THTNYTH – Chương 23+24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 23

Đường Ngữ: “Gái già! Sang năm mới lại già thêm 1 tuổi! Hừ hừ. . .”

Nguyệt Thăng, cho cậu một cái tát, “Tiện nam! Còn không mau giới thiệu một tên đẹp trai cho em!”

Đường Ngữ, bụm mặt, “Ưm, anh giới thiệu Vạn Triết cho em nhé.”

Nguyệt Thăng, lại dâng thêm một cước, cả giận nói: “Lương tâm bị chó ăn rồi à? Tìm một tên có vợ cho em? Muốn em làm tình nhân?”

Đường Ngữ, ngồi chồm hổm trên đất xoa chân, “Vậy, vậy Thành Thực được rồi.”

Nguyệt Thăng, xách tai cậu nhéo một cái, “Muốn chết! Thằng cha kia là đồng tính luyến ái thì thôi còn là một tiểu thụ! Cho em có ích lợi gì?”

Đường Ngữ, kêu rên như giết lợn: “Hướng Hải được rồi chứ?”

Nguyệt Thăng, tàn nhẫn cho một cú thẳng mặt: “Em không cần kẻ ngu si! Sẽ ảnh hưởng đến thế hệ sau!”

Hướng Hải, nhỏ giọng nói thầm: “Anh không phải kẻ ngu si. . .”

Nguyên Khải nhìn quét cậu một phen, hỏi lại: “Cậu xác định?”

Hướng Hải, mắt hình trái tim, cười ngây ngô, “Hắc hắc, có lẽ là vậy. . .”

=============================

Thôi Hòa từng bài từng bài lật xem một chồng bài tập vẽ màu thật dày, thoả mãn liên tục gật đầu, tâm nói nhìn không ra năng lực cảm nhận màu sắc của hai thằng nhóc này lại tốt như vậy, có thể dẫn dắt học sinh như thế thực sự là may mắn.

Thành Thực đang vui vẻ trèo lên cửa sổ ở mái nhà trên đài, ồn ào: “Hướng Hải, ném dây thừng lên đây, từ nơi này trèo ra ngoài là nhà máy rượu vang phía sau phố sinh viên!”

Vạn Triết đem bút vẽ kẹp trên vành tai, ngửa đầu nhìn Thành Thực nói: “Em đi dò đường trước, anh và Đường Ngữ buổi tối sẽ hành động.”

Hướng Hải từ trong đống đổ nát moi ra được sợi dây thừng chuẩn bị ném tới, Nguyên Khải từ bên ngoài tiến đến, hỏi: “Mấy người làm gì vậy?”

Lực chú ý của Hướng Hải trong nháy mắt dời đi, ân cần cười giải thích: “Thành Thực đến chỗ nhà máy rượu vang trộm ít về uống. . .”

Thành Thực không nhịn được hô: “Con lợn kia! Nhanh lên một chút!”

Nguyên Khải nói: “Thắt phần đầu lại.”

Hướng Hải lộ ra vẻ mặt sùng kính, thắt một đầu dây thừng ném lên, Thành Thực một tay tóm rèm cửa sổ một tay đón lấy, không túm được, Hướng Hải lại ném, Thành Thực dưới chân trượt, “Oa a a a. . . Cứu với — ”

Đường Ngữ xoay người nhìn lên, thấy Thành Thực đang nắm rèm cửa sổ đánh đu, Hướng Hải ở phía dưới giơ chân, “Cậu nhảy xuống tôi đỡ!”

“Tôi tôi. . . Tôi không dám, rèm cửa sắp rách rồi. . .”

Nguyên Khải: “Lá gan sao lại nhỏ như vậy? Còn chưa tới 2m, nhắm mắt lại nhảy xuống, không ngã chết được đâu.”

Thành Thực khẽ cắn môi, nhắm mắt lại hào hùng nói: “Hướng Hải cậu nhất định phải đỡ được!” Thả người nhảy, Đường Ngữ biến sắc, giơ pallet màu(*) hô to: “Đừng –”

(*) bảng Pallet màu:

palette-d-artiste-72ko

Choang. . . Loảng xoảng đương. . . Rầm lạp lạp. . . Loảng xoảng đương loảng xoảng đương loảng xoảng đương loảng xoảng đương. . .

Thầy Thôi kẹp bài tập vẽ màu của sinh viên tâm đắc vào nách, đẩy cửa phòng vẽ tranh, thấy Thành Thực nằm bò trên người Đường Ngữ, cả người Đường Ngữ úp xuống bản thảo tranh tường, Vạn Triết một thân thuốc màu rực rỡ, Hướng Hải bị thang nhôm chữ A đè ngã vồ ếch. Một tên côn đồ tóc vàng tựa ở cạnh cửa thảnh thơi hút thuốc, quay đầu lại liếc ông một cái, chậm rãi phun ra một ngụm khói, mở miệng: “Chú ơi, chú đi nhầm cửa rồi.”

Thôi Hòa đóng cửa lại, hít sâu, hít sâu, sau đó nói với chính mình: Dẫn dắt mấy thằng nhóc này xong, đánh chết mình cũng không dẫn dắt sinh viên nữa! Một lần so với một lần còn muốn mệnh!

Trong phòng vẽ truyền ra thanh âm Vạn Triết: “Chết tiệt! May là tiểu Thiển về rồi, nếu không cô ấy thấy tôi bẩn thế này lại mắng tôi!”

Thành Thực: “Ai u ai u. . . Đường Ngữ anh không sao chứ. . . Anh đang vẽ phác thảo hình người tỉ lệ thật à. . .”

Đường Ngữ: “Ai u ai u. . . Một khối này lại phải vẽ lại. . . Mau! Nhân lúc lão Thôi còn chưa tới mau chữa lại. . .”

Thành Thực: “Một mảng này đừng vẽ nữa, trực tiếp đến đề tài sau đi, nhiều đồ án như vậy thiếu một khối thầy ấy cũng không nhìn ra đâu. . .”

Vạn Triết: “Các cậu đừng đánh chủ ý này!” Thôi Hòa cảm khái: vẫn còn một sinh viên phúc hậu! Vạn Triết tiếp tục nói: “Lão Thôi âm hiểm như vậy sao lại nhìn không ra? Chúng ta đem toàn bộ đề tài này bỏ trống luôn đi, đem đề tài phía sau kéo dài ra chút.”

Thôi Hòa hộc máu ba lít.

Hướng Hải: “Như vậy, như vậy. . . Cũng chỉ có thể như vậy rồi. . .”

Nguyên Khải: “Chỉ số thông minh của thầy giáo các cậu nhất định không cao, nếu không sao dạy ra được một đám thiểu năng như mấy người chứ.”

Thôi Hòa đỡ tường, chậm rãi rời đi.

Chim sáo đá của Hoàng Cửu Cửu gần đây rất không vui, mỗi ngày đối mặt với một mình chủ nhân ngu ngốc, cho dù khuôn mặt kia có đẹp trai hơn nữa cũng sẽ mệt nhọc thẩm mỹ, thật nhớ ngày nào đó ở trong bệnh viện, ánh nắng tươi sáng, mỹ nữ như mây!

Hoàng Cửu Cửu cùng Mạch đại sói xám ăn xong cơm tối về nhà, từ trong tủ lạnh lấy ra miếng thịt bò cắt miếng cho chim sáo đá ăn, chim sáo đá vẻ mặt buồn bã, không muốn ăn uống.

Hoàng Cửu Cửu gãi gãi đầu, đem thịt bò bỏ vào lò vi ba làm nóng 5 phút, lại thêm chút xì dầu, đưa cho chim sáo đá, chim sáo đá quay đầu sang một bên, vẫn như cũ xa cách.

Hoàng Cửu Cửu khổ não: nó sao vậy nhỉ?

Lương Đình Xuyên nấu canh gà nấm hầu thủ, Thành Thực bị mùi thơm dụ tới phòng bếp, chép miệng hỏi: “Cái gì thơm như vậy?”

Lương Đình Xuyên đem ánh mắt từ sách dạy nấu ăn tốt cho sức khỏe di đến khuôn mặt Thành Thực, trả lời: “Canh.”

Thành Thực hưng phấn mà mở nắp nồi, “Canh gà canh gà!” Lại mở nắp nồi hấp, “Cái trắng bóng này là gì?”

“Cá rô phục linh, không phải em muốn ăn cá sao?”

Thành Thực phát ngốc một hồi, “Bột phục linh mua ở đâu vậy?”

“Anh nhờ người trong hiệu thuốc mài.” Lương Đình Xuyên vùi đầu, tiếp tục nghiên cứu sách nấu ăn.

Vành mắt Thành Thực nóng lên, xoay người lại ôm Lương Đình Xuyên, cái miệng ghé tới hôn một cái trên mặt anh, nỉ non: “Em rất thích anh.”

“Thích anh hay thích cá?”

“Anh không làm cá cho em ăn em liền không thích anh.”

“Biến.”

. . .

Bản thảo liều mạng hơn nửa tháng cuối cùng cũng xong xuôi, nhà đầu tư cực kỳ thoả mãn, thầy Thôi nói: “Vạn Triết và Đường Ngữ bắt đầu làm việc trước, Hướng Hải và Thành Thực chuẩn bị một chút, cuối tuần thì tới.”

Vì vậy, Điền đại sư huynh và Đường đại thiếu gia đội lên mặt trời chói chang ở trên công trường lau mồ hôi như mưa, kỳ thực nghệ thuật gia và dân công chỉ cách nhau một con đường.

Buổi trưa, Lương Đình Xuyên đưa Thành Thực đến công trường đi bộ một vòng, Thành Thực ngậm kem đứng ở dưới bức tường cao 3m rộng hơn 100m, sợ hãi than, “Oa đệt! Ai bỏ vốn ra vậy? Muốn mệt chết bọn này sao?” Nói liền đưa tới kem và đồ uống.

Vạn Triết mới có hai ngày đã phơi nắng thành Asan Ấn Độ, ngồi xổm góc tường xé mở túi kem, tướng ăn tựa như quỷ hút máu.

Đường Ngữ héo ở trên thang nhôm, suy yếu nói: “Đem ông đây thành lừa mà sai bảo, đừng nói không có tiền cầm, dù là có tiền ông đây cũng không muốn làm. . .”

Vạn Triết cười khổ, khuyên nhủ: “Quên đi, đây là nhiệm vụ của phòng giảng dạy, lão Thôi cũng không có cách nào.”

Lương Đình Xuyên phóng tầm mắt nhìn qua, đống biệt thự Thiên Hạ chiếm nghìn mẫu đất cơ bản cũng đã xây xong, mặt tường này là một chỗ cảnh quan trong khu giải trí , từ hồ bơi kéo dài đến thuyền hải tặc.

Thành Thực nhớ tới những ngày sau đó liền cực sợ, vẻ mặt cầu xin nói: “Con mẹ nó, phòng giảng dạy làm gì phải nhận chuyện buôn bán lỗ vốn này?”

Vạn Triết kiên trì giải thích: “Khu mới xây dựng của trường học chúng ta là do ông tổng sản nghiệp Thiên Hạ vung tay lên tài trợ mấy chục triệu tài chính, hiện tại đưa ra một yêu cầu nho nhỏ trường học có thể không đồng ý sao? Phòng giảng dạy nhận cái rắm, là hiệu trưởng chúng ta nhận.”

Thành Thực và Đường Ngữ đều không nói gì, cuộc sống là một màn cưỡng gian, phản kháng không được vậy hưởng thụ đi.

Đường Ngữ hỏi: “Hướng Hải đâu?”

Thành Thực nháy mắt mấy cái, cười gian trá, “Thằng nhóc kia gần đây quan hệ mật thiết với tên lông vàng, buổi trưa hai người cùng đi ăn rồi.”

“À à. . .” Đường Ngữ tinh thần nổi dậy, ngồi chồm hổm đến chỗ Vạn Triết và Thành Thực.

Vạn Triết giả thâm trầm, “Thói đời này sao lắm GAY như vậy? Cậu em Hướng Hải của chúng ta trước đây rất bình thường.” Nói ý vị sâu xa liếc xéo Thành Thực, “Vậy nên mới nói, kết bạn nhất định phải cẩn thận, cái này kêu gần cái gì đen gần cái gì rạng nhỉ?”

Thành Thực vẻ mặt vô tội, “Không liên quan đến em, là lông vàng kia câu dẫn cậu ấy. . .”

Đường Ngữ: “Thân còn zin của cậu em Hướng Hải sắp bị phá trên tay lông vàng. . .”

Ba người một trận trầm mặc, sau đó lên tiếng cạc cạc cười quái dị.

Lương Đình Xuyên đứng ở xa xa, nhìn ba người đều lấy tư thế đi ị ngồi xổm dưới góc tường, nghĩ thầm mấy người này thực sự là ảnh hưởng bộ mặt thành phố! Chỉ thấy bọn họ một người đang mút kem, một người đang cầm cơm hộp, một người ném đi que kem trong tay, dừng trong chốc lát, đưa tay chậm rãi vươn tới túi ni-long bỏ đầy kem trên thùng dụng cụ.

Lương Đình Xuyên thấp khụ một tiếng, Thành Thực lập tức lùi tay về, đôi mắt trông mong nhìn thẳng vào cơm hộp của Đường Ngữ, Đường Ngữ theo đường nhìn của cậu thấy mực chiên muối trong hộp cơm của mình: “Muốn ăn?”

Thành Thực xê dịch về phía cậu, ngăn trở đường nhìn của Lương Đình Xuyên, gật đầu.

Đường Ngữ kẹp lấy miếng mực kia, “Xin anh đi.”

Thành Thực thương cảm hề hề hạ giọng: “Em xin anh.”

Đường Ngữ: “Không cho ăn.” Lập tức nhét vào miệng mình nhai đến vui vẻ.

Thành Thực nổi giận, một cước đá lật hộp cơm của Đường Ngữ. . .

Lương Đình Xuyên ngồi trên vị trí lái xe, mở nhạc, khoan thai gạt gạt tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, xem nhẹ đấu tranh thảm liệt và tru lên ở góc tường kia.

Chương 24

Lương Đình Xuyên: “Điều hòa chạy đến 26 độ là được rồi.”

Thành Thực, lăn qua lăn lại: “22 độ! Em nóng em nóng!”

Lương Đình Xuyên: “Tâm yên tĩnh tự nhiên lạnh.”

Thành Thực, trèo lên lưng Lương Đình Xuyên, “Điều khiển đưa em!” Lăn vào lòng Lương Đình Xuyên, “Điều khiển đưa em!” Cưỡi ở trên đùi Lương Đình Xuyên, “Điều khiển đưa em!” Bàn tay đông nhào tây cướp (chẳng khác nào đông sờ tây sờ), “Điều khiển đưa em đưa em!” Cuối cùng thành công cướp được điều khiển từ xa, chỉnh đến 22 độ, thổi gió lạnh, thích ý cực kỳ.

Lương Đình Xuyên cố ý vô ý bị khiêu khích mắc câu, cười nhạt.

Thành Thực: “Ế?”

———– Nơi này hài hòa 500 chữ ————

Ngày thứ hai, Thành Thực: “Đình Đình, em chảy nước mũi rồi.”

Lương Đình Xuyên: “Đáng đời.”

Thành Thực: “Em đau đầu.”

Lương Đình Xuyên: “Tự tìm.”

Thành Thực: “Ô ô. . . Khó chịu muốn chết.”

Lương Đình Xuyên: “Sao còn không chết đi?”

Thành Thực biểu thị xong sâu sắc an ủi cũng khảo sát xong địa hình, lên xe Lương Đình Xuyên chuẩn bị trở lại, xe còn chưa đi ra khu biệt thự, Thành Thực nói: “Em muốn đi tiểu.”

Lương Đình Xuyên liếc xéo, “Về nhà đi.”

Á? Đây là vùng ngoại thành đó! “Về nhà còn nửa tiếng nữa! Em mót!” Thành Thực vặn tới vặn lui, giống như lập tức muốn tiểu ra quần.

Lương Đình Xuyên không thể làm gì khác hơn là dừng xe, Thành Thực nhảy xuống, rẽ mấy đống biệt thự cũng không thấy cái bóng WC, căm tức hùng hùng hổ hổ nói: “Con bà nó, không nhầm chứ! Một chỗ lớn như vậy cũng không tìm thấy nhà vệ sinh, là tên nào thiết kế kiến trúc ở đây vậy?”

Đống biệt thự này vừa hoàn công, nghiệp chủ còn chưa vào ở, hoang vu đến ngay cả một người để hỏi cũng không thấy, Thành Thực gấp đến độ giơ chân, mắt thoáng nhìn thấy có một tầng lầu tạo hình không giống với đống biệt thự khác, bờ tường bên lầu có một cái ao nhỏ róc rách, trong ao có một con thuồng luồng màu vàng nằm há mồm, Thành Thực ba bước thành hai bước nhảy tới, đối mặt với bức tường ung dung kéo khóa quần, chân trái giẫm rìa ao, chân phải y như chó hoang giẫm lên lưng thuồng luồng, thả nước ngay vào trong miệng thuồng luồng, một bên thả một bên hắc hắc cười ngây ngô. Thả xong một thân dễ dàng, kéo khóa xoay người, cả kinh thiếu chút nữa rớt xuống ao. Cách cậu 3m có một người đàn ông Âu phục giày da, há miệng hình dạng si ngốc.

Thành Thực xẹt một chút nhảy xuống muốn chuồn đi.

Người nọ hồi thần, làm một tư thế ngăn người, khóe miệng co giật vài cái, “Anh bạn nhỏ, đi tiểu ở đây sẽ bị phạt tiền đấy.”

Thành Thực phát điên: “Ai là anh bạn nhỏ? Anh là đồ biến thái nhìn lén ông đây đi tiểu! Xem tinh tinh con khỉ còn phải trả phí tham quan, ông đây miễn phí cho anh xem cậu em còn chưa nói gì!”

Người nọ vẻ mặt nhẫn nhịn biểu tình muốn ăn đòn, “Tôi cái gì cũng không thấy, cậu quay lưng về phía tôi. . .”

“Đệt!” Thành Thực nhảy xa 3m, “Anh cái gì cũng không thấy cư nhiên còn dám nói xấu tôi đi tiểu bậy.”

“Cậu. . .”

Con khỉ nào đó có tật giật mình kêu gào: “Cậu cái gì cậu! Còn dong dài tôi gọi bảo vệ đấy!”

“Cậu còn dám gọi bảo vệ? Bảo vệ đều là người của tôi.” Người nọ không thể tin nổi.

Thành Thực co rụt cổ, con mắt nháy nháy, phô trương thanh thế kêu lên: “Có cái gì không dám? Nói như vậy anh là tổ trưởng tổ bảo vệ hả? Làm việc vui vẻ chứ? Dám phạt tiền tôi? Nói cho anh! Ba tôi là ông tổng ở đây! Anh đòi tiền liền đòi ba tôi đi!”

Người nọ vẻ mặt ngạc nhiên, “Ông tổng ở đây?”

“Đúng vậy đúng vậy, sợ rồi sao?” Thành Thực nhân lúc suy nghĩ của người này còn chưa rẽ sang chỗ khác, một bên chạy chậm một bên nhắc: “Lúc anh đòi tiền ba tôi phải nói rõ ràng, ba tôi có ba đứa con trai, anh cả tôi kêu Vương Đại Cẩu anh hai là Vương Nhị Cẩu tôi là Vương Tiểu Cẩu. . . Cạc cạc dát. . . Anh gặp ba tôi cứ nói tiểu cẩu đi tiểu ở ven đường. . . Cạc cạc dát. . .”Thanh âm từ từ đi xa, chỉ còn người kia đứng tại chỗ cũ, dở khóc dở cười.

Thành Thực lủi lên xe Lương Đình Xuyên, y như bị người truy sát kêu to: “Lái xe mau lái xe!”

Lương Đình Xuyên nhìn quen trò tinh quái của cậu, chậm rì rì khởi động xe, Thành Thực hô to: “Mau mau nhanh! Có người bắt em!”

“À.” Lương Đình Xuyên đáp lại một tiếng, lái xe ra ngoài đống biệt thư, nghĩ thầm: thằng nhóc này tự giải trí tự cười đùa trái lại rất vui vẻ.

Mạch Đào đi bộ đến sân sau bệnh viện, thấy Hoàng Cửu Cửu đang ngồi trên cỏ chơi với một cô bé 3 4 tuổi, cô bé thiếu hai cái răng cửa, nói chuyện lọt gió, “Ông xã, phao phao chưa phân sao một mực khốc? (em bé vì sao một mực khóc?) ”

Hoàng Cửu Cửu đưa qua một cái núm vú cao su, “Em bé đói bụng.”

Cô bé nhận lấy núm vú cao su nhét vào trong miệng búp bê vải trong lòng, đung đưa đung đưa. Hoàng Cửu Cửu nghiêm trang ngồi ở một bên, Mạch Đào ngồi xổm phía sau bụi cây cười đến bộ não thiếu dưỡng khí, muốn không khiến người chú ý cũng khó. Cô bé cực kỳ nhập vai, chỉ vào chỗ bụi cây kia, “Ông xã, ở đó có người.”

Hoàng Cửu Cửu thấy Mạch Đào, nhất thời chân tay luống cuống nhảy dựng lên, Mạch Đào thẳng thắn cũng không tránh, từ phía sau bụi cây chui qua, cong lưng cười đến ai u ai u, “Bác sĩ Hoàng, cậu cậu. . . Ha ha. . . Ha hả. . .”

Cô bé thấy Mạch đại sói xám liền thấy sợ, ôm chân Hoàng Cửu Cửu trốn phía sau anh.

Hoàng Cửu Cửu thẹn quá thành giận, lại nói không nên lời, Mạch Đào lôi kéo cô bé kia, tận lực cười hòa ái một chút, “Cô bé xinh đẹp, chú cùng chơi với hai người nhé. . .”

Cô bé “Oa” Một chút khóc lên, la hét: “Mẹ ơi. . . Mẹ ơi. . .”

Hoàng Cửu Cửu đẩy ra Mạch Đào, cả giận nói: “Anh làm gì thế!” Mạch Đào cười đến không còn hơi sức, bị anh đẩy ngã nằm trên cỏ, cười còn chưa đủ. Hoàng Cửu Cửu ôm cô bé dỗ dành: “Đừng sợ, chú này không có ác ý, tuy rằng anh ta lớn lên giống người xấu cũng chuyên môn làm chuyện xấu, kỳ thực anh ta cũng là người xấu, thế nhưng. . . Ách. . . Ách, anh ta thật đáng sợ. . .” Hoàng Cửu Cửu ôm lấy cô bé nhanh chân bỏ chạy.

Đường Ngữ đến trường tìm ít công cụ, giữa đường gặp gỡ Hướng Hải, cười dâm hỏi: “Cùng lông vàng phát triển đến giai đoạn gì rồi?”

Hướng Hải: “Anh càng ngày càng giống Nguyệt Thăng.”

“Bớt sàm ngôn đi!” Đường Ngữ một chiêu bát quái du long chưởng đánh lên đầu Hướng Hải, “Cả ngày cùng cậu ta cô nam quả nam đích, từng xảy ra gian tình gì? Thành thật khai ra!”

Hướng Hải vẻ mặt cầu xin, “Sư huynh, anh tha em đi, em chỉ đi ăn cơm với anh ấy. . .”

“Chỉ ăn thôi?” Đường Ngữ vạn phần thất vọng.

“Ừm, như vậy cũng rất tốt.”

Đường Ngữ thở dài, lời nói thấm thía, “Hai ngày nữa hai đứa sẽ ngừng vẽ vật thực, đến lúc đó em và Thành Thực sẽ cùng bọn anh ở trong công trường ăn cơm hộp, em cũng không có lý do gì đi ăn cùng cậu ta nữa.”

Hướng Hải buồn bã, hỏi: “Vậy. . . Vậy làm sao bây giờ?”

Đường Ngữ hai mắt thả ra tia sáng, “Hai con đường.”

Hướng Hải vểnh tai.

“Chuốc ít thuốc cho cậu ta rồi mê gian.”

Hướng Hải một đầu hắc tuyến, “Con đường khác thì sao?”

“Trói tay chân cậu ta cưỡng gian.”

Hướng Hải bình tĩnh xoay người, “Em nhớ ra rồi, giấy vẽ dùng hết phải đi mua.”

“Em thử trước đi, hôm nay thử con đường thứ nhất ngày mai thử con đường thứ hai. . .” Đường Ngữ nhảy dựng lên níu chặt Hướng Hải, dáng dấp chỉ e thiên hạ không loạn kia khiến người ta rất có xung động muốn đấm cho một trận.

Điện thoại di động của Hướng Hải vang lên, cậu lấy điện thoại ra, Đường Ngữ duỗi cổ, thấy mặt trên hiển thị “Nguyên Khải “.

“Đệt! Thằng nhóc này ghê nha! Còn nhắn tin đưa tình!” Đường Ngữ đoạt lấy di động, hăng hái bừng bừng, “Để anh xem cậu ta nói gì. . .”

“Anh, anh. . . Tin nhắn của người khác có cái gì mà xem. . .” Hướng Hải khẩn trương cướp về.

Đường Ngữ đột nhiên biến thành võ lâm cao thủ, một chiêu Như Lai ngàn tay đoạt lại vui cười nói: “Đừng xấu hổ, anh xem lông vàng kia nói không chừng cũng có ý với cậu, nếu không lấy tính tình thanh cao của cậu ta sao lại bằng lòng đơn độc ăn cơm với em?”

Tên ngốc trung thực gấp đến độ cả đầu mồ hôi, đông nhào tây cướp, bất đắc dĩ Đường Ngữ xuất chiêu cá chạch vẫy đuôi, võ nghệ cao cường, tăng tăng tăng nhảy lên cửa tầng điêu khắc, mặt dày mày dạn cười nói: “Đừng kéo ống quần của anh, hắc hắc. . . Đừng gấp, sư huynh biết em rất thích cậu ta, để anh xem hai người đã phát triển đến giai đoạn gì rồi, đừng kéo đừng kéo quần anh sắp ngã xuống rồi, anh lập tức đọc cho em — ‘Tôi ở phía sau cậu.’ ”

. . . Một mảnh tĩnh mịch.

Đường Ngữ và Hướng Hải chậm rãi quay đầu, Nguyên Khải đứng ở chỗ cách đó 5m, cầm di động trong tay, mặt không biểu cảm, “Các cậu hình như chơi rất vui.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. chuotsaurang says:

    “em xin anh” :))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: