THTNYTH – Chương 9+10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 9

Thôi Hòa: “Đường cong phải có thực có hư, ví dụ một khối này, vẽ yếu đi chút vật thể sẽ xoay qua bên kia. . .”

Vạn Triết: “Cậu mua số mấy vậy. . . Không được, số 6 ngày hôm qua mở rồi. . .”

Đường Ngữ: “Mở rồi mở tiếp, không nhất định mà! Nói không chừng chẳng ai chú ý đâu. . .”

Thôi Hòa coi như cái gì cũng không nghe thấy cái gì cũng không nhìn thấy, siêng năng: “Đường cong khung xương ở đây vẽ thực lên, nhất là một vài điểm xương quan trọng, mọi người xem. . .”

Thành Thực, tay chỉ ra ngoài cửa sổ: “Hướng Hải! Mau nhìn!”

Hướng Hải nhìn sang: “Ơ. . . Cái gì cũng không có. . . A! Thành Thực, sao cậu lại cướp trứng luộc nước trà của tôi!”

Thành Thực: “Cô ngô xâu ngao cạc cạc. . .”

Hướng Hải, tủi thân: “Thầy ơi, thầy xem Thành Thực kìa. . . Ô ô. . .”

Thôi Hòa, vô lực: “Tan học đi. . .”

===========================

Thành Thực đang luống cuống tay chân ngồi chồm hổm ở trên bàn vẽ bản thảo, điện thoại di động vang lên, cậu hô to: “Hướng Hải! Đưa điện thoại di động cho tôi.”

Hướng Hải đáp lại cậu: “Trên tay tôi đều là phẩm màu!”

“Đường Ngữ, đưa điện thoại em đây!”

“Anh đang đi tiểu.”

Nguyệt Thăng thét chói tai: “Ống nhổ chết giẫm! Anh cư nhiên đi tiểu ngay sau cửa!”

“Đây là phòng vẽ tranh của anh, cô quản được chắc?”

Thành Thực rống to hơn: “Lâm Nguyệt Thăng, đừng xem anh ấy đi tiểu nữa! Đưa điện thoại cho ông đây!”

“Chờ một chút, em đang chụp anh ấy. . .”

Thành Thực từ trên bàn bò xuống, rửa tay, chà lau hai cái lên T-shirt của mình, vừa tìm điện thoại di động vừa hùng hùng hổ hổ: “Sắc nữ chết giẫm, cô xem cậu em của sư huynh phải chịu trách nhiệm!”

“Thiết, anh ấy đưa lưng về phía em em đâu thấy gì đâu. . .” Giọng điệu Nguyệt Thăng cực kỳ thất vọng.

Đường Ngữ tiểu xong chạy tới vươn đầu nhìn điện thoại di động của Nguyệt Thăng, “Để anh xem xem, nhìn bóng lưng đi tiểu của anh có điển trai hay không.”

Thành Thực mắt trợn trắng, khó khăn lắm mới tìm được điện thoại di động của mình, ấn nhận xong khuôn mặt cười thành một đóa hoa, “Thân ái, anh ở đâu thế? Ngay cửa à? Em lập tức đi ra ngoài. . .”

Tên ngốc vùi đầu công tác kháng nghị: “Thành Thực, cậu không thể đi!”

Thành Thực nháy mắt mấy cái, “Anh bạn, muốn pizza hay đùi gà rán?”

Tên ngốc lộ ra dáng cười hàm hậu: “Pizza.”

Thành Thực làm động tác OK, chạy vội đi.

Điền Vạn Triết: “Tên ngốc, không có lập trường!”

Đường Ngữ: “Điện thoại di động của em chụp ảnh mấy chấm vậy? Chẳng nhìn rõ gì cả!”

Nguyệt Thăng: “Không rõ chỗ nào? Anh đi tiểu xong còn rùng mình một cái. . .”

“Là tay em run lên thì có. . .” (Vũ: hôn mê! Đây là thói đời gì chứ???)

Hoàng Cửu Cửu kinh hồn chưa định về đến nhà, nghĩ trước nghĩ sau đều nghĩ không an ổn, cuối cùng xuống dưới lầu gõ cửa nhà Lương Đình Xuyên.

Ông nội trợ Lương Đình Xuyên một bên để ý sắc ấm thuốc bắc đang đun lửa nhỏ, một bên tựa ở bên tủ lạnh xem sách dạy nấu ăn tốt cho sức khỏe, nghe xong vấn đề của Hoàng Cửu Cửu, giương mắt nhìn anh một cái, “Mạch Đào? Sao lại hỏi tới anh ta? Lại nói tiếp anh ta hôm qua cũng hỏi chuyện của cậu.”

Hoàng Cửu Cửu cười làm lành.

Yêu nghiệt đang ở trong phòng khách chơi trò chơi, bên người là con mèo kêu Đô Đô nằm úp sấp, con mèo này chỉ ăn ngon vài ngày liền châu tròn ngọc sáng, lười biếng ngủ gật.

Lương Đình Xuyên chỉa chỉa yêu nghiệt, nói: “Mạch Đào là anh cậu ta.”

“Cái này tôi biết. . .”

“Vậy cậu còn muốn biết cái gì?”

Hoàng Cửu Cửu cười mỉa nói, “Tôi thấy anh ta giống như một đại hiệp vậy, cũng không biết là làm nghề gì, chắc không phải võ lâm cao thủ gì đó chứ?”

“Nghề? Anh ta là tự mình kinh doanh.” Lương Đình Xuyên mở nắp ấm thuốc, dùng đôi đũa quấy quấy, tiếp tục nói: “Ừm, anh ta là thật sự có tài, lúc học đại học là quán quân môn võ hỗn hợp trong vùng, hiện tại dưới tay còn có một đám anh em, toàn là bại hoại xã hội mới. . .”

Hoàng Cửu Cửu kinh ra mồ hôi lạnh: “Sao cậu quen được anh ta?”

“Lúc học đại học thấy anh ta bị mười mấy người vây ở phía sau sân vận động, còn tưởng anh ta là người bị hại, nên giúp anh ta một lần, ai ngờ đám thùng cơm kia bị anh ta đánh cho kêu cha gọi mẹ, con rùa kia còn trách tôi xen vào việc người khác. . .”

Hoàng Cửu Cửu hóa đá.

Lương Đình Xuyên thờ ơ nói, đem nước thuốc đổ vào trong bát, kêu: “Thành Thực, thuốc sắc xong rồi.”

“Lập tức lập tức, em sắp qua bàn này rồi!”

Lương Đình Xuyên lục qua lục lại trong ngăn tủ, sau đó quay đầu lại nói với Hoàng Cửu Cửu: “Nhà cậu còn chocolate không?”

Hoàng Cửu Cửu cả giận nói: “Nhà tôi lấy đâu ra thứ đó nhiều như thế? Đó là vừa vặn người khác tặng! Chính cậu sao không tự mua đi?”

Lương Đình Xuyên nén lòng nói: “Bận, quên, siêu thị hẳn là còn chưa đóng cửa nhỉ? Cậu xuống dưới mua một ít đi.”

“Dựa vào cái gì?”

Lương Đình Xuyên kiêu ngạo nhìn lại Hoàng Cửu Cửu.

Hoàng Cửu Cửu co thành một đoàn, đáp lời: “Được được được. . .”

Lương Đình Xuyên hoà nhã nở nụ cười, “Mau một chút, nếu không thuốc sẽ nguội.”

Thôi Hòa sáng sớm đi vào an ủi các học sinh thức đêm vẽ bản thảo của mình, kinh sợ phát hiện trong phòng vẽ tranh chỉ có một mình Bùi Hướng Hải.

Thôi Hòa cả giận nói: “Chúng nó người đâu?”

Tên ngốc một mình sống qua đêm dài đằng đẵng thê lương nói: “Vạn Triết đi mua thuốc lá (tối hôm qua), Đường Ngữ đưa Nguyệt Thăng về (tối hôm qua), Thành Thực đi ăn (bữa tối hôm qua, còn nói mang pizza cho tôi. . .)”

Thôi Hòa ngửa mặt lên trời thở dài, sau khi xem xét bản thảo vài lần, giận càng thêm giận, chỉ vào một khối hỏi: “Ai vẽ đây?”

Hướng Hải nơm nớp lo sợ nói: “Thành Thực.”

“Cái này thì sao?” Thôi Hòa chỉ vào một khối khác.

“Em.”

Điền Vạn Triết mua thuốc lá một đêm, vừa lúc tiến đến, thờ ơ chào hỏi: “Thầy Thôi.”

Thôi Hòa: “Em còn biết trở về?”

Điền Vạn Triết cười làm lành dâng thuốc lên.

Thôi Hòa chỉa chỉa Hướng Hải: “Hai đứa chúng nó sao lại vẽ thành ra như vậy? Một cục cứt chó!” =..=

Hướng Hải vẻ mặt vô tội.

Điền Vạn Triết vội vàng hoà giải, nói: “Bọn nó một năm nay đều phải nặn đất, đã lâu không vẽ tranh màu, luyện hai ngày quen tay là được.”

Thôi Hòa hừ lạnh một tiếng, “Kéo chân mọi người! Trước cuối tháng này chúng ta phải hoàn thành bản phác thảo, hai đứa chúng nó cút đi trước, ôn lại nửa tháng rồi về! Vạn Triết!”

“Có!”

“Tìm một người mẫu cho hai đứa, dọn phòng vẽ tranh phía tây cho chúng nó đặc huấn!”

“Rõ!”

Nguyệt Thăng tốt nghiệp xong vẫn ở trong nhà Đường Ngữ thuê, Đường Ngữ đáng thương ngủ sàn nhà hơn mười ngày sau quát: “Con nhóc chết tiệt! Chừng nào thì biến hả?”

Nguyệt Thăng đang đánh răng, mồm miệng không rõ nói: “Mẹ em cho tiền mua vé xe em cầm đi mua quần áo rồi, anh xem, chính là cái này, mất hơn 300, đẹp không?”

Đường Ngữ: “Đây không phải là váy ngủ à? Mẹ X người ta ngực lớn eo nhỏ mới mặc váy hai dây, ngực phẳng eo thùng như cô mặc thành như vậy đi cùng với anh người ta còn tưởng anh đây bắt cóc nhi đồng. . . Ai nha, cái cốc đó bằng sứ! Sẽ ném chết người! Ai nha bà cô, anh mua vé xe cho cô cô mau cuốn xéo cho anh. . .”

Sáng sớm cửa ga ra của Hoàng Cửu Cửu, vẫn như cũ đỗ chiếc Cherokee kia, Hoàng Cửu Cửu run run ghé vào trên cỏ nằm rạp xuống bò đến, sau đó ngồi xổm phía sau bồn cây nhỏ, nhắc đi nhắc lại: “Nhìn không thấy mình nhìn không thấy mình. . .”

Mạch Đào vui muốn chết, anh nghĩ mỗi ngày dậy sớm không hề bị thiệt, sống cuộc sống không có hứng thú đã lâu, khó có được tìm ra thứ buồn cười ngu ngốc như thế. Anh cười lớn đi tới sau cây kéo Hoàng Cửu Cửu ra, nhét vào trong xe mình.

Tối hôm qua Hoàng Cửu Cửu nằm mơ một đêm tình tiết SM, anh ngồi bên cạnh nam diễn viên chính của cảnh trong mơ, cảm thấy còn chưa tỉnh lại cơn ác mộng kia.

Mạch Đào đưa tình dịu dàng kéo bàn tay lạnh lẽo của Hoàng Cửu Cửu, cười xấu xa hỏi: “Bác sĩ Hoàng, sắc mặt không tốt lắm nha, tối hôm qua không ngủ ngon sao?”

Hoàng Cửu Cửu không có nhẫn nại tránh né tay anh, hấp hối đáp một tiếng: “Ừ.”

“Tối hôm qua tôi ngủ rất ngon, hình như vẫn luôn mơ thấy bác sĩ Hoàng. . .” Mạch Đào nói xong câu buồn nôn này, thoả mãn quan sát đến khuôn mặt Hoàng Cửu Cửu hết trắng rồi xanh rồi lại trắng.

Ác mộng của Hoàng Cửu Cửu rất lâu rất lâu cũng không tỉnh lại, lúc ăn bữa trưa, anh tinh thần tiều tụy tựa ở bên tủ kính căn tin bệnh viện.

Bác gái căn tin nghi hoặc hỏi: “Ơ? Bác sĩ Hoàng, sắc mặt hôm nay sao lại kém như vậy?”

Hoàng Cửu Cửu ánh mắt trống rỗng di di, “À, cho bát canh củ cải. . .”

“Bác sĩ Hoàng, đây là canh bí đao. . .”

“À, canh bí đao củ cải. . .”

“Bác sĩ Hoàng, không có củ cải. . .”

“Trắng trắng kia. . .”

“Tôi đã nói là bí đao mà. . .”

 

Chương 10

Đường Ngữ vươn một ngón tay: “Đây là cái gì?”

Thành Thực: “Một.”

Đường Ngữ: “Tiếng Anh đọc thế nào?”

Vạn Triết: “One.”

Đường Ngữ vươn bốn ngón tay: “Cái này thì sao?”

Vạn Triết: “Four.”

Đường Ngữ cong lại bốn ngón tay: “Cái này?”

Thành Thực: “Bạch tuộc.”

Vạn Triết: “Chân gà.”

Hướng Hải: “Cửu âm bạch cốt trảo.”

Đường Ngữ: “Loan đích four! (wonderful) ha ha ha ha ha ha. . .” (Vũ: ta thì hiểu thành bốn thằng “cong”)

Mọi người: {{{(_)}}} lạnh quá.

Nửa giờ sau, Hướng Hải đột nhiên nở nụ cười, người khác hỏi sao cười, đáp rằng: “Truyện cười Đường Ngữ vừa nói thật buồn cười!” (Vũ: nửa giờ???!!!!)

 ̄ ▽  ̄

=======================

Nghỉ hè người mẫu chuyên chức của học viện mỹ thuật tạo hình đều nghỉ, Điền Vạn Triết không biết đi đâu đào được một người mẫu giống như con lai cho Thành Thực và Hướng Hải.

Hướng Hải nhìn suýt rơi cả tròng mắt: người mẫu này da non vô cùng mịn màng, một đầu tóc vàng óng ánh, vài sợi tóc mái nửa che một đôi mắt phượng mang theo một chút mị hoặc, con ngươi cũng là màu vàng, dưới lông mi cong thật dài lay động bóng mờ, môi càng gợi cảm vô cùng, trên tai đeo đầy khuyên tai sáng long lanh.

Thành Thực không phải chưa gặp qua chàng đẹp trai, chỉ là chưa thấy ai có khí chất yêu mị như vậy, thấy có chút ngẩn người, quay đầu lại phát hiện Hướng Hải đều phải rớt xuống nước miếng.

Thành Thực đẩy Hướng Hải một cái: “Tiền đồ chút! Anh bạn!”

Hướng Hải tỉnh táo lại, khôi phục biểu tình bình thường, chỉ là khuôn mặt có chút đỏ.

Thành Thực ôm cổ Điền Vạn Triết kéo anh tới một bên, thấp giọng hỏi: “Anh tìm đâu ra một minh tinh vậy?”

Điền Vạn Triết nói: “Cậu ta là bạn học của anh, cùng khóa với anh, trước đây còn từng lên lớp cùng.”

Thành Thực sửng sốt, “Sao em không biết trong trường chúng ta có một tên loá mắt như thế?”

“Cậu ta học năm nhất được nửa năm thì bị đình chỉ học, hình như là sự kiện ẩu đả gì đó. . . Hiện tại không biết đang làm ở đâu. . .”

“Trước đây anh ấy học chuyên ngành nào? Âm nhạc?”

“Không phải, là khoa lịch sử.”

 ̄ ▽  ̄

Khoa lịch sử? Khoa lịch sử không phải đều để quả đầu tóc ngắn sát tới da, đeo kính gọng đen, nhìn qua rất còi cọc sao?

“Thầy Thôi nói hai đứa mỗi ngày đều phải nộp hai bài vẽ! Thầy muốn kiểm tra!” Điền Vạn Triết bỏ lại những lời này xong chạy trở về vẽ bản thảo.

Thành Thực ở phía sau anh oán hận: “Chó săn!”

Người mẫu đóng cửa lại không rên một tiếng bắt đầu cởi quần áo, đến khi cởi chỉ còn một cái quần nhỏ màu trắng, Hướng Hải nuốt nước miếng một cái, nói: “Đừng cởi.”

Trần Thành Thực cực kỳ bất mãn, liếc liếc xéo, hỏi: “Lúc vẽ người mẫu khác sao không thấy cậu nói nhiều như vậy?”

“Rốt cuộc cởi hay không?” Người mẫu không nhịn được.

“Không cởi!” Hướng Hải khẩn trương nói.

Thành Thực ý vị sâu xa nở nụ cười, kề sát vào tai Hướng Hải phun khí nóng, thấp giọng nói: “Anh bạn, lúc vẽ mẫu nữ cởi sạch sành sanh cũng không thấy cậu khẩn trương như vậy, hôm nay động kinh à?”

Hướng Hải đỏ mặt lui đến sau bảng vẽ.

“Được rồi, ngồi hoặc nằm, tự tìm một tư thế thoải mái là được.” Thành Thực phất tay, ngồi vào chỗ của mình bắt đầu chuẩn bị vẽ.

Người mẫu rất tự nhiên ngồi xuống, nửa tựa trên cạnh bục.

Hướng Hải rõ ràng là đầu óc chập mạch, cơ thể người vẽ thành màu lục, vải lót màu trắng vẽ thành màu vàng đất, khuôn mặt người mẫu trống không chưa vẽ được khối nào.

Thành Thực vẽ xong màu lót quay đầu lại liếc nhìn Hướng Hải vẽ, một đầu hắc tuyến, cậu nói: “Anh bạn, cậu muốn lấy thứ này giao cho lão Thôi à?”

Hướng Hải vẻ mặt bất lực.

Thành Thực mắt trợn trắng, nói với người mẫu: “Nghỉ ngơi một chút đi.”

Người mẫu đứng lên mặc quần áo, cửa “Ầm” một tiếng bị đẩy ra, Nguyệt Thăng không kiêng nể gì xông tới, Hướng Hải kêu sợ hãi: “Em em em, sao em không gõ cửa?”

“Gõ cửa?”Nguyệt Thăng kinh ngạc, cô liếc nhìn người mẫu nửa thân trần, sắc tâm dâng lên: “Ai nha, tuyệt thế tiểu mỹ nhân ở đâu ra vậy? Sổ kí họa của em đâu? Có tài nguyên tốt không nên lãng phí, lát nữa vẽ mấy bức kí hoạ.”

Người mẫu cười, chậm rì rì mặc quần áo.

Thành Thực lớn tiếng hỏi: “Em chạy tới đây làm gì?”

Nguyệt Thăng nhớ tới mục đích tới, đột nhiên phát sinh một chuỗi cười dài, một cước giẫm lên thùng dụng cụ, đắc ý chống thắt lưng nói: “Hai vị sư huynh, em đây phải đi rồi, Đường Ngữ mua vé xe tối nay cho em rồi!”

“À? Không trở lại nữa? Tiểu Nguyệt Nguyệt, người ta sẽ rất nhớ em ~~ ” Thành Thực làm nũng.

Nguyệt Thăng cười đùa nói: “Về nhà chơi vài ngày, hết nghỉ hè sẽ lên đây tìm việc.”

“Tìm việc gì nữa? Trực tiếp gả cho Đường Ngữ làm bà chủ nhà luôn.”

Nguyệt Thăng véo cậu một cái, hét lên: “Oa đệt! Tên kia giống như anh trai em ấy, cảm giác giống loạn luân!”

“Em và anh ấy có quan hệ huyết thống sao? Loạn cái rắm luân. . .”

Bên này Thành Thực và Nguyệt Thăng cãi nhau ầm ĩ, bên kia người mẫu nói với Hướng Hải: “Có nước không?”

Hướng Hải chỉ bình nước uống nóng lạnh bên cạnh, người mẫu đi tới nhìn, nói: “Hết cốc giấy rồi, tôi dùng cái gì uống?”

Hướng Hải tiện tay từ trên bàn cầm cái cốc sứ, nhảy nhảy nhót nhót cầm đến vòi nước rửa sạch, ân cần dâng lên.

Nguyệt Thăng đình chỉ bóp véo khuôn mặt Thành Thực, nhíu mày, “Thành Thực, tên ngốc ngày hôm nay rất cổ quái.”

Thành Thực chỉa chỉa bức tranh của Hướng Hải, “Em xem cậu ta vẽ hôm nay, rõ ràng là tư tưởng không tập trung.”

Nguyệt Thăng một lần nữa tỉ mỉ quan sát người mẫu một chút, lộ ra dáng cười cổ quái, “Thành Thực, đồng tính luyến ái có truyền nhiễm phải không?”

Thành Thực lắc đầu, lộ ra biểu tình rất thụ thương. ╮(╯_╰)╭

Nguyệt Thăng kề sát tới, lên mặt cụ non hỏi người mẫu, “Này, tiểu mỹ nhân, tên gì vậy?”

Người mẫu lộ ra má lúm đồng tiền, “KAY.”

Thành Thực cười, “KAY? Tôi còn JAY ấy, hừ hừ ha hắc.”

Hướng Hải muốn tham gia đề tài, ngốc hồ hồ cười chơi đô-mi-nô: “Tôi còn là GAY nữa.”

KAY sửng sốt, khóe miệng Nguyệt Thăng co quắp, ánh mắt Thành Thực phức tạp nhìn lại Hướng Hải, Hướng Hải khẩn trương hỏi: “Tôi nói sai cái gì à?”

Nguyệt Thăng thở dài, vỗ vỗ vai KAY, “Tiểu mỹ nhân, bằng tốt nghiệp của người này dù cao thì vẫn là một tên nửa mù chữ, em thề là anh ta nhất định không hiểu GAY có ý gì. . .”

Bệnh viện ở đây liên tiếp vài ngày chiếu phim 《Tom và Jerry 》 đặc sắc phiên bản người trưởng thành, Hoàng Cửu Cửu xuất ra lăng ba vi bộ, Mạch Đào xuất chiêu Càn Khôn Đại Na Di; Hoàng Cửu Cửu ra chiêu nước tiểu lẩn mất, Mạch Đào sử dụng Như Lai thần chưởng; Hoàng Cửu Cửu dùng xác ướp trở về, Mạch Đào dùng đưa tôi phiêu phiêu quyền. . .

Hoàng Cửu Cửu khóc, anh cuộn tròn ở vị trí phó lái xe Cherokee nước mắt giàn giụa, nức nở cầu xin tha thứ: “Mạch đại hiệp, tiểu đệ thể chất nhỏ bé yếu ớt thần kinh hỗn loạn tư chất ngu dốt ham mê cổ quái tính tình biến thái, thẹn với đại hiệp ưu ái, xin đại hiệp giơ cao đánh khẽ, buông tha tiểu nhân đi!”

Mạch Đào cười như hoa hướng dương, trong lòng nghĩ: thật thú vị, đào được báu vật rồi. Anh một bên lái xe một bên lấy tay lau nước mắt cho Hoàng Cửu Cửu, tiếp tục kích thích Hoàng Cửu Cửu: “Tiểu Cửu thân ái, người ta cả ngày đều nghĩ tới cậu, cậu có nhớ người ta không? Nhà hàng mới mở chỗ giao lộ Đông Hồ có phần ăn tình nhân, chúng ta đi thử đi, bé cưng, hình dạng cậu lắc đầu thật gợi cảm. . .”

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. phụt há há há há, tui đến chết vì truyện này mất thôi, cười thắt cả ruột ấy ^…………..^ thấy được cả đi xong còn rùng mình. Hoàng Cửu Cửu hồi xưa cường hôn được Lương Đình Xuyên chắc là hồi đó gan của 99 to bằng cái thúng nên dám làm vậy giờ gặp Mạch Đào, chỉ có nước rửa sạch rồi chờ Mạch Đào thị tẩm =))))))))))))))

    • cái đôi bày buồn cười lắm, 1 tên đuổi 1 tên chạy, 99 dùng hết mọi thủ đoạn để “lừa qua cửa” nhưng cái số quá nhọ, k lần nào thoát khỏi móng vuốt của đại sói xám!!!

      • đại sói xám mà để 99 qua cửa thì ko phải đại sói xám rồi, mà tạo hình của Mạch Đào râu ria xồm xàm mất hình tượng quá, trong cảm nghĩ của tui là đẹp trai ngời ngời cơ :3

      • ưm, hắn k phải râu ria xồm xoàng, chỉ là râu ria lởm chởm,cái mọc cái k mọc thui!!!

  2. laomieu says:

    đang ăn suýt toi cai màn

Để lại bình luận

%d bloggers like this: