Trái chủ hãn phụ – Chương 5+6

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 5: gặp phải.

Thời tiết tháng 3, ban đêm chỉ khoảng 17, 18 độ, người đi trên đường đều mặc quần dài, Ngu Tư Ngôn vốn mặc áo ngắn tay đã chọc người nhìn, hiện tại cư nhiên chỉ mặc áo ba lỗ, cơ bắp toàn thân chặt trí to lớn đều bại lộ trong gió lạnh, câu dẫn vô số trái tim thục nữ tao nam.

Đổi làm bình thường, Ngu Tư Ngôn đối với những ánh mắt nóng bỏng này đều là nhắm mắt làm ngơ, mặc cho người chung quanh tham quan thế nào cũng không để ở trong lòng, dù là đường nhìn càng thêm cơ khát càng thêm nóng bỏng cũng sẽ không khiến cậu sinh ra một chút tình tự dư thừa.

Nhưng ngày hôm nay cậu vừa đứng tựa trên cây bạch quả ven đường, liền cảm thấy không thoải mái.

Một đạo ánh mắt ngoan lệ đánh lên trên người cậu, quanh năm đánh đấm dùng máu luyện ra mẫn cảm khiến cậu đầy đủ cảm nhận được đầu nguồn của đường nhìn đầy tà khí kia, trực giác nói cho cậu, đó là một tên đàn ông.

Ánh mắt tà tứ như mang theo dao nhỏ, từ đỉnh đầu gọt xuống lòng bàn chân cậu, lại thong thả đi lên, cuối cùng dừng lại chính giữa đũng quần.

Bị một thằng đàn ông hèn mọn khiêu khích như thế, không phản kích sẽ không là Ngu Tư Ngôn!

Ngu Tư Ngôn theo nhiệt độ ngẩng đầu lên, vượt qua đường cái ngược dòng lên tòa nhà cao tầng ở bên kia đường, con mắt trong bóng tối lóe ra tàn khốc, giống như mãnh thú ẩn núp trong đêm.

Gian phòng đối diện cũng không bật đèn, Ngu Tư Ngôn ngay cả bóng người cũng không thấy, nhưng cậu chính là biết, gã đàn ông nguy hiểm kia còn đang trong căn phòng tối om đó.

Một chiếc xe bán tải Ford F-150 màu đỏ rực phanh lại dừng ngay trước mặt Ngu Tư Ngôn, trên thân xe lóng lánh cư nhiên phun một dòng chữ bằng sơn đen giá rẻ — công ty đòi nợ Thế Thiên Hành! (Vũ: công ty thay trời đòi nợ ^^)

Đám người đi đường chung quanh vừa rồi còn vô cùng hưng phấn, người giàu kìa! Nhưng sau khi nhìn thấy ‘Hình xăm’ trên xe, lập tức cả đám y như là đang thi đi bộ chuồn mất.

Từ chỗ ghế lái đi xuống là một người đàn ông gầy yếu, trên cánh tay còn treo một chiếc áo khoác thể thao, dáng vóc chỉ hơn 1m7 một chút, mắt nhỏ, vừa nhếch miệng liền lộ ra hàm răng trắng bóng.

Người này nâng chân đi tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, thấy Ngu Tư Ngôn như cáu giận nhìn ra xa, vì vậy cũng theo đường nhìn của Ngu Tư Ngôn nhìn sang tầng trệt đen sì đối diện.

“Anh cả, anh đây là lộ cánh tay luyện nhãn lực sao?”

Ngu Tư Ngôn oán hận thu hồi đường nhìn, túm lấy áo khoác trong tay Quải Tử khoác lên người, một câu cũng không nói, tự bước tới vị trí lái xe, mở cửa ngồi vào.

Cửa sổ xe mở rộng, một bên mặt lộ ra của Ngu Tư Ngôn như trước bị ánh mắt đốt cháy.

Quải Tử ngồi vào xe, Ngu Tư Ngôn lạnh mặt hỏi:

“Đoạn Bối đâu?” (Vũ: thủ hạ của Ngu Tư Ngôn đặt biệt hiệu thật đặc biệt, 1 tên là Quải Tử (người què) còn một tên là Đoạn Bối (gãy lưng) ^^)

Quải Tử quay đầu giải thích:

“Tên đó đang ở chỗ cầu Quan Âm, tối hôm nay phải gặp 2 vị khách.”

Ngu Tư Ngôn gật đầu, liếc xéo căn phòng đối diện kia, đột nhiên cong môi cười, vươn khuôn mặt thong thả dùng hình miệng nói — ngu X! Sau đó bồi thêm một ngón giữa, cấp tốc lùi đầu về, dưới chân giẫm xuống, xe bán tải xa hoa gào thét chạy đi.

“Ha ha ha ha. . .”

Trong bóng tối, Hạng Tường vui vẻ,

“Người này thật buồn cười.”

Trợ lý ở bên cạnh nghe ra Hạng Tường sung sướng, đánh bạo hỏi:

“Chủ tịch Hạng, ngài nói ai buồn cười cơ?”

Hạng Tường thu hồi ánh mắt ngang ngược nghiêm nghị, buồn chán hỏi lại:

“Đồ của nhị thiếu gia đã thu dọn xong chưa?”

Hỏi cái không nên hỏi, Hạng Tường sắc mặt lạnh xuống, trợ lý vội vã cúi đầu,

“Tất cả đều đã đưa lên xe chở đi rồi.”

“Các cậu ở lại chỗ này, đừng bật đèn, không được để nó chạy, bắt được trực tiếp trói đem về, trông kỹ, chờ tôi về rồi xử lý.”

Nói xong, Hạng Tường từ chỗ cửa sổ sát đất xoay người, đôi chân dài chuẩn xác lách qua toàn bộ chướng ngại vật, sải bước đi ra khu nhà trọ.

Từ thang máy đường hoàng đi xuống bãi đỗ xe ngầm, Hạng Tường ngồi vào trong xe, ngón tay gõ theo tiết tấu lên tay lái, anh cọ cọ răng hàm, móc ra điện thoại.

“Tôi lập tức tới chỗ cậu, chuẩn bị cho tôi một người.”

Người đàn ông ở đầu kia điện thoại hừ cười một tiếng,

“Được, hôm nay muốn kiểu nào? Nam hay nữ?”

Hạng Tường nhấp miệng vài cái, như là đang nhớ lại cái gì, sau đó nhe răng cười nói:

“Phải cường tráng, cao tầm 1m8, cơ thể phải đẹp, tốt nhất là có vài vết sẹo, đúng rồi, JB phải lớn, PG phải cong.” (Vũ: dành cho những ai chưa biết – JB là cái ấy ấy của nam, PG là mông :))))) )

Người đàn ông bên kia điện thoại kinh ngạc thấp hô:

“Đệt, cậu chừng nào thì đổi khẩu vị nặng như vậy? Chỗ tôi không có lực sĩ Âu Mỹ, nhiều lắm là sáng sủa đẹp trai chút, lại còn sẹo, cậu bảo tôi đi tìm thổ phỉ làm trai bao chắc? Cậu nghĩ chỗ tôi là Lương Sơn Bạc hả!”

“Không phải lực sĩ, là loại luyện võ, cơ thể đều đặn, đường cong thắt lưng câu hồn.”

“Chỉ cần có thêm sẹo, là không có!”

Hạng Tường có chút không vui cọ răng nanh,

“Thật không có?”

“Chậc, tôi còn lừa cậu được sao? Thật không có! Thế nhưng tôi có thể tìm một tên hơi hoang dã cho cậu.”

Hạng Tường đắn đo một hồi, nói:

“Được, tôi đến sẽ gọi điện thoại cậu, cậu mang ra cho tôi xem thử, nếu thấy được, tôi trực tiếp mang đi.”

Cắt điện thoại, Hạng Tường cúi đầu liếc nhìn đũng quần nổi lên ngọn núi lớn, miệng khô lưỡi khô liếm liếm môi,

“Một thân dâm thịt. . .”

 

Chương 6: Mục tiêu.

Ngu Tư Ngôn lái xe đến chỗ cầu Quan Âm của Bắc Thành Thiên Nhai(*), tìm chỗ đỗ xe sang một bên, cậu nhìn một chút trên đường phố phồn hoa chói mắt.

(*) Bắc Thành Thiên Nhai: là chỉ loại hình một tổ hợp thành thị cỡ lớn ưu hóa cùng tồn tại trong một hệ thống của Trung Quốc (cụ thể trong truyện là tỉnh Trùng Khánh), tiếng anh: HOPSCA, tức là gồm: Hotel, Office, Park, Shopping Mail, Convention, Apartment.

“Đoạn Bối ở đâu?”

Quải Tử mở cửa xe, một bên xuống xe một bên gọi điện thoại, còn nói với Ngu Tư Ngôn:

“Anh cả, anh ở chỗ này chờ bọn em, hộ khách với Đoạn Bối đang ở khách sạn Tân Giang, em đi đón người tới đây.”

Lực chú ý của Ngu Tư Ngôn căn bản không ở chỗ Quải Tử, đôi mắt ưng sáng quắc nhìn chằm chằm tấm bảng hiệu nhỏ xa xa nói:

“Tôi đi đỗ xe, lát nữa gọi điện thoại cho tôi.”

Quải Tử nói vài câu vào điện thoại, gật đầu với Ngu Tư Ngôn, quay đầu đi.

Ngu Tư Ngôn dừng xe, sau đó chân dài bước xuống, thẳng đến chỗ tấm biển kia.

Bắc Thành Thiên Nhai 9h đêm chính là lúc rực rỡ ngất trời, các loại cửa hàng ăn vặt náo nhiệt mở ra, chung quanh các quán ăn kín người hết chỗ, trong khu thương mại chật ních người mua sắm, đàn ông đàn bà đi dạo phố, trên quảng trường cũng nhảy nhảy múa múa rất có khí thế, tiếng vang chạy đến 120 đê-xi-ben.

Ngu Tư Ngôn vóc người 1m8 cao ráo, ngực lớn vai rộng, mặc áo khoác thể thao còn có thể lộ rõ thân hình tam giác ngược tiêu chuẩn, ống tay áo thật dài che đi vết sẹo trên cánh tay, khuôn mặt tuấn tú không chút thay đổi, ở trên phố đi bộ thoáng cái hấp dẫn vô số ánh mắt.

Nhưng Ngu Tư Ngôn đối với những thứ này căn bản không để tâm, sóng mắt thu thủy của các mỹ nữ ngầm tặng đi đều bị kim chung tráo của cậu tự động bắn ngược lại.

Cậu hết rẽ lại quẹo, ba bước thành một bước đi xuống thang lầu, mục tiêu chỉ có một — đến chỗ kia thật nhanh.

. . .

Bạch Hiểu Hi bị Ngu Tư Ngôn bỏ lại trong quán lẩu, bên người đều là những ánh mắt chế ngạo đồng tình xem kịch vui, cô sao có thể ngồi lại nữa.

Khi trong lòng phụ nữ uất ức khó chịu, đều sẽ đồng nhất vận dụng một vũ khí bí mật, đó là bạn thân nhất!

Bạch Hiểu Hi ngồi tàu điện cao tốc đến chỗ cầu Quan Âm, dọc theo đường đi đều đang khóc lóc kể lể với Mạc Sơ Hạ qua điện thoại.

Hai người gặp nhau ở chỗ âm nhạc suối phun, Bạch Hiểu Hi lôi kéo tay Mạc Sơ Hạ ngồi ở trong vườn hoa giữa phố đi bộ công khai lên án đủ loại việc xấu của Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn đang bước gần tới chỗ hai người họ.

Mạc Sơ Hạ vỗ vỗ mu bàn tay Bạch Hiểu Hi, trộm cười nói:

“Còn khóc hả, cậu xem xem, ai tới kìa?”

Bạch Hiểu Hi giơ lên con mắt sưng đỏ, có chút kinh ngạc vui mừng, lại giả vờ vô tình nói:

“Anh ta đến liên quan gì tới mình.”

Mạc Sơ Hạ cười liếc trắng Bạch Hiểu Hi,

“Vừa vừa là đủ rồi, cậu cũng đâu phải không biết tính tên đàn ông nhà cậu, y như khúc gỗ, vốn không phải cậu nói thích hắn như vậy sao, hiện tại người đã theo tới tận đây, thấy tốt rồi thì mau thu đi, đừng làm ầm lên thật.”

Bạch Hiểu Hi yêu hận đan xem trừng mắt Ngu Tư Ngôn, không được tự nhiên lầm bầm nói:

“Ai nói gã là đàn ông của mình.”

Mạc Sơ Hạ cười cười, không nói.

Hai người lẳng lặng nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn đi tới.

. . .

Hạng Tường lái xe đến câu lạc bộ của Tiêu Vĩ, cỗ dục hỏa này hôm nay là nhất quyết dây dưa với anh! Mặc cho anh nén thế nào cũng không được, đây là lần chật vật nhất từ lần đầu anh phá thân gần 15 năm.

Máu nóng sôi trào trong huyết quản, trái tim mạnh mẽ hữu lực liên tục bơm máu, nước trên xe đều đã uống hết, nhưng anh như trước miệng khô lưỡi khô.

Dừng xe ở chỗ đèn xanh đèn đỏ, còn hơn 40 giây, anh phiền táo nhìn ra ngoài cửa sổ, lơ đãng thấy trong đình nghỉ chân khu phố đi bộ có bán đồ uống lạnh.

Rõ ràng bình thường ngay cả nước trà tam A phổ thông cũng xoi mói, rõ ràng lập tức có thể đến chỗ Tiêu Vĩ uống đủ loại giải khát, lại chẳng hiểu vì sao anh ma xui quỷ khiến đỗ xe vào bãi đỗ xe ngầm, chậm rì rì mua một cốc hồng trà lạnh, không coi ai ra gì vác theo quái vật lớn trong đũng quần, vừa uống vừa đi dạo bên cạnh vườn hoa rất ít người.

Hạng Tường cũng không hiểu bản thân nghĩ thế nào, cứ như là bị câu mất linh hồn nhỏ bé, từ bên cạnh vườn hoa bước vào trong.

Người ở trong vườn hoa hầu hết đều đã đứng lên, không còn mấy người rộn ràng nhốn nháo, Hạng Tường còn không quên mình hiện tại là trạng thái gì, gót chân rẽ sang, chuẩn bị quay trở lại.

Thân thể chuyển tới mặt bên, Hạng Tường dừng lại, một thân ảnh quen thuộc xông vào trong đường nhìn của anh.

Dưới biểu tình bình tĩnh giấu diếm hưng phấn, chàng trai cách một con đường cũng có thể khiến anh nổi lên thiên lôi địa hỏa, hiện tại chỉ cách anh mấy khóm cây.

Hạng Tường lặng yên không một tiếng động ẩn dấu trong bóng tối, chậm rãi đón nhận cảnh tượng vội vã của gã sẹo nhỏ, nhưng khi lách qua lùm cây gần nhất, anh phát hiện hai cô gái ánh mắt không đơn giản, cũng nhìn chằm chằm cùng một mục tiêu giống anh.

Lông mày nhếch lên độ cung hứng thú, Hạng Tường tìm một cái ghế trong góc tối, chậm rãi uống hồng trà lạnh của anh.

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. misscrazy308 says:

    Công biến thái quá má ơi :))))) cơ mà tui thích :v
    Haha cảm ơn chủ nhà đã edit, cmt cho chủ nhà vui ah 😄

Để lại bình luận

%d bloggers like this: