Trái chủ hãn phu – Chương 25+26

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 25: Tiết thanh minh.

Xe vẫn đỗ trước cửa chính của club, Ngu Tư Ngôn ba người lách sang một ngõ khác, chỉnh đốn một thân máu me xong, mới lần nữa công khai đi tới chỗ cửa chính lấy xe.

Club bị tạm niêm phong, nhưng chỗ đỗ xe hai bên đường thì chẳng ai phong nổi.

Ngu Tư Ngôn từ xa xa xuyên qua thủy tinh chắn gió nhìn thấy Lữ Việt ngồi ở ghế sau trong xe, thân hình khựng lại, biểu tình chần chừ,

“Ai cho hai người gọi anh ta tới?”

Khóe mắt Đoạn Bối bị trúng một quyền, tím đỏ sưng lên, vết thương còn có chút nứt,

“Anh cả, nếu không phải hôm nay số đỏ, chúng ta khẳng định không dễ thoát thân, lần trước anh Lữ đã bừng bừng phát hỏa, lần này không cho anh ấy biết, anh ấy nhất định sẽ lột da em và Quải Tử.”

Ngu Tư Ngôn liếc mắt nhìn vết thương trên mặt Đoạn Bối, phun ra một ngụm khí lạnh, vỗ vai Đoạn Bối nói:

“Đi thôi, về bôi thuốc.”

Ba người ngồi vào trong xe, Quải Tử quay đầu xe, lái đi.

Đuôi xe BYD màu đen vung lên, hai chiếc xe 9 chỗ dừng bên đường đối diện cũng chạy theo sau.

Ngu Tư Ngôn quay đầu liếc ra phía sau, nhìn nhìn lại sắc mặt đen xì của Lữ Việt, phẫn nộ nói:

“Anh gọi họ tới làm gì?”

Lữ Việt mặt không biểu cảm, môi mím chặt, ngay cả một ánh mắt cũng lười ném cho Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn xấu hổ khụ hai tiếng, chép miệng, ấn cửa sổ xuống, chống cằm ngó ra ngoài.

Đoạn Bối và Quải Tử tận lực đè thấp hơi thở, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của bản thân, trong xe nghiêm chỉnh y hệt tràng cảnh cha mẹ cãi nhau con cái bị dọa són cả nước tiểu ra quần.

Xe chạy đến cửa hàng tạp hóa, Ngu Tư Ngôn rốt cục không chịu được bầu không khí quỷ dị này, đến một chỗ đèn xanh đèn đỏ bảo Quải Tử ngừng xe,

“Ở chỗ này chờ một chút, tôi đi mua mấy điếu thuốc.”

Lúc này rồi còn thong dong đi hút thuốc? !

Lữ Việt đột nhiên bạo động, hung hăng cầm lấy cặp tài liệu điên cuồng nện lên lưng lên vai Ngu Tư Ngôn một trận,

“Mẹ nó cậu không thể để ông đây bớt lo hơn hả, tôi nói bao nhiêu lần rồi hả, đã nói đừng có đi vào mấy nơi kiểu ấy, bản thân có tật xấu gì còn không tự biết nữa hả, nhất định phải kéo toàn bộ mọi người trong công ty cùng cậu ngồi chồm hổm trong cục cảnh sát cậu mới thoải mái phải không!”

Ngu Tư Ngôn vội vàng đóng cửa sổ, ngăn lại ánh mắt hiếu kỳ của đám người qua đường, sau đó không rên một tiếng ngồi im, mặc cho Lữ Việt ‘trừng phạt’ .

“Ông đây vừa nhận được điện thoại liền vội đi xin dấu nộp tiền bảo lãnh, ngay cả áo ngủ cũng chưa kịp thay, ” Ngón tay chỉ về hai chiếc xe phía sau, “Mọi người ở bên ngoài bận cả ngày, có người liên tục hai đêm chưa được chợp mắt, thật vất vả được nghỉ một chút, vừa nghe cậu nổi điên, mọi người đều ném hết chuyện trong tay vội vàng chạy tới, cậu còn muốn người trong công ty vì cậu bước vào cục cảnh sát giống như lần trước nữa hả? !”

Đoạn Bối từ kính chiếu hậu nhìn Ngu Tư Ngôn không rên một tiếng, nhịn không được nói:

“Anh Lữ, chuyện lần trước không thể trách anh cả, là anh em mấy người bọn em giận quá, giấu anh cả quay lại tính sổ với đám cặn bã kia.”

Quải Tử cũng thay Ngu Tư Ngôn bất bình,

“Luật sư Lữ, anh cả ngay từ đầu đã không muốn đến, nhưng công tử nhà Hối Phong dính trắng, lần trước Tiểu Lục đối mặt với mấy tên cắn thuốc, không phải thiếu chút nữa xảy ra chuyện sao, anh cả là sợ bọn em gặp nguy hiểm nên mới đến.”

Lữ Việt oán hận trừng hai người,

“Cái tính như bom nổ của cậu ta đều là do mấy người chiều mà ra.”

Đoạn Bối ha hả cười,

“Không có cái tính như bom nổ ấy, hơn mười người trong công ty chúng ta hiện tại đều chết hết rồi ấy chứ.”

Lữ Việt dừng một chút, phun ra một hơi bực bội, nặng nề ngồi về chỗ, liếc nhìn Ngu Tư Ngôn trầm mặc không nói, giọng điệu cũng dịu xuống,

“Dù thằng ranh kia dính trắng, cậu cũng có thể nghĩ phương án khác, sao phải gấp như vậy, biết rõ đi vào chỗ kia liền có thể nổi điên, còn bay vào đấy.”

Sắc mặt Ngu Tư Ngôn có chút ngưng trọng, cũng không lên tiếng giải thích.

Quải Tử hít thở mấy hơi, trầm trọng nói:

“Luật sư Lữ, mấy ngày nữa là tiết thanh minh.”

Sắc mặt Lữ Việt cứng đờ.

Mỗi người trong công ty đều là chảy máu rớt thịt mà ra, cũng đều lưng đeo đau đớn mất đi người thân, mỗi khi tới tiết thanh minh mọi người sẽ đi cúng bái, là ngày sám hối thời trẻ vô tri, bù đắp thương tổn đối với người nhà.

Hàng năm thanh minh, công ty nghỉ ba ngày, thế nhưng loại việc đòi nợ này không có khả năng chỉ làm một nửa, nghỉ vài ngày lại làm tiếp, vậy nên tất cả mọi người đều vội vàng, hoàn thành công việc trước ngày thanh minh.

Thanh minh, là cấm kỵ của mọi người trong công ty, cũng là thời gian duy nhất trầm trọng nhất trong năm.

Lữ Việt không trách cứ Ngu Tư Ngôn thêm, đặt cặp tài liệu sang một bên, túm tay Ngu Tư Ngôn nhìn vết thương một chút, trầm giọng nói:

“Đi thôi, quay về công ty, tôi xử lý vết thương cho mấy người.”

 

Chương 26: Kẻ âm hiểm.

Trở về cửa công ty, thấy Ngu Tư Ngôn không sao, các anh em lúc này mới thả lỏng, cũng không dây dưa lâu, đều tản đi, nên làm gì thì làm cái đó.

Quải Tử và Đoạn Bối nói cái gì cũng không cho Lữ Việt bôi thuốc, thừa dịp Ngu Tư Ngôn và Lữ Việt vừa xuống xe, nhanh như chớp lái xe bỏ chạy.

Lữ Việt lớn tiếng mắng về phía đuôi xe,

“Ông đây bôi thuốc cho còn ghét bỏ!”

Anh không ra anh, em không ra em đều là một đám nâng đỡ lẫn nhau, Ngu Tư Ngôn vừa mở cửa công ty, vừa nói:

“Bọn họ không phải ghét bỏ anh, là sợ vết thương trên người dọa tới anh thôi.”

Sắc mặt Lữ Việt xám ngắt,

“Ông đây chẳng lẽ chưa từng thấy máu, mấy người coi tôi như đàn bà mà cưng hả?”

Cái tính ngay thẳng của Ngu Tư Ngôn không lúc nào là không tác quái:

“Kỳ thực mọi người trong công ty là coi anh như bà cô mà cúng bái, anh xem anh da non thịt mềm, còn đẹp hơn cả con gái, nóng tính lên là xù lông, ném ra vài câu hung ác, phiền người nhất cũng chỉ có cái mồm, còn gái hơn cả con gái, cằn nhằn lải nhải phun một ngụm cũng có thể phun đến 3 tiếng.”

Lữ Việt sụp vai, giẫm dép đi vào cửa công ty, biểu tình rất đáng yêu, cái miệng còn vểnh lên,

“Các cậu đều coi tôi con gà con hả?”

Ngu Tư Ngôn từ bên trong khóa cửa lại, mở đèn cầu thang, còn thật sự quan sát Lữ Việt một phen,

“Chuẩn xác mà nói, có thể nói là con gà luộc, thế nhưng anh vẫn dính dương khí, phải nói là. . . Gà lông trắng.”

Lữ Việt bất ngờ một cước đá vào đũng quần Ngu Tư Ngôn, nhìn Ngu Tư Ngôn gập người thành một đống, dùng cặp tài liệu hung hãn nện hai cái lên đầu cậu,

“Mẹ nó cậu mới là món ăn!”

Ngu Tư Ngôn khép lại hai chân, đau đến mồ hôi đầy mặt, oán thầm:

Mẹ nó đây cũng là chiêu của đàn bà.

Dày vò một trận, hai người mới ngồi vào trong phòng ngủ của Ngu Tư Ngôn chỉnh lý vết thương.

Ngu Tư Ngôn tay không tấc sắt, mà đám bảo kê đều là cầm bình rượu đánh nhau, thành ra trên tay Ngu Tư Ngôn không chỉ rậm rạp vết thương, còn có lẫn cả mảnh thủy tinh, trên cánh tay cũng lộ ra mấy chỗ rách rất lớn.

Lữ Việt một bên dùng nhíp nhúng cồn gắp mảnh thủy tinh trên mu bàn tay Ngu Tư Ngôn, một bên hỏi:

“Cuối cùng hôm nay làm thế nào vậy? Các cậu cư nhiên đi ra được?”

Cái nhíp đều tách ra da thịt, biểu tình Ngu Tư Ngôn không đau không ngứa, y như không có dây thần kinh đau nhức,

“Ông chủ câu lạc bộ cho chúng tôi đi.”

Lữ Việt nhổ một mảnh thủy tinh nhỏ ném vào trong khay, dùng cồn rửa nhíp, lần thứ hai cúi đầu,

“Không thể nào, ông chủ không lột da mấy người đã là tốt lắm rồi, sao có thể tha cho các cậu đi, mà đám cảnh sát chống ma túy ngoài cửa là sao?”

Ngu Tư Ngôn híp híp mắt,

“Cảnh sát chống ma túy?”

Trầm ngâm trong chốc lát, cậu nói:

“Chỉ e Hối Phong chọc phải người nào không nên chọc, phỏng chừng muốn mượn tràng diện gây rối lần này, vừa lúc tóm gọn tiểu thiếu gia Hối Phong.”

Lữ Việt là luật sư, hệ số gian xảo cao hơn Ngu Tư Ngôn không chỉ 10 điểm, anh suy xét một hồi,

“Không đúng, chuyện này quá kỳ lạ, nếu có kẻ mượn cậu làm quân cờ, vậy khẳng định sẽ không thả cậu đi, để cậu làm kẻ chết thay càng thoả đáng hơn! Chẳng lẽ. . . Kẻ đó để cho cậu chạy, sau đó chờ người tới bắt cậu, hoặc là chờ Hối Phong tới tìm cậu tính sổ? !”

Mặc dù Ngu Tư Ngôn không có tâm địa gian giảo nhiều như Lữ Việt, nhưng sống nhiều năm như vậy cũng không phải chỉ dựa vào một thân cậy mạnh, cậu lập tức phủ định,

“Không có khả năng, tôi đi rồi, không phải nói rõ sau lưng tôi có người kéo tôi một cái sao, tôi nhiều nhất chỉ là công cụ chính diện khiêu khích.”

Lữ Việt cau mày, anh vừa nghĩ vừa lắc đầu,

“Tôi nghĩ không phải, như vậy đi, mấy ngày này cậu ở lại công ty, đừng đi đâu cả, bảo Đoạn Bối và Quải Tử cũng đừng đi ra ngoài, đơn hàng lần này giao cho những người khác làm.”

Ngu Tư Ngôn cân nhắc một chút,

“Cảnh sát chống ma túy. . . Thằng ranh nhà Hối Phong phỏng chừng sẽ bị bắt, anh đi hỏi thăm xem, thăm dò tin tức, nếu quả thật là có người túm lấy Hối Phong, vậy đơn hàng lần này càng dễ làm, tôi không ra mặt cũng được, nhưng nếu xảy ra chuyện, vẫn chỉ có thể do tôi đứng ra.”

Lữ Việt buông nhíp, dùng sức chớp con mắt chuyên chú đến mỏi nhừ vài cái,

“Được, sáng mai tôi đi hỏi thăm một chút.”

Ngu Tư Ngôn giơ tay lên nhìn một chút,

“Lấy ra hết rồi?”

Lữ Việt lo lắng cúi đầu kiểm tra một lần,

“Ừ.”

Ngu Tư Ngôn cầm lấy chai cồn trên khay, trực tiếp giội toàn bộ từ cánh tay xuống, xong vẫy vẫy tay, gác lên tay vịn trên ghế chờ khô.

Lữ Việt cuối cùng cuốn băng gạc cho Ngu Tư Ngôn xong liền giẫm dép đi về nhà.

Buổi trưa ngày thứ hai, Lữ Việt mang theo tin tức tốt cho Ngu Tư Ngôn.

“Tôi hôm nay đi hỏi thăm, công tử nhà Hối Phong đến bây giờ vẫn bị tạm giam, ông già nhà nó dùng bao nhiêu tiền cùng quan hệ cũng không thể đưa người ra, hơn nữa tôi chuyên môn dùng quan hệ hỏi một chút, văn kiện cấp trên truyền xuống là “Chấp pháp công bằng, công chính liêm minh, trừng trị kẻ ác, an ủi nhân dân’, một chút tình cảm cũng không cho!”

Ngu Tư Ngôn buổi tối hôm qua mới quấn băng vải, qua một đêm đã bị cậu ném đi, cậu liếc nhìn vết thương trên tay, chẳng để ý nói:

“Xem ra Hối Phong chọc phải kẻ âm hiểm, được rồi, chuyện này giao cho anh xử lý, tôi mặc kệ.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. Kim Chi says:

    Ôi!!! Yêu ad qớ yêu ad qớ~ e canh truyện bữa h lun á…..

Để lại bình luận

%d bloggers like this: