[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 64

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

[R: Lâu lắm mới quay lại, thời gian qua đào hố là vì bận làm đồ án tốt nghiệp :’( Bây giờ đã tốt nghiệp rồi nên quay lại với hố nhỏ, ahihi ]

64

7442635ejw1dkgh6djpqfj

Người bên cạnh một bên tiếp lời: “Đông Phương Bất Bại? Y hình như chưa từng quy ẩn mà?”

Đại hán kia nói: “Ngươi đúng là không biết gì. Nhật Nguyệt Thần Giáo kể từ khi có cái người họ Dương kia đảm đương, mấy năm nay đều là hắn đứng đầu gió. Đâu có nghe bọn hắn làm qua chuyện gì phiền toái? Đông Phương Bất Bại cũng bỏ mặc sự vụ giang hồ bấy nhiêu năm, cũng chẳng khác thoái ẩn là bao.”

Một người gật đầu đáp: “Nhật Nguyệt Thần Giáo mấy năm nay mặc dù rất ít nhúng tay vào sự vụ giang hồ, nhưng hình như lại càng lớn mạnh hơn trước. Nghe nói chỗ đó kể cả hạ nhân trông cửa, mỗi người đều được cấp một ngọc bản, tài đại khí thô (*). Ngũ Nhạc kiếm phái nếu đem ra so thì đúng là keo kiệt phát khiếp.”

“Nói nhỏ chút. Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Ngũ Nhạc Kiếm phái thuỷ hoả bất dung, nhưng cũng không dễ chọc. Cẩn thận gặp phiền phức.”

“Chúng ta ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, cách Nhật Nguyệt Thần Giáo lẫn Ngũ Nhạc Kiếm Phái xa tít tắp, sợ cái gì.”

“Không phải cái gì Nhậm giáo chủ của Nhật Nguyệt Thần Giáo quay lại rồi sao? Tháng trước mới nghe tin lão giết Đông Phương Bất Bại, đoạt lại ngôi vị giáo chủ rồi.”

“Ngươi nghe ngóng không hẳn hoi gì cả. Đó đã là chuyện một tháng trước rồi. Ông bạn ta vừa từ Hà Nam bên kia trở về, tin tức mới nhất là Đông Phương Bất Bại tái xuất giang hồ, người ta căn bản không có chết. Ngươi nghĩ mà xem, y tự xưng võ cônng đệ nhất thiên hạ hơn mười năm, cái gì Nhậm Ngã Hành kia đánh sao lại được chứ.”

“Xem ra giang hồ lại muốn nổi phong ba? Đông Phương Bất Bại có thể bỏ qua Nhậm Ngã Hành không? Y làm gì rồi?”

“Hắc hắc, ta nghe nói a…”

Nói chuyện hai tháng trước, giữa sườn núi Hắc Mộc Nhai nơi hoa viên bí mật kia phát sinh nổ mạnh, đại bộ phận người trong thần giáo đều nghe tiếng. Đổng Bách Hùng mang theo mọi người tìm nơi phát ra tiếng nổ chạy đến, Đông Phương Bất Bại đã đang ở ngôi nhà nhỏ dưới vực Hắc Mộc Nhai tỉnh lại.

Khi y tỉnh lại, vừa mở mắt liền kêu lên: “Liên đệ———“

Y đột ngột xoay người ngồi dậy, lại phát hiện mình đang ở một nơi vừa xa lạ vừa thân quen. Y lặng đi một lát, mới nhận ra đây đúng là trang viên y cùng Dương Liên Đình kiến tạo.

Trước cửa nhỏ còn treo một tấm rèm thêu mẫu đơn hoa tuyệt đẹp, là trước đó vài ngày y thêu xong mang đến tự mình treo.

Đông Phương Bất Bại ngốc lăng, lại nhớ đến một khắc cuối cùng trước khi mình hôn mê, thấy Dương Liên Đình đẩy y cùng Bảo Nhi tránh đi, một mình đón lấy Thôi Nguyệt Đào, sau đó trước mắt mình một mảng trắng tinh, sáng trắng loá mắt, hai tai ẩn ẩn nghe thấy tiếng nổ lớn, sau đó liền bất tỉnh nhân sự.

Nhưng làm thế nào mình lại ở đây?

Y bật đứng dậy, hành động đột ngột làm trong bụng đau đớn, không khỏi rên một tiếng, đỡ bụng bước đi, lại phát hiện Bảo Nhi đang nằm bên trái.

Y vội vã xem mạch tượng của Bảo Nhi, lại kiểm tra toàn thân bé, thấy bé chỉ là bất tỉnh, toàn thân không chịu thương tổn, mới thở nhẹ ra. Lại quay đầu nhìn, Tiểu Hổ đầu cả người to bự cũng nằm dưới đất ngay bên giường, bốn chân duỗi thẳng, rõ ràng là cũng đang hôn mê.

Đông Phương Bất Bại đột nhiên có cảm giác không ổn.

Nếu y được Dương Liên Đình đưa xuống, tại sao không có cảm giác? Liên đệ tại sao không để Bảo Nhi vào phòng trong mà lại đặt tại đây? Tiểu Hổ đầu tại sao lại mê man trên đất? Lẽ nào Tiểu Hổ đầu cũng được Liên đệ khiêng xuống?

Tuyệt đối không có khả năng này. Nếu mình là hắn, cũng không có khả năng vừa mang một lớn một nhỏ hai người lại thêm một tiểu hổ béo mập thế xuống đến đây, huống chi lại ngay dưới nơi vừa xảy ra một màn nguy hiểm.

Đông Phương Bất Bại nhớ tới một màn sáng trắng trước khi hôn mê, hẳn là không thể do con người tạo thành. Y vẫn biết Liên đệ không giống người thường, không nói chuyện khác, chỉ riêng việc có thể khiến cho mình có thể mang thai, đám người Nhậm Ngã Hành không rõ còn tưởng là ‘công lao’ của Quỳ Hoa Bảo Điển, nhưng chính y hết sức rõ ràng. Quỳ Hoa Bảo Điển có bác đại tinh thâm thần kỳ khó đoán, cũng tuyệt không có khả năng cải biên thể chất để y có thể mang thai con của Liên đệ.

Hơn nữa kể từ khi cùng Liên đệ một chỗ, tinh thần của y ngày một tốt lên, ngũ quan cũng linh mẫn, thường thường còn có thể có cảm giác rời khỏi nhục thể, đạt tới cảnh giới xuất hồn. Thậm chí gần đây y phát hiện, chỉ cần y nghĩ muốn, không cần dùng đến ngoại lực hay võ công, có một số vật nhỏ còn có thể tự di động chạy đến trên tay y.

Này là sau khi y có thai, ăn nhiều lên, người trở nên biếng nhác, có một lần ở gian ngoài thêu hoa, đột nhiên cảm thấy đói, nhớ tới trong trù phòng còn thừa một phần điểm tâm, nhưng lại ngại đi lấy. Không ngờ vừa nghĩ vậy, điểm tâm kia đã xuất hiện ngay bên tay.

Khi ấy y vạn phần chấn kinh. Vì nghiệm chứng chuyện này, còn cố ý thử qua vài lần, phát hiện chỉ khi dục vọng của y cực mạnh thì mới phát sinh chuyện như vậy, nếu cố ý cưỡng cầu lại không thành công. Sự kiện này y còn chưa kịp nói cho Dương Liên Đình, lại phát sinh chuyện của Nhậm Ngã Hành.

Đây đâu phải chuyện người thường có thể làm được. Đông Phương Bất Bại tin rằng đó là do Dương Liên Đình mới có lực lượng khiến mình có được khả năng như thế. Nghĩ đến đây y liền nghĩ đến một khả năng.

Có lẽ Bảo Nhi và Hổ đầu, đều là được Dương Liên Đình dùng khả năng đó đưa đến đây.

Nếu là vậy… Thì Liên đệ ở đâu?

Đông Phương Bất Bại không hổ là Đông Phương Bất Bại. Y tài trí hơn người, phản ứng linh mẫn, nhanh chóng nghĩ ra những khả năng có thể, sau đó sắc mặt đại biến.

Bụng đau không thôi, y gập thắt lưng đi ra ngoài, cất tiếng gọi Dương Liên Đình.

“Liên đệ ——— Liên đệ ——— ngươi ở đâu?”

Đi một vòng phụ cận, càng tìm càng lo lắng, bụng cũng đau dữ dội, cả đầu y đầy mồ hôi.

Y biết không thể tiếp tục tìm, tìm nữa hài tử trong bụng sẽ gặp nguy. Huống chi y cũng không thể lừa mình dối người, căn nhà nhỏ cùng sơn cốc lớn bao nhiêu? Lấy công lực của y hô hoán cũng không có tiếng đáp lại, tức là Dương Liên Đình không có ở đây.

Sắc mặt y tái nhợt, xanh xao kéo thân thể quay lại, lại nghe thấy tiếng Bảo Nhi lo lắng sợ hãi kêu.

“Nương thân —— phụ thân—- mọi người ở đâu? Hu hu hu… Nương… Nương thân, Phụ thân…”

Đông Phương Bất Bại nhớ rõ kể từ khi con gái tròn ba tháng tuổi, đến giờ rất ít khi nghe bé khóc. Trong lòng khẩn trương, đành nhất thời bỏ qua chuyện Dương Liên Đình.

“Bảo Nhi, nương ở đây.”

Lời vừa ra khỏi miệng, thân ảnh Dương Bảo Nhi đã nhanh chóng phi ra khỏi phòng, chạy về phía y.

Đông Phương Bất Bại vừa tiến vào, không đứng vững, ngã xuống men theo cửa lớn, ngồi lên bục cửa.

“Nương————“

Dương Bảo Nhi chui vào lòng Đông Phương Bất Bại. Vẫn còn nhỏ tuổi, lại nhiều chuyện xảy ra như vậy, lại tỉnh lại ở một nơi xa lạ, nên cả chuyện trong bụng nương còn có đệ đệ cũng quên mất, chỉ biết chui vào lòng Đông Phương Bất Bại khóc lớn.

Đông Phương Bất Bại ôm chặt bảo bối, vuốt ve đầu nhỏ của bé an ủi, dỗ dành mãi, đến khi bé bình tĩnh lại, nhíu mày nói: “Bảo Nhi, nương không thoải mái, con mau xuống.”

Dương Bảo Nhi bấy giờ mới nhớ ra, đáp: “Nương, con không doạ đệ đệ phải không?” Vừa nói tay vừa xoa bụng Đông Phương Bất Bại.

Đông Phương Bất Bại miễn cưỡng cười, không yên lòng đáp: “Không có. Bảo Nhi rất ngoan.”

Dương Bảo Nhi chớp chớp hai mắt hồng hồng, nói: “Đây là đâu ạ? Phụ thân nữa? Có phải phụ thân đánh cho người xấu chạy rồi?”

Đông Phương Bất Bại nghe bé nhắc tới Dương Liên Đình, trong lòng đau xót, khí huyết đột nhiên tăng cao, khi tức vặn vẹo. Y thầm kêu một tiếng không ổn, biết tình bị loạn chân khí, vội vàng điều tức, nhưng đau đớn trong bụng khiến y không thể chuyên chú, rên lên một tiếng, ôm bụng gập người lại.

Dương Bảo Nhi bị doạ giật mình, bối rối kêu lên: “Nương! Người thế nào rồi?”

Đông Phương Bất Bại trong lòng kêu to không được, ngoài miệng vẫn đáp: “Không sao, đừng sợ. Nương…” Y nói được một câu, bất ngờ trước mắt mơ hồ, ngực bị đè ép, bụng đau đớn kinh khủng, khiến y ngất đi.

Dương Bảo Nhi sợ hết hồn, ôm lấy thân thể ngã xuống mềm nhuyễn của Đông Phương Bất Bại kêu to. Nhưng bé cũng là người phi thường, là con gái cưng của Đông Phương Bất Bại và Dương Liên Đình, tài trí lẫn năng lực không phải tầm thường.

Kinh hoàng thất thố qua đi, rất nhanh bé tỉnh táo lại, cảm thấy trong bụng Đông Phương Bất Bại ẩn ẩn truyền tới sóng tinh thần hỗn loạn.

Dương Bảo Nhi có thể chất trời xinh, nhạy cảm với sóng tinh thần hơn Đông Phương Bất Bại bồi dưỡng mỗi ngày nhiều. Bé lập tức biết là hai đệ đệ đang bất an, hình như trong bụng nương có chuyện.

Bé không biết phải giải quyết thế nào, nhưng xuất phát từ trực giác cũng triển khai sóng tinh thần của mình, vây quanh bụng Đông Phương Bất Bại an ủi.

Hai thai nhi động rất mạnh, dần dần lại cảm nhận được tinh thần lực của tỷ tỷ, còn mang theo một tia năng lực trị liệu nho nhỏ. Mặc dù rất ít, song hai thai nhi cũng chậm rãi an tĩnh lại.

Dương Bảo Nhi còn không biết, bất tri bất giác bé đã vô sự tự thông biết được phương pháp trị liệu tinh thần lực của nhân loại tương lai. Mặc dù hiện tại mới chỉ là bước đầu, hiệu quả còn nhỏ, nhưng đối với hai sóng tinh thần vừa mới thành hình không lâu của thai nhi mà nói cũng đủ rồi. Nếu không Đông Phương Bất Bại trải qua một trận đại kiếp này, tâm lực tiều tuỵ, rất có khả năng xảy thai.

Đông Phương Bất Bại còn không biết mình vừa kinh qua một trận nguy cơ, may mắn có con gái nhỏ biến nguy thành an. Y hôn mê nằm trên đất, chân khí trong thân thể tán loạn, gần như tẩu hoả nhập ma. Đây chính là lần chật vật nguy hiểm nhất trong bao nhiêu năm tập võ của y.

Nhưng nhục thể Đông Phương Bất Bại mặc dù hôn mê, kỳ dị là tinh thần lực lại ngoài ý muốn tập hợp lại tỉnh táo bên ngoài cơ thể, hình thành một đoàn hư huyễn bồng bềnh.

Này chính là tinh thần thể vừa mới thành hình của y.

Đông Phương Bất Bại cũng chưa phát hiện, chỉ phát giác ý thức của mình có thể rời khỏi thân xác tồn tại, liền lập tức phiêu đến địa điểm mình hiện tại đang lo lắng nhất —— Hắc Mộc Nhai.

Đông Phương Bất Bại đi tới nơi y và Dương Liên Đình ẩn cư hơn một năm qua, chỉ thấy địa phương mình từng ngày ngày ân ái mặn nồng nay đã tanh bành cả, hoa viên tuyệt đẹp xưa kia từ lâu đã nhìn không ra hình dạng nhân gian tiên cảnh, trong lòng vô cùng buồn bực.

Y đi một vòng, không phát hiện ra manh mối nào, đang trầm ngâm, lại thấy hai võ sĩ của Thành Đức đường tiến đến, ngó quanh, giống như đang tìm gì đó.

Một người trong đó nói: “Hôm qua trận nổ đó thật kỳ quái.  Mặc dù Nhậm… nói là Đông Phương giáo chủ và Dương tổng quản trộm thuốc nổ thất bại, bị nổ chết, nhưng Đông Phương giáo chủ thần công cái thế, sao có thể thất thủ.”

Người còn lại ngó quanh một chút, xác nhận nơi tàn tạ này không có ai, đáp: “Nhậm giáo chủ mất tích nhiều năm như vậy, hiện tại quay lại muốn lần nữa chấp chưởng giáo quyền, Đồng trưởng lão không đồng ý. Nhậm giáo chủ mặc dù vẫn còn uy phong năm xưa, cũng kéo được không ít người ủng hộ, nhưng vẫn còn nhiều người trung thành với Đông Phương giáo chủ. Hiện tại Đồng trưởng lão kéo dài việc này đối chọi với Nhậm giáo chủ, nhưng nếu Đông Phương giáo chủ vẫn không ra mặt, còn không biết ai thắng ai bại đây.”

“Ngươi nói Nhậm Ngã Hành có thắng không?”

“Ngươi có ý gì?”

Người kia chần chờ nói: “Chúng ta đều là người của Đông Phương giáo chủ. Đông Phương giáo chủ chấp chưởng tới nay, giáo ta như mặt trời ban trưa, Dương tổng quản lại là người hào sảng phóng khoáng, các vị đại lão mấy năm nay cũng ăn nên làm ra. Hôm nay Nhậm giáo chủ đột nhiên trở về, mấy người chúng ta…”

Vế sau hắn không dám nói, người còn lại cũng hiểu ý, nhỏ giọng nói: “Triệu đường chủ đã nói rồi, hiện tại Đông Phương giáo chủ và Dương tổng quản hành tung không rõ, chúng ta không tiện lên tiếng, đành phải yên lặng xem thế cục nghiêng về đâu, bảo trụ mạng nhỏ mới là quan trọng. Nhưng chỉ cần hi vị kia quay về, theo Nhậm Ngã Hành thì có gì tốt chứ? Luận võ công lão coi như so được với Đông Phương giáo chủ đi nữa, luận hào sảng cùng tài năng bản lãnh… chỉ sợ còn lâu lắm mới sánh kịp với Dương tổng quản.”

“Hắc hắc, đại ca, đúng lắm, tiểu đệ ta cũng nghĩ như vậy. Đã thế, Hắc Mộc Nhai hôm nay huynh đệ mang tâm tư này nhất định không ít. Tất cả mọi người đều trông mong Đông Phương giáo chủ và Dương tổng quản sớm ngày quay lại, đuổi vị kia đi a.”

“Suỵt———- Lời này chỉ có thể đặt trong lòng, về sau không nên nhắc lại.”

“Đã biết.”

Đông Phương Bất Bại ở một bên nhìn hai người thì thầm, bọn hắn nói gì y đều nghe rõ ràng rành mạch, thần thái ngữ điệu cũng xem không thiếu cái nào, trong đầu mông lung suy nghĩ.

Hết chương 64.

[R: vẫn chưa biết cách nào cài Quicktrans cho Macbook, đời khổ quá :((( mò mẫm thiệt khổ mà huhu :(( các vị bằng hữu cũng k có cách sao :(( ]

(*) Tài đại khí thô: có thể tạm hiểu là giàu nứt đố đổ vách

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. Lâu quá làm tui suýt quên luôn mạch truyện này ._. Cơ mà về là tốt rồi.

  2. Mình mới nhảy hố, cũng đóng cọc dựng lều chờ ing~~~~

  3. kyanite97 says:

    ủa mà nàng ơi! Sao ta không đọc được sinh bảo bảo vậy? Mới chuyển tên miền nhà nên nàng chưa kịp up hả?

    • letuantai says:

      Đã fix nhé bạn, do khi sang giao diện mới lỗi một số bài viết. Bọn mình sẽ rà soát lại các bài viết để sửa.

      P/s: Bạn gặp bài viết nào bị lỗi như vậy thì comment cho bọn mình biết để fix với nhé 🙂

Để lại bình luận

%d bloggers like this: