THTNYTH – Chương 21+22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 21

MC trên radio: “Chào bạn, chúc mừng bạn đã được chọn trúng, hiện tại bạn chỉ cần trả lời một vấn đề rất đơn giản là có thể nhận được một phần thưởng — Một bộ loa mini hiệu Sony. . .”

Toàn bộ xe bus taxi nhà hàng các chỗ của thành phố đều nghe thấy một trận hoan hô hỗn loạn, Thành Thực: “A — loa — Hướng Hải, sau đó chúng ta có thể mở bài ca meo meo ~~~ ”

Đường Ngữ: “Ôi ôi ôi — loa ~~ miễn phí — ”

Vạn Triết: “Vận khí thật tốt ~~ a cạc cạc dát. . . Mau xem xem, sau đó đặt ở chỗ nào trong phòng vẽ?”

MC Radio, vội vàng cắt đứt bọn họ: “Xin bình tĩnh trước một chút, vấn đề là. . .”

Thành Thực: “Gì? Còn có vấn đề gì?”

Đường Ngữ: “Không có vấn đề a ~~ ”

Vạn Triết: “Di động của cậu có vấn đề gì sao?”

MC Radio, hít sâu một hơi, ảo não nói hết: “Hiện tại muốn hỏi các bạn một vấn đề, trả lời được mới có thể nhận thưởng, vấn đề là: Đường Thái Tông trong lịch sử tên là gì?”

Thành Thực, phát điên: “Năng đại tổng là cái gì? Em chỉ nghe qua cây lười ươi!”

Vạn Triết, hổn hển: “Thành Thực em câm miệng cho anh! Đó là một vị hoàng đế! Đường Thái Tông không phải kêu Đường Thái Tông sao?”

Đường Ngữ, tâm thần: “Thối lắm! Hẳn là kêu Chu Nguyên Chương! Cái gì? Không phải? Vậy kêu Hoàng Thái Cực? Ngô Tam Quế? Trịnh Bản Kiều? Lý Liên Anh? Vi Tiểu Bảo? Chung quy phải có một cái đúng chứ?”

MC Radio, bình tĩnh ấn chuyển máy: “Ừm, hiện tại chúng ta sẽ gọi cho người nghe may mắn tiếp theo. . .”

==============================

Thành Thực bị Lương Đình Xuyên xách về nhà, cong môi ủ rũ, Lương Đình Xuyên ở trong bếp bận rộn một hồi, có chút kinh ngạc phát hiện ngày hôm nay yêu nghiệt sao một chút âm hưởng cũng không có? Anh đi tới phòng khách nhìn một chút, thiếu chút nữa tức đến hộc máu, nải chuối tiêu trên bàn trà không thấy nữa, trong thùng rác đều là vỏ chuối. Lương Đình Xuyên bạo rống: “Trần Thành Thực! Có phải em không muốn sống nữa không? Cư nhiên bụng rỗng ăn chuối tiêu! Em có biết ăn chuối tiêu hại dạ dày thế nào không hả?”

Thành Thực lườm anh một cái, hậm hực không hé răng, trong miệng còn cắn chuối tiêu, Lương Đình Xuyên đoạt lấy. Thành Thực rốt cục nhịn không được, từ trên sô pha nhảy dựng reo lên: “Anh quản cái này rồi quản cái kia! Mẹ em còn không thích lo chuyện bao đồng như anh! Em thích ăn cái gì thì ăn cái đó, có chết hay không anh quản cái rắm! Cả ngày đều là canh đậu hũ cháo gà yến mạch bánh ga-tô không ngọt không mặn không cay, y như nước mũi em nhìn đã buồn nôn! Ông đây nhịn quá lâu rồi! Ông đây mặc kệ!”

Lương Đình Xuyên cứng lại, cả giận nói: “Em chê anh lo chuyện bao đồng? Em từ cái cửa này cút ra ngoài anh cái gì cũng không quản em! Quản em ăn cái gì rác rưởi dạ dày đau nhức đau chết cũng tốt, anh còn xen vào em tính anh không tự trọng!”

Thành Thực thẹn quá thành giận kêu gào: “Em cút! Dù sao cũng là ở nhờ chỗ anh anh thích kêu em cút lúc nào em liền cút lúc đó!”

Lương Đình Xuyên khóe mắt run rẩy, đang muốn nói gì đó, Thành Thực đã chạy ào vào phòng ngủ, ngay sau đó trong phòng ngủ một trận loảng xoảng, hẳn là trò đầu thằng nhóc kia ầm ĩ rời nhà trốn đi. Lương Đình Xuyên một người đầu hai người, con mẹ nó, ông đây làm bảo mẫu còn cùng em ăn mấy thứ kia chưa từng oán hận nửa câu, nhóc con này khen ngược, không phải không cho em ăn cá nhúng em liền bỏ nhà đi đấy chứ? Vậy đi đi! Đi xa vào! Ông đây còn đón em về sẽ không họ Lương nữa!

Trong phòng ngủ bỗng dưng an tĩnh, Lương Đình Xuyên buồn bực: thằng nhóc này lại làm trò gì đây? Đợi một hồi, vẫn không có một chút động tĩnh, Lương Đình Xuyên hoảng hốt, chạy vào phòng ngủ xem, tên kia quả nhiên ngồi xổm bên giường run run, Lương Đình Xuyên yêu thương muốn chết, ôm vào trong lòng lo lắng hỏi: “Lại đau? Đau lắm hả?”

Thành Thực ô ô khóc gật đầu, Lương Đình Xuyên dở khóc dở cười, đây không phải tự tìm hay sao? Trong lòng hùng hùng hổ hổ, ngoài miệng vẫn là nhẹ nhàng dỗ dành: “Ăn một chút gì đó là ổn thôi, anh xoa xoa cho em. . . Uống ít sữa trước nhé? Hay là ăn cháo? Còn đau? Thả lỏng một chút. . . Như vậy có tốt lên không?”

Thành Thực dựa ở trên người Lương Đình Xuyên, bi thương ảm đạm ấp úng: “Đau muốn chết. . .”

“Sớm chết sớm tốt!” -_-

Lương Đình Xuyên dùng canh thịt bò trộn với cháo đút cho Thành Thực, Thành Thực ăn mấy miếng, gối lên vai anh, mũi có điểm lên men, Lương Đình Xuyên lại đưa một muôi tới, Thành Thực ôm thắt lưng anh, nói thầm: “Không ăn nữa.”

Lương Đình Xuyên lập tức đem muôi đưa cho Đô Đô ngồi xổm một bên chảy nước miếng.

Thành Thực hô to: “Em ăn!”

Lương Đình Xuyên buồn cười, đem cả bát nhét vào trong lòng Thành Thực, “Tự ăn, anh đi sắc ít thuốc cho em.”

Thành Thực không chịu nhận, ôm anh không tha, nhỏ giọng nói: “Sau đó không nên nói cút, em nghe rất khó chịu.”

Lương Đình Xuyên nổi giận, oa đệt! Nói đến nói đi vẫn là anh sai? Nhóc con chết tiệt! Đang muốn phát tác, cúi đầu thấy dáng vẻ lắp bắp thương cảm của yêu nghiệt, lại nhẹ dạ. Anh hôn hôn gương mặt tái nhợt của yêu nghiệt, than nhẹ một tiếng, nhận mệnh đi, ai bảo mình lại thích con rùa cố tình gây sự không nói đạo lý lại điềm đạm đáng yêu này chứ.

Bốn người ngồi ở trong taxi, bầu không khí dị thường xấu hổ, ngay cả Nguyệt Thăng cũng không biết nên nói cái gì thì tốt, hồi lâu, Nguyên Khải nói với tài xế: “Phiền anh dừng một chút ở đầu đường phía trước.”

Nguyệt Thăng gượng cười nói: “Em nghe Đường Ngữ nói anh thuê nhà ở gần trường học, cùng nhau trở lại đi.”

“Buổi tối tôi đi làm.”

Nguyệt Thăng vẻ mặt hồ nghi, tâm trạng nghĩ: chẳng lẽ anh ta thực sự là trai bao?

Nguyên Khải lạnh lùng nói: “Tôi không phải.”

Nguyệt Thăng kinh hãi, hỏi Đường Ngữ: “Anh ấy biết thuật đọc tâm?”

Đường Ngữ cười khổ, “Là em nói ra, đồ ngốc.”

Hướng Hải úp úp mở mở chỉ chốc lát, ấp a ấp úng nói: “Bọn em. . . Không có cái kia, ý kia.” Nói nhìn lén Nguyên Khải, đã thấy trên mặt cậu không có biểu tình gì, nhìn không ra tâm tình.

Taxi tới chỗ đầu đường, tài xế dừng xe, Nguyên Khải mở cửa đi ra ngoài, ngay cả tiếng tạm biệt cũng không nói.

Đường Ngữ liếc xéo Nguyệt Thăng, đang muốn nói gì đó, Nguyệt Thăng áy náy cong môi, giành trước nói: “Đừng mắng em, em biết sai rồi.”

Đường Ngữ dùng khửu tay chọc chọc Hướng Hải, “Không đuổi theo?”

Hướng Hải sửng sốt trong chớp mắt, hỏi lại: “Đuổi theo phải nói gì?”

Đường Ngữ cũng im lặng, không thể làm gì khác hơn là nói với tài xế: “Lái xe đi.”

Ngày thứ hai Thành Thực cũng biết được sự tích anh dũng của Nguyên Khải, nhất thời đối với Nguyên Khải một phần kính nể chín phần hiếu kỳ lại không dám lắm miệng. Buổi trưa lúc kết thúc công việc, Hướng Hải nghẹn cả buổi sáng, cuối cùng cũng cố lấy dũng khí nói: “Ừm, KAY, buổi trưa cùng đi ăn cơm đi?”

Nguyên Khải còn chưa trả lời, Thành Thực lên tiếng trước: “Phố sinh viên Nhật Bản bên kia có bao gian nhỏ cho cặp đôi. . .”

Hướng Hải ngạc nhiên, bao gian nhỏ cặp đôi? Thành Thực, cậu muốn chết sao? Ai với ai là một đôi?

Quả nhiên, Nguyên Khải thẳng thắn lưu loát nói: “Không đi.”

Thành Thực không chút nào nhụt chí, “Tiệm mì ba ngàn đậu phụ có phần ăn hạnh phúc.”

Hướng Hải hộc máu, hạnh. . . Hạnh phúc?

Nguyên Khải sắc mặt trầm xuống, Thành Thực còn đang miệng lưỡi liến thoắng, “Phố người Hàn có phần cơm trứng yêu thương, là hình trái tim nha. . .”

Đường Ngữ đẩy cửa ra vừa vặn bị sóng xung kích thuốc nổ đập vào mặt, vội vàng nhào tới bịt miệng Thành Thực cười làm lành nói: “Cái kia, Nguyên Khải, tùy tiện ăn ở tiệm mì phố đối diện đi, có phải không Hướng Hải?”

Hướng Hải gật đầu như giã tỏi.

Thành Thực rời trường trái lại bò lên xe Lương Đình Xuyên về nhà ăn, Điền Vạn Triết kia nguyên một buổi sáng không gặp hình bóng, Đường Ngữ và Hướng Hải Nguyên Khải đi ăn ở tiệm mì, mì vừa lên Đường Ngữ nhận điện thoại của Nguyệt Thăng liền nhảy nhảy nhót nhót chạy mất, chỉ còn lại Hướng Hải chân tay luống cuống đối diện với Nguyên Khải.

Hướng Hải ăn xong mì của mình, chẹp chẹp miệng, đem bát mì Đường Ngữ để lại cũng bưng tới ăn, Nguyên Khải cười, “Có ai nói với cậu tướng ăn của cậu rất ngốc không?”

Hướng Hải ngậm sợi mì, sững sờ nhìn chằm chằm Nguyên Khải, Nguyên Khải căm tức nói: “Nhìn cái gì vậy? Ăn mì của cậu đi.”

Hai người lại một trận trầm mặc, Nguyên Khải hỏi: “Cậu nghĩ tôi là bán thân?”

Hướng Hải liều mạng lắc đầu.

“Thế nhưng tôi cũng không phải công dân tốt tuân thủ pháp luật gì đó.” Nguyên Khải lộ ra nụ cười ý vị sâu xa, mang theo giọng điệu khiêu khích nói: “Cậu muốn phấn K có thể tới tìm tôi. . .”

Hướng Hải vẻ mặt vô tri, hàm hậu cười, gật đầu, lại gật đầu, lên tiếng trả lời: “Được. . .”

Nguyên Khải khóc không ra nước mắt, hỏi lại: “Được cái rắm! Cậu biết cái gì là phấn K không?”

Hướng Hải thu liễm dáng cười, chán nản: “Ưm, không biết.” Cậu còn muốn giả vờ biết đến, cư nhiên đã bị nhìn ra. . .

Nguyên Khải không nói gì: kẻ ngu này thật không phải ngu bình thường! Dừng một chút, không thể làm gì khác hơn nói: “Buổi tối tôi làm ở quán bar, nếu muốn cậu có thể tới chơi, tôi là tay bass trong một ban nhạc.”

Hướng Hải được sủng mà lo hai mắt tỏa sáng, gật đầu không ngừng.

 

Chương 22

Sang năm mới rồi, lên tiếng chào hỏi mọi người đi ~~

Bác sĩ Hoàng: “Thân thể khỏe mạnh.”

Mạch đại sói xám, cười dâm: “Sinh hoạt tính phúc ~~ ”

Bác sĩ Hoàng đánh một cái rùng mình, ngồi xổm góc tường, không dám phát biểu ngôn luận nữa.

Hướng Hải, vò đầu, suy nghĩ nửa ngày, “Ừm, cả, cả. . ”

Nguyên Khải một cước đem cậu đạp lật người, khinh thường hừ một tiếng, “Cậu là muốn nói cả nhà vui vẻ phải không? Nghĩ một thành ngữ đơn giản như vậy cũng nghĩ không ra! Thiểu năng!”

Thành Thực, hít hít nước mũi, “Thoả thích ăn thoả thích chơi, nga da ~~ ”

Lương Đình Xuyên: “Chú ý trông coi trẻ nhỏ.”

Vạn Triết: “Tiền tài đầy nhà!”

Tiểu Thiển: “Đồ đạc đều đang được giảm giá ~ có cần cái gì mua lúc này là có lợi nhất ~ ”

Đường Ngữ, làm dạng hoan hô, “Mọi người năm mới vui vẻ ~~ ”

Nguyệt Thăng, lườm cậu một cái, “Một chút sáng tạo cũng không có! Quá cũ!”

Đường Ngữ: “Em không cũ vậy em nói đi, nói đi nói đi!”

Nguyệt Thăng, một quyền vung tới ban cho cậu một mắt gấu mèo, quyền đấm cước đá, “Tạo phản à? Anh bảo em nói em liền nói chẳng phải là rất không có mặt mũi!”

Đường Ngữ, ôm đầu tránh né, tru lên: “Đừng đánh! Đánh nữa anh đánh trả đấy! Đánh trả thật đấy. . .”

Nguyệt Thăng: “Trả đi trả đi, anh đánh trả đi. . .”

Đường Ngữ: “Mẹ ơi. . . Nguyệt Thăng đánh con. . . Ô ô ô. . .”

Thôi Hòa, vô lực: “Đầu năm mới không nên đánh nhau. . .”

==========================

Nguyên Khải nghĩ mình nhất định là đầu óc bị rút gân, cư nhiên đáp ứng mấy kẻ ngu ngốc kia đến chỗ quán bar mình làm chơi. Cậu ở trên sân khấu nhảy múa, liền cảm thấy ba tên thiểu năng ở dưới kia đặc biệt nổi bật, nhất là Bùi Hướng Hải kia, mắt đều thẳng tắp, ngu ngốc!

Thành Thực há to miệng, hồi lâu, mới nói với Đường Ngữ: “Em đã nói anh ta là khoa âm nhạc mà! Quá ảo!”

Ở trên sân khấu người nhảy gảy đàn hát chính không một ai chói mắt bằng Nguyên Khải, Hướng Hải vẫn nhìn chằm chằm vào Nguyên Khải mê giai, tạm thời nghe không hiểu tiếng người.

Đường Ngữ ước ao tấm tắc chậc lưỡi, Thành Thực hỏi: “Chúng ta có cần gọi mấy thứ ăn không?”

Đường Ngữ đang cùng mỹ nữ xa xa nào đó mắt đi mày lại, Thành Thực đẩy đẩy Hướng Hải, một bộ dáng dấp nóng lòng muốn thử, “Chúng ta gọi ít rượu ngoại uống đi?”

Hướng Hải không có vô tâm phản ứng cậu, tùy tiện ừ hai tiếng, Thành Thực phóng tầm mắt nhìn, chọn một chai rượu ngoại lộng lẫy, nhân viên quầy bar vẻ mặt hoài nghi thay bọn họ mở nắp chai, rót cho mỗi người một ít, Thành Thực nhấp một ngụm nhỏ, vẻ mặt đau khổ nói: “Uống không ngon.”

Hướng Hải không có phản ứng, y như uống cola ừng ực một tiếng uống vào bụng, hồn còn đang ở chỗ Nguyên Khải.

Đường Ngữ đã lưu manh lắc đến trước mặt mỹ nữ kia, bắt đầu triển lộ tuyệt kỹ tán gái dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không thay đổi.

Thành Thực bị bỏ quên, cảm thấy cực kỳ không thú vị, nói thầm: “Một đám rùa trọng sắc khinh bạn. . .” Trèo xuống ghế đi tìm toilet.

Mạch Đào lúc cơm tối đem Hoàng Cửu Cửu đùa bỡn đủ vốn, rảnh rỗi tiện đường đến quán bar bên cạnh của mình đi dạo đi dạo, quản lí thấy ông chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, vuốt mông ngựa báo cáo tình huống ngày gần đây. Mạch Đào nghe không ngại nhàm chán, tự mình đi dạo trong quán bar, đột nhiên thấy ba cô em ăn mặc táo bạo vây quanh bắt chuyện một nam sinh lui vào góc tường.

Mạch Đào đều phải cười ra tiếng, thói đời ngày nay đàn ông còn không có gan bằng đàn bà.

Chỉ nghe cô em A nói: “Em trai, không cần xấu hổ như vậy nha ai nha da dẻ thật tốt, chậc chậc chậc, trắng nõn u. . .”

Cô em B giọng nói ỏn ẻn: “Đến chơi với bọn chị, đừng xấu hổ như thế nha, các cô nhìn khuôn mặt cậu ấy đều đỏ, nói một câu đi nào ~~ ”

Cô em C khanh khách cười duyên, “Người ta đã lâu không thấy được bạn nhỏ ngây thơ như thế, chẳng lẽ vẫn là xử nam? Cậu bé đẹp trai, cho chị hôn một chút, chị đêm nay sẽ rất thương bé. . .”

Mạch Đào trong bụng cười đến rút gân. Nơi đó vang lên “Bẹp “Một tiếng, không biết là ai hôn tới một ngụm, tiếp đó chính là nam sinh khóc nói: “Chị chị chị, chị làm gì. . . Đừng, đừng sờ loạn. . .”

Ặc? Thanh âm này sao quen tai thế nhỉ?

Mạch Đào ngẩn người, móc ra điện thoại gọi cho Lương Đình Xuyên, “Alo, Đình Xuyên, tôi là Mạch Đào, Thành Thực có nhà không?”

Lương Đình Xuyên vừa rửa bát xong, đang lau sàn nhà, tức giận nói: “Không có, ăn xong cơm tối liền chạy ra ngoài chơi với bạn học rồi.”

Mạch Đào một trận trầm mặc, sau đó ngắt điện thoại di động.

Người trong góc còn đang kêu cứu: “Chị, tôi, tôi kêu người đó, tôi hô thật đó. . .”

Cô em ABC: “Hắc hắc. . . Bé cứ hô đi, bé xinh trai. . . Bé hô cũng không ai cứu đâu. . .”

Mạch Đào tựa ở một bên bàn, cười đến run bần bật.

“A a a. . . Đường Ngữ! Hướng Hải! Ai nha KAY! Mọi người! Ai nhìn qua đây một cái đi. . . Ai cứu với — chỗ đó không thể sờ, ai nha mấy người muốn mang tôi đi đâu? Đó đó là WC nữ mà! Tôi không đi! Tôi không đi — người cứu mạng — ”

Mạch Đào xoa xoa khuôn mặt cười đến biến dạng, nghĩ thầm thằng nhóc này mà bị người cường bạo trên địa bàn của mình, tên đầy tớ Lương Đình Xuyên kia còn không ăn sống nuốt tươi mình? Vì vậy đạo nghĩa không chùn bước chạy ào vào WC nữ cứu mỹ nhân.

Sau khi Thành Thực ở trong toilet phòng VIP rửa mặt N lần, cuối cùng cũng đem dấu son môi trên khuôn mặt đều rửa sạch, ở trên người mình đông ngửi ngửi tây ngửi ngửi, bi thương hỏi Mạch Đào, “Anh ngửi xem còn mùi nước hoa không?”

Mạch Đào cười chưa xong, Thành Thực cả giận nói: “Chuyện hôm nay anh dám nói cho Đình Xuyên, em liền diệt anh!”

Mạch Đào nhìn giấy tờ quản lí đưa tới một chút, “Ra tay thật đúng là hào phóng, hơn mười nghìn cơ đấy!”

“Gì?” Hai mắt Thành Thực trừng thành chuông đồng, “Bọn em chỉ gọi một chai rượu.”

“Chai rượu kia đắt lắm đấy bé đẹp trai.” Mạch Đào lắc lắc tờ giấy, vẻ mặt trêu tức.

Thành Thực cười nhạt, “Đòi tiền không có, đòi mạng có một!”

Mạch Đào làm hình dạng đúng vậy, lấy điện thoại ra thì thào tự nói, “Tiểu Thành Thực của chúng ta đi ra ngoài tán gái, ế, số di động của Đình Xuyên là bao nhiêu nhỉ. . .”

Thành Thực căm uất đoạt lấy di động của anh, nghiến răng nghiến lợi, “Tên tư sản uống máu người! Anh muốn ép người hiền lành đi làm gái điếm à?”

Mạch Đào mỉm cười, gật đầu, “Anh có một quán bar số 6, là GAY bar, em có thể đi bồi rượu.”

Thành Thực chỉ tay vào chóp mũi Mạch Đào, tru lên: “Em méc ba anh!”

“Mách đi.” Mạch Đào vui vẻ muốn chết, gần đây chuyện thú vị thực sự là từng đợt nối từng đợt, có thể khiến người không vui sao? Anh bắt chước Thành Thực nói: “Ba nuôi, McDull ép con đi uống rượu với đàn ông, a? Vì sao? Bởi vì con tán gái trong quán bar của anh ấy, a? Sao lại sợ anh ấy? Bởi vì con đang ở chung với một gã đàn ông. . . A a, ba đừng nói cho ba mẹ con. . .”

Thành Thực tức giận đến phát run, mắt to nhanh như chớp xoay tròn, quát: “Ông đây cho anh tiền!”

“Ồ ồ?” Mạch Đào hiếu kỳ, “Cho em một giá VIP, trả 8 nghìn là được.”

Thành Thực hào phóng từ trong túi bạt rách móc ra tờ ghi chép, lại lấy bút, xoát xoát xoát viết số tiền lên, dừng một chút, ngẩng đầu hỏi: “8 chữ em viết thế nào?”

Mạch Đào nhẫn cười trả lời: “Viết bên cạnh.”

Thành Thực bừng tỉnh đại ngộ, tiếp tục vùi đầu múa bút thành văn, sau một lát, xoát kéo xuống chi phiếu đưa cho Mạch Đào, oán hận nói: “Cầm đi! Nhớ kỹ đừng có rơi vào tay ông!” Sau đó cướp cửa mà chạy.

Lúc này Bùi Hướng Hải đang uống chai rượu ngoại giá trị hơn 10 nghìn như uống nước lọc, Nguyên Khải đứng ở trước mặt cậu, ngoắc ngoắc nhìn thẳng chai rượu kia, Hướng Hải nghi hoặc nói: “Anh cũng muốn uống? Em đi lấy một cốc khác.”

Nguyên Khải kéo cậu, “Đường Ngữ đâu?”

“Ở. . .” Tay Hướng Hải chỉ về một nơi xa xa, “Ế, vừa rồi còn đang nói chuyện với một cô gái mà.”

Nguyên Khải còn ôm một tia hy vọng, “Thành Thực đâu?”

“Đi WC rồi. . .” Hướng Hải móc ra điện thoại di động đang rung, mở tin nhắn mới xem, “A? Cậu ấy nói cậu ấy đi trước rồi.”

Trên trán Nguyên Khải toát ra mồ hôi lạnh, suy yếu hỏi: “Hướng Hải, cậu mang theo bao nhiêu tiền?”

Hướng Hải lục tìm một trận trong túi bạt, móc ra một vốc tiền lẻ.

Nguyên Khải chưa từ bỏ ý định, “Chỉ có bấy nhiêu?”

Hướng Hải lấy ra thẻ sinh viên, bên trong mang theo 200 khối.

Nguyên Khải thấy có chút chóng mặt, Hướng Hải thành khẩn hỏi: “Anh nợ tiền người ta?” Nguyên Khải mắt trợn trắng, tâm nói phỏng chừng kiếp trước tôi nợ cậu một cái mệnh.

“Tự làm bậy không thể sống. . .” Nguyên Khải nói thầm những lời này xong, thấy Hướng Hải dùng ánh mắt vô tội hồn nhiên như cún con lóe ra đốm nhỏ sắc bén nhìn mình, không thể làm gì khác hơn là gượng cười một chút nói: “Xem ra loại địa phương này không thích hợp với cậu, sau đó đừng tới nữa.”

Muốn uống rượu bá vương? Chán sống rồi chắc? Phải biết rằng ông chủ chúng tôi có tiếng là rồng địa phương! Nguyên Khải tìm được Mạch Đào, cười làm lành nói: “Ông chủ, bạn em ngày hôm nay đến chơi, phỏng chừng không mang nhiều tiền lắm, đợi lát nữa không thanh toán được, vậy dùng tiền lương của em bù vào trước đi.”

Mạch Đào híp mắt trên dưới nhìn nhìn cậu một phen, cười, “Tôi thấy cậu đặc biệt thanh cao, cũng có bạn? Ai thế?”

Nguyên Khải chỉa chỉa Bùi Hướng Hải xa xa ung dung như uống nước trái cây, kiên trì nói: “Cái kia.”

“Remy Martin XO, cậu định dùng mấy tháng tiền lương bù vào?”

Nguyên Khải không nói gì, trong lòng đem tổ tông mười tám đời Hướng Hải đều mắng một lần.

Mạch Đào thờ ơ ném ra một câu: “Nợ nần của thằng nhóc kia có người thanh toán rồi.”

Nguyên Khải ngạc nhiên, “Ai?”

“Em trai tôi.”

“Em. . . Trai anh?” Nguyên Khải há to miệng.

Mạch Đào từ trong túi áo móc ra tờ giấy, mở ra đưa cho Nguyên Khải xem. Đó là một tờ ghi chú, trên đỉnh là một dòng chữ in màu đỏ “Học viện đại học mỹ thuật tạo hình XX”, phía dưới xiêu xiêu vẹo vẹo viết:

Chi phiếu

Số tiền: 80000. 00

Nhân dân tệ: Tám nghìn nhân dân tệ.

Trần Thành Thực

Miệng của Nguyên Khải sau khi mở ra liền không khép lại nữa.

Content Protection by DMCA.com
loading...

8 Responses

  1. chuotsaurang says:

    Rượu say loạn tính nha nha nha~~~~~~

  2. Phấn K là gì vậy Huyết Vũ? KAY là 1 tay bass trong ban nhạc, đừng nói tay bass mà 99 dụ dỗ không thành là KAY nhá! Mạch Đào cắt cổ!

  3. Anonymous says:

    Thực ngố, số thì viết 8 vạn. Chữ ghi 8 nghìn…ngố ơi là ngố

  4. ruanxiafang says:

    “8 chữ em viết thế nào” -> số 8 viết kép như thế nào (TQ ngoài cách viết các số bình thường còn có cách viết kép,như số 8 ngoài viết là “八” còn có thể viết kép là “捌” (phức tạp hơn để tránh bị sửa lại số, thường dùng trong hóa đơn, hợp đồng..).
    ”Viết bên cạnh”-> “Bộ thủ” ( Mạch Đào nói “提手旁” là đang dạy Thành Thực cách viết số 8, ý bảo Thành Thực dùng bộ thủ(扌)
    Xem bản raw thấy Thành Thực ngoài viết nhầm số từ 8000 thành 80000 ra lại còn viết sai cả chính tả nữa, MĐ bảo viết cạnh bộ thủ, thế là Thành Thực viết luôn số tám thường (八) cạnh bộ thủ(扌) thành ra chữ “扒“(móc, bới)

Để lại bình luận

%d bloggers like this: