THTNYTH – Chương 29+30

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 29

Mỗ Ân: thất tình bấm khuyên tai là vì lưu kỷ niệm?

Nguyên Khải: “Biến thái, ai quái đản như vậy? Đơn thuần chỉ là muốn tự ngược một chút, dời đi lực chú ý mà thôi. Loại phương pháp này tuy rằng cổ lỗ nhưng không để lại sẹo, lấy dao lam cắt cổ tay hoặc dùng đầu thuốc lá có thể sẽ để lại sẹo, mẹ tôi thấy sẽ đau lòng. Ừm, nói lại, tôi rất chờ mong tính ngược, cô ngươi chừng nào thì sắp xếp tính ngược hả?”

Mỗ Ân lau mồ hôi: ừm, có thể phải để cậu thất vọng rồi, kẻ hèn này không am hiểu cái kia, đổi vấn đề khác đi, làm nam chính đẹp nhất truyện, cậu có ý kiến gì với các nam chính khác không?

1, Bùi Hướng Hải

“Một kẻ ngu si có cái gì để nói?”

2, Trần Thành Thực

“Lại một kẻ ngu si.”

3, Lương Đình Xuyên

“Người này không dễ chọc.”

4, Mạch Đào

“Người này cũng không dễ chọc.”

5, Hoàng Cửu Cửu

“Ừ, tôi thích loại hình này, có thể đổi nhóm một chút được không, tôi không muốn phản ứng với tên ngốc kia, có thể đem bác sĩ Hoàng điều tới diễn đôi với tôi không?”

Hoàng Cửu Cửu, mừng rỡ như điên: “Tôi đồng ý!”

Mạch Đào xuất hiện, “Các cậu đang thảo luận gì vậy?”

Hoàng Cửu Cửu: “A! Mặt trời kìa! Thời tiết hôm nay thật tốt ~ ”

Nguyên Khải: “Kẻ ngu si! Đã chạy đi đâu? Nhìn cái gì? Định làm thám tử Gadget à? Cậu có chỉ số thông minh không vậy? Bần thần cái gì? Khởi công rồi! Nhanh lên một chút!”

========================

Nguyên Khải nửa đêm ra cửa sau quán bar, gấu chó ngồi xổm bên đường cái bỗng dưng đứng lên, không biết còn tưởng là cướp giật, Nguyên Khải kinh ngạc vừa nhảy, sau khi nhận ra người thực sự là khóc không ra nước mắt.

Hướng Hải suy nghĩ một bụng lời nói, lúc này lại nói không nên lời.

Nguyên Khải đặt câu hỏi trước: “Tìm tôi có chuyện gì?”

“. . .”

“Ngu ngốc, đến đây lúc nào?”

“. . .”

Nguyên Khải nhìn điện thoại di động, “Đã hơn 1h sáng rồi, cửa ký túc xá đóng rồi phải không?”

“. . .”

Nguyên Khải gọi taxi, nói: “Đi theo tôi.”

“. . .”

“Có nghe hay không thiểu năng! Nhanh lên một chút!”

Hướng Hải vội vàng đáp lời tiến vào taxi.

Căn phòng Nguyên Khải thuê là ở tầng hai trong một đống nhà lầu tư nhân trên phố sinh viên, Nguyên Khải mở cửa phòng, đẩy mạnh Hướng Hải vào, Hướng Hải nương ánh trăng mờ tối thấy Nguyên Khải đang cởi quần áo, nhất thời sợ đến tay chân nhũn ra, lắp bắp hỏi: “Làm, làm gì?”

Nguyên Khải nhào tới đặt cậu ở trong sô pha, “Làm tình, còn có thể làm gì nữa, cậu yên tâm, kỹ thuật của tôi tốt lắm. . .”

Hướng Hải không dám đẩy người, run run tiếng nói: “KAY, anh, anh. . . Đừng như vậy. . . Em, em. . .”

“Không như vậy còn có thể thế nào? Cậu không thích tôi sao?”

Hướng Hải dừng một chút, ôm lấy Nguyên Khải thấp giọng nói: “Em thích anh.”

Nguyên Khải cười, cưỡi lên trên đùi Hướng Hải, hôn môi Hướng Hải, Hướng Hải toàn thân đều đang bốc khói, ngốc nghếch phối hợp với Nguyên Khải, thường thường nỉ non: “KAY, em thích anh. . .”

“Tôi biết tôi biết. . .” Nguyên Khải đáp lời, đưa tay cởi quần, bắt đầu kéo khóa kéo quần jean của Hướng Hải, giật lại một nửa liền đem tay vói vào. Hướng Hải nổi phản ứng, toàn thân kịch liệt run rẩy, cậu dùng tay vuốt ve da thịt trơn truột bên hông Nguyên Khải, càng ôm càng chặt, thở hổn hển nói nhỏ: “KAY, em thích anh, em thực sự thích anh. . .”

Nguyên Khải ghé vào tai cậu nhẹ giọng nói: “Cậu thả lỏng một chút, đừng khẩn trương. . . Cậu không biết tôi dạy cho cậu, bảo chứng cậu thoải mái muốn chết. . . Tôi chỉ phục vụ một lần, cậu phối hợp chút. . .”

Tay Hướng Hải nới lỏng, “Anh nói gì cơ?”

Nguyên Khải ngừng động tác trong tay, có chút không nhịn được, “Đừng nhiều lời vô ích như vậy? Tôi chỉ làm một lần với cùng một người, hết đêm nay cậu đừng tới tìm tôi nữa.”

Những lời này Hướng Hải tiêu hóa thật lâu mới hiểu được, cậu buông tay ôm Nguyên Khải, nghiêm túc nói: “Em thích anh.”

Nguyên Khải cười nhạt, “Ai lên giường với tôi đều nói loại lời này, đừng giận dỗi nữa! Nhanh lên một chút!” Nói lại dán lên, lại bị Hướng Hải đẩy ra, Nguyên Khải cả giận nói: “Đệt! Rốt cuộc cậu muốn gì?”

Hướng Hải vẫn câu nói kia: “Em thích anh.”

“. . .”

“Em thích anh.” Tên ngốc đáng thương chỉ biết nói những lời này.

Nguyên Khải một bàn tay đánh lên trán cậu, giận dữ phản cười, “Cậu không thể nói lời khác sao?”

Thanh âm Hướng Hải thấp đến không thể thấp hơn, “Em muốn, hẹn hò với anh, giống như bạn trai bạn gái với nhau. . .”

Nguyên Khải trào phúng nói: “Hẹn hò thế nào? Một tháng nắm tay, nửa năm hôn môi, kết hôn rồi làm tình? Cậu là đàn ông sao? Sao lại nhát thành như vậy? Thực sự là chịu không nổi!” Hướng Hải vẫn không lạnh không nóng không tiếp lời, Nguyên Khải sắp phát điên, quát: “Này! Làm tình! Làm xong cút đi cho ông, sau đó đừng tới phiền tôi nữa!”

“. . .”

“Nói gì đi chứ con lợn!”

“. . .”

“Khúc gỗ ngu ngốc cậu câm điếc à?”

“Em thích anh.”

Nguyên Khải không nói gì, từ trên người Hướng Hải đứng lên, kéo quần, sau đó nắm áo Hướng Hải, mở cửa, đem cậu ném ra ngoài.

Hướng Hải người bay, Đường Ngữ hồn bay, Vạn Triết và Thành Thực gánh trách nhiệm nặng nề, hùng hùng hổ hổ vừa sửa vừa thêm, Đường Ngữ sắc mặt âm trầm khiêng súng phun sơn trải một mảnh hiệu quả lớn, muốn trải hết màu lót ở đó, đều là phải dùng hết tinh lực sống. Thôi Hòa buổi sáng chạy tới thị sát công tác một chút, thấy kiệt tác mang tính hủy diệt hôm qua đã sửa gần xong, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tận tình khuyên bảo lải nhải lẩm bẩm thật lâu với ba sinh viên.

Thành Thực nhìn cái miệng đóng mở của Thôi Hòa, nhớ tới Đường Tăng mạnh miệng trong Tây Du Ký, nghĩ nghĩ chỉ muốn đầu tiên lấy một chiêu đại lực kim cương quyền đánh lui thầy giáo 5 bước, tiếp đó thêm một chiêu phục hổ quyền đánh cho thầy lung lay sắp đổ, sau đó là dùng như ảnh tùy hình quét ngang mặt đất gạt chân thầy. . .

Lúc này xa xa một chiếc Lincoln dài màu đen, chậm rì rì dừng lại, cửa xe mở ra, đi xuống là một mỹ nữ chân dài mặc đồ công sở, Thôi Hòa cười nghênh đón, “Thư ký Phan, đã lâu không gặp đã lâu không gặp!”

Ba người cúi đầu ăn mắng ngẩng đầu trên dưới quan sát người phụ nữa này, Thành Thực cười trộm nói với Vạn Triết: “Yêu tinh ở đâu ra vậy? Anh xem thầy mình cười tươi như hoa.”

Vạn Triết trả lời: “Không biết, chắc là Phan Kim Liên. . .”(Vũ: ờ ờ, có ai k biết Phan Kim Liên hông???)

Thôi Hòa quay đầu lại, đổi thành mặt hổ, ba người vội vàng tản ra làm việc.

“Phan Kim Liên” thản nhiên cười, “Họa sĩ Thôi, bức tranh tường này lúc nào hoàn công? Nghiệp chủ tháng 9 sẽ bắt đầu vào ở nha, đến lúc đó đài phát thanh cũng sẽ tới phỏng vấn.”

Thôi Hòa lời thề son sắt hứa hẹn: “Tuần giữa tháng 9 nhất định sẽ hoàn công!”

“Vậy là tốt rồi, tổng giám đốc Hồng vừa vặn đi ngang qua, bảo tôi tới hỏi một chút.” Phan Kim Liên bĩu môi về phía xe kia, còn chưa nói hết, chỉ thấy một người đàn ông khoảng ba mươi từ trên xe đi xuống, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, thân cao gần 1m8, mặt mày tuấn lãng, khí phái mười phần, Phan Kim Liên sẵng giọng: “Tổng giám đốc Hồng, bên ngoài nóng như thế, anh đừng xuống đây.”

Thôi Hòa kinh ngạc tổng giám đốc bất động sản Thiên Hạ sao còn trẻ như thế? Đối phương đã vươn tay tới, cười nói: “Hoạ sĩ Thôi, tiểu Phan đã cho tôi xem bản phác thảo, tôi rất thoả mãn. Tháng 9 sẽ mời phóng viên đến khai trương khu vui chơi này, vậy nên tôi tương đối quan tâm ở đây. Thật xin lỗi, trời nóng như thế, mọi người khổ cực rồi.”

Thôi Hòa vội vã nắm tay với anh, “Tổng giám đốc Hồng tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, hạnh ngộ hạnh ngộ, mấy học sinh của tôi tiềm lực tốt lại chịu được khổ cực,” Phi! Bọn nó còn chịu được khổ nhọc? Người trong thiên hạ đều chết sạch! “Bọn chúng mấy ngày nay dậy sớm, trút xuống không ít tâm huyết trên bức tranh tường này. . .” Dậy sớm? Giết bọn nó còn không bằng! Mình sắp nôn rồi! “Nhất định sẽ hoàn thành giữa tuần tháng 9.” Làm không được giết bốn thằng nhóc kia. “Nói chung, tổng giám đốc Hồng có thể yên tâm!”

“Họa sĩ Thôi khách khí, vãn bối Hồng An Đông.” Hồng An Đông yên lòng cười cười, đem ánh mắt phóng tới bức tranh tường cách đó không xa, vừa nhìn mắt liền thẳng.

Thôi Hòa thấy vẻ mặt Hồng An Đông khác thường, cho rằng bức tranh xảy ra vấn đề, trước trước sau sau từ trên xuống dưới nhìn một lần, không có vấn đề mà!

Ba học sinh có chuyện? Đường Ngữ khiêng súng phun sơn, không thành vấn đề! Vạn Triết đứng ở trên thang vẽ chi tiết bức tranh, cũng không thành vấn đề! Con khỉ kia đâu rồi? Ừm, đang nhảy breakdance vừa tô vôi, con khỉ chết tiệt, quá mất mặt!

Hồng An Đông “Xì” một tiếng vui vẻ, Thôi Hòa càng luống cuống, làm sao vậy làm sao vậy rốt cuộc làm sao vậy? Breakdance thôi mà! Không đến mức vui vẻ như thế chứ!

Hồng An Đông thẳng tắp đi về phía con khỉ hoa chân múa tay vui sướng, kêu một tiếng: “Tiểu cẩu.”

Thành Thực giật mình, vung bay bút vẽ, không thể tin nổi quay đầu lại, Thôi Hòa lệ bôn, xông lên nắm Thành Thực lắc lắc, “Thành Thực! Em chừng nào thì đắc tội tổng giám đốc Hồng! Mau xin lỗi! Mau mau!”

Thành Thực cuối cùng cũng nhận rõ người trước mắt là cái tên lần trước nhìn lén cậu đi tiểu, miệng há đến trật khớp, “Tổng giám đốc. . . Hồng?”

Hồng An Đông đáp: “Ai, con trai ngoan.”

. . . Con trai? ! !

Thôi Hòa hồn bay trên trời, Vạn Triết và Đường Ngữ tề xoát xoát nhìn qua, hồi lâu, Vạn Triết nói: “Thành Thực, ba em trẻ quá, có phải kết hôn còn sớm hơn anh không?”

 

Chương 30

Thành Thực: “Đình Đình ~ chúng ta nuôi bé trai đi?”

Lương Đình Xuyên, thờ ơ đáp lại: “Ồ? Nói như vậy em sinh được à? Sinh một đứa cho anh xem.”

Thành Thực: “Chúng ta có thể nhận nuôi một đứa!”

Lương Đình Xuyên, đang trộn cơm cho mèo: “Em nhặt con mèo thối này về còn chưa đủ sao? Trong đống rác còn có trẻ con để nhặt à?”

Thành Thực: “Em nói chính là nhận nuôi! Nhận nuôi! Thân ái, chúng ta nuôi một đứa đi, em sẽ rất thương nó, em sẽ mỗi ngày chơi với nó.”

Lương Đình Xuyên: “Đúng, còn ăn uống đại tiểu tiện đều ném cho anh.”

Thành Thực, lăn lộn ngay tại chỗ, khóc lóc om sòm chơi xấu: “Chúng ta nuôi một đứa đi, em muốn nuôi, em muốn con trai em muốn con trai con trai con trai. . .”

Lương Đình Xuyên: “Lương Đô Đô, ra mẹ gọi kìa.”

Đô Đô: “Meo meo méo ~~( ngu ngốc ~~) ”

==============================

Nguyên Khải một giấc ngủ thẳng đến giữa trưa, rửa mặt một chút đi ra cửa dự định bữa sáng bữa trưa ăn cùng lúc, mở cửa thiếu chút nữa hộc máu, Bùi Hướng Hải ngồi xổm ở cửa nhà cậu, đang cầm hộp mì ăn liền sùm sụp ăn vui vẻ.

Nhìn thấy Nguyên Khải ra cửa, Hướng Hải khẩn trương không biết đem mì trong miệng nuốt vào hay nhổ ra, hai người giằng co một trận, Nguyên Khải hỏi: “Cậu sáng sớm chạy tới chỗ tôi làm gì?”

Hướng Hải ngậm mì, lắc đầu.

Nguyên Khải một đầu hắc tuyến, “Đừng nói với tôi cậu ngồi chồm hổm ở đây một đêm.”

Hướng Hải gật đầu.

Thánh mẫu Maria, cứu cứu con đi. . . Nguyên Khải tựa lên cạnh cửa, đảo cặp mắt trắng dã, thở ra một hơi, quát: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào!”

Hướng Hải hàm hàm hồ hồ nói: “Em thích anh.”

“Cút mẹ cậu đi!” Nguyên Khải một cước đá bay hộp mì trong tay Hướng Hải, loạn giẫm một trận về phía Hướng Hải, ông giẫm ông giẫm ông giẫm! Cát bụi tung bay, Hướng Hải thương cảm hề hề ôm đầu cuộn ở góc tường, Nguyên Khải dừng chân, Hướng Hải từ trong khuỷu tay lấy ánh mắt chú chó lang thang tha thiết nhìn cậu.

Nguyên Khải túm áo Hướng Hải, “Ngu ngốc chết tiệt! Cút xa một chút cho ông đây!”

Hướng Hải cúi đầu, yên lặng không nói gì, nhưng là không xê dịch nửa li, Nguyên Khải hít sâu, hít sâu, sau đó mạnh mẽ giả vờ bình tĩnh hoà nhã nói: “Được rồi, tôi thừa nhận lời nói của tôi rất súc tích, tôi cũng đánh giá cao chỉ số thông minh của cậu, xem ra là cậu không hiểu lời tôi nói trước đó, tôi đây liền nói thẳng ra, đừng nói tôi sẽ không yêu đương, dù yêu cũng sẽ không yêu loại người nhát gan ngu ngốc như cậu, hiểu chưa?”

“. . .”

“Nói! Con lợn!” Nguyên Khải bay lên một cước đá vào trên người Hướng Hải.

Hướng Hải rụt lui, một lát, vẫn câu nói kia: “Em thích anh.”

Giết người giết người rồi! Con gấu này hẳn là người trung thực hiền hậu chứ, sao chớp mắt một cái liền biến thành kẻ vô lại quấn sống quấn chết thế này? Mẹ X! Mình cái gì cũng không thấy cái gì cũng không nghe!

Nguyên Khải vất vả trăm cay nghìn đắng mới đè xuống được xung động giết người, xoay người đi xuống lầu, Hướng Hải đứng lên đi theo, Nguyên Khải đi tới lầu một, rốt cục không thể nhịn được nữa, xoay người lại đem tên theo đuôi đẩy ngã trên mặt đất, lại một trận đấm đá đổ ập xuống, còn chưa đánh hết giận, cửa lầu 1 liền mở, bác gái chủ nhà chạy đến oa oa kêu: “Ông xã, có người đánh nhau! Tôi đã nói động tĩnh bên ngoài sao lại lớn như vậy, ai nha, đây không phải tiểu Nguyên lầu 2 sao? Cháu cháu cháu làm gì vậy?”

Nguyên Khải dừng tay, không biết trả lời thế nào, nếu để chủ cho thuê khó chịu, tám phần mười sẽ bị đuổi đi, dừng một chút, cười xòa nói: “Bác gái, bọn cháu không phải đánh nhau, chỉ, chỉ đùa giỡn thôi.” Nói ngầm đạp Hướng Hải một cước, “Có đúng hay không?”

Thương binh lui ở góc thang lầu gật đầu như giã tỏi.

Bác gái chủ nhà tốt bụng bắt đầu quan sát thương thế của Hướng Hải, ai u vỗ chân, “Làm bậy! Hai đứa chơi thế nào phát hỏa quá mức như vậy, cháu xem cậu bé này bị thương rồi! Làm bậy! Mau, mau đỡ vào nhà bác bôi ít thuốc, thực sự là, chơi cái gì không biết? Trẻ con hiện tại thật là. . .”

Nguyên Khải nặng nề thở hổn hển một hơi, cười với Hướng Hải, cười đến Hướng Hải dùng sức lui vào trong góc. “Thật xin lỗi, tôi ra tay nặng quá, đến, tôi đỡ cậu.” Nguyên Khải vươn tay đỡ lấy cánh tay Hướng Hải, thuận thế nhéo một cái, Hướng Hải ăn đau, lại không dám lên tiếng, Nguyên Khải nhân lúc chủ nhà xoay người liền hung hăng giẫm cậu một cước.

Trên công trường cơm trưa kèm theo đổi thành thức ăn cao cấp hàng ngày, Đường Ngữ và Vạn Triết cầm hộp cơm bằng gỗ xanh vàng rực rỡ, tròng mắt sắp rớt đi ra. Thành Thực ngồi dưới hàng rào thuyền hải tặc, hai tay đặt ở trên đùi, vẻ mặt cầu xin.

Vạn Triết: “Thành Thực, em không ăn thật hả?”

Đường Ngữ: “Hồng An Đông này có phải có âm mưu gì không?”

Thành Thực nhìn thẳng sushi cá tuyết, dùng sức nuốt nước miếng một cái, “Bên trong có thể có thuốc diệt chuột không?”

Vạn Triết tiêu diệt phần của mình, nâng lên phần của Hướng Hải ăn như hổ đói, lầm bầm: “Dù sao mạng của anh không đáng tiền, các cậu không ăn, muốn chết để anh chết một mình.”

Đường Ngữ ăn xong phần của mình, không để ý nhấc lên phần của Thành Thực, “Dù sao tôi cũng không muốn sống, cùng cậu chết luôn cũng được.”

Thành Thực nhảy dựng lên, lộ ra vẻ mặt thấy chết không sờn, “Em không phải là đi tiểu trên địa bàn của anh ta thôi sao! Cho anh ta cũng sẽ không vì việc nhỏ ấy mà hủy thi diệt tích, đưa em đưa em.”

“Người đàn ông của em sắp tới đón em về ăn rồi. . .”

“Không phải anh ấy còn chưa tới sao. . . Đưa em đưa em em muốn cái này. . . Ngô nỗ nga hào. . .”

Ba người đang đánh cho người đầy bụi đất, lại có người đưa đồ ăn ngoài tới, “Ngài Trần Thành Thực là vị nào?”

Yêu nghiệt nào đó nhồi sushi vào miệng nhấc tay, người đưa đồ tới từ trong hòm đông lạnh đưa ra bốn cái bát thủy tinh, “Ba của ngài đặt 4 phần canh đu đủ ngân nhĩ tuyết liên ướp lạnh ở khách sạn Abacus. . .”

. . .

“Ngài Trần Thành Thực là vị nào. . . Bố của ngài ở cửa hàng bánh ngọt Chí Tôn đặt thuyền chuối tiêu cho ngài. . .”

. . .

“Ngài Trần Thành Thực là vị nào. . . Bố của ngài đặt kem núi lửa. . .”

Lúc Lương Đình Xuyên đến khu vui chơi, thấy Vạn Triết và Đường Ngữ ôm bụng lăn trên mặt đất tắm nắng, dưới thân trải một tờ báo nát, rất thích ý. Yêu nghiệt nhà anh ôm đầu gối ngồi xổm giữa một đống hộp gỗ bát thủy tinh đĩa sứ, vẻ mặt sợ hãi.

Hoàng Cửu Cửu tan tầm, đem đồ đạc mới mua từ siêu thị về ném vào nhà bếp, lấy một miếng thịt bò ra trước, mở lồng chim ném vào. Chim sáo đá sôi nổi giả đáng yêu, hỏi: “Đây là cái gì nha?” Tâm nói mỗi ngày đều ăn thịt bò! Ông đây chán chết rồi!

Hoàng Cửu Cửu không để ý tới nó, tự mình ngồi vào trước bàn cơm mở cặp lồng đựng cơm. Chim sáo đá thật cô đơn: Cuộc sống thế này bảo chim sống thế nào! Mỗi ngày đều là người ta một chim ở trong nhà, mi đi sớm về muộn thì thôi, trước đây còn có thể mang người ta đi ra ngoài tản bộ thả ra cho bay vài vòng, hiện tại để ý cũng không để ý người ta nữa! Nếu là chim không biết nói thì thôi, thế nhưng người ta có thể nói nha! “Ngu ngốc — ” Nói chuyện chút đi! “Ngu ngốc — ” Kiện mi ngược đãi loài chim! “Ngu — ngốc — ”

Hoàng Cửu Cửu đằng đằng sát khí đứng lên, “Tao nuôi mày béo như thế, là hầm canh hay kho lên thì ngon?”

Chim sáo đá: “NO– ” (Vũ: kaka, con chim nì manh ghê!!!)

Đột nhiên chỗ cửa truyền đến “Cùm cụp ” Một tiếng, trong phòng một người một chim vểnh tai: kẻ trộm?

“Kẹt — ” Tiếng mở cửa, tên trộm đã vào!

Chim sáo đá toàn thân lông vũ dựng thẳng lên, cứng thành chim khô, Hoàng Cửu Cửu quỳ rạp trên mặt đất bò lổm ngổm, dùng cái gì phòng thân? Gậy gôn! Ở đâu ở đâu? Dao giải phẫu? Ở đâu ở đâu? Bọn họ có mấy người? Lần trước thời sự đưa tin một đám trộm vào nhà vừa vặn gặp phải chủ nhà liền giết người diệt khẩu, mình mình mình chỉ có một người nếu như bị giết thi thể hư thối cũng không ai biết! Trốn sao? Dưới bàn trà, ai u chui không vừa. . .

Mạch Đào đứng ở trong phòng khách, nhìn xung quanh, sau đó nhẫn cười đi tới chỗ trước cửa sổ, đem Hoàng Cửu Cửu run run toàn thân từ phía sau rèm cửa sổ lôi ra, Hoàng Cửu Cửu hô to: “Anh muốn cái gì cứ lấy tôi sẽ không báo án! Đừng — ”

Mạch Đào bị chọc cười, cười đến cả mặt chỉ thấy răng, “Bảo bối nhi, vài ngày không gặp sao cậu càng ngày càng thú vị như vậy?”

Hoàng Cửu Cửu thấy rõ người tới, thần kinh tan vỡ, quát: “Anh anh anh rốt cuộc vào bằng cách nào! Tôi báo cảnh sát báo công an tôi báo. . .”

Mạch Đào cấp tốc ngăn chặn cái miệng oa oa kêu to của anh, thuận thế đẩy người ngã vào trong sô pha, Hoàng Cửu Cửu giãy dụa không ra, hận không thể cắn đứt lưỡi Mạch Đào, lại không có can đảm, hai người dây dưa một hồi, Mạch Đào buông lỏng một chút, nhẹ thở phì phò thấp giọng nói: “Bảo bối nhi, tôi nhớ cậu muốn chết, cậu gần đây đang bận cái gì? Có nhớ tôi hay không?”

Hoàng Cửu Cửu nghiến răng nghiến lợi: “Nhớ cái đại đầu quỷ nhà anh ấy!”

Mạch Đào cợt nhả, “Giận rồi? Tôi nghĩ cậu cũng sẽ tức giận, cậu nhất định là trách tôi sáng sớm ngày đó bỏ chạy.”

“Tôi không có!” Hoàng Cửu Cửu thét chói tai biện bạch.

“Đừng tức giận, tôi đã nói tôi sẽ phụ trách rồi mà, bảo bối nhi, nghe tôi giải thích đã. . .”

Hoàng Cửu Cửu đỏ mắt rít gào: “Giải thích cái đầu anh! Lập tức cút cho tôi!”

Mạch Đào giả bộ dáng dấp điềm đạm đáng yêu, ỏn a ỏn ẻn nói: “Ai bảo cậu không chịu cho người ta số di động, làm hại người ta muốn gọi điện thoại cho cậu cũng không có biện pháp. . .” Hoàng Cửu Cửu ngẩn người, Mạch Đào thừa cơ ngồi lên, đem Hoàng Cửu Cửu ép tới không thể động đậy, “Ba tôi bị vẹo thắt lưng phải nằm viện, tôi về nhà xem ông, a, tôi cũng đã lâu không về, mẹ tôi liền kéo tôi ở lại vài ngày.”

Hoàng Cửu Cửu đột nhiên cảm thấy mũi có chút chua xót, muốn đem Mạch Đào đẩy ra, thế nhưng tay đặt ở trên vai, lại không dùng sức được.

Mạch Đào chụt một ngụm trên khóe môi Hoàng Cửu Cửu, liếm liếm, hắc hắc cười quái dị, “Mằn mặn. . . Ăn cái gì vậy? Đều ăn rơi ra ngoài. . . Tôi còn chưa ăn cơm, chúng ta xuống lầu đi ăn chứ?”

Hoàng Cửu Cửu xê dịch vào trong sô pha, biểu thị không muốn, anh nghĩ mình cũng không phải sợ Mạch Đào như vậy. Mẹ ôi! Gian đều bị gian qua, còn sợ hắn cái rắm!

Mạch Đào cuộn vào lòng anh lớn tiếng làm nũng, “Người ta vừa xuống máy bay liền tới tìm cậu, bà xã, người ta sắp chết đói rồi. . .”

Bà xã? ! ! Hoàng Cửu Cửu thẹn quá thành giận, gầm nhẹ nói: “Trên bàn có thức ăn nhanh! Thích ăn hay không thì tùy!”

“Tôi muốn ăn cơm cà-ri gà!”

“Cút đứng lên, thắt lưng sắp bị anh đè gãy rồi!”

“Cơm cà-ri gà nha ~~ Trong tiệm ăn dưới lầu có đó!”

“Anh thật muốn ăn như vậy?” Hoàng Cửu Cửu thay biểu tình nghiêm túc.

Mạch Đào ngược lại giật mình.

Hoàng Cửu Cửu đỡ kính mắt, “Được rồi, tôi làm. . .”

Mạch Đào ngạc nhiên: “Cậu chắc sẽ không hạ độc đấy chứ?”

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. Xem như 99 đã nộp vũ khí đầu hàng! Còn cái cặp Khải-Hải thật hết biết nói j, cặp này là ngược tâm nhất :v

Để lại bình luận

%d bloggers like this: