[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 66

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin 

66

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 66

Đông Phương Bất Bại cùng Bảo Nhi ở lại đây mấy ngày, chuẩn bị mọi chuyện chu toàn, rồi lệnh cho tâm phúc hóa trang thành hình dạng của mình, tung ra tin tức mình tái xuất giang hồ khắp khu vực Tô Hàng (*).

Y tin tưởng nếu Liên đệ nghe thấy tin tức này, nhất định sẽ ăn ý hiểu ra, biết phải tới nơi nào để tìm mình.

Ẩn cư hơn nửa tháng, nơi nguy hiểm nhất lại chính là nơi an toàn nhất. Trấn nhỏ này quá gần Hắc Mộc Nhai, người của Nhậm Ngã Hành sớm đã càn quét lục soát qua từ lâu. Nhưng khi ấy thì Đông Phương Bất Bại và Bảo Nhi còn đang ở Hinh viên bí mật, sao tìm được bọn họ? Còn trấn nhỏ này bão sớm đã đi qua, bọn họ trốn ở đây trái lại vô cùng an toàn.

Đông Phương Bất Bại tính tính đã gần đến ngày, liền lệnh chuẩn bị xe ngựa, mang theo Bảo Nhi lần thứ hai ra đi.

Xe ngựa lớn lại thoải mái, khi đi ngang qua khu vực rừng núi, Đông Phương Bất Bại kêu Bảo Nhi gọi Tiểu Hổ đầu trở về, cùng ở trong xe ngựa.

Đánh xe chính là lão nhân mở cửa ngày nọ. Ông nhìn qua khoảng sáu bảy mươi tuổi, nhưng thân thủ lại vô cùng mạnh mẽ, thái độ vô cùng cung kính với Đông Phương Bất Bại và Dương Bảo Nhi. Thấy Dương Bảo Nhi tuổi còn nhỏ lại có vật nuôi là… hổ trắng, lòng thầm kinh ngạc, càng thêm kính phục.

Dương Bảo Nhi nằm trên người tiểu hổ, một tay chải lông cho nó, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn mẫu thân đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh.

Đông Phương Bất Bại nhắm hai mắt, bỗng nhiên thản nhiên nói: “Bảo Nhi, có chuyện cứ nói.”

Dương Bảo Nhi cười hắc hắc, hỏi: “Mẫu thân, Bảo Nhi biết người có chuyện quan trọng cần làm. Nhưng Ngũ Nhạc Kiếm Phái hiện tại đang vì phái Tung Sơn mà nội loạn, nếu mẫu thân truyền ra tin tức Nhật Nguyệt Thần Giáo đang muốn tấn công, không phải sẽ khiến họ vì cùng chung kẻ địch mà nhất trí đối ngoại sao.”

“Con lo lắng bọn họ sẽ gây bất lợi cho thần giáo?”

Dương Bảo Nhi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đáp: “Thần giáo nhà mình đang bị cái gì mà Nhậm Ngã Hành kia chiếm, nương và cha đều không ở đấy, nếu kế hoạch chiếm đoạt Ngũ Nhạc thành công, thì cái kia Nhậm Ngã Hành sẽ được thành giáo chủ danh xứng với thực mất rồi. Mẫu thân tất nhiên là không muốn để lão được thành công, nhưng mà… Nhưng mà Đổng bá bá và Triệu thúc thúc bọn họ…”

Đông Phương Bất Bại mở mắt ra nhìn bé, nói: “Con sợ liên lụy đến họ?”

Dương Bảo Nhi trả lời: “Hai bên đối chiến, luôn luôn phải có người hy sinh. Nhậm Ngã Hành không vừa mắt bọn Đổng bá bá, nhất định sẽ để bọn họ ra thẳng tiền tuyến, vậy không phải là…”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười: “Nhậm Ngã Hành không phải kẻ lỗ mãng. Nếu lão đã biết Ngũ Nhạc Kiếm Phái có chuẩn bị, sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Huống chi con cũng đừng coi thường bọn Đổng bá bá, bọn họ sẽ không dễ dàng bị Nhậm Ngã Hành sai sử. Chỉ cần Nhậm Ngã Hành không thể chân chính cầm quyền, thế lực của bọn họ vẫn còn tầm ảnh hưởng lớn.”

Kỳ thực trong lòng Đông Phương Bất Bại, cũng không quá quan tâm Đổng Bách Hùng và Triệu Khoan chờ đợi ra sao. Mục đích của y là sớm vạch trần âm mưu của Nhậm Ngã Hành ra, khiến mấy kẻ tự xưng là Ngũ Nhạc chính phái này có phòng bị, đừng để bị lão xử lý quá dễ dàng.

Dương Bảo Nhi trầm mặc chốc lát, rồi gật đầu, nói: “Mẫu thân, con hiểu rồi. Người muốn khiến Nhậm Ngã Hành hành động thiếu suy nghĩ.”

Đông Phương Bất Bại sờ đầu nhỏ của bé, không nói.

Dương Bảo Nhi nhỏ giọng thì thầm: “Lão già Nhậm Ngã Hành đáng ghét đó, dã tâm sao lại lớn như vậy? Vui vẻ hưởng thụ cuộc sống không tốt sao? Không cần khi dễ cha và mẫu thân, còn khơi mào hỗn loạn giang hồ, thực đáng ghét!”

Đông Phương Bất Bại thản nhiên nói: “Lòng tham không đáy.”

Dương Bảo Nhi thấy mẫu thân tâm tình không tốt, liền nói lảng sang chuyện khác, sờ sờ bụng Đông Phương Bất Bại, nói: “Mẫu thân, bọn đệ đệ lớn rất nhanh.”

Đông Phương Bất Bại cúi đầu nhìn, khóe miệng mỉm cười. Cách xa Dương Liên Đình đã lâu, y đã hoài thai được tám tháng, bụng còn lớn hơn khi xưa mang thai Bảo Nhi chín tháng mấy vòng.

Dương Bảo Nhi nói: “Mẫu thân, chúng ta đang đi Tung Sơn sao?”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Đúng rồi. Đi xem Ngũ Nhạc phái náo nhiệt.”

Dương Bảo Nhi vỗ tay vui mừng: “Hay hay! Con muốn nhìn, cái gọi là Ngũ Nhạc chính phái trông ra sao. Mẫu thân, nghe nói Tả Lãnh Tiền có dã tâm lớn nhất, chúng ta cho gã và lão già Nhậm đấu võ đài có được không?”

Bé đã tự động đặt biệt hiệu “lão già Nhậm” cho Nhậm Ngã Hành luôn rồi.

Đông Phương Bất Bại lạnh lùng cười, đáp: “Ngũ Nhạc Kiếm Phái có không ít kẻ có dã tâm, không phải chỉ mình Tả Lãnh Thiền. Bảo Nhi, con nhớ kỹ, chính tà hai phái không đội trời chung, trong mắt Ngũ Nhạc Kiếm Phái của chúng, Nhật Nguyệt Thần Giáo của ta là ma giáo, Đông Phương Bất Bại ta là ma đầu lớn nhất. Chúng ta dẫu có muốn bại Nhậm Ngã Hành, cũng không thể để Ngũ Nhạc Kiếm Phái chiếm được tiện nghi.”

Dương Bảo Nhi chớp chớp mắt to: “Mẫu thân, vậy chúng ta đến Tung Sơn làm gì nha?”

Đông Phương Bất Bại sờ sờ đầu bé, mìm cười đáp: “Bảo Nhi, còn nhớ ngày đó trong hoa viên, có cái người gọi Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh?”

Dương Bảo Nhi trí nhớ hơn người, tất nhiên biết là ai, gật đầu.

Đông Phương Bất Bại nói tiếp: “Nhậm  Doanh Doanh là con gái duy nhất của lão già Nhậm, còn Lệnh Hồ Xung là tình lang nàng coi trọng nhất. Con thấy,  nếu chúng ta cho Lệnh Hồ Xung làm minh chủ Ngũ Nhạc, thì thế nào?”

Dương Bảo Nhi hai mắt sáng trưng: “Con nghe nói Lệnh Hồ Xung kia vốn là đệ tử phái Hoa Sơn, giờ lại là chưởng môn phái Hằng Sơn. Xuất thân hắn ở Ngũ Nhạc Kiếm Phái, nhưng ngày đó trong hoa viên lại không dốc hết toàn lực đối phó cha và nương, nói vậy cũng không hoàn toàn ở phe của lão già Nhậm. Chính là chính tà không rõ. Lệnh Hồ Xung kia ở người của chính phái, chắc chắn sẽ không thông đồng làm bậy với Nhậm Ngã Hành. Hắc hắc, thật hay ho. Nữ nhân xấu tính Nhậm Doanh Doanh kia thật không may.”

Bé càng nghĩ càng hưng phấn, ôm cổ Đông Phương Bất Bại vui vẻ nói: “Mẫu thân, người thật thông minh, chúng ta cho Lệnh Hồ Xung làm minh chủ Ngũ Nhạc, cho gã và lão già Nhậm đánh nhau.”

“Đâu có dễ dàng như vậy.” Đông Phương Bất Bại híp mắt búng chóp mũi con gái một cái. Y dùng tinh thần lực phong tỏa thùng xe, không cần lo lắng đối thoại của mình bị bên ngoài nghe thấy, nói: “Đây chỉ là bước đầu. Nếu làm không xong, lần này Ngũ Nhạc tụ họp, Nhậm Ngã Hành nhất định phái rất nhiều tâm phúc của lão đi tìm hiểu, chúng ta quấy rối một chút, giết bớt mấy người có khả năng của lão. Thuận tiện lại gây xích mích Ngũ Nhạc Kiếm Phái, để bọn chúng tự loạn.”

Dương Bảo Nhi ra sức gật đầu, nói: “Chúng ta một bên làm suy yếu thế lực của lão già Nhậm, một bên giám thị hướng đi của Ngũ Nhạc, nhất cử lưỡng tiện.”

Đông Phương Bất Bại sớm biết con gái thông minh hiểu chuyện, mấy ngày nay đều mang theo bên người hết sức dạy dỗ, không qua bao lâu, con gái đều… có trình độ nắm giữ nhất định đối với những thứ âm mưu quyền lực này, khiến y an tâm phần nào.

Đang cùng Bảo Nhi cười nói, bỗng nhiên trong bụng xao động, y ngừng lại, cau mày.

Dương Bảo Nhi vuốt bụng y, hỏi: “Mẫu thân, bọn đệ đệ nghịch ngợm sao?”

Đông Phương Bất Bại gật đầu.

Dương Bảo Nhi nghiêng đầu suy nghĩ, nói: “Mẫu thân, bọn đệ đệ càng ngày càng lớn, mẫu thân cũng không tiện hành động. Lần này đi Tung Sơn có chút nguy hiểm. Mẫu thân, hay là người không nên đi, con và Vương bá đi là được rồi.”

Vương bá chính là lão nhân đang đánh xe.

Đông Phương Bất Bại nói: “Không được. Mẫu thân nhất định phải tự mình đi nhìn một cái, còn phải hành động tùy theo hoàn cảnh. Con còn nhỏ tuổi, Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh đều từng gặp con, con phải cẩn thận.”

Dương Bảo Nhi kéo kéo y phục của mình: “Con bây giờ là bé trai, bọn họ nhận không ra.”

Đông Phương Bất Bại không chút do dự bác bỏ đề nghị của bé.

Dương Bảo Nhi ủ rũ nói: “Mẫu thân, bọn đệ đệ còn bao lâu nữa thì ra? Bọn nó toàn quấy rối mẫu thân, làm mẫu thân đau bụng.”

Đông Phương Bất Bại cười khổ: “Nương cũng không biết…”

Nhớ lại thời điểm khi sinh Bảo Nhi, y thầm nhíu mày.

Lắn đó y khó sinh, không làm thế nào mà sinh ra được, tình thế cấp bách còn muốn rạch bụng lấy con. Nếu không phải Dương Liên Đình trở về đúng lúc…

Đông Phương Bất Bại nhìn Bảo Nhi bên cạnh, lại cúi đầu nhìn bụng mình đang nhô thật cao.

Y nghĩ mình mang thai song sinh. Từ cảm nhận tinh thần, có vẻ là hai bé trai. Bọn nó rất hiếu động hoạt bát, còn ở trong bụng y đánh nhau, chỉ sợ lần này sinh sẽ không thuận lợi.

Nhưng y cũng không phải lần đầu. Tuy rằng lần trước ở thời khắc mấu chốt vì đau đớn mà hôn mê, nhưng cũng gọi là có kinh nghiệm, y sẽ không lỗ mãng muốn mổ bụng lấy con nữa.

Bất kể ra sao, y đều phải bình yên sinh hai đứa ra. Đây là con của y và Liên đệ, nhất định phải cho Liên đệ một bất ngờ hạnh phúc.

Đông Phương Bất Bại thầm hạ quyết tâm, vuốt bụng thầm nhủ: Hai đứa ngoan, đến lúc đó phải thật nghe lời, mẫu thân nhất định sẽ bình an sinh hai đứa ra.

Dường như cảm ứng được lời của Đông Phương Bất Bại, đáp lại y là hai đạp trong bụng.

Đông Phương Bất Bại mặt trắng nhợt, ôm bụng mắng: Hai đứa ranh con, chờ ra rồi xem ta dạy dỗ thế nào!

Đông Phương Bất Bại một đường mang theo Dương Bảo Nhi và Tiểu Hổ đầu đến dưới chân Tung Sơn, vào một nơi ở bí mật, lại đợi vài ngày, cuối cùng thì đại hội võ lâm của Ngũ Nhạc Kiếm Phái mới bắt đầu.

Lúc này không chỉ có Lệnh Hồ Xung mang theo các nữ đệ tử của phái Hằng Sơn, còn có Nhạc Bất Quần, cùng toàn thể các đạo trưởng, chưởng môn các phái khác đều đến đông đủ. Mà kẻ đục nước béo cò đến còn nhiều hơn.

Đông Phương Bất Bại lúc này đã mang thai hơn tám tháng, còn là song thai, bụng lớn không giấu nổi, liền đơn giản đai lưng quấn bụng, hóa trang thành một tướng sĩ bụng to người vạm vỡ, một đôi mày rậm, râu quai nón, da ngăm đen, khôi ngô khỏe mạnh.

Dương Bảo Nhi sau khi thấy y dịch dung, sợ đến dại ra, oa oa hét lớn: “Mẫu thân, ngươi không được biến thành bộ dáng như vậy nha. Bảo Nhi không thích.”

Đông Phương Bất Bại buồn cười nói: “Bảo Nhi, đây chỉ là dịch dung thôi. Đến đây, nương cũng hóa trang cho con.”

Thuật dịch dung của Đông Phương Bất Bại thiên hạ vô song. Đương nhiên nếu không có Dương Liên Đình dùng sóng tinh thần mà phát hiện ra, chắc chắn chẳng ai có thể phát hiện thanh niên “Phương Bách” kia lại chính là lão đại đứng đầu Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Đông Phương Bất Bại trát trát quẹt quẹt vài cái, liền biến Bảo Nhi thành dáng vẻ không tầm thường chút nào.

Cũng may Dương Bảo Nhi hai tháng nay lớn nhanh như thổi, đã có bộ dáng gần như trẻ năm tuổi, Đông Phương Bất Bại lót giày cho bé, liền biến thành bảy tuổi, sau lưng đeo một thanh kiếm gỗ nhỏ, còn có trang phục tập kiếm tương tự.

Thế nhưng Đông Phương Bất Bại vẫn sợ Nhậm Doanh Doanh lần này cũng lên núi, nha đầu kia từ nhỏ đã thông minh ranh mãnh, túc trí đa mưu, một lớn một nhỏ đi cùng nhau, sợ rằng sẽ khiến nàng hoài nghi, liền phó thác Bảo Nhi cho Vương bá, giả làm hai ông cháu lên núi, mình thì đơn độc hành động.

Dương Bảo Nhi tuy rằng không thích rời khỏi mẫu thân, nhưng vẫn nghe lời hiểu chuyện, không cãi, cùng Vương bá lên núi trà trộn vào đám người.

Đông Phương Bất Bại chậm rãi đi theo phía sau, cũng lên đài Phong Thiện.

Mắt thấy người của Ngũ Nhạc Kiếm Phải tranh đấu không ngớt, còn có sáu người Đào Cốc Lục Tiên quấy rối, y cũng vui vẻ theo hóng chuyện một chút. Đột nhiên y biến sắc, nhìn một đại hán đang ẩn thân sâu trong rừng cây.

Đại hán kia chính là Nhậm Doanh Doanh dịch dung thành.

Đông Phương Bất Bại lặng lẽ ẩn thân, lẻn đến phía sau Nhậm Doanh Doanh, thấy môi nàng khẽ nhúc nhích, hiển nhiên là đang âm thầm chỉ điểm cho Đào Cốc Lục Tiên.

Đông Phương Bất Bại điều động tinh thần lực của mình, cực lực thăm dò tâm trạng của Nhậm Doanh Doanh, không chỉ hiểu rõ ràng ý tưởng của nàng, còn biết được hiện trạng trên Hắc Mộc Nhai.

Đông Phương Bất Bại tinh thần thể vẫn đang ở hình thức sơ khai, cách quá xa không thể lên Hắc Mộc Nhai, từ khi rời khỏi Hinh viên liền không thể tiếp tục do thám biết tình hình trên nhai được nữa. Bất quá không sao, y vẫn có thể thu được tin tức mình cần qua nhiều cách khác.

Đông Phương Bất Bại biết mục đích chính của Nhậm Doanh Doanh là phá hoại đại hội võ lâm của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, hơn nữa nhìn dáng dấp của Nhạc Bất Quần, rõ ràng là đã luyện bản bí tịch lỗi của Quỳ Hoa Bảo Điển —- Tịch Tà Kiếm Phổ.

Đông Phương Bất Bại cười nhạt. Kẻ xưng là Quân tử kiếm, thật chân chân chính chính là Ngụy quân tử đệ nhất.

Y đương nhiên không để Nhậm Doanh Doanh thành công. Đại hội võ lâm của Ngũ Nhạc Kiếm Phái nói theo một cách nào đó, đối với y có lợi. Không ngờ khi y đang định hành động, bỗng nhiên biến sắc, gập bụng lại, toàn thân cứng còng.

Không… Không thể nào… Đây chẳng lẽ là…

Đông Phương Bất Bại trán toát mồ hôi lạnh, cả người lung lay sắp đổ, chống tay vào đại thụ bên cạnh.

Hết chương 66.

[R: thực sự là buff Bảo Nhi hơi quá, nhưng dù sao cũng là khoa học viễn tưởng mà ha 😀 ]

Chú thích:

(*) Tô Hàng: mình nghĩ là để chỉ chung khu vực Tô Châu, Hàng Châu, Giang Tô

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: