Trái chủ hãn phu – Chương 17+18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 17: Muốn chết.

Ngày thứ 3 nhận đơn hàng, sáng sớm, một chiếc BYD màu đen lái đến chỗ cách cổng vào khu biệt thự xa hoa Dung Sang Bá Tước Bảo hơn 300 mét.

Một chiếc xe không đến 100 nghìn đỗ tại cửa khu biệt thự 1800 mẫu tại lưng chừng núi gốc Địa Trung Hải, dù có cách tận một dặm cũng nổi rõ là không hợp nhau, càng đừng nói chỉ có ngần ấy khoảng cách.

“Anh cả, nhà ở chỗ này bao nhiêu tiền mới được một căn!” Cả khuôn mặt Đoạn Bối đều dán lên cửa sổ thủy tinh.

Ngu Tư Ngôn khom lưng xắn ống quần lên, lộ ra cẳng chân thon dài cùng cơ bắp co dãn.

“Ở xa phía ngoài nhất chí ít cũng phải ngần này.” Cậu vươn 3 đầu ngón tay.

Đoạn Bối thẳng mắt,

“30 triệu!”

Ngu Tư Ngôn nhưng thật ra không có cảm giác gì, dù sao cũng không liên quan tới cậu,

“Định giá khu vực tốt nhất cũng phải đến 80 triệu.”

Đoạn Bối vẻ mặt căm thù đến tận xương tuỷ,

“Tiên sư nó, mặt người dạ thú, bại hoại xã hội!”

Ngu Tư Ngôn liếc Đoạn Bối,

“Sáng sớm ngày ra đã tự kiểm điểm? !”

Đoạn Bối lập tức ngậm miệng, gãi gãi ót cười mỉa, quay đầu nói với Ngu Tư Ngôn:

“Ha hả, em đây không phải có chút thù người giàu thôi sao, mẹ nó có tiền như thế, tiền trợ cấp nạo thai 1 triệu rưỡi cũng quỵt, cũng quá không đáng tin, cái kia. . . Anh cả anh yên tâm, em nhất định trông giữ ngoài cổng, con nợ vừa ra em lập tức báo cho anh.”

Ngu Tư Ngôn gật đầu, xuống xe, bắt đầu chạy chậm.

Trên cánh tay quấn 1 cái bao đeo tay thể thao, trong bao nhét điện thoại di động, trên di động cắm tai nghe, tai nghe nhét vào trong lỗ tai.

Sương sớm vào tảng sáng rất dày, ở gần bờ sông lại càng ẩm ướt, cậu kéo mũ áo khoác đội lên đầu, áo chỉ kéo khóa một nửa, che lại phần bụng, lộ ra cơ ngực bóng loáng rắn chắc, dưới ánh nắng nhẹ càng lộ ra gợi cảm.

Chạy đến cửa khu biệt thự, không chớp mắt lấy ra thẻ, quẹt thẻ mở cổng, tỉnh bơ lướt quá mấy người bảo vệ, chạy vào trong khu biệt thự.

Người rèn luyện vào sáng sớm trong khu không ít, dọc theo đường đi mọi người đều rất bất ngờ, dù sao ở trong khu, Ngu Tư Ngôn đúng là khuôn mặt lạ, nhưng biểu tình bình thản cùng với khí tràng kiệt ngạo kia khiến người ta không thể hoài nghi, đều cho rằng đây là hộ gia đình mới vào ở hoặc là mới về nước.

Ngu Tư Ngôn chạy chậm vòng quanh đoạn đường phía ngoài, dùng khóe mắt lướt qua hoàn cảnh chung quanh, trong lòng liên tục tính toán.

. . .

Hạng Tường bưng tách cà phê đứng trước chỗ cửa sổ sát đất, trên người tùy ý mặc một bộ áo ngủ, gốc râu thô ráp từng sợi đứng thẳng, viền mắt xanh đen hãm sâu, con mắt hơi uể oải lộ ra tia sáng như sao, đường nhìn hung ác thẳng lăng lăng bắn tới mặt cỏ bên ngoài, cả người đều sát khí nặng nề.

Đàn ông đàn bà anh đều đã tìm, nhưng làm xong chỉ cảm thấy toàn thân trống rỗng, không có chút nào thỏa mãn. Thật vất vả uể oải nằm ngủ, ngủ không đến 1  2 tiếng, thanh âm câu hồn kia lại rầm rì vang lên.

Hạng Tường cảm thấy bản thân thực sự là điên rồi!

Đứng một hồi lâu, phía sau truyền đến tiếng cửa đóng mở, Hạng Tường lập tức thu lại toàn bộ tâm tình.

“Anh, em hôm nay thu hoạch cực lớn!” Hạng Phi sức sống bắn ra bốn phía chạy tới chỗ Hạng Tường, khuôn mặt cười đến xán lạn.

“Hôm nay em chạy ra ngoài khu biệt thự, kết quả không nghĩ tới! Gặp được một anh cực đẹp trai, vóc người cực tốt, một chút cũng không thua anh! Em còn trộm chụp một tấm, anh xem, anh xem. . .”

Hạng Tường nghe Hạng Phi lớn giọng liền thấy đau đầu, anh trầm mặt nặng giọng nói:

“Suốt ngày không có việc gì nhìn ngó đàn ông làm chi, còn không dọn đồ đi học!”

Hạng Phi vừa thấy cái mặt mưa gió bão bùng của Hạng Tường liền bị dọa sụp luôn dáng cười, cái cổ rụt lại, tiện tay đặt di động ở một bên, vội vã vừa chạy lên lầu vừa cởi quần áo chuẩn bị tắm.

Hạng Tường khom lưng đặt tách cà phê trong tay lên bàn trà, điện thoại di động chưa tắt màn hình sáng lóa bắn thẳng đến con mắt anh, anh căn bản là không muốn nhìn, nhưng tấm ảnh kia lại không biết sống chết đụng vào trong khóe mắt anh.

Tuy chỉ có một sườn mặt rất xa, nhưng lồng ngực mở rộng kia, vết sẹo như ký hiệu, biểu tình thản nhiên, tất cả đều kích thích trái tim Hạng Tường.

Anh biết rõ bản thân không nên nhìn, nhưng tay lại nắm lấy di động đem tấm ảnh đặt dưới mí mắt.

Khuôn mặt mơ hồ trong đêm lúc này lại dị thường rõ rệt, Hạng Tường nhìn chằm chằm sườn mặt anh tuấn kia, mạch máu trong mắt thẳng nảy lên, anh cắn cắn quai hàm.

Sẹo nhỏ này là tới lấy mạng ông đây hả giời!

 

Chương 18: Vẫn là gặp phải.

Ngu Tư Ngôn chạy đến chỗ cách nhà con nợ không xa, ngừng lại, đem chân khoát lên một gốc đại thụ, kéo thẳng thân thể ép chân, giãn căng dây chằng. Tròng mắt lúc nhìn lúc không liếc về chỗ biệt thự.

Phòng ngủ ở tầng 2 vẫn che rèm cửa sổ, cửa sổ thư phòng tầng 3 mở rộng, cửa sổ thông gió trên đỉnh cũng đã mở, rõ ràng tầng 3 có người.

Cậu buông chân xuống, lại đổi chân, lẳng lặng quan sát.

Nhìn một hồi, cậu buông chân, nhảy bật vài cái tại chỗ, tiếp tục chạy chậm dọc theo con đường rộng rãi, lúc lướt qua vườn hoa biệt thự, cậu cố ý thả chậm bước chạy, con ngươi chuyển qua khóe mắt, xuyên thấu qua tường thủy tinh tầng 1 nhìn vào trong biệt thự.

Một tên con trai xấp xỉ tuổi cậu đang cởi giày ở chỗ cửa bên trong vườn hoa, nhìn bóng lưng uể oải kia liền biết là chạy ra ngoài xa hoa đồi trụy cả đêm.

Cậu cấp tốc thu hồi đường nhìn, vừa chạy vừa rút ra di động cài trong bao đeo tay, gọi một cú điện thoại,

“Quải Tử, tra thế nào vậy? Nhà gã ta có con trai.”

Quải Tử rất oan ức,

“Anh cả, không phải anh nói không thể ra tay với trẻ con sao.”

Ngu Tư Ngôn sắc mặt tối sầm,

“Lớn bằng ông đây, còn trẻ con hả!”

“Anh cả, anh là trường hợp đặc biệt, con trai hiện tại 22 tuổi, vẫn coi là trẻ nhỏ, huống hồ thằng bé kia mới 20.” Thân là một người hơn 30 tuổi, Quải Tử tràn đầy cảm xúc nói.

Ngu Tư Ngôn nghiến nghiến răng hàm.

“Mấy người nhớ rõ cho ông đây, 18! Qua 18 chính là đàn ông, đừng đặc biệt khoe khoang trái tim thủy tinh của mấy người với ông đây!”

Quải Tử bị mắng đến âm thanh trượt thấp,

“Vâng vâng vâng, em lập tức điều tra gã đàn ông đó.”

Ngu Tư Ngôn hung dữ nghiêm mặt tắt điện thoại, nghe nhạc chạy đến chỗ cổng khu biệt thự.

. . .

Hạng Tường dùng 5 phút đồng hồ chỉnh trang lại bản thân, lại mất 10 phút đứng ở cửa sững sờ.

Ông đây rốt cuộc là đang làm gì!

Hạng Phi từ trên lầu đeo cặp sách đi xuống, nhìn chung quanh phòng khách một vòng, bồn chồn hỏi người hầu:

“Anh tôi đâu?”

“Ngài Hạng. . .”

“Ầm!”

Người hầu còn chưa dứt lời, cửa lớn của biệt thự đã đóng sập lại.

Hạng Phi hiếu kỳ chạy đến trước cửa, mở video điều khiển cửa, nhìn bóng lưng Hạng Tường rời đi, khó hiểu đầy mình.

Hạng Tường như trước không quyết định được bản thân muốn làm gì, nhưng nghe tiếng bước chân của Hạng Phi, anh cư nhiên có chút chột dạ.

Nếu Hạng Phi hỏi ‘Anh, anh đứng ở đây làm gì?’, vậy anh phải trả lời thế nào? ‘Anh đứng ở đây suy nghĩ có nên đi xem cái tên em vừa chụp được sao? !’

Hạng Tường nghĩ đến đây đột nhiên cảm thấy buồn cười lại châm chọc, có chút cảm giác tự biến mình thành một thằng hề.

Mạnh mẽ vang dội mới là anh, do dự thiếu quyết đoán như thế quả thực y như đám đàn bà.

Hạ quyết tâm, Hạng Tường lái xe, dựa theo đường cũ chạy đi, nghĩ thầm: coi như hôm nay đến công ty sớm một chút vậy.

. . .

Ngu Tư Ngôn chạy ra khu biệt thự, rất nhanh chạy đến bên cửa xe BYD bên tay lái, gõ gõ cửa sổ.

Đoạn Bối vội vàng kéo cửa sổ xuống,

“Anh cả, không thấy người đi ra, chỗ anh thế nào?”

Ngu Tư Ngôn khom người, đem 2 khuỷu tay đặt ở gờ cửa sổ, cằm hướng về phía bao thuốc giơ giơ lên,

“Đưa thuốc cho tôi.”

Đoạn Bối đưa thuốc lá và bật lửa tới, Ngu Tư Ngôn châm thuốc, đem đồ nhét vào túi quần, vừa hút vừa nói:

“Cậu ở đây chờ, nhất định phải trông chặt, chờ xe vừa ra, lập tức đuổi theo, cách xa một chút, đừng để bị phát hiện, nghìn vạn lần đừng lạc mất người, nhớ kỹ gã ta đi đâu vào giờ nào, toàn bộ ghi lại cho tôi.”

Đoạn Bối liên tục gật đầu,

“Anh cả, anh thì sao?”

Ngu Tư Ngôn gẩy tàn thuốc, thờ ơ nói:

“Tôi phải đi tìm một người trước, đến lúc đó chúng ta liên hệ qua điện thoại.”

. . .

Hạng Tường hạ quyết tâm không đi trêu chọc nhóc sẹo nhỏ, như trước vô ý thức thả chậm tốc độ xe, khóe mắt càn quét hai bên đường.

Cổng khu biệt thự gần trong gang tấc, anh vẫn không thấy người nọ, trong lòng cô đơn, nhưng nghĩ lại cuối cùng thở dài một hơi.

Vừa may mắn vài giây, xe đã chạy ra cổng, rẽ một đoạn, phanh dưới chân Hạng Tường bị giẫm mạnh, bánh xe mài mặt đất kịch liệt, khó khăn lắm mới dừng lại được.

Mắt hổ híp lại, mi cốt cao vót, con ngươi bỗng rụt lại, ánh mắt thẳng tắp dính lên cái mông cong phía trước, vừa vểnh vừa căng.

Ngón tay tóm chặt lấy tay lái, khớp xương đều trở nên trắng, lòng trắng mắt tràn đầy tơ máu đỏ đậm.

Đệt! Thật mẹ nó to. (Vũ: hahahahaha ~~~)

(Vũ: chắc mấy bạn đọc chương này sẽ có thắc mắc tại sao Quải Tử Đoạn Bối lớn tuổi hơn nhưng Vũ lại để xưng em với Ngu Tư Ngôn, bởi vì sự thật ở trong truyện Ngu Tư Ngôn dc đám thủ hạ xưng là Lão đại – anh cả hay Ngôn ca – anh Ngôn, còn nữa, trong các chương về sau tác giả có từng nhắc tới xưng hô trong giới đánh đấm không theo tuổi mà là theo địa vị, hay nói trắng ra tên nào mạnh tên ấy dc làm anh. Về phần Lữ Việt lại là trường hợp khác, còn khác như thế nào Vũ xin dc phép k nói vì có liên quan đến các tình tiết bối cảnh về sau mới hé lộ.)

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. RubyAlucard says:

    mọe nó anh thật biến thái=)))))))))

  2. nhấtlam says:

    mong nàng nhanh ra chương mới ! thank nàng nha*^_^*:-)

Để lại bình luận

%d bloggers like this: