THTNYTH – Chương 37+38

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 37

Trong thang máy, Hoàng Cửu Cửu: “A, anh bạn nhỏ, tan học rồi?”

Thành Thực, phẫn nộ: “Nhỏ cái đầu anh ấy! Ông đây trưởng thành từ 800 năm trước rồi! Đừng có kêu loạn!”

Hoàng Cửu Cửu: “Anh bạn nhỏ, cậu như vậy mà trưởng thành sao? Ha hả, cười chết tôi.”

Thành Thực, tiện tay móc ra lon cola mới mua lắc lắc uy hiếp: “Còn kêu loạn! Em có lựu đạn! Đồng quy vu tận với anh!”

Hoàng Cửu Cửu: “Ha ha ha. . . Anh bạn nhỏ, cậu thực sự là, thực sự là, ha ha ha. . .”

Thành Thực: “A — em liều mạng với anh! !” Lựu đạn ném tới nện ở trên tường thang máy bắn ngược xuống đất, lại nhặt lên, lại ném, “Cho anh trốn! Em cũng không tin không ném được anh!”

Hoàng Cửu Cửu vừa trốn vừa nhịn cười, “Được được được, ngài Trần, tôi sai rồi tôi sai rồi.”

“Này còn tạm được!” Thành Thực nhặt lên cola, mệt đến thở hồng hộc, thờ ơ mở nắp lon.

Xì — xì xì xì —

Đinh ~~~

Thang máy tới tầng 9, Thành Thực một đầu một thân cola, khóc thét chạy ra ngoài: “Vương Bát Bát! Anh nhớ đấy! Em méc với Đình Đình! Anh chết chắc rồi!”

Hoàng Cửu Cửu ướt sũng, không nói gì.

Trong nhà, Mạch Đào, cười dâm: “Bảo bối, sao hôm nay nhiệt tình như thế, vừa về liền cởi quần áo.”

Hoàng Cửu Cửu: “Anh không thấy tôi một thân cola sao? ! !”

Mạch Đào: “Cậu đã nhiệt tình như thế, tôi đành liều mình bồi quân tử!”

Hoàng Cửu Cửu: “Anh có nghe người khác nói không vậy — này! Tôi chỉ là quần áo ướt — a — không muốn không muốn không muốn ngừng. . .”

Mạch Đào: “Hắc hắc bảo bối nhi, yên tâm, đương nhiên tôi sẽ không ngừng. . .”

Hoàng Cửu Cửu: “Ô ô, không phải ý kia. . . A nha — ”

================================

Nguyên Khải sau khi giội nước lạnh cho Hướng Hải, tâm tình tốt, quay về phòng ngủ bù, mở mắt ra đều đã giữa trưa, nghĩ nghĩ chó săn kia phỏng chừng đang ngồi xổm trước cửa ăn mì, nghĩ đều nghĩ buồn cười. Cậu chậm rì rì tắm rửa một cái, sau đó mở cả, cư nhiên phát hiện chó săn còn đang ngủ!

Đệt! Là người à? Lợn cũng không ngủ nhiều như vậy chứ?

“Này!” Nguyên Khải giẫm cậu một cước, “Chết rồi à?”

Hướng Hải hơi mở mắt ra, ỉu xìu đáp lại.

Nguyên Khải lại giẫm một cước, “Giả chết à?”

Hướng Hải tựa lên tay vịn cầu thang, mềm nhũn ôm lấy chân Nguyên Khải.

Ai u uy, không tệ nha, xem xem, còn giở trò này nữa? Nguyên Khải dùng sức rút chân, Hướng Hải ngã xuống dưới chân cậu, bất động. Nguyên Khải sửng sốt, ngồi xổm xuống sờ sờ mặt Hướng Hải, nóng hổi nóng hổi. Nguyên Khải hoảng hốt: “Hướng Hải, sao cậu nóng như thế. . .” Nói một nửa, hiểu ra, còn không phải tối hôm qua mình giội ngu ngốc một chậu nước lạnh?

Cái gì gọi làm bậy không thể sống! Gặp được rồi!

Hướng Hải anh dũng bị cảm, quang vinh phát sốt, như cậu mong muốn được vào nhà, nằm ở trên giường của người trong lòng cậu lừng lẫy hôn mê.

Hồng An Đông lại đổi một chiếc xe Hummer, Thành Thực không hiểu xe, Đường Ngữ kinh ngạc nói: “Người này thật có tiền, tôi thay quần áo còn không nhanh bằng anh ta đổi xe, oa — Hummer!”

Thành Thực: “Hummer? Sản phẩm phụ thuộc BMWs sao?”

Đường Ngữ hèn mọn nhìn cậu, “Em thì hiểu cái rắm!”

Vạn Triết bĩu môi, “Thành Thực, tên kia tới kìa.”

Hồng An Đông từ xa đã cười rộ lên, kêu: “Ây, con trai!”

Thành Thực cả giận nói: “Kêu loạn cái rắm? Ai là con trai anh? Tôi nói cho anh, ba tôi là xã hội đen, ông ấy sẽ tìm người đánh anh đấy!”

Vạn Triết và Đường Ngữ lau mồ hôi lạnh trên trán, Thành Thực, chỉ số thông minh bao nhiêu vậy, lừa trẻ con à?

Hồng An Đông cười đến càng vui, đi tới ôn tồn hỏi: “Không gọi thì không gọi, buổi tối cùng đi ăn được không?”

Oa đệt! Theo đuổi trần trụi! Đường Ngữ liếc Vạn Triết, thế nào, tôi không nói sai chứ?

Thành Thực cảnh giác lui ra phía sau một bước, “Ba ba xã hội đen sẽ đón tôi về nhà ăn, anh tốt nhất mau cút, anh ấy lập tức sẽ tới, tính tình anh ấy rất táo bạo!”

Ba ba xã hội đen. . . Thành Thực. . . Bảo chúng tôi nói cậu thế nào đây? Cậu thật là người trưởng thành sao? Đường Ngữ và Vạn Triết triệt để bất đắc dĩ.

“Cậu đừng gạt tôi.” Hồng An Đông cười đến xán lạn không gì sánh được, “Bạn của cậu nói cho tôi biết, cậu là người bên ngoài, ba mẹ đều ở vùng khác.”

Thành Thực quay đầu trừng mắt Vạn Triết và Đường Ngữ, “Các anh! Các anh còn nói gì nữa!”

Đường Ngữ gãi gãi đầu, “Một ít hứng thú ham mê của cậu thôi, hắc hắc. . .”

Hồng An Đông bổ sung: “Còn nói cậu ở chung với một gã đàn ông tuổi 40.”

“Gì?” Thành Thực nổi trận lôi đình, túm Đường Ngữ lắc lắc, “Anh anh anh! Đồng tính luyến ái là chuyện tốt gì sao? Anh cư nhiên nói lung tung khắp nơi! Con nữa, Đình Xuyên nào có 40? Anh ấy mới 32!”

Đường Ngữ: “Oan uổng mà! Không phải anh nói, là cậu ấy. . .” Run run ngón tay chỉ Vạn Triết.

“Nói bậy! Đại sư huynh sao có thể làm ra loại chuyện mất hết tính người này!”

Vạn Triết ở một bên hát đệm: “Đúng vậy! Cư nhiên vu cho tôi! Thật quá đáng! Thành Thực! Nhìn con mắt anh, nhất định phải tin tưởng anh!”

Đường Ngữ: “. . .” Kết bạn sơ suất nha! Kết bạn sơ suất!

Hồng An Đông làm vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ. . . Ra cậu là đồng tính luyến ái, tôi còn tưởng cậu chỉ là thuê phòng ở chung với một người đàn ông thôi chứ.”

Thành Thực: T_T . . . chưa đánh đã khai!

Lương Đình Xuyên ngừng xe ở trước tranh tường, châm thuốc, rất có hăng hái thưởng thức Thành Thực và một người đàn ông xa lạ dây dưa không rõ.

Thành Thực: “Bạn bạn trai tôi tới tôi phải đi.”

Hồng An Đông nhìn ra xa: “Ở đâu?”

Thành Thực chỉa chỉa BMWs xa xa 10m.

Hồng An Đông: “Hình như anh ta không nhận ra cậu.”

Thành Thực: “Anh ấy nhất định là đang ngủ!”

“Đang ngủ?” Hồng An Đông bật cười, kéo Thành Thực về phía Hummer đỗ bên kia, “Tôi thấy anh ta còn đang hút thuốc, cậu đừng gạt tôi nữa, ăn một bữa cơm mà thôi, đừng không nể tình như thế nha.”

Thành Thực: “Đình Đình ~~ cứu mạng — ”

Lương Đình Xuyên phun ra một ngụm khói: hình như em chơi rất vui, anh xem em chừng nào thì có thể chơi tận hứng.

Đường Ngữ khoanh tay hăng hái bừng bừng đứng ngoài quan sát: “Đường đường một ông tổng bất động sản Thiên Hạ sao lại giống kẻ vô lại như vậy? Ban ngày ban mặt cưỡng đoạt con trai nhà lành.”

Vạn Triết đồng dạng khoanh tay nhàn nhã tự đắc đứng ngoài quan sát: “Từ xưa tới nay kẻ có tiền đều là như thế.”

Đường Ngữ trầm ngâm: “Cư nhiên không có anh hùng dám làm việc nghĩa! Thật đáng buồn, thật đáng tiếc!”

Vạn Triết bi thống: “Dân phong ngày sau, dân phong ngày sau!”

Thành Thực hoa chân múa tay vui sướng một trận, phát bệnh chó dại, một ngụm cắn lên cổ tay Hồng An Đông, Hồng An Đông lại càng hoảng sợ, vội buông tay. Thành Thực tay chân cùng sử dụng lủi lên BMWs, ôm Lương Đình Xuyên, “Ngao ưm. . .” Mạnh vẫy đuôi.

Hồng An Đông ngây ngẩn cả người, nhu nhu cổ tay, hóa ra mặt lá bài kia thật là bạn trai cậu ta?

Lương Đình Xuyên vỗ vỗ chó yêu, “Ngoan, chơi đủ rồi?” Chậm rãi khởi động xe, đi ngang qua bên cạnh Hồng An Đông, Lương Đình Xuyên lễ phép nói: “Cảm ơn.”

“Cảm ơn cái gì?” Hồng An Đông nhìn BMWs đi xa, ngạc nhiên.

Đường Ngữ và Vạn Triết trăm miệng một lời: “Cảm ơn anh đã chơi cùng thú nuôi nhà anh ta.”

= =

Nguyên Khải đem thuốc hạ sốt đặt ở trong thìa, dùng đũa dầm dầm, trộn đều, tự hỏi làm thế nào cho Hướng Hải uống.

Có một phương pháp không tệ, miệng đối miệng đút. Nguyên Khải cười quái dị, nói với Hướng Hải: “Tôi đút cậu uống thế nào?”

Hướng Hải không có ý kiến. (người ta bị mi chỉnh đến hôn mê, còn có thể có ý kiến gì.)

Nguyên Khải đem thìa đưa đến bên mép mình, nếm một ngụm nhỏ, “A phi! Đắng chết đi được! Tự cậu uống đi.” Nói, cưỡi ở trên người Hướng Hải, một tay cầm thìa, một tay bóp miệng cậu, mắng: “Ngu ngốc! Há mồm!”

Hướng Hải xoay người một cái đem Nguyên Khải bổ nhào, kèm theo cái thìa bay nốt, Nguyên Khải giận dữ, “Mẹ nó! Thành thật chút cho tôi!” Hướng Hải vắt cánh tay lông mềm đè lại Nguyên Khải, lầm bầm gì đó.

“Cái gì?” Nguyên Khải đem tai tiến đến gần miệng cậu, “Cậu nói gì?” Không phải gọi mình đấy chứ?

“. . . Nguyên. . .”

Nguyên Khải nhẫn ôm lấy cậu, tâm nói nhìn không ra con gấu này buồn nôn như thế.

Hướng Hải lại vắt một một chân cuốn lấy Nguyên Khải, “Nguyên. . .”

Nguyên Khải nắm thật chặt cánh tay, hôn hôn cái trán nóng bỏng của cậu, dịu dàng nói: “Tôi ở đây.”

Hướng Hải: “Lẩu uyên ương. . .”

“Cút mẹ cậu đi!” Nguyên Khải một cước đem người bệnh đá văng, từ mép giường mò lấy cái thìa bị đánh bay, đập loạn lên trán cậu, “Ăn chết cậu đi đồ ngu ngốc! Sao cậu không chết đi hả! Mẹ X lãng phí cảm tình của ông đây. . .”

“Ưm. . .” Hướng Hải khó chịu cuộn cuộn thành, tiếp tục nằm mơ, “Thịt lợn xào hành. . .”

Nguyên Khải nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ nó! Còn tự ăn mình cơ đấy!”

Đô Đô Thành Thực nhặt về hiện tại đã lớn thành một tên du côn, lúc hai chủ nhân trở về, nó vẫn còn nằm trong lò vi ba ngủ gà ngủ gật, Lương Đình Xuyên lời ít ý nhiều nói với nó: “Cút.”

Đô Đô vươn vai một cái, dùng cái mông quay về phía anh.

Lương Đình Xuyên cắm nguồn điện, “Tao đếm đến 3, sau đó liền ấn nút: Một. . . Hai. . .”

Đô Đô cong lưng, “meo” một tiếng, lúc Lương Đình Xuyên nói “ba”, nó lười biếng bước đi thong thả nhảy vào nồi cơm điện cuộn thành một đoàn.

“Tốt lắm, ” Lương Đình Xuyên ôn hoà nhã nhặn đậy nắp nồi cơm điện, “Tối nay uống canh mèo.”

“Meo — méo — ”

Thành Thực thò đầu vào bếp, “Đình Đình, anh lại cãi nhau với meo meo à?”

Lương Đình Xuyên đem ốc khô cắt thành hạt lựu, cũng không ngẩng đầu lên, “Em đi lau sàn phòng khách một lần, lấy quần áo trong máy giặt ra phơi, sau đó thay cát đi vệ sinh cho mèo một chút.”

“Em đang luyện cấp!”

“Trần Thành Thực.” Lương Đình Xuyên mỉm cười, dừng dao làm bếp trong tay một chút.

Má ơi! Lúc Đình Xuyên tâm tình tốt sẽ kêu “Ngoan”, tâm tình bình thường gọi “Thành Thực”, tâm tình ác liệt kêu “Trần Thành Thực”, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Thành Thực nơm nớp lo sợ đáp ứng, từ trong nồi cơm điện xách mèo ra, cấp tốc chuồn ra khỏi phòng bếp.

 

Chương 38

Hỏi: bàn chải đánh răng rơi vào bồn cầu bạn sẽ làm gì?

Thành Thực, ngó trái ngó phải, xác định Lương Đình Xuyên không ở, nhỏ giọng nói: “Nhân lúc Đình Xuyên không chú ý rửa đi.”

Lương Đình Xuyên, không cần nghĩ ngợi: “Gọi Thành Thực lấy ra, nếu không sẽ tắc.”

Hoàng Cửu Cửu, vẻ mặt buồn nôn: “Đeo hai tầng găng tay plastic lấy ra, phun thuốc khử trùng, sau đó dùng túi đựng rác bọc 3 tầng, rồi dùng băng dính dán chặt, lập tức ném xuống thùng rác dưới lầu.”

Mạch Đào, cười xấu xa: “Lấy ra ném vào trong cốc đánh răng của Hoàng Cửu Cửu.”

Nguyên Khải, hừ lạnh: “Tôi không có khả năng làm ra loại chuyện ngu xuẩn này.”

Hướng Hải, mê hoặc: “Cái gì làm gì cơ, rửa rửa tiếp tục dùng.”

. . . Mi lợi hại!. . .

===========================

Tên ngốc khỏe như trâu, vào lúc ăn đêm liền tỉnh, chỉ là vẫn bị sốt nhẹ.

Nguyên Khải buổi tối không đi quán bar, đi siêu thị mua ít đồ ăn, thuận tiện mang theo thịt lợn xào hành về đút cho lợn ăn. Con lợn vui vẻ từ trên giường bò lên, vui đến quên cả trời đất luôn miệng nói cảm ơn.

Nguyên Khải chán ghét nhìn lợn ăn thịt lợn ăn đến mùi ngon, thở dài: “Vốn là cùng một gốc, sao huynh đệ tương tàn. . .”

“Ưm, anh nói gì cơ?” Con lợn vô tri nhìn cậu.

“Không có gì, “Nguyên Khải cúi đầu từ từ cắn nuốt, “Cậu từ từ ăn, đừng bị nghẹn.”

Hướng Hải đáp lời, uống vài ngụm canh chua cay, khen: “Uống ngon uống ngon.” Ăn mấy miếng rau xào, “Ăn ngon ăn ngon.” Lại uống canh chua cay, “Ăn ngon ăn ngon.” Lại ăn miếng rau xào, “Uống ngon uống ngon.” Lại uống canh chua cay. . .

Nguyên Khải chống đầu, ý vị sâu xa cười, “Sau đó tôi làm lẩu uyên ương cho cậu ăn.”

Hướng Hải gật đầu không ngừng, hạnh phúc nói không nên lời.

Cơm nước xong Nguyên Khải ném tới một đống quần áo, “Đi tắm, người cậu lại thiu rồi.”

T-shirt của KAY, quần jean của KAY, quần. . . Sịp của KAY? Hướng Hải đứng trong phòng tắm, kích động đến máu vọt thẳng lên đầu.

Nguyên Khải đá văng cửa phòng tắm, Hướng Hải còn chưa cởi quần, khỏa nửa thân trên đưa lưng về phía cậu, kinh hoảng hỏi: “Làm, làm gì?”

Nguyên Khải nghiêm mặt, “Có thể làm gì nha? Rình coi cậu chắc? Đem khăn mặt cho cậu!” Nói đem khăn mặt ném lên vai Hướng Hải, thấy Hướng Hải vẫn đưa lưng về phía mình, không khỏi buồn cười, thẳng thắn không đi nữa, “Đều là con trai cậu xấu hổ cái gì? Tôi còn có thể đùa giỡn cậu sao?”

Hướng Hải không nói, Nguyên Khải liếc liếc cậu vài lần, vui vẻ: lưng con lợn này thật đúng là đoan chính, đủ khêu gợi! Nghĩ nghĩ, sắc tâm nổi lên, vươn tay sờ soạng một trận trên lưng cậu, “Hơn nữa, tôi đùa giỡn cậu thì sao nào?”

Hướng Hải như bị điện giật lưng thẳng tắp, nói quanh co: “Anh, anh đi ra ngoài đi.”

“Sao phải đi ra ngoài?” Nguyên Khải đùa bỡn động vật đến nghiện, đem tay chậm rãi di đến bên hông Hướng Hải, người cũng kề sát tới, nhẹ nhàng nói: “Cậu không thích tôi sao? Cùng tắm đi.”

Hướng Hải biến thành cương thi (Vũ: bạn đã vinh quang cứng đơ!!!), còn là cương thi bị luộc chính, hầm hập hầm hập bốc hơi nóng. Nguyên Khải vừa vặn có thể đem cằm khoát lên trên vai Hướng Hải, thuận thế hôn nhẹ cổ cậu, tay quấn qua thắt lưng vẽ vòng vòng trên rốn cậu, chậm rãi trượt lên lồng ngực lông mềm, vừa sờ vừa trêu chọc: “Còn có lông ngực nữa? A, vóc người không tệ nha, có thể đi đóng phim cấp 3 Âu Mỹ. . .”

“Lách cách. . .”

Ặc? Tiếng gì vậy?

Ế? Trên cánh tay sao lại ướt ướt? Trần nhà giột? Nguyên Khải buồn bực nhìn một chút lên trên, không có vấn đề, lại nhìn xuống đất một chút, vừa nhìn thiếu chút nữa nhảy dựng lên, trên mặt gạch men một mảnh vết máu.

“Oa đệt! Máu ở đâu ra vậy?” Nguyên Khải vội thả tay, la lên: “Hướng Hải, cậu sao vậy?”

Hướng Hải bưng mũi, giữa khe hở đều là máu, Nguyên Khải triệt để không nói gì: chảy. . . Máu mũi? Không đến mức chứ?

Hướng Hải một tay bưng mũi, một tay rút đống lớn khăn tay lau lau tay cho Nguyên Khải, mơ hồ không rõ nói: “Xin lỗi xin lỗi. . .”

Nguyên Khải nhìn máu trên cánh tay mình, thật muốn khóc.

Hướng Hải tắm rửa xong, hai cái lỗ mũi đều nhét giấy, ngơ ngác ngồi trên ghế dài. Nguyên Khải kéo kéo T-shirt chật căng trên người cậu, cười đến ngửa tới ngửa lui. Hướng Hải vẻ mặt vô tội: buồn cười như vậy sao?

Nguyên Khải nói: “Quá chật, cởi ra đi.”

Hướng Hải lắc đầu, Nguyên Khải dỗ dành: “Trời nóng như thế, không cần mặc cũng được, mau cởi ra. . . Lắc cái gì đầu, đừng lắc nữa, vóc người của cậu không phải rất tốt sao? Xấu hổ cái gì, nhanh lên một chút cởi, cậu mặc thành như vậy là muốn cười chết tôi?” Âm điệu vừa chuyển, trừng mắt, “Còn lắc? Cởi!”

Hướng Hải vẻ mặt cầu xin, không thể làm gì khác hơn là cởi áo.

Nguyên Khải nhận lấy áo mình, dùng con mắt xinh đẹp liếc nhìn cậu một cái, “Quần đũng thấp của tôi cậu mặc nhưng thật ra cũng không tệ. . .”

Hướng Hải gật đầu, ngượng ngùng cười khúc khích.

Nguyên Khải lại bắt nạt, khóe miệng hàm chứa ý cười mờ ám, “Sịp trong chật không?”

Hướng Hải thối lui đến góc tường, không chỗ có thể trốn, không ngừng gật đầu, gật phân nửa, liều mạng lắc đầu.

“Thực sự không chật? Vậy để tôi xem.” Nguyên Khải nghĩ thầm: thằng nhóc cậu trời sinh một bộ chọc người khiêu khích, đừng trách tôi.

Tay Nguyên Khải từ lưng quần Hướng Hải thò vào, khăn giấy nhét vào hai lỗ mũi Hướng Hải lại đỏ lên, Nguyên Khải nhảy ra xa, vội vàng nói: “Không đùa không đùa nữa, mau! Mau ngẩng đầu lên!”

Một trận luống cuống tay chân, cuối cùng tên ngốc mất máu quá nhiều rốt cục ngừng chảy máu mũi, nằm trên sô pha gối lên chân Nguyên Khải, hắc hắc cười ngây ngô, cảm thấy máu mũi này chảy thật có giá trị!

Nguyên Khải tựa ra sau, thật to thở phào nhẹ nhõm, “Tôi nghe nói chảy máu mũi đều là máu trong não, rất tổn hại sức khoẻ. . .” Dừng một chút, còn nói: “Đại não của cậu vốn đã trống rỗng, một lần chảy này chẳng phải là càng trống?” Nói xong ngay cả chính mình cũng nở nụ cười, “Như vậy cũng có thể chảy máu mũi, tôi phục cậu rồi. Đều đã đến tuổi nào rồi, cư nhiên còn có xử nam hai mươi mấy tuổi, cậu đúng là loài hiếm, mẹ cậu giáo dục cậu thành như vậy thật đúng là lợi hại. . . Được rồi, mẹ cậu nhất định rất thương cậu nhỉ?”

Hướng Hải nói: “Ừm. . . Thế nhưng mẹ em đi làm bề bộn nhiều việc, không rảnh quản em, em từ nhỏ đều là bảo mẫu trông nom.”

Nguyên Khải ngẩn người, “Vậy ba ba cậu đâu?”

“Em không biết ông là ai, em là con riêng.” Hướng Hải nói dị thường thoải mái.

Tâm Nguyên chìm xuống, nhẹ giọng nói: “Tôi cũng mồ côi cha, mồ côi từ trong bụng mẹ, mẹ tôi một mình nuôi tôi rất khổ cực.” Hai người trầm mặc một trận, Nguyên Khải còn nói: “Bà biết tôi là đồng tính luyến ái, thiếu chút nữa tức chết, còn nói muốn cắt đứt quan hệ với tôi, tôi cũng không dám đi gặp bà. . . Lại nói tiếp, mẹ tôi là giáo viên khoa hóa học.”

Hướng Hải kinh hô: “A?”

Nguyên Khải cười khổ, “Bà vẫn nghĩ tôi là đứa con ngoan học sinh giỏi, sau đó tôi bị trường đuổi học, lại không thể giải thích rõ ràng với bà vì sao đánh nhau. . .”

Hướng Hải cẩn thận nói nhỏ: “Tính tình của anh có chút nóng, có chuyện gì có thể nói lý lẽ mà, sao phải đánh nhau?”

Nguyên Khải cho cậu một cái tát, “Cậu thì biết cái gì!”

Hướng Hải bụm mặt, không lên tiếng. Nguyên Khải nói: “Thằng khốn tên đại Chinh kia, còn nhớ không?”

“Ưm.”

“Trước đây khi tôi còn ở vũ trường đi bán lại thuốc lắc có hẹn hò với một gã điều chế rượu, hắn nợ đại Chinh 300 đồng tiền, liền đem tôi bán đi.”

Hướng Hải khoa trương há to miệng: “A?”

“A cái gì a!” Nguyên Khải lại cho cậu một cái tát, oán hận nói: “Mẹ X, con rùa kia chuốc thuốc tôi, rồi đứng ở bên cạnh nhìn. . .”

Hướng Hải nghiêng đi thân thể ôm lấy Nguyên Khải, “Đừng nói nữa.”

Nguyên Khải cười, nhẹ nhàng xoa lưng Hướng Hải, nhàn nhạt nói: “Cậu đau lòng cái gì? Ngu ngốc! Tôi còn không quan tâm, chẳng qua là tức giận tôi cư nhiên chỉ giá trị 300 khối! A, quên đi, dù sao tôi cũng tiễn chúng nó đi bệnh viện hết, đánh xong là khoan khoái hơn.”

Hướng Hải hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi bị đuổi học, mẹ tôi hỏi vì sao làm lớn chuyện như vậy, tôi sao có thể nói chuyện mất mặt như thế với bà chứ? Bà liền giận, đánh tôi một trận đuổi ra khỏi nhà.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cảnh sát tới tìm tôi lấy lời khai, muốn bắt tôi đi giáo dục một trận. . . Sau đó tên cảnh sát đê hèn kia không biết bị chập mạch chỗ nào, lại giúp tôi xử lý việc này, còn giúp tôi tìm việc. . .”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó hắn ta nói thích tôi, muốn tôi làm người yêu, tên khốn kia còn nghiêm trang mang tôi về gặp mẹ tôi, tôi cũng là đầu rút gân, cư nhiên lại đồng ý. A, sau đó thì xong, mẹ tôi rốt cục biết tôi là đồng tính luyến ái, tràng diện kia thiếu chút nữa hù chết tôi. . . Tôi ở chung với tên cảnh sát kia một năm, hắn ta đột nhiên nói hắn ta phải kết hôn, tôi cầu xin hắn thế nào cũng vô dụng. . . . Thiết, còn nói cái gì cả đời. . .”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cái rắm! Sau đó tôi bị hắn ném chứ sao! Cậu đúng là lợn!” Nguyên Khải mắng, tiếng nói có chút nức nở.

Hướng Hải cố sức ôm chặt cậu, hồi lâu, mang theo giọng mũi nói: “Em thích anh.”

Nguyên Khải khinh thường, “Ai muốn lên giường với tôi đều nói như vậy, nghe đến phát chán rồi.”

Hướng Hải một câu “Em không muốn lên giường với anh.” đang muốn thốt ra, may mà miễn cưỡng ngừng lại. Hướng Hải mặt đỏ, nghĩ thầm em là rất muốn lên giường với anh, chỉ là. . . ( lão huynh, chỉ là cái gì? Mi là muốn trói người ta lại sau đó muốn thế nào thượng thế nào thượng chứ gì? Nhìn không ra thằng nhóc mi rất có tâm kế, đại trí giả ngu nha ~ )

Nguyên Khải kéo đầu Hướng Hải ra, “Nhát gan, chui vào lòng tôi làm gì? Oa, mặt của cậu sao lại đỏ như thế?”

Hướng Hải sốt ruột, chung quy không thể nói em muốn lên giường với anh.

Nguyên Khải cười khúc khích, “Thành thật đi, đang nghĩ cái gì hả?”

“Không, không có gì. . .”

“Vậy sao?” Nguyên Khải cúi người ghé vào lỗ tai cậu thổi, “Chúng ta đến làm tình đi.”

“. . .”

“Có muốn làm không?” Nguyên Khải liếm liếm cánh môi khô khốc của Hướng Hải, ánh mắt mị hoặc đến có thể đem người câu dẫn chết, ngón tay lão luyện vuốt ve lồng ngực cậu.

Hướng Hải nhìn cánh môi khêu gợi của đối phương ở cự ly gần, mơ hồ đáp một câu: “Muốn. . .”

Nguyên Khải: “Oa! Không phải đâu, lại chảy! Cậu lấy nhiều máu như vậy ở đâu ra hả! Cút ngay! Quần tôi rất đắt tiền. . .”

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. chuotsaurang says:

    “Muốn” anh gấu chó sẽ hài hòa 3000 chữ chăng? TT_TT tuôi muốn thịt , tác giả thật độc ác TT_TT

Để lại bình luận

%d bloggers like this: