Trái chủ hãn phu – Chương 9+10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 9: làm ăn.

Ngu Tư Ngôn ngồi trở lại trong xe, nhìn cốc giấy trong tay xuất thần một hồi, xem như là thương tiếc cho ái tình vừa mới mất đi của mình một chút.

Người khác thương tiếc tình yêu chí ít mất một tháng, ba tháng, có thậm chí mất nhiều năm cũng không bước ra được, nhưng đó là người khác, người khác!

Ngu Tư Ngôn nhìn vào ngọt không cay mặc niệm chưa được 10 giây liền chảy nước miếng!

Giữ vững nguyên tắc ‘Bỏ qua sẽ không là tình yêu đích thực’, Ngu Tư Ngôn hào hiệp cầm lấy ngọt không cay cắn ăn.

Đang ăn vui vẻ, điện thoại di động vang lên, cậu nhận điện thoại hoàn chỉnh nói:

“Tôi đang ở chỗ bãi đỗ xe lộ thiên đầu đường phố đi bộ, số 3. . . Cái gì? ! Còn đang trong khách sạn?”

“Khách đâu? Khách sạn Tân Giang ở gần như thế, mấy người dù có là rùa thì cũng phải bò đến rồi chứ!”

Quải Tử nịnh nọt cười nói:

“Anh cả, anh cả, anh đừng kích động, hộ khách này là nữ, ở trong phòng trang điểm gần 1 tiếng rồi, bọn em thúc dục, thế nhưng không có biện pháp!”

Hơn nửa đêm còn trang điểm lộng lẫy như thế làm gì? !

Ngu Tư Ngôn chán ghét nhíu nhíu mày, trầm ngâm trong chốc lát.

“Như vậy, tôi đi gặp vị khách còn lại trước, sau đó quay lại, nếu như cô ta còn chưa dày vò xong, cứ nói với cô ta, đơn hàng lần này chúng ta không nhận nữa.”

Quải Tử nói:

“Được, anh cả anh thấy quyển sổ da màu nâu trên chỗ phó lái không?” Chờ Ngu Tư Ngôn xác định xong, Quải Tử lại nói:

“Anh mở ra, trên đó có dán một tờ giấy nhớ, mặt trên viết thời gian địa điểm hẹn với khách, còn có số điện thoại của khách.”

Ngu Tư Ngôn một bên tiếp tục ăn viên xiên, một bên mở sổ, nhìn một chút: 10h, trạm xe lửa? !

Treo điện thoại, cậu cầm lấy xiên thịt viên cuối cùng, thoáng cái đem mấy viên tống hết vào miệng, trạm xe lửa? Nửa đêm nửa hôm, chuẩn bị đi đâu sao.

15 phút sau, Ngu Tư Ngôn dừng xe ở chỗ cửa nhà ga, gọi vào số điện thoại của hộ khách.

Không tới một hồi, một người đàn ông trung niên vác theo một cái túi lớn trèo lên xe Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn từ trong gương chiếu hậu đánh giá người này, ánh mắt đen láy ở trong gương lóe ra u quang.

Người này ngồi rất e dè, có chút khẩn trương nhìn một chút cấu tạo trong xe Ngu Tư Ngôn, PG đặt trên đệm da chỉ ngồi có chút xíu, mỗi một động tác, biểu tình đều lộ ra câu nệ.

Ngắn ngủi 10 giây, Ngu Tư Ngôn trong lòng hiểu rõ, cậu từ trong túi quần thể thao móc chai nước ngọt mang từ quán lẩu ra, đưa ra sau,

“Đừng khẩn trương, uống miếng nước, chúng ta có thể từ từ nói chuyện.”

“Không, không cần, tôi vừa uống rồi, cảm ơn.”

Người này chỉ có thể nhìn đến cái gáy bốc lên khí lạnh của Ngu Tư Ngôn, nhưng có lạnh lùng nghiêm nghị đến mấy, cường tráng đến mấy, nhìn vào cũng chỉ là một thằng nhóc hơn 20 tuổi, không phải ông chủ nha!

“Này cậu, ngày hôm trước tôi tới công ty các cậu, các cậu không phải nói mỗi một đơn hàng đều là ông chủ tự mình đến bàn sao? Sao hôm nay. . . Ông chủ có việc hả?”

Ngu Tư Ngôn bỏ tay xuống, quay người, đường viền khuôn mặt trong tuấn dật mang theo huyết khí từ giữa chỗ hai người ngồi lộ ra, mỗi một đường cong đều tản ra băng hàn nồng đậm,

“Tôi chính là ông chủ, chúng ta bắt đầu đi.”

Người đàn ông khiếp sợ đến rụt cổ, này cũng quá trẻ nha! Nhưng ánh mắt không mang theo bất luận cảm tình gì của Ngu Tư Ngôn, lại khiến ông hoàn toàn tin phục.

“Cái kia, chính là. . . Tôi. . .”

Ngu Tư Ngôn điều chỉnh biểu tình một chút, nỗ lực bỏ đi một ít nghiêm nghị, cậu ho nhẹ một tiếng,

“Đều nói rồi, không cần khẩn trương, ông là hộ khách của tôi, tôi chỉ là người thu tiền giúp ông làm việc, cứ đặt túi xuống, không thấy nặng sao.”

Người đàn ông kia có chút do dự, cái túi vải bố chỉ hơn 10 khối của ông có khóa lớn, lỡ kéo rách cái đệm da ghế thành cái lỗ, ông thực là đền không nổi.

Ngu Tư Ngôn liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư ông ta,

“Xe của tôi, tôi để ông đặt túi, ông còn lo lắng cái gì, ông cứ đeo cái thứ lớn như vậy, chúng ta bàn chuyện thế nào? !”

Người đàn ông kia vẫn có chút lo lắng, nhưng liếc đến khuôn mặt không nhịn được của Ngu Tư Ngôn, ông mau chóng bỏ túi xuống.

Trên lưng nhẹ đi, ông cảm giác hô hấp cũng thoải mái hơn.

 

Chương 10: Quân Hào.

Chân mày Ngu Tư Ngôn nhu hòa trong chớp mắt, nháy mắt một cái lại biến mất không thấy đâu.

“Tôi đã xem tư liệu của ông, ông chủ Vương Tiếu của ‘Công ty trách nhiệm hữu hạn vật liệu xây dựng ngọc thạch Tiếu Môn Trùng Khánh’ nợ ông 138 nghìn đúng không?”

Người đàn ông liên tục gật đầu,

“Là như vậy, ông chủ Vương năm ngoái vừa đến chỗ tôi mua một cái máy cắt đá bằng kim loại, vốn phải trả tiền cho tôi vào 4 tháng trước, bởi vì tôi với ông ta hợp tác cũng đã lâu, vậy nên cũng cố thư thả cho người ta, không giục ông ấy, nhưng lần này đã qua kỳ hạn 2 tháng lại không thấy người đâu, tôi chỉ đành thúc dục một chút, không nghĩ tới gọi điện thoại đến mới biết, ông chủ Vương vừa qua năm mới đã bị tai nạn xe cộ chết, ông ta vừa chết chưa tới một tuần thì vợ ông ta đã bán công ty cho người khác, tôi lăn qua lăn lại đã một tháng, đi đi lại lại cả 2 bên nhưng đều không đòi được tiền.”

Ngu Tư Ngôn gật đầu, cơ bản đã biết là chuyện gì xảy ra,

“Trước đó tôi phải nói, chuyện này chỉ có lời nói một phía của ông không tính, tôi còn phải phái người đi thăm dò, một ngày nếu tra ra trong lời nói của ông có giả dối, thì dù ông có chạy tới chân trời góc biển tôi cũng tìm được.”

Người đàn ông ngẩng đầu liều mạng phe phẩy tay,

“Sao, sao có thể, người giới thiệu tôi tới cũng đã nói qua quy củ của các cậu, tôi thật không nói láo, một chữ cũng không có.”

Ngu Tư Ngôn hời hợt nói:

“Tôi biết, ông là người thành thật, chẳng qua là lời nên nói tôi vẫn phải nói.”

Rõ ràng chỉ là người mới 20 tuổi, nhưng khí thế lại như mãnh hổ áp đỉnh, người đàn ông thở gấp vài cái,

“Vậy. . . Cậu có nhận không?”

“Nhận, không nhận tôi đã không nói lời này.” Ngu Tư Ngôn thói quen sờ sờ túi, móc ra một bao Đại Tiền Môn, không để ý rút ra một điếu, hỏi một câu:

“Hút một điếu chứ?”

Người đàn ông lắc đầu, “Không cần, cảm ơn.”

Suy nghĩ: cái này hút còn không ngon bằng cái của mình, kẻ có tiền hiện tại yêu thích thật quái!

Ngu Tư Ngôn nói thẳng,

“Chờ tin tức kiểm tra đối chiếu sự thật xong, người của tôi sẽ liên lạc báo cho ông tới công ty ký hợp đồng.”

Người đàn ông có chút lờ mờ,

“Đi đòi nợ còn ký hợp đồng? !”

Ngu Tư Ngôn liếc nhìn ông ta,

“Vì sao không ký, công ty là hợp pháp, luật sư cũng có, mỗi một đơn hàng đều có bằng chứng, dựa theo tiêu chuẩn của công ty mà thu phí.”

Người đàn ông kia trầm ngâm trong chốc lát, có chút khó mở miệng hỏi:

“Vậy lỡ các cậu đòi nợ gây thương tích gì đó cho người khác, có phải tôi cũng có trách nhiệm liên đới không?”

Ngu Tư Ngôn gẩy gẩy điếu thuốc, thích thú cười,

“Gây thương tích, ông là người thuê, khẳng định có trách nhiệm pháp luật.”

Người đàn ông mở to hai mắt nhìn, cái cổ cứng đơ.

Ngu Tư Ngôn buồn cười liếc nhìn ông ta, đem tàn thuốc gạt vào gạt tàn,

“Thế nhưng, công ty tôi mở 7 năm, chưa từng có một thủ hạ hoặc hộ khách nào phải vào cục cảnh sát, ngay cả hỏi cũng chưa từng có.”

Người đàn ông kia dè dặt hỏi:

“Cậu là. . . Có quan hệ?”

Trong dáng cười của Ngu Tư Ngôn mang theo một chút tự hào,

“Có quan hệ đều đã xóa sạch từ lúc đả hắc(*) rồi, tôi không có quan hệ gì cả, cũng không có thế lực hậu trường gì, tôi chỉ có một đám anh em vào sinh ra tử cùng với một luật sư đỉnh cấp!”

(*) đả hắc: ý nói đả kích mafia và tệ nạn hủ bại vào năm 2007. Theo như Vũ tìm hiểu, Trùng Khánh vẫn luôn là khu hoạt động trung tâm của giới maifia, gangster Trung Quốc, vậy nên vào tháng 11 năm 2007 thị ủy bí thư Bạc Hi Lai của Trùng Khánh đã đem “Đả hắc trừ ác” làm nhiệm vụ hàng đầu, từ ngoại bộ điều đến lực lượng đội đả kích mafia và tệ nạn hủ bại.

Người đàn ông kinh ngạc nhìn Ngu Tư Ngôn, nửa ngày cũng không nói một lời.

Ngu Tư Ngôn hút hết một điếu thuốc, thẳng thắn nói:

“Công ty này của tôi ở trong giới, được người khác cho một danh hiệu vàng — không sai sót! Dù sao còn một hai ngày nữa mới ký hợp đồng, ông có thể suy nghĩ thật kỹ.”

Người đàn ông có chút nóng nảy,

“Thế nhưng tôi phải đi ngay, biết tôi không nhận được tiền, mẹ tôi vừa sốt ruột liền ngã bệnh, tôi phải quay về thăm bà ấy, dù thế nào cũng phải mất bảy tám ngày mới về.”

Ngu Tư Ngôn gật đầu,

“Vậy chờ ông trở về rồi nói sau.”

“Cái này. . .”

Nói đến đây, Ngu Tư Ngôn dừng một chút,

“Chờ đến lúc ông ký hợp đồng sẽ bàn lại vấn đề chi phí, cái này tôi không quản, chuyện tiền nong là do luật sư công ty quản.”

. . .

Tiễn bước người đàn ông trung niên, Ngu Tư Ngôn móc ra điện thoại,

“Cáo già, ngày hôm trước thu được 138 nghìn kia, đi tra xem.”

Đầu bên kia truyền đến thanh âm trong trẻo nhu hòa, lại mang theo một cỗ du dương sâu không lường được,

“Nghe giọng điệu này của cậu, lại nhẹ dạ rồi phải không, ôi, cái công ty này thật không biết khi nào thì sập nhỉ, ông chủ nhìn thấy một người mặc rách chút đã muốn miễn chi phí, hôm nào có người khỏa thân chạy tới, ngài có phải sẽ tặng tiền cho người ta luôn không? ! Ai, cuộc đời này đúng không có cách nào an tâm mà sống, tôi vẫn nên suy nghĩ đường lui thì hơn, giết lợn còn ổn định hơn cái nghề này. . .”

Ngu Tư Ngôn cau mày nói:

“Được rồi, tôi nói con cáo già không có nhân tính nhà anh có thể bình thường một chút hay không, cả ngày vừa nói đến tiền liền chua mãi không dứt, tôi đây không phải đã nhịn xuống rồi sao, hơn nữa, công ty hiện tại thu tiền gì gì đó đều là anh quản, tôi nói không thu tiền, có cái rắm dùng!”

Thanh âm đối diện vẫn vậy, vừa nhẹ vừa mềm, còn kéo dài thật dài,

“Ai ôi ôi, nghe ngài nói kìa, ngài đánh rắm một cái còn to hơn tôi cầm loa phát thanh hô hào, tôi nói một câu có thể có bao nhiêu tác dụng? Ngài hét một tiếng, cả đám đàn ông trong công ty đều có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh kháng nghị thị uy với tôi, đến lúc đó tôi có muốn nhét tiền vào tay bọn họ bọn họ cũng chẳng thèm!”

Ngu Tư Ngôn chua đến rớt răng,

“Được được được, ông đây mặc kệ, chuyện này giao cho anh làm.”

“Đây chính là cậu nói đấy nhé!”

Ngu Tư Ngôn buồn nôn nổi da gà đầy tay,

“Được rồi, đừng nhiều lời vô ích, mau đi tra!”

Nói xong mau chóng treo điện thoại, một giây cũng không kéo dài.

Nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đen thui, Ngu Tư Ngôn thở ra một hơi, chẳng lẽ là vì mùa xuân tới, cái tên này gần đây càng lúc càng xảo quyệt.

Đang buồn bực, điện thoại đột nhiên lại sáng, số tập kết ‘Tút tút tút’ vang lên, cậu nhận điện thoại, có chút không nhịn được,

“Người đâu? Hiện tại hẳn là trang điểm xong rồi chứ!”

Quải Tử cười lấy lòng,

“Anh cả, đừng nóng giận, người đến rồi, mới ra khách sạn Tân Giang, cô ta nói đi quán cà phê Tả Ngạn bàn chuyện.”

Ngu Tư Ngôn sắc mặt tối sầm,

“Bàn loại chuyện này đi quán cà phê? ! Mẹ nó đầu cô ta là óc gà hả, dung lượng não chỉ to bằng đầu ngón tay, nói cho cô ta, lên xe bàn, không bàn thì dẹp.”

Đối diện không có âm thanh, một lát sau, thanh âm Quải Tử một lần nữa vang lên,

“Anh cả, cô ta nói lên xe bàn cũng được, chỉ là cô ta đi giày cao gót cao 13 phân, không đi xa được, bọn em hiện tại ở gần chỗ Quân Hào.”

“Mấy người chờ tôi 20 phút.”

Ngu Tư Ngôn tức giận treo điện thoại, chậc, cô ả kia chỉ cao 1m4 thôi hả, nửa đêm nửa hôm còn đi giày cao như vậy!

Nhấc phanh tay, đẩy lên, dưới chân giẫm xuống, thân xe khổng lồ linh hoạt chen vào dòng xe.

. . .

Hạng Tường một đường không nói gì, ánh mắt vẫn thâm thúy nhìn phía trước, khóe môi nhếch lên nụ cười như có như không, đột nhiên lạnh lẽo hỏi:

“Đặt phòng ở đâu rồi?”

Áp suất thấp trong xe bị đè xuống khiến MB có chút khó thở, Hạng Tường đột nhiên mở miệng càng khiến cậu căng thẳng,

“Là, là ở. . . Khách sạn Quân Hào.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. ngontinh15 says:

    truyện rất hay chủ nhà cố lên nha, mình sẽ thường xuyên theo dõi :))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: