Trái chủ hãn phu – Chương 23+24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 23: Uống rượu.

Trẻ con tức giận sẽ dùng kỹ xảo khóc lóc ầm ĩ, vị thành niên tức giận là tức là phát dục, thanh niên 20 tuổi tức giận sẽ làm kẻ giật dây, người trung niên tức giận sẽ dùng tiền quyền, người cao tuổi tức giận chính là lắng đọng một đời.

Dã thú tức giận. . . Phát ra chính là khí phách và vấy máu.

Ngu Tư Ngôn thẳng thắn mở vai lộ ngực, đôi mắt sâu đen không còn là lãnh mạc lười nhác, mà là lấp lánh tia sáng nghiêm khắc, 2 chai rượu trên bàn một lọ một lọ bị cạn sạch, mỗi một ngụm đều như trút xuống máu tươi của kẻ địch.

Uy hiếp bừng bừng cùng với vết sẹo dữ tợn trên ngực gạt lùi vô số ánh mắt quấn lên, khí lạnh bốn phía ghế dài cùng hoàn cảnh nhiệt huyết xung quanh tạo nên một sự đối lập rõ ràng.

Đoạn Bối và Quải Tử mặt đối mặt hút thuốc, bên trong gạt tàn nhét đầy tàn thuốc, một bên chú ý động tĩnh trên tầng 2, một bên đề phòng Ngu Tư Ngôn cướp cò.

Mắt thấy màn trình diễn sắp kết thúc, Quải Tử thở ra một hơi, quay đầu nhìn về phía Ngu Tư Ngôn,

“Anh cả, chúng ta để bọn họ lên đi, chỉ sợ mấy tên nhóc trẻ người non dạ kia bị anh. . .”

3 chữ “Dọa lui mất” sau cùng còn chưa nói ra, một thiếu gia phòng vip bưng khay rượu lách vào khu ghế, đặt rượu lên bàn, đẩy đến trước mặt Ngu Tư Ngôn, cười khanh khách nói:

“Long thiếu gia mời ngài một ly Royal Stirling.”

Ngu Tư Ngôn từ trong bóng tối nhấc người lên, khuỷu tay đặt trên 2 đầu gối tách xa nhau, nghiêng người ngẩng đầu, cong môi cười với thiếu gia, đè thấp tiếng nói hỏi:

“Long thiếu gia nào?”

Thiếu gia đối diện đôi mắt đen tuyền lóe ra tia âm u của Ngu Tư Ngôn, dáng cười chuyên nghiệp trên khuôn mặt lập tức cứng đờ, nghểnh cổ nghiêng người chỉ ngón tay, thẳng về phía cái người chính giữa một đám người nằm bò trên cửa sổ phòng đối diện.

Ngu Tư Ngôn nhìn theo phương hướng, là đứa con thân yêu của CEO Hối Phong.

Cậu nở nụ cười tà mị về phía Long thiếu gia, vươn tay ngoắc ngón tay.

Đối diện một mảnh thét chói tai, Long thiếu gia đắc ý cười vài cái với đám người bên cạnh, sau đó cũng bắt chước Ngu Tư Ngôn ngoắc ngón tay với cậu.

Ngu Tư Ngôn hừ cười một tiếng, một lần nữa tựa lên lưng ghế, một tay chống đầu, nói vài câu với thiếu gia.

Chỉ thấy thiếu gia gật đầu khom lưng, lấy đi cốc rượu trước mặt Ngu Tư Ngôn, đến chỗ quầy bar gọi một cốc De Jean Martell, chân bước thoăn thoắt đi lên tầng 2.

. . .

Hạng Tường đem trò hề trẻ con ở phòng đối diện nhìn vào trong mắt, mệt mỏi càng ngày càng nặng, đang suy nghĩ có nên về nhà hay không, chỉ thấy thiếu gia phục vụ phòng kia lại bưng rượu từ khu bên dưới phòng mình đi ra, anh không khỏi cười mỉm, nhóc ranh không lấy được món đồ chơi ưng ý sẽ lại khóc lóc om sòm thôi.

Anh không thú vị đặt cốc rượu lên bàn, đứng dậy chuẩn bị rời đi, mí mắt giơ lên, vừa lúc thấy thiếu gia kia bưng rượu đi lên phòng vip tầng 2.

Ngầm cười một tiếng, xem ra đám nhóc kia hôm nay bị người chỉnh rồi.

Không biết có phải vì ngay từ đầu đã bị đám ranh đối diện ầm ĩ đến mình không, Hạng Tường lại vui vẻ nhìn thêm vài phút.

. . .

Ngu Tư Ngôn lẳng lặng ẩn mình trong góc tối u ám, mí mắt buông xuống hé ra một kẽ hở, hơi híp mắt nhìn một đám hùng hổ đi tới chỗ mình.

Long thiếu gia chậm rì rì đi ở sau cùng, chờ một đám người xúm lại chỗ ghế dài xong, gã mới chậm rãi đi tới trước bàn.

Cầm theo cốc rượu Ngu Tư Ngôn gọi, gã mạnh mẽ đặt lên bàn thủy tinh, hai tay chống bàn, duỗi cổ vươn mặt tới chỗ Ngu Tư Ngôn, nhẹ nhàng phun ra một câu:

“Bé cưng, muốn mời tôi uống rượu sao? Vậy cùng uống đi.”

Ngu Tư Ngôn mạnh mở mắt ra, con ngươi sắc lạnh, dọa Long thiếu gia phản xạ có điều kiện nâng người lên, lại ngửa ra sau một chút.

Chưa cho Long thiếu gia cơ hội nhặt lại mặt mũi về, Ngu Tư Ngôn nắm lên bình rượu trên bàn, một bàn tay phạt ngang, trực tiếp chặt gãy cổ chai.

Người chung quanh nhất thời ngừng thở, thở mạnh một chút cũng không dám, mở to con mắt nhìn cái tên khí phách trên thân đầy sẹo, tóc gáy đứng thẳng.

Ngu Tư Ngôn chậm rì rì nhận lấy điếu thuốc Quải Tử dâng đến, ngậm vào trong miệng, hít sâu một ngụm, ném bình rượu có lẫn mảnh thủy tinh lên mặt bàn, không mặn không nhạt nói:

“Uống đi!”

 

Chương 24: Hạng Ngu

Ngu Tư Ngôn còn chưa quên công việc hôm nay, Quải Tử đưa thuốc tới thành công xoa dịu lửa giận bùng lên của cậu, nếu lúc này Long thiếu gia biết khó mà lui, cậu cũng sẽ một câu không nói để người đi.

Nhưng hết lần này tới lần khác có kẻ cho mặt mũi lại không biết xấu hổ, đưa cho bậc thang cũng không chịu xuống, ngu ngốc đạp lên trên.

Nhiều người đang nhìn như vậy, Long thiếu gia kiêu căng thành tính nào chịu được tràng diện như vậy, lúc này mặt mũi mất hết ,

“Rượu này không phải mời ông đây uống sao? ! Nếu là mời, thành ý của mày đâu hả? !”

Đoạn Bối nghiêng mặt không nói gì liếc nhìn Long thiếu gia đầy miệt thị, tự giác nhường chỗ cho Ngu Tư Ngôn.

Khói thuốc lượn một vòng trong miệng Ngu Tư Ngôn, phun ra nhẹ quanh quẩn trên đỉnh đầu mấy người, chậm rãi tản đi.

Cậu vươn tay cầm chai rượu sứt mẻ, cặp chân dài vừa thẳng vừa rắn chắc nâng lên thân thể, vóc người tam giác ngược hoàn mỹ vai rộng eo hẹp từ trong bóng tối lộ ra, vết sẹo khêu gợi trước ngực lúc này dữ tợn không gì sánh được.

Cầm chai rượu bước ra ngoài bàn, thân cao vượt trội cao hơn Long thiếu gia tròn một cái đầu, vai dày ngực rộng che mất ánh đèn phía trên, nhất thời đem Long thiếu gia bao trùm trong cái bóng.

Từng bước tới gần, Long thiếu gia liên tục lui về phía sau, người vây xem cũng lùi dần ra ngoài, một ít người xung quanh không muốn gây sự đều tránh đi, một ít người phía ngoài sân nhảy cũng đều vươn cổ nhìn về phía bên này.

Tình thế vô cùng đáng ngại lập tức khiến cho đám bảo kê cảnh giác, nhưng vừa nhìn thấy Long thiếu gia, bọn họ cũng không dám nhúng tay, lỡ làm Long thiếu gia mất mặt bọn họ cũng khó ăn nói, không thể làm gì khác hơn là đứng im giám sát, nhìn chuẩn thời cơ, đúng lúc ra tay.

Ngu Tư Ngôn từng bước từng bước ép Long thiếu gia rút khỏi khu ghế dài, đi vào sân nhảy.

Cứ như vậy, mọi người trong Club đều đem lực chú ý tập trung đến chỗ này, Long thiếu gia nét mặt hãi hùng, hổn hển reo lên:

“Mày mẹ nó biết tao là ai không!”

Trong giây lát Hạng Tường thấy Ngu Tư Ngôn, căng thẳng bóp nát cốc thủy tinh trong tay, khiếp sợ qua đi trong nháy mắt chỉ còn lại lửa giận khó có thể kìm nén, phừng phừng đốt về phía Long thiếu gia sắc mặt đỏ tím.

Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm Long thiếu gia trầm mặc không nói một hồi lâu, đột nhiên giơ tay, ngay lúc mọi người cho rằng cậu muốn động thủ, Ngu Tư Ngôn đã đem cổ chai thủy tinh sắc bén đưa vào trong miệng, ngửa đầu uống vài ngụm rượu, chất lỏng chảy ra dính đầy vạt áo trước ngực.

Cậu buông tay, khoang miệng nhúc nhích vài cái, quay đầu, phun ra mảnh thủy tinh dính máu, nhanh chóng nhấc chân, đạp lên xương sườn trước ngực Long thiếu gia.

Tiếng xương nứt yếu ớt và thanh thúy dị thường rõ ràng, hai chân Long thiếu gia rời khỏi mặt đất bay ra 1m, thân thể nện lên sân khấu biểu diễn, nặng nề ngã trên đất.

Tiếng thét chói tai nổ tung, sân nhảy nhất thời rối loạn, đoàn người rất nhanh tản ra.

Động tác của Ngu Tư Ngôn quá nhanh, bảo kê căn bản không kịp phản ứng, Long thiếu gia đã trúng một cú đá.

Mấy gã đi cùng Long thiếu gia, tiện tay xách ghế xách chai rượu, đỏ mặt tía tai xông lên, còn chưa tới gần thân Ngu Tư Ngôn đã bị Quải Tử và Đoạn Bối hất ngã trên mặt đất.

Đoạn Bối cởi áo khoác, lộ ra tấm lưng bị bỏng, da thịt bám chặt trên cột sống, nhìn qua giống như bị sét đánh, xấu xí lại đáng sợ.

Quải Tử bước một bước lên trước, híp mắt cười với đám hơn mười người bảo kê xông tới nói:

“Thực xin lỗi, anh cả nhà tôi phải xử lý vài việc riêng.”

Hạng Tường nhìn chằm chằm bãi máu loãng Ngu Tư Ngôn phun ra, lửa giận trong mắt dần dần lắng xuống, cuối cùng chìm vào đáy mắt, cặp mắt ưng lóe lên ánh sáng tím, anh lạnh lẽo nói với thiếu gia đứng trông cửa:

“Gọi ông chủ của các người lên đây cho tôi.”

Ngu Tư Ngôn yên tâm giao phía sau lưng của mình cho Đoạn Bối và Quải Tử, một bước đi đến trước mặt Long thiếu gia.

Long thiếu gia ôm ngực cuộn thành một đống, khuôn mặt nhíu chặt tràn đầy mồ hôi lạnh, kịch liệt đau đớn khiến gã ngay cả thở dốc cũng khó khăn, càng đừng nói đến rên rỉ gọi người, cái bóng trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao dính bùn, gã kinh khủng vạn phần ngẩng mặt lên, chỉ thấy trên khuôn mặt lãnh tuấn kia lộ ra dáng cười thâm thúy, chậm rãi tới gần gã.

Ngu Tư Ngôn cúi người từ trên cao nhìn xuống, cười nhạt nói:

“Mày nhìn cho rõ, tao không phải ba mày! Muốn biết mình là ai, về nhà hỏi mẹ mày đi!”

Hạng Tường đang căn dặn ông chủ, nghe được lời này của Ngu Tư Ngôn, anh phì nở nụ cười một tiếng, thằng nhóc này thật tức cười.

Ngu Tư Ngôn đá một cước, lửa giận cũng xả hơn nửa,  cậu quay đầu nhìn một chút phía sau mình, cư nhiên bình tĩnh nghĩ đã như vậy thuận nước dong thuyền làm xong việc luôn!

Đẽo gọt vài giây, cậu đứng thẳng người, đùa cợt lớn tiếng nói:

“Một cốc rượu mấy trăm đồng tiền đã muốn phiêu tao? ! Cũng không nhìn bản thân là cái dạng gì, lần sau nhớ cắt ít máu dùng nhiều một chút, nếu không người như mày, chỉ có chút tiền như vậy tao còn lười thao mày.”

Mật hiệu vừa ra, đoàn kịch Quải Tử sắp xếp trước đó cũng phản ứng rất nhanh, lập tức trốn ra phía sau đoàn người thì thầm, thanh âm không lớn không nhỏ,

“Đây không phải công tử gia bất động sản Hối Phong sao, ai ai ai, tôi vừa rồi còn thấy ông bố nhà nó, thực sự là người một nhà, bố nó làm con gái nhà người ta lớn bụng, lừa người đi nạo thai, kết quả cuối cùng quỵt luôn tiền chia tay, đến cùng bố cô gái kia còn chạy tới mắng người ngay trước cửa nhà hàng nữa.”

“Cậu cũng thấy à, lúc tôi đi ngang qua cũng thấy, ông lão kia khóc thê thảm luôn.”

“Phắc, chút tiền ấy cũng tiếc, bất động sản Hối Phong không phải rất có tiền sao, mấy kẻ đi kinh doanh làm ăn chẳng lẽ đều như vậy, đặc biệt keo kiệt, cưỡng đoạt còn không muốn tiêu tiền, lại còn đi lừa.”

“Đánh rắm, nhà cậu không phải cũng đi làm ăn sao? Chúng ta không phải ông chủ lớn, không có loại khí phách như thế, ha ha ha ha.”

. . .

Một đám trốn ở phía sau đoàn người tản ra tin tức, ngay cả Hạng Tường trên lầu cũng nghe được rõ ràng.

Hạng Tường đứng cạnh cửa sổ sát đất, hai tay cắm vào túi quần, hoàn toàn không phát hiện một tia dịu dàng chưa bao giờ có xuất hiện trong mắt mình.

Sẹo nhỏ này, lúc này rồi mà còn chuyên nghiệp nhớ đến công việc nữa sao? !

. . .

Xử lí xong việc, Ngu Tư Ngôn xoay người gia nhập vào quần chiến, nắm đấm thép vung lên vù vù cắt gió, không qua bao lâu trên mặt đất liền nằm vài người.

Đúng lúc này, ông chủ mang theo mười người chạy tới, ánh mắt Ngu Tư Ngôn trầm xuống, đem người trong tay ném ra.

“Dừng tay, đều dừng tay cho tôi.”

Đám bảo kê lập tức ngừng lại.

Ông chủ lách người, nhường ra một lối đi,

“Để bọn họ đi.”

Ngu Tư Ngôn nhíu mày.

“Anh có ý gì?”

Ông chủ không trực tiếp trả lời,

“Mọi người đều bỏ qua việc này đi, cảnh sát đang trên đường tới, phỏng chừng vài phút nữa sẽ tới đây, đi hay không tùy cậu.”

Ngu Tư Ngôn dừng một chút, vẫy vẫy tay với Quải Tử và Đoạn Bối, nhanh chóng đi ra ngoài.

Đi chưa được vài bước, tiếng xe cảnh sát đã vang lên, ông chủ túm lấy Ngu Tư Ngôn, quay đầu nói với mọi người trong đại sảnh:

“Đêm nay kinh động đến mọi người, tiền rượu đều miễn, tản hết đi.”

Sau đó ném một ánh mắt cho thủ hạ, tự mình mang Ngu Tư Ngôn ba người đi đến cửa sau.

“Cậu hôm nay vận đỏ, vừa lúc gặp được quý nhân, yên tâm đi đi, không ai tới phiền cậu.”

Chẳng lẽ đúng lúc gặp được kẻ thù không đội trời chung với Hối Phong? !

Ngu Tư Ngôn ngầm hiểu, cũng không hỏi nhiều, gật đầu mang theo người bước đi.

“Này, người anh em, người như cậu thật thú vị, tôi là Vương Lỗi, tam thạch lỗi, cậu tên gì?”

Ông chủ tên gì Ngu Tư Ngôn sớm đã hỏi thăm trước, nếu người ta nói tên thật, cậu cũng không có lý do giấu diếm,

“Ngu Tư Ngôn.”

“Ngu Tư Ngôn? Viết như thế nào?”

Ngu Tư Ngôn túm lấy cánh tay Vương Lỗi, kéo ống tay áo lên, dùng bàn tay đầy máu của cậu viết ba chữ lớn: Ngu Tư Ngôn!

Rõ ràng là kẻ đầu đường xó chợ, lại có nét chữ cứng cáp hữu lực xinh đẹp như vậy.

Tiễn bước Ngu Tư Ngôn, ông chủ gửi một tin nhắn, sau đó trở lại phòng khách, cảnh sát chống ma túy đã tràn vào trong Club.

“Có người chỉ điểm nói khách khứa chỗ các anh tụ tập hít thuốc phiện, hiện tại lập tức đóng cửa, một người cũng không thể đi ra, tiếp thu kiểm tra.”

Ông chủ cười nói:

“Được, chúng tôi nhất định phối hợp.”

. . .

Hạng Tường lái xe về nhà, điện thoại trong tay vang lên tiếng báo tin nhắn, anh sung sướng cong môi.

Anh không sốt ruột mở ra ngay, thẳng đến khi ngã lên trên giường, anh mới lấy ra điện thoại di động, mở tin ra xem.

Tin nhắn chỉ có ba chữ: Ngu Tư Ngôn!

Ra là viết như thế.

Hạng. . . Ngu. . .

“Ha ha ha ha. . .” Nửa đêm nửa hôm, tiếng cười hào phóng vang vọng toàn bộ căn biệt thự.

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Kim Chi says:

    Hay qớ hay qớ!!!! Mong chủ nhà sớm ra chương mới

  2. Kim Chi says:

    Ad ơi!!!! Chừng nào có chương mới ad ơi???? -.-

Để lại bình luận

%d bloggers like this: