Trái chủ hãn phu – Chương 15+16

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 15: Lần đầu tiên đối thoại.

Sau khi Hạng Tường đem tầng hình in quảng cáo plastic cọ thành màu trắng, mới cực kỳ không muốn đặt chai xuống, hai chân bắt chéo, mười ngón tay giao nhau đặt ở bụng dưới,

“Nói một chút cảm tưởng đi.”

Ngồi ghế đẩu kiểu này có thể so với thụ hình, Hạng Phi rơi ba lít mồ hôi, rốt cục đợi được Hạng Tường mở miệng, bật người làm nũng nói:

“Anh ~ em sai rồi, em không nên rời nhà trốn đi, không nên lừa anh thuê phòng ở ngoài, không nên trốn học đi hộp đêm, em thật sự biết sai rồi, anh tạm tha em đi!”

Hạng Tường nhấc lên mí mắt nhìn Hạng Phi một hồi, cong môi cười, biểu tình lãnh đạm, đứng lên chuẩn bị đi vào phòng tắm.

Hạng Phi mắt thấy Hạng Tường muốn đi, lập tức nhào tới nằm bò trên người Hạng Tường,

“Anh, anh là anh ruột của em, đừng như vậy mà.”

Hạng Tường sắc mặt trầm xuống, quát dẹp đường:

“Cút xuống cho anh, ngồi yên!”

Hạng Phi lập tức buông tay, đứng thẳng, cậu cong cong môi, phẫn nộ quay đầu nhìn thoáng cái ghế đẩu, gục đầu xuống buồn buồn hờn dỗi nói:

“Em không nên mặc đồ nữ, giả làm con gái.”

Nếu thừa nhận, Hạng Tường cũng lười lời vô ích với cậu.

“Nghe đây, dù em có vui đùa ầm ĩ thế nào anh cũng mặc, thế nhưng không thể đụng vào điểm mấu chốt của anh, nếu còn chọc anh tức giận, anh sẽ trực tiếp ném em tới chỗ Hạng Hạo Thiên (bố Hạng), kể cả mấy bức ảnh em mặc váy đội tóc giả trang điểm ưỡn ẹo cũng đưa qua đó luôn!”

Hạng Phi cả kinh mạnh ngẩng đầu, mở to con mắt, khóe mắt cong lên gần như bị san bằng, tiếng nói bất ổn nói:

“Anh ~ em không dám nữa, anh đừng nói với ba, em sẽ bị băm thành thịt vụn mất!”

Hạng Tường thong thả cúi đầu xuống, y như mây đen đến gần, một tấc một tấc trùm lên đỉnh đầu Hạng Phi, uy áp làm cho Hạng Phi dùng sức rụt cổ, mãi đến khi cái cổ không thấy nữa, Hạng Tường mới dừng lại, âm u nở nụ cười,

“Em hẳn là lo lắng anh có thể đem cây nấm của em chế thành tương nấm đưa đến chỗ ông ta trước hay không.”

Hạng Phi nuốt một ngụm nước bọt, tội nghiệp nhìn chằm chằm Hạng Tường cuồng gật đầu.

Hạng Tường thoáng cái nâng mặt lên, thu lại dáng cười, nghiêm khắc nói:

“Về phòng ngủ, 6h ngày mai đứng lên luyện công.”

Hạng Phi thở phào một hơi, kẹp chặt PG nhanh như chớp bỏ chạy.

. . .

Ngu Tư Ngôn trở lại phòng làm việc công ty, công ty chính là nhà cậu, phòng nghỉ của phòng làm việc chính là phòng ngủ của cậu, có cậu ở đây, công ty ngay cả bảo vệ cũng không cần thuê.

Đầu tháng 3, ban đêm không đến 10 độ, Hạng Tường xả nước lạnh tắm, tùy ý quấn một cái áo tắm liền nằm lên giường, trên tủ đầu giường gỗ đàn hương khắc hoa đặt một chai nước ngọt.

Nhìn chất lỏng màu nâu đậm, Hạng Tường liền nhớ tới cơ ngực bóng loáng của sẹo nhỏ, tờ giấy bóng bị mài đến trắng bệch khiến anh nhớ lại ánh mắt lạnh buốt như dã thú kia.

Hạng Tường quay qua, nhíu mày nhắm mắt lại, ép buộc mình phải bình tĩnh, năm phút đồng hồ qua đi, anh thất bại lại một lần nữa từ trên giường đứng lên!

Lại xối nước lạnh, Hạng Tường nằm trên giường vẫn không ngủ được, lật qua lật lại càng ngày càng tỉnh, chẳng biết thế nào trong đầu liền nhảy ra một dãy số.

Trên danh thiếp của Ngu Tư Ngôn chỉ có tên công ty, địa chỉ và số điện thoại. Mà Hạng Tường lần đầu tiên buồn chán, trăm triệu không nghĩ tới, đêm khuya anh gọi điện thoại cho một công ty, cư nhiên có người nhận!

Ngu Tư Ngôn vừa mới ngủ, điện thoại nội bộ liên thông với điện thoại phòng làm việc ở ngay đầu giường cậu vang lên, thanh âm của cậu lộ ra khàn khàn gợi cảm mơ màng ngủ say,

“Ai vậy?”

Âm thanh khàn khàn vẽ ra trong não Hạng Tường, thân thể lại bắt đầu nóng như lửa, anh một chút cũng không kinh hoảng lúng túng, bình thản hỏi thăm:

“Cửa hàng thức ăn 24h phải không?”

Ngu Tư Ngôn không nhịn được trực tiếp dập điện thoại.

Hạng Tường nghe tiếng “Tu tu” bên tai, kéo ra dáng cười, đây là người đầu tiên dám dập điện thoại của anh!

 

Chương 16: Quái thần!

Ngu Tư Ngôn nhìn mưa nhỏ ngoài cửa sổ buồn chán ngáp một cái, trời mưa chính là ngày lành đòi nợ, mọi người trong công ty đều đi ra ngoài làm việc, nhưng đều là đơn hàng nhỏ, không cần cậu ra tay.

Chia tay với Bạch Hiểu Hi đã hai ngày, điện thoại di động ngày xưa luôn luôn ầm ĩ đột nhiên an tĩnh lại, khiến cậu thoáng cái có chút không thích ứng, vậy mới nói thói quen quả là thứ đáng sợ.

Xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn ra con phố chỉ có xe mà không có người, lại sầu não một trận trống rỗng không có việc làm, Ngu Tư Ngôn vừa văn nghệ xong trong nháy mắt đã bị bản thân buồn nôn một trận.

Cậu giật mình đứng lên, trái phải vặn vẹo cơ cổ, xoa xoa lòng bàn tay đi tới chỗ dàn âm thanh dựa tường, vươn tay mở máy, nhạc rap ầm ĩ 《FastLane 》 lập tức ồn ào vang lên.

Cậu nghe nhạc, tiện tay cầm hai cái tạ tay nhỏ, nắm lại thành quyền, vung vào không trung vù vù vang lên, không khí nặng nề trong phòng trong nháy mắt bị xé rách.

Luyện được một lúc, cửa phòng làm việc bị đá mở, nắm đấm thẳng lao ra nện vào mặt người xông tới.

Lữ Việt nhảy vài bước trốn ra sau, cặp tài liệu lập tức che ở trên mặt.

“Phắc, tôi biết ngay là cậu đố kị khuôn mặt như hoa như ngọc này của tôi từ lâu rồi mà! Vung vào đâu hả, ông đây suýt thì bị cậu phá tướng rồi đấy!”

Lúc người ta buồn chán thì không đến, vừa làm nóng người, còn chưa vào trạng thái, lại tìm tới cửa, Ngu Tư Ngôn có chút phiền táo buông tạ tay, tắt nhạc, coi như lời vừa rồi đã bị tiếng nhạc quá lớn bắn cho thành cặn.

“Đến có việc gì?” Cậu ngồi vào ghế làm việc, thói quen lấy ra một điếu thuốc ngậm vào trong miệng.

Lữ Việt vọt tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, giật lấy điếu thuốc, móng vuốt vân vê, điếu thuốc bị vo nát.

“Ông đây cũng không phải đàn bà, đến thì có chuyện rắm gì, là công việc! Công việc!”

Ngu Tư Ngôn đối với việc ngoài miệng Lữ Việt không có hứng thú gì, tròng mắt tối om nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn của Lữ Việt.

“Đây là điếu thuốc thứ 35 anh lãng phí trong tháng này, một bao Yên 210 này của tôi, mỗi bao 21 khối, mỗi điếu giá 1 khối 5 phân tiền, 35 điếu chính là 36 khối 7 mao 5, trừ vào tiền lương của anh.”

Lữ Việt ngây ngốc nhìn chòng chọc Ngu Tư Ngôn một hồi lâu, từ trong áo khoác móc ra ví tiền, rút ra tờ 100 đập xuống trước mặt Ngu Tư Ngôn, từng từ từng chữ nói:

“Không cần trả tiền thừa!”

Ngu Tư Ngôn hai lời chưa nói, vo tiền thành 1 nắm, nhét vào túi quần, ngẩng đầu lên,

“Nói đi, chuyện gì?”

Lữ Việt trợn trắng mắt với Ngu Tư Ngôn, đem vụn thuốc ném vào thùng rác, giật lại cái ghế trước bàn làm việc ngồi xuống, ném đi cặp tài liệu trong tay, nện lên người Ngu Tư Ngôn,

“Ủy thác 1 triệu rưỡi kia đã điều tra xong, giống như cậu nghĩ, nợ tiền là tình nhân cô ả, tên kia đáp ứng chỉ cần cô ả nạo thai, sẽ cho cô ả 1 triệu rưỡi, kết quả nạo xong, gã kia lại quỵt nợ.”

Ngu Tư Ngôn làm nghề lâu như vậy, loại chuyện này đã sớm nhìn quen,

“Chữ ký người nợ đã giám định chưa?”

Lữ Việt từ trong túi móc ra một viên kẹo sữa Ác Ác nhét vào trong miệng, bẹp bẹp vừa nhai vừa nói:

“Giám định rồi, là thật, chuyện này rất dễ làm, tên đàn ông kia là CEO bất động sản Hối Phong, danh tiếng càng lớn chúng ta càng dễ ra tay, cậu chuẩn bị làm thế nào? Ra tay từ vợ gã?”

Ngu Tư Ngôn lật vài tờ liền khép lại cặp tài liệu,

“Gã đã dám làm vậy, rõ ràng là vợ gã đã biết, nhìn bộ dạng hiện tại, chỉ sợ còn đứng trên cùng chiến tuyến với gã, được rồi, vẫn còn ít thời gian, anh đi báo cho khách đến ký hợp đồng, tôi tự biết phải làm thế nào.”

Lữ Việt lộ ra một mặt cười gian, lông mi gạt gạt,

“Hừ hừ, tôi đã sớm báo tin người đến, lúc này hẳn là sắp tới rồi!”

Ngu Tư Ngôn sắc mặt không thay đổi, nhắc nhở nói:

“Nếu cô ả muốn gặp tôi, cứ nói tôi không ở.”

Dáng cười trên khuôn mặt Lữ Việt kéo càng xa, phát sinh dâm quang hề hề, nửa người trên nằm bò trên bàn làm việc của Ngu Tư Ngôn, con mắt cong lên lóe ra ánh sáng màu,

“Ồ. . . Không ở cơ đấy!”

Ngu Tư Ngôn bình tĩnh liếc xéo Lữ Việt, ném ra một câu:

“Anh nghĩ cái gì vậy, trong đầu toàn mấy thứ linh tinh, tôi cũng mặc kệ, chẳng qua, còn ở chỗ này chờ tôi cợt nhả bát quái với anh, vậy đơn hàng này công ty không nhận nữa!”

Tiền với bát quái, vẫn là tiền quan trọng!

Lữ Việt mạnh nâng thân lên, quay đầu đi ra ngoài, cầm tay nắm cửa, anh quay đầu lại vẻ mặt hèn mọn nói một câu:

“Ông đây thật chẳng hiểu cái đầu cậu làm từ gì nữa, một đồng trinh cũng tính toán, đồng tiền lớn đặt ngay trước mặt nói không cần là không cần, giả ngầu cái con bê!”

Cửa phòng làm việc bị dùng sức đóng lại, nhất thời lại vắng vẻ.

Ngu Tư Ngôn cũng không định luyện quyền nữa, đỡ phải đã nghiền chưa được một hồi lại bị chuyện này cắt đứt, nghĩ đến nghĩ đi, cậu thẳng thắn quay về buồng trong ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, cửa buồng trong bị đẩy ra, Lữ Việt tựa ở ván cửa lắc lắc cặp tài liệu trong tay, cong lên mặt cười,

“Đã xong!”

Ngu Tư Ngôn vuốt mặt một cái, hỏi:

“Giờ nào rồi?”

Lữ Việt ngểnh cổ nhìn một chút đồng hồ treo tường ở phòng làm việc,

“6h30, gần 7h.”

Ngu Tư Ngôn từ trên giường đứng lên, run run vai,

“Đi, đi ăn.”

Lữ Việt tròng mắt sáng ngời,

“Ôi, thật hiếm có, cậu mời hả? Ăn cái gì?”

Ngu Tư Ngôn nhàn nhạt đáp lại một câu:

“Ờ, xuyến xuyến hương.”(*)

(*) xuyến xuyến hương: một trong những thức ăn vặt truyền thống của dân tộc Hán vùng Tứ Xuyên, trên thực tế nó là một hình thức khác của lẩu, nên còn có danh xưng là lẩu thu nhỏ.

Xuyến xuyến hương Xuyến xuyến hương toàn cảnh

(Xuyến xuyến hương)

Ăn cái gì không quan trọng, then chốt là có người mời, đó chính là chuyện tốt.

Lữ Việt cao hứng bừng bừng đặt xuống tài liệu, theo Ngu Tư Ngôn đi ra ngoài ăn.

Hai người ngồi trong góc một quán lẩu lâu đời gọi món, dầu đỏ lăn tăn trong nồi, nhét đầy từng xâu từng xâu đồ ăn.

Lữ Việt đang ăn vui vẻ, Ngu Tư Ngôn đột nhiên dùng đũa kẹp lấy xiên trong tay anh,

“Anh ăn xong rồi!”

Lữ Việt vừa mới nhập trạng thái, ở đâu ra ăn xong!

“Tôi ăn xong hay chưa còn cần cậu nói sao!” Nói liền rút que trúc trong tay.

Nhưng 2 chiếc đũa của Ngu Tư Ngôn y như cái kìm, kẹp đến chặt.

“Anh đưa tôi 100, trừ tiền thuốc, còn thừa 64 khối 2 mao 5, anh hiện tại đã ăn 64 khối 2, còn lại 5 phân tiền tôi trả lại cho anh.”

Lữ Việt mở to mắt nhìn Ngu Tư Ngôn, miệng đều vô ý thức há rộng.

Một lát sau, anh nghiến răng nghiến lợi nói:

“Ông đây thật muốn hắt cả bát dầu vừng lên mặt cậu.”

Ngu Tư Ngôn không chút do dự nói:

“Tôi đây sẽ đem cái mặt mo như hoa như ngọc của anh ụp vào trong nồi.”

Lữ Việt tức giận đến mồm mép run lên vài cái, anh móc ra ví tiền, lấy ra tờ 50, vỗ vào trong tay Ngu Tư Ngôn.

“Tôi đây sẽ ăn hết một chút cũng không thừa!”

Ngu Tư Ngôn như cũ vo tiền thành một cục nhét vào túi quần, cúi đầu tiếp tục ăn.

“Được rồi, tự anh đếm đi.”

Lữ Việt trừng mắt rút ra một xâu, đem trứng chim cút bóc ra bỏ vào bát,

“Ngu Tư Ngôn, nói cậu là quái thai hoàn toàn là mai một cậu, cậu mẹ nó chính là quái thần!”

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. nhấtlam says:

    cắm cọc…dựng lều…ngồi hóng truyện ák! >_<

  2. RubyAlucard says:

    Ta hóng, truyện cute quá thể luôn ah xD nàng có lịch up k ah? Mong nàng đừng drop nha ;; r;;

Để lại bình luận

%d bloggers like this: