Trái chủ hãn phu – Chương 1+2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

HÀNG MỚI HÀNG MỚI HÀNG MỚI~~~~~ *tung bông chào đón*

tềnh hềnh là truyện “Tai họa thành nạn yêu thành họa” của ta đang đi đến giai đoạn cuối, chỉ còn vài chương nên ta quyết định bung lụa truyện mới luôn, mong được các tềnh yêu ủng hộ:

Trái chủ hãn phu

(Liên thành tiểu thuyết bốn sao VIP)

Tác giả: Trúc Nhị Bảo

Thể loại: Hiện đại đô thị, cường cường, nhẹ nhàng, ấm áp, hài hước, trung khuyển bá đạo công vs nóng nảy thẳng tính thụ, HE

Edit+Beta: Huyết Vũ.

Nhân vật chính: Hạng Tường x Ngu Tư Ngôn

Nhân vật phụ: Lữ Việt, Tiêu Vĩ, Bạch Hiểu Hi, Mạc Sơ Hạ, Hạng Phi, Quải Tử, Đoạn Bối. . .

Văn án:

“Tiền đâu?”

“Anh cả, tên đàn ông kia quá âm hiểm, tiền của khách không đòi được, có mấy anh em giờ còn đang nằm viện.”

“Được rồi, lần này ông đây tự thân xuất mã! Tiền thuốc men, tiền đi lại đều tính lên đầu hắn!”

. . .

Từ lần đi này của Ngu Tư Ngôn, thế giới nho nhỏ của cậu nhất thời nhấc lên một mảnh sóng to gió lớn, gió tanh mưa máu. . .

Chương 1: sinh nhật.

“Ngu Tư Ngôn, em thực sự là chịu đủ anh rồi!”

Bạch Hiểu Hi vỗ bàn đứng lên, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp bị biểu tình vặn vẹo kéo đến dữ tợn.

Lúc này đang là 7h tối, trong quán lẩu dòng người lưu động, giai nhân gầm lên giận dữ, khiến các vị khách đến ăn đều quay đầu đưa tới ánh mắt thăm dò.

Ngu Tư Ngôn nhấc lên mí mắt liếc Bạch Hiểu Hi, cúi đầu gắp một đũa nấm kim châm bỏ vào trong bát Bạch Hiểu Hi, sau đó gắp một miếng thịt thăn nhúng vào trong nồi lẩu nóng, vừa nhúng vừa nói:

“Mau ăn đi, lát nữa công ty anh còn có việc.”

Bạch Hiểu Hi nhìn nấm kim châm Ngu Tư Ngôn gắp vào bát mình, cơn tức vừa xẹp xuống một ít, lại bị một câu của Ngu Tư Ngôn làm cho nổ tung.

“Công ty, công ty, ngoại trừ công ty anh còn có thể có cái gì! Hôm nay là sinh nhật em, anh quên thì thôi, anh nói muốn đi ăn lẩu em cũng đi cùng anh, kết quả anh cư nhiên còn muộn! Anh đi ra ngoài hỏi thử xem, có ai không phải là bạn trai chờ bạn gái, đến chỗ em, tốt lắm, từ lúc quen anh, toàn bộ đều là em chờ anh!

Bạch Hiểu Hi tách ngón tay ra đếm:

“Ăn em chờ anh, tan tầm em chờ anh, xem phim em chờ anh, buổi tối chờ điện thoại của anh, ban ngày chờ tin nhắn của anh, ngay cả đi một chuyến du lịch anh cũng bảo em đi trước, chờ anh, anh đến sau, kết quả thế nào, bà đây một mình chạy tới Matera(*) một tuần, chung quanh không phải vợ chồng thì chính là tình nhân, chỉ có mình em là một người, anh biết em khó chịu như thế nào không? Lại nói em đã trách móc gì anh chưa?

(*)Matera (Tiếng Ý: Provincia di Matera) là một tỉnh ở vùng Basilicata của Ý.

Người chung quanh đều ném tới ánh mắt thương tiếc, cô gái tốt! Đây là tên khốn gì vậy!

Nhận thấy đường nhìn chung quanh, Ngu Tư Ngôn buông bát, ngẩng đầu lên, mày kiếm nhíu lại, tròng mắt đen sâu thẳm quét ngang một vòng, các vị khách xung quanh vội vàng cúi đầu.

Tên đàn ông này có phần quá hung hãn rồi nha!

Giải quyết xong vấn đề đại hoàn cảnh, Ngu Tư Ngôn đem tròng mắt quay lại trên người Bạch Hiểu Hi.

“Sinh nhật vui vẻ.”

Bạch Hiểu Hi nghe lời này của Ngu Tư Ngôn, trong lòng ấm áp, cơn tức, oán giận thoáng cái không còn, cô cắn cắn môi, bất chấp, mặt dày mày dạn nói:

“Vậy anh đêm nay đến chỗ em đi.”

Ngu Tư Ngôn liếc nhìn Bạch Hiểu Hi, bưng bát lên, gắp miếng thịt thăn đã nguội chấm dầu mè bỏ vào trong miệng,

“Anh nói rồi, tối hôm nay có việc, không cùng em được.”

Bạch Hiểu Hi không nhịn được nữa, nước mắt không ngừng chảy xuống, cô khóc kêu:

“Anh làm chủ công ty đòi nợ, tối đến có việc gì chứ! Dù có cũng đâu cần anh tự đi, anh ít lý do cho em, anh chẳng qua là không muốn chạm vào em!”

Ngu Tư Ngôn chịu được con gái líu ríu, cãi cọ, nhưng chỉ có con gái khóc là không chịu được, cậu đứng lên, thân thể cao to anh tuấn thoáng cái phơi bày, bắp thịt chặt chẽ quấn trên cánh tay rắn chắc, vững vàng mà không khoa trương, trên làn da màu lúa mạch tràn đầy vết sẹo.

“Đừng khóc, người đẹp, khóc sẽ xấu.”

Ngu Tư Ngôn không biết dỗ người, có thể nói đến trình độ này đã là cực hạn. Cậu giơ lên bàn tay to, có chút thô lỗ lau đi nước mắt trên mặt Bạch Hiểu Hi.

Bạch Hiểu Hi chỉ cảm thấy da mặt của mình sắp bị cọ rách, cô mau chóng rụt lại khuôn mặt, tránh ra,

“Anh tránh ra cho em, đừng chạm vào em, mặt đều bị anh làm đau.”

Ngu Tư Ngôn không thể làm gì khác hơn là buông tay, cầm lấy khăn giấy trên bàn cơm nhét vào trong tay Bạch Hiểu Hi, Bạch Hiểu Hi một bên nghẹn ngào một bên cằn nhằn:

“Đẹp, đẹp có ích lợi gì! Người của em còn chẳng muốn đụng vào em, em lớn thành một đóa hoa hay một đống phân thì có cái gì khác nhau!”

Nói nói, Bạch Hiểu Hi lại đau lòng khóc lên.

Ngu Tư Ngôn nghe thấy tiếng con gái khóc liền nhức đầu, lại không biết làm sao dỗ con gái vui vẻ, chỉ có thể khô cằn đứng một bên, nhìn Bạch Hiểu Hi khóc càng ngày càng thương tâm.

Bạch Hiểu Hi lần này khóc, tích tụ đã hơn một năm thoáng cái toàn bộ bùng nổ, khóc đến mức ngay cả quản lý quán lẩu cũng đi tới, nhưng cô chính là chết sống không dừng được.

Người chung quanh càng tụ càng nhiều, nghe thấy tiếng mắng của Bạch Hiểu Hi, rất nhiều người đều nắm chắc thái độ không sợ chết, hiếu kỳ đến giúp vui, mọi người anh một câu tôi một lời nói nhao nhao lên, bên tai Ngu Tư Ngôn không được thanh tịnh, tất cả đều là tiềng ồn ầm ĩ, cậu không thể nhịn được nữa rống một tiếng:

“Đừng khóc nữa!”

Toàn bộ quán đều an tĩnh. . .

 

Chương 2: anh cảm thấy bẩn.

Người chung quanh đều nhao nhao chim bay thú chạy, quản lý quán lẩu cũng bị ông chủ gọi đi, chỉ để lại hai người đối lập ngay giữa đại sảnh.

Bạch Hiểu Hi kinh ngạc nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn hồi lâu, lông mày nhíu lại, khóe miệng méo xuống, nức nở khóc hô:

“Anh, anh hung dữ với em!”

Ngu Tư Ngôn vừa nhìn, không tốt, tư thế này là định khóc tiếp!

“Được rồi, không phải em muốn chia tay với anh sao, anh đồng ý với em.”

Bạch Hiểu Hi cứng lại một giây liền choáng váng, em đâu có muốn chia tay!

“Anh có ý gì hả, là anh muốn chia tay đúng không! Muốn chia tay cứ việc nói thẳng, Bạch Hiểu Hi em không phải loại con gái không thẳng thắn, tuyệt đối sẽ không mặt dày mày dạn quấn quít lấy anh, anh như vậy chỉ khiến em coi thường anh, Ngu Tư Ngôn, em không nghĩ anh là người như thế.”

Ngu Tư Ngôn hiểu lầm ý đồ của Bạch Hiểu Hi, cậu nhanh mồm nhanh miệng, một tên thẳng tính, lại ăn nói vụng về, không biết giải thích thế nào cũng lười giải thích, vì vậy mặc cho Bạch Hiểu Hi nói:

“Ngay từ đầu anh đã nói, chia tay hay không là do em định đoạt, anh sẽ không chủ động chia tay.”

Một câu này, tốt rồi, càng tô càng đen!

Bạch Hiểu Hi tức giận đến khóc nấc, chỉ vào mũi Ngu Tư Ngôn mắng:

“Được lắm Ngu Tư Ngôn, anh giỏi, ép em nói chia tay có phải không, được, em thành toàn cho anh! Thế nhưng chúng ta không thể cứ thế quên đi, ngày hôm nay anh nhất định phải nói rõ cho em, anh vì sao không chạm vào em?”

Ngu Tư Ngôn thấy Bạch Hiểu Hi rốt cục ngừng khóc, biểu tình căng thẳng buông lỏng xuống, kéo ra cái ghế trong tay, đem Bạch Hiểu Hi ấn xuống ghế, thấp giọng nói:

“Anh thật không muốn chia tay với em, em đừng khóc.”

Bạch Hiểu Hi hiện tại đã tức đến khóc không nổi, nếu đã nhắc tới chuyện này, vậy cô chết sống cũng muốn một lời giải thích,

“Chia tay hay không chúng ta bỏ sang một bên trước, anh nói, anh vì sao không chạm vào em? ! Chúng ta làm người yêu cũng đã hơn 1 năm, đàn ông khác đều là vội vội vàng vàng lừa bạn gái lên giường, đến chỗ anh thì toàn bộ ngược lại, cái mặt này của em em cũng bỏ, mặt dày cho anh trèo lên giường em, chỉ thiếu mỗi nước chưa cầu anh, nhưng lão nhân gia ngài chính là ngồi trong lòng mà vẫn không loạn! Hôn môi, sờ thịt anh cái gì cũng làm, chỉ thiếu mỗi cái cọc cuối cùng, em từng nghĩ là anh có bệnh, nhưng em rõ ràng từng thấy anh cứng lên, cái kia cũng không nhỏ. . .”

Ngu Tư Ngôn che lại miệng Bạch Hiểu Hi, xấu hổ nói:

“Đây là chỗ nào hả, em là con gái sao lại không biết e lệ như vậy!”

Bạch Hiểu Hi trừng đôi mắt đẹp, một tay kéo xa bàn tay Ngu Tư Ngôn, nghiến răng nghiến lợi quát:

“Em còn sợ mất mặt sao? Em mất còn ít chắc? ! Ngày hôm nay anh phải nói rõ ra, nói ngay ở đây, không nói bà đây không để yên cho anh!”

Ngu Tư Ngôn nhìn Bạch Hiểu Hi một hồi, thở dài một hơi, có chút mệt mỏi hỏi:

“Đổi chỗ khác lại nói không được sao?”

“Không được! Hiện tại, lập tức, lập tức nói!” Thái độ Bạch Hiểu Hi dị thường kiên quyết, không chút nào nhượng bộ.

Ngu Tư Ngôn mở mắt, ngồi trở lại chỗ mình, có chút phiền táo gãi gãi đầu, từ túi quần thể thao móc ra một bao Ngọc Khê, rút ra một điếu thuốc, hít sâu một ngụm, có chút khó xử mở miệng nói:

“Anh cảm thấy bẩn.”

Bạch Hiểu Hi tưởng mình nghe lầm,

“Anh, anh nói cái gì? !”

Năng lực ngôn ngữ của Ngu Tư Ngôn có hạn, không chút uyển chuyển nói lại một lần,

“Anh cảm thấy bẩn.”

Bạch Hiểu Hi lúc này là hoàn hoàn toàn toàn nghe rõ, cô tăng một tiếng thoáng cái đứng lên, lửa giận tận trời túm tóc Ngu Tư Ngôn,

“Anh nói tôi bẩn? ! Ngu Tư Ngôn, bà đây vẫn là xử nữ! Anh dựa vào cái gì mà nói tôi bẩn!”

Ngu Tư Ngôn nhanh tay lẹ mắt, vào lúc Bạch Hiểu Hi nhào tới liền búng điếu thuốc trong tay ra xa, không để Bạch Hiểu Hi bị bỏng.

Cậu chưa từng thấy một mặt mạnh mẽ như vậy của Bạch Hiểu Hi, thế nhưng cậu cũng đâu thể ra tay với con gái.

Cậu tùy ý Bạch Hiểu Hi khóc lóc om sòm cãi cọ ầm ĩ, mắt nhìn từng sợi tóc bị kéo đứt xuống, như trước ngồi vững như Thái Sơn, không nhanh không chậm giải thích:

“Anh không nói em bẩn, là anh cảm thấy làm chuyện ấy bẩn.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Ôi cuối cùng cũng có nhà edit :)) tui đọc qt đc tầm chục chương mà giờ còn dính thi kết thúc môn nữa nên chưa đọc đc tiếp :((( chủ nhà thiệt chịu khó. Bộ này qt thiệt đáng sợ :)) ngay chương 1 gặp từ “shou” tui còn chẳng biết là cái gì :(((( đọc cái hiểu cái ko ;;;;;;w;;;;; ủng hộ chủ nhà, tui chờ lắm chữ edit hoàn :3

    • đúng zợ, quả thực mới đầu quyết định edit bộ này ta cũng phân vân lắm, tác giả “chơi chữ” ghê quá, cơ mà càng đọc về sau thấy càng hay nên mới quyết định làm. Cảm ơn nàng đã ủng hộ và từ từ nhảy hố!!!!! :v

  2. byakuman says:

    Nhảy hố nhảy hố nhảy hố!!!
    Chuyện quan trọng phải nói 3 lần

Để lại bình luận

%d bloggers like this: