Trái chủ hãn phu – Chương 21+22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 21: Biểu diễn.

Ngu Tư Ngôn lái xe cảnh sát về địa điểm lúc đầu xuất phát, toàn bộ con đường đều không có camera an ninh, cậu dừng xe, nhanh chóng thay quần áo của mình, một bên thay một bên nói với lão già ngồi sau:

“Vẫn như cũ, ông đến công ty tôi tính tiền, nếu sau còn có chuyện gì tôi sẽ đi tìm ông, mấy ngày này cầm tiền xong thì ở trong nhà, tôi chưa nói đã ổn thì cố gắng đừng đi ra, cũng đừng liên hệ với bất kỳ ai.”

Lão già quen việc dễ làm, liên tiếp đáp ứng, chẳng được bao lâu, một chiếc xe lái tới.

Ngu Tư Ngôn giơ giơ cằm về phía chiếc xe màu vàng nhỏ ở bên đường đối diện, lão già rất tự giác ngồi vào trong xe đi mất.

Đoạn Bối lái xe đi theo phía sau Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn thay quần áo xong, tắt động cơ xe cảnh sát, rút chìa khoá kẹp vào cần gạt nước, quay đầu lên xe Đoạn Bối lái.

Cậu châm một điếu thuốc, lấy điện thoại di động ra gọi cho Quải Tử, mở miệng đã hỏi:

“Thằng nhóc kia sao rồi?”

Thanh âm bên kia Quải Tử vô cùng ầm ĩ, hét lớn giọng nói:

“Thằng ranh đó ở trong Club Thiên Ảnh, tối hôm nay có buổi biểu diễn mãnh nam!”

Lời này xen vào châm chọc rõ ràng, nhưng đối với Ngu Tư Ngôn mà nói, dơ bẩn trong giới đám người giàu cậu đã sớm thấy nhưng không thể trách.

Cậu nâng lên thanh âm nói:

“Trông người chặt chẽ, bọn tôi lập tức tới.”

Nghe được địa chỉ, Đoạn Bối không để Ngu Tư Ngôn tốn nước bọt thêm, lái xe đi ra đường lớn.

. . .

Hạng Tường nhìn Ngu Tư Ngôn rời đi xong, vẫn giữ nguyên tư thế cứng ngắc đứng trước cửa sổ một hồi, ngay cả cục diện rối rắm dưới lầu đều đã chỉnh đốn hoàn toàn, hơi thở của anh vẫn còn có chút bất ổn.

Ở trước cửa sổ hóng gió mát gần nửa tiếng, Hạng Tường cuối cùng cũng đè xuống máu huyết toàn thân táo bạo bất an.

Anh quay đầu nhìn bàn ăn mới chỉ đụng vài đũa, con ngươi trầm xuống, mỗi một món ăn vẫn còn nguyên như đang cười nhạo anh vừa rồi thất thố, mà tâm tình thoát khỏi khống chế của tự thân càng khiến anh bối rối, mặt nạ hoàn mỹ nhiều năm được tự xưng là vui buồn không hiện của anh chỉ vì một bóng hình mà bị đập nát rơi đầy đất!

Hạng Tường từ khi sinh ra tới nay lần đầu tiên cảm thụ cảm giác thất bại và nhục nhã.

Anh không dừng lại thêm bất cứ phút nào, trả tiền xong liền trực tiếp lái xe về nhà.

Đáy lòng một mảnh sấm chớp đùng đùng, nhưng vừa mở cửa đập vào mắt lại là cái mặt xán lạn cười to vô cùng gợi đòn của Hạng Phi.

“Anh, anh về rồi!” Hạng Phi cười lấy lòng, cố gắng giả ngoan ngoãn.

Hạng Tường cứ đứng ở cửa âm u nhìn chòng chọc Hạng Phi hồi lâu, sau đó không có một tia cảm tình nói:

“Thay đồ thể thao, cùng anh chạy bộ!”

Thái độ hoàn toàn không thể ngỗ nghịch!

Hạng Tường lướt qua Hạng Phi, trực tiếp lên lầu thay quần áo, cơ lưng căng thẳng giống như từng quả mìn tùy thời nổ tung.

Hạng Phi nuốt nuốt nước bọt, một chữ cũng không dám nói, nhẹ chân chuồn đi thay quần áo.

Hai người lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét từ đoạn đường trong khu biệt thự vòng ra bên ngoài chạy.

Tốc độ dưới chân Hạng Tường chỉ tăng không giảm, quả thực là tới nông nỗi tự ngược tự mình hại mình.

Hạng Phi liều mạng chạy theo sau Hạng Tường, miệng đầy mùi máu tươi, mắt thấy cứ tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ chạy chết cậu, không thể làm gì khác hơn là ngựa chết chữa thành ngựa sống, tán dóc mấy chuyện vô nghĩa với Hạng Tường, nỗ lực dời đi lực chú ý của Hạng Tường, giảm bớt tốc độ.

“Anh, hôm nay là cá tháng tư đấy.”

Bóng lưng Hạng Tường vẫn là băng hỏa lưỡng trọng thiên.

“Anh xem đầu đề báo hôm nay chưa? Văn Chương âm mưu bị phơi bày!”

Hạng Tường không quan tâm tới giới giải trí, Văn Chương là ai cũng không biết, Hạng Phi một câu “âm mưu bị phơi bày” bởi vì thở hổn hển, truyền vào trong tai Hạng Tường lại thành “âm mưu bị cường bạo” !

Anh giữ nguyên tốc độ thở hổn hển, trái lại nhịp chân không nhanh hơn.

Hạng Phi vừa nhìn có hi vọng, vội vàng nói tiếp:

“Hôm nay còn là tròn 11 năm ngày mất của Ca Ca – Trương Quốc Vinh(*) nữa.”

(*)Leslie Trương Quốc Vinh, tên thân mật: Gor Gor – 哥哥 – Ca Ca, là diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ huyền thoại của Hong Kong. Ông từng công bố với báo giới mình là người lưỡng tính (bạn trai của ông tên Đường Hạc Đức), 1/4/2003 ông đã nhảy lầu tự sát do suy sụp tinh thần, hưởng thọ 46 tuổi.

Hạng Tường vẫn không nói chuyện.

Hạng Phi nhìn nhìn không tìm được lời nói, đột nhiên ánh mắt sáng lên,

“A, đúng đúng đúng, anh, sáng hôm nay em chính là ở chỗ này thấy chàng đẹp trai kia!”

Hạng Tường mạnh dừng chân.

Hạng Phi vừa chạy vừa quay đầu nhìn chằm chằm chỗ Ngu Tư Ngôn đã đứng sáng nay, căn bản không để ý Hạng Tường đã dừng lại, còn vô cùng nhớ nhung nói:

“Chậc chậc chậc, cặp chân kia quả thực là mềm dẻo, chân ép thẳng tắp, em đều phải hoài nghi anh ta có thể giạng thẳng chân hay không!”

Vừa nói xong, một trận tiếng gió, Hạng Phi quay đầu lại, chỉ thấy Hạng Tường như là đứng trên Phong Hỏa Luân của NaTra xông thẳng về phía trước, băng băng qua mặt đất còn bốc lên khói xanh ngùn ngụt.

“Anh, ơ, anh, chờ em một chút!”

Sao đột nhiên lại phun hỏa bắn như tên lửa vậy!

Hạng Phi ngay cả ý muốn khóc chết cũng có, kéo 2 cái chân sắp tàn phế nỗ lực đuổi theo.

Lao điên cuồng nửa giờ, hai người rốt cục một trước một sau trở về nhà, chờ Hạng Phi kéo cái thân thể tàn tạ ngã vào cửa, Hạng Tường đã tắm xong đi ra.

Hạng Phi ngưỡng mặt nằm vật ra đất, hồng hộc thở phì phò, trợn trắng mắt nhìn về phía Hạng Tường, thanh âm khàn khàn,

“Anh. . . Anh đây là điển hình triệu chứng mùa xuân đói khát động dục! Em nghe nói đàn ông gần 30 vừa đến mùa xuân liền cáu kỉnh, y như tới kỳ mãn kinh, xem ra quả nhiên là đúng!”

Hạng Tường mắt lạnh trợn một cái, đạp bước đi xuống tầng,

“Cút đi tắm ngủ.”

Hạng Phi bất đắc dĩ chống người lên, nâng cái chân bủn rủn vô lực bò lên trên tầng, lúc vào phòng đóng cửa cậu còn lộ ra cái đầu nói với Hạng Tường uống rượu giải sầu ở dưới lầu:

“Anh, em nghe nói Club Thiên Ảnh ở khu Hòa Mục Bắc Lộ tối nay có buổi biểu diễn mãnh nam, nếu không anh đi giảm nhiệt đi!”

Thốt ra lời này xong, Hạng Phi lập tức rùa đen rút đầu, đóng cửa lại.

Hạng Tường nhấp miệng, biểu diễn mãnh nam. . .

 

Chương 22: Nổi điên.

Biểu diễn mãnh nam ở Thiên Ảnh 9h14 mới bắt đầu, Ngu Tư Ngôn và Đoạn Bối tới quá sớm, trên sàn diễn ở khu trung tâm vẫn còn đang ca múa nóng bỏng.

Ngu Tư Ngôn vừa vào cửa, nhìn thấy ánh đèn lóe ra 7 màu, ngửi bầu không khí đục ngầu bên trong, nghe tiếng ồn đinh tai nhức óc, sắc mặt liền không tốt.

Nếu không phải thằng nhóc kia dính trắng, cậu hôm nay căn bản sẽ không cần tự mình tới, giao cho người phía dưới là xong.

Người trong công ty ai cũng biết Ngu Tư Ngôn không thích mấy nơi như kiểu này, vậy nên Quải Tử đã đặt trước một chỗ ngồi ghế dài trong góc, vừa thấy Ngu Tư Ngôn vào cửa, liền đứng lên dùng sức vẫy vẫy tay.

Ngu Tư Ngôn đội mũ áo khoác, gật đầu cúi đầu, tận lực che khuất khuôn mặt bản thân, bước chân bước thật dài, ở trong đám người chen chúc rất nhanh xuyên qua, nhưng mặc dù vậy, lúc lướt qua quầy bar và sân nhảy trên đài cao đi tới chỗ ngồi, vẫn chọc lấy không ít ánh mắt dị dạng.

Chủ đề ngày hôm nay thu hút rất nhiều nam nữ trẻ tuổi trong thành phố, bên trong Club kín người hết chỗ, Ngu Tư Ngôn tận lực lách qua đoàn người, linh hoạt xuyên qua khe hở, bằng tốc độ nhanh nhất đi về phía Quải Tử.

Ngồi xuống chỗ tối, cậu lập tức móc thuốc lá, châm một điếu, hít sâu một ngụm, lúc này mới đè xuống bực bội,

“Người đâu?”

Quải Tử bật một lon bia Guinness cho Ngu Tư Ngôn,

“Trên sàn nhảy mới đang làm nóng.”

Ngu Tư Ngôn uống một ngụm, vị bia Guinness khá nặng, cậu híp híp mắt,

“Tôi nói là thằng nhóc kia.”

Quải Tử cúi đầu châm thuốc hút, thấp giọng nói:

“Đối diện, bên cạnh, phòng Vip tầng 2.”

Con ngươi trong trẻo của Ngu Tư Ngôn nhấc lên, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, tiết mục làm nóng cũng tương đương nóng bỏng, mà cửa sổ phòng Vip tầng 2 vẫn như cũ đóng chặt, rèm cửa sổ rất dày ngay cả ánh đèn trong phòng cũng bị che lại, so sánh với mấy gian phòng tưng bừng bên cạnh, quả thực là không hợp nhau.

Cậu buông xuống mí mắt, lấy điện thoại di động ra nhìn, 9h đúng, ném di động lên bàn, chậm rì rì uống bia,

“Tôi ở lại đây, hai người có muốn chơi thì đi đi.”

Quải Tử và Đoạn Bối dứt khoát kiên quyết lắc đầu, ai dám đặt quả bom Ngu Tư Ngôn một mình ngay giữa đống lửa như thế này chứ!

Ngu Tư Ngôn biết điểm bùng nổ của mình ở đâu, không đi cũng tốt.

. . .

Hạng Tường trực tiếp đi vào từ cửa sau được ông chủ Thiên Ảnh mời lên phòng Vip xa hoa tầng 2.

“Không nghĩ tới chủ tịch Hạng sẽ đến nơi nhỏ này của tôi, ngài có muốn dặn dò gì xin cứ nói, tôi không nghĩ đời này còn có thể nhìn thấy ngài người thực, hôm nay nhất định phải để thằng em này mời khách, rượu bia gì đó đều. . .”

Hạng Tường không có tinh thần đáp lại loại nịnh nọt này, anh lộ ra dáng cười nhàn nhạt, ánh mắt sắc bén băng lãnh, không nhanh không chậm cắt đứt ông chủ,

“Tôi chỉ là buồn chán đến ngồi chơi, chú cứ coi tôi như khách bình thường, tiền rượu tôi vẫn phải có, mở cửa làm ăn, tặng tiền khắp nơi rất xui xẻo, vẫn là thôi đi.”

Một câu đẩy sạch.

Ông chủ cũng không phải không nghe hiểu ý của Hạng Tường, tự mình đưa rượu tới, dặn dò thiếu gia phục vụ cho tốt rồi rời đi.

Hạng Tường ngồi vào sô pha da thật trước cửa sổ sát đất, hai chân bắt chéo, cầm cốc thủy tinh nhấp một ngụm rượu, ngậm vào trong miệng từ từ thưởng thức.

Thiếu gia cung kính nói cho Hạng Tường:

“Chủ tịch Hạng, chủ đề buổi biểu diễn hôm nay là ‘Dã thú’, 2 phút nữa sẽ bắt đầu.”

Nói xong lại nhanh miệng bổ sung:

“Tấm thủy tinh này từ bên trong nhìn ra được bên ngoài, nhưng từ bên ngoài sẽ không thấy, ngài yên tâm sử dụng.”

Đúng lúc này, phòng Vip vẫn mờ tối đối diện đột nhiên giật lại rèm cửa sổ, ánh đèn lóe ra khiến Hạng Tường hơi híp mắt lại.

Một đám thanh niên lắc lư lảo đảo, rõ ràng vừa mới cắn thuốc xong đẩy ra cửa sổ, lộ ra thân thể hướng về phía sàn nhảy hô to cười lớn.

Trong con mắt bình tĩnh không gợn sóng của Hạng Tường chợt lóe mà qua chán ghét, lắc lắc cốc thủy tinh trong tay.

. . .

Ngu Tư Ngôn ẩn dưới ngọn đèn mờ tối, trộm liếc về đám cặn bã hô to gọi nhỏ gần như rơi ra khỏi cửa sổ kia, ánh mắt trầm xuống.

Đột nhiên, ở giữa sàn diễn khu trung tâm phun lửa bốn phía, ánh đèn trong đại sảnh tắt hết, toàn bộ Club đều sôi trào lên, tiếng thét chói tai một mảnh.

Một chùm ánh đèn huỳnh quang ‘Đăng’ sáng lên, bắn thẳng trung ương sân khấu, 2 gã đàn ông vóc người khôi ngô ăn mặc bại lộ, một thân hoa văn da báo, thuốc màu trên người theo đường cong cơ thể vẽ lên từng đốm báo, toàn thân lóe ra màu nâu sáng bóng, giống 2 con báo đực sổng chuồng.

2 người này hai gối quỳ xuống đất, thân thể dán lên mặt sàn từ từ bò tới chu vi rậm rạp bàn tay, mỗi một động tác đều cực kỳ thong thả, cơ thể kéo căng bóng loáng, phô bày lực lượng và đường cong thân thể, cái mông rắn chắc lắc lư theo động tác, vượt qua từng bàn tay với lên sân khấu.

Đèn chiếu cực lớn loang loáng bốn phía, lúc sáng lúc tối quét lên trên người Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn lặng lẽ nhìn xao động điên cuồng trong sàn nhảy, biểu tình dị thường lạnh lẽo, cậu nghiêng đầu nói với Quải Tử:

“Giám sát chặt chẽ một chút, một khi bọn họ chọn người, chúng ta liền ra tay.”

Quải Tử gật đầu đi ra ghế, chen vào dòng người.

Buổi biểu diễn nóng bỏng dần dần đi lên cao trào, màn diễn trên đài cũng càng ngày càng trắng trợn, lông mày của Ngu Tư Ngôn cũng càng nhăn càng chặt.

Quải Tử lần đi này mất gần 1 tiếng, thẳng đến buổi biểu diễn sắp kết thúc cũng chưa thấy quay lại, Ngu Tư Ngôn đang lo lắng, dõi mắt nhìn lên lại thấy Quải Tử đi xuống từ 1 góc trên tầng 2.

. . .

Hạng Tường ngồi một giờ, rượu cũng uống xuống nửa chai.

Hôm nay đến một chuyến cũng không tệ lắm, màn trình diễn người thật này rốt cục khiến máu chảy một vòng trả lại trái tim yên tĩnh, nhìn nhìn, buồn ngủ xông lên óc, lần này cuối cùng cũng có thể về ngủ ngon.

. . .

“Chọn ai?”

Quải Tử vừa đến đã nói thẳng với Ngu Tư Ngôn.

“Không. . . Không chọn ai.”

Ngu Tư Ngôn không để ý sờ sờ gốc râu trên cằm,

“Vậy chúng ta đổi cách khác, cho bọn họ uống nhiều chút, sau đó lên lầu 2.”

Quải Tử không đáp lời, muốn nói lại thôi nhìn Ngu Tư Ngôn vài lần.

Ngu Tư Ngôn liếc thấy biểu tình của Quải Tử, không nhịn được nói:

“Có cái gì cứ việc nói thẳng, đừng lằng nhằng, chúng ta không có nhiều thời gian.”

Quải Tử cắn răng vài cái, dè dặt nói:

“Bọn họ không chọn người, thế nhưng. . .”

Nói đến đây, lại không có âm thanh.

Ngu Tư Ngôn đè xuống nóng giận trực tiếp tóe lửa,

“Nói!”

Đoạn Bối mắt thấy Ngu Tư Ngôn sắp nổi khùng, mau mau ném 1 ánh mắt cho Quải Tử,

“Có cái gì mau nói!”

“Anh cả, bọn họ coi trọng. . . Anh!”

Biểu tình trên khuôn mặt Ngu Tư Ngôn không chút thay đổi,

“Xác định?”

Quải Tử không dám mở mắt, càng không dám nhìn sắc mặt Ngu Tư Ngôn,

“Chính tai thiếu gia phục vụ phòng đó nghe thấy.”

Ngu Tư Ngôn mặt âm trầm, nửa ngày không nói chuyện, đột nhiên, cậu giật mũ xuống, kéo mạnh khóa áo, lồng ngực mang theo sẹo mở rộng ra, ngẩng khuôn mặt thẳng hướng về phía phòng Vip bên, quỷ mị cong môi cười, hừ lạnh một tiếng, cầm lên một chai rượu dùng răng cắn mở, một ngụm nốc hết chai, ‘Chát’ một tiếng đem chai rỗng đặt lên bàn, ngửa ra sau, nặng nề đặt lưng lên chỗ dựa, cười lạnh, tròng mắt thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm đám người trong phòng kia.

Quải Tử nuốt nuốt nước bọt, không rên một tiếng ngồi cạnh Ngu Tư Ngôn hút thuốc.

Đoạn Bối đứng lên nói:

“Anh cả, em đi toilet một lúc rồi về.”

Chen ra đoàn người, Đoạn Bối trực tiếp ra Club, đi tới một góc an tĩnh vội vội vàng vàng gọi điện thoại.

“Anh Lữ, toi rồi!”

Lữ Việt vừa cởi quần chuẩn bị đi ngủ, lại nghe thanh âm khẩn trương của Đoạn Bối, trong lòng lộp bộp,

“Sao vậy?”

“Anh mau mau tới, anh cả nổi điên rồi!”

“Phắc, đã nói làm sao mí mắt cứ nhảy, ra là con dã thú kia mẹ nó thức tỉnh!”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: