THTNYTH – Chương 19+20

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 19

Thành Thực: “Ế, bác sĩ Hoàng, anh mua cái gì ăn ngon vậy? Thịt bò khô? Em cũng muốn!”

Hoàng Cửu Cửu: “Làm gì cứ thích cướp của tôi? Tự mua đi.”

Thành Thực, vẻ mặt cầu xin: “Đình Xuyên không cho em ăn thịt bò khô, cho em đi cho em đi. . .”

Hoàng Cửu Cửu: “Cậu ta không cho cậu ăn cậu lại càng không thể ăn, thịt bò khô quá cứng, tổn thương dạ dày.”

Thành Thực, tròng mắt xoay tròn, móc ra gói bim bim khoai tây vừa mua, dùng sức nhét vào trong tay Hoàng Cửu Cửu, “Em đổi với anh! Mau!”

Hoàng Cửu Cửu dở khóc dở cười, “Vậy đừng nói cho Đình Xuyên là tôi đưa cho cậu.”

Thành Thực: “Đương nhiên!” Đem thịt bò khô nhét vào trong túi, vẻ mặt hân hoan.

Lương Đình Xuyên xuất hiện, Thành Thực nhào tới, đáng thương không gì sánh được, chỉ vào Hoàng Cửu Cửu: “Đình Xuyên, gói bim bim chúng ta vừa đi siêu thị mua bị bác sĩ Hoàng cướp rồi!”

Lương Đình Xuyên: “Hoàng Cửu Cửu, cậu còn biết xấu hổ hay không? Trả đây!”

Hoàng Cửu Cửu: 〒_〒 đây là loại người gì vậy. . .

=============================

Buổi tối Hoàng Cửu Cửu nhàn nhã đi chơi ngồi ở trong căn tin bệnh viện một mình hưởng thụ thức ăn ngon, đã lâu không thèm ăn như thế. Chim sáo đá sợ tối nhìn mặt trời lặn xa vời, bỗng nhiên nhớ tới chủ nhân của mình, vì vậy hô to: “Ngu ngốc — Ngu ngốc ơi — ”

Hoàng Cửu Cửu trong căn tin nghe được vật nuôi hô hoán, hận đến nghiến răng coi như mắt điếc tai ngơ.

Bỗng dưng, chim sáo đá không kêu nữa. Hoàng Cửu Cửu buồn bực chỉ chốc lát, nở nụ cười: thứ kia chắc là học ngoan rồi, hắc hắc, cơm nước xong xách về đi.

Nói con chim sáo đá này trời sinh giống hệt chủ nhân chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, lúc nó đang gọi chủ nhân đột nhiên thấy một người đàn ông tới gần, theo phản xạ nói câu: “Chết đi!”

Người đàn ông kia không giận phản cười, chim sáo đá lấy giác quan thứ sáu nhạy cảm của động vật thấy trên trán người này viết hai chữ: lang sói!

Chim sáo đá lập tức đổi giọng: “Anh đẹp trai!”

Mạch Đào vui muốn chết, anh đem ngón tay thô ráp vói vào trong lồng sắt trêu chọc chim sáo đá, chim sáo đá lui đến một góc lồng, nịnh nọt nói: “Đại hiệp!”

Thứ này. . . Thực sự là giống người nào đó cực kỳ!

Mạch Đào ôm bụng cười liên tục, khóe mắt liếc đến xa xa có một bóng trắng nhẹ như bay phất phơ chợt lóe mà qua. Mạch Đào nhịn cười bước tới từ phía sau thùng rác túm Hoàng Cửu Cửu đi ra, Hoàng Cửu Cửu lần thứ hai khóc rống chảy nước mắt: “Đại hiệp giơ cao đánh khẽ, tha tiểu nhân đi!”

Mạch Đào hừ lạnh một tiếng đem anh ném vào ghế sau Cherokee, hung hăng đóng cửa lại, cười hì hì nói: “Sáng sớm hôm nay tôi một mình chờ cậu dưới lầu thật lâu thật lâu, cậu định bồi thường người ta thế nào nha?”

Hoàng Cửu Cửu lui vào góc, “Tôi tôi tôi tôi. . .”

“Cậu dọn tới ở bệnh viện?”

“Ừ. . .”

“Có lời gì muốn nói với tôi không?” Tay Mạch Đào luồn vào dưới áo blue trắng.

Hoàng Cửu Cửu làm phản kháng vô nghĩa, vẻ mặt cầu xin nói: “Anh đừng đừng xằng bậy ở đây. . . Các đồng nghiệp của tôi thấy, thấy sẽ không tốt. . .”

Mạch Đào hôn vành tai anh dịu dàng nói: “Yên tâm, cửa sổ xe tôi từ bên ngoài không nhìn vào trong được. . . Chúng ta ở bên trong làm tình cũng không ai thấy. . .” Nói đến một nửa, thấy sắc mặt Hoàng Cửu Cửu trắng bệch, dưới tia sáng đen mờ nhìn qua y như người chết, Mạch Đào ngẩn người, tâm trạng mắng to: mẹ X ông đây đều đã hơn 30 lần đầu tiên bị người ghét như thế! Anh đem đầu Hoàng Cửu Cửu dựa tới, nhẹ giọng nói: “Này, nói đùa với cậu thôi.”

Ánh mắt Hoàng Cửu Cửu có điểm dại ra, trong mắt sáng long lanh ( nước mắt bị dọa sợ chảy ra ), xem ra bộ não là bị dọa rụt luôn rồi, Mạch Đào một trận động lòng, kìm lòng không đậu hôn hôn cái trán lạnh lẽo của Hoàng Cửu Cửu, chán nản nói: “Tôi chỉ đùa với cậu thôi, không đến mức như vậy chứ?”

Hoàng Cửu Cửu nghe tên lang sói này ăn nói mềm xuống, toàn thân đều buông lỏng. Mạch Đào buông anh tựa vào bên cạnh, hai người trầm mặc một trận, Hoàng Cửu Cửu áy náy nói: “Hôm qua, không phải, không phải cố ý. . . Anh, anh không sao chứ. . .”

Mạch Đào dâm tà cười, “Sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt tính phúc sau này của cậu.”

Hoàng Cửu Cửu lại co rụt.

Mạch Đào nói: “Bảo bối nhi, tôi tới đón cậu về.”

Hoàng Cửu Cửu hoảng hốt, mở miệng liền nói: “Không!”

“Ở ký túc xá bệnh viện cũng được, tôi đây mỗi ngày đến căn tin bệnh viện ăn cùng cậu thế nào?”

“. . .”

“Bảo bối nhi, mỗi ngày tôi tặng hoa cho cậu được không? Cậu thích hoa hồng chứ gì? 999 đóa? Phủ kín trước cửa sổ phòng?”

“. . .”

“Nghĩ kỹ chưa?” Mạch Đào nói chắc.

Hoàng Cửu Cửu vẻ mặt khóc tang thỏa hiệp, Mạch Đào cười đến chỉ thấy mỗi răng, “Bảo bối nhi, chúng ta trở về đi, cậu có cần mang theo đồ gì không?”‘

Hoàng Cửu Cửu vươn tay chỉ vào chim sáo đá treo trên cây trong sân.

Mạch Đào há miệng, không thể tin nổi hỏi: “Cậu. . . Nuôi?”

“Ừm. . .”

Mạch Đào cười đến tắt thở, hoãn hoãn xuống xong ôm mặt Hoàng Cửu Cửu cắn một ngụm, “Bảo bối nhi, tôi hình như thực sự đào được báu vật rồi.”

Nguyệt Thăng tan ca làm vui vui vẻ vẻ chạy đến phòng vẽ tranh, nhếch lên Lan Hoa Chỉ cười điên, “Ông chủ bọn em thực sự là vừa đẹp trai nhân phẩm lại tốt, thực sự là cảnh đẹp ý vui sắc đẹp có thể thay cơm!”

Đầu óc Hướng Hải tiêu hóa không nỏi hai thành ngữ kia: Cảnh đẹp ý vui? Sắc đẹp có thể thay cơm? Ý gì?

Thành Thực khinh thường nói: “Cô thấy một người yêu một người, trên đường nhìn thấy một chàng đẹp trai cũng phải ý dâm nửa ngày, đáng thương cho ông chủ các cô, không biết bị cô thị gian bao nhiêu lần nữa.”

Nguyệt Thăng một cước đạp bay Thành Thực, móc ra ví tiền, đắc ý cười nói: “Em được phát tiền lương! Mời các đàn anh đi ăn!”

Hướng Hải ngạc nhiên: “Không phải đâu? Lúc này mới đi làm mấy ngày? Đã có tiền lương rồi sao?”

Mắt Nguyệt Thăng cười thành hình trăng non, “Ông chủ bọn em đặc biệt dễ nói chuyện, phát trước đấy.”

KAY: “Ông chủ nhà em mở công ty trợ giúp kém phát triển à?”

Nguyệt Thăng trừng mắt, “Đừng tưởng rằng anh lớn lên đẹp trai bà đây không dám đánh anh, mặc quần áo vào, em đi gọi Đường Ngữ và Vạn Triết.”

KAY cười: “Buổi tối tôi đi làm.”

Nguyệt Thăng vỗ lên cái đầu vàng chóe của cậu, bỏ lại một câu: “Nhiều lời vô ích như vậy! Đi làm thì không ăn cơm à?” Sau đó hùng hổ đá cửa đi ra.

KAY nhìn về phía Hướng Hải, tựa như xin giúp đỡ, Hướng Hải cười khổ, KAY giật giật môi: “Nhát như cáy.”

Thành Thực nghe nói có ăn, vui đến quên cả trời đất thu dọn đồ đạc, hỏi lại một câu: “Anh không nhát anh đánh cô ta đi? Võ công của anh không phải vô cùng tốt sao?”

KAY mặc xong quần áo nói thầm: tôi không đánh con gái, nếu không đã sớm đấm cô ta rồi.

Đang lúc nói chuyện Nguyệt Thăng đã bắt cóc Đường Ngữ xuất hiện, Hướng Hải hỏi: “Vạn Triết đâu?”

Nguyệt Thăng có chút bất đắc dĩ nói: “Anh ấy nói chị tiểu Thiển ngày mai sẽ về, tối nay anh ấy phải về nhà ăn cơm, ai, đàn ông có gia đình thật không vui!”

Thành Thực hăng hái bừng bừng hỏi: “Ăn cái gì?”

“Cá sống nhúng.”(Vũ: Thủy chử sống ngư – món này là người ta đun sôi nước dùng và nguyên liệu gia vị đổ vào một cái bát tô, sau đó sẽ rưới một lớp dầu mỡ thật dày lên để nước phía dưới không bị bốc hơi và không bị nguội, khi nào ăn sẽ thả miếng cá vào, bởi vì nước dùng phía dưới vẫn là nước nóng nên cá vẫn sẽ chín, món này ăn đặc biệt nhiều mỡ và cay nóng, bởi vì Việt Nam k có tên món này nên ta đặt tạm là cá sống nhúng nhá.)

Đường Ngữ dè dặt đưa ra ý kiến: “Giữa mùa hè ăn cá nhúng gì chứ?”

Nguyệt Thăng không có ý tốt cười, “Bà đây mời khách, em nói ăn gì thì ăn nấy!”

Mấy người xuống lầu, Thành Thực vui vẻ trong nháy mắt xì hơi, cách đó không xa có một chiếc xe siêu lóa mắt đang đỗ, Lương Đình Xuyên tựa bên cửa xe, một tay kẹp thuốc lá, một tay ngoắc ngoắc ngón tay với Thành Thực.

Thành Thực thương cảm hề hề nắm Nguyệt Thăng thấp giọng hừ hừ: “Anh không muốn về nhà uống cháo thịt bò. . .”

Nguyệt Thăng thấy Lương Đình Xuyên cũng không chút nhút nhát, cười xòa nói: “Nha, ngài Lương, bọn em đang đi ăn cá sống nhúng, anh cũng đi chứ?”

Lương Đình Xuyên hòa ái cười cười, “Đi đâu? Tôi đưa các cậu đi.”

Nguyệt Thăng thở ra hơi, liếc nhìn Thành Thực bộ dạng nàng dâu nhỏ, phun một ngụm: “Có phải đàn ông không vậy?”

Thành Thực bò lên vị trí phó lái, mấy người còn lại chen vào ghế sau, dọc theo đường đi Nguyệt Thăng và Đường Ngữ đùa giỡn không ngừng, Hướng Hải và KAY chen cùng một chỗ, không được tự nhiên nói không nên lời, KAY hỏi: “Sao cậu toát nhiều mồ hôi vậy?”

Hướng Hải cảm thấy khó xử, nửa ngày mới nói: “Nóng.”

Lương Đình Xuyên buồn bực nói: “Không đến mức chứ? Điều hòa của tôi đang để 21 độ mà.”

Thành Thực quay đầu lại liếc nhìn bọn họ, cùng Đường Ngữ cười quái dị, Hướng Hải như đứng đống lửa, như ngồi đống than, KAY ngược lại vẻ mặt thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sau khi tới nơi Nguyệt Thăng lủi xuống xe ồn ào: “Chen chết em, ống nhổ chết tiệt! Không biết cho anh ăn bao nhiêu đậu hũ!”

Đường Ngữ trả lời một cách mỉa mai: “Quá phẳng, em có đậu hũ để ăn sao?”

Thành Thực đang muốn xuống xe, cổ tay đã bị nắm chặt, Lương Đình Xuyên nhàn nhạt hỏi: “Người ta đi ăn cá sống nhúng, liên quan gì đến em?”

“Đình Đình. . .” Anh bạn nhỏ Thành Thực một đôi mắt to đen thùi tỏa sáng như nước trong veo quay tròn hồn nhiên không gì sánh được nhìn Lương Đình Xuyên.

Lương Đình Xuyên hướng về phía đám bạn hồ bằng cẩu hữu đứng ngoài xe lại một lần nữa triển lộ dáng cười môn phái già trẻ không tha nam nữ ăn cả của mình, ôn hòa nói: “Thành Thực nhà tôi bị bệnh dạ dày, sẽ không đi, các cậu chơi vui, tạm biệt.” Cuối cùng, còn thêm một câu: “Cô bé, hôm nay đẹp lắm.”

Mọi người ngạc nhiên nhìn BMWs X5 màu đỏ lấy kỹ xảo y như trong phim hành động Hollywood quay xe, rẽ sang, ở trên mặt đường đông nghịt biến mất không tung tích.

Thành Thực bi thiết khóc thét còn quanh quẩn bên tai — “Cứu với. . .”

Nguyệt Thăng vì câu khen ngợi kia đắc chí một phút đồng hồ, buồn bã nói: “Xin lỗi Thành Thực, em không thể bảo vệ được anh. . .”

 

Chương 20

Thành Thực: “Đến đến, trên tạp chí này có phần trắc nghiệm đo chỉ số thông minh, chúng ta đến thử xem!”

Đường Ngữ, Vạn Triết, Hướng Hải, hiếu kỳ: “Thử thế nào?”

KAY, nhìn cũng không nhìn: “Làm toàn bộ đề mục sau đó đối chiếu với điểm phía dưới, cộng lại là xong.”

Nửa giờ sau, Vạn Triết: “Tôi quá lợi hại! Cư nhiên 90 điểm! Gần tới điểm cao nhất!”

Đường Ngữ: “Thiết! Tôi còn 94 điểm đây! Cạc cạc dát, không nghĩ tới mình là thiên tài! Bài trắc nghiệm này thực sự là quá chuẩn!”

Thành Thực: “Ưm, em chỉ được 88 điểm, thế nhưng cũng cách thiên tài không xa.” Nhìn về phía KAY, “Anh được bao nhiêu điểm?”

KAY, mặt không chút thay đổi: “142 điểm.”

Yên tĩnh yên tĩnh, Thành Thực lật sang tranh thứ 2, mặt trên thình lình in: cao nhất 150 điểm.

Hướng Hải bị bỏ quên, nhỏ giọng: “Cái kia, em 146 điểm.”

Thành Thực đem tạp chí hung hăng ném xuống đất, “Thứ rác rưởi gì vậy! Một chút cũng không chuẩn!”

Đường Ngữ xông lên giẫm hai cái, “Thằng ngu nào viết ra cái này vậy! Muốn chết!”

Vạn Triết nhổ một ngụm, “Buồn chán.” (Vũ: mấy tên này trở mặt nhanh quớ!!!)

KAY nhặt tạp chí về một lần nữa cộng lại cho Hướng Hải, bình tĩnh: “Ngu ngốc, tính cộng cũng không biết, tính sai rồi, cậu chỉ được 76 điểm.

Đường Ngữ, Vạn Triết, Thành Thực: “. . .” (Vũ: 76 điểm còn k biết đếm, vậy 3 tên dưới 100 điểm là loại người gì?)

================================

Bốn người vây quanh một bát cá sống nhúng, Đường Ngữ mày chau mặt ủ nói: “Nhóc con chết tiệt, biết rõ là anh không ăn được cay.”

KAY mặt không đổi sắc ăn vui vẻ, Hướng Hải ăn mấy miếng liền mồ hôi đầm đìa vẻ mặt đỏ bừng, mặt khóc tang nói với Nguyệt Thăng: “Em không cần cho cay như vậy chứ?”

Nguyệt Thăng nháy mắt mấy cái, “Càng cay càng ngon! Có đúng hay không người đẹp?”

KAY gật đầu, Hướng Hải nói: “Anh ấy gọi là KAY.”

Nguyệt Thăng hỏi: “Người đẹp, tên anh là gì?”

Hướng Hải: “Không phải đã nói với em là KAY sao?”

Nguyệt Thăng liếc xéo, “Hỏi anh à? Anh là gì của anh ấy? Cái gì cũng cần anh nói thay. Người ta cũng đâu phải người nước ngoài chung quy phải có tên tiếng Trung chứ?”

Hướng Hải sửng sốt, KAY cười nói: “Tôi là Nguyên Khải.”

“A!”Nguyệt Thăng vui vẻ, “Cái tên rất dễ nghe sao lại không dùng? Hết lần này tới lần khác dùng KAY? Anh không nghe thấy em hay nói với Đường Ngữ cẩn thận bà đây K anh nha! Sau đó em gọi anh là Nguyên Khải, rất dễ nghe.”

Nguyên Khải chậm rì rì nói: “Tôi ở ngoài làm chuyện không đứng đắn, sợ giày xéo tên mẹ đặt.”

Một bàn mọi người im lặng, Đường Ngữ cười khan nói: “Cậu có thể làm chuyện không đứng đắn gì? Buôn lậu súng ống đạn dược hay là buôn ma túy? Cậu cứ thích tỏ vẻ bảnh bao.”

Ánh mắt Hướng Hải có chút chìm xuống, rất muốn hỏi buổi tối Nguyên Khải đều đi làm gì, thế nhưng lại không hỏi ra miệng được.

Nguyên Khải trầm mặc một trận, lộ ra dáng cười có chút cay đắng, “Các cậu đều rất tốt.” Nhún nhún vai, còn nói, “Cả đám đều hồn nhiên ngây thơ.”

Nguyệt Thăng chỉ vào chóp mũi Đường Ngữ kêu: “Cái người này mà hồn nhiên ngây thơ? Đệ nhất nam lẳng lơ!”

Đường Ngữ rống giận: “Đồ mù chữ kia! Cái đó để hình dung đàn ông à?”

Hai người này lập tức sống mái với nhau, Nguyên Khải cũng cười xem náo nhiệt, thu lại ánh mắt thấy Hướng Hải trầm mặc không nói, liền hỏi: “Cậu sao vậy?”

Hướng Hải muốn nói lại thôi, ấp a ấp úng, Nguyên Khải bất mãn châm chọc: “Nói không ra thì đừng nói, y như đàn bà.”

Lời Hướng Hải vừa đến cổ họng lại nuốt trở về.

Nguyệt Thăng nhét mấy quả ớt vào trong miệng Đường Ngữ, Đường Ngữ ghé vào một bên đầy mặt nước mắt, mắt thấy sắp hôn mê đi, Nguyệt Thăng vừa thấy không ổn, vội vàng vỗ vỗ mặt cậu hỏi: “Không đến mức cứ như vậy chết đi chứ?”

Đường Ngữ nức nở: “Nước. . .”

Nguyệt Thăng múc đầy bát canh, Nguyên Khải muốn ngăn cản nhưng không kịp, một ngụm nước dùng cá nhúng trực tiếp đưa vào trong miệng Đường Ngữ, Nguyên Khải triệt để không nói gì, nghĩ thầm: con gái thật đáng sợ.

Đường Ngữ nghểnh cổ gào khóc bi thương, nào còn nửa điểm phong độ đẹp trai số một trong học viện. Hướng Hải thở dài, nói với Nguyên Khải: “Em thường thường nghĩ, Đường Ngữ có thể sống đến tuổi này cũng không dễ dàng.”

Nguyên Khải cũng nhịn không được nở nụ cười.

Đường Ngữ có chút khôi phục thần trí, lập tức đem móng vuốt vươn tới tóm đầu Nguyệt Thăng xoay này xoay, Nguyệt Thăng tự biết đuối lý, rất phối hợp y y nha nha cầu xin tha thứ.

Hai người ầm ĩ gà bay chó sủa, toàn bộ mọi người trong quán ăn Tứ Xuyên nhìn qua, Hướng Hải vội vàng khuyên can, Nguyên Khải cười xem náo nhiệt. Có đám người ở chỗ một bàn xa xa dựa gần cửa sổ bỗng dưng đứng lên, một người trong đó lảo đà lảo đảo đi tới trước mặt Nguyên Khải, Hướng Hải mấy người giật nảy mình, còn không phản ứng tới, người nọ đã túm lấy áo Nguyên Khải nhấc cậu lên, cười lạnh nói: “KAY? Nhuộm tóc à? Gần đây sống thế nào rồi?”

Nguyên Khải sắc mặt trắng nhợt, đẩy tên kia ra nhàn nhạt nói: “Không muốn tàn phế thì chết xa chút.”

Mấy tên đồng bọn của người nọ đã chạy tới ngăn cản: “Đại Chinh! Mày uống nhiều rồi!”

Cái người tên đại Chinh kia không nghe không buông, phun một hơi rượu ồn ào: “Đã sớm muốn tìm con rùa này làm một trận. . .”

Mấy người còn lại liều mạng kéo cậu ta khuyên nhủ: “Được rồi, thằng nhóc kia đâu muốn sống, đánh với nó mày lại đi nằm viện. . .”

Đại Chinh thừa dịp uống say quát: “Buông ra buông ra! Là anh em thì buông ra hết cho tao! Mẹ nó một X! Một thằng nam kỹ còn đánh không lại, ông đây sau đó còn lăn lộn cái rắm!”

Hướng Hải ngạc nhiên nhìn Nguyên Khải, Nguyệt Thăng và Đường Ngữ hai mặt nhìn nhau.

Nguyên Khải sắc mặt trầm đến dọa người, tiện tay nắm lấy bình rượu, đám người kia kinh hoảng kêu lên: “Đại Chinh! Đừng nói nữa! Mày không muốn sống nữa à?”

“Tao đâu có nói sai!” Đại Chinh uống đến đỏ mặt tía tai, không kiêng nể gì cả hừ hừ: “Nó là một thằng trai bao! Ông đây bỏ ra 300 khối liền thượng nó. . .”

Nguyên Khải “Choang” đập vỡ bình rượu, mảnh thủy tinh vẩy ra khắp nơi, khí thế kia nói là Tu La trên đời một chút cũng không khoa trương! Trong quán cay Tứ Xuyên nhất thời giống như cái nồi nổ tung, Nguyệt Thăng thét chói tai, Đường Ngữ sắc mặt nghiêm túc, nâng tay che ở trước mặt Nguyệt Thăng, trong đám người kia có người sợ hãi quái kêu: “KAY! Nó uống nhiều! Mày đừng. . .”

Nguyên Khải một bước xa xông lên đá văng mấy người che ở trước mặt đại Chinh, nửa đoạn bình rượu “Chát” nện lên trán đại Chinh, nhất thời máu tươi chảy ròng.

Quản lí ở đại sảnh hô lên: “Mau báo cảnh sát!”

Hướng Hải từ trên ghế nhảy dựng lên lao thẳng tới chỗ Nguyên Khải.

Đại Chinh nghiễm nhiên là bị đập choáng váng, một tiếng còn chưa kịp rên lên, chỉ thấy bình rượu thủy tinh bén nhọn kia thẳng hừng hực chọc tới mắt mình, sợ đến đều quên né tránh. Mắt thấy nửa đoạn bình rượu trong tay Nguyên Khải sắp thẳng đâm vào mắt đại Chinh, một bàn tay lông mềm chém tới nắm chặt cổ tay Nguyên Khải.

Nguyên Khải bạo tính quá đi, xoay mình tỉnh táo lại.

Đại Chinh toàn bộ tỉnh rượu, chỉ cảm thấy nửa đoạn thân thể đều mềm nhũn, giống như đống bùn trượt ngồi dưới đất, lòng còn sợ hãi bưng con mắt thiếu chút nữa thì mù của mình. Đồng bọn của tên này đều bị dọa đến xanh mặt, tại chỗ một mảnh vắng vẻ.

Hồi lâu, Nguyên Khải thật sâu phun ra một câu: “Giết mày, cùng lắm bị bắn chết.”

Đại Chinh run rẩy nói không nên lời, đám bạn của hắn ba chân bốn cẳng nâng người dậy, vừa kéo vừa xách túm hắn ra cửa.

Đường Ngữ há miệng, nửa ngày mới nói: “Mẹ của con ơi.”

Nguyên Khải lạnh lẽo nói với Hướng Hải: “Còn không buông ra?”

Tay Hướng Hải giống như điện giật nhảy ra.

Nguyệt Thăng hô to: “Nếu không đi cảnh sát sẽ tới!”

Quản lí đại sảnh ngăn tới, “Các cậu không thể đi. . .”

Bình rượu trong tay Nguyên Khải chỉ thẳng tới, sát khí bức người hỏi một câu: “Anh nói gì?”

Quản lí vẻ mặt đưa đám lui đến một bên không dám lên tiếng thêm.

Đường Ngữ chạy tới một tay kéo Nguyên Khải một tay kéo Hướng Hải đang phát bệnh si ngốc gián đoạn chạy ra ngoài cửa, hô với Nguyệt Thăng: “Mau gọi taxi!”

Quản lí mắt mở trừng trừng nhìn mấy tên côn đồ này cấp tốc lên taxi bỏ trốn mất dạng, nức nở một câu: “Hai bàn đồ ăn chưa trả tiền. . .”

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Hầy! Đang vui vẻ! Đọc tới đoạn của KAY hết vui!

  2. chuotsaurang says:

    *toát mồ hôi* mỹ nhân thật cường hãn =.,=

Để lại bình luận

%d bloggers like this: