[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 65

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 65

Edit: Robin

65

Hai người lại tiếp tục tìm, cũng không biết là đang tìm gì.

Đông Phương Bất Bại không tiếp tục nhìn nữa. Tâm y khẽ động, đi tới Thành Đức Đường trên đỉnh Hắc Mộc Nhai, thấy Nhậm Ngã Hành và Đổng Bách Hùng hai người đang đối diện ở thế giằng co.

Đông Phương Bất Bại thấy Nhậm Ngã Hành hai mắt liền phiếm lửa, song chưởng đánh tới. Thân ảnh lóe lên, xuyên qua thân thể Nhậm Ngã Hành.

Đông Phương Bất Bại thất kinh, lúc này mới bừng tình trạng thái của mình, y nhìn xuống hai tay, ý niệm đầu tiên là: Lẽ nào ta đã chết?

Ý niệm này khiến y hoảng sợ vô cùng, căm hận liếc nhìn Nhậm Ngã Hành, thoáng khống chế tinh thần mình trở lại  hinh viên.

Tại đó y thấy Dương Bảo Nhi đang ôm lấy thân thể mình không ngừng kêu gọi, trái tim Đông Phương Bất Bại co rút đau đớn, thương cảm vô cùng.

Y còn có Bảo nhi a… Y sao nỡ bỏ Bảo Nhi ở lại một mình?

Thế nhưng… Đông Phương Bất Bại phát sầu nhìn thân thể của mình, không biết làm thế nào để quay lại.

Y thấy lồng ngực của mình vẫn còn phập phồng, tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng cũng không phải cái loại tím tái của người sắp lìa đời. Hơn nữa bụng y còn nhô cao cao, hai tiểu bảo bối chưa ra đời còn ở bên trong hơi nhúc nhích.

Y sốt ruột quay quanh. Cho dù y tài trí hơn người, nhưng khi gặp loại chuyện “xuất hồn” kỳ dị này cũng không tránh khỏi việc chân tay luống cuống.

“Bảo Nhi! Bảo Nhi!”

Đông Phương Bất Bại tập trung tinh thần, tận lực kêu gọi Bảo Nhi. Quả nhiên Dương Bảo Nhi cả người chấn động, nhìn xung quanh kêu lên: “Mẫu thân —– mẫu thân mau trở lại!”

Theo tiếng gọi này của Bảo Nhi, Đông Phương Bất Bại chợt thấy trước mắt sáng lóa, sau đó liền cảm thấy bụng đau đớn.

Y rên một tiếng, vươn tay ôm bụng, lập tức mở mắt ra, phát hiện mình đã ở trong thân thể.

Dương Bảo Nhi sợ hãi nói: “Mẫu thân, cuối cùng người cũng tỉnh rồi! Hu hu hu, Bảo Nhi sợ lắm…”

Đông Phương Bất Bại mặt tái nhợt, chống tay xuống đất cố gắng ngồi dậy, ôm Dương Bảo Nhi nói: “Bảo Nhi đừng sợ, mẫu thân chỉ là nhất thời hôn mê, hiện tại đã không sao nữa rồi.”

Bản thân y cũng không rõ làm thế nào mình có thể trở về, thế nhưng chân khí trong cơ thể đã trở về đúng chỗ, hơn nữa đan điền cuồn cuộn dồi dào, có vẻ như nội lực lại tăng thêm một tầng.

Y thầm giật mình, rồi mau chóng điều động nội tức để bảo vệt thai nhi trong bụng. Nhưng hai bào thai nhỏ vừa rồi tựa như cảm giác được tinh thần thể của mẫu thể (*) vắng mặt, nên đang rất bất an, cựa quậy không ngừng.

Đông Phương Bất Bại đau đến cả người đầy mồ hôi lạnh, lại không dám biểu hiện ra trước mặt Bảo Nhi. Y cố hết sức đứng lên, lại phát giác mình hành động bất tiện, ngồi bệt dưới đất.

“Mẫu thân, để Bảo Nhi đỡ.”

Dương Bảo Nhi hiểu chuyện muốn giúp đỡ, tiếc là bé còn quá nhỏ, còn chưa cao đến bắp đùi Đông Phương Bất Bại, tất nhiên không đủ sức nâng nổi người lớn.

Đông Phương Bất Bại chưa từng nghĩ tới mình võ công cái thế, lại có một ngày ngồi dưới đất không đứng lên nổi. Thân thể y mang thai, hành động bất tiện, một tia nội tức vừa điều đi, tay chân liền bủn rủn, chưa khôi phục lại.

Y cười khổ: “Bảo Nhi, gọi Tiểu Hổ đầu lại đây, để nó mang ta.”

Đông Phương Bất Bại lần này động thai nặng, kém một chút thì khó mà giữ nổi thai nhi, Bảo Nhi thì bị kinh sợ, nên cái ý niệm tìm Dương Liên Đình trong đầu y bị dằn xuống. Dù sao chăng nữa, hiện tại y là nương của ba đứa nhỏ, có nhẫn tâm đến mấy cũng không thể bỏ mặc chúng.

Bên trong Hinh viên đã sớm được chuẩn bị đầy đủ, phòng bếp và hầm ngầm đều chứa đầy lương thực, y và Dương Liên Đình đã sớm chuẩn bị cho một ngày này, ai ngờ lại vẫn chậm một bước.

Đông Phương Bất Bại nghĩ tới Dương Liên Đình, lòng như dao cắt, không thể cưỡng lại, đành cố gắng dời đi lực chú ý của mình.

Y ở trên giường nghỉ ngơi tròn mười ngày, bảo dưỡng cơ thể. Vết thương trên người sớm đã khỏi, chủ yếu là vì hai tiểu bảo bối bị chấn động, khiến y phải chịu khổ.

Trong thời gian này Dương Bảo Nhi giống như một người lớn nhỏ, bé chuẩn bị cơm canh, chiếu cố mẫu thân, trưởng thành sớm thật khiến người khác phải đau lòng. Nhưng song song, tinh thần lực và thể lực của bé đều tăng mạnh, chiều cao và thể trạng thay đổi trông thấy, nhìn qua đã có bộ dáng như đứa trẻ bốn, năm tuổi.

Gen của bé và trẻ con bình thường bất đồng, lần này lại chịu biến cố kích thích đến, kích phát sinh trưởng của cơ thể, chính là quá trình tiến hóa thịnh vượng của nhân loại bậc cao trong tương lai, không chỉ có lợi với bé, còn kích phát được tiềm năng, khiến tinh thần thể của bé sau này còn cao hơn một tầng.

Đông Phương Bất Bại có chú ý tới những thay đổi này. Nhưng từ trước tới nay y chưa từng nuôi qua trẻ nhỏ, cũng không biết trẻ con bình thường sinh trưởng như thế nào, chỉ cảm thấy con gái mình thông minh lại lớn nhanh, thật là ngoan ngoãn đáng yêu, lòng đầy tự hào, một chút cũng không lo lắng. Chỉ là mấy ngày nay nằm ai thai trên giường, trong người có chút chán nản. Để không suy nghĩ miên man, y liền bắt đầu nghiên cứu chuyện ngày ấy mình “xuất hồn” là do nguyên cớ ra làm sao.

Y thông tuệ hơn người, rất nhanh tìm được manh mối, lần thứ hai triển khai tinh thần thể quay về Hắc Mộc Nhai “tuần tra”, lại phát giác Nhậm Ngã Hành còn đang xây dựng tầm ảnh hưởng, lại tiếp tục sử dụng Tam Thi Não Thần Đan để khống chế một số đông người trong giáo, đám người Đổng Bách Hùng và Triệu Khoan uy vọng có thừa, nhưng thế lực không xuể, không có cách chống lại hoàn toàn, bởi vậy Nhật Nguyệt Thần Gáo như chia làm hai nửa, tự làm theo ý mình.

Loại tình huống này khiến Nhậm Ngã Hành vô cùng tức giận. Lão một lòng muốn thu hồi quyền lực trước kia, lại không cách nào như nguyện, tính tình trở nên nóng nảy bất thường.

Lão biến chất rất nhanh.  Ngày ấy lão cải trang lên nhai, Đông Phương Bất Bại cũng không chú ý, bây giờ mới phát hiện cả đầu lão bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, mặc dù mới có năm mươi mấy tuổi nhưng nhìn qua chả khác gì một ông lão ngoài bảy mươi.

Đông Phương Bất Bại trong lòng cười nhạo, biết nhất định là do Dương Liên Đình âm thầm cho lão uống dược lão hóa, thầm vui vẻ.

Nhậm Ngã Hành có bất mãn loại thế cục quyền lực chia đôi này, nên đặt ý xấu lên đầu Ngũ Nhạc Kiếm Phái. Nếu thành công, lão liền có thể chân chính thu phục trên dưới Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Đông Phương Bất Bại còn thiếu năng lực tinh thần, tinh thần thể không thể du đãng bên ngoài thời gian dài, nếu không thân thể sẽ phải chịu ảnh hưởng lớn, đối với hai hài nhi còn chưa ra đời trong bụng không tốt, nên chỉ khi tinh thần lực sung mãn y mới thi thoảng ra ngoài một vòng, rồi mau chóng trở về. Vì vậy, đối với âm mưu của Nhậm Ngã Hành, y chỉ mơ hồ đoán, chưa biết được toàn bộ.

Nhưng cũng không sao, vậy là đủ rồi.

Đông Phương Bất Bại thầm nghĩ kế, nhưng lúc này mình sắp sinh không tiện hành động, chẳng lẽ… lại định ôm bụng bầu tái xuất giang hồ?

Cái ý niệm này chỉ lướt qua trong đầu đã nhanh chóng bị y vứt ra sau.

Y không phải loại người do dự khó quyết, cũng không phải phụ nữ chân chính, không suy nghĩ nhiều như vậy. Một khi y đã quyết, sẽ không quan tâm đến bất kỳ trở ngại nào. Huống chi chỉ là mang thai mà thôi, cũng không phải chuyện to tát. Cho dù võ công của y toàn bộ bị phế, tay chân tàn phế chăng nữa, chỉ cần y  còn sống, chuyện y muốn làm sẽ không vì bất kỳ nguyên nhân gì mà dừng bước.

Y đã quyết định, phải nỗ lực điều dưỡng thân thể, cẩn thận vỗ về thai nhi trong bụng. Sau khi thai khí ổn định, liền thu dọn đồ đạc, mang theo Dương Bảo Nhi và Tiểu Hổ đầu ly khai Hinh viên.

Phía sau Hinh viên có một thông đạo bí mật, thông ra một trấn nhỏ bên ngoài sơn cốc của Hắc Mộc Nhai. Đường này Dương Liên Đình từng dẫn y đi qua, còn từng cùng y thì thầm trò chuyện, đi dạo một vòng. Nhưng Đông Phương Bất Bại tự một mình thì chưa từng dùng qua đường này.

Dương Bảo Nhi ngồi trên lưng Tiểu Hổ đầu, đung đưa hai chân nhỏ, hỏi: “Mẫu thân, chúng ta đi đâu?”

Đông Phương Bất Bại sờ sờ đầu bé, mỉm cười đáp: “Chúng ta đi tìm phụ thân con.”

Dương Bảo Nhi vui mừng, hai mắt sáng lên: “Con không cảm thấy được phụ thân, chúng ta đi tìm thế nào? Vậy tốt quá, phụ thân thấy con cao hơn, nhất định rất vui. Mẫu thân, người nói phụ thân đang ở chỗ nào? Có biết chúng ta đi tìm không? Lâu như vậy rồi phụ thân còn không trở lại, không biết có nhớ Bảo Nhi không?”

Dương Bảo Nhi lảm nhảm, hưng phấn nói về Dương Liên Đình.

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, trong ngực thầm nói: Liên đệ, ngươi yên tâm, vô luận chân trời góc bể, ta nhất định sẽ tìm được ngươi!

Y híp mắt, nghĩ tới những ngày qua tìm kiếm khắp Hắc Mộc Nhai, lại tìm không thấy thân ảnh Thôi Nguyệt Đào, cũng không biết nữ nhân rắn rết kia đã chết chưa. Nếu Nhậm Ngã Hành và Nhậm Doanh Doanh bình yên vô sự thì không chừng nữ nhân kia vẫn còn sống.

Tốt! Kẻ thù còn sống sờ sờ ra đó, y cũng sẽ không tịch mịch buồn chán.

Đông Phương Bất Bại mang theo Dương Bảo Nhi đi tới trấn nhỏ, vì Tiểu Hổ đầu quá gây chú ý, nên thả nó vào rừng, bảo nó không có chuyện gì thì không được xuất hiện.

Tiểu Hổ đầu không cam lòng lắc lắc đầu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi vào núi sâu. Trên người nó có vết tích tinh thần của Đông Phương Bất Bại và Dương Bảo Nhi rất sâu, không giống những con hổ tầm thường, đã nhận chủ từ lâu, nghe lời y như một chú mèo nhỏ.

Dương Bảo Nhi mất đi bạn tốt đồng thời là vật cưỡi, có chút rầu rĩ không vui. Nhưng nghĩ đến đang đi tìm phụ thân, bé lại phấn chấn.

Đông Phương Bất Bại cho bé mặc nam trang, lại búi tóc lên, nhìn qua thật giống một tiểu công tử phấn điêu ngọc trác.

Đông Phương Bất Bại lại mặc một thân trang phục của phu nhân. Nguyên bản y đã có dáng vẻ rất giống nữ nhân, lại mang bụng bầu, lại dịch dung thêm một chút, tuyệt không lo lắng sẽ có người nhận ra.

Y dẫn Dương Bảo Nhi đến một căn nhà u tĩnh trong trấn nhỏ, gõ cửa, ba dài hai ngắn.

Rất nhanh liền có một lão nhân ra mở cửa, hai mắt vẩn đục mở to quan sát trên dưới bọn họ, lại liếc nhìn trên bụng của Đông Phương Bất Bại, chậm rãi nói: “Vị phu nhân này, xin hỏi người có chuyện gì?”

Đông Phương Bất Bại không nói. Y mang theo mũ rộng vành che mặt thường thấy của nữ nhân, che hết khuôn mặt, nắm tay dắt Dương Bảo Nhi, một tay khác lấy ra một tấm bài gỗ đen tầm thường.

Lão nhân kia hai mắt khẽ động, lập tức khom người để y tiến vào, rồi vội vàng đóng kỹ cửa.

Đông Phương Bất Bại dẫn Dương Bảo Nhi vào như nhà mình, nghênh ngang đến sảnh chính, ngồi xuống ghế chủ vị, nói: “Gọi mọi người tới. Ta có việc cần nói.”

Lão nhân kia liền nghe lệnh, lui xuống.

Rất nhanh, tất cả người trong nhà đều tề tựu đông đủ. Có một người làm việc, hai đầu bếp nữ, một nha hoàn, hai nô bộc, thậm chí còn có chủ nhân của căn nhà này, một người trung niên từ kinh thành tới đây định cư.

Mấy người này đều diện mạo thường thường, trang phục đều phù hợp với thân phận, nhưng Dương Bảo Nhi lại mơ hồ cảm giác không đúng.

Đông Phương Bất Bại tháo xuống mũ che mặt, cũng lộ rõ thân phận, liên tiếp ra lệnhm mấy người kia đều tự mình lĩnh mệnh lui xuống.

Dương Bảo Nhi ngạc nhiên nhìn người bên cạnh, nghĩ rằng hôm nay mẫu thân thật không giống bình thường, có loại khí thế… bình đạm cao cao tại thượng, cái loại khí độ thong dong bình tĩnh của người chỉ huy này thật mới lạ, khiến Dương Bảo Nhi ngực phập phồng, hai mắt nhìn mẫu thân nhà mình càng thêm sùng bái.

Hết chương 65.

Chú thích:

*Mẫu thể: thể mẹ. Ý ở đây là chỉ linh hồn/tinh thần thể của cơ thể mẹ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: