Trái chủ hãn phu – Chương 11+12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ.

Chương 11: đi khách sạn.

Vận khí của Ngu Tư Ngôn vô cùng tốt, bình thường vào cuối tuần, đường phố Bắc Tân vẫn luôn tắc nghẽn y như bị táo bón, nhưng dọc theo đường đi cậu vẫn đi thông suốt, nhìn đường xe đối diện chen chúc, trái tim bị vặn ngược cả tối của cậu, rốt cục có chút dễ chịu.

Lúc gần đến chỗ rẽ đầu đường cậu lại gọi một cú điện thoại.

“Quải Tử, mấy người rốt cuộc là ở hộp đêm Quân Hào hay là ở khách sạn Quân Hào đằng sau?”

“Ở gần hộp đêm!”

Treo điện thoại chưa tới 2 phút, Ngu Tư Ngôn liền thấy Quải Tử và Đoạn Bối đứng ở ven đường, ngoại trừ hai người bọn họ, ngay cả một cái linh hồn nhỏ bé cũng không có.

Một cỗ lửa nóng phừng phừng bốc lên, tâm tình vừa mới tốt lên một chút lại bị hủy không còn một mảnh..

Tiếng xe phanh gấp bén nhọn vang lên xé rách đêm tối, săm lốp xe ma sát mặt đường phát ra tia lửa, toàn bộ đều đầy đủ biểu hiện tâm tình nóng nảy lúc này của chủ xe.

Đoạn Bối vẻ mặt cứng ngắc, đơn hàng này là do hắn kéo đến, lại không ngờ cô ả lôi thôi như vậy, khắp nơi chọc trúng điểm mấu chốt của anh cả nhà mình.

Ngu Tư Ngôn chui ra xe, hai tròng mắt tối om ứa ra u quang, quả thực là hóa thân của Thần Chung Quỳ!

Cửa xe đóng lại, “Ầm” một tiếng.

Quải Tử và Đoạn Bối song song chấn lui một bước.

Ngu Tư Ngôn từ trong kẽ răng nghiến ra một câu, chỉ hai chữ:

“Người đâu? !”

Quải Tử biết Ngu Tư Ngôn hôm nay tâm tình không tốt, không tức giận hắn còn có thể qua quýt một chút, nhưng lúc này là giận thật, làm việc không tốt chắc chắn sẽ bị ăn đấm, vậy nên, hắn cũng không dám đáp lại.

Đoạn Bối cho Quải Tử một ánh mắt, cậu nói!

Quải Tử liếc mắt lại Đoạn Bối, đây là chuyện cậu mời tới, tự nói!

Hai người chọi mắt tại chỗ, Ngu Tư Ngôn từng bước từng bước đến gần, cái bóng càng ngày càng lớn, chậm rãi đem hai người bao phủ trong bóng mờ,

“Người – đâu!”

Âm thanh này khiến người ta sởn hết tóc gáy, Đoạn Bối y như đọc sách một lời nói hết ra,

“Hộ khách nói cô ta đứng buồn chán chân lại đau, vậy nên đã vào hộp đêm ngồi trò chuyện một chút, bảo bọn em chờ ở đây, anh đến thì gọi cho cô ta.”

Phía sau răng hàm ken két kêu lên, hít sâu một hơi, Ngu Tư Ngôn bình tĩnh, điều chỉnh một hồi, bình thản nói một câu, như trước chỉ có 2 chữ:

“Gọi tới.”

Đoạn Bối thở phào nhẹ nhõm, cầm điện thoại đi đến một bên.

Quải Tử từ trong túi móc ra thuốc lá đưa cho Ngu Tư Ngôn, thử hỏi:

“Anh cả, hôm nay không phải cùng chị dâu đi ra ngoài ăn sao? Sao tâm tình lại kém như thế?”

Ngu Tư Ngôn dừng một hồi, ngậm điếu thuốc nâng cằm lên, ý bảo Quải Tử châm thuốc.

Châm thuốc xong, cậu hít sâu một ngụm, thở ra một vòng khói,

“Không có chị dâu, chia tay rồi.”

Quải Tử trừng lớn mắt, sau đó có chút hiểu rõ, biểu tình có chút tiếc hận, cũng không biết nên nói cái gì, chỉ là vỗ vỗ vai Ngu Tư Ngôn, tự thân cũng châm một điếu, đứng bên cạnh Ngu Tư Ngôn, an tĩnh cùng hút thuốc với cậu.

Đoạn Bối sợ cô ả kia lại giở trò gì đó, thẳng thắn trực tiếp đi vào hộp đêm kéo người ra.

Xa xa, Ngu Tư Ngôn liền nghe thấy tiếng giày cao gót cộp cộp.

Quay đầu nhìn, quả nhiên là một cô nàng quần áo bại lộ, trang điểm xinh đẹp, đầu ngón tay dưới ánh đèn đường cũng thấy phát sáng, một thân quần áo kia, bỏ qua đồ trang sức phỏng chừng cũng phải tới 200 nghìn, thế nhưng hàng hiệu chỉ có thể mang đến vẻ xa hoa, không thể xóa đi vẻ thô tục, dù có lãng phí thêm tiền cũng là vô dụng.

Gió sông đem mùi nước hoa nồng nặc của cô ả thổi tới, Ngu Tư Ngôn trong lòng tính toán, ném một ánh mắt cho Quải Tử, còn mình thì bước lên xe, đem cửa sổ xe toàn bộ đóng lại.

Cô ả vừa đến, Quải Tử liền nói thẳng:

“Cô Đường, ông chủ tôi nói, đơn hàng của cô chúng tôi nhận!”

“Cái gì? Nhận rồi? Vậy các anh còn kéo qua kéo lại làm gì? Giỡn chơi à!”

Trên khuôn mặt Quải Tử treo đầy nụ cười giả dối, căn bản không đáp lại,

“Cô Đường, về ủy thác của cô, công ty cần thời gian hai ngày để điều tra, nếu như là thật, sẽ báo với cô trực tiếp đến công ty ký hợp đồng.”

Dáng cười của Quải Tử có chút âm trầm, lại nghĩ dám đi đòi nợ cũng không phải là người bình thường, cô ả cũng không dám không cho mặt mũi,

“Được rồi, còn có việc gì không?”

Quải Tử chủ động nói:

“Về vấn đề thu phí, tôi phải nói rõ với cô một chút, khoản kinh phí cô ủy thác là 1 triệu rưỡi, dựa theo tiêu chuẩn thu phí của công ty, lúc ký hợp đồng cô phải dự chi 100 nghìn tiền đi lại, chúng tôi sẽ liệt ra toàn bộ chi phí liên quan, thừa sẽ trả thiếu phải thêm, theo sổ ngạch của cô, phải dựa theo 30% khoản kinh phí đòi nợ của cô để thu phí, cũng chính là 450 nghìn.”

“Nhiều như vậy!”

Ngu Tư Ngôn ngồi trong xe nhìn biểu tình của Quải Tử và cô ả cơ bản cũng biết nội dung cuộc nói chuyện, thấy cô ả gào to, cậu nhấn còi.

Tiếng còi vừa vang lên, Quải Tử dáng cười càng lớn, đôi mắt nhỏ đều híp thành một khe hở,

“Cô Đường, nghề nào quy củ nấy, đây là giá thị trường, không thể phá, cô cứ suy nghĩ cho kỹ, ngày hôm nay chỉ nói tới đây, chúng tôi đi trước.”

Không phân trần, Quải Tử và Đoạn Bối bật người lên xe, đóng cửa lại, đèn xe đột nhiên sáng, động cơ nổ vang.

Cô ả cũng không phải kẻ ngu, rõ ràng người ngồi trong xe mới là chính chủ.

Cô ả xuyên qua thủy tinh chắn gió liếc trộm vào bên trong, thế nhưng trong xe quá tối, chỉ thấy được vài bóng người.

Mắt nhìn chỗ ngồi một tấc ở đầu xe, cô ả tròng mắt xoay tròn, nhanh chân chạy đến chỗ phó lái gõ gõ thủy tinh.

Ngu Tư Ngôn không nhịn được liếc liếc mắt, không có động tác.

Đoạn Bối vội vàng ấn cửa sổ xuống:

“Cô Đường, còn có chuyện gì không?”

Cô ả cười đến ngọt ngào,

“Tôi vừa vặn muốn về khách sạn, các anh có thể tiện đường đưa tôi đi một đoạn không?”

Trang điểm 80 phút, đi ra ngăn nắp lượng lệ quyến rũ 18 phút, lúc này lại đòi về, nằm mơ!

Ngu Tư Ngôn hé miệng nói: “Không tiện đường.”

Nhưng Quải Tử bật người tiến đến bên tai cậu đè thấp thanh âm nói:

“Anh cả, đây chính là 450 nghìn đó, nếu như đánh mất, luật sư Lữ sẽ cằn nhằn một tháng!”

Trong bóng tối sắc mặt cứng đờ, Ngu Tư Ngôn phun ra một hơi chán ghét, ngày hôm nay thật mẹ nó đủ lắm rồi!

Mở khóa xe, cô ả cười tủm tỉm ngồi lên, quay đầu liền thấy sườn mặt của Ngu Tư Ngôn, đệt, thật mẹ nó đẹp trai!

Nhưng đẹp trai cũng không thể làm cơm ăn, cô ả lập tức đem đường nhìn quét đến ghế sau, phát hiện phía sau ngoại trừ hai người vừa rồi thì không còn ai, tròng mắt xác định, lẽ nào chàng đẹp trai này là ông chủ?

“Chàng đẹp trai? Chẳng lẽ. . . Anh là ông chủ?”

Cả xe im lặng, Ngu Tư Ngôn không lên tiếng, 2 người phía sau lại càng không dám lên tiếng.

Đầu óc của cô ả không ngu ngốc, nhìn tư thế này là khẳng định!

Cô ả nhích lại gần bên người Ngu Tư Ngôn, cánh tay trần trụi dán lên áo khoác thể thao của Ngu Tư Ngôn.

“Chàng đẹp trai, tôi cũng không giàu có, 1 triệu rưỡi này là toàn bộ gia sản của tôi rồi, các anh vừa thu phí đã 550 nghìn, có thể giảm một ít cho tôi không?”

Vẫn là một mảnh im lặng, thế nhưng Ngu Tư Ngôn trái lại đem toàn bộ cửa sổ xe đều mở.

Cô ả có chút xấu hổ, lại không biết Ngu Tư Ngôn rốt cuộc là có ý gì, không thể làm gì khác hơn là kiên trì nói tiếp:

“Nếu không, lát nữa chúng ta trở về khách sạn tâm sự.”

Nói xong còn nháy mắt với Ngu Tư Ngôn.

Bầu không khí trong xe thoáng cái quỷ dị lên, chỗ phó lái nóng bỏng, chỗ tay lái lạnh lẽo.

Ngu Tư Ngôn rốt cục mở miệng.

“Khách sạn ở đâu?”

Cô ả vui sướng, nếu có thể ngủ một lần mà bớt được trăm nghìn thì đúng là đáng giá, hơn nữa, lên giường với trai đẹp thế này, cô hoàn toàn là lãi điên rồi!

 

Chương 12: đụng phải

“Hiểu Hi, Bạch Hiểu Hi! Cậu đủ chưa, đừng uống nữa!” Mạc Sơ Hạ đoạt lấy ly rượu trong tay Bạch Hiểu Hi.

Bạch Hiểu Hi lắc đầu phẩy não, ánh mắt mờ ảo, mềm nhũn vươn cánh tay trắng nõn với lấy ly rượu trong tay Mạc Sơ Hạ, uốn lưỡi ồn ào:

“Cậu đưa tôi. . . Đưa tôi. . .”

Mạc Sơ Hạ nhăn chặt lông mày, tròng mắt xoay tròn nhìn một vòng chung quanh, đề phòng dã thú bốn phía ném tới u quang,

“Được rồi, đã trễ thế này, chúng ta nên về thôi!”

“Tôi không đi! Không về. . . Tôi còn, còn muốn. . . Uống, uống. . .” Bạch Hiểu Hi không nghe không buông tha mượn rượu làm càn.

Một người đàn ông lộ vẻ cười gian đến gần chỗ hai người, Mạc Sơ Hạ cầm ly hất rượu xuống đất, lớn tiếng nói:

“Trở về! Cậu muốn uống, chúng ta đi mua chút rượu, về tôi uống với cậu!”

Bạch Hiểu Hi chỉ nghe được câu cuối, đã có rượu uống, vậy đi, chỗ nào có rượu đi chỗ ấy!

Mạc Sơ Hạ nhìn thân thể đơn bạc, vừa trắng vừa tinh tế, bộ dạng yếu đuối, sức lực lại không nhỏ, khoác cánh tay Bạch Hiểu Hi nâng người lên.

Mới vừa đi được vài bước, gã đàn ông kia đã bước tới chắn trước người Mạc Sơ Hạ, vẻ mặt chân thành, nghiêng mặt nhìn Bạch Hiểu Hi uống say một chút, còn rất lo lắng,

“Làm sao vậy? Uống say phải không, nếu không tôi giúp cô đỡ cô ấy ra ngoài đi.”

Mạc Sơ Hạ nghiêng người tránh ra, móng vuốt sói nhào vào khoảng không,

“Không cần, chúng tôi tự đi được.”

Gã kia dối trá cười cười,

“Tôi chỉ muốn giúp cô mà thôi, cô đừng hiểu lầm, cô xem cô gầy như vậy, nào nâng được một người uống say!”

Nói, móng vuốt lại vươn tới chỗ Bạch Hiểu Hi mơ mơ màng màng.

Mạc Sơ Hạ vỗ bay bàn tay hắn ta, đứng ra che ở trước người Bạch Hiểu Hi, lớn tiếng chất vấn nói:

“Anh muốn làm gì? !”

Một tiếng này đem ánh mắt chu vi đều hấp dẫn tới đây.

Đều là người bình thường ra chơi, ai lại không biết tâm tư của mấy gã như thế này, đều ném tới đủ loại ánh mắt, trêu tức, hèn mọn, hứng thú, xem kịch vui.

Gã kia nhất thời xấu hổ, lại cảm thấy mất mặt, mặt nạ giả nhân giả nghĩa trong nháy mắt xé rách, lộ ra nguyên hình hung ác độc địa.

“Cô này cũng quá ngang ngược rồi đấy, tôi chỉ thuần túy tới đây giúp một tay, cô không nói một câu cảm ơn thì thôi, rống cái gì mà rống!”

Mạc Sơ Hạ không phải cô nàng ngu ngốc chỉ biết lên mặt, làm thế nào là có lợi nhất, cô nắm rất chuẩn,

“Vậy cảm ơn anh, chúng tôi không cần, phiền anh tránh ra một chút.”

Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, vừa rồi bản thân lại nói hạ xuống, gã kia dù không cam lòng cũng không tiện dây dưa thêm, không thể làm gì khác hơn là tránh ra.

Nhưng hết lần này tới lần khác đúng lúc này, Bạch Hiểu Hi uống say không biết nghĩ cái gì, đẩy ra Mạc Sơ Hạ che ở trước mặt cô, nửa người trên toàn bộ gục trong lòng gã kia, ngẩng đầu lên, cười ha hả nói:

“Ôi, chàng đẹp trai. . . Ha ha. . . Uống rượu với tôi đi. . . Hôm, hôm nay là sinh nhật tôi. . .”

Gã kia giật mình, lập tức phản ứng tới, một tay ôm lấy vai Bạch Hiểu Hi, khiêu khích nhìn Mạc Sơ Hạ,

“Đây là tự cô ta nhào tới đấy nhé!”

Cái này lại gây thêm chuyện! Mạc Sơ Hạ trừng lớn mắt, vừa tức vừa giận,

“Bạch Hiểu Hi!”

Cô dùng sức kéo lại Bạch Hiểu Hi, bước nhanh lôi người ra ngoài, vừa đi vừa nói:

“Xin lỗi, cô ấy uống say rồi.”

Nhưng muốn rời khỏi nơi thị phi này, nhất định phải có Bạch Hiểu Hi phối hợp, nếu không chỉ có thể là Mạc Sơ Hạ một mình tình nguyện!

Bạch Hiểu Hi là triệt để nổi lên rượu điên, cô giãy mở tay Mạc Sơ Hạ, quay người kéo gã kia,

“Không. . . Tôi muốn uống rượu. . .”

Mạc Sơ Hạ có chút nóng nảy, kéo móng vuốt của Bạch Hiểu Hi đang túm lấy quần áo của gã kia,

“Về tôi uống với cậu!”

“Không muốn, tôi muốn trai đẹp. . . Đẹp trai uống với tôi. . .”

Bạch Hiểu Hi hai mắt hỗn độn, thân thể mềm nhũn, trong tay vẫn gắt gao nắm lấy quần áo gã kia, không chịu buông tay.

Gã kia giả vờ bị kéo cúi thấp người, không thể không ôm Bạch Hiểu Hi đang trượt xuống dưới, còn rất khó xử nói một câu:

“Tôi nói, nếu là sinh nhật cô ấy, cô để cô ấy uống thoải mái đi, tôi sẽ không làm gì, nhìn tôi giống người xấu lắm sao? !”

Không chỉ nhìn giống, nghe thôi cũng thấy giống!

Mạc Sơ Hạ nghiến răng nghiến lợi nói:

“Thật xin lỗi, quá muộn rồi, nếu còn không về, người nhà sẽ lo lắng!”

Sau đó cúi đầu mắng Bạch Hiểu Hi:

“Bạch Hiểu Hi lập tức đứng lên cho tôi, muốn phạm tiện(*) đừng có làm trò trước mặt bà đây!”

(*) Phạm tiện: ý nói làm những chuyện thiếu tự trọng.

Bạch Hiểu Hi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Mạc Sơ Hạ một hồi, đột nhiên méo miệng, gào khóc.

Ngay lúc mọi người, bao gồm cả Mạc Sơ Hạ và gã kia đều sửng sốt, Bạch Hiểu Hi bất ngờ đứng lên, vững vàng lao như điên ra ngoài.

Mạc Sơ Hạ sửng sốt một giây, lập tức đuổi theo,

“Hiểu Hi. . . Cậu chậm một chút. . . Đừng để ngã. . . Hiểu Hi!”

Trên hành lang ở cửa hộp đêm Quân Hào hai cô gái một trước một sau chạy như bay, người phía trước vừa chạy vừa khóc, người phía sau vừa đuổi vừa hô to.

Hai người rất nhanh xuyên qua tầng tầng cửa vàng chói, ra khỏi mới dần dần dừng bước, kinh ngạc nhìn chiếc xe xa xa.

Mạc Sơ Hạ thở gấp đuổi theo, vươn tay kéo cổ tay Bạch Hiểu Hi,

“Cậu chạy gì mà chạy!”

Nhưng Bạch Hiểu Hi căn bản không trả lời cô, chỉ lẳng lặng đứng trông về phía xa.

Mạc Sơ Hạ nghi hoặc theo ánh mắt Bạch Hiểu Hi nhìn lại, một chiếc xe bán tải đỏ như máu từ xa xa chạy tới, đi theo con đường uốn lượn, nhìn phương hướng như vậy xác thực là đi về phía hộp đêm.

Ngu Tư Ngôn? ! Sao anh ta lại ở đây?

“Anh ta theo dõi tôi!” Bạch Hiểu Hi ngang ngược nói.

Mạc Sơ Hạ nhìn biểu tình lừa mình dối người kia mà cảm thấy không đành lòng.

Bạch Hiểu Hi nhìn đầu xe kia mím môi, lẩm bà lẩm bẩm,

“Anh ta là. . . Là đi theo tôi. . . Là. . .”

Mạc Sơ Hạ cũng không biết rốt cuộc tình huống ra sao, chỉ có thể cùng Bạch Hiểu Hi đứng chờ.

Ngu Tư Ngôn mặt không chút thay đổi hỏi:

“Rẽ chỗ nào?”

Cô ả ngồi chỗ phó lái nũng nịu chỉ vào chỗ vòng xuyến phía trước,

“Rẽ trái chỗ vòng xuyến tam giác phía trước, sau đó đi thẳng, ở ngay phía sau Quân Hào, đi theo đường lớn là tới.”

Ngu Tư Ngôn nổi khùng bẻ tay lái, xe bất ngờ rẽ sang, cô ả kề sát trên cánh tay cậu bị bất nhã hất bay đến chỗ cửa xe.

Bạch Hiểu Hi mở to hai mắt, rõ ràng chỉ 10m nữa là tới trước mặt cô, nhưng đầu xe lại chuyển hướng!

Mạc Sơ Hạ vừa không chú ý, Bạch Hiểu Hi liền giãy khỏi tay cô vọt tới đầu xe bán tải màu đỏ kia.

“Hiểu Hi!”

Xe chạy ở đường bên phải lòe ra 2 chùm sáng trắng, Hạng Tường dùng ánh đèn nhìn lướt qua đường xe bên kia, cây cỏ cao cao rậm rạp, chỉ có thể nhìn thấy đỉnh một chiếc xe.

Gì mà gấp như vậy, quay xe mạnh vậy hả? !

Kiên trì của Ngu Tư Ngôn sắp bị mùi nước hoa mài sạch, đầu xe vừa rẽ qua vòng xuyến, đột nhiên một thân ảnh lao ra từ vỉa hè, thẳng đến bánh xe cậu!

Cậu lập tức mạnh bẻ lái sang phải, dùng sức giẫm phanh, thế nhưng xe bán tải đang chạy tốc độ cao vẫn tông sang làn xe bên phải.

“Két” một tiếng phanh lại bén nhọn rồi “Ầm” một tiếng nổ vang.

Đột nhiên một cái đầu xe xông tới, Hạng Tường phản xạ có điều kiện giẫm phanh thật mạnh, nhưng vẫn không tránh được tiếp xúc thân mật.

Đệt! Vội vã lên giường hay vội vã đầu thai vậy!

Ngu Tư Ngôn thấy cái xe tông phải.

Phắc! Xe Cayenne nhập khẩu!

Hạng Tường theo xe run lên vài cái, bên tai truyền đến tiếng kêu kinh khủng của MB, trong mắt nhất thời chợt lóe lên sắc bén, thanh âm trầm thấp nhẹ nói hai chữ:

“Câm – miệng!”

Ngu Tư Ngôn nện lên tay lái, quay sang bên người quát cô ả thét chói tai không ngừng:

“Câm miệng cho ông!”

MB và cô ả thét chói tai đột nhiên song song ngừng lại.

Ngu Tư Ngôn từ cửa sổ xe ló ra nhìn về phía người lao tới, nhất thời sửng sốt, trong lòng căng thẳng, Bạch Hiểu Hi?

Hạng Tường giương mắt nhìn chiếc xe tông phải mình, không khỏi híp mắt, cái xe này. . .

Bạch Hiểu Hi xông bừa lao xuống đường, kết quả bị dọa như thế, tốt rồi, trực tiếp hôn mê!

Ngu Tư Ngôn vội vàng xuống xe, lúc này, Mạc Sơ Hạ bị dọa ngốc ở ven đường cũng tỉnh lại, chạy nhanh tới.

Hạng Tường con ngươi co rút nhanh, hô hấp đột nhiên ngưng lại, tròng mắt tản ra tia tím yếu ớt, gắt gao nhìn chằm chằm người phía trước, ngay cả quai hàm cũng cắn chặt, máu toàn thân không hiểu sao lại sôi trào, thẳng xông lên não, thần kinh thoáng cái hưng phấn lên.

Sẹo nhỏ! !

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: