THTNYTH – Chương 7+8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 7

Thành Thực: “Anh dạy em lái xe, em muốn thi bằng lái.”

Lương Đình Xuyên: “Em lái tàu vũ trụ thì hợp hơn đấy.”

Thành Thực, lăn qua lăn lại: “Em thử thôi mà! Cho em thử thôi mà!”

Lương Đình Xuyên: “. . .”

Nửa giờ sau, Lương Đình Xuyên: “Một tháng không được xem hoạt hình.”

Thành Thực: “Ừ.”

Lương Đình Xuyên: “Một tháng không được ăn đồ ăn vặt.”

Thành Thực: “Ừ.”

Lương Đình Xuyên: “Một tháng không được chơi ma thú.”

Thành Thực kháng nghị: “Nghiêm phạt quá nghiêm trọng rồi?”

Lương Đình Xuyên vẫy vẫy hoá đơn sửa ô tô: “Hử?”

Thành Thực, yếu ớt: “Ưm ~ “

====================================

Đều nói vật như chủ nhân, ví dụ như con mèo của Thành Thực, ví dụ như Grand Cherokee của Mạch Đào, ví dụ như chim sáo đá của Hoàng Cửu Cửu.

Kỳ thực Hoàng Cửu Cửu rất ghét bỏ súc sinh gió chiều nào che chiều ấy này, là tình nhân nào tặng anh anh đã quên, nói chung chim sáo đá là loài động vật không thể trêu chọc, dù có muốn từ bi thả nó tự do, nó cũng sẽ không biết sống chết bay trở về, giống như mình chỉ là thả nó đi ra ngoài dạo một vòng, thậm chí lúc dọn nhà nó còn ngoan ngoãn ngồi xổm trên vai Hoàng Cửu Cửu bày tỏ nó trung trinh không đổi.

Nó ngoại trừ phẩm chất tốt đẹp một việc không hai chủ ra thì chẳng còn chỗ nào tốt, thấy chủ nhân ngủ sô pha vài buổi tối một chút cũng không nói lời an ủi, mỗi đêm Hoàng Cửu Cửu rửa mặt xong u oán liếc liếc nó, nó liền nhìn có chút hả hê cạc cạc cười quái dị vài tiếng, rõ ràng phun ra hai chữ: “Ngu ngốc.”

Vì sao chim sáo đá nhà người khác sáng sớm nói xin chào buổi tối nói ngủ ngon, thế nhưng chim sáo đá mình nuôi sáng sớm nói đi tìm chết buổi tối nói ngu ngốc?

Hoàng Cửu Cửu nhớ kỹ con súc sinh này trước đây vô cùng lễ phép vô cùng dễ thương, lúc còn chưa mọc đủ lông sẽ ngả vào bàn tay anh, lần đầu tiên mở miệng nói là: “Thật ngoan.” Khiến anh hưng phấn vài ngày.

Có một lần bệnh viện cho anh đi Mỹ mở hội nghị nghiên cứu và thảo luận, vốn muốn đưa sáo đá đến chỗ ba mẹ nuôi một tháng, thế nhưng yêu nghiệt tầng 9 kia vừa lúc tới cửa, vì vậy chim sáo đá đã bị yêu nghiệt hăng hái bừng bừng xách đi. Anh còn nhớ rõ sáo đá bị yêu nghiệt xách chạy một trận quái kêu: “Darling ~~ darling ~~ ” Kêu đến anh từng trận chua xót.

Khi anh mở xong hội nghị nghiên cứu và thảo luận trở về nhận lấy chim sáo đá kia, câu đầu tiên chim sáo đá luôn luôn dỗ ngon dỗ ngọt nói với anh chính là: “Đồ con lợn.”

Hoàng Cửu Cửu ở quán bar gặp một tay chơi bass, hai người nói vài câu liền thẳng đến chủ đề, trên tai tay bass này không có mười cũng có bảy tám cái khuyên tai, hút thuốc còn kinh khủng hơn Hoàng Cửu Cửu, cậu ta ở trong một góc quán bar mờ tối xinh đẹp ôm Hoàng Cửu Cửu cọ sát một trận, cuối cùng nỉ non: “Đến nhà anh đi.”

Nhiệt tình của Hoàng Cửu Cửu trong nháy mắt dập tắt, buồn bã nói: “Đến khách sạn đi.”

Tay bass gạt gạt lông mi thanh tú, bĩu môi: “Còn là bé ngoan có người quản?”

Hoàng Cửu Cửu cười khổ: chung quy không thể nói trong nhà không có giường.

Tay bass mất hứng bỏ lại một câu: “Khách sạn còn phải tra chứng minh nhân dân, phiền phức!”

Hai người còn chưa chạy tới chủ đề liền tạm biệt, Hoàng Cửu Cửu bất đắc dĩ, tay bass kia tuy rằng mê người nhưng vừa nhìn đã biết không phải kẻ hiền lành gì, tự mình dùng cường nói không chừng ngược lại bị đấm cho một trận. Vịt nướng đến miệng còn bay, Hoàng Cửu Cửu một ngọn dục hỏa hóa thành lửa giận, trở lại mạnh mẽ gõ cửa nhà tầng 9, Thành Thực mở cửa, lộ ra dáng cười hồn nhiên cả người lẫn vật vô hại.

Hoàng Cửu Cửu cưỡng chế phẫn nộ thấp giọng hỏi: “Dùng giường của tôi xong chưa?”

“Mẹ em về từ tuần trước rồi, sao anh không sớm tới chuyển đi? Chiếm vị trí!”

Hoàng Cửu Cửu cứng lại: yêu nghiệt này lúc chuyển giường một ngụm một ngụm buồn nôn “anh Cửu Cửu”, còn dẫn theo một tên trai tráng cao lớn thô kệch đến chuyển giường, thuận tiện đem đệm giường gối đầu ra giường và điều hòa của anh cùng lúc cướp sạch. Hiện tại dùng xong còn muốn Hoàng Cửu Cửu anh một người chuyển về?

Hoàng Cửu Cửu dùng ánh mắt hỏi yêu nghiệt.

Yêu nghiệt dùng ánh mắt trả lời anh: vị khách quý này, đáp đúng rồi! Mười phần luôn!

Hoàng Cửu Cửu bạo rống: “Một mình tôi chuyển thế nào hả?”

Lương Đình Xuyên bình tĩnh: “Cậu có thể dỡ giường ra từng nhóm rồi đem về lắp lại.” Nói xong, nở nụ cười, từ đáy lòng.

Hoàng Cửu Cửu bận rộn một buổi tối, cuối cùng cũng có thể ngủ giường mình, anh nghĩ nghĩ ngày mai nên đem phòng ở ném tới chỗ môi giới bán đi, sau đó cầm khoản tiền đó đi chỗ khác mua phòng xép ở. Nếu không một ngày nào đó anh sẽ giống như Chu Du hộc máu mà chết, thực sự là trời đố kị anh tài!

Dù sao Hoàng Cửu Cửu thuộc phái sống vô tư, tâm tình tốt ngủ ở trên giường lâu ngày không gặp của anh, ngày thứ hai thần thanh khí sảng đi làm. Lại một chuyện không may xảy ra, một chiếc Grand Cherokee đỗ ở ngay cửa ga ra nhà anh.

Người được nhận giáo dục cao cấp phải có kiềm chế nhất định, Hoàng Cửu Cửu phi thường có tự tin, anh đứng ở bên Cherokee kiên trì chờ đợi, 10 phút, nửa tiếng, 1 tiếng, 1 tiếng 1 phút, 1 tiếng 2 phút, 1 tiếng 3 phút. . .

Hoàng Cửu Cửu chửi ầm lên: “Oa đệt đệt đệt rốt cuộc là con rùa nào đỗ xe ở cửa ga ra nhà ông! Ông đá mi cái xe nát này! Ông đá ông đá!”

Giữa lúc anh đem oán hận đều phát tiết trên chiếc Cherokee vô tội thì, chủ xe xuất hiện.

Mạch Đào đến nhà Lương Đình Xuyên ăn chực bữa sáng xong từ trên lầu xuống tới, kinh ngạc phát hiện có một người đang thi ngược với xe anh.

Buồn cười chính là người này mặc áo sơ-mi trắng sạch sẽ, cà- vạt buộc đến quy củ, mặt mày sáng sủa nho nhã, còn đeo kính mắt lịch sự nhã nhặn. Mạch Đào trốn ở chỗ rẽ thờ ơ quan sát cái người áo mũ chỉnh tề này, nhìn nhìn không khỏi cười ra tiếng.

Chỉ thấy Hoàng Cửu Cửu xuất chiêu phật sơn vô ảnh cước với Cherokee, sau đó tự ngồi chồm hổm trên mặt đất xoa chân, hùng hùng hổ hổ: “Con mẹ nó đau muốn chết!” Sau đó lủi đứng lên ra chiêu đại từ đại bi thiên diệp chưởng với lốp dự phòng, “Binh” một tiếng không biết nắm tay nện lên chỗ nào, lúc này nhảy dựng lên khóc thét: “Đau muốn chết đau muốn chết. . .” Không ngừng cố gắng nhào lên Cherokee khóc lóc om sòm, “Mi dám đánh trả mi còn dám đánh trả. . . Ông đây đến muộn rồi mi có biết không? Là con lợn nào nuôi ra súc sinh như mi chứ!”

Mạch Đào nghĩ cái tên kia thú vị cực kỳ, hơn nữa nhìn rất quen mắt, thưởng thức gần 10 phút mới nhớ ra người nọ là bác sĩ hàng xóm kia trên lầu nhà Thành Thực, lần trước chính là đến nhà cậu ta chuyển giường.

Hoàng Cửu Cửu bó tay không có cách, anh đứng ở cạnh Cherokee suy tư gì đó, ánh mắt trong suốt, nhíu mày, một bộ thần thái bình tĩnh, cả người lại có một chút phong độ không nhiễm bụi trần. Mạch Đào một trận động lòng: Đệt, thằng nhóc này thật đúng là khá.

Hoàng Cửu Cửu bỗng dưng giãn ra lông mày, nhảy lên nhảy xuống chạy đến mặt cỏ đông lật tây tìm, nhặt ra được một tảng đá, chạy về bên người Cherokee cười dâm, “Cho mi một cơ hội nữa, nếu mi không đi ông liền trang điểm cho mi, ông vẽ thật đấy, đừng trách ông không cho mi cơ hội nhé. . .”

Mạch Đào hôn mê: Hành vi của thằng nhóc này sao chẳng phù hợp với mặt mũi như thế!

Hoàng Cửu Cửu tiểu nhân đắc thế kiêu ngạo, giơ chân giẫm lên cửa xe Cherokee, hừ hừ cười quái dị: “Bắt đầu vẽ từ đâu nhỉ? Cái mông có được không? Đến, chúng ta vẽ một đóa hoa nhỏ trước nhé ~~ ”

Mạch Đào nghĩ nếu mình không đi ra Cherokee sẽ gặp nạn, vì vậy rống lên: “Này!”

Hoàng Cửu Cửu sợ đến run run, cấp tốc ném đi tảng đá trong tay, quay đầu lại thấy một mãnh nam không cao 1m9 thì cũng 1m88 bước nhanh đi tới.

“Tôi tôi tôi tôi không làm gì hết!” Hoàng Cửu Cửu cười làm lành giải thích một nửa, nghĩ nghĩ: Con mẹ nó, tên chết tiệt này hại mình đến muộn mình còn khách khí với hắn cái gì? Vì vậy sửa ngay thần thái hèn mọn, vênh váo hung hăng liếc xéo Mạch Đào: “Này anh, xe của anh đỗ ở cửa ga ra tôi, dẫn đến tôi bị muộn hội nghị thương vụ, trực tiếp tạo thành tổn thất cực lớn về mặt kinh tế!”

Mạch Đào nhịn cười, nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như cậu là một bác sĩ phải không? Trong bệnh viện của ngài có hội nghị thương vụ gì đó sao?”

Hoàng Cửu Cửu kinh hãi, đem Mạch Đào trên dưới tỉ mỉ quan sát một phen, phát hiện là cái tên vạm vỡ lần trước Thành Thực đưa tới nhà mình chuyển giường, lúc này lúng ta lúng túng nói không nên lời.

Mạch Đào cười đến chuột rút trong bụng, vừa xin lỗi vừa nổ xe rời đi một chút, Hoàng Cửu Cửu đang muốn mở cửa ga ra, đã bị Mạch Đào gọi lại, “Này, nếu không tôi đưa cậu tới bệnh viện?”

Hoàng Cửu Cửu ngạc nhiên trong chốc lát, nói: “Tôi có xe.”

“Không nên khách khí, tôi khiến cậu đi làm muộn lâu như vậy, cũng nên để tôi bồi thường một chút chứ.” Mạch Đào cười đến đểu giả hề hề, xuống xe trực tiếp túm Hoàng Cửu Cửu vào trong Cherokee.

Hai người ở trên đường hỏi tên của nhau xong, trên khuôn mặt Mạch Đào hiện lên biểu tình cổ quái, nói: “Tên của cậu thực sự rất kỳ quái.”

“Có cái gì kỳ quái.” Hoàng Cửu Cửu buồn bực, dù sao từ nhỏ đến lớn vô số người nói tên của anh ngu xuẩn thiểu năng không có khí khái đàn ông.

Mạch Đào muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói ra, không để lại vết tích đem đề tài chuyển tới chỗ Thành Thực, Hoàng Cửu Cửu biết được Mạch Đào là anh trai tiểu yêu nghiệt, miệng há đến trật khớp, Mạch Đào cười giải thích: “Không phải em ruột, ba tôi và ba thằng bé là anh em kết nghĩa.”

Hoàng Cửu Cửu gật đầu, âm thầm nghĩ: tính cách trái lại có vài phần giống, càn quấy!

Hoàng Cửu Cửu tới bệnh viện xong liền đem chuyện sáng nay quên đến không còn một mảnh, lúc ăn bữa trưa bác sĩ thực tập tiểu Băng cười hì hì hỏi: “Bác sĩ Hoàng, sáng nay sao không đi xe mình?”

Hoàng Cửu Cửu cười đáp: “Xe tôi bị hỏng không được sao?”

“Bạn anh đưa anh tới?”

“Ừ, xem như là vậy.”

Tiểu Băng lòng hiếu kỳ mười phần, “Tôi thấy anh có rất ít bạn, bạn anh rất MAN nha!”

Hoàng Cửu Cửu híp mắt nhìn cô gái mới tốt nghiệp từ học viên y khoa này, cười quái dị, “Không phải cô vừa gặp đã yêu người ta đấy chứ, vậy tôi giúp cô giới thiệu?”

“Thật không? Người kia tên gì?”

“Ặc. . .” Hoàng Cửu Cửu đã quên.

Tiểu Băng liên tiếp hỏi: “Anh ta đang làm gì? Người ở nơi nào? Tính tình thế nào? Nhìn qua hình dạng rất khí phái, tám phần mười đã có bạn gái rồi phải không?”

“Ặc. . .” Hoàng Cửu Cửu cười khan.

Tiểu Băng cong môi, “Thật là bạn anh sao? Một hỏi ba chẳng biết.”

 

Chương 8

Thành Thực: “Đình Xuyên, em yêu anh.”

Lương Đình Xuyên, mí mắt cũng không nâng: “Ừ.”

Thành Thực, hai mắt lóng lánh: “Em thực sự rất yêu anh.”

Lương Đình Xuyên, thờ ơ, “Ừ.”

Thành Thực, dán tới, nũng nịu tựa trên vai anh: “Em siêu yêu anh, siêu siêu yêu anh.”

Lương Đình Xuyên, nhàn nhạt: “Em lại làm hỏng cái gì rồi?”

Thành Thực thần tốc bắn ra ngoài 5m, hô to: “Không phải em! Là meo meo!”

Lương Đình Xuyên kiên trì sửa đúng: “Là Đô Đô.”

Thành Thực lập tức đổi giọng: “Đúng! Chính là Đô Đô!”

Lương Đình Xuyên: “Quả nhiên là em.”

Thành Thực: Tiên sư. . .

=================================

Buổi chiều Hoàng Cửu Cửu làm một ca giải phẫu, từ 3h vẫn đứng đến 8h, đi ra phòng giải phẫu trong tình trạng kiệt sức, rửa tay thay quần áo xong mới cảm thấy đói đến dạ dày có chút đau nhức.

Tiểu Băng cao hứng bừng bừng từ cửa lớn chạy tới, kích động nói: “Bác sĩ Hoàng, bạn anh tới đón anh kìa.”

Hoàng Cửu Cửu há mồm nửa ngày, nói: “Cô không nhìn nhầm chứ?”

Tiểu Băng nói: “Không sai được, chiếc Cherokee kia biển số xe là 99299.”

Cửu Cửu yêu Cửu Cửu?

Hoàng Cửu Cửu nhớ tới biểu tình buổi sáng sau khi Mạch Đào biết tên mình xong, trong lòng nhất thời có loại tình tự rất quỷ dị, anh ra cửa bệnh viện, thấy Mạch Đào tựa ở cửa xe, trên mặt đất rơi đầy đầu thuốc lá ít nhất là một bao.

Mạch Đào chào đón cợt nhả nói: “Bác sĩ Hoàng, mỗi ngày cậu đều tan tầm muộn thế sao? Cùng nhau đi ăn đi.”

Hoàng Cửu Cửu cười gượng.

Buổi trưa hôm nay Mạch Đào đến chỗ Lương Đình Xuyên ăn cơm chực, thuận tiện hỏi thăm một chút gốc rễ Hoàng Cửu Cửu, Lương Đình Xuyên miệng rất không có đạo đức hình dung: thằng nhóc kia là một tinh khiết GAY rất tà dâm cộng thêm luyến đồng phích.

Thành Thực trừng mắt Lương Đình Xuyên, nói: “Ông đây cũng là tinh khiết GAY! Ai giống như các người, nam nữ ăn cả không có trinh tiết.”

Mạch Đào chính là loại nam nữ ăn cả không có trinh tiết như lời Thành Thực nói, anh nghe xong Lương Đình Xuyên nói liền một trận cười quái dị, sau đó cả ngày xấu xa hứng thú bừng bừng lái xe nhanh tới đón Hoàng Cửu Cửu. Đừng nói bác sĩ ngu ngốc kia là GAY, dù có là thẳng nam nhưng nếu đã để Mạch đại sói xám coi trọng rồi thì cũng phải mạnh mẽ bẻ cong.

Hoàng Cửu Cửu nhìn dáng cười không có ý tốt trên mặt Mạch Đào, loại tình tự quỷ dị trong lòng bắt đầu sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.

Sau khi Mạch Đào biết chuyện giới tính của Hoàng Cửu Cửu thì càng thêm không kiêng nể gì cả, vươn tay muốn ôm vai Hoàng Cửu Cửu, “Bác sĩ Hoàng, xem tôi đợi cậu lâu như vậy, có phải là cậu nên mời khách không?”

Hoàng Cửu Cửu khóc không ra nước mắt: đâu ai cần anh chờ! Mọi người trong nhà yêu nghiệt thật đáng sợ! Anh kéo cao tinh thần đẩy tay Mạch Đào, nghiêm mặt nói: “Ngài Mạch, xin lỗi, buổi tối tôi có hẹn rồi.”

Mạch Đào giả vô tri, “Hẹn bạn gái sao?”

Hoàng Cửu Cửu nghiêm trang gật đầu.

Mạch Đào cười: “Cậu không phải tinh khiết GAY sao?”

Hoàng Cửu Cửu lại càng hoảng sợ, chỉ vào mũi Mạch Đào ấp úng. Mạch Đào một tay kéo Hoàng Cửu Cửu tới, thấp giọng nói: “Đều là người đồng đạo, không nên câu nệ như thế chứ.” Theo đuổi thẳng nam phải uyển chuyển tấn công, theo đuổi GAY thì không cần cố kỵ nhiều như vậy, trần trụi thẳng đâm, mềm không được thì dùng cứng, cứng không được thì dùng cường, nói chung mau chóng kéo lên giường ăn sạch sẽ.

Hoàng Cửu Cửu khẩn trương muốn thoát ra chạy trốn, Mạch Đào lo lắng nói: “Bác sĩ Hoàng, mấy nữ bác sĩ vẫn đứng ở kia là đồng nghiệp của cậu đúng không? Nếu như tôi hôn cậu ở ngay đây, cậu nói các cô ấy có thể giúp cậu tuyên truyền không?”

Hoàng Cửu Cửu nhất thời như bóng bay xì hơi, tâm không cam tình không nguyện đi lên Cherokee.

“Bác sĩ Hoàng, cậu thích ăn gì?” Mạch Đào hăng hái khá cao.

Hoàng Cửu Cửu lạnh nghiêm mặt, “Tùy tiện.”

“Cơm Tây hay cơm Trung?”

Hoàng Cửu Cửu vẫn phun hai chữ kia: “Tùy tiện.”

“Bác sĩ Hoàng, cậu tùy tiện như thế tôi an tâm.” Mạch Đào buông tay lái vươn tay tới đặt trên đùi Hoàng Cửu Cửu.

Hoàng Cửu Cửu từ trên ghế nhảy dựng né tránh, thét chói tai: “Anh anh làm gì? Tôi và anh lại không quen, anh người này thật chẳng hiểu ra sao, chúng ta hôm nay mới quen biết!”

Mạch Đào đùa giỡn Hoàng Cửu Cửu chiếm được hiệu quả trong dự liệu, mười phần thoả mãn, tiếng nói ồm ồm uốn a uốn éo nói: “Người ta vừa gặp đã yêu cậu mà.”

Hoàng Cửu Cửu rụt thành một đoàn.

Đàn ông đều có ham muốn chủ đạo, Hoàng Cửu Cửu cũng không ngoại lệ, cảm giác bị người chủ đạo phi thường không ổn, anh rất sợ loại hình hung hãn như Mạch Đào người này, vừa nhìn đã biết là không thể trêu vào, cười rộ lên giống một tên lưu manh, không cười giống một tên thổ phỉ. Nói kẻ không sợ chết sợ kẻ không muốn sống, kẻ không muốn sống sợ kẻ không biết xấu hổ, Lương Đình Xuyên là kẻ không muốn sống, Trần Thành Thực là không biết xấu hổ, Hoàng Cửu Cửu thì vừa muốn mặt mũi vừa muốn mạng, Mạch Đào cấp bậc cao nhất, là tên không muốn sống lại không biết xấu hổ.

Mạch Đào áp tải Hoàng Cửu Cửu đến nhà hàng cao tầng trung tâm thành phố ngắm cảnh, gọi đồ ăn rồi gọi một chai rượu vang.

Hoàng Cửu Cửu dạ dày đau nhức lại kinh hoảng quá độ, không ăn được mấy miếng. Mạch Đào giả vờ dịu dàng sờ sờ tay Hoàng Cửu Cửu, “Bác sĩ Hoàng, cậu không thích chỗ này sao?”

Hoàng Cửu Cửu giống như bị điện giật rụt tay về, “Là không thích anh.”

Mạch Đào rất thụ thương, vô tội nhìn anh: “Vì sao nha?”

Hoàng Cửu Cửu một trận rét lạnh, may mà không ăn nhiều lắm, nếu không tất cả đều nôn ra mất, anh nói: “Tuy rằng tôi là GAY, nhưng không thích loại hình như anh.”

Mạch Đào khiêm tốn xin chỉ bảo: “Cậu thích loại hình gì? Tôi có thể thử phát triển theo phương diện đó.”

Hoàng Cửu Cửu co giật khóe miệng, “Anh không có tiềm chất phát triển, tôi thích loại nhỏ bé đơn thuần, nhỏ tuổi một chút là tốt nhất.”

Mạch Đào bật cười, Hoàng Cửu Cửu tức giận hỏi: “Anh cười cái gì?”

Mạch Đào hống hách giang hai cánh tay tựa ở trên sô pha, cười yếu ớt, “Cậu thích loại nào tôi mặc kệ, tôi cứ dán cậu cậu có thể làm gì?”

Hoàng Cửu Cửu là nhát gan có tiếng, nghiễm nhiên đã bị uy hiếp tới, sợ hãi hỏi: “Xin hỏi có phải tôi trêu anh chọc anh chỗ nào không?”

“Ai bảo cậu đẹp trai như thế.” Mạch Đào lắc lắc ly rượu, trong lòng nghĩ: lại thú vị.

Hoàng Cửu Cửu sắc mặt thảm đạm.

. . .

Mạch Đào thêm một câu: “Tôi sẽ cho cậu thời gian.”

Thầy hướng dẫn lão Thôi của Thành Thực tên đầy đủ kêu Thôi Hòa, là một nhà nghệ thuật hơn 40 tuổi, dùng Nguyệt Thăng nói chính là nét đẹp kéo dài, Thành Thực nhổ một ngụm, nói: “Sớm biết lão đầu kia khó quấn như vậy, đánh chết em cũng không làm học sinh ông ta, mẹ ôi, tự mình thanh nhàn, về nhà ăn cơm. . . Ông đây còn bị viêm dạ dày mãn tính đấy!”

Lúc Thành Thực nói những lời này còn đang ở trong phòng vẽ tranh làm bản thảo tranh vẽ trên tường 300m vuông kia, Nguyệt Thăng bĩu môi, “Thiết, cái này kêu là sinh ở trong phúc chẳng biết phúc, năm nay thầy Thôi không nhận nghiên cứu sinh mới, em muốn làm học sinh thầy ấy còn chẳng làm nổi.”

Điền Vạn Triết hút thuốc tựa ở một bên, cười nói với Nguyệt Thăng: “Vậy cô phải trách Thành Thực, nhất định là thầy Thôi bị cậu ta kích thích quá mức, phỏng chừng lúc thầy còn sống cũng không muốn dẫn dắt nghiên cứu sinh nữa.”

Lão Thôi cũng rất vô tội, có giáo viên nào không thích học sinh thông minh đáng yêu? Đương nhiên nhận học sinh nữ là tốt nhất, hết lần này tới lần khác nghiên cứu sinh mỗi ngày sớm chiều ở chung với ông đều là nam, cái tên năm 3 kia hiện tại thần long thấy đầu không thấy đuôi, không cần nói ra, năm 2 thì có 2 học sinh nam, một là Điền Vạn Triết hai mặt, một tên cỏ đầu tường đông lắc tây vẫy, một là Đường Ngữ đầy ắp lòng tự tin cả vú lấp miệng em, năm ngoái lão Thôi vốn dự định nhận hai học sinh nữ tuổi xuân sáng sủa, không nghĩ tới đưa về chính là hai nam, một tên là tên ngốc bề ngoài giống như gấu chó, người còn lại khiến cho ông đau đầu nhất, chính là cái tên yêu nghiệt bịp bợm đủ trò kia.

Vợ thầy Thôi nhiều năm trước đã ốm chết, lưu lại một cô con gái Thôi Tần, con bé kia thích yêu nghiệt nhất, rảnh hay không rảnh đều luôn nhắc tới: “Ba, anh Thành Thực gần đây thế nào? Ba cũng thật lâu không gọi bọn họ tới nhà ăn cơm rồi.”

Con gái đáng thương mới học cấp 2, trải đời không sâu, không thấy rõ bản chất yêu nghiệt, vừa gặp đã yêu một tên GAY. Ôi thôi thương thay, Thôi Hòa thở dài: “Con gái, con còn nhớ Lương Đình Xuyên không?”

Thôi Tần gật đầu, “Chính là thương nhân anh Thành Thực giới thiệu cho ba sao? Ba không phải nói anh ta đem tài chính nhà mình đều lật người một phen sao? Anh ta thì sao?”

Thì sao á? Thôi Hòa dở khóc dở cười, nghĩ còn không nói rõ ràng con gái sẽ càng lún sâu, vì vậy kiên trì thẳng thắn: “Con gái, nói với con một việc, cái này, cái kia, Thành Thực ấy, cùng với Lương Đình Xuyên kia là, là quan hệ kia.”

“Ớ?” Thôi Tần nhất thời không phản ứng tới.

Thôi Hòa khẩn trương: “Tiểu Tần, con đừng khổ sở, đàn ông tốt trên đời nhiều như vậy, sao con phải cứ luôn nhớ thương cái tên đồng tính luyến ái kia? Kỳ thực ba nghĩ Hướng Hải không tệ. . .”

Thôi Tần hai mắt tỏa sáng, kích động: “Gì? Ba nói gì? BL? Quá oách rồi! Con phải nói cho bạn học của con!” Bỏ lại sách vở, nắm lên điện thoại, “Alo alo, XX à? Tôi nói cho cậu, học sinh của ba tôi là GAY! Thực sự không lừa cậu, lớn lên siêu đẹp trai, tôi cũng không biết anh ấy là tiểu thụ hay tiểu công. . . Cái gì? Tôi nghĩ sao? Tôi nghĩ trên trán anh ta viết hai chữ tiểu thụ! ( Thành Thực: hắt xì! ) Đúng vậy đúng vậy, cậu đi nói cho XX và XXX, ảnh chụp? Có có, ngày mai mang cho các cậu xem, được được, ngày mai khẩn cấp tập hợp mở một lần toạ đàm rồi tỉ mỉ nghiên cứu. . .”

Thôi Hòa: 〒_〒. . . Bà nó ơi, tôi xin lỗi, tôi không giáo dục con gái cho tốt. . .

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. Phụt, cười chịu ko nổi! Cửu Cửu, cái dãy 99299 đẹp thiệt!

  2. chuotsaurang says:

    tui muốn xem bác sĩ bị đẩy ngã, bị rape, moahahahahaha ~

  3. cái này phải gọi là bác sĩ đạo đức giả nhát gan thì có chứ nhút nhát nó ý nghĩa khác :v nhưng mà hình mẫu vậy mới thực tế :3 để McDull trừ hại thay dân :v

Để lại bình luận

%d bloggers like this: