BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

10. Thuấn gian ngõa giải (Nháy mắt tan rã)

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 10

Không hiểu trong thời gian ta còn đang ‘chết máy’ đã xảy ra cái chuyện kinh thiên động địa gì, mà chờ đến khi ta ‘mở máy’ lại đã thấy ta và Cẩm Lăng đang ở trên giường, hơn nữa còn là một cái giường KING SIZE… Ta hoài nghi có khi phải chết máy lần hai…

Tác giả giải thích quá trình: Diêu Phong ngay từ đầu không phải là bị Cẩm Lăng ôm lấy sao, sau đó Diêu Phong bắt đầu giãy giụa giữa việc đẩy hay không đẩy hắn ra, Cẩm Lăng thấy Diêu Phong đang thất thần, cái miệng nhỏ hé mở, làm hắn buồn cười, liền hôn hôn hôn. Phong Nhi lần thứ hai rồi vẫn không có tiến bộ một chút nào, haiz, vẫn còn chưa kịp phản ứng lại. Rồi lại say mê hôn lại Lăng Lăng người ta… Lăng Lăng người ta dù gì cũng là một thiếu niên nhiệt huyết… được đáp lại tất nhiên là có chút không khống chế được, hơn nữa đây lại còn là phòng riêng của Lăng Lăng nha… đường đến giường quen thuộc cỡ nào chứ. Đợi Phong Nhi cuối cùng ‘mở máy’ lên lại rồi, thì sự tình đã như vầy… thiên tài he he.

Hiện tại hai mắt ta trợn to hoàn toàn không phải vì chúng ta đang ở trên cái giường KING SIZE, mà là bởi vì ta đang nằm ở phía dưới!

Không công bằng… Ta phải kháng nghị!

Thế nhưng có câu kháng nghị nào cũng đều bị Cẩm Lăng nuốt sạch, 555555… Sao lại thành như vậy…

A! Cuối cùng cũng nhả miệng ra… Gắng thở, ta xém thì chết ngạt rồi… Thấy ánh mắt hắn đỏ hồng nóng bỏng nhìn ta, ta cảm giác mình sắp phiêu rồi.

Choáng váng, thật là nhột, Cẩm Lăng lại đi liếm lỗ tai ta! Đây là chỗ mẫn cảm nhất nha! Ngươi còn liếm, còn liếm? Vẫn còn liếm!

Cả người ta vô lực, đầu lưỡi tinh xảo của Cẩm Lăng vẽ vòng tròn trên vành tai ta, hại ta một chút sức để phán kháng cũng không có, lỗ tai của tinh linh quả nhiên rất mẫn cảm nha… Tinh linh… Kể ra thì Phụng cũng là tinh linh…

Phụng… Phung?! Thôi chết!!

Cuối cùng cũng thanh tỉnh… Cố sức đẩy Cẩm Lăng một cái, hắn có vẻ đã biết là ta sẽ đẩy, nắm cổ tay của ta, vậy mà chỉ dùng một tay đã có thể cố định hay tay ta lên đỉnh đầu, ngươi cái tên này… không cần mạnh như vậy!

“Lần trước bị ngươi chạy thoát được, sai lầm này ta sẽ không để diễn ra lần thứ hai.”

Ánh mắt thực xảo quyệt! Thủ đoạn thực độc ác! Ta khinh bỉ ngươi!

Điều kiện tiên quyết là phải quay lại bên người Phụng… Ta cố sức rút tay lại, ai biết Cẩm Lăng lại mạnh đến thế, ta chỉ là phí công…

Tay hắn đã chui vào áo ta tìm kiếm, Nokia của ta còn giấu ở bên trong nha! Không thể để bị phát hiện được! Đầu lưỡi hắn lướt qua cổ ta, hơn nữa còn dán lấy cơ thể ta hít thở, hơi thở phun lên da thịt ta. Ta đâu phải ngu, bị hắn chọc cho cả người phát nóng, tất nhiên biết hắn đang muốn làm cái gì. Hơn nữa tình dục của nam nhân và nữ nhân có chút khác nhau, chính là có khi cũng không kiềm chế được…

Bình thường ta rõ ràng không muốn cùng nam nhân lên giường, nhưng bây giờ lại như vầy, hơn nữa hắn có phản ứng ta cũng có phản ứng.

Bây giờ không nỗ lực, sau này nhất định hối hận… Nên là, ta cái khó ló cái khôn… Lập tức quay đầu hướng cửa phòng hét lên: “Ta freedom siêu đẹp traiiii!!!!!!” Đề-xi-ben cao đến nỗi ta nghĩ bán kính 10m quanh phòng ai cũng phải nghe thấy… Thực ra thì ta định hét lên là “Cưỡng gian a a a a!” Thế nhưng hai chúng ta sinh ra đều là nam nhân, hơn nữa sợ người ta mang gậy gộc đến anh hùng cứu mỹ nhân, lại phát hiện bị đặt dưới thân người ta là con vịt chết lấp lánh ta đây, thực có lỗi với nửa kia của ta (ý là nửa dưới của Phong Nhi…). Mà sao ta lại nói câu này… Ta cũng không biết…

Quả nhiên Cẩm Lăng ngây ngẩn cả người, “Phúc đắc mẫu? Là ý gì?”

(Phúc đắc mẫu: phiên âm của freedom)

Phun, không ai thèm đến…

Nhưng Cẩm Lăng đã dừng động tác dang dở nhìn ta, nếu kế hoạch không thành công, ta đây cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến. Ta giả lả cười quyến rũ, ngoài ý muốn phát hiện Cẩm Lăng trong mắt lóe lên kinh diễm, hắn nhìn chằm chằm mặt của ta, nhìn đén ngây người… Sớm biết thế ta đã sớm cười cho hắn xem… Tiếp tục giả lả, cố ý hạ giọng, “Phúc đắc mẫu là…”

Cẩm Lăng ngây ngốc nhìn ta, theo thanh âm của ta chậm lại, càng ngày càng tới gần ta, cuối cùng ta không chút do dự túm bả vai hắn cắn mạnh một cái. Hắn không ngờ sẽ bị ta cắn, bị đau nên buông lỏng tay, ta sao có thể buông tha cơ hội này! Lập tức dùng toàn lực đẩy hắn ra nhảy xuống giường.

Hắn cũng không phải đèn cạn dầu, hiểu ra ý đồ của ta thì lại lập tức muốn xông lên.

“Cẩm Lăng! Không được chạm vào ta!” Ta không muốn rơi vào vũng nước đục này. Ngữ khí ta vô cùng kiên định, ánh mắt không hề có bất kỳ nghi hoặc hay do dự. Đạo đức là lý trí của ta nói cho ta biết rằng mình không thể! Long dương ở bất luận thời đại nào đều sẽ phải chịu kỳ thị, huống chi đây là ở cổ đại!

Cẩm Lăng nhìn ta, trong mắt tràn đầy khó hiểu và… thương tâm?

“Tại sao lại không được chạm vào ngươi?” Ta thật không muốn nghe thanh âm cô độc đó…

“Ta… ta…” Ta nghĩ không ra lý do gì để viện cớ… “Ta không có sở thích đoạn tụ!”

“Hừ!” Hắn đối với những lời này của ta cười nhạt, “Vừa rồi ngươi nằm trên giường của ta cũng rất nhiệt tình hôn lại ta?”

Bị người nắm đuôi rồi… “Ta là nhất thời xúc động…”

“Nhất thời xúc động?! Ngươi rõ ràng động lòng! Tại sao không thừa nhận? Tại sao còn giả mù sa mưa nói đến đưa ta tiền trà?” Vừa nói hắn vừa sửa sang lại trang phục rối bời, giọng nói cũng lạnh đi, miệng mười phần khí phách. “Nói cho cùng là ngươi cũng muốn đến gặp ta, sao vậy, động lòng với một nam nhân là rất vô sỉ sao? Thần giới ám giới nhân giới đều cho phép đồng tính thông hôn, còn giả vờ cái gì không có sở thích đoạn tụ.”

Ta cạn lời… Cho phép đồng tính thông hôn? Chưa có ai nói cho ta biết nha!

“Ngươi đến Minh Nguyệt lâu cũng chỉ là đến tìm thú vui. Là khinh thường ta sao? Đúng vậy, ta là một tiểu quan (1), thế nhưng ta sẽ không tự dối mình. Sẽ không giả bộ thuần khiết vô tội nói mình nhất thời xúc động. Thì ra ngươi cũng chỉ là một kẻ dối trá mà thôi.” Giọng nói vô cùng băng lãnh, nhãn thần đã chuyển hằn thành màu tím lạnh.

Trong đầu ta nổ tung, giả bộ thuần khiết? Dối trá?

Ta… ta…

“Không tiễn!” Cẩm Lăng đã mở cửa lạnh lùng đứng bên nhìn ta ra lệnh đuổi khách.

Ta muốn giải thích, ta muốn nói cho hắn biết ta không phải loại người như vậy. Ta không muốn Cẩm Lăng dùng loại ánh mắt này nhìn ta.

“Cẩm Lăng, ta…”

“Không tiễn!”

Ta thực sự muốn giải thích, nhưng nhìn hai mắt hắn lạnh như băng ta lời gì cũng không thoát ra khỏi miệng, ta biết mỗi một câu nói của hắn đều đâm vào trái tim ta, đều đâm vào những nới yếu mềm nhất.

Ta yên lặng rời khỏi phòng hắn, cửa phòng không chút khách khí đóng rầm lại. Giống như Cẩm Lăng đóng lại trái tim mình.

Hết chương 10

Chương sau 11. Sơ thứ tiến cung (Lần đầu nhập cung)

Chú thích:

(1) Tiểu quan: Kỹ nam

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: