.

Content Protection by DMCA.com
loading...

6 Responses

  1. jewels168 says:

    Mấy chap này Charles manh ko chịu đc >w<

  2. cocacola0106 says:

    ủa, sao ta cứ thấy bị cụt cụt, còn nữa ko nàng
    hix hix, hình tượng của mấy a đã sụp đỗ hoàn toàn, nhất là LTT – chị gái đa sầu đa cảm

  3. haruhaze says:

    chap này max điên loạn =))) ba ông chồng vặn xoắn không còn đường gỡ luôn =)))

  1. 04/08/2015

    […] PN11+12+13+14: Siêu sao cũng xuống bếp+Series điện ảnh nhỏ […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: