Trái chủ hãn phu – Chương 29+30

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ.

Trái chủ hãn phu - Chương 29: Ý trời khó trái

Chương 29: Ý trời khó trái.

Buổi tối, sau khi ăn xong Hạng Tường liền vào thư phòng, cửa phòng vừa đóng lại liền không mở ra.

Trong thư phòng tràn ngập mùi mực tàu nồng hậu, trên sàn nhà phủ kín giấy Tuyên Thành nhiễm mực, bút lông sói bị mài đến thẳng mượt.

Kiểu chữ triện, thể chữ lệ, lối viết thảo, chữ Hành, chữ Khải, chữ Yến, Hạng Tường đem toàn bộ kiểu chữ đều thử một lần, chỉ vì viết ra một chữ ‘Ngu’ khí phách tà mị.

Hơn ba tiếng sau, anh rốt cục thoả mãn buông bút xuống, liếc nhìn lối viết thảo dưới cái chặn giấy, tinh tế nhìn kỹ một nét viết thành mây bay nước chảy.

Hạng Tường phát hiện, chỉ có lối viết thảo mới xứng với Ngu Tư Ngôn.

Đặt nét múa bút mang theo ba phần lực nhấn, giống cái cằm kiệt ngạo hất cao của Ngu Tư Ngôn; đầu bút lông xoay chuyển, xinh đẹp hất lên, lại hào sảng kéo dài một hồi, đường nét thẳng tắp lại mượt mà thu về, giống như khắc ra bờ vai dày rộng đầy dã tính, xương quai xanh mê người; bút lông sói trượt xuống, xoay bốn đường cong trơn truột, càng xuống càng hẹp, đường cong cuối cùng nghịch ngợm nhếch lên, sau đó tựa như dòng nước chảy xuôi, cực kỳ sống động vẽ ra thắt lưng mềm dẻo của Ngu Tư Ngôn, cái mông cong tròn còn có hai chân thẳng tắp; cuối cùng thu bút, nhấn xuống một chút, lại bướng bỉnh bất ngờ hất lên, đem tính trẻ con giấu ở trong khung của Ngu Tư Ngôn bày ra vô cùng nhuần nhuyễn! (Vũ: *mồ hôi* tên này viết chữ mà sao có cảm giác như đang ý dâm Ngôn Ngôn vậy?)

Hạng Tường chép miệng, mang theo ý cười ngưng mắt nhìn hồi lâu, chờ mực hơi khô, anh dời cái chặn giấy, cẩn thận giơ lên trước mặt.

Động tác mềm nhẹ, ánh mắt lại không mềm nhẹ chút nào.

Hai mắt đỏ đậm của anh lóe ra tia nồng nhiệt, đường nhìn cực nóng gần như sắp đâm thủng ra hai cái lỗ trên tờ giấy mỏng.

Nét mực khô hết, Hạng Tường buông giấy Tuyên Thành, quay qua chỗ giá sách tìm ống kẹp giấy thích hợp, dự định treo chữ lên, đặt trong phòng ngủ.

Rốt cục tìm được ống kẹp gỗ hương đàn vừa ý, Hạng Tường lại đột nhiên dừng lại, biểu tình trên khuôn mặt cứng đờ.

Anh nhíu mày thành một đoàn, quay đầu nhìn chữ viết trên bàn, có chút tiếc nuối, nhưng không có chần chờ, cầm lên xé tan!

Ông chủ Hạng đột nhiên nhớ tới, phắc, hôm nay là tiết thanh minh!

Cửa thư phòng mạnh mở ra, Hạng Tường hấp tấp trở về phòng, nắm lên điện thoại di động gọi điện thoại cho trợ lý,

“Tra cho tôi xem ngày hoàng đạo gần nhất.”

Trợ lý đặc biệt chính là không quan tâm lúc nào, không quan tâm yêu cầu gì, chỉ cần chủ tịch cần, bất cứ lúc nào cũng vô điều kiện chờ lệnh!

Trợ lý không chút kinh ngạc, cẩn thận tỉ mỉ hỏi:

“Chủ tịch là cần ngày hoàng đạo gì? Khai trương? Lập tài khoản? Hay giao dịch?”

Hạng Tường trầm ngâm trong chốc lát,

“Kết hôn!” (Vũ: Sặc!!!!)

“. . .”, siêu cấp trợ lý bị chấn trong giây lát, qua vài giây, mới bị tiếng giục trong điện thoại làm cho giật mình tỉnh giấc, nhanh chóng động thủ tra.

Không tới hai phút, trợ lý liền đáp lại Hạng Tường.

“Chủ tịch, là ngày hôm nay.”

Hạng Tường sắc mặt đen xì, có chút bực mình,

“Ngoại trừ ngày hôm nay, gần nhất là ngày nào?”

“Gần nhất là ngày 13 tháng 4, tốt nhất là 28 tháng 4.”

Có được đáp án, Hạng Tường trực tiếp treo điện thoại.Vậy 28 lại viết chữ đi, chỉ là. . . Dựa theo tỷ lệ xuất hiện của sẹo nhỏ, nói không chừng đến 28, ba lần cơ hội đều đã dùng hết, mình lúc ấy còn có thời gian viết chữ sao? !

Kết quả sự thực chứng minh, Hạng Tường lo lắng hoàn toàn là dư thừa, bởi vì từ sau tiết thanh minh hôm nay, Ngu Tư Ngôn tựa như người qua đường, căn bản không còn lắc lư trước mắt anh lần nào.

Tròn một tháng, Hạng Tường mỗi ngày đều đếm số ngày qua đi, có việc hay không có việc đều lái xe lắc lư khắp nơi, nhưng vẫn không đụng tới sẹo nhỏ anh ngày nhớ đêm mong!

“Chủ tịch, chủ tịch?”

Trợ lý ôm lịch trình trong một ngày gọi Hạng Tường đang lún xuống tiến vào tự hỏi.

Hạng Tường nhàn nhạt liếc nhìn trợ lý, biểu tình không có một tia kẽ hở,

“Nói của cậu đi, tôi nghe.”

“Phía sản xuất bên Đức mời ngài tham gia hội thương mại tuần sau, mất một tuần thời gian, ngài xem có tham gia hay không?”

Hạng Tường cầm bút trong tay chọc vài cái lên lớp vỏ bọc ngoài phủ trên bàn làm việc,

“Ngày kia khởi hành, cậu đi sắp xếp một chút.”

Trợ lý rời đi, Hạng Tường đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, từ độ cao 58 tầng quan sát xuống dưới, người đều hóa thành một điểm nhỏ.Ngu Tư Ngôn, trong ba ngày này, cậu còn không xuất hiện, tôi sẽ buông tay.

Ba ngày cuối cùng, Hạng Tường đã định trước là không đợi được.

Nhưng duyên phận chính là kỳ diệu như thế, anh cưỡng cầu, nó không đến, anh buông tay, nó lại đem anh vững vàng trói lại.

Ngay lúc Hạng Tường quyết định buông tay, đi công tác một tuần sau, ông trời hết lần này tới lần khác lại lần nữa đẩy Ngu Tư Ngôn đến trước mặt Hạng Tường!

 

Chương 30: Đi công tác rồi.

Gần đến giữa tháng năm, chính là lúc thời tiết tốt nhất của Trùng Khánh, trời cao quang đãng, nắng vàng tươi đẹp, Trường Giang nước gợn sáng trong trẻo, mặt sông gió nhẹ phơ phất, tất cả đều là tốt đẹp như vậy.

Thế nhưng bầu không khí trên lầu tòa nhà bất động sản Hiệp Tín nằm ở khu trung tâm phố tài chính, ngay trên đoạn đường hoàng kim đắt đỏ, chiếm lấy nơi phong thuỷ cực tốt lại là một mảnh mây đen áp chặt, con rồng ngủ say quanh năm chiếm giữ từ tầng 58 đến tầng 63 rít gào thức tỉnh!

“Tốt lắm, tôi chân trước vừa đi, các người chân sau đã xảy ra chuyện. Tôi hiểu mà, nhân viên nội bộ công ty đột nhiên ôm tiền lẩn trốn, loại chuyện đột phát như thế này ai cũng không ngăn được, có phải không? ! Dù sao lòng người cách một cái bụng, không thể hoàn toàn hiểu rõ người dưới cũng chẳng thể trách ai, giống như tôi, không phải cũng không ngờ một đám ‘Nhân tài’ có trong tay kỳ thực chỉ là một đống rau cải thối nát hay sao!”

Trong phòng hội nghị chủ tịch, Hạng Tường hai chân bắt chéo ngồi trên ghế đầu, lười biếng dựa ra sau, hai tay đặt ở trên tay vịn bọc da thong thả gõ nhịp, dáng cười trên khuôn mặt buốt lạnh đến xương.

“Chỉ một phó quản lí bộ phận tài chính lại có thể cuỗm đi 127 triệu của công ty, tôi thật đúng là không nghĩ tới, chẳng lẽ là tôi nhớ nhầm quy định của công ty?”

Trợ lý thẳng tắp ngồi bên cạnh Hạng Tường, đúng lúc đáp lại câu nói của Hạng Tường,

“Chủ tịch không nhớ nhầm, công ty quy định cấp bậc phó quản lí được phép sử dụng tiền mặt tồn kho không vượt lên trước 1 triệu.”

Bầu không khí đen kịt trong phòng họp bởi vì một câu này làm cho càng đè nén vài phần, bảy tổng giám đốc các bộ phận đều cứng còng thân thể, thở mạnh cũng không dám, cúi đầu nhìn bắp đùi của mình.

Nhưng nên tới vẫn phải tới, một người cũng trốn không thoát.

Hạng Tường hàm ý không rõ cười khẽ vài tiếng, cười đến mọi người dựng thẳng tóc gáy,

“Giám đốc Kim, anh tới nói hai câu xem.”

Tổng giám đốc tài chính bị điểm danh đến nhất thời da đầu tê dại, gã xoa xoa gương mặt đầy mồ hôi, đứng lên, khom lưng 90 độ về phía Hạng Tường,

“Chủ tịch, là tôi quản lý không tận sức. . .”

Hạng Tường nghe mấy lời vô ích này, màu mắt trầm xuống, ngắt lời nói:

“Sau đó thì sao, chuyện này anh gánh chịu toàn bộ trách nhiệm? !”

Giám đốc Kim khiếp sợ ngẩng đầu, kinh khủng vạn phần nhìn chằm chằm Hạng Tường, đây chính là con số trăm triệu đấy! Bán gã đi cũng không đủ, còn không bằng trực tiếp chôn gã luôn!

Trợ lý mỗi ngày đi theo bên người Hạng Tường, biết rõ trong khoảng thời gian này tâm tình Hạng Tường dị thường táo bạo, mau chóng tốt bụng gợi ý:

“Giám đốc Kim, bây giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, then chốt là sự tình xảy ra như thế nào, làm sao đem tiền và người đưa về, còn có trong khoảng thời gian này mắt xích tài chính gặp phải trạng huống như thế nào cùng với phương thức xử lý tương ứng, anh nhất định phải nộp lên cho chủ tịch một phần phương án chi tiết rõ ràng.”

Giám đốc Kim thở hắt ra một hơi, luống cuống tay chân lấy ra một cặp tài liệu, đưa cho trợ lý,

“Sự việc xảy ra và biện pháp giải quyết tôi đã chỉnh lý ra một phần văn bản, về phần mắt xích tài chính của công ty, cũng không có ảnh hưởng quá lớn. Phần tiền bị cuỗm đi lần này, là phần tài chính khởi động riêng của thương vụ hệ tinh quang, vốn hạng mục tài chính này hẳn là do ngân hàng trực tiếp đưa tới bộ phận thanh toán của công ty, nhưng quản lý Mạc liên hợp với viên chức nội bộ trong ngân hàng, đem tài khoản công ty chuyển dời đến danh nghĩa cá nhân, lại thông qua phương thức chuyển khoản bằng thư điện tử trực tiếp đưa tiền ra ngân hàng bên Mỹ, tôi và quản lí bộ phận thanh toán sau một giờ chuyển khoản tiến hành thẩm tra đối chiếu thì phát hiện khoản tiền kia đã bị trộm, lập tức báo cảnh sát bắt người, nhưng quản lí Mạc ý định đã lâu, trước một ngày chuyển khoản đã bỏ chạy tới New York, chờ cảnh sát quốc nội liên lạc với hình cảnh quốc tế, tiến hành phong tỏa tài khoản của anh ta, tiền đã bị lấy đi, ngân hàng bên Mỹ nói, quản lí Mạc đã hẹn lấy tiền từ tháng trước.”

Hạng Tường yếu ớt nhìn giám đốc Kim, nhìn chòng chọc hồi lâu mới dời đi đường nhìn, xem xét chung quanh toàn bộ phòng họp, nói:

“Nếu khoản tiền kia không đem về được, các anh, tôi, mọi người trong công ty, toàn bộ đều phải gánh lấy trách nhiệm, bản thân tôi thì không sao, nhưng chỉ sợ các anh không gánh nổi, vậy nên mỗi người đều phải đưa ra một phương án, đừng đứng ở một bên, nghĩ rằng bản thân có thể ngồi yên xem kịch vui!”

Mấy người giám đốc còn lại ngồi im không chi một tiếng đều bị chấn động.

Trách nhiệm liên quan của giám đốc bộ phận thanh toán không nhẹ hơn bên tài chính là bao, gã ngẩng đầu lên, cổ họng lăn lộn,

“Chủ tịch, người của ngân hàng bên kia đã bị bộ đội biên phòng Vân Nam bắt được, chỉ là Mạc Thanh Phong trốn tới New York, chúng tôi vẫn luôn giục cảnh sát, nhưng này chuyện này mới xảy ra vài ngày, chúng ta kín tiếng, Mạc Thanh Phong lại trốn quá sâu, không tìm được đầu mối.”

Hạng Tường phì cười một tiếng, trêu tức nhìn giám đốc bộ phận thanh toán,

“Chờ cảnh sát bắt được hắn ta, anh cho là trên người hắn còn lại bao nhiêu tiền?”

Giám đốc bộ phận thanh toán vừa nghe liền hiểu ý của Hạng Tường, lập tức nói:

“Chuyện này vừa xảy ra, tôi và giám đốc Kim lập tức phái người tra xét, Mạc Thanh Phong nợ hơn 30 triệu tiền đánh bạc, hắn ta cũng không có người thân gì, chỉ có một đứa em gái, Mạc Sơ Hạ!”

Giám đốc Kim cũng hấp tấp nói:

“Đúng vậy, theo như tôi biết về Mạc Thanh Phong, quan hệ của gã với em gái rất chặt chẽ, lần này cuỗm tiền cũng là bởi vì đám người đòi nợ tìm tới em gái gã, thế nhưng lần này gã đi lại không đưa em gái đi cùng, tôi phỏng đoán là không nỡ để em gái trốn trốn tránh tránh khắp nơi cùng mình, vậy nên tử huyệt của Mạc Thanh Phong chính là Mạc Sơ Hạ này.”

Hạng Tường liếc mắt trên khuôn mặt hai người, cong môi cười,

“Vậy hai người còn chờ cái gì, người đâu? Hẳn là không phải cũng đợi cảnh sát chậm rãi tìm hiểu nguồn gốc đấy chứ?”

Nói đến đây, hai vị giám đốc xấu hổ liếc mắt nhìn nhau, cúi đầu, âm thanh cũng yếu xuống,

“Cái kia. . . Người, người không bắt được.”

Hạng Tường ngay cả giả cười cũng không muốn nữa, khuôn mặt bình tĩnh thẳng tắp nhìn chằm chằm hai người.

Giám đốc Kim môi rung rung vài cái, chỉnh lý từ ngữ xong mới mở miệng,

“Mạc Sơ Hạ hiện tại trốn trong một công ty đòi nợ, chúng tôi vừa công khai vừa âm thầm phái người đi bắt, công khai thì họ báo cảnh sát, âm thầm thì. . . Hơn mười người trong công ty nhỏ kia đều là một đám chơi liều, hơn chục người chúng tôi phái đi đều bị đánh cho tàn phế, bây giờ còn đang nằm viện, dùng ít quan hệ đến ép buộc, nhưng luật sư công ty kia thủ đoạn cứng rắn, một người chống lại một đoàn luật sư của công ty ta.”

Công ty đòi nợ? !

Hạng Tường ánh mắt híp lại, trong lòng lộp bộp một chút,

“Công ty kia tên gọi là gì?”

“Công ty đòi nợ Thế Thiên Hành, ở ngay trên đường phía Đông khu Giải Phóng.”

Trên mặt Hạng Tường không có biểu tình, im lặng dừng hồi lâu mới hỏi:

“Mấy người đã gặp qua ông chủ công ty chưa?”

“Cái này thì chưa, ông chủ kia mang người rời khỏi Trùng Khánh đi đòi nợ, một tháng này cũng chưa về, thế nhưng tôi nghe nói, hai ngày tới sẽ về, đến lúc đó chúng ta lại ra tay từ chỗ ông chủ. . .”

Hạng Tường giơ lên một tay, cái gì cũng lười nghe thêm, đứng lên,

“Chuyện bắt người, tự tôi sẽ xử lý, các anh có một ngày, đem phương án chỉnh sửa quy định công ty chỉnh đốn ngay ngắn rồi đặt lên bàn tôi.”

Nói xong, Hạng Tường bước chân ung dung đi ra phòng họp, đi vài bước, anh không quay đầu nói với trợ lý theo sát phía sau:

“Mua cho tôi một chai nước ngọt về đây, hiệu Pepsi.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: