THTNYTH – Chương 39+40

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 39

Nhân viên phục vụ ẩm thực Thái Lan: “Thưa ngài, xin chào, tấm phiếu tiêu dùng của nhà hàng này giá trị 400 nguyên.”

Đường Ngữ: “Oa đệt! 400 khối? Phòng giảng dạy cũng không phải vắt cổ chày ra nước như vậy nha!”

Vạn Triết: “Phỏng chừng cảm thấy quá thua thiệt chúng ta mới trợ cấp cho tấm phiếu này. . . Đừng nói nhiều như vậy, mau gọi đồ ăn!”

Thành Thực: “Ăn oa ăn oa! Có 400 khối, toàn bộ đồ ăn đều mang lên đi!”

Hướng Hải: “. . .”

Một giờ sau, Thành Thực: “Đại sư huynh, tính tính, chúng ta ăn hết 400 khối chưa?”

Vạn Triết, không dừng tay được, “Đường Ngữ, tính tính.”

Đường Ngữ, vùi đầu, “Hướng Hải, tính tính.”

Hướng Hải móc ra giấy bút, tính năm phút đồng hồ, “Hình như mới ăn hơn 200.”

Vạn Triết: “Gọi thêm gọi thêm mau! Anh ơi, cho thêm 3 phần cua hấp, 2 phần cá nướng. . .”

Lại một giờ sau, Đường Ngữ, cái bụng tròn vo, “Rốt cuộc ăn hết 400 khối chưa?”

Thành Thực, động cũng không thể động, “Ăn không hết đóng gói về được không?”

Hướng Hải, cười khổ, “Coi như hết, ăn no rồi cũng đừng cố đến 400 khối. . .”

Vạn Triết, bất đắc dĩ: “Anh ơi, hóa đơn!”

Nhân viên phục vụ: “Xin chào, tổng cộng 1120 nguyên.”

Bốn người: “Gì?”

Thành Thực: “Điền Vạn Triết! Anh tính thế nào vậy?”

Vạn Triết: “Đường Ngữ, cậu tính thế nào vậy?”

Đường Ngữ: “Bùi Hướng Hải, em. . .” Câm nín trong chốc lát, ô ô: “Tôi có tội. . .”

=================================

Thôi Hòa ôm đầu rít gào: “Ai biết con rùa Bùi Hướng Hải kia chạy đi đâu không?”

Thành Thực không lên tiếng, Đường Ngữ châm thuốc lá, làm bộ cái gì cũng không nghe thấy. Vạn Triết cười làm lành đưa thuốc lá lên, “Thầy, bớt nóng, bớt nóng, Hướng Hải trong nhà có việc, về nhà rồi.”

“Chuyện gì?”

Vạn Triết nói liều: “Mẹ cậu ta gọi cậu ta về kết hôn.”

“Kết hôn?” Thôi Hòa ngạc nhiên.

Thành Thực nhảy vào, “Đúng vậy đúng vậy, con dâu nuôi từ bé, nuôi rất nhiều năm rồi, nếu không kết hôn người ta sẽ chạy.”

Thôi Hòa quả nhiên bớt nóng, nhận thuốc lá châm lên, “Thằng nhóc kia kết hôn à, tôi đây nên chuẩn bị ít tiền mừng. Đúng rồi, sao nó không mời chúng ta tới ăn cưới?”

Vạn Triết cười giải thích: “Chúng ta không phải bận sao, hơn nữa, thầy cũng không phải không biết, nhà Hướng Hải ở trên một ngọn núi vùng ngoại thành, chúng ta đi đi về về có bao nhiêu mệt, cậu ấy cũng là thông cảm cho chúng ta thôi.”

Thành Thực: “Đúng đúng, hơn nữa cậu ta nào có làm tiệc rượu gì đâu? Trực tiếp động phòng là được rồi.”

Thôi Hòa vui vẻ: “Ai, học sinh đều kết hôn, thầy già rồi. Ế, vậy nó lúc nào thì về?”

Đường Ngữ nói thầm: “Khi nào có tiểu tiểu Bùi.”

“Gì?”

Vạn Triết ngầm đạp Đường Ngữ một cước, cúi đầu khom lưng nói: “Người ta mới cưới, thầy cho cậu ấy vài ngày nghỉ đi.”

“Đó là đương nhiên!” Thôi Hòa trừng mắt, “Thầy là người hẹp hòi như vậy sao? Vậy mấy đứa phải tăng thêm sức lực!”

Thành Thực và Đường Ngữ tử khí trầm trầm đáp lại: “Rõ.”

Hồng An Đông giẫm đúng thời cơ tới, hàn huyên: “Họa sĩ Thôi, đã lâu không gặp đã lâu không gặp, gần đây thế nào?”

Thôi Hòa vội vàng nghênh đón nắm tay, liếc xéo ba học sinh, dùng hình miệng nói với bọn họ: còn không làm việc?

Hồng An Đông nói: “Được rồi họa sĩ Thôi, tôi ngày hôm qua đã xem xét tỉ mỉ bản thảo tranh tường, cảm thấy còn có chút chi tiết nhỏ phải sửa lại. Ngài không ngại chứ?”

“Đương nhiên sẽ không, xin hỏi cần có chỗ nào phải sửa vậy?” Thôi Hòa cười cười, tâm nói những việc nhỏ này còn cần ông tổng tự mình tới? Trước đây lúc thảo luận phương án đều là bộ quản lí hạng mục công ty mấy người quản mà.

“À, tôi quên mất, bản thảo vẫn đang ở công ty. . .”

Thôi Hòa tùy mặt gửi lời nói tiếp một câu: “Nếu không tôi và tổng giám đốc Hồng đến công ty ngài thảo luận một chút?”

“Một chút vấn đề nhỏ cũng không cần phiền phức họa sĩ Thôi, tôi thấy. . .” Hồng An Đông nhìn thẳng Thành Thực, cười đến một cái đắc ý, “Tôi thấy Thành Thực cùng tôi đi nghiên cứu nghiên cứu là được rồi.”

Thôi Hòa vẻ mặt cổ quái nhìn Thành Thực quỳ rạp trên mặt đất giả chết, “Thành Thực! Đi đi.”

Thành Thực hô to: “Vì sao em phải đi? Đường Ngữ đi cũng vậy mà. . .”

Đường Ngữ (nhìn bầu trời không mây nghìn dặm, đang gọi điện thoại): “Alo alo, cái gì? Như vậy à, ha ha, à như vậy à, aha. . .”

“Vạn Triết cũng. . .” Thành Thực chỉ về phía Vạn Triết.

Vạn Triết (nhìn sông lớn chảy xiết xa xa, đang gọi điện thoại): “Alo, như vậy à, ha ha, được được, a? Như vậy à. . .”

Thành Thực chạy về phía điện thoại di động nhét dưới thang, “Em gọi điện thoại cho Đình Đình một chút.”

Hồng An Đông giành trước một bước bắt được tay cậu, “Lúc ăn chúng ta sẽ trở lại, cậu còn muốn báo cho ai?”

Đường Ngữ nhìn Thành Thực bị ép đi, lão tam lão tứ vỗ vỗ Thôi Hòa ngây ra như phỗng, “Thầy, em biết thầy rất không quen nhìn tác phong nhiệt tình không bị cản trở của thanh niên hiện tại, thế nhưng xã hội là phải tiến bộ, vấn đề tính hướng của người cũng có thể phát triển theo nhiều hướng. . .”

Vạn Triết bi thống chống tường thương tiếc: “Thành Thực, em đi cho tốt. . .”

Hoàng Cửu Cửu hoài nghi mình mười mấy năm qua có phải đều lầm một việc hay không, kỳ thực mình là một số 0 trời sinh? Không đúng không đúng, không thể có loại ý nghĩ cam chịu đắm mình này, mình là số 1 không hơn không kém!

Hoàng Cửu Cửu nói với Mạch Đào đang hết sức chuyên chú xem bóng đá nói: “Nếu hai chúng ta sống chung, hai bên phải công bằng một chút, đúng hay không?”

Mạch Đào chân bắt chéo, ánh mắt dừng lại trên TV, không để ý đáp lời: “Đúng đúng.”

“Vậy anh thượng tôi một lần, tôi thượng anh một lần? Được không?”

“Được được.”

“Thực sự?”

“Ừ ừ.”

Hoàng Cửu Cửu kích động đến hôn vài cái trên khuôn mặt Mạch Đào, “Thân ái, tôi yêu anh!”

“Ưm ưm, tôi cũng yêu cậu.” Mạch Đào con mắt nháy cũng không nháy, “A! Vào — ”

Xe Lương Đình Xuyên đỗ ở trước tranh tường, ấn còi, Đường Ngữ và Vạn Triết hai mặt nhìn nhau: Hồng An Đông kia không phải nói lúc ăn sẽ đưa Thành Thực về sao?

Lương Đình Xuyên từ trên xe đi xuống, hỏi: “Thành Thực đâu?”

Đường Ngữ dùng khửu tay chọc chọc Vạn Triết, Vạn Triết dùng đầu ngón chân đá đá Đường Ngữ.

“Đi WC?” Lương Đình Xuyên thoáng nhìn điện thoại di động Thành Thực vứt trên mặt đất, có chút buồn bực.

Đường Ngữ và Vạn Triết cùng nhau lắc đầu, vẻ mặt kinh khủng.

Lương Đình Xuyên vung lên lông mày, lên mặt nạt người nặng thêm giọng điệu: “Các cậu hẳn là sẽ không không biết cậu ấy đi đâu chứ?”

Đường Ngữ bị sát khí của Lương Đình Xuyên ép tới không thở nổi, dẫn đầu phản bội anh em, lắp bắp nói: “Cái kia, Hồng An Đông dẫn, dẫn cậu ấy đi chơi rồi.”

Vạn Triết một cước đá bay cậu, “Nói bậy, tổng giám đốc Hồng chỉ kêu Thành Thực đi nghiên cứu bản thảo!”

“À, đã biết, cảm ơn.” Lương Đình Xuyên lễ phép cười cười, từ trên mặt đất nhặt lên điện thoại di động của Thành Thực, lên xe khoát khoát tay với hai người, “Tôi đây về trước, Thành Thực nếu có trở lại kêu cậu ấy tự đi về.” Nói xong, lái xe đi.

Vạn Triết: “Lúc anh ta vừa cười, hàm răng của tôi đều run.”

Đường Ngữ: “Toàn thân tôi đều run.”

Gian nhà Nguyên Khải thuê cũng chỉ có một phòng chính nhỏ và một phòng tắm, ngày hôm nay cậu không đi làm, ở nhà lên mạng cả ngày, cơm sáng cơm trưa đều là cùng chó săn đang bệnh ăn mì. Chó săn trung thành tận tâm ngồi ở bên cạnh cậu, y như nhìn cậu như vậy thôi cũng đã rất hạnh phúc. Tới buổi chiều mặt trời sắp xuống núi, ổ cứng máy vi tính động kinh, phần phật lạp loạn kêu, Nguyên Khải đem quạt điện thổi về phía cây máy tính cũng vô dụng, rốt cục cậu nhảy dựng lên, điên cuồng vỗ cây máy một trận, cây máy tính cũng thẹn quá thành giận, “Lạch cạch” ngắt điện.

Hướng Hải: “Anh không thể vỗ nó như vậy. . .”

Nguyên Khải y như vỗ cây máy vỗ cậu một trận, cả giận nói: “Câm miệng! Đều là cậu làm hại!”

“Em, em có làm gì đâu?”

Nguyên Khải ngang ngược không nói lý: “Vốn trong phòng đã nóng muốn chết! Lại thêm con gấu chó lớn như cậu không phải càng nóng?”

“Ưm, xin lỗi.” Gấu chó ngoan ngoãn xin lỗi.

“Xin lỗi cái rắm!” Nguyên Khải tức giận mắng, rút nguồn điện, “Nóng muốn chết, đến siêu thị bên cạnh đi dạo.”

Hướng Hải dè dặt đề ý kiến: “Hiện tại là giờ ăn cơm, chúng ta có thể đi quán ăn bên kia ăn.”

Nguyên Khải mắt trợn trắng, “Quán ăn bên kia có điều hòa sao?” Hướng Hải thành thật lắc đầu, Nguyên Khải vui vẻ, “Vậy được rồi, chúng ta có thể đến siêu thị miễn phí ăn thử đến no.” (= =|||| đẹp trai cũng phân ra đẹp trai biết xấu hổ và đẹp trai không biết xấu hổ, xem ra mi là cái sau. )

Ăn thử? Gấu chó sợ ngây người, ăn đến no? ! !

 

Chương 40

Trước đài thu ngân siêu thị, Thành Thực: “Ha ha, bác sĩ Hoàng, xin chào ~~ ”

Hoàng Cửu Cửu, cảnh giác: “Cậu muốn làm gì?”

Thành Thực, tủi thân: “Chào hỏi anh thôi mà ~~ ”

Hoàng Cửu Cửu, thở ra một hơi, “Ừ, xin chào, xuống mua đồ à?”

Thành Thực, cao hứng bừng bừng: “Đúng vậy!” Lấy một hộp chocolate lớn, “Bác sĩ Hoàng, loại chocolate nhân rượu này ăn ngon lắm!”

Hoàng Cửu Cửu: “Cảm ơn, tôi không cần.”

Thành Thực: “Cái này ăn ngon, thật sự!”

Hoàng Cửu Cửu: “Tôi biết tôi biết, thế nhưng. . .” Đối diện ánh mắt chờ mong của Thành Thực, không thể làm gì khác hơn là đổi giọng: “Được được, tôi thử xem.” Cầm lấy, bỏ vào giỏ mua sắm của mình.

Thành Thực, lại lấy một gói đồ ăn vặt, “Bác sĩ Hoàng, miếng cá khô này cũng ăn ngon!”

Hoàng Cửu Cửu: “Cảm ơn, tôi thực sự không cần. . .”

Thành Thực, chớp chớp mắt to đen lúng liếng ngây thơ hồn nhiên: “Em không lừa anh! Thực sự ăn ngon!”

Hoàng Cửu Cửu, lau mồ hôi, “Anh bạn nhỏ, tôi không thích ăn vặt. . .”

Thành Thực, hai mắt chứa đầy nước mắt, cực bị đả kích: “Bác sĩ Hoàng không tin sao? Thực sự ăn ngon mà ~~”

Hoàng Cửu Cửu, bất đắc dĩ: “Được được được, tôi mua, tôi thử xem. . .”

Trả tiền xong, Thành Thực một tay cầm chocolate một tay cầm miếng cá khô, cướp đường mà chạy, “Cảm ơn nhé Vương Bát Bát, bye bye!”

Hoàng Cửu Cửu: 〒_〒 Lương Đình Xuyên, trẻ nhỏ nhà cậu rốt cuộc có tiền tiêu vặt không vậy?

=========================

Ngay sau đó, trong siêu thị xuất hiện hai tên vô lại tướng mạo khá tốt, đầu tiên ở bên quầy sủi cảo chỉ chỉ, Nguyên Khải: “Cái kia, nhân bánh nấm hương thịt lợn, ưm. . . Mặn quá, Hướng Hải, a. . . Ăn ngon không? Ăn ngon? Ăn ngon ăn thêm một cái. . . Ăn ngon không? Vậy ăn thêm một cái. . . Ăn ngon không? Được rồi, cho dù ăn ngon cũng không thể ăn mãi, đổi loại nhân khác đi. . . Cái này là nhân thịt dê đúng không? Ưm, cái này ngon hơn, Hướng Hải. . . Đã nói cậu đừng ăn nhân thịt lợn nữa mà. . .”

Sau đó là quầy dưa muối kiểu Hàn, Nguyên Khải: “Da con sứa này rất giòn, đúng không? A. . . Tự cậu ăn đi, đừng chờ tôi bón cho cậu, đứng đắn chút! Nếm thử cánh gà muối, đi, đến chỗ chân giò kho lấy ít nước tương tới, ế? Sao cậu không nhổ xương gà? Nuốt mất? Nuốt vào làm gì?” Từ một bên xé xuống túi plastic, “Nhổ vào đây. . .”

Tiếp đến là thịt quay Ác-hen-ti-na, Nguyên Khải: “Quá già rồi, cô ơi, rán cho chúng cháu mấy miếng nữa, Hướng Hải, cái kia già quá, nhổ vào đây đi. . . Đây là thịt gì? Ừm, mùi quá nồng ăn không được. . . Hướng Hải, giúp tôi sang bên kia lấy cốc sữa chua. . . Cậu ngốc à! Cốc nhỏ như vậy sao uống đủ? không biết lấy thêm vài cái sao? Ưm? Ở bên kia ăn thử gì vậy? Bì lạnh? Miến? Đến, cậu đem mấy miếng thịt quay này mang theo, chúng ta qua đó xem. . .”

. . .

Cuối cùng, Nguyên Khải ăn no, nấc một cái, quay đầu lại hỏi Hướng Hải: “Ăn no chưa?”

Hướng Hải: 〒_〒

Nguyên Khải: “Ăn no quá rồi. . . Khó chịu. . . Món cuộn rong biển kia không nên ăn, bọn Nhật tâm mắt thật là xấu, hại tôi sắp no muốn chết. . . Ế? Đằng kia có dứa đúng không? Ừ, sau khi ăn xong cũng nên ăn chút hoa quả. . .”

Hướng Hải: ai tới cứu cứu tôi?

Thành Thực ghé vào trên bàn, nói ngọng, “Nộ, cho tôi thêm một cốc, học da! (Anh, cho tôi thêm một cốc, Sprite!)”

Hồng An Đông mỉm cười rót cho cậu một cốc đầy đưa tới, “Đúng chứ, tôi đã nói Sprite cho thêm rượu vang sẽ không say mà, hơn nữa uống rất ngon.”

“Ừm! Đúng! Uống ngon!” Thành Thực không ngừng gật đầu, ừng ực lại một cốc xuống bụng, “Quả nan không uổng giòn! ( quả nhiên là không say! )”

Hồng An Đông làm hình dạng hao tổn tâm trí, “Thành Thực, nhà cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về?”

“Không cần anh đưa, Đình Đình sẽ tới đón tôi.” Thành Thực khoát khoát tay, “Đem, điện thoại di động, cho tôi mượn gọi điện, điện thoại.”

Hồng An Đông “Xuy” cười, “Tôi đưa cậu về không được sao?”

Thành Thực vỗ bàn, “Đem, đem di động cho tôi!”

“Không cần đâu. . .” Hồng An Đông cố ý không muốn Thành Thực tìm được Lương Đình Xuyên.

“A — ” Thành Thực phát điên, lủi đứng lên đánh về phía bàn bên cạnh, túm một người lạ vừa giậm chân vừa lắc đầu: “Cho tôi mượn điện thoại di động! Cho tôi mượn điện thoại di động đi — cho tôi mượn cho tôi mượn — ”

Hồng An Đông vội vàng kéo cậu về, luôn miệng xin lỗi với người lạ chẳng hiểu sao bị đột kích kia, Thành Thực lại lảo đảo đánh về phía bàn khác, “Cho tôi mượn điện thoại di động — ”

“Điện thoại di động điện thoại di động ở đây!” Hồng An Đông luống cuống tay chân lấy điện thoại nhét cho cậu. Trong lòng cười nhạt: dù anh ta biết cậu ở đâu, cũng đón không nổi.

Lương Đình Xuyên một mình lái xe loạn dạo trên đường cái, mặt không biểu cảm, con mắt thường thường liếc liếc điện thoại di động, thỉnh thoảng nhíu mày. Rốt cục, điện thoại di động vang lên, Lương Đình Xuyên không đợi nó kêu tiếng thứ hai liền nhận điện thoại, thờ ơ: “Alo?”

“Đình ~~ em, đến đón, đón em. . .”

“Em đang ở đâu?” Giọng điệu vẫn bình tĩnh.

“Ở đâu. . . Ở đâu?” Thành Thực lật lật xem số bàn, “Khách sạn Vô Duyên phòng, phòng cơm Tây. . . Bàn số 6. . .”

Hồng An Đông một ngụm rượu vang thiếu chút nữa phun ra.

“Khách sạn Vô Duyên?” Lương Đình Xuyên rốt cục che đậy không được, vội la lên: “Cái gì khách sạn Vô Duyên! Nhìn cho rõ đi!”

Thành Thực rầm một tiếng ngã quỵ trên mặt bàn, hôn mê.

Hồng An Đông một ngụm uống hết rượu vang trong ly đế cao, cười đến muốn bao nhiêu âm hiểm liền có bấy nhiêu âm hiểm: vật nhỏ, tôi cũng không phải ăn chay, ai bảo cậu đáng yêu như thế, tôi thế nhưng nhớ thương cậu đã lâu nha ~~

Hướng Hải tắm rửa xong, mặc vào T-shirt giá rẻ đặc biệt mới mua về từ siêu thị, Nguyên Khải ở trong phòng ngủ gọi cậu: “Hướng Hải! Đêm nay đừng ngủ ở sô pha, đến đây.” Nói, vỗ vỗ giường, “Đến ngủ cùng tôi.”

“A?” Hướng Hải xấu hổ đỏ mặt, “Không cần, em vẫn là giống tối qua. . .”

Nguyên Khải sắc mặt gác lại, quát dẹp đường: “Đến đây có nghe hay không!”

Hướng Hải không thể làm gì khác hơn là từng bước từng bước đi tới, chính khí nghiêm nghị y như lên pháp trường, còn không chờ cậu ngồi đến mép giường, Nguyên Khải đứng dậy ôm cậu, con mắt cười cong cong, “Uống thuốc hạ sốt chưa?”

Hướng Hải chất phác trả lời: “Ưm, uống rồi.”

Nguyên Khải dùng trán mình kề sát vào trán cậu, “Ừm, không nóng nữa.”

“Ừm.” Hướng Hải cảm thấy máu lại vọt lên đầu.

“Hướng Hải ~~ “Nguyên Khải tiếng nói mềm nhũn, “Cậu từng yêu chưa?”

“Không có. . .”

“Cậu trông rất đẹp trai, sao có thể không có con gái thích cậu?”

“Không có. . .”

“Tôi biết rồi.” Nguyên Khải cười, nhẹ nhàng liếm liếm vành tai cậu, “Nào có cô nào phóng đãng giống tôi, đúng không?”

“Ưm.”

“Cái gì! Cậu nói tôi phóng đãng!” Nguyên Khải trừng mắt.

“Không phải không phải.”

“Gì?” Nguyên Khải nghi hoặc: “Cậu thấy tôi còn chưa đủ nhiệt tình?”

Hướng Hải khóc: Ưm. . . Em nói thế nào anh cũng không hài lòng. . .

“Quên đi, không đùa cậu nữa.” Nguyên Khải tựa lên cậu, mắt mang hoa đào, miệng phun hương thơm, “Đêm nay buồn chán như thế, kiếm vài thứ đến chơi đi. . .”

“Chơi. . . Chơi cái gì?”

“Cậu nói xem?”

Hướng Hải nhất thời không xấu hổ, hưng phấn: “Hạ phi hành kỳ!”(*)

(*) Hạ phi hành kỳ: 1 loại trò chơi giống cá ngựa.

“Hạ cái đại đầu quỷ cậu ấy!” Âm điệu của Nguyên Khải đột ngột chuyển 180 độ, cả giận nói: “Cậu đồ thiểu năng! Tìm thứ khác đi!”

Hướng Hải thử: “Đấu địa chủ?”

Nguyên Khải cho cậu một cái tát, “Cậu chỉ có thể nghĩ ra mấy thứ cấp thấp như vậy sao?”

Hướng Hải bụm mặt ủy khuất, “Vậy anh nói chơi cái gì thì chơi cái đó. . .”

“Tôi dạy cậu một thứ chơi vui. . .” Tiếng nói của Nguyên Khải lại đổi thành mềm nhu nhu, “Biết chưa? Đầu tiên tôi cho cậu. . .” (Trò chơi của mi cũng không cao cấp thế nào nhỉ? )

Nguyên Khải còn chưa nói xong, Hướng Hải máu mũi lại ào ra, Nguyên Khải nhảy lên hô to: “Tôi tôi tôi chỉ nói một câu thôi mà, mau mau! Ngẩng đầu lên, tôi tôi, tôi đùa cậu thôi. . . Ô ô, sao lại vậy chứ?” Tôi không đùa cậu đâu, tôi là thật muốn cùng cậu chơi. . .

Hoàng Cửu Cửu sớm tắm rửa xong, khoác áo khoác tắm ôm Mạch Đào lay lay: “Thân ái, mau đi tắm!”

“Hử? Còn sớm mà.”

“Không còn sớm không còn sớm nữa, ” Hoàng Cửu Cửu cắn môi Mạch Đào day day, “Thân ái, tắm sớm một chút, tôi ở trên giường chờ anh.”

Mạch Đào ngạc nhiên: “Cậu ngày hôm nay rất khác thường.”

“Có sao?” Hoàng Cửu Cửu khó có thể che giấu kích động, “Có sao? Đừng nhiều lời, tôi sốt ruột đến làm tình với anh, nhanh lên một chút!”

Mạch Đào lập tức cười dâm tà không gì sánh được, “Vậy không cần tắm, đến đây đi.”

Hoàng Cửu Cửu nháy mắt mấy cái, kéo Mạch Đào chạy vào phòng ngủ, “Cũng được, nhanh lên một chút! Tôi nhịn không được rồi!”

Mạch Đào bị Hoàng Cửu Cửu đẩy ngã ở trên giường, mười phần phối hợp cởi quần áo, Hoàng Cửu Cửu gấp gáp gấp gáp cởi áo khoác tắm, thân thể trần trụi khẩn cấp giúp Mạch Đào cởi quần, Mạch Đào vui muốn chết, “Bảo bối nhi, mỗi lần cậu đều chủ động như thế thì tốt rồi.”

Hoàng Cửu Cửu cười như hoa: nói thừa! Sau đó mỗi lần thượng anh tôi đều sẽ cực kỳ chủ động! Ông đây phải xoay người!

Mạch Đào hỏi: “Tắt đèn không?”

Hoàng Cửu Cửu nhào tới bắt đầu đè xuống Mạch Đào loạn hôn, “Tắt cái gì đèn, đừng tắt!” Tôi muốn thấy anh bị tôi làm kêu cha gọi mẹ! Hắc hắc, vẫn là cảm giác chủ đạo người khác rất tốt.

Mạch Đào mạnh mẽ ôm chặt anh, vừa hôn vừa nói: “Bảo bối nhi, tôi yêu cậu chết mất. . .” Xoay người đè Hoàng Cửu Cửu, song song đem chân chen vào giữa hai chân Hoàng Cửu Cửu.

Ế? Tình thế có chút không thích hợp, Hoàng Cửu Cửu hô: “Chờ một chút chờ một chút.”

“Không thể chờ, bảo bối nhi, tôi nhịn không được. . .” Mạch Đào dục hỏa đốt người, nhẫn nhịn vươn ngón tay đâm vào trong thân thể Hoàng Cửu Cửu làm mở rộng.

Hoàng Cửu Cửu tâm thần hô lên: “Anh! Anh đáp ứng hôm nay cho tôi thượng!”

“Có sao? Lúc nào?” Mạch Đào lựa chọn mất trí nhớ.

“Có. . . Ô ô. . .”

“Không có khả năng.” Mạch Đào cười rất phúc hậu.

“Vậy, tôi đây không làm nữa.” Hoàng Cửu Cửu cuộn thành một đoàn.

“Không được.” Mạch Đào giơ chân anh lên đỉnh tới.

“A — không muốn — con rùa kia — cứu — a đau nhức a! Nhẹ chút! Ô ô. . . Tôi đây muốn tắt đèn. . . Anh gạt tôi. . . Ưm. . . Tôi không bao giờ tin anh nữa, anh gạt tôi. . . Ưm ~ đổi tư thế đi. . . Ưm ~~ như vậy tương đối tốt. . .” ( bác sĩ Hoàng, anh hình như rất sướng nha. )

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. chuotsaurang says:

    Chậc! Bác gấu chó bác còn có thể mất mặt hơn nữa k? thịt đến miệng mà bác cứ nhổ ra là lamg sao TT_TT

Để lại bình luận

%d bloggers like this: