Trái chủ hãn phu – Chương 13+14

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 13: Nước ngọt quà cảm ơn.

“Bạch Hiểu Hi? Tỉnh tỉnh!” Ngu Tư Ngôn ôm Bạch Hiểu Hi ngất xỉu lắc lắc.

Mạc Sơ Hạ cũng ngồi xổm hơi nghiêng vỗ nhẹ khuôn mặt Bạch Hiểu Hi.

Nhưng Bạch Hiểu Hi chỉ là cau mày rầm rì, mí mắt một chút cũng không thấy nhấc lên.

Quải Tử và Đoạn Bối rất nhanh đi xuống xe, Quải Tử trước kia từng làm trong xưởng rượu giả, nhìn sắc mặt trắng xanh của Bạch Hiểu Hi, lại ngửi thấy mùi rượu dày đặc, thầm nghĩ một tiếng, toi rồi.

“Anh cả, mau đưa đi bệnh viện rửa ruột, bị ngộ độc cồn rồi.”

Mỗi một cơ thịt trên khuôn mặt Ngu Tư Ngôn đều buộc chặt, lập tức ôm ngang Bạch Hiểu Hi, nhét vào ghế sau xe.

Hạng Tường thấy Ngu Tư Ngôn ôm một người, xem ra là một cô gái, nhưng từ góc độ của anh hoàn toàn không thấy rõ tướng mạo của cô ta, cô gái đứng bên cũng bị người chặn, sau đó nhoáng lên một cái đã ngồi vào trong xe.

Anh thờ ơ lạnh nhạt mặc cho phía trước rối loạn, trong con ngươi lóe ra tia lửa.

“Đi xuống xem xảy ra chuyện gì.”

MB tuân lệnh, không chút nào hàm hồ xuống xe đi hỏi.

Ngu Tư Ngôn vừa đuổi đi cô ả hộ khách, đang muốn quay đầu lại giải quyết chuyện tông xe, người trên xe đã đi xuống.

1m83 đối diện 1m87, MB cao hơn nửa cái đầu, nhưng khí thế lại thấp nguyên nguyên chỉnh chỉnh một cái đầu!

Không chờ MB chất vấn gì đó, Ngu Tư Ngôn thấy người liền đi thẳng vào vấn đề nói:

“Người anh em, tôi hiện tại cần đi bệnh viện gấp, chuyện xe anh cứ yên tâm, tôi sẽ không quỵt nợ, ” nói liền đem danh thiếp chuẩn bị sẵn trong tay nhét vào trong tay MB, “Anh trực tiếp gọi điện thoại cho công ty tôi là được.”

Hoàn toàn không cho người cự tuyệt, nói hết câu, Ngu Tư Ngôn liền ngồi vào trong xe.

Trước mặt MB không còn bóng người, lúc này mới phản ứng tới, mau chóng chạy tới cửa sổ xe, cánh tay vươn qua cửa sổ túm lấy tay Ngu Tư Ngôn.

Ấn đường của Ngu Tư Ngôn gồ lên, miết mắt y như dao lạnh, khóe mắt nheo lại kéo thành một tuyến dài, đường nhìn lạnh lẽo thổi qua bàn tay MB túm lấy cậu, nhẫn nại nói:

“Anh nhanh lên một chút, tôi phải đưa người đi bệnh viện!”

Ánh mắt giống như nhũ băng sắc lạnh khiến MB có ảo giác giây tiếp theo tay sẽ bị chọc ra một lỗ máu, lập tức phản xạ có điều kiện lùi tay về,

“Cậu chờ một chút, tôi không phải chủ xe, tôi phải hỏi một chút mới được, cậu đừng đi!”

Nói xong, MB bước nhanh chạy về xe Hạng Tường, nửa đường còn lo lắng quay đầu xem xét biển số xe.

Cửa xe Ngu Tư Ngôn còn chưa đóng, trong xe sáng đèn, Hạng Tường đem mỗi một biểu tình của Ngu Tư Ngôn đều thu vào trong đầu, máu nóng trong tim liên tục cuồn cuộn rít gào.

Quả thực như tục ngữ nói, người là không thể so sánh với nhau.

Hiện tại MB kia thực sự vừa đứng bên người Ngu Tư Ngôn, đó chính là một mây trên trời, một bùn dưới đất, hoàn toàn không có cách nào so sánh!

Tâm tình miễn cưỡng tiếp thu của Hạng Tường, vô cùng đơn giản, đã bị một biểu tình mắt lạnh lãnh diễm của Ngu Tư Ngôn làm hỏng.

MB kéo mở cửa xe, nói với Hạng Tường:

“Chủ tịch Hạng, người nọ nói cậu ta phải đưa người đi bệnh viện, thế nhưng cậu ta có để lại danh thiếp, nói ngài có thể gọi vào điện thoại công ty tìm cậu ta.”

Nói, đưa lên danh thiếp của Ngu Tư Ngôn.

Hạng Tường tùy ý nhận lấy danh thiếp, trái phải đều lật xem một lần, nhàn hạ hỏi:

“Vậy cô gái bị đụng thế nào?”

“Tôi cũng không rõ lắm, thế nhưng trên mặt đường không có vết máu.”

Tuy hai đầu xe dính sát nhau, nhưng xe Cayenne không bật đèn trong xe, lại ngược sáng, buổi tối tối om, Ngu Tư Ngôn không có cách nào nhìn ra người ngồi bên trong trông như thế nào.

Nếu không chịu xuống xe, đó chính là không muốn lộ mặt thật, Ngu Tư Ngôn ở trong giới lăn lộn hơn 10 năm, chỉ nhìn con xe hơn 10 triệu kia, còn có Quân Hào gần trong gang tấc, cậu cũng biết bên trong ngồi không phải người bình thường, nếu như thật thấy rõ tướng mạo, nói không chừng sẽ rước lấy họa sát thân.

Vậy nên Ngu Tư Ngôn dù kiên nhẫn cực kém, nhưng sẽ không vào lúc này không biết trời cao đất rộng tùy ý làm bậy.

Hạng Tường cố ý kỳ kèo một hồi, nhưng khoảng cách chỉ gần hai bước, Ngu Tư Ngôn lại không nhúc nhích, vững vàng như một pho tượng đại phật.

Ngu Tư Ngôn từng chút từng chút cơ trí và trầm ổn thẩm thấu ra ngoài càng khơi mào nụ vị giác(*) của Hạng Tường,

(*) Nụ vị giác: khí quan cảm thụ của vị giác, là các hạt li ti phân bố trên mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị.

“Đi nói cho cậu ta, chuyện xe tôi sẽ tự xử lý, mau đi bệnh viện, cứu người quan trọng hơn.”

“A?” MB hơi giật mình, nhưng đụng phải sườn mặt âm trầm của Hạng Tường, liền mau chóng im miệng.

MB đem nguyên vẹn lời nói đưa đến, Ngu Tư Ngôn cũng có chút kinh ngạc, thế nhưng vẫn ở trong vòng dự liệu của cậu, cũng không có chênh lệch quá lớn, vậy nên chỉ sững sờ một giây, liền gật đầu nói:

“Giúp tôi chuyển lại một tiếng ‘Cảm ơn’ .”

MB vừa quay người, Ngu Tư Ngôn liền gọi lại,

“Này, anh chờ một chút.”

Ngu Tư Ngôn từ trong túi quần móc ra chai nước ngọt đã bị đặt trong túi ủ đến ấm nóng,

“Thay tôi cảm ơn ngài ấy!”

MB ngây ngốc cầm lấy chai Pepsi, hoàn toàn không phản ứng tới.

Đây là ý gì? Tông con xe 10 triệu ra một cái hố, đền một chai nước ngọt? !

Xe bán tải đỏ thẫm nhảy lên đường cái y như một con hỏa hồ linh tính, nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi.

MB kinh ngạc trở lại trên xe, đem chai đưa cho Hạng Tường.

“Chủ tịch Hạng, cậu ta nói, cảm ơn ngài, đây là. . . Quà cảm ơn.”

Hạng Tường cầm lấy chai nước ngọt, lòng bàn tay cảm thụ được hơi ấm nóng hổi, máu trong não như muốn nổ tung.

Anh dùng ngón tay cái vuốt ve nắp chai có dấu răng ở trên, nhìn chằm chằm chai nước, không thể kháng cự nói một câu:

“Xuống xe.”

MB nghe rõ lời Hạng Tường, thế nhưng lại có chút khó tin,

“Ngài nói gì?”

Hạng Tường một chữ cũng không nhắc lại, chỉ là nhấc lên mí mắt bễ nghễ liếc MB, tia sáng màu tím tà tứ tản ra tử khí.

MB lúc này khẳng định là mình không nghe lầm, vội vàng xuống xe.

Cửa xe vừa khép lại, Cayenne sượt qua thân thể MB chạy như bay, tốc độ nhanh đến kinh người.

Hạng Tường một tay lái xe, tay kia vẫn thưởng thức chai Pepsi trong lòng bàn tay, dáng cười lành lạnh trên khuôn mặt lộ ra một thoáng dịu dàng chính anh cũng không phát hiện.

Xe chạy như bay về phía Dung Sang Bá Tước Bảo (**), anh đem chai nước đặt sang một bên, lấy điện thoại ra gọi,

“Bắt được nhị thiếu gia chưa?”

“Tốt, nói cho nó, tôi lập tức tới.”

(**) Dung Sang Bá Tước Bảo: một khu biệt thự phía Bắc Trùng Khánh.

 

Chương 14: Triệt để chia tay.

Ngu Tư Ngôn đưa Bạch Hiểu Hi đến bệnh viện, mau chóng rửa ruột cùng truyền dịch, Bạch Hiểu Hi truyền dịch vừa nôn vừa kêu, lúc dần có sức lực còn vô ý thức vói tay vào trong miệng móc họng, không hề có hình tượng đáng nói, cứ như thế dày vò hơn nửa đêm mới yên tĩnh.

Hạng Tường về đến nhà, xách thằng em nhà mình vào thư phòng, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm, cứ như thế mặt đối mặt ngồi, anh ngồi sô pha, em trai anh thì ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ đặc chế, mặt ghế đẩu tổng cộng không lớn bằng hai bàn tay. Anh cầm một chai nước ngọt nhìn qua nhìn lại, chẳng biết ngồi mấy tiếng, hình in trên vỏ plastic đều bị mài trọc, như trước không có dấu hiệu mở miệng.

Tình huống của Bạch Hiểu Hi vừa ổn định, Mạc Sơ Hạ liền gọi Ngu Tư Ngôn lên sân thượng nhỏ không có một bóng người, nghiêm túc nói chuyện.

“Ngu Tư Ngôn, tôi không biết giữa anh và Hiểu Hi rốt cuộc vì sao cãi nhau thành như vậy, chuyện cảm tình của hai người tôi cũng không có tư cách nhúng tay, thế nhưng làm bạn của Hiểu Hi, có vài lời tôi vẫn là muốn nói.”

Ngu Tư Ngôn nhéo nhéo mi tâm đau nhức, hỏi:

“Không ngại tôi hút một điếu chứ?”

Mạc Sơ Hạ gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Ngu Tư Ngôn.

Châm thuốc hít sâu một hơi, Ngu Tư Ngôn nói:

“Cô nói.”

Mạc Sơ Hạ thu hồi đường nhìn, chỉnh lý một chút ý nghĩ của mình, nói:

“Hiểu Hi đối với anh tốt đến bao nhiêu, không cần tôi nói anh cũng hiểu, cậu ấy tuy đôi khi tính tình không tốt, cũng tương đối tùy hứng, nhưng từ khi yêu anh cậu ấy vẫn luôn cố gắng thay đổi mình, muốn mình trở nên càng tốt, càng hoàn mỹ, hai người yêu nhau đã hơn một năm, nhưng tôi lại cảm thấy anh chưa từng cho cậu ấy đủ cảm giác an toàn, càng không vì cậu ấy mà thay đổi gì cả.”

Hai khuỷu tay của Ngu Tư Ngôn đặt lên lan can sân thượng, trọng lượng nửa người trên đều đè xuống, trông về bầu trời đêm đen kịt phía xa, một hơi một hơi hút thuốc.

“Chuyện quá khứ không đề cập tới cũng được, hôm nay anh cũng thấy đấy, cậu ấy chẳng qua là mạnh miệng, giận dỗi mới nói lời không hay, nhưng trong lòng lại không nghĩ thế, tôi và cậu ấy làm bạn nhiều năm chưa từng thấy cậu ấy đau lòng như vậy, hôm nay nếu không phải may mắn, phỏng chừng. . .”

Mạc Sơ Hạ không muốn nói loại lời xui xẻo này, nói một nửa liền ngừng, bỏ qua nói tiếp:

“Giữa người yêu với nhau khẳng định sẽ có tranh chấp, cãi vã, bình thường cũng sẽ nói vài lời như chia tay gì đó, nhưng chẳng qua là nhất thời tức giận nói ra, cãi nhau xong thì thôi, đừng tích cực như thế, ngày sau đó còn rất dài, sao có thể chỉ vì một chút trắc trở liền chia tay thật.”

Giọng điệu của Mạc Sơ Hạ lại thay đổi, biến thành khuyên nhủ,

“Tôi xem anh vừa rồi khẩn trương như vậy, đã nói rõ cảm tình của anh với Hiểu Hi là thật, nếu đều có cảm tình với nhau thì càng dễ nói chuyện, đối với hai người đều tốt.”

Ngu Tư Ngôn hút hết một điếu thuốc, dập tàn thuốc lên lan can, trầm tư một hồi, sau đó đầu ngón tay bắn ra, búng đầu lọc đã nguội vào trong màn đêm, xoay người đối diện Mạc Sơ Hạ nói:

“Nếu tình huống của cô ấy đã ổn định, tôi và người của tôi đi trước, sau khi cô ấy tỉnh nhờ cô chuyển lời cho cô ấy, đừng chà đạp thân thể nữa.”

Nói xong, Ngu Tư Ngôn không chút nào ướt át bẩn thỉu xoay người muốn đi.

Mạc Sơ Hạ một chốc còn không phản ứng tới, chờ cô lấy lại tinh thần, Ngu Tư Ngôn đã đi ra sân thượng.

Cô nhanh chân đuổi theo, che ở trước mặt Ngu Tư Ngôn, chất vấn:

“Anh người này sao có thể như vậy, tôi đã nói cho anh đến mức này, sao anh. . .”

Ngu Tư Ngôn lập tức cắt lời Mạc Sơ Hạ,

“Nếu như cô không nói, tôi còn không biết cô ấy cố thay đổi mình vì tôi, cũng không thấy rõ bản chất thực sự, có thể còn ích kỷ giữ lại lòng may mắn, thế nhưng cô nói như thế, đã đánh tỉnh tôi.”

“Cảm tình của tôi và cô ấy, nếu nhất định cần cô ấy thay đổi mới có thể duy trì, vậy có nghĩa cô ấy đang ép buộc bản tính vốn có của mình, cô ấy như vậy sẽ không vui vẻ. Ngày hôm nay vì vậy mà cãi nhau, ngày mai sẽ vì cái khác mà không hợp, đây thủy chung là một vấn đề.”

“Hơn nữa, thứ cô ấy muốn, tôi xác thực không thể cho cô ấy, so với dây dưa theo tôi, lãng phí thanh xuân, còn không bằng đi tìm người thực sự thuộc về cô ấy.”

“Tôi biết cô ấy tốt, cũng là vì luyến tiếc điểm này, cho nên vẫn muốn giữ cô ấy lại bên người, nhưng nhìn lại, cô ấy xác thực không thể ở cạnh tôi, tính chất công việc của tôi, không thể mang đến cảm giác an toàn cho một cô gái, thậm chí còn mang đến nguy hiểm của cho ấy.”

“Nếu đã như vậy, vậy cắt một nhát triệt để đi, đau dài không bằng đau ngắn.”

Không lên tiếng thì thôi, vừa lên liền kinh người!

Chỉ cần là lời nói thật, thì chẳng ai có thể so với cái miệng của Ngu Tư Ngôn.

Mạc Sơ Hạ mồm miệng thông minh bị đại đầu gỗ Ngu Tư Ngôn nói đến sửng sốt, ngay câu đầu tiên đã giống như nắp nồi áp suất đè lên đầu cô, khiến cô cảm giác Bạch Hiểu Hi và Ngu Tư Ngôn lần này chia tay đều vì mình, cảm giác tội lỗi từng trận từng trận bốc lên!

Ngu Tư Ngôn nhìn Mạc Sơ Hạ sững sờ không phản bác, thẳng thắn lách qua, tiếp tục đi.

Mạc Sơ Hạ dại ra đi theo phía sau Ngu Tư Ngôn, hoàn toàn không biết mình nên nói gì, có vài từ bật ra, lại sợ nói ra càng phản tác dụng, lần này xem ra, Ngu Tư Ngôn là quyết tâm muốn chia tay.

Đi tới cửa phòng bệnh, Ngu Tư Ngôn hất hất cằm với Quải Tử và Đoạn Bối đang trông giữ cạnh giường, gọi người đi ra.

Mạc Sơ Hạ linh cơ khẽ động, tiến đến bên người Ngu Tư Ngôn nhỏ giọng nói:

“Vậy ít ra anh cũng nên chờ Hiểu Hi tỉnh lại rồi hẵng đi, lỡ cô ấy lại xảy ra chuyện gì thì biết làm sao!”

Ngu Tư Ngôn thái độ kiên quyết, lý trí không gì sánh được,

“Tình huống của cô ấy đã ổn định, sẽ không có vấn đề gì nữa, ngủ một giấc là có thể tỉnh, đây là bệnh viện, có cả đống bác sĩ, tôi ở lại cũng vô dụng, muốn cắt phải cắt sạch sẽ, không thể để cô ấy nhìn thấy tôi vào lúc yếu ớt nhất.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: