Trái chủ hãn phu – Chương 27+28

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 27: Tránh ma quỷ.

Tiết thanh minh, từ 3h sáng, Trùng Khánh đã bắt đầu mưa to, giọt mưa nặng nề đánh lên cửa sổ, ‘Lạch tạch lạch tạch’, y như khóc lóc thảm thiết ào ào rơi nước mắt.

Ngu Tư Ngôn từ trước đến nay ngủ rất an ổn, đang ngủ dù có sấm đánh cũng không tỉnh, nhưng mỗi khi thanh minh tới cậu luôn luôn ngủ không sâu, một chút động tĩnh cũng có thể đánh thức cậu.

Mưa càng không ngừng rơi, không khí không trở nên nhẹ nhàng khoan khoái, trái lại càng thêm nặng nề.

Lăn lộn qua lại trên giường 20 phút, chăn bị cuốn thành bánh quai chèo, ga trải giường sắp bị mài rách, Ngu Tư Ngôn mới chậm rãi mở mắt, hai mắt sáng trong, không có một tia mơ hồ buồn ngủ.

Từ trong lỗ mũi phun ra khí nóng, cậu xoay người xuống giường, nắm lên bật lửa và thuốc lá trên tủ đầu giường, bước đến trước cửa sổ.

Đẩy ra cửa sổ, nước mưa nắm chặt thời cơ bay vào trong phòng, từng giọt từng giọt nện lên người cậu.

Ngu Tư Ngôn cúi đầu châm thuốc, phun khói vào trong màn mưa.

Cánh tay trái của cậu đặt ở bệ cửa sổ, cánh tay phải vuông góc, khửu tay cong đến tay trái, hai ngón tay phải thon dài kẹp lấy điếu thuốc, híp mắt, lúc được lúc không hút.

Đối với cậu mà nói, bắt đầu mỗi một năm không phải nguyên đán, không phải tết âm lịch, mà là thanh minh.

Nhiều năm qua, thanh minh từ trước đến nay không phải mưa nhỏ đều đều, thì sẽ là nắng vàng tươi tắn. Nhưng năm nay trời giáng dị tượng, mưa to giàn giụa, còn có cả sấm nổ chớp giật.

Từ lúc cơn mưa này xuất hiện, mí mắt cậu liền trái 3 cái phải 1 cái thẳng tuốt nháy đến bây giờ, nháy đến cậu lạnh lòng lo lắng.

Đơn hàng cuối cùng trước tiết thanh minh cũng hoàn thành tương đương quỷ dị. Công tử Hối Phong bị bắt, cậu toàn thân trở ra câu lạc bộ, chuyện này có thể xem như cậu đúng lúc gặp dịp, số đỏ, nhưng bọn họ còn chưa kịp chân chính động thủ đưa món chính lên, gã CEO Hối Phong đã tự mình phái người đưa tiền tới!

Không chỉ như thế, Hối Phong chân trước vừa trả tiền, chân sau đã thành công nộp tiền bảo lãnh đưa con trai mình ra.

Chuyện này suy xét thế nào cũng không hợp lý, tựa như phía sau có một người, dùng bàn tay vô hình đẩy cậu về phía trước.

Nghĩ đến đây, mí mắt nháy càng nhanh.

Ngu Tư Ngôn nhíu nhíu mi tâm, ‘Chậc’ một tiếng, ngón tay búng đầu lọc thuốc lá bắn ra ngoài cửa sổ, quay người nhanh chóng đi tới tủ quần áo, kéo ra ngăn kéo, ngồi xổm xuống thô bạo lục tung trong ngăn tủ lôi ra một cái quần sịp đỏ chót diễm tục, ba năm cái mặc vào. (Vũ: khặc khặc, sịp đỏ cơ đêý ~~~~ )

Cậu cúi đầu nhìn hạ bộ đỏ au của mình một chút, lông mày như trước nhíu chặt.

Lại vội vàng ngồi xổm xuống, lôi ra một cái ngăn kéo khác, cầm ra một cái tất trắng một cái tất đen, một đen một trắng mặc vào.

Ngắm nghía trên chân một đôi tất đen trắng cùng kiểu không cùng màu, mi tâm nhăn nhíu của Ngu Tư Ngôn cuối cùng cũng giãn ra.

Trang bị tránh ma quỷ đầu năm hoàn thành! (Vũ: phụt ~~)

Cậu chun chun mũi, một lần nữa nằm lên giường, mở TV chọn xem mấy kênh, vừa lúc thấy phát lại trận đấu bóng rổ, liền vui vui vẻ vẻ hút thuốc nằm xem.

 

Chương 28: Ba đóa cúc trắng.

Mỗi ngày dậy lúc 6h sáng, đây là thói quen từ nhỏ dưỡng thành của Hạng Tường; sau đó trưởng thành tiếp nhận công ty, mỗi ngày tỉnh lại chuyện thứ nhất anh làm chính là dùng bữa sáng cùng đọc báo; thế nhưng khoảng thời gian gần đây, toàn bộ thói quen sinh hoạt của anh đều từ từ sụp đổ, lười trên giường chính là biểu hiện rõ ràng nhất.

Hạng Tường tay cầm Ipad nằm ở trên giường, ngón tay càng không ngừng xoa xoa màn hình.

Bức ảnh Hạng Phi chụp trộm càng không ngừng phóng đại thu nhỏ trên màn hình, từng chi tiết nhỏ cũng không buông tha.

Anh đang phóng đại khóe mắt Ngu Tư Ngôn, con ngươi tụ lại tỉ mỉ đếm số lông mi dày rậm kia, lại bị tiếng đập cửa quấy rối.

“Anh, anh làm gì vậy? Còn không đi sẽ muộn mất.”

Hạng Tường liếc liếc cửa phòng, lại liếc nhìn Ipad trên tay, ấn tắt máy, từ trên giường đứng lên, thong dong nới lỏng dây lưng áo ngủ,

“Xuống nhà chờ anh.”

Nguyện vọng lúc lâm chung của cụ cố Hạng gia chỉ có một, hàng năm thanh minh cúng mộ cho mình, cái gì cũng không cần mang, chỉ cần đám cháu chắt cùng ngày tự tay múc một bình nước sông Trường Giang, trước 12h trưa tưới lên mộ bia của mình là được.

Xe chở Hạng Tường và Hạng Phi đi tới Thiên Môn, chạy đến chỗ giao nhau giữa đường số 2 Bắc Tân và đường Hải Nhĩ, phát thanh đường giao thông bên trong xe đột nhiên vang lên:

“Cầu đường khu công viên hoa Cúc đang kẹt xe, các vị lái xe xuất hành xin cố gắng đi đường vòng.”

Tài xế thả chậm tốc độ xe, nhẹ giọng hỏi:

“Chủ tịch Hạng, chúng ta có cần vòng qua cầu sông Hoa Lăng đi Thiên Môn không?”

Hạng Tường nhìn thời gian, đã gần 10h, đường đi Thiên Môn vốn đã kẹt xe, nếu đi vòng chỉ sợ qua 12h mới đến,

“Đi đường số 2 Bắc Tân, đi thẳng tới khu đỗ xe Giang Cảnh gần đầu cầu Thiên Môn nhất, rẽ qua cửa hàng tạp hóa vòng về khu mộ.”

“Vâng.” Tài xế rẽ tay lái sang trái, đi vào đường Bắc Tân số 2.

Hạng Phi nhìn mưa to ngoài xe nói:

“Em lần đầu thấy thanh minh đổ mưa to thế này, cảm giác âm u, tâm tình đều trầm trọng.”

Thời tiết thứ này, hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến Hạng Tường, loại tâm tình trầm trọng, anh càng chưa từng có.

Anh buồn chán nhìn ra cửa sổ xe, nhìn mặt sông mờ mờ trong mưa to.

Xe chạy về phía trước, đột nhiên, đôi mắt ưng chợt lóe, tia sáng nhấp nháy,

“Đi nhanh lên một chút!”

“Vâng.” Tài xế đương nhiên là ông chủ nói gì làm nấy.

Hạng Phi khó hiểu xem xét Hạng Tường, biểu tình mang theo một tia tìm tòi nghiên cứu.

Hạng Tường hiện tại không có công phu phản ứng tới một chút tâm tư nhỏ của Hạng Phi, lực chú ý toàn thân toàn tâm đều hướng về phía gã đàn ông đứng ở đầu cầu bị mưa xối ướt, tựa ở trên hàng rào bảo vệ lối đi bộ.

Xe dừng lại cách bãi đỗ xe Giang Cảnh đầu cầu không xa, tài xế mở ô, che cho Hạng Phi đi ra bờ sông múc nước, lưu lại Hạng Tường một người ngồi trong xe.

Hạng Tường kéo xuống cửa sổ xe, lúc thấy rõ Ngu Tư Ngôn, cuộc đời lần đầu tiên cảm nhận được cái gì kêu tâm tình trầm trọng.

Hai khuỷu tay của Ngu Tư Ngôn đặt trên hàng rào bảo vệ, từ đầu đến chân đều ướt đẫm, mái tóc đen bóng dịu ngoan bị nước mưa làm cho ướt nhẹp thành từng lọn từng lọn, cong lại dán lên sườn mặt cậu.

Lông mi mấy giờ trước còn câu động Hạng Tường lúc này treo đầy bọt nước, ánh mắt đăm đăm nhìn nước sông đục ngầu, một đôi mắt đen tuy rằng trống rỗng mất đi sáng bóng, thế nhưng lại chôn dấu một tia kiên nghị.

Hạng Tường nhìn chằm chằm sườn mặt và cánh môi bị lạnh đến trắng bệch của Ngu Tư Ngôn, sắc mặt từ từ xanh xám, anh rút ra điếu thuốc châm lên, một hơi một hơi hít sâu. Ngu Tư Ngôn xem ra là chìm đắm trong hồi ức, nhạy cảm và cảnh giác thường ngày đều bị thả lỏng, không chút phát hiện ánh mắt cách hơn 10m.

Hạng Tường ánh mắt sâu thẳm, đầu lưỡi khẽ liếm phía trong răng hàm, hút một phần ba điếu thuốc, anh theo thói quen dập đi, phun ra một ngụm khói trắng cuối cùng, nhắm mắt lại, tựa lên lưng ghế.

Anh chậm rãi cong môi lên, khẽ nở nụ cười vài tiếng, lại mạnh mở mắt, ánh mắt bá đạo đốt bỏng trên người Ngu Tư Ngôn, lẩm bẩm:

“Sẹo nhỏ, cho cậu thêm ba lần cơ hội.”

Vừa dứt lời, tài xế đã mở cửa xe, Hạng Phi ngồi vào, đem bình nước sông ôm trong ngực đặt dưới chân, ngẩng đầu liền nhìn thấy ông anh ruột nhà mình cười đến âm trầm, nhất thời một cái giật mình.

Hạng Phi theo ánh mắt Hạng Tường thấy được Ngu Tư Ngôn, nhưng Ngu Tư Ngôn hiện tại đầy người chật vật, cậu thoáng cái cũng chưa nhận ra được.

“Anh, em còn tưởng anh gần đây rốt cục có chút giống người thường, nhưng không nghĩ vẫn biến thái như thế, người ta khổ sở chuẩn bị nhảy sông đến nơi, anh còn đem vui sướng của bản thân thành lập trên sự thống khổ của người khác.”

Xe chậm rãi đi qua Ngu Tư Ngôn, thẳng đến kính chiếu hậu không còn in bóng người, Hạng Tường mới mở cửa sổ xe, yếu ớt nói:

“Em mấy ngày này được nghỉ đúng không, học thuộc 《pháp luật quốc tế 》 đi.”

Hạng Phi trừng lớn mắt vội túm cổ tay Hạng Tường, kêu rên một tiếng:

“Anh trai ~”

Hạng Tường rút tay, tựa lên ghế, vẻ mặt hứng thú cùng sung sướng nhắm mắt lại nói:

“Lát nữa trên đường mua ít hoa cúc.”

Hạng Phi đắng mặt, méo miệng ngó nhìn khóe miệng cong lên của Hạng Tường, đã nứt lại cho nứt thêm nói:

“Anh, anh dạo này quả thực là có chút hình người, năm ngoái em nói mua hoa cúc, anh còn kêu ‘Em không phải mọc ra một bông cúc đi thăm cụ rồi sao’ !”

Hạng Tường mí mắt mở ra một cái khe, cười như không cười nhìn Hạng Phi bằng nửa con mắt.

Hạng Phi co rụt cổ,

“Vậy mua loại nào?”

Hạng Tường một lần nữa nhắm mắt lại, dáng cười khóe miệng từ từ kéo lớn, cuối cùng hóa thành đường cong hoàn mỹ,

“Cúc trắng, ba đóa!”

“Hả? Ba đóa? !”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: