BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 9

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

09. Lộ quá Xuân lâu (đi qua xuân lâu)

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 9: Lộ quá Xuân lâu

Ta quay đầu nhìn Phụng Lưu bên cạnh, hắn vẻ mặt tự tin nhìn ta, ta lại càng chả hiểu đầu cua tai nheo nó ra làm sao cả…

Phiền tác giả đại nhân giải thích tình trạng trước mặt một chút có được không?! (EE: ngẫu là boss cuối na ~ muah ha ha ha ha kiểu nữ vương đó~ )

Lại quay đầu đối mặt với ánh mắt cười của Ngân đại nhân… Còn nhìn… Vẫn nhìn… Vẫn đang nhìn… Nhìn ta từ trên xuống dưới từ dưới lên trên… Nhìn nữa?! Còn nhìn nữa liền móc mắt ngươi ra!

Cả người ta đều khó chịu, ai có thể dưới ánh mắt muốn lột sạch ngươi ra của một người đồng tính với ngươi nhìn đến mười phút mà vẫn xuân phong đắc ý được chứ!

“Diêu Phong, nghe Phụng Lưu nói ngươi rất tài hoa, cũng có chí lớn muốn cứu giúp quốc gia, bản quan luôn tín nhiệm Phụng Lưu, mong ngươi tương lai có thể vì triều ta cống hiến.”

Lời này ý là muốn ta đừng để ngươi thất vọng đó hả, cũng đừng để Phụng Lưu mất mặt chứ gì. Chậc. Nhưng ta thực buồn bực đó nha. Tài hoa của ta thực ra là ở đâu chui ra vậy? Còn có chí lớn? Còn có Phụng sao lại quen biết vị đại nhân phong độ thản nhiên lại khẩn thiết này nha?

Trong lòng thì nghĩ là vậy, ngoài miệng ta vẫn phải nể mặt mà nói: “Đa tạ Ngân đại nhân khích lệ, tiểu nhân tài hèn học ít, còn làm phiền Ngân đại nhân về sau chiếu cố nhiều. Tiểu nhân nhất định tận lực vì quốc gia báo đáp.”

Cứ đùa… Ta tới tận bây giờ còn chưa có cống hiến được cái gì cho đảng đâu… Ta là con sâu nhỏ của chủ nghĩa xã hội nha haha…

Hắn hài lòng gật đầu, liếc mắt nhìn Phụng Lưu, mà còn nhìn đến đầy ẩn ý. Chỉ một ánh mắt như thế, Phụng Lưu đã hiểu ý, quay đầu nhìn ta, mắt nheo lại cười như trăng khuyết.

“Phong Nhi, hôm nay chúng ta hôm nay tiến cung, làm quen với chính vụ, giúp đỡ Ngân đại nhân nhé.”

Ta thổ huyết… Nội dung phát triển nhanh quá vậy?! Tiến cung được luôn?! Hoàng cung là nơi nào, sao có thể để chúng ta tùy tiện ra vào?! Ta chỉ là mới thấy Ngân Khoản Gia (tên của Ngân đại nhân) lần đầu, nói một câu là ta cùng Phụng Lưu liền có thể cùng nhau tiến cung làm chính sự?! Cái này cũng quá dễ dàng đi?! Chuyện quốc gia nào phải trò đùa?? Còn nữa, tài hoa của ta thực ra là ở đâu ra vậy? Ta chẳng qua chỉ là tiểu bạch thỏ nửa đường nhảy ra thôi. Ngươi cho ta đi xử lý quốc gia đại sự chẳng phải là ném quốc gia ngươi vào hố lửa hay sao! Thần na… Ngươi điên rồi hả?!

Hơn nữa… Cái vị Ngân Khoản Gia kia có vẻ rất có quyền lực nha… Sao có thể dễ dàng cho chúng ta tiến cung như vậy, còn một mình ở biệt viện ngắm hoa thưởng trà, ngoài cửa còn có mấy thị vệ hào hoa phong nhã, quyền lực không thể coi thường. Quan hệ với Phụng Lưu cũng không tầm thường, đơn giản như vậy liền đáp ứng cho chúng ta cùng nhau tham dự xử lý chính vụ. Lại còn có thể dùng mắt thần giao cách cảm với Phụng Lưu, hai người này chắc không phải có gian tình đâu nhỉ?!

Chậc… Ta lại ảo tưởng quá rồi… Nhân cách Phụng đứng đắn như vậy… Ta lại vấy bẩn ngươi, Phụng a…

Aiz, hiệu suất làm việc trong cung thật cao a. Trước bữa trưa, ta đã chuẩn bị xong hành lý được đưa vào cung. Ta và Phụng Lưu ngồi trong xe ngựa, hớn hở chuẩn bị tiến cung.

Không biết có phải Phụng Lưu cố ý hay không… Mã xa thế mà lại đi qua Minh Nguyệt lâu… Khi ta phát hiện ra bên ngoài vô cùng náo nhiệt, tiểu bạch thỏ thật tò mò, nhin không được thò đầu ra ngoài ngó một cái, phát hiện chúng ta phải đi vào Minh Nguyệt lâu… cái từ “đi vào” này thực kích thích từng sợi dây thần kinh trong não ta mà.

Phụng… Ngươi thực ăn miếng trả miếng quá mà…

Vội thu đầu lại… Ta cái gì cũng chưa phát hiện… Ta cái gì cũng không biết… Hôm nay thời tiết thật tốt a…

“Dừng xe.” Thanh âm từ tính của Phụng Lưu vang lên.

Ta tựa như cô vợ nhỏ bị bắt gian tại giường, cả người đều cứng ngắc. Tại sao Phụng muốn trả thù ta lúc này a, mỗi một tế bào đều cực lực căng thẳng… Kỳ thực còn có nguyên nhân khác… Minh Nguyệt lâu có Cẩm Lăng… Ta không biết phải đối mặt với vị đại nhân dễ sợ này… Lần trước bị hôn một cái tiền chạy tóe khói, lòng tự trọng nam tính của ta bị đả kích nghiêm trọng. Nhưng lại không nhịn được muốn gặp lại Cẩm Lăng một lần, vẻ đẹp dương cương của hắn như hoa anh túc, trong lúc bất giác gây nghiện cho người ta, khiến người ta hãm sâu trong đó.

Sắc mặt ta lúc này nhất định rất khó xem…

Phụng Lưu không vội xuống xe, mà lẳng lặng nhìn ta.. Thật là khủng khiếp… Ta tình nguyện bị hắn S… Nước mắt nhanh chóng rưng rưng…

Phong Nhi, lần trước ngươi ở Minh Nguyệt lâu uống trà, trên người không có mang bạc a. Có muốn trả lại không?” Trong giọng nói của hắn có chút u oán.

Thực muốn té xỉu mà… Cái này… Ta… Lúc đó ta xông ra… Cái gì cũng quên… Ta hiện tại đã thành tiểu bạch thỏ mang nợ a…

Phụng Lưu rút ra hai tấm ngân phiếu trong tay áo, “Cầm đưa tú bà, gạch nợ đi.”

Ta nhận, tận năm trăm lượng… Hai tờ là một ngàn lượng, Phụng ngươi thực giàu có nha… Ngẫm lại thì Cẩm Lăng là hoa khôi đầu bảng vương thành nhỉ, ta cũng không rõ lắm giá thị trường… Ngần này thì là nhiều hay ít nhỉ? Mặc kệ… Dù sao cũng phải trả. Luôn cho xong!

Vừa vào Minh Nguyệt lâu, tú bà lập tức tươi cười xong tới, “Ái da, gia a, cuối cùng ngài cũng tới! Từ lần trước ngài đi, Cẩm Lăng nhà chúng ta ngay cả trà cũng không muốn uống! Người đâu, mau gọi Cẩm Lăng!”

Hai nha hoàn quá nhanh liền chạy ngay lên lầu gọi.

“A! Đừng! Không cần gọi Cẩm Lăng!” Đây là phản ứng đầu tiên của ta… Ta thực sự không biết phải dùng biểu cảm gì để nhìn hắn a! Hai cái nha hoàn kia không có nghe tiếng ta vẫn tiếp tục chạy lên lầu.

Ta sốt ruột, đẩy tú bà ra muốn đuổi theo hai nha đầu kia lên lầu, ai biết mới chạy được phân nửa liền thấy một màu đỏ ngay trước mắt… Cẩm Lăng… Cẩm Lăng… Cẩm Lăng… Ngươi vẫn còn lấp lánh như vậy…

Ta thực hồi hộp, dừng bước.

Toàn bộ Minh Nguyệt lâu đều vì Cẩm Lăng xuất hiện mà yên tĩnh…

Ta không được tự nhiên, ta cực kỳ không được tự nhiên, ta vô cùng không được tự nhiên!

Sao lại yên lặng như vậy? Tại sao tất cả mọi người đều nhìn chúng ta?

“Cẩm… Cẩm Lăng, ta… Ta tới để…” Hình như ta bị sặc nước bọt, nói mãi không được một câu hoàn chỉnh.

Cẩm Lăng hai bước liền đi tới trước mặt ta, như bồng thỏ nhỏ mà ôm nhẹ lấy ta, “Có chuyện vào phòng rồi nói.”

Nháy mắt dời trận địa…

Tại sao ta lại bị ôm nha… Không cam lòng… Tốt xầu gì ta cũng 177cm a…

Chờ hắn vào phòng đóng cửa lại, ta mới phát hiện ra tình hình có chút mất khống chế, vội kéo hắn.

“Cẩm Lăng, ta là tới trả tiền uống trà lần trước cho Minh Nguyệt lâu.” Vừa nói vừa đặt ngân phiếu vào tay hắn.

Cẩm Lăng cúi đầu nhìn một cái, oa… Hai mắt sáng quắc, nhớ ngày trước ta luyện liếc mắt tròn một tháng, luyện đến hai mắt co giật tròn một tháng.

“Ngươi tới chỉ vì cái này?” Hai mắt phát xanh cùng thanh âm thực cool nha, ngươi cũng không cần hạ thấp âm vực đến như vậy.

Ta có chút khó xử. “Cái kia… Còn có… Ta tới thăm ngươi một chút…”

Càng ngày càng vô dụng, đứng trước mỹ nhân vậy mà lại nói lắp.

Một giây kế tiếp, ta đã ở trong lòng Cẩm Lăng.

Trời ạ… Tại sao từng tế bào đều nói cho ta biết chúng nó thực thoải mái…?! Ta là đang bị một người nam nhân ôm a!!!

Lý trí nói ta phải giãy ra, nhưng thân thể hoàn toàn không muốn động.

Huống hồ giãy ra rồi ta biết giải thích sao với Cẩm Lăng?

Chẳng lẽ nói gia tộc nhà ta mắc một bệnh lạ, bị người đồng giới ôm sẽ biến thành động vật?!

Phun, tranh châm biếm ta xem quá nhiều rồi…

Chờ một chút… Đẩy hắn ra có cần lý do không? Cần? Hay không cần?

Đại não chết máy…

Hết chương 09.

Chương sau 10. Thuấn gian ngõa giải (Nháy mắt tan rã)

[R: *lảm nhảm* ta biết các cưng đã đợi truyện lâu lắm…. bây giờ hố sẽ được lấp dần dần nhe 😀 hie hie hie cảm ưn vì đã chờ đợi 😡 ]

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: