Trái chủ hãn phu – Chương 19+20

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 19: Đậu lao

(Tiệc đậu lao cho nhiều người)

đậu lao

(1) đậu lao (豆捞 – dòulāo: 1 loại lẩu được lấy tên từ từ đồng âm (都捞- dōulāo) mang ý nghĩa vớt tài, vớt phúc, vớt may mắn, lấy vị chua cay, thịt dê trâu bò làm chính, loại lẩu này dành cho 1 người ăn hoặc nhiều người thì mỗi người một nồi nước dùng riêng, dc coi là món ăn “xa xỉ” đối với dân chúng bình thường.

Sáng sớm, trên đoạn đường khu trung tâm Lưỡng Giang mới, đột nhiên có tiếng động cơ rít gào.

Ngu Tư Ngôn bị tiếng cơ khí bất ngờ thét lên làm giật mình, không đợi cậu quay đầu lại liền cảm giác dưới mông mát lạnh, thân xe to lớn quét qua mông cậu.

Cậu vừa quay đầu, chỉ nhìn thấy phần đuôi ô tô nhanh nhẹn dũng mãnh, khí phách rẽ vào góc đường vụt qua.

Đoạn Bối đang cùng Ngu Tư Ngôn nói chuyện, trực tiếp bị hoảng sợ, sặc cả nước bọt, ho khan vài tiếng mới thở ra được, trừng mắt vào góc đường trở nên vắng vẻ nói:

“Con Hummer kia lướt gì mà điên y như xe Rambo, cái tốc độ kia, sáng sớm đã chạy 250 km/h đi ra ngoài, sáng ra đã nổi khùng, không mệt hả giời!”

Ngu Tư Ngôn ngửi mùi khét thoang thoảng trong không khí, yếu ớt nói:

“Bình xăng của người ta dù có đi 250 cũng không dùng hết, không cần chú lo, trông việc của chú đi.”

Vào giờ này, trong khu căn bản không có xe taxi gì đó, Ngu Tư Ngôn lúc ra cổng đã dùng phần mềm tìm xe taxi gọi một chiếc trước, lúc này cuối cùng cũng tới.

Cậu bắt chuyện với Đoạn Bối một câu, liền lên xe.

Ngồi xuống ghế sau, hai cái chân dài gác qua một bên, thuận lợi kéo khóa áo khoác nửa mở, lại đem hai khuỷu tay đặt ở trên đầu gối, lấy điện thoại di động ra nghịch.

Tài xế rất nhiệt tình, loại người sống ở đây không giàu cũng cao quý, khẳng định là có tiền boa,

“Chàng đẹp trai, cậu đi sườn núi Cửu Long thẳng ra đường lớn ngoài cảng hả?”

Ngu Tư Ngôn nhấc lên mí mắt, liếc nhìn biểu tình của tài xế, cúi đầu nói:

“Ừm, Chí Thượng Hào Hùng biết không.”

“Biết biết.”

Ngu Tư Ngôn nhìn thời gian, hơn 8h, đang vào giờ cao điểm,

“Chú chọn đường nào không bị tắc mà đi, vòng xa một chút cũng không sao, chỉ cần đỡ mất thời gian.”

“Được.” Tài xế nói xong giẫm lên ly hợp, lập tức lái đi.

Xe taxi Trùng Khánh chưa bao giờ cần phải nhắc đi nhanh lên gì gì đó, trái lại mỗi khi lên xe cần phải nói ‘Chú ơi, lái chậm một chút’ .

Ngu Tư Ngôn cúi đầu nghịch điện thoại, xe đi một hồi, vẫn bị kẹt xe, từng bước từng bước đi rất chậm, người lái xe có chút buồn chán, liền quay đầu, quyết định trò chuyện một chút với Ngu Tư Ngôn.

“Cậu này, nói thật, từ lúc tôi liên kết phần mềm taxi, cậu chính là người đầu tiên đi xe đáng tin nhất, thường ngày không phải đột nhiên đổi điểm đến thì cũng là tôi lái xe tới người đã sớm chạy, có lần càng kỳ quái hơn, cư nhiên có người nói muốn từ Đông Thổ Đại Đường đi đến Tây Thiên, cậu nói mấy người hiện tại có kỳ lạ không.”

Ngu Tư Ngôn hết sức chăm chú chơi trò 《xóa sổ tình yêu 》(2), căn bản không nghe tài xế nói cái gì, trực tiếp có lệ một câu:

“Ừ, xác thực quá xa.”

Tài xế, “. . .”

(2) 《xóa sổ tình yêu 》: đừng nghe tên mà lầm là mấy cái game lãng mạn lãng mẹo gì nhá, nếu Vũ k nhầm thì game này gần giống với kiểu game Kim cương bên mềnh nhá.

Một lúc sau, xe một đường không nói gì chạy tới đích đến.

Ngu Tư Ngôn nhìn giá trên bảng điện tử, móc ra 100 khối đưa tới phía trước,

“Xé vé cho tôi.” (Vé ở đây là 1 dạng hóa đơn taxi)

Tài xế dừng một chút, ngực có chút bồn chồn, xé vé? Người sống ở chỗ kia còn cần xé vé sao? !

Nhưng là không có khả năng nói cái gì, thành thành thật thật xé vé 100 đưa cho Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn nhìn thoáng qua,

“Chú xé nhiều như vậy cho tôi làm gì, không phải chỉ có 63 thôi sao?”

Tài xế lại một lần nữa hết chỗ nói rồi.

Từ trên xe đi xuống, Ngu Tư Ngôn đem 1 đống tiền lẻ và vé vo thành một nắm, trực tiếp nhét vào túi quần, nhấc chân đi vào Chí Thượng Hào Hùng.

“Xin chào, xin hỏi ngài cần giúp gì không?” Thiếu gia(3) đứng ở cửa khuôn mặt tươi cười dịu dàng khom lưng dẫn đường.

(3) thiếu gia ở đây không phải là cách xưng của con nhà giàu đâu nhá, mà là 1 cách gọi  chung cho các nhân viên nam làm việc bưng bê, tiếp rượu khách. . . trong các nơi như hộp đêm, vũ trường. . .

Ngu Tư Ngôn ánh mắt lạnh nhạt nhìn chung quanh một vòng,

“Gọi quản lí của mấy người tới đây.”

“Ngài có cần gì có thể nói trước với tôi, tôi. . .” Thiếu gia sửng sốt một chút nói, nhưng còn chưa dứt lời đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Ngu Tư Ngôn làm cho nghẹn lại.

“Nhanh đi, mất thời gian.”

Vừa nhìn đã biết là người không dễ chọc, thiếu gia ném một ánh mắt cho đám bảo kê, xoay người đi vào phía trong.

Một đám người bảo kê lắc lư ngồi xuống chỗ cách Ngu Tư Ngôn không xa, lỗ mãng nhìn từ trên xuống.

Ngu Tư Ngôn giống như người không có việc gì, đứng dựa vào cây cột của phòng khách, mấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu và khiêu khích hoàn toàn bị cậu ngăn chặn.

Không tới một hồi, thiếu gia mang theo một người đàn ông cao gầy đi ra, người này vừa thấy Ngu Tư Ngôn lập tức biến sắc, nhanh chân chạy tới chào đón,

“Anh Ngôn, là anh sao, một đoạn thời gian trước ông chủ còn hỏi tới anh, nói sao lâu rồi không thấy anh đến, có phải phục vụ có chỗ nào không chu đáo khiến anh mất hứng hay không nữa, em đang muốn mời anh tới, chẳng qua mấy ngày này bận quá, vội vội vàng vàng liền quên, anh xem cái đầu của em này, đều là lỗi của thằng em, anh đừng giận.”

Bên này vừa nói lời khách sáo xong, gã bật người quay đầu quát dẹp đường với thiếu gia cùng đám người bảo kê:

“Chúng mày không có mắt hết rồi hả, ai cũng dám ngăn, nhìn cho rõ, đây là anh Ngôn, lần sau nhớ dùng cái đầu một tí.”

Bên kia mắng xong, bên này lại tiếp tục,

“Anh Ngôn, anh xem anh lâu rồi không tới, đám người kia đều là mới đổi, chưa từng thấy anh, chúng nó không hiểu chuyện, có gì anh bỏ quá cho, có cái gì dặn dò anh cứ nói cho thằng em, em khẳng định sẽ làm hết sức.”

Nếu đổi thành người bình thường, đều sẽ rất chán ghét loại người lưỡi uốn ba tấc như thế này, bởi vì quá âm hiểm, không đáng tin, nhưng hết lần này tới lần khác Ngu Tư Ngôn đặc biệt xem trọng loại người nói năng ngọt xớt, chỉ bởi vì kỹ năng miệng dẻo như kẹo, khéo ăn khéo nói, xuất khẩu thành thơ này!

“Yến Tam ở chỗ cậu phải không? Tôi tìm hắn.”

Gã kia hướng về hai phía trái phải nói một câu:

“Nên làm gì thì đi làm đi!”

Sau đó dẫn Ngu Tư Ngôn lên tầng 3, đi tới cửa phòng khách Vip dừng lại, nhường chỗ, đứng đến cạnh cửa.

Ngu Tư Ngôn một cước đá văng cửa phòng bị khóa, bên trong lập tức rối loạn một mảnh, mấy người cả trai lẫn gái trong phòng đều chạy trốn khắp nơi, tìm hết chỗ chui.

Không khí trong phòng tương đương ngột ngạt, quả thực là chướng khí mù mịt, chai rượu lăn lóc đầy đất, trên bàn còn một ít ma túy đá chưa dùng hết.

Ngu Tư Ngôn cau mày bước vào trong phòng, đá văng cái chai rỗng chắn trước mặt, trái phải nhìn một lượt, đi tới phía sau sô pha, xách một gã đàn ông gầy như khỉ ốm lên.

Yến Tam híp mắt nhìn Ngu Tư Ngôn, tinh thần hoảng hốt nói:

“Hơ, tao đã trốn vào mây rồi, sao mày còn tìm được tao?”

Ngu Tư Ngôn vẫn luôn nín thở, cũng lười đáp lời, nhấc người lên đi ra khỏi phòng, gật đầu với quản lí đứng trước cửa, quản lí lập tức dẫn Ngu Tư Ngôn lên tầng 4, còn cố ý tìm một căn phòng thông gió sáng sủa mời người vào.

Ngu Tư Ngôn ném Yến Tam trong tay xuống đất, quay đầu lại nói với quản lí:

“Chú đi làm việc của mình đi, tôi nói vài lời với tên này xong sẽ đi.”

Quản lí khách sáo vài câu liền rời khỏi.

Ngu Tư Ngôn túm lưng quần Yến Tam nhấc người lên, xách vào toilet, túm tóc kéo người xuống dưới vòi nước, mở van nước xối thẳng vào mũi vào miệng Yến Tam.

Nhưng người vừa uống rượu, đập đá xong vẫn đang phiêu như lọt vào trong sương mù, chỉ biết sặc nước uống nước, ngay cả sức để kéo Ngu Tư Ngôn cũng nhỏ bé đến đáng thương.

Ngu Tư Ngôn nhìn một hồi, xách người lên, nhắm ngay dạ dày đấm vài quyền, sau đó cấp tốc buông tay thả người.

Yến Tam che bụng quỳ rạp xuống đất, ồng ộc nôn ra.

Lại lặp lại vài lần, Yến Tam cuối cùng cũng tỉnh hơn nhiều, lúc này mới nhận ra Ngu Tư Ngôn,

“Anh. . . Anh Ngôn?”

Ngu Tư Ngôn không nói nhiều, cau mày nhìn chằm chằm người bên chân, cũng không định đỡ người lên,

“Tôi xem cậu như vậy cách chết không còn xa.”

Yến Tam ngồi phệt xuống đất, biểu tình còn có chút lâng lâng, lưỡi có chút thắt nói:

“Anh Ngôn, người như em cũng chỉ có thể thế, em như thế nào bản thân em rõ ràng, em không cai được, chỉ có thể sống cùng mấy thứ kia cho đến chết.”

Ngu Tư Ngôn nói một câu rồi thôi, muốn sống muốn chết không liên quan tới cậu,

“Công tử gia bất động sản Hối Phong có biết không?”

Yến Tam lắc lắc đầu dùng sức suy nghĩ một chút, sau đó vỗ đầu, ngẩng khuôn mặt cười khúc khích nói với Ngu Tư Ngôn:

“Biết.”

Yến Tam chuyên buôn hàng với mấy công tử gia giàu có, gã hiểu rõ mục đích Ngu Tư Ngôn tìm gã, một từ “Biết” là quá đủ.

Nếu xác nhận là dính trắng(4), Ngu Tư Ngôn liền không cần ở lại lâu.

(4) dính trắng: trắng ở đây có nghĩa là ma túy, thuốc lắc, các chất kích thích. . .

Cậu khom lưng kéo gã lên, nửa kéo nửa túm ném người lên sô pha, vứt xuống một câu:

“Khi nào chết nhớ nói cho tôi một tiếng.”

Yến Tam nhìn bóng lưng Ngu Tư Ngôn cười ha hả vẫy vẫy tay,

“Được!”

Đi ra Chí Thượng Hào Hùng, Ngu Tư Ngôn liên hệ với Đoạn Bối, vội vã chạy về khu Giang Bắc.

Lúc hội hợp với Đoạn Bối, xe đang dừng ở phụ cận công viên Olympic, Ngu Tư Ngôn ngồi vào chỗ phó lái, không đợi Đoạn Bối giật mình xong, liền hỏi:

“Thế nào rồi?”

Đoạn Bối nhìn anh cả nhà mình đột nhiên hiện thân, lúng ta lúng túng nói:

“Ông ta vừa ra liền đi phố thương mại Áo Viên Sướng Cốc, hiện đang ăn bữa sáng.”

Nói, hất miệng về phía quán trà một hai tầng đối diện chỉ chỉ.

Ngu Tư Ngôn chẹp miệng, xuyên qua thủy tinh nhìn vào,

“Chúng ta theo ông ta một ngày, đêm nay động thủ, trong vòng ba ngày phải xong việc.”

“Nhanh như vậy?”

“Chuyện này có thể làm nhanh.”

Ngu Tư Ngôn nói xong, lập tức gọi điện thoại cho Quải Tử,

“Tra được chưa? Ừ, đoàn kịch tôi cần đâu? Tốt, bảo bọn họ 5h chiều gọi cho tôi, còn có, trước 4h chiều nay chờ ở ngoài cổng Dung Sang Bá Tước Bảo, xe thằng nhóc kia vừa ra, cậu đi theo, thằng đó hít ma túy, biết làm thế nào rồi phải không, tạm thời đừng động thủ, chờ tôi đến rồi tính.”

Ngu Tư Ngôn và Đoạn Bối theo dõi tròn một ngày đêm, từ quán trà đến câu lạc bộ Poly Golf, sau đó thấy CEO Hối Phong cùng với mấy ông chủ khác cùng đi vào khu suối nước nóng, lại đến Dung Sang Áo Sơn đậu lao Ma Cao ăn cơm.

Hạng Tường nghẹn cả ngày, nguyên một ngày chỉ toàn mắng người, bầu trời trong công ty phủ kín mây đen nặng nề, tình cảnh khu văn phòng trên tầng cao nhất lại càng bi thảm, mỗi người hầu như đều bị mắng, ngay cả trợ lý kinh nhiệm lâu năm cũng không tránh được.

Cuối cùng cũng đến giờ tan tầm, Hạng Tường không đi, một người cũng không dám chuồn.

Nhưng chủ tịch tâm tình không tốt, nhìn cái gì cũng không vừa mắt, ngay cả tăng ca cũng là sai!

“Đều ngồi hết ở đây làm gì? Tan tầm còn không đi, giờ làm việc để làm gì hả, cả đám công tác đều kéo đến tối rồi mới làm!”

Con bà nó lúc này ai dám tông vào nòng súng chứ, hơn chục người toàn bộ vùi đầu công tác, lộ ra đỉnh đầu cẩn thận, cần cù chăm chỉ.

Hạng Tường không giận tự uy nhìn quét một vòng, từ trong lỗ mũi phun ra một cỗ tức giận, nhấc chân bước vào thang máy.

Anh lái xe, cảm giác cơn tức trong cơ thể hoàn toàn không được xả, thân thể y như một cái lồng, đem độc tố toàn bộ nghẹn ở trong, mặc cho anh xả thế nào cũng không ra.

Xe chạy về hướng khu biệt thự, đã qua giờ cao điểm 7h, tình hình giao thông coi như không khiến Hạng Tường sốt ruột thêm, anh một chút thèm ăn cũng không có, nhưng lúc chạy như bay qua chỗ đậu lao Ma Cao lại đột nhiên dừng lại.

Anh nhíu mày nhìn biển hiệu cực lớn màu vàng kim, ăn chút đậu lao hẳn là có thể ra mồ hôi, trở về luyện luyện quyền, một thân khí độc này hẳn là có thể nén ra một ít!

Dự định như vậy xong, Hạng Tường lái xe dùng sức dừng trong bãi đỗ xe.

 

Chương 20: Đổi thân phận khác.

Ngu Tư Ngôn bảo Đoạn Bối dừng xe ở bên đường dưới một loạt tàng cây bạch quả cực lớn đối diện nhà hàng đậu lao Ma Cao.

Đoạn Bối cầm ống nhòm nhìn chăm chú vào động tĩnh ở cửa nhà hàng, mà Ngu Tư Ngôn lúc này cần đi thay quần áo diễn xuất, vừa vặn bỏ qua nháy mắt Hạng Tường xuống xe.

Trong màn ảnh ống nhòm, bóng lưng cao to nhoáng lên vụt qua, Đoạn Bối không kịp nhìn người, 2 con mắt đã bay đến con xe Hummer màu xanh nâu, nước miếng thiếu chút nữa chảy ra.

Hạng Tường vừa mới vào chưa được mấy phút, đã có nhân viên phục vụ cầm hóa đơn vào phòng ăn riêng của mấy ông chủ kia.

Đoạn Bối ngắm thì ngắm, nhưng còn chưa quên việc chính, vừa thấy nhân viên phục vụ đưa hóa đơn, lập tức gọi điện thoại cho Ngu Tư Ngôn,

“Anh cả, đang thanh toán, em nghĩ sắp ra rồi.”

Ngu Tư Ngôn đang ở trên một chiếc xe cảnh sát tuần tra trong một con phố khác, nhận được điện thoại của Đoạn Bối, nói với cảnh sát đang trực bên người:

“Bảo bọn họ đi đi.”

Cậu cảnh sát từ chỗ phó lái lộ ra đầu, hướng về phía chiếc xe taxi màu vàng dừng đằng trước hô:

“Đi thôi, Pikachu.”

Động tác cài cúc áo của Ngu Tư Ngôn ngừng lại, bó tay nói:

“Cậu cũng đi đi, Squirtle.” (Squirtle: con rùa xanh phun nước trong Pokemon)

Cậu cảnh sát ngượng ngùng gãi gãi ót, ngây ngô nở nụ cười vài cái, thế nhưng vẫn nghiêm túc nhắc nhở nói:

“Anh Ngôn, chúng ta vẫn là kiềm chế chút!”

Ngu Tư Ngôn gật đầu,

“Tôi và các cậu làm cùng lâu như vậy, lúc nào xảy ra sai lầm, yên tâm đi.”

Cậu cảnh sát có vẻ đối với Ngu Tư Ngôn một trăm yên tâm, cũng không nói gì thêm.

Xe taxi chạy đến đối diện đậu lao Ma Cao, 2 nam 1 nữ đi xuống, người vừa dỡ mui xe, xe taxi liền biến thành xe mui trần, trực tiếp lái đi.

3 người đứng bên đường đối diện đợi một hồi, CEO Hối Phong cùng mấy người hợp tác làm ăn vừa nói vừa cười xuống lầu, xuyên qua cửa thủy tinh đại sảnh thấy được mục tiêu, ba người lập tức qua đường nghênh đón.

Ba người một người vác máy quay phim, một người cầm micro, một người phụ trách khóc trời khóc đất.

Gã CEO Hối Phong vừa ra cửa nhà hàng, một ông lão khoảng 60 tuổi trong ba người liền vọt tới, túm áo gã quay đầu hô hào với hai người phía sau:

“Chính là hắn, chính hắn đã làm nhục con tôi, hắn chính là ông chủ bất động sản Hối Phong!”

Ông lão kia tru lên còn lập tức quay đầu, kéo lấy vạt áo gã CEO Hối Phong vừa khóc vừa nói:

“Mày chà đạp con gái tao, nó bị mày lừa thê thảm, thằng súc sinh, đồ con rùa, ông liều mạng với mày!”

Nói ông lão kia liền nâng tay nâng chân già cỗi muốn đánh người, bảo vệ nhà hàng nhanh chóng chạy tới kéo người, nhưng người ta là ông lão 60 tuổi, đầu năm nay, ai dám đánh! Đều chỉ dám mạnh mẽ túm người lại.

Người quay phim phía sau khiêng máy quay nhắm ngay màn ảnh vào tràng diện rối loạn, cô gái cầm micro cũng kéo ông lão, vừa an ủi vừa khuyên bảo:

“Ngài đừng kích động, chúng ta có chuyện từ từ nói, đừng đánh.”

CEO Hối Phong nhất thời nổi giận trừng mắt mắng:

“Ông là ai, nhận nhầm người hả, con gái ông liên quan gì tới tôi! Đồ điên, mấy người còn không nhanh kéo người đi, cái nhà hàng này làm ăn kiểu gì vậy, ai cũng vào được!”

Muốn chạy? Không dễ vậy đâu! Muốn đuổi người? Vậy càng phải xem ý kiến quần chúng!

Quanh khu vực lớn này đều là người kinh doanh, tiếng tăm bất động sản Hối Phong lại càng vang dội, lần này liền tụ tập rất nhiều ánh mắt tới.

Lúc này cô gái cầm mic lên sân khấu, cô cầm micro nhắm ngay CEO Hối Phong,

“Chào ngài, tôi là phóng viên kênh tin tức hàng ngày Trùng Khánh, ngài là giám đốc điều hành bất động sản Hối Phong. . .”

Còn chưa dứt lời, CEO Hối Phong thẹn quá thành giận hất bay micro trong tay cô ta, nổi giận vung tay về phía máy quay phim, ý đồ đập vỡ máy quay.

Lúc này, thủ hạ của gã CEO Hối Phong cũng chạy tới giúp đỡ, tranh chấp với phóng viên.

Mấy người hợp tác làm ăn bên cạnh vừa thấy phóng viên cùng cục diện ầm ĩ, đều mượn cớ, nhanh chóng rời đi.

Nên đi đều đã đi, cô gái thanh âm sắc nhọn quát:

“Trong tay tôi có ảnh trên giường của ông với cô gái kia làm chứng cứ, ông nếu dám đụng tới bọn tôi, tôi tuyệt đối sẽ lấy danh nghĩa cá nhân phát tán ra bên ngoài, ở đây nhiều người như vậy, tôi đã nói đến nước này, nếu tôi có mất mạng, đó chính là Hối Phong ông làm!”

“Tâm thần!” CEO Hối Phong tức giận mắng một câu, thừa dịp mấy người đều bị người khác lôi kéo, nhanh chân rời đi.

Ông lão bị bảo vệ túm lấy vừa thấy người muốn chạy, kêu khóc nước mắt đầy mặt liều mạng giãy giụa,

“Các người buông, tôi người gần 60, đứa con gái thật vất vả nuôi lớn lại bị người ta làm nhục, các người có còn tính người không hả. Cái con rùa kia, chơi xong không giữ lời, còn bắt con gái tôi phá thai, con tôi ngốc, chảy máu rơi lệ đi phá, vừa phá xong thì con bê kia bỏ chạy mất dạng, mày là đồ súc sinh. . . Nó hiện tại vẫn nhốt mình trong phòng không ra cửa, cơm cũng không ăn, nói cũng không nói một câu. . .”

Ông lão đau lòng muốn chết khóc lớn, tình cảnh dị thường xót xa.

Đoạn Bối cầm ống nhòm nhìn ra xa, một bên còn hướng về tai nghe Bluetooth báo cáo cho Ngu Tư Ngôn:

“Anh cả, lão già này hiện tại càng diễn càng tốt, mẹ nó em mà không biết, em chắc chắn sẽ tin, nước mắt ào ào, còn thật hơn cả diễn viên trong TV!”

Ngu Tư Ngôn một thân quần áo cảnh sát, buồn chán ngồi trong xe nghịch cái bật lửa trong tay,

“Chúng ta đây là làm việc, nghiêm túc chút.”

. . .

Hạng Tường vốn không có khẩu vị, cũng may đậu lao kích thích ngon miệng, anh ăn vài miếng liền muốn ăn thêm, nhưng trạng thái này không duy trì được lâu, tiếng khóc hô dưới lầu liền ồn ào lên!

Anh luôn luôn không quan tâm mấy việc như thế này, dù là hoàn cảnh ầm ĩ hơn cũng có thể bình tĩnh xuống.

Thế nhưng hôm nay vốn khó chịu, dưới lầu lại nhao nhao như thế, huyệt Thái Dương của anh đều trướng đau.

Vốn định cứ thế ném đũa rời đi, nhưng hình như cửa ra bị chặn, muốn đi ra ngoài phải bãi bình cục diện rối rắm dưới đó trước, mà anh thì không có hứng thú xử lý việc vặt vãnh giúp người khác.

Ầm ĩ một hồi, anh cũng không còn khẩu vị ăn tiếp, chủ tịch Hạng chưa bao giờ vô giúp vui lúc này lại đứng lên, đi tới trước cửa sổ, ghé vào bệ cửa sổ liếc mắt xuống lầu.

Ông lão kia kêu khóc, đột nhiên tròng mắt trợn trắng, như là bị tức giận công tâm, thân thể liền ngã xuống.

Bình thường người già ngã xuống còn chẳng dám đỡ, huống chi là ngất trong tay bản thân, các nhân viên an ninh trợn tròn mắt, song song phản xạ có điều kiện đều buông tay.

Ông lão giây trước như sắp ngất, giây sau đã như mũi tên lao ra đám người, ngã trên mặt đất ôm lấy gã CEO Hối Phong đang muốn lên xe, lại khóc kêu một trận.

CEO Hối Phong tức giận đẩy một cái, ông lão đau nhức kêu một tiếng, bắt đầu lớn tiếng ồn ào đánh người!

Trò cười lớn như vậy, người qua đường chung quanh càng tụ càng nhiều, đám thủ hạ không thể không buông phóng viên, bắt đầu sơ tán đoàn người.

Đoạn Bối liếc thấy tới thời cơ, liền nhanh chóng liên hệ Ngu Tư Ngôn,

“Anh cả, đến lúc rồi, tới lượt anh đấy!”

Ngu Tư Ngôn treo điện thoại, gật đầu với cậu cảnh sát bên người, tiếng còi cảnh báo của xe tuần tra vang lên, “Ò e ò e” lái về phía nhà hàng đậu lao Ma Cao.

. . .

Hạng Tường dựa vào cửa sổ nhìn trò cười phía dưới, khóe môi nhếch lên dáng cười hứng thú.

Vở kịch này diễn không tệ, ông già giả phóng viên thật, túm lấy uy hiếp công kích, thủ đoạn nửa chính nửa tà, khiến người ta biết rõ bị vu oan cũng không thể ra tay, đã có bản lĩnh, lại không sợ bị hạ độc thủ, cứ việc ầm ĩ!

Tìm đoàn kịch tương đương đúng chỗ, ông già cùng phóng viên kia vừa nhìn đã biết là không sợ mấy việc này.

Người mưu đồ phía sau chuyện này thật thú vị.

Hạng Tường lần đầu hứng thú với loại chuyện bát quái kiểu này, hăng hái nhìn.

Mắt thấy sự việc càng lúc càng lớn, xe cảnh sát từ xa đã lái tới.

Anh nhếch nhếch mày kiếm đen đặc, tia sáng trong mắt chợt lóe mà qua.

Quả nhiên thú vị!

Ngu Tư Ngôn dừng xe ở cửa nhà hàng, cùng cậu cảnh sát xuống xe,

“Tránh ra, phiền phức tránh ra một chút.”

Đẩy ra đoàn người đi tới trước mặt đám người bấu víu nhau, kêu trời kêu đất, Ngu Tư Ngôn đứng lại,

“Xảy ra chuyện gì, ầm ĩ gì hả!”

. . .

Hạng Tường nhìn cảnh sát từ chỗ ngồi lái xe bước xuống, dáng cười chậm rãi thu hồi, khóe mắt từ từ co rút, chờ người chen ra khỏi đám người phía sau, đứng trước cửa nhà hàng, anh thiếu chút nữa hộc một ngụm máu đen.

Lại là cậu!

Ngu Tư Ngôn cởi mũ cảnh sát, cánh tay thon dài phóng khoáng giương lên lại thả xuống, nhấc lên một mảnh kiều diễm, cộng thêm khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, dưới ánh đèn vàng kim hòa vào đêm tối, giống như con sư tử vừa tỉnh lại, cao quý, khí phách lại mê người.

Hạng Tường dùng cánh tay chống thân thể, cơ thể đều căng lên, răng nanh mài đến ken két, ánh mắt bắt đầu quyến luyến đường cong thân thể lưu sướng của Ngu Tư Ngôn.

Chân dài thẳng tắp hữu lực, cái mông cong vểnh bị vải vóc nghiêm ngặt bọc lại, vẽ ra đường nét xinh đẹp như quả đào mật, mỗi một bước đi, thịt mông mê người đều rung lắc theo tần suất, thắt lưng da siết lấy eo thon không có một tia thừa thãi, đường cong thắt lưng xinh đẹp bị giấu trong lưng quần thít ra một cỗ cấm dục gợi cảm, cúc áo được cài lại cẩn thận tỉ mỉ, che kín cơ ngực mềm dẻo, khiến người ta liên tục nảy sinh xung động muốn xé rách nó.

Đã sớm biết vóc người sẹo nhỏ cực câu nhân, nhưng thoáng cái bị bộ đồng phục cám dỗ nện mạnh tới, Hạng Tường chỉ cảm thấy mạch máu trên dưới song song bùng nổ, đỉnh đầu nhồi máu đến choáng váng, dưới quần bành trướng nóng hổi.

Người vây xem không ít. Ngu Tư Ngôn còn vội vàng làm việc cũng không chú ý tới ánh mắt người trên đỉnh đầu.

Ông lão kia túm Ngu Tư Ngôn khóc lóc kể lể một trận, lớn tiếng đem chuyện tình xúc động rõ ràng nói ra, nói đến chỗ đau lòng liền nước mắt ngang dọc, thẳng ồn ào muốn cảnh sát đòi lại công bằng cho lão.

Chuyện này làm ầm lên xong càng không thể dây dưa lâu, phải đánh nhanh thắng nhanh, Ngu Tư Ngôn ném cho ông lão một ánh mắt, nói:

“Ông ơi, chuyện này bọn cháu không quản được, ông đến chỗ hiệp hội bảo vệ phụ nữ tố cáo đi, ông hiện tại đang ở trước cửa nhà hàng, người ta không buôn bán được, còn ảnh hưởng xã hội trị an, như vậy đi, ông cùng với một người có liên quan vụ việc đi một chuyến đến chỗ chúng cháu, chúng ta vào cục nói chuyện, đừng ở giữa đường gây ảnh hưởng cho người khác thế này, được không.”

Ông lão đồng ý, CEO Hối Phong sao có thể đồng ý, hôm nay ồn ào như vậy, gã đã mất hết mặt mũi, còn vào cục công an? !

Ngu Tư Ngôn vừa nói xong, gã lập tức ném một ánh mắt cho thủ hạ, thủ hạ lui tới một bên rút điện thoại tìm người.

Ông lão vừa nhìn thấy thủ hạ rút điện thoại, liền đẩy mạnh Ngu Tư Ngôn, nhằm về phía người nọ, giận dữ hét lên:

“Mày làm gì! Mày muốn tìm người có phải không, chúng mày có tiền có thế, quan lại bao che nhau, chỉ biết ức hiếp lão già nghèo khổ như tao, đám cặn bã chúng mày, tao đây có cái mạng hèn, liều mạng với chúng mày!”

Lão già này quá nhập tâm rồi, lần đẩy mạnh này, cứ thế đẩy lùi Ngu Tư Ngôn vài bước, may mắn phía sau đỗ một chiếc xe, mông đụng lên đầu xe mới đứng vững, nếu không thật đúng là ngã chổng vó.

Hạng Tường viền mắt đỏ hồng, thở phì phò như trâu, mắt mở trừng trừng nhìn cái mông căng tròn co dãn đụng lên đầu xe của mình, con mắt sắc bén đem hình ảnh phóng đại tua chậm.

Thịt non mềm mại đè lên tấm sắt lại nảy lên, trong nháy mắt đứng thẳng miếng thịt rung động vài cái, chấn đến tim gan Hạng Tường run rẩy, chỉ hận bản thân không đứng ở chỗ xe đỗ, nhận lấy một kích mãnh liệt kia.

Lão già dựa theo tiết mục vọt lên hai bước, tròng mắt trợn ngược, tức ngất trên mặt đất.

Ngu Tư Ngôn vừa lúc đứng thẳng lại, nhanh chóng tiến lên, gọi lão vài tiếng, lại ấn huyệt nhân trung, không thấy phản ứng, vì vậy lập tức cúi người, cõng lão lên lưng, nói với cảnh sát bên cạnh:

“Tôi đưa ông lão đi bệnh viện trước, cậu ở lại đây.”

Loại kết quả này chẳng ai dám ngăn, ngay cả đám người vây xem cũng nhường đường.

Ngu Tư Ngôn mang theo ông lão ‘ngất xỉu’, lái xe cảnh sát đi.

Đem phiền phức thật, phóng viên thật, cảnh sát thật lưu lại hiện trường, toàn bộ câu chuyện liền biến thành thật.

Ngoại trừ chủ tịch Hạng bị thú hóa không giống người thật. . .

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. nhấtlam says:

    TEM………..aaa!>_<

  2. Kim Chi says:

    Ủng hộ chủ nhà!!! Mong chủ nhà sớm ra chương mới =))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: