Trái chủ hãn phu – Chương 7+8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 7: dở hơi.

Ngu Tư Ngôn bước chân phấn chấn thẳng hướng về phía chảo nóng đang kêu ùng ục, trong ánh mắt chỉ có một xiên một xiên thịt viên cá viên, hoàn toàn không đem Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ gần trong gang tấc đặt vào mắt.

Rốt cục đi tới trước chảo nóng, Ngu Tư Ngôn khó có được có chút khẩn cấp,

“Vị cà-ri ngọt không cay, đưa tôi 6 xiên cuối cùng luôn đi.”

Người bán hàng bận tối mày tối mặt, quay đầu nhìn Ngu Tư Ngôn, cười khanh khách dùng 2 cái cốc giấy cho 6 xiên thịt viên vào,

“Chàng đẹp trai, có muốn thêm cái khác không, viên mực này ăn cũng ngon lắm, hay mua ít cá đậu phụ nhé?”

Tròng mắt Ngu Tư Ngôn đều dính lên 2 cái cốc trong tay người bán hàng,

“Không cần, lấy cái này thôi.”

“Chàng đẹp trai, mời đến chỗ quầy thu ngân tính tiền, tổng cộng là 21 khối.”

Ngu Tư Ngôn rẽ sang, bước nhanh đến quầy thu ngân, từ trong túi quần móc ra một nắm tiền đếm.

Mạc Sơ Hạ lấy khuỷu tay chọc chọc Bạch Hiểu Hi, liếc một ánh mắt.

“Cậu xem, không tệ nhé, khúc gỗ nhà cậu vẫn còn nhớ cậu thích ăn thịt viên xiên, người ta thành tâm đến xin lỗi, cậu mà còn làm dáng, đó chính là lên mặt, cậu biết không, No lên mặt No Die!”

Bạch Hiểu Hi nhìn Mạc Sơ Hạ, nhìn nhìn lại bóng lưng Ngu Tư Ngôn, cắn cắn môi, nhụt chí đứng lên, vung túi dây xích trong tay, lạch cạch kêu vài tiếng.

Ngu Tư Ngôn mỗi tay cầm một cái cốc, bên trong chật ních vị cà-ri ngọt không cay cậu yêu nhất, hương vị nồng đậm kích thích quai hàm cậu có chút chua, chảy nước miếng cực nhanh.

Cậu hiện tại duy nhất muốn làm chính là chạy vội quay về xe, sau đó độc hưởng thời gian hạnh phúc chỉ thuộc về cậu lúc này.

Hạng Tường ngồi trong chỗ tối vừa lúc từ mặt bên đem dáng dấp muốn ăn lại cố nhịn của Ngu Tư Ngôn nhìn rõ mồn một, không khỏi khóe miệng cong lên, người này thực thú vị.

Trong khóe mắt, hai cô gái đang ngồi kia đứng lên, thẳng tắp đi đến chỗ gã sẹo nhỏ.

Anh liếm liếm răng hàm sau, khí tức nghiêm nghị cả người đều bị tâm tình xem kịch lúc này tản sạch.

Ngu Tư Ngôn vừa quay người lại liền ngây ngẩn cả người, Bạch Hiểu Hi sao lại ở đây? Lại nhìn Bạch Hiểu Hi kéo Mạc Sơ Hạ, cậu ít nhiều cũng hiểu ra một chút.

Hai người vừa chia tay, khó tránh khỏi xấu hổ, mồm miệng thông minh cũng chưa chắc có thể ứng phó loại tràng diện xấu hổ này, càng đừng nói đến Ngu Tư Ngôn.

Bạch Hiểu Hi và Ngu Tư Ngôn chỉ cách nhau chưa tới 20 cm, anh nói anh ăn nói vụng về, vậy chí ít cũng động một chút chứ! Nhưng Ngu Tư Ngôn lại sững sờ một chút biểu thị cũng không có, cứ ngốc đứng như vậy, sắc mặt Bạch Hiểu Hi tức giận trông y như cái chảo nhuộm.

Ngu Tư Ngôn dáng người lớn như vậy, vẫn không nhúc nhích che ở trước quầy thu ngân, chọc cho các vị khách chờ thanh toán phía sau đều bất mãn.

Mạc Sơ Hạ đúng lúc kéo cánh tay Bạch Hiểu Hi một chút.

Bạch Hiểu Hi mím môi, cơ mặt buộc chặt thả lỏng xuống, dắt tay áo Ngu Tư Ngôn túm người sang một bên, Mạc Sơ Hạ thức thời chuồn ra thật xa.

Lúc này, sườn mặt của hai người vừa lúc hoàn hoàn toàn toàn bại lộ trước mắt Hạng Tường, mỗi một động tác một biểu tình đều dị thường rõ ràng.

Bạch Hiểu Hi chớp con mắt có chút sưng nói:

“Anh tới đây làm gì?”

Ngu Tư Ngôn dựa theo sự thực nói:

“Mua thịt viên xiên.”

Bạch Hiểu Hi tức giận trừng Ngu Tư Ngôn, vươn tay lấy đi một cốc thịt viên xiên trong tay Ngu Tư Ngôn,

“Thế nào, chia tay rồi còn muốn theo dõi em?”

Ngu Tư Ngôn con mắt đều trừng thẳng, y như bị Bạch Hiểu Hi bắt đi con trai ruột, có chút cứng ngắc nói:

“Anh không theo dõi em, anh đến đây bàn chuyện làm ăn với khách.”

Cậu chậm rãi vươn tay, cố gắng cầm lại cốc, nhưng động tác của Bạch Hiểu Hi nhanh hơn cậu, cô rút một xiên lên ăn, vừa ăn vừa nói:

“Thiết, vậy khách của anh đâu? !”

Ánh mắt Ngu Tư Ngôn lóe ra nhìn chằm chằm vào miệng Bạch Hiểu Hi, Bạch Hiểu Hi mỗi một lần nhai đều như cắn lên người cậu, thiếu một miếng chính là rớt một miếng thịt, thế nhưng cậu đâu thể cướp ăn với con gái, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn,

“Quải Tử đi đón người, anh chờ ở đây.”

Bạch Hiểu Hi ăn xong một xiên lại cầm lên một xiên, liếc Ngu Tư Ngôn,

“Thôi đi, mấy người bọn anh sao không chờ ở bãi đỗ xe, không chờ trong sân lớn, hết lần này tới lần khác lại chạy tới chờ trước mặt em!”

Ngu Tư Ngôn nhăn mày, vậy mới nói cậu không hiểu con gái! Đây là ý gì, ngại cậu xuất hiện trước mặt thấy phiền? Không muốn gặp thì trực tiếp coi như không thấy, vì sao phải kéo nhau sang một bên nói mấy câu này?

Thấy Ngu Tư Ngôn không nói lời nào, Bạch Hiểu Hi lại nghĩ: đàn ông mà, đều sĩ diện, cho anh ấy một bậc thang là được rồi.

Cô cong cong môi, có chút oán giận nói:

“Anh xem anh, lâu như vậy cũng không nhớ, em thích ăn viên cua cay, tôm cũng được, anh xem anh mua cái gì này, sai hết rồi!”

Kỳ thực trong lòng Ngu Tư Ngôn cũng không muốn chia tay với Bạch Hiểu Hi, Bạch Hiểu Hi mặc kệ là cá tính hay nhân phẩm, đều là loại hình cậu thích, cũng rất tốt với cậu, bình thường rất ít khi làm bộ làm tịch.

Nếu như đổi thành đàn ông bình thường vẫn còn ý muốn làm lành với bạn gái, phàm là gặp phải vận may thiên thời địa lợi nhân hoà, ông trời mở mắt như thế này, đều sẽ hết mức lợi dụng, biểu lộ thâm tình, nhất định sẽ khoe khoang tâng bốc một trận, đầy đủ biểu hiện bản thân tình sâu thắm thiết.

Nhưng Ngu Tư Ngôn là ai? Đó chính là cao thủ từng phút từng phút mở ra kim chung tráo, dù trên trời có rớt xuống cái bánh thì cũng bị cậu đánh văng đi mà thôi!

“Em hiểu lầm rồi, cái này là anh mua anh ăn, nếu em muốn ăn anh đi mua cái khác cho em.”

Cái miệng đang nhấm nuốt của Bạch Hiểu Hi bãi công, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn, qua hồi lâu, cô lớn tiếng khẳng định nói:

“Ngu Tư Ngôn, anh lừa ai, em ở chung với anh lâu như vậy, mỗi lần em mua viên xiên đâu có thấy anh ăn, cũng chưa từng thấy anh tự mua cho anh, anh là mua cho em!”

Con gái người ta đã nói ra lời mang theo mùi vị lừa mình dối người như vậy, lại nói người thông minh chút thì thôi, nhưng Ngu Tư Ngôn lại vô cùng tích cực,

“Đó là vì loại em mua anh không thích, hơn nữa anh đi cùng em, bình thường đều là em muốn vừa đi dạo vừa ăn, anh một thằng đàn ông, đâu thể vừa đi vừa ăn như con gái bọn em.”

Lời này thật sâu đả kích lòng tự trọng của Bạch Hiểu Hi, trong đầu cô lúc này chỉ còn bốn chữ — tự rước lấy nhục.

Bốn chữ to đùng hóa thành cái tát vô hình, hung hăng tát lên mặt cô, cô run run thanh âm hỏi:

“Em hỏi lại anh lần nữa, anh rốt cuộc có phải tới tìm em hay không?”

Cậu hỏi thẳng thắn như vậy, dù là Ngu Tư Ngôn cũng có thể nghe ra gì đó, trong khoảng thời gian ngắn cậu không biết nói cái gì cho phải, cậu biết nếu mình lại nói, Bạch Hiểu Hi khẳng định sẽ bị thương tổn, thế nhưng bảo cậu nói dối trong chuyện này, cậu lại không làm được.

Bạch Hiểu Hi đợi hồi lâu, Ngu Tư Ngôn một chữ cũng không nói, vô thanh thắng hữu thanh, trầm mặc lần này cũng đã nói rõ tất cả, mà không đành lòng trong trầm mặc của Ngu Tư Ngôn càng khiến Bạch Hiểu Hi khó có thể chấp nhận.

Bạch Hiểu Hi giống như tự ngược quát:

“Nói đi! Có cái gì nói cái đó, ăn ngay nói thật sẽ không mắng!”

Người chung quanh bắt đầu bắn ánh mắt tò mò sang bên này, Ngu Tư Ngôn do dự một hồi, thấy biểu tình Bạch Hiểu Hi lại muốn bão nổi không thể làm gì khác hơn là nói:

“Anh là tới gặp khách, Quải Tử đi đón người, anh chỉ tới mua ít thịt viên xiên ăn, vừa lúc gặp. . .”

Thấy con mắt Bạch Hiểu Hi phun hỏa, Ngu Tư Ngôn cuối cùng cũng không đem chữ “em” nhổ ra.

Bạch Hiểu Hi cúi đầu một hồi, tức giận đến hai vai run run, sau đó đột nhiên đem cái cốc trong tay nện lên người Ngu Tư Ngôn,

“Ngu Tư Ngôn, anh là đồ con rùa!”

Mắng xong xoay người bỏ chạy.

Ngu Tư Ngôn lần này tay đặc biệt nhanh, trong nháy mắt cái cốc nện lên người mình, cậu chuẩn xác mà đem xiên ngọt không cay còn lại trong cốc, hoàn hảo không tổn hao gì rút ra, cái cốc trống cùng với hai que trúc từ trên người cậu bắn xuống đất.

Cậu giương mắt nhìn bóng lưng Bạch Hiểu Hi cùng Mạc Sơ Hạ rất nhanh rời đi, nhíu mày, ánh mắt tối xuống.

Đứng hồi lâu, thẳng đến bóng hai người đều không thấy, Ngu Tư Ngôn mới đem ngọt không cay nhét lại vào trong cốc, xoay người nhặt cái cốc trống và 2 que trúc lên.

Trong giây lát, con ngươi u tối Ngu Tư Ngôn sáng lên, cậu cấp tốc thẳng đứng dậy, quay đầu nhìn sang bên cạnh, tối mịt, một người cũng không có.

Ngu Tư Ngôn nghi hoặc, vừa rồi rõ ràng cậu cảm giác được có người. . . Nhìn chằm chằm PG của cậu!

Cậu lách qua khóm cây, mở công năng đèn pin của điện thoại di động, ánh đèn sáng sủa loang loáng chiếu sáng một góc đen kịt.

Trên chiếc ghế đôi, chỉ có một cái cốc trống trơ trọi, đá lạnh trong cốc còn chưa tan hết, cậu tiến lên sờ sờ cái ghế, vẫn còn ấm.

Thế nhưng nhìn bốn phía chung quanh, một người khả nghi cũng không có. . .

Ngu Tư Ngôn đem cái cốc trống bóp vỡ, đá rơi khắp nơi.

Tính mi chạy nhanh!

Hạng Tường sầm mặt, quai hàm cắn chặt, mày kiếm đen đậm banh thẳng, mi cốt cao vót, môi mỏng mím chặt, bóng đêm càng làm nổi bật khí tức âm trầm của anh.

Bước chân dưới chân vừa trầm vừa ổn, nhưng gần như bước không thấy tiếng. Vóc dáng 1m96 y như tia chớp, nhanh chóng xuyên qua vườn hoa đi vào bãi đỗ xe ngầm.

Hạng Tường nhanh chóng ngồi vào trong xe, đóng cửa lại, cơ mặt buông lỏng, biểu tình lập tức giãn ra, anh ôm bụng cười to,

“Ha ha ha ha ha, cái gã dở hơi đó. . .”

 

Chương 8: dã thú.

Hạng Tường dừng ở nửa đường một chút, lúc đến chỗ Tiêu Vĩ cũng đã muộn, nhưng làm một nhân vật chưa từng đúng giờ xuất hiện tại điểm hẹn, Tiêu Vĩ một chút cũng không nghĩ tới Hạng Tường đến muộn là vì cái gì.

Thẳng đến mang theo người từ trên lầu đi xuống, cứ như vậy liếc mắt từ xa, Tiêu Vĩ liền nhìn ra Hạng Tường không thích hợp.

Hạng Tường nửa tựa nửa ngồi ở đầu xe, xuất thần nhìn đèn nê ông màu đỏ thẫm xa xa, khóe môi nhếch lên nụ cười như có như không, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay thon dài đều gần cháy hết, tàn thuốc lại không rơi xuống.

Trước khi đi tới trước mặt, Tiêu Vĩ vẫn cân nhắc có nên đánh thức cái người đang trúng tà kia không, Hạng Tường đã quay đầu lại hé ra khuôn mặt lãnh ngạnh, giống như nụ cười kia chỉ là ảo giác.

Tiêu Vĩ có chút suy nghĩ quan sát Hạng Tường, thờ ơ nói:

“Người mang tới cho cậu đây.”

Ném đầu thuốc lá trong tay, dùng ngón chân giẫm tắt, Hạng Tường một lời vô ích cũng không nói, mặc kệ ánh mắt Tiêu Vĩ ra sao, đường nhìn sắc bén liếc tới MB bên người Tiêu Vĩ (Vũ: MB = moneyboy = giai bao).

MB vai rộng ngực dày bị ánh mắt Hạng Tường nhìn đến lạnh lưng, trong lòng một trận run lên, nhưng dù sao cũng là người dưới tay Tiêu Vĩ, cố chống uy áp, đúng mực nói một câu:

“Chủ tịch Hạng.”

Hạng Tường nhìn người vô số, chỉ thoáng qua liền hiểu rõ.

Thân cao 1m87, cao hơn một chút, không có vết sẹo khiến người thích; cơ bắp trên người quá lớn, vừa nhìn đã biết là từ phòng tập gym luyện ra, thiếu vài phần dã tính so với nhóc sẹo nhỏ; da không phải màu vàng lúa mạch, có chút đen, không gợi cảm như sẹo nhỏ; JB xác thực lớn, thế nhưng túi túi phía dưới lại lỏng, không thể so với quả trứng xử nam căng tròn của sẹo nhỏ.

Cũng chỉ có PG đủ lớn, nhưng lại không cong bằng nhóc tức cười kia.

Tia sáng trong mắt Hạng Tường chợt lóe mà qua, anh liếc nhìn Tiêu Vĩ.

Tiêu Vĩ trực tiếp nói:

“Cậu còn xoi mói thì không có đâu!”

Hạng Tường liếc mắt tà tứ lên xuống trên người MB, nhạt nhẽo nói:

“Trừng mắt với tôi xem.”

MB sửng sốt, không phải kinh ngạc, yêu cầu lạ lùng hơn cậu cũng đã từng nghe qua, chỉ là bảo cậu trừng Hạng Tường. . . Cậu thật không làm được.

Chỉ vài giây yên lặng, Hạng Tường liền mất kiên nhẫn, anh bất ngờ ra tay véo trên người MB.

MB không thấy Hạng Tường ra tay lúc nào, chỉ cảm thấy trên cơ ngực như bị kìm sắt cắn xuống một miếng thịt, đau đến mở to hai mắt.

Hạng Tường chép miệng vài cái, giương cằm lên, ý bảo MB lên xe.

Nếu miễn cưỡng vừa ý, vậy không cần ở đây lâu, Hạng Tường mở cửa xe chỗ tay lái chuẩn bị rời đi.

Tiêu Vĩ lấy tay đẩy, đóng cửa lại, thân thể thuận thế tựa lên cửa xe, hứng thú nhướng mày,

“Cậu đây là trúng tà hay là bị thứ gì bẩn nhập thân vậy?”

Hai người một mặt lạnh đối với một mặt nóng cứ thế giằng co một hồi, Hạng Tường nghiêng người một lần nữa tựa lên đầu xe, châm một điếu thuốc đem 2 lần gặp Ngu Tư Ngôn nói ra.

Tiêu Vĩ nghe xong tấm tắc lấy làm kỳ, hứng thú vô cùng cảm thán nói:

“Thực sự là kỳ nhân, ruột đặc biệt thẳng! Tuổi gà hả.”

Hạng Tường khóe mắt híp ra một đường vân tà tứ, âm u nói:

“Ham muốn bát quái biến thái của cậu được lấp rồi thì mau tránh ra, tôi gấp.”

Tiêu Vĩ thoải mái cười nhạo, giơ lên nửa người trên,

“Tôi nói, cậu gấp như vậy sao không trực tiếp thượng cậu ta? Còn chạy tới chỗ tôi đòi người.”

Nghĩ đến Ngu Tư Ngôn, Hạng Tường lần đầu tiên ngừng động tác mở cửa.

“Người như thế giống như dã thú trên thảo nguyên, mẫn cảm, cơ trí, thật tình, muốn thu phục cậu ta phải bắt được trước rồi mới thuần hóa, thuần hóa liền có nghĩa là tốn sức lực, máu chảy thịt rơi, chỉ vì một tên đàn ông, tôi không có công sức ấy.”

Tiêu Vĩ ý vị mờ ám cười.

Hạng Tường ngừng trong chốc lát, cuối cùng liếm răng nanh nói đến trọng điểm.

“Hơn nữa, cậu ta là xử nam.”

Tiêu Vĩ dáng cười cứng lại.

“Cậu không lầm đấy chứ.”

Hạng Tường không lên tiếng, giương lên cằm, ý bảo Tiêu Vĩ tránh ra.

Lúc đó tuy rằng cách một con đường, nhưng xử nam tuyến bên trong cánh tay các đốt ngón tay của sẹo nhỏ anh vẫn thấy rất rõ ràng, bởi vì đường cong bắp thịt rõ rệt, xử nam tuyến càng sâu càng dễ thấy.

Tiêu Vĩ không nói thêm, tránh ra.

Anh tin vào con mắt của Hạng Tường, nếu là xử nam thì thật đúng là không thể đụng vào, một tên dã như thế, một khi thuần không được nhất định sẽ liều mạng một mất một còn, đến lúc đó sẽ không còn là chuyện nhỏ chảy tí máu mất tí thịt.

Nhìn đuôi xe Hạng Tường, Tiêu Vĩ trầm tư, luôn nghĩ có chỗ nào đó không đúng.

Đèn đuôi xe chợt lóe, con mắt Tiêu Vĩ đột nhiên sáng.

Anh đúng là bị Hạng Tường kéo nhảy hố! Đâu ai nói cứ phải thuần? ! Trực tiếp trói lại thao  không phải là xong việc sao, Hạng Tường muốn thượng ai đâu cần phải phiền phức như thế!

Tiêu Vĩ cong môi, dáng cười gian nịnh khiến người khác sởn tóc gáy.

Thú vị, chủ tịch Hạng cư nhiên nhẹ dạ!

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: