THTNYTH – Chương 27+28

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 27

Lương Đình Xuyên, bất mãn: “Vì sao lúc Mạch Đào H là hài hòa hai nghìn chữ, lúc tôi H chỉ hài hòa năm trăm chữ?”

Mạch Đào: “Vậy mới nói phải chơi nhiều một chút, loại như cậu ngàn lần như một từ đầu tới đuôi cũng không thay đổi tư thế truyền thống có thể cho cậu năm trăm chữ còn ngại lãng phí.”

Hai người nói thầm trong chốc lát, Lương Đình Xuyên có chút suy nghĩ: “Thành Thực, đêm nay thử làm nhiều dạng một chút, nếu không địa vị vai chính của chúng ta sẽ bị người đoạt đi.”

Thành Thực: “Anh giai! Anh mượn đao giết người — ”

Mạch Đào: “Tiểu Cửu, chúng ta phải không ngừng cố gắng!”

Hoàng Cửu Cửu: “Tôi, tôi chỉ muốn làm người qua đường giáp, a — người cứu mạng — Lương Đình Xuyên! Cậu bỏ đá xuống giếng — “

=========================

Sáng sớm Hoàng Cửu Cửu tỉnh lại, phát hiện tội phạm cưỡng gian đã bỏ trốn, anh lăn lông lốc đứng lên phát ngốc một chút, nói với mình: tối hôm qua chỉ là cơn ác mộng! Dưới thân không khỏe? Ảo giác! Ứ thanh trên cánh tay? Lúc ở trong bồn tắm trượt chân. Dấu đỏ trên ngực? Bị chó cắn!

Hoàng Cửu Cửu rầm rì rầm rì đứng lên vào phòng tắm tắm rửa, xiêu xiêu vẹo vẹo ra cửa đi làm, Cherokee đỗ ở cửa ga ra gần một tháng biến mất không tung tích. Hoàng Cửu Cửu đứng ở cửa ga ra không đi, trong lòng một trận chua xót khó hiểu và mất mát chính mình không muốn thừa nhận. Loại tình huống này anh rất hiểu, Hoàng Cửu Cửu anh cũng là loại bội tình bạc nghĩa này, anh đối với tình nhân đều là ba ngày nồng nàn, sau khi cảm giác mới mẻ nguội đi ngay cả tạm biệt cũng không liền đi tìm tình mới, chỉ là không nghĩ tới mình có một ngày cũng sẽ bị người đùa bỡn như vậy.

Hướng Hải vòng tới căn phòng phía tây, thấy Nguyên Khải đã đứng đợi ở cửa phòng vẽ. Ánh nắng sáng sớm mùa hè chiếu vào mái tóc vàng óng của cậu, chói chang đến Hướng Hải nhìn híp mắt.

Nguyên Khải lấy điện thoại nhìn thời gian một chút, nhíu mày: “Đến muộn 14 phút.”

Hướng Hải nói: “Em cứ nghĩ anh hôm nay có thể sẽ không tới.”

Nguyên Khải cười, “Cậu tưởng tối hôm qua tôi miệt mài quá độ sáng nay không dậy được?”

Hướng Hải không phủ nhận, yên lặng mở cửa phòng vẽ.

“Hôm nay không cần chờ Thành Thực sao?” Nguyên Khải hỏi, thấy Hướng Hải không tiếp lời, liền đóng cửa tự nhiên cởi quần áo, nằm lên trên bục người mẫu.

Hướng Hải đem đầu chôn ở phía bảng vẽ, ngay cả nhìn cũng không nhìn cậu cái nào, 10 phút, 20 phút, 30 phút, Nguyên Khải cảm thấy buồn cười, mở miệng hỏi: “Này, cậu chui ở phía sau bảng vẽ làm gì? Cậu liếc cũng không liếc tôi còn vẽ cái rắm?”

“Em vẽ theo bản mẫu là được.” Hướng Hải vẫn không ló đầu ra.

Nguyên Khải không nhịn được, mắng: “Mẹ nó, cậu vẽ mẫu tôi cởi sạch cho quỷ xem à?”

“Vậy anh, anh có thể đi về.”

Nguyên Khải sửng sốt, nói: “Cậu qua đây.”

Hướng Hải không nhúc nhích.

Nguyên Khải quát dẹp đường: “Qua đây có nghe hay không?”

Hướng Hải rì rì đứng lên, rì rì đi tới.

Trái lại người không mặc quần áo còn hào phóng hơn cậu, vung tay lên, “Ngồi đi.”

Hướng Hải đưa lưng về phía Nguyên Khải ngồi ở rìa bục người mẫu, cúi đầu, đang muốn nói gì đó, giật mình phía sau cổ bị chạm vào, một bàn tay ấm áp đặt tới, theo đó là hơi nóng truyền đến bên tai.

Tên ngốc đáng thương nhất thời đỏ mặt, Nguyên Khải ôm lấy cổ cậu, trần trụi dán ở phía sau cậu, dịu dàng nói: “Cậu thích tôi như vậy sao?”

“. . .”

“Tối hôm qua tôi qua đêm với người kia cậu ghen tị?”

“. . .”

Nguyên Khải hôn cái cổ đỏ bừng của Hướng Hải, lại chậm rãi di về phía trước, đến chỗ hầu kết của Hướng Hải, nhẹ nhàng liếm liếm.

Bộ xương khô bị vứt xó trong phòng vẽ tranh thương hại nhìn chăm chú vào tên ngốc hóa đá.

Nguyên Khải khiêu khích trong chốc lát, căm tức nghĩ: Người này rốt cuộc có phải đàn ông không vậy? Ngoại trừ nhiệt độ cơ thể lên cao sao không có phản ứng khác?

Không ngừng cố gắng, Nguyên Khải đem môi đi tới bên môi Bùi Hướng Hải hóa đá, đem đầu lưỡi đưa vào quấn mút.

“Ầm” Một tiếng, cửa bị đẩy ra, Thành Thực đứng ở cửa, sợ run trong nháy mắt, cười xòa nói: “Anh bạn, tiếp tục, tôi chỉ là một luồng khói xanh.”

Khói xanh cấp tốc khép cửa lại bay đi.

Nguyên Khải một bàn tay đánh lên đầu Hướng Hải, gầm nhẹ: “Con lợn, tỉnh chưa hả!”

Khuôn mặt Hướng Hải nghẹn thành màu gan lợn, dây dưa hồi lâu mới hỏi: “Anh, cái này cái này, cái này là có ý gì?”

Nguyên Khải thiêu thiêu lông mi, “Cái gì có ý gì? Chưa từng hôn môi à?”

Con mắt tên ngốc đều ứ máu.

Nguyên Khải hoảng hốt, “Đừng nói với tôi thật chưa từng.”

Ánh mắt vô tội của tên xử nam cuối cùng học viện Mỹ thuật tạo hình khiến Nguyên Khải toàn thân run lên một chút, cậu bối rối mò lấy T-shirt của mình mặc vào, bỏ lại một câu đến mình cũng thấy buồn cười: “Nhìn tôi cũng vô dụng, tôi sẽ không phụ trách.”

Tên ngốc cũng không biết lấy dũng khí đâu ra, mạnh túm lại Nguyên Khải, lắp bắp nói: “Em em em thích anh, em có thể làm bạn trai của anh, không, không đúng, bạn, bạn gái? Không đúng, trai, nam. . .”

Nguyên Khải nở nụ cười, có một chút bi thương, cậu chỉa chỉa tai mình, nói: “Tôi 17 tuổi lần đầu tiên yêu, sau đó mỗi lần thất tình liền bấm một khuyên, cậu đếm xem có bao nhiêu?”

Tên ngốc kinh ngạc nói không nên lời.

Nguyên Khải rút tay về, nhàn nhạt nói: “Tôi không muốn bấm khuyên tai nữa, cùng cậu chơi đùa cũng được.”

Hướng Hải lộ ra một chút vẻ mặt cụt hứng, chậm rãi nói: “Nếu chỉ là chơi đùa, em sẽ không tìm đàn ông tới chơi.”

Nguyên Khải vui vẻ, “Có đôi khi cậu không giống tên thiểu năng lắm.” Cậu dừng một chút, cúi người ôm lấy khuôn mặt Hướng Hải, “Anh bạn nhỏ, cậu và tôi là hai người khác nhau, đi tìm con gái chơi đi.”

Khóa học cuối cùng vẽ người thực kết thúc, Nguyên Khải nhận 2000 khối trong tay Vạn Triết, cười cười với Hướng Hải, sau đó châm một điếu thuốc, không quay đầu lại đi ra tầng lầu.

Vạn Triết nghiến răng nghiến lợi, “Lão Thôi thực sự là âm hiểm! Ban đầu nói là phòng giảng dạy trả phí người mẫu, kết quả lại trừ vào tiền trợ cấp của chúng ta! Hơn nữa, hai đứa các cậu học bù liên quan gì tới bọn anh? Cư nhiên trừ luôn cả trợ cấp của anh và Đường Ngữ!”

Quay đầu, thấy Thành Thực đang luyện Nhất Dương Chỉ trước mắt Hướng Hải, con mắt Hướng Hải nháy cũng không nháy.

Vạn Triết nghi hoặc nói: “Hướng Hải làm sao vậy?”

Thành Thực thở dài, vẻ mặt cực kỳ thê lương, “Mất hồn rồi.”

Ngày thứ hai Thành Thực và Hướng Hải cũng bắt đầu làm việc, Thành Thực đội mũ lưỡi trai, trên cổ quàng một cái khăn lông ướt, y như chó thè lưỡi. Lương Đình Xuyên bớt thời gian đi làm mang kem tới thăm một chút, Thành Thực dẫn theo Vạn Triết và Đường Ngữ lủi lên xe ngồi hóng điều hòa, ôm Lương Đình Xuyên kể khổ, “Đình Đình, em sắp phơi nắng chết rồi.”

Đường Ngữ ngồi ghế sau ôm Vạn Triết, “Triết Triết, người ta sắp phơi nắng chết rồi ~~ ”

Lương Đình Xuyên: “Chết đi.”

Vạn Triết: “Thân ái, người ta thật đau lòng ~~ ”

“Ứ. . .” Thành Thực cuộn vào lòng Lương Đình Xuyên lăn lộn.

Lương Đình Xuyên đem kem đặt trên mặt Thành Thực, miệng không tha người: “Toàn thân đều là mồ hôi, cút xa một chút.”

Thành Thực: “Kem. . .”

Hai người phía sau diễn cực kỳ nhập vai, Đường Ngữ ngã lên đùi Vạn Triết y như sâu lông di chuyển, “Triết Triết, kem ~ ”

Vạn Triết xé mở vỏ kem, tiện tay đem vỏ nhét vào trong miệng Đường Ngữ, Đường Ngữ nhảy dựng lên, Lương Đình Xuyên ném ra một câu: “Không được vứt rác trong xe tôi.”

Đường Ngữ không thể làm gì khác hơn là cắn vỏ kem bày ra trận pháp với Vạn Triết đang ngậm kem, giằng co ba giây, Đường đại thiếu gia ra tay trước chiếm được lợi thế, một chiêu khóa họng đánh về phía Điền đại sư huynh, Điền đại sư huynh nghiêng người né qua, lấy nhu thắng cương, lấy hai ngón tay chọc về phía mắt Đường đại thiếu gia, Đường đại thiếu gia ngậm vỏ kem hú lên quái dị, song song xuất ra tuyệt kỹ nhà nghề — phụ nữ thôn quê khóc lóc om sòm chân kinh, hai người đánh nhau khó phân thắng bại, mắt thấy sắp đồng quy vu tận, chỉ nghe “Tạch “Một tiếng, kem trong miệng Vạn Triết rớt xuống đệm ghế.

Lương Đình Xuyên mỉm cười, “Đánh hay lắm.”

Ba người phân biệt từ ba cửa xe song song ngã ra, BMWs gào thét chạy đi, Thành Thực hướng về phía bụi vàng cuồn cuộn không tiếng động khóc ròng nói: không liên quan tới em mà. . .

Hướng Hải thủy chung mặt hướng bức tường không rên một tiếng vẽ vẽ, Vạn Triết đứng ở dưới thang vẫy que kem với Hướng Hải: “Hướng Hải, xuống đây ăn kem.”

Hướng Hải: “Em không khát.”

Thành Thực bất đắc dĩ lắc đầu, “Hồn còn chưa về.”

Đường Ngữ tựa lên trên tường, bày ra một tư thế tự cho là đẹp trai kinh hồn, lấy giọng điệu cực độ muốn ăn đòn khoe khoang: “Thất tình thật hạnh phúc, ai, tôi chưa từng hưởng qua cái gì gọi là thất tình, thực sự là hao tổn tâm trí, cuộc sống như vậy là không hoàn mỹ, tôi hẳn là nếm thử mới đúng.”

Vạn Triết: “Đường Ngữ, mặt tường đó chưa khô.”

“Á — Adidas mới mua của tôi — ”

 

Chương 28

Thành Thực: “Nghe! lllumi! Cậu bị thương tôi cũng cảm thấy vạn phần đau buồn, cậu nhất định không nên oán trời trách đất! Kiên cường mà đối diện với thất bại! Tin tưởng chính mình, cậu có thể làm được! Còn có cậu, Hisoka, chuyện đã xảy ra hôm nay tôi muốn cậu thủy chung giữ im lặng! Có thể làm được không? OK? Goodboy~~ ”

(*)Zoldyck lllumi + Hisoka: 2 nhân vật trong Hunter x Hunter.

Buổi tối, Lương Đình Xuyên: “Trần Thành Thực, vì sao âm thanh hỏng hả?”

Thành Thực, nổi giận, chỉ vào TV: “Hisoka! Cậu mật báo — ”

===============================

Cuộc sống của Đường Ngữ thật hoàn mỹ.

Hôm nay cậu vừa ngồi xổm ven đường ăn cơm hộp, vừa khuyên bảo cái xác không hồn Hướng Hải vài ngày, Hướng Hải căn bản nghe không vào, im không lên tiếng vùi đầu ăn, chỉ coi Đường Ngữ là con muỗi vo ve một bên.

Một chiếc Mercedes-Benz két dừng ở trước mặt bọn họ, cát bụi đều bay vào hộp cơm, Đường Ngữ đang muốn chửi ầm lên, cửa xe kia liền mở, đi tới cư nhiên là Lâm Nguyệt Thăng.

Đường Ngữ buồn bực nhóc con này ngồi xe ai vậy? Tiếp đó một người đàn ông lịch sự nho nhã cũng xuống xe, kéo tay Nguyệt Thăng, Vạn Triết và Hướng Hải song song quay đầu nhìn Đường Ngữ, sắc mặt Đường Ngữ chỉ cứng một cái chớp mắt, lập tức thay bằng khuôn mặt cười xấu xa.

Nguyệt Thăng dường như có chút ngượng ngùng, chỉ vào ba người ngồi chồm hổm trên mặt đất, nói với người đàn ông kia: “Bọn họ chính là mấy đàn anh em hay nhắc tới với anh.” Dừng một chút, hỏi: “Ế, Thành Thực đâu?”

Đường Ngữ vội vàng đứng lên cười nói: “Thành Thực bị Lương Đình Xuyên đón về nhà ăn rồi, a, Nguyệt Thăng, đây là ai vậy?”

Nguyệt Thăng lộ ra thẹn thùng hiếm có, đang muốn mở miệng, người đàn ông kia đã vươn tay tới tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là bạn trai của Nguyệt Thăng, Hàn Khiêm.”

“Tôi là Đường Ngữ.” Đường Ngữ chín chắn vươn tay nắm tay người kia, đem thuốc màu trong tay đều dính lên tay Hàn Khiêm. Hàn Khiêm lơ đãng nhíu nhíu mày, Đường Ngữ vội vàng áy náy nói: “Thật xin lỗi, tôi quên tay bẩn.”

Hàn Khiêm cười, nói không sao. Nguyệt Thăng cũng cười cười, từ trong ví móc ra khăn tay giúp Hàn Khiêm lau tay. Đường Ngữ thu tay về, thoáng chốc cảm thấy viền mắt đau nhức. Vạn Triết xem xét thời thế, đem hộp cơm đặt sang bên cạnh, cười theo nói: “Ngài Hàn đừng đứng, ngồi đi.” Một bên đem tờ báo dưới mông rút ra đặt ở mặt đất ở bên cạnh vuốt phẳng, “Ngồi đi ngồi đi. . .”

Hàn Khiêm nhìn tờ báo bẩn hề hề trên mặt đất kia, thật không biết lót ở dưới mông có thể có tác dụng gì, anh nhẫn cười nhìn Nguyệt Thăng.

Nguyệt Thăng nhẹ đẩy người này, sẵng giọng: “Anh đừng cười người ta.” Cái kia đúng là đưa mắt ẩn tình, hàm răng Vạn Triết đều chua rớt.

Hướng Hải há miệng ngu si một câu cũng nói không nên lời, bởi vì cậu chưa từng thấy Nguyệt Thăng nữ tính như thế.

Con gái, thực sự là loài động vật thần kỳ.

Nguyệt Thăng đưa tới đồ uống, chưa nói mấy câu liền đi cùng Hàn Khiêm, Vạn Triết nhìn Mercedes đi xa, tấm tắc nói: “Ái chà, đó hẳn là ông chủ của Nguyệt Thăng, thanh niên tài tuấn nha. . .”

Vạn Triết quay đầu lại, cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, chỉ thấy dáng cười trên khuôn mặt Đường Ngữ không còn sót lại chút gì, trầm đến y như người chết. Một trận trầm mặc, Hướng Hải cẩn thận gọi: “Đường Ngữ, cái kia cái gì. . .”

Đường Ngữ bỏ lại hộp cơm đi tới bức tường, cầm pallet màu vẽ vài nét, cuối cùng vẫn không kìm được lửa giận, vung tay lên hất đổ một hộp thuốc màu trên thang, thuốc màu màu đỏ soạt một cái tung tóe đầy tường.

Hướng Hải đi một bước về phía trước, nói thầm: “Chỗ đó em vừa vẽ xong. . .”

Vạn Triết vội vàng ngăn cậu khuyên nhủ: “Quên đi!”

Đường Ngữ phát tiết đem pallet nện lên trên tường, mặt nhân vật Thành Thực vừa vẽ lập tức biến thành màu cứt chó, Hướng Hải và Vạn Triết tâm nói may mà Thành Thực không ở, nếu không ai có thể cản được? Đường Ngữ chống hông, đứng ở trước tường, nặng nề thở dốc, sau một lát lại một cước đem súng phun sơn trên mặt đất đá bay, Vạn Triết nghe dư âm súng phun sơn đắt tiền “Cốp lạch cạch” rơi ở xa xa, gân xanh trên trán nhảy lên, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Đường Ngữ quay người lại, một bên sải bước đi về phía xe máy của mình, một bên đem sợi dây đỏ trên cổ tay kéo mạnh xuống oán hận ném xuống đất, Hướng Hải thấy vành mắt cậu đỏ toàn bộ, không dám tiến lên ngăn cản. Đường Ngữ y như tộc đua xe chạy đi như bay, lưu lại Hướng Hải và Vạn Triết hai người hai mặt nhìn nhau.

Hướng Hải nhặt lên sợi dây đỏ kia, mảnh ngọc trên đó đã vỡ tan.

Vạn Triết thở dài, nhận lấy nhìn một chút, “Nói không chừng ngày nào đó cậu ta lại muốn thứ này, còn có thể trách chúng ta không nhặt lại cho cậu ta, cậu ta đanh đá cũng không phải ngày một ngày hai.”

Hướng Hải hỏi: “Anh ấy đuổi theo Nguyệt Thăng sao?”

“Giết cậu ta đi, sao có thể?” Vạn Triết nhét sợi dây vào ví, thì thào tự nói: “Tám phần mười là đi lêu lổng, không biết thằng nhóc này đang nghĩ gì nữa, thích nữ quỷ kia như thế có cả đống cơ hội. . . Hiện tại hối hận hay sao?”

Hướng Hải có chút suy nghĩ, Vạn Triết chỉa chỉa bức tường một mảnh hỗn độn, “Còn không mau vẽ lại! Lão Thôi mà tới giám sát ăn nói thế nào?”

Hướng Hải nhặt lên túi vải bạt trên mặt đất ôm vào người, bỏ lại một câu: “Thầy Thôi đến cứ nói em xin nghỉ.”

Vạn Triết hóa đá, Hướng Hải đã chạy ra bên ngoài.

Vạn Triết không biết nên khóc hay cười, ở phía sau rít gào: “Bùi Hướng Hải! Thằng nhóc cậu được lắm! Có gan thì đừng về nữa. . . Ô ô. . . Đừng chạy đừng đem cục diện rối rắm này ném cho anh. . . Người cứu mạng! Có ức hiếp người như các cậu thế không chứ. . .”

Buổi chiều Thành Thực đứng ở trước tường, lặng lẽ.

Lương Đình Xuyên ung dung phun ra ngụm khói thuốc, “Buổi trưa hình như xảy ra một hồi huyết án, đám chiến hữu của em một người cũng không ở, có phải đều hi sinh rồi không?”

Thành Thực một lần nữa bò lên xe, vẻ mặt thoải mái nói: “Về nhà, em tiếp tục ma thú.”

Thôi Hòa đứng ở trước tường, lặng lẽ.

Ông dùng bàn tay run run lấy điện thoại ra, Bùi Hướng Hải. . . Tắt máy. . . Điền Vạn Triết. . . Không người nhận. . . Đường Ngữ. . . Số điện thoại ngài gọi hiện đang trong lúc trò chuyện. . . Trần Thành Thực. . . Thầy nói gì cơ? Nghe không được, tín hiệu không tốt! Nói lớn chút? Cái gì cái gì? Nghe không được nghe không được ai nha hết pin rồi. . .

Hoàng Cửu Cửu cuối cùng cũng thanh tịnh, anh khôi phục cuộc sống như trước, mỗi ngày lái xe đi làm, một mình ăn cơm. Trên gối vẫn còn hương vị của Mạch Đào, Hoàng Cửu Cửu đem ra giường gối đầu chăn toàn bộ đều phá hỏng, giặt bột giặt 3 lần giặt thuốc tẩy 3 lần.

Hoàng Cửu Cửu có khiết phích, ra giường vỏ chăn rèm cửa sổ sô pha đồ dùng trong nhà toàn bộ một màu trắng thuần y như bệnh viện. Chỉ có chim sáo đá kia là đen xì xì, rất chướng mắt, lúc Hoàng Cửu Cửu cho chim sáo đá ăn, chim sáo đá đột nhiên từ bi quá đà muốn an ủi chủ nhân sắc mặt bất thiện một chút, mở miệng nói: “Bảo bối nhi.”

Hoàng Cửu Cửu ngẩn người, mở lồng chim, tóm chim sáo đá ném văng ra ngoài sân thượng, “Tự tìm lối thoát đi.”

Chim sáo đá đáng thương vòng hai vòng trên bầu trời bên ngoài, trở về đậu ở trên máy giặt, không biết mình nói sai cái gì, tâm nói đám người này đều làm sao vậy? Mắng thì không giận, gọi bảo bối nhi ngược lại phát cáu? Sau đó nó bay đến trước cửa sổ phòng ngủ chủ nhân, gõ gõ thủy tinh, thương cảm hề hề kêu: “Ngu ngốc — ngu ngốc ơi — ngu ngốc — ” Ta sai rồi, ta không dám gọi mi bảo bối nhi nữa. . .

Không biết là nhà Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn nào rống lên một câu: “Chim ngu nhà ai cứ kêu cái rắm vậy? Ông lấy súng đấy!”

Hoàng Cửu Cửu lúc này mới giật lại cửa sổ, tóm lấy chim sáo đá, nhét về lồng chim.

Chim sáo đá mổ khối thịt bò trong lồng, không dám nói lung tung nữa.

Hoàng Cửu Cửu vốn định đi bar tìm chút việc vui, thế nhưng bệnh viện vừa tới kỳ sát hạch vừa họp liên tiếp vài ngài bận đến không thở ra hơi, có một ngày lúc về nhà thì gặp Lương Đình Xuyên trong thang máy, Lương Đình Xuyên hỏi anh ăn cơm chưa? Hoàng Cửu Cửu vội nói ăn rồi. Kỳ thực anh vừa đứng làm phẫu thuật hơn 6 tiếng, hiện tại mệt không muốn ăn, chỉ muốn trở lại lập tức nằm ở trên giường ngủ khò khò.

Lương Đình Xuyên nhàn nhạt nói: “Sắc mặt cậu không phải tốt, chưa ăn thì tới nhà tôi còn có cơm thừa hâm lại cho cậu.”

Hoàng Cửu Cửu bật cười, “Không phải đâu? Mời tôi tới nhà cậu ăn cơm thừa, loại lời này còn nói ra miệng được.”

Lương Đình Xuyên nhìn điện thoại di động, “Đều sắp 9h nhà ai còn có cơm mới cho cậu ăn? Thích ăn hay không, không ăn tôi cho mèo ăn.”

Hoàng Cửu Cửu nhìn túi nilong trong tay Lương Đình Xuyên, hỏi anh xuống lầu mua cái gì?

Lương Đình Xuyên giản đơn nói: “Đồ ăn vặt.” Nói móc ra một gói chocolate ném cho anh, “Coi thành cơm ăn đi.”

Hoàng Cửu Cửu nhận lấy, muốn chế nhạo anh lại làm chân chạy cho yêu nghiệt, nhưng yết hầu lại nghẹn lại.

Muốn nói không ước ao không đố kị một đôi dưới lầu này, ngay cả mình cũng không lừa được mình. Hoàng Cửu Cửu dạo chơi đời người vài chục năm, chưa từng nỗ lực thật tình với bất cứ ai, cũng chưa có ai thật lòng với anh, ngoại trừ ba mẹ, lại có ai từng quan tâm tới anh? Thế nhưng sau khi ba mẹ biết chuyện giới tính của anh thì triệt để thất vọng với anh.

Tới tầng 9 Lương Đình Xuyên đi ra, Hoàng Cửu Cửu bỗng nhiên có loại xung động rất mãnh liệt muốn hỏi một chút Mạch Đào gần đây đang bận cái gì, cuối cùng vẫn nhịn không hỏi.

Quản con rùa kia đang bận cái gì sống hay chết! Chỉ cần đừng xuất hiện trước mặt ông đây liền a di đà phật!

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. Chương này sầu thảm quá! Ai cũng gặp chuyện hết!

  2. chuotsaurang says:

    Chương này là chương thất tình tập thể sao ????? *lật bàn*

  3. cocacola0106 says:

    thất tình toàn tập sao? nhưng mà ta thấy ĐN ngư vậy là tự tạo nghiệt, ko thể sống a

Để lại bình luận

%d bloggers like this: