THTNYTH – Chương 33+34

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 33

Lương Đình Xuyên: “Ngoan, dậy ăn sáng.”

Thành Thực, vươn tay, làm nũng ing, “Đình Đình, ôm em dậy đi ~~ ”

Lương Đình Xuyên: “Thích dậy hay không thì tùy, biến thái chết tiệt.”

Đến bữa trưa, Lương Đình Xuyên: “Em có dậy hay không?”

Thành Thực: “Đình Đình — ôm em đi — ”

Lương Đình Xuyên: “Được, anh xem em có thể dây dưa bao lâu.”

Đến bữa tối, Lương Đình Xuyên: “. . .”

Thành Thực, thấy chết không sờn: “Lương Đình Xuyên! Anh có ôm em không hả? ! !”

Lương Đình Xuyên: “Em cứ nằm đi.”

Loảng xoảng đông khách lạp. . .

“Meo meo ô — meo meo — ”

Thành Thực: “Anh làm gì trong thư phòng vậy?”

Lương Đình Xuyên: “Đem đồ chơi và truyện tranh của em đóng gói một chút toàn bộ ném xuống lầu.”

Thành Thực: “A a a a — em dậy em dậy ngay. . .”

===========================

Nguyên Khải tức giận một đêm không ngủ, sáng sớm dè dặt mở cửa phòng, tâm muốn khóc đều có, nức nở nói: “Cậu muốn cái gì cậu mau nói, cậu không nói sao tôi biết cậu muốn làm cái gì? Tôi có chứng trầm cảm lại vốn ngủ không đủ, xin cậu thương tôi đừng dây dưa nữa.”

Hướng Hải cẩn thận vâng theo Lương Đình Xuyên giáo dục, nghiêm trang nói: “Em dọn đến ở với anh, có được không?”

Nguyên Khải mù mờ, “Cậu nói gì?”

Hướng Hải chột dạ, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Em, muốn dọn đến. . .”

“Dọn cái đầu cậu á!” Nguyên Khải một chiêu cửu âm bạch cốt trảo vung tới, Hướng Hải còn chưa kịp chống đỡ, Nguyên Khải liền bay lên một cước đá bay cậu.

Bác gái chủ nhà dưới lầu nghe thấy thanh âm binh bing bang bang ở trên lầu, cầm lấy một cái cái chổi vọt tới, reo lên: “Làm bậy! Sao lại đánh nhau nữa rồi! Tiểu Nguyên cháu đây là luyện công phu gì vậy? Ai u khuôn mặt cậu bé này lại chảy máu rồi! Tiểu Nguyên, cái này không thể trách bác gái nói nhiều, chơi đùa cũng không thể đùa như vậy. . .”

Nguyên Khải cũng lười giải thích, vươn tay tới, “Móc di động!”

Hướng Hải từ trong túi quần lấy móc di động trình lên, Nguyên Khải nhận lấy, ném xuống dưới lầu, “Đi nhặt.”

Bác gái chủ nhà trừng lớn mắt thấy Hướng Hải lăn lông lốc từ trên mặt đất đứng lên chạy xuống lầu nhặt móc di động, câm nín.

Nguyên Khải nặng nề phun ra một hơi thở, “Ầm” một tiếng đóng cửa lại.

Hướng Hải nhặt móc di động về, cười khổ với bác gái chủ nhà đang ngây ra như phỗng, sau đó lại ngồi xuống ở cửa nhà Nguyên Khải. Móc di động trong tay là hình một con gấu chó nho nhỏ, cùng gấu chó lớn mắt to trừng đôi mắt nhỏ, đều là vẻ mặt ngu ngốc.

Thôi Hòa vẫn nghĩ Bùi Hướng Hải là đứa trẻ hiền hậu nhất trong đám học sinh, vậy nên cứ nghĩ cậu là bị bệnh cho nên liên tiếp vài ngày mới không tới vẽ tranh tường, lòng nóng như lửa đốt chạy đến ký túc xá của Hướng Hải thăm bệnh, gõ cửa nửa ngày cũng không có ai đáp lại. Thôi Hòa kinh hãi: sẽ không là ngất ở trên giường không dậy nổi chứ?

Hướng Hải! Em là đứa trẻ có thiên phú nhất! Thầy coi trọng em nhất, nghìn vạn lần đừng gặp chuyện không may!

Thôi Hòa gấp đến độ y như kiến bò trên chảo nóng, dùng sức phá cửa. . .

Cánh cửa thần kỳ của Doraemon sao? Tới. . . Phi Châu rồi?

Rèm cửa sổ trong phòng nửa treo nửa rủ, khắp nơi đều là bùn đỏ và bùn đen dùng để điêu khắc, giá đặt mô hình bên này một cái bên kia một cái, hộp thuốc màu còn thừa lăn qua lăn lại, vô số bút vẽ và bay nghiền màu(*) rải đầy đất, giá vẽ ngã trái ngã phải, giấy vẽ kí hoạ bay đầy trời, vỏ lon nước giải khát xếp thành núi nhỏ. . .

(*) bay nghiền màu:

maubot4

Giường. . . Ở đâu?

Thôi Hòa một trận cháng váng đầu, vượt qua một đống phế tích, ở bên tủ quần áo tìm được một nơi đặt chân, khàn cả giọng hò hét: “Bùi — Hướng — ”

“Rầm. . .” Cửa tủ quần áo đột nhiên mở tung, ống đựng giấy bảng vẽ quần áo mắc áo bóng rổ ván trượt bên trong đều ùa ra, như nước lũ bất ngờ ào tới, đem Thôi Hòa đẩy ngã vào trong đống hoang tàn. . .

Tổng giám đốc Hồng bất động sản Thiên Hạ ngày hôm nay hăng hái tới, bỏ qua bữa tiệc xã giao tự lái xe Porche đến khu vui chơi của biệt thự xem con trai tiểu cẩu, nhưng chỉ thấy hai tên lưu manh ngồi ở dưới chân tường nhấm nháp thịt nướng rượu vang và kem sữa chua anh tự mình đặt.

Đường Ngữ là một tên mê xe, nhìn chằm chằm chiếc Porche kia tròng mắt đều phải rớt xuống, Vạn Triết dùng khửu tay chọc cậu một chút, thấp giọng hỏi: “Hồng An Đông này mỗi ngày đưa tới thức ăn đắt tiền như thế đến hối lộ chúng ta rốt cuộc có ý đồ gì?”

Đường Ngữ khinh bỉ, “Hối lộ cậu? Nghĩ đến mỹ! Ngu ngốc, chúng ta chỉ là dính hào quang của Thành Thực! Người này vô sự xum xoe, phi gian tức đạo!”

Vạn Triết lộ ra vẻ mặt hoài nghi: “Anh ta có tiền, muốn trộm cái gì của Thành Thực?”

Đường Ngữ: “Cậu cứ giả ngu đi, gian chứ cái gì! Ai nói là trộm? Kẻ có tiền có cái gì không chơi? Thằng nhãi này tám phần mười là Bisexual, anh ta ỷ vào mình tiền nhiều quyền to, muốn đem thẳng nam bẻ cong cũng là dễ như trở bàn tay, huống chi Thành Thực vốn là một tên GAY.”

Vạn Triết trên dưới quan sát Đường Ngữ: “Bẻ thẳng thành cong? Thành Thực đâu so được với cậu.”

Đường Ngữ miệng không ngăn cản: “Anh ta đem chiếc Ferrari kia tặng tôi tôi sẽ không chú ý bị anh ta đâm một lần hai lần.”

Vạn Triết đổ mồ hôi: “Cậu đúng là tiện nam không biết xấu hổ không có trinh tiết, thảo nào Lâm Nguyệt Thăng không cần cậu.”

Sắc mặt Đường Ngữ thay đổi, bỗng dưng trở nên đau lòng.

Vạn Triết vội vã cười làm lành khuyên nhủ: “Anh bạn, tôi tùy tiện nói một chút thôi, cậu đừng để ở trong lòng.” Tâm nói sao mình không may như thế, kết bạn sơ suất nha kết bạn sơ suất!

Quả nhiên, Hồng An Đông đi tới câu đầu tiên liền hỏi: “Hai bạn học, Thành Thực đâu? Buổi trưa cậu ấy không ăn cùng các cậu sao?”

Vạn Triết cùng Đường Ngữ liếc nhau: nếu nói cho anh ta Thành Thực mỗi ngày đều về nhà ăn, bữa trưa anh ta lao lực tâm tư đổi mới mỗi ngày đều tiện nghi cho chúng ta, chúng ta đây sau đó chẳng phải không có ăn?

Đường Ngữ dùng ánh mắt nói cho Vạn Triết: chúng ta không thể vì chút thức ăn liền bán đứng anh em!

Vạn Triết ném qua một ánh mắt tâm ý tương thông, lễ phép nói với Hồng An Đông: “Tổng giám đốc Hồng, Thành Thực buổi trưa đều có người đón cậu ấy về nhà ăn.”

Hồng An Đông: “Ồ, cậu ấy là người địa phương?”

Đường Ngữ: “Đúng.”

Vạn Triết: “Không phải.”

Một trận xấu hổ trầm mặc, Hồng An Đông rút ra một tập thẻ, bất đắc dĩ: “Đây là một ít phiếu chiêu đãi của mấy công ty con của Thiên Hạ, KTV này, bánh kem này, quán bar này, khu vui chơi này. . . Tôi cầm mấy thứ này cũng chẳng để làm gì. . .”

Đường Ngữ lập tức tràn đầy dáng cười: “Được rồi, vừa rồi tôi nói sai, cậu ta không phải người địa phương, nhà ở vùng khác, tổng giám đốc Hồng nhất định là muốn biết chuyện của Thành Thực đúng không? Cậu ta là con một, thích ăn thích ngủ thích chơi ma thú. . . Ặc, còn có cái gì nhỉ. . .”

Vạn Triết cả giận nói: “Đường Ngữ!”

Đường Ngữ ngẩn người, đang có chút xấu hổ, lại nghe Vạn Triết nói: “Cậu nói như vậy quá không rõ ràng!” Sau đó, trật tự rõ ràng êm tai nói: “Trần Thành Thực, nam, 23 tuổi, sinh nhật 3/9, thân cao 1m73, cân nặng 54 kg, số điện thoại di động 137, thích màu đỏ, không biết hút thuốc, tửu lượng rất kém cỏi, chỉ cần nửa ly rượu cũng có thể đánh ngã, không ghét ăn bất cứ cái gì, thế nhưng tương đối thay đổi thất thường ăn cái gì chơi cái gì đều rất dễ chán, hiện tại đang ở chung với một tên đàn ông đầu 40.” ( Lương Đình Xuyên: hắt xì! )

Oa đệt! Chuyện tư mật như thế cũng nói ra! Đường Ngữ há to miệng, chờ Vạn Triết thở hổn hển ra hơi, lúc này mới hồi phục tinh thần, lộ ra ánh mắt tán dương than thở: “Anh em chính là dùng để bán đứng!”

Hồng An Đông thoả mãn nở nụ cười, đem một đống phiếu trong tay đưa tới, “Hai vị đi chơi thoả thích, dùng hết cứ tìm tôi lấy.”

Đường Ngữ và Vạn Triết dáng cười đầy mặt, đồng thanh đáp: “Được được được, tổng giám đốc Hồng còn muốn biết cái gì cứ hỏi, biết thì sẽ nói, nói thì nói hết. . .”

Đây là tình bạn của đàn ông. . .

 

Chương 34

Nguyệt Thăng: “Đường Ngữ, em mặc quần dài đẹp hay là mặc váy ngắn đẹp?”

Đường Ngữ: “Em đi nâng ngực lớn một chút tương đối đẹp.”

Một trận đòn hiểm.

Nguyệt Thăng: “Đường Ngữ, em uốn tóc quăn đẹp hay là ép thẳng đẹp?”

Đường Ngữ: “Em chỉnh khuôn mặt một chút tương đối đẹp, thế nhưng đây là một công trình rất lớn. . .”

Một trận đòn hiểm.

Nguyệt Thăng: “Tức chết em! Vừa nói chuyện với ống nhổ chết bầm em liền tức! Em có khó coi như vậy sao?”

Vạn Triết: “Cái gì, Đường Ngữ cư nhiên nói như vậy? Thực sự là quá đáng!”

Thành Thực và Hướng Hải cắm đầu xuống.

Vạn Triết: “Sao có thể nói thật trước mặt nữ sinh chứ?”

Ba trận đòn hiểm.

Thành Thực: “Anh đâu có nói gì đâu — ”

Hướng Hải: “Ô ô — đau đau đau. . .”

===============================

Nguyên Khải buổi tối ở trong quán ăn uống mấy chai bia, thấy tên ngốc ngồi ở bàn sát vách liền vô cớ nổi hỏa, ngoắc ngoắc ngón tay, tên ngốc liền ngoan ngoãn đi tới trước mặt cậu. Nguyên Khải nói: “Ngồi.”

Chó săn nghe lời ngồi xuống. Nguyên Khải hỏi: “Cậu muốn ở chung với tôi?”

Chó săn gật đầu. Nguyên Khải: “Tìm ra một lý do hợp lý nói cho tôi biết vì sao cậu muốn ở chung với tôi.”

Chó săn: “Em thích anh.”

Nguyên Khải có lệ gật đầu, “Được được, cứ cho là vậy. Thế nhưng tôi không thích cậu, cậu ở cùng tôi cũng chẳng có ích gì.”

Mắt cún mê man. Nguyên Khải kiên trì nói: “Còn có, lý do cậu không ở ký túc xá là vì thích tôi, hiện tại tôi nói rõ cho cậu là không thể nào, cậu còn có lý do gì không ở ký túc xá sao? Ưm, cậu đã vài ngày không tắm rồi, sắp thiu đến nơi, tôi sẽ bị cậu hun chết.”

Nguyên Khải đứng lên trả tiền, vỗ vỗ vai Hướng Hải, “Tôi phải đi làm rồi, cậu cũng về tắm rửa ngủ một giấc đi, đừng theo tôi nữa.”

Hướng Hải không đi theo, cậu một mình ngồi trong quán, ủ rũ.

Nguyên Khải qua đường cái, ở đường đối diện quay đầu lại liếc nhìn Hướng Hải, cười cười, nhưng không có cảm giác nhẹ nhõm, vành mắt ươn ướt.

Chim sáo đá của Hoàng Cửu Cửu thật vui vẻ, chủ nhân mới mang nó đến bờ biển đi bộ một phen, ăn hải sản, sau đó đến siêu thị cỡ lớn đi dạo một vòng, dọc theo đường đi bao nhiêu người đến gần nó! Cuộc sống thực sự là muôn màu muôn vẻ!

Về nhà xong chủ nhân mới rót ít nước màu đỏ đỏ vào bát đựng thức ăn của nó, mùi vị cũng không tệ lắm, uống xong còn có chút choáng. Chỉ nghe chủ nhân rống to: “Anh cho nó uống rượu làm gì? Nó mà chết anh phải đền mạng!” Thật cảm động, hóa ra chủ nhân coi trọng nó như vậy!

Chủ nhân mới nói: “Hắc hắc. . . Không có việc gì, cậu xem, nó còn có thể nói, đến, nói một câu, anh yêu em.”

Chim sáo đá: “Anh yêu em.”

Mạch Đào: “Oa, tiểu Cửu, chim sáo đá của cậu thật thông minh.” Chim sáo đá: “Thật thông minh.”

Hoàng Cửu Cửu đang giúp Mạch Đào chỉnh lý một ít đồ dùng sinh hoạt vừa mua về, vui vẻ, “Nó vốn đã nói nhiều, lời gì cũng học.”

Mạch Đào cười xấu xa, nói: “Hôn môi.” Chim sáo đá: “Hôn môi.”

Mạch Đào: “Nói vài từ cao cấp hơn đi.” Chim sáo đá: “Khẩu giao.”

Hoàng Cửu Cửu giận dữ: “Đừng dạy nó nói lời hạ lưu như thế!” Chim sáo đá: “Hạ lưu như thế!”

Mạch Đào kéo ôm Hoàng Cửu Cửu, dính lên môi anh hôn một trận, quay đầu lại nói với chim sáo đá nói: “Thấy rõ rồi chứ, cái này gọi là hôn môi.” Chim sáo đá gật đầu. Hoàng Cửu Cửu cảm giác chuyện lớn không ổn, mượn cớ nói: “Tôi đi tắm.”

Mạch Đào cười đùa nói: “Chúng ta diễn tập một vòng cho nó nhìn trước.”

“Anh biến thái!” Hoàng Cửu Cửu phát điên, vô hiệu, Mạch Đào ấn anh ngã xuống thảm, từ trên cao nhìn xuống, cười đến đặc biệt sắc tình. Hoàng Cửu Cửu không từ chối, nhẹ nhàng cắn môi dưới, Mạch Đào dùng hàm răng cắn mở cúc áo sơ mi của anh, tay cũng không dừng, thuần thục kéo khóa kéo quần âu của anh, vói vào trong vuốt ve.

Hoàng Cửu Cửu thay đổi mấy hơi thở, nhắm mắt lại thoải mái hưởng thụ, Mạch Đào lại đột nhiên dừng tay. Hoàng Cửu Cửu trừng mắt, vẻ mặt nghi hoặc, còn chưa mở miệng, chỉ thấy Mạch Đào cợt nhả: “Xin tôi đi.”

“Anh!” Hoàng Cửu Cửu đứt hơi, con rùa này chọc cho anh dục hỏa đốt người, cư nhiên phanh lại giữa đường uy hiếp? Còn là người sao? ! !

Mạch Đào cười thưởng thức vẻ lúng túng của Hoàng Cửu Cửu, “Xin tôi, xin phiến tình một chút ~~ ”

Hoàng Cửu Cửu tru lên: “Đi ăn shit đi! Tự tôi giải quyết!”

“Ồ?” Mạch Đào ghìm tay chân Hoàng Cửu Cửu, dùng đầu gối cọ cọ vài cái dưới thân anh, lại bất động, “Tôi xem cậu tự giải quyết thế nào.”

Mẹ nó! Đại trượng phu co được dãn được! Cố chấp với tên cặn bã này chưa từng thắng lợi! Hoàng Cửu Cửu vẻ mặt cầu xin, “Ưm, Mạch Đào, xin anh. . .”

Mạch Đào cười đến loạn run: mỗi lần đùa bỡn thằng nhóc này đều đạt được hiệu quả rất thoả mãn!

Hoàng Cửu Cửu thẹn quá thành giận: “Cười cái rắm? Là anh muốn tôi cầu!”

Mạch Đào nới lỏng sức, chụt chụt một ngụm trên trán anh, nhẫn cười nói: “Bảo bối, cậu thật thú vị! Thế nhưng cậu đừng yêu tôi đấy.” Hoàng Cửu Cửu ngẩn người, Mạch Đào nháy mắt mấy cái với anh, “Phạm quy sẽ không vui nữa, gameover! Hiểu chưa?”

Cái này tính là gì? Tuyên ngôn ở chung?

Hoàng Cửu Cửu rít gào: “Tôi rất yêu anh! Tôi siêu yêu anh! Yêu anh chết mất! Hiện tại liền over đi! Lập tức over!”

Mạch Đào cười, cúi người hôn lên môi anh, nhiệt liệt lại thành thạo, chậm rãi trượt đi, hầu kết, xương quai xanh, ngực, một đường hôn xuống, rốn, bụng, cuối cùng dùng khoang miệng ấm áp bao vây dục vọng của anh, râu ria trên khuôn mặt Mạch Đào cọ cọ vào phía trong bắp đùi anh, chọc đến vừa tê vừa ngứa. Hoàng Cửu Cửu nhìn đèn treo trần nhà, lấy ngón tay xuyên qua tóc ngắn của Mạch Đào, không hề bảo lưu rên rỉ. Tình dục như nước thủy triều, phiêu phiêu dục tiên, anh đột nhiên có loại cảm giác muốn khóc, vốn đang có một tia chờ đợi, lúc này đều tan biến rồi. Chờ đợi? Buồn cười! Bản thân một mình nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn chờ có người thương yêu? Con sói này đã nói rõ như thế, chỉ là trò chơi! Được, ông đây chơi với anh! Ông đây phụng bồi đến cùng!

Hoàng Cửu Cửu thở phì phò đẩy ra Mạch Đào, tiết đến rối tinh rối mù.

Mạch Đào trong chốc lát không hề dừng lại, đứng lên kéo khóa kéo, móc ra cậu em lớn rục rịch đỉnh lên môi Hoàng Cửu Cửu, “Bảo bối nhi, đến lượt cậu!”

Mẹ anh một XXXX! Hoàng Cửu Cửu còn thiếu nước không đem tròng mắt trợn đến phía sau đầu.

Mạch Đào thúc dục nói: “Nhanh lên một chút!” Vẻ mặt kia thành khẩn y như đang xin Hoàng Cửu Cửu làm cơm cà-ri gà anh thích ăn nhất.

Nguyên một con quái thú trong kỳ động dục! Hoàng Cửu Cửu ngực mắng tổ tông mười tám đời nhà Mạch Đào đều ân cần thăm hỏi một lần, tâm không cam tình không muốn ngậm lấy vũ khí của Mạch Đào, liếm vài cái, Mạch Đào nôn nóng ấn đầu anh vẫn loạn cọ loạn đỉnh, Hoàng Cửu Cửu bị đỉnh đến sắp nôn ra, có khổ khó nói: quái thú chết tiệt! Cẩn thận ông đây đem mệnh căn của anh cắn đứt! Xem anh còn ngang ngược thế nào!

Mạch Đào một chút tính tự giác cũng không có, cuối cùng toàn bộ bắn tới trong miệng Hoàng Cửu Cửu. Hoàng Cửu Cửu lộn nhào vào trong phòng tắm nôn lại nôn, nghiến răng nghiến lợi dựng thẳng ngón giữa với Mạch Đào, mặt đỏ lên mắng: “Bại hoại chết tiệt biến thái chết bầm cầm thú chết giẫm. . .”

Mạch Đào hắc hắc vui vẻ, “Bảo bối nhi, công phu ngoài miệng không tệ nha! Vậy sau đó thứ hai tư sáu dùng miệng thứ ba năm bảy dùng phía dưới. . .”

“Anh nằm mơ!”

Mạch Đào căn bản không để ý tới Hoàng Cửu Cửu phẫn nộ, nhún nhún vai, “Ai u, người anh em của tôi còn không đồng ý, nó nói mỗi ngày đều phải trên dưới thay thế phục vụ.”

Hoàng Cửu Cửu cuồng nộ, “Ầm” đóng cửa phòng tắm.

Mạch Đào tự vui tự vẻ cười liên tục, quay đầu lại nhìn chim sáo đá, chim sáo đá đem đầu vươn ra khỏi lồng, nhìn đến mùi ngon, kỳ quái nói: “Khẩu giao.”

Mạch Đào kinh hỉ tán thán: “Thật thông minh!”

Từ nay về sau, Hoàng Cửu Cửu kinh sợ phát hiện nếu như nói xin chào với chim sáo đá, nó sẽ đáp lại một câu: “Khẩu giao.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. Hồng An Đông có mưu đồ, nghi quá! KAY lần này đá phải bịch bông rồi! Ớ! Mạch Đào nói thế là sao?

  2. Lúc đầu đọc tưởng McDull nói giỡn chứ! Như vậy ta ghét McDull quá à! Hừ hừ, coi chừng hối hận!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: