Siêu sao -pn- Chương 21=>25 (Hoàn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Phiên ngoại 21: Series điện ảnh – True Blood (nhất)

Tên pn vốn dịch sang là “chân ái như máu” nhưng ta phát hiện để tên tiếng Anh như vầy “đỡ thô và hợp với gấu Char hơn” vậy nên. . . A di đà phật, đừng ai ném đá em!!!

PS: sau 1 hồi kêu gọi, cuối cùng ta đã nhận được chương cuối PN “phim gấu Char”, 1 lần nữa cảm ơn Lara Olivia vì bản QT và Platinum94 vì bản rar nhé ~~~

PSS: Tuy trong bộ này Đường Phong vào vai một quỷ hút máu đã nghìn tuổi, Charles ít tuổi hơn, nhưng xưng hô giữa 2 người sẽ giữ nguyên nhá, bởi vì ta cảm thấy đột nhiên đổi cho Đường Phong gọi “cậu” với Charles thấy sao sao á!!

PSSS: vì 5 chương truyện này hiện đã vắt kiệt sinh lực của ta, vậy nên hôm nay ta xin khất – Tai họa thành nạn yêu thành họa – ngày mai lại post như thường nha mn!!!

《Trăm năm cô độc 》 của Lục Thiên Thần khiến Charles bị kích thích không nhỏ, trước khi 《trăm năm cô độc 》 chưa hoàn thành quay chụp, Charles dùng tiền tìm mấy người biên tập hỗ trợ đem tài liệu thực tế về quỷ hút máu bổ sung vào, cuối cùng yếu tố bổ sung càng ngày càng nhiều, chờ Đường Phong đấu tranh xong với 《trăm năm cô độc 》, cậu liền nhận được kịch bản sau cùng của 《True Blood 》hiện cậu đang cầm trong tay xem.

Liên tục đóng phim không ngừng đối với một diễn viên mà nói là chuyện phi thường gian nan thống khổ, mặc dù mấy lần quay này đều là điện ảnh nhỏ ngắn hơn điện ảnh bình thường rất nhiều, Đường Phong cũng sẽ cho mình ít nhất hai tháng nghỉ ngơi sau khi hoàn thành quay chụp, một mặt là để mình chậm rãi bước ra khỏi vai diễn của bộ phim trước, một mặt cũng có thể bắt đầu thử tiến vào tình tiết câu chuyện trong bộ phim sau.

“Charles, cái gì là QBO?” Lúc Đường Phong lật xem kịch bản phát hiện một vài yếu tố giả thiết cậu chưa thấy bao giờ, nếu như nói lính gác và người dẫn đường còn có cái trước để học theo, như vậy QBO miêu tả trong kịch bản khiến Đường Phong có chút nghi hoặc.

Dù sao bộ phim cuối cùng này là cùng quay chụp với Charles, trong khoảng thời gian này Đường Phong thẳng thắn ở trong nhà Charles, một tòa pháo đài có trang trại rượu ở Pháp, bốn phía chung quanh bọn họ có cả trang viên nho, đứng trên nóc pháo đài nhìn ra phía xa còn có thể thấy cỏ lavender tràn ngập núi đồi.

Ánh nắng, quả nho, lavender, Charles nói không sai, ở đây không chỉ là nơi thích hợp quay chụp điện ảnh, mà còn là nơi rất tốt thích hợp cho việc tạm thời tĩnh dưỡng.

“Thế nào, giả thiết này có phải cực kỳ đặc biệt hay không.” Charles nằm tựa trên ghế dài gỗ đào ở một bên, anh ngắt một quả nho chín màu tím nhét vào trong miệng thong thả nhấm nuốt, chất lỏng ngọt ngào tràn ngập giữa răng môi, Charles nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông chăm chú xem kịch bản dưới bóng cây cách đó không xa, Đường Phong đang thưởng thức kịch bản, còn anh như đang thưởng thức người đàn ông chăm chú kia.

Ưm, thực sự là ngon miệng.

Trên thế giới này sao lại có kẻ mê người như vậy, theo tuổi tác tăng lên, Đường Phong không hề đánh mất sức quyến rũ mảy may, vừa vặn tương phản, Đường Phong hiện tại chính là quả nho chín anh nhấm nuốt trong miệng, no đủ nhiều nước, ngọt ngào mê người.

Có lẽ là cảm giác được ánh mắt cực nóng của Charles, Đường Phong ngẩng đầu liếc liếc mắt nhìn Charles, cậu có chút dở khóc dở cười: “Giả thiết này thực sự là. . . Tràn ngập lý thú ác liệt, Charles?”

“Anh sẽ coi đây là em khích lệ anh, thân ái.”

Từ trên ghế gỗ đào đứng dậy, Charles không ngại để anh và Đường Phong chen cùng trong cái ghế không quá rộng, điều này khiến bờ vai bọn họ hầu như gắt gao dán với nhau, nghiêng đầu hít sâu một hơi ở cần cổ người kia, Charles giống như con gấu lớn chỉ muốn được chủ nhân cưng chiều nhẹ nhàng cọ cọ má và cằm Đường Phong, cánh mũi của anh khẽ nhếch thoả thích ngửi lấy mùi thơm kem cạo râu nhàn nhạt trên người Đường Phong.

Không giống với Charles, Đường Phong không thích xịt Cologne lên người mình, càng nhiều lúc trên thân người đàn ông này chỉ có mùi sữa tắm nhàn nhạt, hoặc là mùi kem cạo râu.

Charles yêu muốn chết những mùi thơm nhàn nhạt trên người Đường Phong này, sạch sẽ, giống như có thể khiến linh hồn anh thăng hoa.

“Thế giới tiến hóa chỉ còn lại ba loại giới tính, Alpa, Beta và Omega. Alpa hùng mạnh thường thường đảm nhiệm chức vị lãnh đạo và chiến sĩ, bọn họ sẽ bị pheromone do Omega toả ra hấp dẫn; Beta chiếm đa số số lượng, bọn họ giống như ong thợ trong đàn, làm việc cần cù thật thà; về phần Omega, Omega đáng thương, số lượng rất thưa thớt, có thể toả ra pheromone khiến Alpa điên cuồng, hơn nữa có kỳ động, động dục?” Âm điệu chợt đề cao, Đường Phong trừng mắt Charles cười xán lạn, cúi đầu tiếp tục đọc, “Phần lớn không thích hợp làm việc, càng thích hợp bị nhốt ở nhà được một Alpa thương yêu.”

Nhướng mày, Đường Phong đóng lại kịch bản nhẹ nhàng gõ lên trán Charles: “Giả thiết thú vị, anh từ đâu làm ra được?”

Nhún vai, Charles ghé sát vào Đường Phong, ở bên tai cậu nói nhỏ: “Bé Annie nói cho anh biết.”

Còn hơn ở lại bên người Albert lạnh lùng hà khắc không thú vị, Annie càng thích ở cùng Đường Phong, lâu dần, Annie cũng bởi vì Đường Phong mà quen được Charles và Lục Thiên Thần, trên thực tế bọn họ ở chung cũng không tệ lắm, vậy nên lúc này Đường Phong từ trong miệng Charles biết được cái gọi QBO là Annie giới thiệu cho Charles cũng có thể lý giải, cô bé kia từ nhỏ đã không phải một cô bé an phận.

Giả thiết QBO hoàn chỉnh phức tạp rất nhiều, Đường Phong không cắt bỏ hoàn toàn giả thiết này ở trong kịch bản, thế nhưng cậu đem yếu tố không thích ném ra kịch bản, ví dụ như sinh con gì gì đó, cho dù cậu đồng ý nhân vật của cậu ở trong kịch bản là một Omega, cũng sẽ không đồng ý loại chuyện mang thai không thể tưởng tượng nổi này xảy ra ở trên người cậu.

Đến cuối cùng kịch bản sửa chữa hoàn thành, chỉ còn lại giả thiết QBO đơn giản nhất: Alpa, Beta, Omega.

Không có song tính, không có mang thai, cũng không có yếu tố đáng sợ khác khiến Đường Phong kinh hồn táng đảm.

. . .

. . .

《True Blood 》

Phần lớn nhân loại sau khi bị biến đổi thành quỷ hút máu thường thường sẽ biến thành một tên Beta, một bộ phận nhỏ có thể giữ lại thuộc tính Alpa nguyên bản của họ, hầu như không có quỷ hút máu nào trở thành Omega, nhưng mọi việc luôn luôn có ngoại lệ.

Đường Phong căm hận bản thân chính là một người đặc biệt trong đó, trong năm tháng buồn chán như sách sử của cậu cậu chưa từng gặp phải quỷ hút máu Omega thứ hai, hầu hết đều là Beta, có một số cực nhỏ là Alpa cao ngạo cường đại, chưa bao giờ! Ngoại trừ cậu! Chưa bao giờ có quỷ hút máu Omega nhỏ yếu bi thảm! Ngoại trừ cậu!

Cậu không biết đến tột cùng xảy ra vấn đề ở chỗ nào, “Người bố” lúc đầu đem cậu biến đổi thành quỷ hút máu đã đem chính mình vỡ tan tiên tán trong ánh nắng vào một buổi sáng nắng sớm ngày nào đó, cậu không tìm được đáp án nữa, ông bố biến cậu thành quỷ hút máu chỉ để lại thuốc ức chế cho cậu.

Trong một nghìn năm đi qua, làm quỷ hút máu cao quý còn lại số ít trên thế giới có tuổi tác dài dằng dặc, Đường Phong ở trong thế giới nhân loại và quỷ hút máu đều là biểu tượng của sự cao quý và cường đại, tất cả mọi người đều nghĩ cậu là một quỷ hút máu Alpa hiếm có, không ai biết, tất cả thứ ấy đều là ngụy trang.

Ngón tay thon dài cởi ra chiếc khuy đá quý trên ống tay áo sơmi tơ lụa rồi cuộn tay áo tới khuỷu tay, quỷ hút máu ưu nhã cao quý mà lại cường đại này thuần thục đem thuốc ức chế từ kim tiêm tiêm vào trong máu chảy xuôi trong thân thể mình, thứ này có thể tận khả năng tránh cho Alpa khác ảnh hưởng đến cậu, cũng có thể ức chế pheromone Omega toả ra trong thân thể cậu.

Nhắm hai mắt, Đường Phong đem lọ thủy tinh và ống tiêm nắm trong lòng bàn tay bóp nát thành tro bụi, chúng nó cuối cùng tiêu tán trong không khí tìm không ra một tia vết tích, bí mật của cậu bị che giấu vĩnh cửu, không người có thể biết.

Buông xuống tay áo, cài lại khuy áo đá quý màu lam, mặc áo gi-lê, khoác lên áo khoác lông nhung, ngón tay nhẹ nhàng xoa môi mình, đem nước hoa che giấu pheromone Alpa phun lên người, xác nhận trên người mình không có hơi thở Omega mảy may, Đường Phong hơi nâng cằm bước nhanh rời khỏi gian phòng, lạnh lùng, ưu nhã, cao quý.

Một bộ ba thứ áo dán thân chỉnh tề bọc lấy thân thể cậu, không tiếng động phô bày truyền thống từ trong xương và hơi thở cấm dục nồng đặc lắng xuống theo năm tháng của người đàn ông này.

Đường Phong cũng không lập tức từ trong bóng mờ đi đến phía dưới ngọn đèn hoa lệ, nến thủy tinh đèn treo của mấy thế kỷ trước lúc này đã được thay bằng đèn điện có điện lưu cung cấp năng lượng, trong thời gian trôi qua thế giới đang chậm rãi thay đổi, mà Đường Phong chính là người chứng kiến lịch sử đổi thay.

Cậu từng gặp qua quỷ hút máu giống như quái vật bị nhân loại săn giết chung quanh, cũng từng gặp qua thế giới hắc ám quỷ hút máu thống trị, mà hiện tại, nhân loại đã học được cách ở chung với loài phi nhân loại.

Sau một loạt pháp luật liên quan được ban bố, quỷ hút máu đã có thể giống như người thường thoải mái xuất hiện trong dạ hội muôn màu muôn vẻ vào buổi tối, giống như hiện tại.

Từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, Đường Phong xuất hiện hấp dẫn không ít sự chú ý của mọi người trong đại sảnh bữa tiệc, quỷ hút máu có nền văn minh bên ngoài nắm giữ nghìn năm năm tháng thủy chung vẫn duy trì bề ngoài chưa từng thay đổi của cậu, trên người cậu giữ nguyên mỗi một lễ nghi của các quý tộc mấy thế kỷ trước, mọi người yêu thích cậu, sùng bái cậu, khát vọng cậu.

Hiện tại Đường Phong là quỷ hút máu, một phú ông tích lũy tài phú nghìn năm, cùng với bác sĩ tâm lý tự do xuyên toa trong xã hội thượng lưu được người tôn trọng.

Căn cứ pháp luật, quỷ hút máu không thể tự ý hút máu nhân loại, đây là sự thỏa hiệp của quỷ hút máu. Cùng lúc đó, để quỷ hút máu có thể sống sót, pháp luật cho phép quỷ hút máu có được huyết phó(*) cho mình, huyết phó sẽ thay quỷ hút máu bọn họ cung cấp máu tươi mới.

(*) huyết phó: ý nôm na là kẻ đầy tớ tự nguyện dâng máu.

Ngay cuối tuần trước Đường Phong mất đi huyết phó của mình, cũng không phải huyết phó của cậu chết đi, mà là huyết phó đó đã cung cấp máu tươi cho cậu tròn một năm, cậu đã chán, không hơn.

Hiện tại, cậu xuất hiện ở chỗ này, dự định tìm kiếm một huyết phó có thể cho cậu ăn no nê, tốt nhất là một người Alpa.

“Đường. . .” Thanh âm khàn khàn nghẹn ngào thâm tình gọi tên quỷ hút máu, chàng trai trẻ tuổi có mái tóc vàng xinh đẹp và ngũ quan hoàn mỹ, Klaus, một quý tộc cha truyền con nối, địa vị tôn quý lại giàu có, một tuần trước người này đã từng là huyết phó của Đường Phong, cũng vào tuần trước người đàn ông si mê quỷ hút máu này bị Đường Phong tàn nhẫn từ bỏ.

Đường Phong biết nhân loại đáng thương này khát vọng trở lại bên người cậu, cậu thậm chí cũng không liếc nhìn Klaus, thẳng đến một bóng người chặn lối đi của cậu.

Quỷ hút máu hơi giương mắt nhìn người xa lạ không có lễ phép này, người đàn ông xa lạ nhếch miệng cười giọng điệu không tốt: “Em họ tôi đang nói chuyện với ngài đấy, ngài quỷ hút máu.”

Đường Phong bản năng nhíu nhíu mày, trên người người lạ này có mùi cỏ roi ngựa nhàn nhạt hỗn hợp với pheromone Alpa, quỷ hút máu ghét nhất là cỏ roi ngựa, cậu rất nhanh ý thức được thân phận người này — một thợ săn quỷ hút máu Alpa.

 

Phiên ngoại 22: Series điện ảnh – True Blood ( nhị )

Quỷ hút máu đều không đáng tín nhiệm, bọn họ giỏi nói dối, am hiểu đầu độc lòng người, Charles hoàn toàn không thể hiểu, vì sao những kẻ vụng về quay vòng trong xã hội thượng lưu này lại bằng lòng mở rộng tấm lòng tiếp nhận một con quỷ hút máu cổ xưa mà giảo hoạt làm bác sĩ tâm lý cho họ, ai cũng biết quỷ hút máu giỏi về khống chế lòng người.

Quỷ hút máu mang theo vết tích nghìn năm năm tháng ở trước mặt anh, càng là như vậy.

Đường Phong đã quen ăn mặc một bộ ba thứ tinh xảo lại bảo thủ, âu phục bó sát chỉnh tề ngăn nắp càng đặc biệt tôn lên trầm tĩnh ưu nhã của người đàn ông sắc mặt tái nhợt này, Charles có thể hiểu được đám quý tộc nổi tiếng học đòi văn vẻ này, bọn họ mê muội sự ưu nhã và cao quý phát ra từ trong khung của quỷ hút máu, càng si mê vinh quang dối trá khi quỷ hút máu cổ xưa này lấy đi dòng máu trân quý nhất trên người bọn họ.

Giống như chỉ cần nói được nửa câu với quỷ hút máu ngăn nắp sáng chói này, bọn họ liền có thể nhanh chóng trở thành quý tộc cổ xưa bọn họ theo đuổi, Charles đối với loại si mê dối trá này cảm thấy không thể hiểu nổi song song lại thấy đã quen, càng không xong chính là em họ của anh đã từng làm huyết phó cho quỷ hút máu kia.

Một quỷ hút máu cổ xưa, một thợ săn quỷ hút máu cường hãn.

Hai người đàn ông hoàn toàn đối địch lúc này lại kỳ dị ngồi cùng một bàn, quỷ hút máu có đôi mắt đen thuần túy như ban đêm, đó là đôi mắt tà ác nhất Charles từng thấy, bề ngoài của chúng nó lộng lẫy như hắc bảo thạch đắt đỏ nhất, trong khung lại lộ ra bóng tối dẫn người rơi xuống địa ngục.

Đây là quỷ hút máu, quỷ hút máu chết tiệt, đừng hi vọng dụ dỗ được anh.

“Tôi không có lý do gì để giúp ngài, ngài thợ săn thân ái.” Ngón tay tái nhợt lạnh lẽo đặt lên ly thủy tinh, cho dù là ngọn đèn nhu hòa cũng không thể khiến nó trở nên ấm áp.

Quỷ hút máu mặc bộ ba thứ cong lên nụ cười yếu ớt hơi có ý châm chọc trên cánh môi vô cùng đỏ tươi của mình, một thợ săn quỷ hút máu tới tìm một quỷ hút máu xin giúp đỡ, Đường Phong nghĩ cái gã anh tuấn khôi ngô ngồi đối diện cậu có phải sọ não bị hỏng hay không, huống chi yêu cầu đối phương đưa ra đối với cậu mà nói thì vô cùng hà khắc.

“Albert đang giết chóc người vô tội chung quanh, chỉ cậu mới tìm được anh ta.” Charles chăm chú nhìn chằm chằm vào quỷ hút máu, đường nhìn giống như hai cái đinh vững vàng đóng ở trên người quỷ hút máu.

Khi chữ “Albert” lại một lần nữa được nhắc tới, mặt nạ hoàn mỹ mà quỷ hút máu giỏi ngụy trang đeo trên khuôn mặt dường như có một tia buông lỏng, nhưng Đường Phong rất nhanh liền kéo lại ngụy trang hoàn mỹ không tỳ vết của mình.

“Anh đã đến tìm tôi, nói vậy đã rõ ràng mối quan hệ của tôi và Albert, ngài thợ săn ngây thơ của tôi, sao anh lại nghĩ tôi sẽ giúp một tên thợ săn quỷ hút máu không liên quan tới tôi đi đối phó với anh em của tôi.”

Albert, Albert. . .

Cái tên của người đàn ông này đối với Đường Phong mà nói quả thực chính là một lời nguyền, lời nguyền quấn lấy cậu tròn một nghìn năm.

Thợ săn quỷ hút máu thong thả đứng lên, ngọn đèn từ phía sau Charles chiếu ra một hình bóng rất lớn trên bàn, Charles một quyền nện mạnh ở trên bàn, mặt bàn gỗ lim đắt tiền bị nện xuống một vết hõm, thợ săn quỷ hút máu cực lực khống chế xung động muốn xé nát quỷ hút máu trước mặt này, anh gắt gao nhìn chằm chằm Đường Phong, thanh âm khàn khàn: “Bởi vì hắn là tội của cậu, Đường Phong, một nghìn năm qua cậu đều đang nỗ lực tìm kiếm sự cứu rỗi, vì sao không nắm chặt cơ hội này?”

Đôi môi đỏ mọng hơi mỏng mím lại, mặt nạ không gì phá nổi của quỷ hút máu mơ hồ có một cái khe.

Vô luận là lời nói trong miệng Charles, hay là hơi thở Alpa nồng đậm từ trên người thợ săn quỷ hút máu này truyền đến đều khiến Đường Phong khó có thể chịu được, quỷ hút máu đem tất cả điều này quy kết cho Albert chết tiệt không nghe lời kia, cùng với kỳ động dục chết tiệt của Omega.

Kỳ động dục của cậu rất nhanh sẽ tới, nhìn lại quá khứ, cậu sẽ tìm một nơi ai cũng không tìm được để giấu mình, ví dụ như một hang núi trên vách đá, cậu sẽ mang theo một tấm thảm, sau đó ở trong kỳ động dục cả ngày lẫn đêm cuộn mình trong hang núi tối tăm ôm chặt lấy mình, tùy ý mồ hôi thống khổ dằn vặt bao phủ lấy mình.

Chờ kỳ động dục qua đi, cậu sẽ tắm rửa thật sạch, sau đó thay quần áo đã chuẩn bị trước lấy tư thái hoàn mỹ xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.

Không ai sẽ biết, cậu là một Omega chưa từng kết hợp, một Omega già nhất trên thế giới.

Dằn vặt như vậy quả thực vô cùng vô tận, Đường Phong có đôi khi oán hận quỷ hút máu sống mãi, cậu thậm chí không chỉ một lần ở trong lòng ảo tưởng để mình hóa thành tro bụi trong ánh mặt trời.

“Vậy nên? Tôi từ chối, ” Ngón tay quỷ hút máu nhẹ nhàng gõ gõ trên mặt bàn, lộ ra một chút không nhịn được, ngón tay cậu đeo một chiếc nhẫn khảm nạm đá quý màu đen, quỷ hút máu khác xưng nó là nhẫn nhật quang, bọn họ sùng bái nó, khát vọng nó, mà nó chỉ tồn tại trên tay quỷ hút máu cường đại nhất, có thể khiến Đường Phong dù có đắm chìm trong ánh nắng mặt trời cũng sẽ không bị thiêu chết.

Cậu có thể gỡ xuống chiếc nhẫn này, sau đó để ánh nắng đốt mình thành tro bụi, nhưng nếu cậu chết đi, Albert sẽ ra sao?

Albert, một quỷ hút máu cường đại cũng có nghìn năm năm tháng như cậu, một kẻ giàu có, cao quý, ưu nhã như cậu, nhưng không có lý trí và tự kiềm chế như cậu.

À, quên nói, Albert còn là một quỷ hút máu Alpa hiếm thấy.

Bọn họ có cùng “Bố”, đương nhiên không phải nói trên phương diện huyết thống, cái gọi là “Bố” là một quỷ hút máu biến họ thành quỷ hút máu rồi lại không phụ trách nhiệm đã biến thành tro tàn, trong một đoạn năm tháng thật lâu thật lâu trước đây, Đường Phong đã từng giống như một người bố chân chính nuôi nấng Albert vẫn là người thường, cậu nhìn Albert từng chút lớn lên, nhìn Albert trưởng thành bị “Bố” mình cắn, chuyển hóa, biến thành một quỷ hút máu giống như mình.

Đường Phong vẫn cho rằng, chính cậu là người đã đúc ra Albert điên cuồng không bị khống chế.

Đây là tội lỗi của cậu, giống như dây leo có gai quấn lấy hai tay hai chân của cậu, khiến cậu không thể tháo xuống nhẫn nhật quang hóa thành tro tàn, giống như ở tù chung thân, nhìn không thấy đầu cùng.

Hồi ức hóa thành một thanh đao nhọn bị đốt nóng, vô tình đâm vào trong đầu Đường Phong, cậu không tự giác nắm chặt bàn tay cầm ly rượu, cho đến khi ly rượu đáng thương kia biến thành mảnh vỡ sắc bén đâm vào trong da thịt cậu.

“Albert, hắn đang ở Luân Đôn.” Charles từ trong túi lấy ra vé máy bay khoang hạng nhất bay đến Luân Đôn, đường nhìn của anh dừng lại trên vết cắt bị mảnh vỡ thủy tinh cứa vào trên tay quỷ hút máu, quỷ hút máu lấy tốc độ thật chậm đem mảnh thủy tinh từng chút lấy ra khỏi bàn tay, vết thương kia lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mau chóng khép lại, rất nhanh liền chỉ còn một mảnh đỏ tươi nhuộm đầy lòng bàn tay.

“Có đi hay không, tùy cậu.” Đem vé máy bay đặt ở trên bàn, Charles không quay đầu lại trực tiếp rời đi.

. . .

. . .

Quỷ hút máu cổ xưa giống như một quyển sách sử sống hiện tại giống như một nhân loại bình thường, ban ngày leo lên máy bay, từ trong tay tiếp viên hàng không nhận lấy champagne, cúi đầu lẳng lặng đọc sách, nếu không phải ngoại hình quỷ hút máu khiến người khác vô cùng chú ý của Đường Phong, phỏng chừng sẽ chẳng ai cho rằng người đàn ông ưu nhã tự kiềm chế này sẽ là một quỷ hút máu có thể nhẹ nhàng giết chết người.

Quỷ hút máu không giống quỷ hút máu nhất.

Đây là đánh giá của Charles đối với Đường Phong.

Charles từng lật xem hồ sơ Đường Phong trong vài chục năm gần đây, từ sau khi ban bố pháp luật liên quan đến quỷ hút máu, quỷ hút máu cường đại mà cổ xưa này chưa bao giờ thương tổn một người vô tội, vừa vặn tương phản, tồn tại trong hồ sơ trái lại là mấy người huyết phó không cam lòng muốn ở lại bên người quỷ hút máu, đến nỗi quỷ hút máu không chịu nổi quấy nhiễu mà phải báo cảnh sát xin giúp đỡ.

Đường Phong tự chế, tri thức rất nhiều giống như biển rộng, lễ nghi quý tộc như trong sách giáo khoa, cùng với bề ngoài anh tuấn của quỷ hút máu này. Khiến Đường Phong trở thành quỷ hút máu số ít được xã hội thượng lưu nhân loại đón nhận, yêu thích thậm chí là tín nhiệm.

“Xét thấy tôi cần một người huyết phó, mà anh không cho tôi đủ thời gian đi chọn, ngài Charles, xin ký tên vào đây.” Đường Phong đem một văn kiện pháp luật đưa cho thợ săn quỷ hút máu bên cạnh.

Thợ săn quỷ hút máu nhíu mày: “Cậu bảo tôi làm huyết phó của cậu?”

Charles vẫn chưa khắc chế thanh âm đương nhiên hấp dẫn sự chú ý của người bên cạnh, mọi người lập tức kinh ngạc phát hiện bọn họ cư nhiên ngồi cùng máy bay với một quỷ hút máu cổ xưa có thể bước ra ngoài vào ban ngày.

Không nhìn đến ánh mắt từ những người khác, Đường Phong không cho cự tuyệt hơi hơi nâng cằm: “Ký tên.”

Đây là cái giá Charles hẳn là phải trả, dù sao cậu bất chấp nguy hiểm đáp ứng yêu cầu đi Luân Đôn của thợ săn quỷ hút máu này, cậu không thích cảm giác bị đói, cũng không muốn lúc đói đến choáng đầu hoa mắt đi xúc phạm pháp luật thương tổn người vô tội, mặc dù chỉ cần Đường Phong muốn, người ước ao được cậu hút máu có thể vòng quanh một vòng địa cầu.

Ai có thể cự tuyệt Đường Phong. Một quỷ hút máu huyết thống cao quý mà lại tốt đẹp.

Charles hung hăng trừng mắt Đường Phong, sau khi ý thức được đối phương không có ý lui bước chút nào liền cầm lấy bút, thô lỗ ký xuống văn kiện, dù sao kỳ hạn chỉ có một tháng mà thôi!

Một thợ săn quỷ hút máu, hơn nữa còn là một thợ săn quỷ hút máu Alpa, ưm, tâm tình cực kỳ tệ hại từ lúc leo lên máy bay rốt cục trở nên hòa hoãn một ít.

Quỷ hút máu liếm liếm hàm răng bén nhọn của mình: “Anh có thể nghỉ ngơi một hồi, sau khi tới Luân Đôn tôi sẽ hút máu anh, tôi đã gần 2 tuần không ăn uống, tuy từ trước đến nay tôi là một quỷ hút máu tự kiềm chế, nhưng vẫn hi vọng đến lúc đó anh đừng té xỉu.

“Một quỷ hút máu Alpa luôn luôn chọn Alpa làm huyết phó, sự yêu thích của cậu thật đặc biệt, ngài Đường Phong.” Charles có thể nói là chán ghét hung hăng trừng Đường Phong, phần lớn quỷ hút máu Alpa đều thích chọn nhân loại Omega làm huyết phó của mình, điều đó khiến cho bọn họ hưởng thụ đến mức tận cùng, nhưng Đường Phong lại thủy chung đều chọn Alpa.

Charles đem điều này cho rằng là sự tự chế dối trá cùng với cử động miệt thị nhân loại của quỷ hút máu, anh đương nhiên không biết Đường Phong là một Omega, tự nhiên không thể hiểu cảm giác chinh phục của Alpa có được từ trên người Omega yếu đuối bị xã hội định nghĩa.

 

Phiên ngoại 23: Series điện ảnh – True Blood ( tam )

Trên thế giới này thứ tình cảm tệ hại nhất là gì?

Đừng để Đường Phong lựa chọn, đáp án của cậu là hối hận, bởi vì một ngày hối hận liền có nghĩa cậu đã phạm vào sai lầm không thể bù đắp.

Một nghìn năm trước, quỷ hút máu là quái vật ẩn sâu trong bóng đêm bị nguyền rủa, “Bố” của cậu cũng không có giáo dục tốt một quỷ hút máu mới ra đời đi thích ứng hắc ám.

Cao quý? Đoan chính?

Nhìn những tính từ hiện tại đặt ở trên người cậu này, tốt đẹp đến cỡ nào, trên người cậu có sự tự chế và ưu nhã khác với quỷ hút máu khác khiến cậu chiếm được sự tín nhiệm của nhân loại, cậu đeo nhẫn nhật quang giống như một người bình thường đứng dưới ánh mặt trời chuyện trò vui vẻ với những người khác, bọn họ sùng bái ngưỡng mộ cậu, lại không biết quỷ hút máu cao quý ưu nhã trước mặt bọn họ một nghìn năm trước chỉ là một kẻ đáng thương bị bọn họ ghét bỏ chán ghét.

Không có huyết phó, không có nhẫn nhật quang, không có một thân quần áo cao cấp chỉnh tề.

Một nghìn năm trước trong ngõ nhỏ mờ tối chỉ có một quỷ hút máu đáng thương bụng đói kêu vang, vừa bị chuyển hóa, giống như chó nhà có tang mờ mịt, bất lực, ôm lấy sợ hãi đối với tương lai ở trong đêm tối lẻ loi một mình, bất luận từ ngữ tốt đẹp nào đều không thể liên hệ tới cậu, từ một nhân loại bỗng nhiên biến thành quỷ hút máu, Đường Phong hoàn toàn không có cách nào thích ứng những biến hóa này.

Là Albert, quý tộc ưu nhã chân chính kia nhặt được cậu.

Một nhân loại, một quỷ hút máu, rất kỳ quái đúng không?

Cậu ở trong trang viên to đẹp của Albert, uống thứ máu động vật khó uống, thế nhưng có thể khiến cậu duy trì lý trí không đến mức bởi vì đói quá mà phát điên, có thể là một con gà, cũng có thể là một con bò, ai biết được, làm một quỷ hút máu cậu chưa bao giờ nếm thử máu người chân chính.

Là cậu đem bóng tối kéo vào cuộc sống của Albert, nếu như không phải gặp cậu, Albert sẽ không tốt bụng cho cậu ở lại trang viên, nếu như không phải cậu, Albert sẽ không bị “Ông bố” tệ hại kia của cậu cắn, sẽ không biến thành một quái vật hút máu giống như cậu, cậu vẫn còn nhớ kỹ dáng dấp Albert tái nhợt hơi thở mong manh ngã vào trong vũng máu.

Cậu cũng nhớ kỹ Albert suy yếu cầu cứu với cậu, một tiếng một tiếng khàn khàn hô tên cậu, thế nhưng cậu lại làm gì? Cậu bởi vì sợ hãi “Bố” mà trì trệ không tiến tới, cậu khẩn cầu “Bố” buông tha cho nhân loại thiện lương kia. “Bố” cậu lại mạnh mẽ túm cậu tới bên người Albert, cậu mất kiểm soát mút vào dòng máu trên người Albert. Đó là lần đầu tiên cậu nếm máu người, rất thơm, ngọt ngào, giống như thuốc độc khiến người ta nghiện.

“Buông tha thứ nhân tính chết tiệt của mày đi!”

Những lời này giống như lời nguyền khắc lên trái tim sớm đã ngừng đập của cậu, giằng co tròn một nghìn năm.

Sau khi đã trải qua chuyện Albert, Đường Phong không còn kết giao với bất cứ một nhân loại nào, cậu và Albert thành chỗ dựa của nhau, mặc dù Đường Phong rõ ràng nhớ kỹ sau khi thành quỷ hút máu Albert là dùng ánh mắt gì nhìn về cậu — bi thương, căm hận.

Cậu dùng mấy trăm năm đi theo Albert, thế nhưng hối hận thì thế nào? Tất cả đã không thể quay lại, cậu tận mắt thấy Albert từ một quỷ hút máu mới mê man giống cậu, dần dần, dần dần trở thành một quỷ hút máu chân chính — hùng mạnh, ác nghiệt, sự tồn tại còn cường hãn hơn “Ông bố” của họ.

Mỗi khi cậu thấy trong ánh mắt màu lam giống như đá quý của Albert không hề có nhân tính mảy may, Đường Phong đều sẽ nhớ tới lời “Ông bố” đã bị đốt thành tro tàn kia — buông tha thứ nhân tính chết tiệt của mày đi!

Máy bay đáp xuống Luân Đôn tràn ngập sương mù, Đường Phong cũng từ trong trí nhớ tỉnh táo lại.

Lại một lần nữa bước trên vùng đất quen thuộc này, Đường Phong thật sâu hít một ngụm không khí ẩm ướt, lồng giam cậu đã từng lao lực trăm cay nghìn đắng mới thoát đi, hiện tại cư nhiên chủ động trở về, Đường Phong liếc nhìn thợ săn quỷ hút máu vẻ mặt lạnh lùng bên cạnh, dù không phải do Charles này, cậu biết mình sớm muộn gì cũng sẽ trở về.

Xét thấy sinh mệnh gần như vĩnh hằng của quỷ hút máu, Đường Phong không cảm thấy cậu có thể trốn tránh Albert cả đời.

Cho dù hiện tại phần lớn mọi người đều đã thích ứng quỷ hút máu tồn tại, thế nhưng quỷ hút máu và thợ săn quỷ hút máu cùng bước vào khách sạn vẫn là một chuyện khiến kẻ khác kinh ngạc, đặc biệt bọn họ còn ở chung một phòng.

“Tôi cứ nghĩ tôi có thể có gian phòng riêng cho mình, nếu như tình hình kinh tế của anh túng thiếu, ngài Charles, xin hãy tin tôi, một quỷ hút máu sống một nghìn năm đồng thời có nghề nghiệp ổn định sẽ không chú ý trả tiền thuê nhà.”

Khi thấy Charles đĩnh đạc đem hành lý xách vào, Đường Phong thiếu chút nữa mất khống chế khiến đôi lông mày của mình nhíu lại, cậu không có thói quen qua đêm với người lạ, huống chi tình huống hiện tại của cậu căn bản không cho phép cậu ở chung với một tên Alpa chết tiệt, càng đáng chết hơn người này còn là thợ săn quỷ hút máu Alpa.

“Nơi này là Luân Đôn, địa bàn của vua bóng tối Albert, hắn tùy thời đều có thể xuất hiện, chúng ta phải ở cùng nhau!” Thái độ của Charles cực kỳ cứng rắn, thợ săn quỷ hút máu cho tới bây giờ sẽ không tin một quỷ hút máu.

Thực sự là một gã chết tiệt!

Charles đặt một cái quan tài ở trong phòng, giống như là Đường Phong không cần giống con người ngủ ở trên giường, nếu như bọn họ phải ở chung một phòng.

“Tôi ngủ giường, anh ngủ sô pha hoặc nằm dưới đất.” Đường Phong cũng có sự kiên trì của mình, phần lớn thời gian cậu đối đãi người khác giống một vị quý tộc bảo thủ lễ phép mà không mất thân phận, hiển nhiên sự lễ phép của cậu không cần phải lãng phí trên người một thợ săn quỷ hút máu có địch ý với mình.

. . .

. . .

Từ Mỹ đến Luân Đôn đã lãng phí quá nhiều thời giờ, sau khi nói xong, Đường Phong không để ý tới thợ săn quỷ hút máu sắc mặt xấu xí giống như là muốn đem cậu ăn sống nuốt tươi, cậu trực tiếp đi vào phòng tắm trong phòng ngủ trở tay khóa cửa lại.

Ngồi xuống bên bồn tắm lớn hình tròn, Đường Phong mở nước nóng khiến tiếng nước tràn ngập phòng tắm.

Đem áo khoác màu lam cởi ra treo ở một bên, Đường Phong cởi khuy áo, vén lên mò tới phần bụng dưới áo lấy ra một cái túi không thấm nước nhỏ dán trên người, kéo mở khóa túi, Đường Phong từ bên trong lấy ra ống tiêm và một lọ thuốc màu lam bằng thủy tinh.

Hít sâu một hơi, Đường Phong thuần thục tiêm thuốc ức chế Omega lên cánh tay mình, thường ngày cậu cũng không cần tiêm nhiều lần như vậy, thế nhưng hiện tại khoảng cách kỳ động dục của cậu càng ngày càng gần, cậu phải nhiều lần rót vào chất ức chế để ức chế kỳ động dục chết tiệt kia xuất hiện.

Cậu làm như vậy đã rất nhiều rất nhiều năm, đặt ở trên người người thường đã sớm chết không biết bao nhiêu lần, là nhờ năng lực khôi phục cường hãn của quỷ hút máu mới có thể khiến cậu không kiêng nể ức chế mọi thứ thuộc về thân Omega: kỳ động dục, nhu cầu đối với Alpa cùng với mùi Omega chết tiệt.

Chỉ cần cách mỗi 12 tiếng tiêm một lần, cậu có thể thuận lợi vượt qua thêm một lần kỳ động dục, giống với một nghìn năm trước đó, sẽ không toả ra mùi này, cũng sẽ không bị bất cứ Alpa nào hấp dẫn, khi kỳ dậy sóng tới cậu ngoại trừ sẽ cảm giác được một chút đau đớn ra thì không có bất cứ phản ứng dị thường nào, một chút đau đớn như vậy đối với một quỷ hút máu “Già” mà nói thật đúng là không tính là gì.

Điều này có lẽ là điều duy nhất khiến cậu cảm thấy thoả mãn sau khi Đường Phong biết cậu trở thành quỷ hút máu, khiến cậu không cần giống một nhân loại Omega đáng thương, tới kỳ dậy sóng liền y như một con chó cái động dục mất lý trí khát vọng Alpa, sau đó bị nhốt ở nhà, bị cái gọi là Alpa bảo vệ, sinh con, liên tục tuần hoàn cho đến khi chết già.

Thật khiến người ta buồn nôn!

“Ầm — ”

Tiếng nổ đinh tai nhức óc ngoài phòng khiến quỷ hút máu lập tức tỉnh táo, lấy tốc độ không thuộc về mình trong nháy mắt đem túi không thấm nước nhét vào áo lót buộc chặt, mặc sơ-mi và áo khoác, không đến 3 giây, quỷ hút máu đã chạy ra khỏi phòng tắm.

Trong phòng ngủ một mảnh hỗn độn, máu tươi đầy đất và người sói gầm thét khiến Đường Phong hơi chút sửng sốt, một người sói từ bên cạnh đánh tới cậu, hàm răng sắc bén giống như dao nhọn như muốn xé xác Đường Phong, thân thể người sói cao lớn còn chưa đụng tới quỷ hút máu đã bị một đao chém thành hai nửa.

“Mẹ nó đây là chuyện gì? !” Ngay cả tư thế rút đao cũng là ưu nhã lưu loát, Đường Phong trừng mắt thợ săn quỷ hút máu đang đánh với ngưới sói bên cạnh.

Charles xách túi con mắt đỏ lên, lớn tiếng quát về phía cậu: “Chạy mau!”

“Ầm — ”

Có vật gì đó nổ tung, khói bụi màu lục nhạt điên cuồng thoát ra khỏi phòng, chúng nó va chạm vào vai và ngón tay Đường Phong, bỏng rát đau đớn khiến quỷ hút máu đều nhịn không được rút một hơi thở, chết tiệt, cư nhiên là bột cỏ roi ngựa, kẻ tập kích bọn họ biết thân phận của cậu.

Đối phương biết làm thế nào đối phó với quỷ hút máu, vô số bột phấn cỏ roi ngựa điên cuồng thấm lên người Đường Phong, chúng nó cắn lấy da thịt cậu, làn da vẹn toàn rất nhanh trở nên máu thịt lẫn lộn, người sói vô cùng vô tận chung quanh nhân cơ hội đánh tới chỗ cậu, cậu thấy chúng nó cầm trong tay lưỡi dao sắc bén, cậu biết chúng nó sẽ đem lưỡi dao kia đâm vào trái tim cậu khiến cậu rơi vào giấc ngủ sâu.

Gào thét cố sức đá người sói trước mặt đến vách tường, đau đớn kịch liệt khiến Đường Phong thanh tỉnh không ít, bọn họ phải lập tức rời khỏi đây.

“Charles!” Cỏ roi ngựa khiến quỷ hút máu khó có thể nhẫn nại, nhất là một quỷ hút máu Omega gần tới kỳ động dục, Đường Phong chỉ có thể dùng hết khả năng lớn tiếng gào thét tên thợ săn quỷ hút máu, trời biết còn có bao nhiêu thứ đối phó với quỷ hút máu — phần chân đột nhiên đau nhức thiếu chút nữa khiến Đường Phong ngã xuống.

Chết tiệt!

Một viên đạn bắn trúng chân cậu, mẹ nó là đạn bạc!

Quỷ hút máu ưu nhã cao quý đều nhịn không được muốn mở miệng mắng chửi người. Albert cho cậu một nghi thức hoan nghênh cực kỳ long trọng.

Hai người sói thấy quỷ hút máu càng ngày càng uể oải, phân biệt từ hai bên vọt tới chỗ Đường Phong, Đường Phong dường như nghe thấy bọn chúng nói: chỉ cần còn sống là được!

Vậy nên dự định làm gì, đem cậu đánh thành một kẻ tàn phế máu thịt lẫn lộn?

“Pằng pằng!” Nương theo hai tiếng súng, người sói kêu gào ngã xuống mặt đất làm kháng cự cuối cùng với tử thần, thợ săn quỷ hút máu ôm lấy thắt lưng quỷ hút máu, ôm Đường Phong trực tiếp phá cửa sổ nhảy ra.

Bọn họ thuê ở tầng 27.

 

Phiên ngoại 24: Series điện ảnh – True Blood ( tứ )

Muốn giết chết một quỷ hút máu sống một nghìn năm không phải một chuyện dễ dàng, Đường Phong tuy rằng không chết, thế nhưng lúc này cũng không chịu nổi, bột cỏ roi ngựa chết tiệt kia giống như axit sunfuric tổn thương tới xương cốt cậu, cậu thậm chí có thể tưởng tượng dáng dấp mình lúc ấy.

Cái gì ưu nhã cao quý, có lẽ cũng chỉ giống một người bệnh bị bỏng nặng, hi vọng không nên dọa tới quý ngài thợ săn quỷ hút máu của bọn họ.

Thân thể giống như bị xe tăng hạng nặng nghiền qua, may mà có lực khôi phục cường đại của quỷ hút máu, Đường Phong chí ít biết cậu bây giờ còn sống.

“Tôi cứ nghĩ anh chí ít sẽ giúp tôi tắm rửa.” Chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là gian phòng xa lạ, không xa hoa thoải mái như trong khách sạn, toàn bộ trong phòng thậm chí còn tản ra một cỗ mùi mốc, Đường Phong đoán bọn họ có lẽ đang ở một quán trọ nhỏ trong một khu phố hẻo lánh nào đó ở Luân Đôn.

Tuy rằng rất rách rất nát, nhưng ít ra an toàn.

Sơ-mi và áo khoác âu phục làm riêng cho cậu đã bị máu tươi và khói bụi nhiễm bẩn đến dúm dó, một chút cũng không nhìn ra bộ dáng tinh xảo xa hoa vốn có, chúng nó dính hồ hồ mặc ở trên người cậu, ghê tởm giống như tầng da của một loài bò sát nào đó giấu mình trong hang núi ẩm ướt, đối với Đường Phong chú ý sạch sẽ mà nói thật sự là một loại dày vò.

Charles an ổn ngồi ở bên cạnh, ngoại trừ một bàn tay quấn băng gạc ra thì bên ngoài nhìn qua phi thường tốt, lúc này đang chà lau đao thép sắc bén của mình, lưỡi dao bén nhọn dưới ngọn đèn mờ tối lóe ra tia sáng nguy hiểm.

Nghe được Đường Phong oán giận đầu cũng không nâng một chút, thợ săn quỷ hút máu này thật đúng là ghét quỷ hút máu ghét đến tận xương tủy.

“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Hai tay chống ở hai bên từ trên giường ngồi dậy, Đường Phong cảm thấy có chút nóng.

“Cậu thật là quỷ hút máu sống một nghìn năm sao? Hôn mê tròn hai ngày, lực khôi phục của cậu thật khiến tôi mở rộng tầm mắt.” Charles đem đao thép chà lau tốt bỏ vào trong vỏ đao, bên tai vang lên một trận tiếng bước chân vội vã, anh ngẩng đầu nhìn về phía Đường Phong, quỷ hút máu kia vội vội vàng vàng chạy vào phòng tắm nhỏ chật hẹp của quán trọ.

Một quỷ hút máu yêu sạch sẽ.

Charles chậc một tiếng, lơ đãng nhìn thoáng qua địa phương Đường Phong vừa nằm, quỷ hút máu hôn mê im lặng, giống như búp bê sứ tinh xảo.

. . .

Đường Phong là thật muốn điên rồi, hai ngày, con mẹ nó cậu cư nhiên hôn mê hai ngày!

Cậu quả thực không biết hẳn là tức giận tên khốn Charles tròn hai ngày cũng không giúp cậu lau người một chút, giống như rác rưởi đem cậu ném lên giường, hay là may mắn Charles không chạm vào cậu.

Bàn tay run run mở vòi hoa sen của phòng tắm, bọt nước lạnh lẽo ào ào từ đỉnh đầu trút xuống khiến cậu hơi chút bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, Đường Phong đem áo khoác và áo sơ-mi dính hồ hồ giống như rác rưởi ném vào thùng rác bên cạnh, cậu vội vã lục lọi túi không thấm nước ở trên bụng.

Khi ngón tay chạm vào túi không thấm nước tâm an ổn xuống tới, nhưng khi lấy túi không thấm nước kéo mở khóa thì tâm lập tức liền nát.

Ôi, không không không không không —

Thủy tinh vỡ vụn kéo theo chất lỏng màu lam nhạt từ khe hở ngón tay cậu rơi xuống đất, trong nháy mắt đầu Đường Phong trống rỗng, cậu ngã ngồi bên cạnh bồn tắm, ngây người nhìn thuốc ức chế đã vỡ vụn trên mặt đất, một lọ cũng không sót lại.

Người sói chết tiệt, chết tiệt Albert, chết tiệt — Charles!

Hít sâu một hơi, bàn tay Đường Phong nắm chặt rìa bồn tắm dùng sức lớn đến mức các đốt ngón tay đều bắt đầu trắng bệch, chỉ cần dùng lực thêm chút nữa là cậu có thể bóp nát bồn tắm.

Trong đôi mắt màu đen dần dần lấy lại tinh thần, Đường Phong nhìn chằm chằm cửa phòng tắm đóng chặt suy nghĩ một hồi, quay đầu nhìn về phía cửa sổ thông hơi của phòng tắm, cậu đứng lên xuyên qua cửa sổ nhìn thoáng qua bên ngoài, trong bóng đêm dày đặc tràn ngập bóng tối không biết, mơ hồ còn có thể nghe thấy thanh âm nam nữ say rượu hùng hùng hổ hổ.

Nắm chặt tay, Đường Phong ghét bỏ từ trong thùng rác lấy ra chiếc áo khoác bị máu nhiễm bẩn khoác ở trên người, không còn liếc nhìn cửa phòng tắm nữa.

“Ầm — ”

Thân ảnh chạy nhanh trong đêm, mồ hôi nóng hổi từ trên trán nhỏ xuống, Đường Phong cảm thấy mình sắp nóng đến bùng nổ, cậu cần tìm hiệu thuốc, thế nhưng khu vực hỗn loạn chết tiệt này căn bản không có một hiệu thuốc chính quy, không quan trọng, cậu chỉ cần thuốc ức chế, cậu hiện tại chỉ cần nó!

Thân thể bị tổn hại trong lúc chiến đấu khiến kỳ động dục đến sớm, bản năng Omega ức chế gần nghìn năm rốt cục có thể bạo phát, pheromone nồng đặc điên cuồng toả ra bốn phía, Đường Phong thề, Alpa trong vòng 5km đều có thể ngửi thấy mùi Omega trên người cậu, còn là một Omega chết tiệt đang động dục.

Hít sâu một hơi, Đường Phong may mắn tốc độ di động của cậu rất nhanh.

Nhưng cậu phải đi đâu đây? Thủy triều mạnh mẽ hầu như bao phủ lấy cậu, bản năng Omega tích góp từng tí không chiếm được thỏa mãn trong ngàn năm giống như một tòa núi lớn sừng sững đè cậu xuống dưới, trong óc có một thanh âm đang điên cuồng kêu gào — tìm một Alpa, mau tìm một Alpa có thể thỏa mãn chính cậu.

Đừng trốn tránh nữa, thẳng thắn đối mặt với thân phận Omega của cậu, bất cứ Alpa nào cũng sẽ sẵn lòng mở hai tay đi chăm sóc cậu, bọn họ thậm chí để có thể đứng chung một chỗ với cậu mà sẵn lòng chém giết lẫn nhau, cậu sẽ không bị thương nữa, cậu phải nhận được đối đãi dịu dàng tri kỷ nhất trên thế giới, Alpa của cậu sẽ bảo vệ cậu, chiến đấu vì cậu, cho cậu tất cả tốt nhất.

Chết tiệt! Chết tiệt đều câm miệng cho ta!

Bàn tay nắm chặt quần áo càng không ngừng kịch liệt run lên, người và cảnh tượng trước mắt đều trở nên lung lay dao động, thanh âm trong óc càng ngày càng rõ ràng, càng lúc càng lớn — cậu đã cô độc một nghìn năm rồi, vì sao không thử tìm một người làm bạn? Thật đáng thương, ban đêm mỗi ngày đều chỉ một mình, lạnh như băng.

Đi tìm một Alpa, hắn có thể sưởi ấm thân thể cậu, hắn có thể ở trong đêm tối từ phía sau ôm lấy cậu làm bạn với cậu, hắn có thể lắng nghe sự thống khổ và cô độc của cậu, hắn sẽ dùng bàn tay nóng ấm của mình khẽ vuốt mái tóc và trán cậu.

“Cút ngay –” Xé nát tên côn đồ nỗ lực cản đường cậu trước mắt, Đường Phong thống khổ tựa ở cạnh tường, cậu cần được trấn an, cần được ôm, cần hung hăng. . .

Không, không được.

Cậu không muốn bị đánh dấu, cậu không thể trở thành Omega của bất cứ Alpa nào, cậu thuộc về chính mình, còn hơn cô độc cậu càng sợ mình mất đi tự do.

Một ngày bị Alpa đánh dấu, cậu sẽ dần dần mất đi chủ tâm của mình.

. . .

Khi thợ săn quỷ hút máu phẫn nộ tìm được quỷ hút máu chết tiệt kia liền thấy được thi thể chồng chất trong ngõ nhỏ, Charles hầu như lập tức như bị chọc giận trong nháy mắt di động tới bên người quỷ hút máu vung một nắm đấm về phía Đường Phong, chỉ là khi nắm đấm sắp chạm tới Đường Phong Charles lập tức ngừng lại.

Hơi thở Omega nồng đặc khiến người ta mê muội khiến Charles buộc phải lui về phía sau hai bước mới có thể giữ vững lý trí của mình, anh không phải không ngửi được hơi thở Omega ngọt ngào thơm ngon giống như hương sữa trôi nổi trong không khí, thế nhưng Charles tưởng rằng đây là một Omega không sợ chết nào đó phát ra.

Anh trợn to mắt nhìn quỷ hút máu hầu như bị mồ hôi giội ướt: “Cậu là — ”

Con ngươi màu đen của quỷ hút máu đã bị bao phủ bởi màu máu tươi tản ra diêm dúa lẳng lơ giống như ru-bi, Đường Phong phát sinh tiếng gầm nhẹ giống như dã thú bị thương đột nhiên vọt về phía Charles, Charles không phòng bị bị hung hăng nện ở trên vách tường, tường phía sau ầm ầm biến thành mảnh nhỏ.

“Dừng lại!” Sát ý dày đặc lập tức khiến thợ săn quỷ hút máu thanh tỉnh, anh là thợ săn quỷ hút máu, anh biết làm thế nào đối phó với một quỷ hút máu đang phát điên muốn giết chết anh.

Bóp lấy cổ Đường Phong, Charles không chút do dự đem một thanh dao găm màu bạc cắm vào lòng bàn tay Đường Phong đem đối phương đóng ở trên mặt đất.

Quỷ hút máu từ sâu trong yết hầu phát sinh tiếng nức nở đau đớn, đau đớn khiến Đường Phong khôi phục một chút lý trí, quỷ hút máu bị áp trên mặt đất gắt gao nhìn chằm chằm Charles, cậu biết mình không có cơ hội giết chết Charles nữa.

“Muốn giết tôi diệt khẩu?” Con mắt toả ra hung ác tàn bạo của Charles dần dần bịt kín một tầng màu đen dày đặc.

“Bán ma. . .” Đường Phong quả thực muốn cười, rất tốt, thợ săn quỷ hút máu này cư nhiên là một tên nửa ma, lấy tình huống hiện tại của cậu là triệt để đánh không lại đối phương.

Chỉ là Đường Phong rất nhanh liền cười không nổi, thợ săn quỷ hút máu kề sát vào cậu, ở bên cổ cậu nhẹ nhàng ngửi ngửi, giống như đang ngửi con mồi của mình.

Pheromone Alpa phả vào mặt khiến quỷ hút máu Omega rơi vào kỳ dậy sóng không thể tránh né, nhờ vào thanh dao găm màu bạc đâm vào lòng bàn tay cậu mới không giống như zombies đói khát nhào về phía Charles.

Quỷ hút máu từ trước đến nay trầm ổn tự chế bắt đầu sợ hãi, cậu có thể rõ ràng cảm giác được pheromone Alpa càng ngày càng nồng đậm trên người thợ săn quỷ hút máu này, Alpa này muốn cậu.

Khẩn trương đến yết hầu ép chặt, Đường Phong bị bản năng Omega trong kỳ dậy sóng ảnh hưởng mà mất khống chế bắt đầu trở nên suy yếu mềm nhẹ, cậu run run thanh âm khẩn cầu Alpa vô cùng hùng mạnh trước mặt: “Tìm. . . Thuốc ức chế, tôi thề, tôi sẽ không. . . Chạy trốn nữa.”

“Vừa rồi cậu muốn giết tôi.” Bởi vì anh đã biết thân phận Omega của quỷ hút máu này, Charles gắt gao đè chặt quỷ hút máu, anh rất nhanh nhìn thoáng qua đầu ngõ, pheromone Omega chết tiệt trên người quỷ hút máu vô cùng ngọt ngào thơm ngon, chưa bị đánh dấu, rơi vào kỳ dậy sóng, ở trong không khí tản ra mê hoặc.

Rất nhanh ở đây sẽ tụ tập một đống lớn Alpa ngu ngốc bị mùi Omega mê hoặc, cắn răng, chịu đựng xung động của mình, Charles một tay đem quỷ hút máu bị ướt đẫm mồ hôi rời khỏi ngõ nhỏ.

Trong chớp mắt liền về tới quán trọ chật chội, để phòng ngừa Alpa khác đến gần, Charles tùy ý phát tán pheromone Alpa nguy hiểm mà hắc ám trên người mình, không tiếng động nói cho Alpa khác nỗ lực tiến tới rằng: Omega này là của anh!

“Thả tôi đi, xin anh. . .”

Đường Phong thực sự sợ, cậu hiện tại chính là con cá thượng đẳng nằm trên cái thớt gỗ chờ người hưởng dụng, mặc dù bản năng kêu gào khiến cậu muốn lao vào vòng tay Charles, nhưng mà đối mặt với nguy hiểm bị đánh dấu khiến cậu rơi vào khủng hoảng vô tận.

Nước muối sinh lí càng không ngừng từ ánh mắt ướt sũng chảy xuống, Đường Phong không có biện pháp khống chế chính mình, bản năng Omega bị đè nén quá lâu điên cuồng trùng kích một chút lý trí cuối cùng của cậu, bản năng và lý trí giống như hai con thú hoang càng không ngừng cắn xé dây thần kinh của cậu, cậu sắp tan vỡ rồi.

“Charles. . . Charles. . . Đừng đánh dấu tôi, xin anh. . .”

“Cậu cần tôi.” Thợ săn nắm chặt hai tay vô lực buông xuống của quỷ hút máu, đem bọn nó nâng lên đỉnh đầu Đường Phong, anh cúi đầu hôn xuống.

 

Phiên ngoại 25: Series điện ảnh – True Blood ( ngũ )

Charles là một Alpa, anh chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày anh sẽ đánh dấu một Omega.

Charles là thợ săn quỷ hút máu mang một nửa dòng máu ác ma, tuổi thọ thậm chí là năng lực của anh đều mạnh hơn người bình thường rất nhiều, đây là nguyên nhân sau cùng khi anh trở thành một thợ săn quỷ hút máu khiến sinh vật hắc ám e ngại.

Anh căm hận ác ma, căm hận quỷ hút máu, căm hận tất cả sinh vật hắc ám dơ bẩn mà lại dối trá trong bóng ma.

Trong quán trọ có thể nói là đơn sơ nhỏ hẹp vừa bí vừa nóng, cánh quạt phát sinh tiếng ồn ù ù ù vẫn đang xoay tròn, Charles không thể mở cửa sổ và cửa phòng, trong căn phòng nhỏ chật chội đơn sơ này tràn ngập pheromone Alpa và Omega nồng nặc, thậm chí không cần tưởng tượng, gần chỉ là xuyên qua mùi cũng có thể phát hiện trong phòng này vừa mới xảy ra “Tranh đấu” kịch liệt.

Còn hơn từ “Triền miên”, Charles càng nguyện ý dùng “Tranh đấu” đi hình dung tất cả đã phát sinh vừa rồi giữa anh và Đường Phong, quỷ hút máu bị bản năng Omega khống chế cũng không có triệt để đánh mất lý trí, trong óc Charles giống như bị nhét vào một quả bóng hơi không ngừng phồng to, tùy thời đều có thể nổ tung.

Anh nhìn về phía giường một mảnh hỗn độn, mặt trên còn có vết máu và một ít thứ khác thuộc về anh và người kia, trong đầu Charles đầy rẫy kêu loạn quỷ hút máu lúc trước khóc lóc, giãy dụa, chửi rủa còn có. . . Một ít khàn khàn ngọt ngào từ trong yết hầu tràn ra.

Ôi, chết tiệt!

Chỉ là hồi tưởng một chút, Charles liền phát hiện anh bắt đầu bị bản năng khống chế, anh hẳn là lập tức chạy ào vào phòng tắm xối nước lạnh làm cho mình tỉnh táo một chút, thế nhưng anh không thể, phòng tắm hiện tại đang bị quỷ hút máu nào đó chiếm lấy.

Quá nóng, Charles cảm thấy anh sắp tan ra, tan thành một đoàn máu loãng hoặc là một đoàn kẹo bông dính hồ hồ?

Anh nhìn đồng hồ đeo tay đặt ở đầu giường, quỷ hút máu bị anh đánh dấu kia đã đi vào phòng tắm gần 10 phút, hầu như là vừa kết thúc, quỷ hút máu sống đã lâu này liền dùng tốc độ cực nhanh khôi phục lý trí, đẩy anh ra sau đó quấn khăn trải giường chạy ào vào phòng tắm.

Charles không cần phải lo lắng quỷ hút máu có thể chạy trốn hay không, quỷ hút máu kia còn chưa triệt để thoát khỏi kỳ dậy sóng, cũng không mặc quần áo, hơn nữa lấy trạng thái hiện tại của Đường Phong dù có đi ra cũng sẽ bị anh rất nhanh tóm về.

Dư vị Alpa và Omega kết hợp mang đến vẫn đang quấn lấy bọn họ, mặc dù có cánh cửa phòng tắm màu vàng cũ nát loang lổ ngăn cách, nhưng đối với Alpa và Omega vừa mới trở thành chỗ dựa của nhau thì vẫn có thể cảm giác được sự tồn tại của hai bên, giữa bọn họ dường như có một sợi dây vô hình do từng chút từng chút pheromone hợp thành gắn kết bọn họ với nhau.

Pheromone hợp thành vô số dây nhỏ quấn quanh sợi tóc ướt đẫm của họ, ngón tay của họ, thậm chí là trên trái tim của họ.

Charles chậm rãi nhắm mắt lại, anh thừa nhận chuyện vừa rồi khiến anh cảm giác được vui sướng không gì sánh kịp, thỏa mãn chưa bao giờ có, phần thỏa mãn này cho đến hiện tại cũng không có dấu hiệu tiêu tán.

Omega của anh, trên người quỷ hút máu của anh lưu lại mùi Alpa của anh, mùi và pheromone này không tiếng động biểu thị công khai Omega xinh đẹp lại hùng mạnh này là thuộc về anh, bị anh chiếm lấy.

Chờ lúc Charles mở mắt anh đã chạy tới cửa phòng tắm, cửa nhỏ đơn sơ không có hiệu quả cách âm gì, anh đứng ở bên ngoài, rõ ràng nghe được cửa nhỏ từ trong phòng tắm nhỏ hẹp truyền đến.

Quá mức an tĩnh.

Charles lại một lần nữa rõ ràng phát hiện anh có thể cảm giác được Đường Phong tồn tại, Omega của anh đang ở trong phòng tắm, càng không ngừng truyền đến hô hoán suy yếu với Alpa, pheromone không bị ý chí bản thân bọn họ ảnh hưởng, Charles có thể khẳng định Đường Phong không muốn anh đi vào, thế nhưng Omega vừa bị đánh dấu này lại không có cách nào ức chế bản năng, không thể ức chế khát cầu đối với Alpa.

Một Omega vừa bị đánh dấu cần Alpa trấn an, ôm, hôn.

Xuất phát từ lễ phép, Charles trước đó còn không có sắc mặt tốt với quỷ hút máu nhẹ nhàng gõ gõ cửa, anh tận lực thả nhẹ thanh âm: “Này, cậu không sao chứ?” Đây là lời dịu dàng nhất Charles có thể nói ra.

“Cút! Tránh xa tôi một chút!” Trong phòng tắm truyền đến quỷ hút máu rít gào.

Charles giật giật khóe miệng, anh nhớ kỹ trên sách có viết một Omega bị đánh dấu hẳn là ngoan ngoãn phục tùng với Alpa của mình, giống như con mèo dịu ngoan cuộn mình trên đùi Alpa.

Đường Phong có thể là một con mèo, nhưng không thể nghi ngờ là một con mèo biết dựng lông có hàm răng và móng vuốt sắc bén và còn có thể cắn người.

Quỷ hút máu từ phòng tắm đi ra trên người có một cỗ khí lạnh chết chóc, mặc dù ở trong nhận thức của Charles sinh vật hắc ám này không hề có liên hệ tới hai chữ “Ấm áp”, hơi thở lạnh lẽo trên người Đường Phong vẫn đang cực kỳ ngưng trọng, giống như anh chỉ cần tới gần, khí lạnh trên người quỷ hút máu liền có thể hình thành một tầng sương băng trên da anh.

Charles ngó nhìn quỷ hút máu ngồi ở đối diện anh thay một bộ quần áo ba thứ sạch sẽ, đắt tiền, mới tinh, Đường Phong nhìn qua hầu như không khác với lần đầu bọn họ gặp mặt, cao quý trang trọng, giống như một quyển sách sử biết đi, từ khóe mắt đến chân mày đều viết lên một tầng ý nhị ưu nhã lặng đọng.

Chỉ là đôi mắt màu đen dẫn người trụy lạc trở nên càng thêm lạnh lẽo, giống như hai thanh đao thép bị bóng đêm vẽ lên.

“Tôi thật muốn giết anh.” Làm lời dạo đầu, Đường Phong không có nhào tới cắn cổ anh mà chỉ là bình tĩnh nói ra một câu nói thì cũng tính là không tệ rồi, Charles còn có thể trông cậy vào cái gì? Quỷ hút máu này nhào vào lòng anh đòi hôn?

Hai tay khoanh ở trước ngực, hai chân thợ săn quỷ hút máu giẫm lên trên bàn, Charles không có biểu hiện ra một chút hối hận hoặc là xin lỗi, anh nhíu mày: “Cậu vừa rồi cũng rất hưởng thụ.”

Một Alpa hẳn là bảo hộ thương yêu Omega của mình, Charles không ngại dịu dàng một chút với quỷ hút máu này, nhưng Đường Phong từ vẻ mặt đến thái độ đều rất tệ hại, điều này làm cho Charles thân là Alpa rất không vui, một Omega hẳn là điềm đạm đáng yêu, mà không phải giống như Đường Phong cả người đầy gai nhọn, luôn luôn dùng ánh mắt hận không thể giết anh trừng mắt anh, anh thế nhưng là Alpa của cậu!

Đường Phong hít sâu một hơi khiến mình tỉnh táo lại, bản năng Omega ở trong óc cậu kêu gào khát vọng va chạm và ôm hôn đến từ Alpa, cậu cho tới bây giờ vẫn không phải người sẽ nghe theo bản năng.

“Tôi sẽ giúp anh giải quyết Albert.” Đường Phong xoay người nằm ở trên sô pha coi như sạch sẽ, cậu không thể tiếp tục mặt đối mặt nhìn Charles như vậy, mau để tất cả kết thúc đi, cậu sẽ trở lại Mỹ, tiếp tục cuộc sống của cậu.

. . .

. . .

Một chiếc Phantom màu đen chậm rãi đỗ ở cửa hội sở, nhân viên phục vụ đeo găng tay trắng kéo mở cửa xe, người đàn ông ưu nhã tự hào trong xe đi xuống.

“Tôi cho rằng hẳn là tôi thay cậu mở cửa xe.” Charles thay một bộ âu phục bằng nhung màu lam vươn tay về phía Đường Phong.

Vẫn là một bộ ba thứ, áo sơ-mi màu trắng cao cấp bao lấy thân thể người kia, cúc áo cài tới phía dưới cổ áo sơ-mi, nơ màu đen bằng lụa giấu dưới áo gi-lê cùng màu, mái tóc đen bóng toàn bộ vuốt ra sau đầu lộ ra ngũ quan sạch sẽ mà đoan chính.

Trong nháy mắt, Charles cảm giác được một cỗ tự hào tự nhiên nảy sinh, Omega của anh là cao quý ưu nhã như vậy, hấp dẫn vô số ánh mắt người khác.

Đường Phong nhìn bàn tay Charles vươn tới, cậu không nhìn nó, sau đó sửa thành kéo cánh tay Charles.

Charles cười cười không coi là chuyện gì, bọn họ cứ như vậy cử chỉ vô cùng thân thiết ở trong ánh mắt người khác chậm rãi đi vào hội sở xa hoa giống như hoàng cung.

Trên mặt đất trải một khối một khối đá cẩm thạch đen trơn bóng lóe sáng, thạch cao màu trắng sữa ở trên tường và nóc nhà đắp nặn hình tượng ác ma cùng thiên sứ, đèn thủy tinh màu vàng kim treo ở trung ương phòng khách đem thế giới xa hoa lãng phí này chiếu đến sáng ngời, vô số quý tộc nam nữ tay cầm tay nhẹ nhàng khiêu vũ dưới nhạc đệm của dàn nhạc.

“Cậu xác định Albert sẽ xuất hiện?” Charles quét mắt phòng khách, anh lơ đãng nhíu nhíu mày, trong đại sảnh đích xác có vài quỷ hút máu, thế nhưng không có Albert.

“Tôi chỉ phụ trách để anh gặp anh ta, về phần lúc đó anh sống hay chết không liên quan tới tôi.” Đường Phong bình tĩnh nhìn về phía Charles, khóe miệng tràn ra mỉm cười lạnh nhạt, “Không mời tôi khiêu vũ sao?”

Đặt lên bàn tay lạnh lẽo của Đường Phong, Charles trực tiếp ôm thắt lưng đối phương, Đường Phong chỉ là nhìn anh một cái rồi vẫn cam chịu nhảy bước nhảy của nữ.

Nốt nhạc thong thả lãng mạn bồi hồi toát ra giữa hai tay hai chân bọn họ, Charles tận lực khiến mình tập trung tinh thần, chỉ là lực chú ý của anh không lúc nào không bị Omega cường đại xinh đẹp trước mặt hấp dẫn, trên người Đường Phong đã không có hương vị khiến người ta chấn động lòng người như ngày đó, quỷ hút máu này rất nhanh liền tìm được thuốc ức chế mới, nhưng dù vậy, Charles cũng có thể ngửi thấy pheromone anh lưu lại trên người Đường Phong.

Đây là kết hợp sự thực, vô luận dùng thuốc ức chế gì cũng không thể che giấu.

Ánh đèn thủy tinh từ trên cao rơi xuống cái trán trơn bóng và cái mũi cao ngất của quỷ hút máu, dưới lông mi dày đặc chiếu ra bóng ma đen tối không rõ, Charles vẫn tinh tường nhớ kỹ viền mắt đỏ lên của Đường Phong, nước muối sinh lý kia theo gương mặt xao động mà chảy xuống.

Anh đột nhiên rất muốn hôn người đàn ông trước mặt, Charles cũng đích xác làm như vậy.

Anh ôm thắt lưng người kia cố sức đem Đường Phong kéo về phía mình, trong ánh mắt nghi hoặc và kinh ngạc của đối phương hôn lên đôi môi lạnh lẽo đỏ tươi của quỷ hút máu.

“Ầm —— ”

Đèn thủy tinh xa hoa mà khổng lồ trong nháy mắt vỡ vụn, vô số mảnh nhỏ thủy tinh trộn với tiếng thét chói tai từ đỉnh đầu bọn họ rơi xuống, Charles gắt gao ôm quỷ hút máu trong lòng, tay trái xốc lên vạt áo cấp tốc từ bên hông rút ra khẩu súng lắp đầy đạn bạc.

—— toàn văn hoàn ——

Vũ: uhm uhm, lần này thì chuẩn hết chương nhá!!! Ta đã cập nhật lại bản word và prc của truyện!!!

Content Protection by DMCA.com

loading...

22 Responses

  1. Nguyệt Hy says:

    What? Đang hay mà TT~TT

  2. chưa giải quyết xong albert nữa mà hết rồi

  3. Hana says:

    sao kì thế

  4. skyofwinter says:

    hết rồi ak? Ko phải chứ, sao cụt lủn ngang xương vậy nè TT^TT

  5. Chậc, lâu rùi mới được có tí thỏa mãn, tuy cái cuối hơi đặc biệt nhưng … ^_^ đích thực hiếm bộ nào hay đến cuối. Cảm ơn nàng nhé, đỡ phải ko cam lòng, hớ hớ hớ.

  6. chịu chơi ghê,ABO luôn :)))) vô cùng kích thích, đang hay mà tác giả cắt cái rụp,tụt hứng quá :v gấu char là vk cả là chính thất,là chính phi nương nương phải đc ưu đãi chứ

  7. *Hoa Cúc* says:

    thật ra rất ít khi đọc Np vì k thích 1 đống người chung 1 người, mà đã thế kiều gì cũng có ngược lên ngược xuống đọc rất chi là chán, nhưng đây là bộ NP duy nhất ta đọc từ đầu đến cuối. Ta chỉ có thế nói hay quá hay, cảm ơn nàng dã edit. Tặng nàng ngàn sao/5 sao ^^

  8. kanhanah says:

    cám ơn nàng nhe, truyện rất hay!!!!

  9. tui muốn lão lục làm chính thất hơn (thật ra tui khoái lão bert cơ mà lão bt quá), gấu mập nũng nịu này làm tình nhân bé của a đường hợp hơn~~~`

  10. Tử Tước says:

    Ngàn like cho ê đuýt tơ thần thánh đã dịch hết những j tác giả công khai trên web.
    Lâu vầy rồi tác giả vẫn chưa viết tiếp sao? Hic hic…
    P/s chủ nhà: sửa QBO thành ABO đi kìa *chỉ chỉ*
    Ko thể like từng chương, thành thật xin lỗi.

  11. Song Ngư says:

    Sau khi doc gan tram bo truyen dam my thi truyen nay la em an tuong kho quen nhat, chu nha lam bo nay qua hay. Cam on chu nha nhieu. ” long lanh ” cho mong truyen moi cua chu nha, em dinh cu o day dai dai.

  12. sippsipp00 says:

    Đây là bộ np đầu tiên êm đọc từ đầu tới cuối đọ =w= chủ nhà dịch quá ư là hay =)) bác chủ nhà có thể gởi ngàn nụ hôn đại biểu cho quần chúng nhân dân tới tác giả đại nhân hơm??? Thiệt sự là chưa có ai viết np khiến êm cởm động như Diệt tỷ =3= ~

  13. Fairy_1007 says:

    Đầu tiên mình xin gửi ngàn tim tới chủ nhà vì đã edit một truyện siêu siêu hay siêu siêu mượt >o< sau là chủ nhà cho mình hỏi qua bao năm rồi tác giả có viết tiếp phần PN này ko vậy đang hay mà cắt ngang tiễc quá :'(

    • cảm ơn bạn đã ủng hộ, đáng tiếc là đến tận ngày hôm nay mình lên xem web bên TQ vẫn thấy tác giả chỉ viết đến chương này thôi, k có chương mới!!!! :))))))

      • Fairy_1007 says:

        Tời ơi tại sao lại nhẫn tâm như vại ToT thích gấu Charles nhất truyện mà PN lại giữa chừng như lầy :((((

  1. 04/08/2015

    […] PN 21+22+23+24+25: Series điện ảnh – True Blood […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: