TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG – Phiên ngoại 1

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin


63 – Phiên ngoại

Vừa đến sân bay, Lăng Tiếu đã bắt đầu lảm nhảm, cái gì mà thật tốt quá, có thể theo Hiểu Ninh đi hưởng tuần trăng mật rồi. Muốn động phòng hoa chúc quá, xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim (1) a…

Bối Hiểu Ninh đầu ong ong chịu hết xiết, trợn mắt liếc y, “Anh có thấy phiền không? Lúc mới quen một tháng không phải đã lên giường rồi đấy à? Làm gì cũng làm cả non nửa năm nay rồi, tối qua cũng vừa mới làm xong? Anh còn muốn gì nữa?”

“Sao có thể so sánh thế được? Toàn là làm ở nhà, không tính. Bây giờ được đi biển nha, có thể làm ở biển, thích hơn nhiều!” Lăng Tiếu nói xong cười đến ngoác miệng, hưng phấn đến nói không ra lời.

Lên máy bay, Lăng Tiếu vẫn tiếp tục không chịu ngồi yên, lại bắt đầu, “Ai nha, đáng tiếc bây giờ đi vội quá, thời gian quá ngắn. Sắp phải mở tiệc khánh thành, lại phải tìm nhân viên, dù sao vẫn phải về, chúng ta chỉ có thời gian bốn ngày, chỉ đủ đi chơi trong nước. Em lại còn không có hộ chiếu, nếu không thì đi Hồng Kông cũng được. Chờ hết bận chúng ta đi nước ngoài đi. Trước tiên đi mấy nước gần Malaysia, Việt Nam, Campuchia hay Ấn Độ gì đi, sau đó đi Châu Âu, cuối cùng đến San Francisco chỗ ông ngoại chơi vài ngày, mặc dù có mấy chỗ anh đi rồi, nhưng mà…”

Bối Hiểu Ninh kéo cánh tay Lăng Tiếu, nhỏ giọng nói: “Anh, anh zai yêu của em, anh đừng lẩm bà lẩm bẩm nữa được không?”

“Làm sao vậy?”

“Anh không biết anh cứ nói liên tục suốt từ nãy đến giờ cực kỳ giống mấy tay nhà giàu mới nổi à?”

Lăng Tiếu nghĩ một chút, “Nhà giàu mới nổi thì sao? Có gì không tốt?”

Bối Hiểu Ninh tuyệt vọng nhìn Lăng Tiếu, hoàn toàn hiểu rõ cái gì gọi là giang sơn dễ đổi bản tính khó rời, “Em mệt, muốn ngủ một lát.”

“À, ừ.”

Lăng Tiếu rốt cục ngừng nói. Thực ra đối với quyết định lên đường lần này, Bối Hiểu Ninh cũng hứng khởi lắm, hắn cũng không mệt, chỉ là muốn Lăng Tiếu ngừng nói liến thoắng một lúc nên mới giả vờ mệt mỏi ngả lưng xuống ghế nhắm mắt lại.

Qua năm phút đồng hồ.

“Ai da, Hiểu Ninh, em bảo mình để đồ ở khách sạn xong thì nên đi chỗ nào trước?”

.

Bốn giờ sau. Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh đáp xuống sân bay của một thành phố ven biển ấm áp xinh đẹp. Sau đó ngồi taxi nửa giờ thì đến khách sạn bọn họ đã đặt trước.

Check in, lấy chìa khóa, vào phòng, tất cả đều rất thuận lợi. Tâm tình của hai người đều rất tốt. Nghỉ ngơi một hồi, Lăng Tiếu tìm được mấy bản đồ hướng dẫn du lịch trong phòng, Bối Hiểu Ninh thì thu dọn đồ đạc của hai người.

“Mấy ngày nữa định thế nào?” Lăng Tiếu lật lật giở giở bản đồ.

“Anh quyết định đi.” Bối Hiểu Ninh xếp hết những đồ quan trọng vào một balô mang theo bên người.

“Ừm… Vậy đi.” Lăng Tiếu buông bản đồ., “Sáng mai chúng ta đi viện hải dương học, rồi chiều đi lặn, ngày kia đi mua sắm, mua chút đồ lưu niệm và hải sản mang về.”

Bối Hiểu Ninh tính thời gian, “Thế còn chiều nay?”

“Chiều nay chúng ta đi khu vui chơi?”

“Hả?”

“Đi… khu vui chơi a, sao thế?”

“Sao anh muốn đi khu vui chơi? Chỗ đó cho trẻ con mà? Hơn nữa ở nhà mình cũng có.”

“Bởi vì…” Lăng Tiếu cắn môi một cái, gân cổ nói, “Anh chưa được đi bao giờ! Không được cười anh!”

“Cái gì?!” Bối Hiểu Ninh nhịn nhịn, cuối cùng vẫn bật cười, “Ha ha ha ha… Anh chưa bao giờ đi khu vui chơi thật à?”

“Này! Không được cười! Anh chưa đi thật. Lúc bé mẹ chưa cho anh đi bao giờ.”

Bối Hiểu Ninh ngừng cười, “Về sau cũng chưa dẫn bạn gái đi qua à?”

“Không có. Mấy năm đầu sớm mở bar, lúc nào cũng bận rộn, nhiều lắm là dẫn đi xem phim hoặc mua sắm thôi. Về sau lớn cả rồi, không thích hợp đi nữa. Anh cũng ngại không muốn nói muốn đi a.”

“Thế sao anh không ngại nói cho tôi?”

“Em không phải vợ anh à?”

Bối Hiểu Ninh cầm một cái quần ném lên mặt Lăng Tiếu, “Không biết xấu hổ, ai là vợ anh!”

“Thế có đi không?”

Bối Hiểu Ninh thả mấy thứ trong tay lên giường, thẳng lưng gãi đầu, “Đi thì đi. Cũng lâu lắm rồi chưa đi lại.”

“A! Tốt quá!” Lăng Tiếu đứng lên đi tới bên cửa sổ, khoanh tay nhìn ra khơi xa bên ngoài, cảm khái một câu, “Anh cuối cùng cũng được đi khu vui chơi rồi!”

Bối Hiểu Ninh tiếp tục cúi đầu thu dọn đồ đạc, “Anh đúng là dở hơi, đi du lịch thật xa ra biển rồi lại đến khu vui chơi.”

.

Ăn cơm trưa xong, Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh đến khu vui chơi lớn nhất trong khi vực.

Bối Hiểu Ninh đợi Lăng Tiếu đi mua vé, sau khi y trở lại liếc qua nhìn giá, “Nhiều như vậy?!”

“Nhiều à? Chúng ta phải chơi hết tất cả các trò!” Bối Hiểu Ninh cất tiền lẻ đi, dẫn Lăng Tiếu đi nộp vé.

Đi một hồi Lăng Tiếu nhìn balô nhỏ trong lòng Bối Hiểu Ninh hỏi: “Em mang cái gì thế?”

“Tiền, ví đựng tiền lẻ, máy ảnh, di động, còn có thẻ khóa phòng.”

Lăng Tiếu lại nhìn balô trên người mình, “Thế anh đang mang cái gì? Sao nặng thế?”

“Nước.”

“Còn gì nữa?”

“Hết rồi.”

“Sao phải mang nước? Ở đây không bán à?”

“Trong này đắt lắm!”

Lăng Tiếu vui vẻ, giang tay ôm vai Bối Hiểu Ninh, “Anh thật tinh mắt, thế mà tìm được em!”

“Biến!” Bối Hiểu Ninh đẩy ra, “Đừng lôi lôi kéo kéo, ở đây nhiều trẻ con lắm.”

Hai người đi dọc theo đường lớn, đến khu thuyền cướp biển (2). Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh mặt đối mặt ngồi lên thuyền.

Một lát sau. thuyền khởi động, Lăng Tiếu từ đầu vẫn mỉm cười mê người, hướng hai mỹ nữ sau lưng Bối Hiểu Ninh phóng điện. Sau thuyền quay càng cao, sắc mặt Lăng Tiếu càng lúc càng khó coi, cuối cùng biến thành nhe răng trợn mắt, mặt mũi vặn vẹo hết cả. Bối Hiểu Ninh bình tĩnh giơ máy ảnh, dùng sức chụp chụp chụp!

Lúc xuống thuyền, Bối Hiểu Ninh hỏi Lăng Tiếu cảm giác thế nào, y xoa xoa ngực nói cũng tàm tạm. Rồi hai người tiếp tục đi một loạt nào là tàu lượn siêu tốc, tàu lốc xoáy, …  mấy trò kích thích đều chơi một lượt. Mỗi lần chơi một trò Lăng Tiếu đều kêu thét đến kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, Bối Hiểu Ninh lúc nào cũng nhăn nhăn nhở nhở cười, có cơ hội đều không bỏ lỡ chụp đầy đủ vẻ mặt thảm thương của y.

Chơi hết các trò kích thích, hai người tìm một ghế nghỉ ven hồ, ngồi bên trong nghỉ ngơi. Bối Hiểu Ninh lấy một chai nước trong balô của Lăng Tiếu ra uống. Hắn uống xong Lăng Tiếu lại lấy qua uống hai ngụm. Sau đó Lăng Tiếu chỉ vào xích đu khổng lồ xa xa, “Chúng ta đi cái kia đi?”

Bối Hiểu Ninh quay đầu lại nhìn qua, “Bánh xe khổng lồ? Chẳng có gì thú vị.”

“Sao lại thế? Trong TV đều rất lãng mạn.”

“Đó là diễn, thực tế không như vậy. Anh xem bên ngoài nắng nóng như thế, ở trong đấy vừa phải phơi nắng lại còn không thông gió, chẳng khác gì ngồi trong cái phòng kín. Không kích thích cũng chẳng vui, à nếu bị sợ độ cao thì còn có tý thú vị.”

Bối Hiểu Ninh nói rành mạch rõ ràng, cũng không chú ý đến biểu tình thay đổi của Lăng Tiếu. Chờ hắn nói xong, Lăng Tiếu đột ngột ghé sát mặt hắn, “À há, ra là em thích ‘kích thích’ à.”

“Phi! Anh đừng hoang tưởng!” Bối Hiểu Ninh vội vàng giải thích.

“Thì chính em nói mà. Aiz.” Lăng Tiếu nhìn xung quanh không có ai, vươn tay xoa xoa trên mặt hắn, “Tối nay nhất định cho em kích thích nhất!”

“Cút!” Bối Hiểu Ninh đỏ mặt, đứng lên rời khỏi ghế nghỉ.

Lăng Tiếu đuổi theo, đặt tay lên bả vai hắn. Bối Hiểu Ninh đẩy y ra, y lại xáp vào, lại đẩy, lại xáp…

Hai người một đường đưa đưa đẩy đẩy liền đến trước vòng quay ngựa gỗ. Lăng Tiếu thoáng ngây ngẩn, hai mắt sáng trưng, “Anh muốn chơi cái này!”

Bối Hiểu Ninh nhăn nhó khó xử, “Thôi mà? Đều lớn tướng cả rồi.”

“Lớn cái gì, kệ, từ xưa xem phim anh đã muốn chơi trò này rồi, anh nhất định phải ngồi thử!”

“Thế anh đi mà chơi.”

“Không, anh muốn em chơi cùng!”

Cuối cùng Bối Hiểu Ninh không chịu nổi Lăng Tiếu cứ lằng nhằng mè nheo, đành phải đi mua vé.

Đến lúc đi vào, Lăng Tiếu lại nói: “Đưa anh máy ảnh.”

“Làm gì? Anh muốn chụp ảnh à?”

“Cứ đưa anh là được.”

Bối Hiểu Ninh đưa máy ảnh cho Lăng Tiếu, y lại chạy đi tìm người khác. Thì ra Lăng Tiếu không phải muốn chụp ảnh, mà là muốn người khác chụp giùm ảnh cả hai người. Lăng Tiếu cầm máy ảnh, chạy đi tìm nhân viên, nói chuyện một lát mới chạy về. Bối Hiểu Ninh nghĩ hai thằng đàn ông lớn tướng còn cùng nhau chơi đu quay chẳng có gì hay mà chụp, thật mất mặt, nhưng nhìn Lăng Tiếu vui vẻ như vậy, hắn liền không nói gì.

Chơi xong vòng quay ngựa gỗ, Bối Hiểu Ninh nhìn đồng hồ, cũng nên trở về rồi. Lăng Tiếu chơi còn chưa đã nhìn xa xa vòng quay khổng lồ, “Không chơi nữa à?”

“Ừm…” Bối Hiểu Ninh nhìn vé vào cửa, “Không sao đâu, mấy trò còn lại toàn cho trẻ con chơi mà, nhà gương, chén xoay, bạch tuộc. Anh còn muốn chơi thì đợi về nhà chơi cũng được.”

“Nhỡ gặp phải người quen có xấu hổ không?”

Bối Hiểu Ninh liếc xéo Lăng Tiếu, “Anh còn biết là xấu hổ à? Nhưng mà… Người quen, trừ anh ra chắc chẳng ai nghĩ đến khu vui chơi chơi đâu?”

Trở lại khách sạn, Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh ăn thật nhiều hải sản, rồi lết thân thể mệt mỏi về phòng, tựa vào nhau ngồi xem TV.

Lăng Tiếu hút một điếu thuốc, ngón tay chọt chọt Bối Hiểu Ninh, “Này, em đi tắm đi.”

“Sao anh không đi trước đi?” Bối Hiểu Ninh mệt, muốn nằm nghỉ chút.

“Phòng tắm chỗ này hơi nhỏ, không thì anh đã tắm cùng em rồi. Nhanh nào, em tắm trước. Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim, đừng lãng phí.”

Bối Hiểu Ninh giơ tay véo mũi Lăng Tiếu một cái, mới đứng dậy đi ra nhà tắm.

 

Còn tiếp.

Chú thích:

(1) Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim: 1 khắc đêm xuân giá ngàn vàng ~ ý nói 1 khoảnh khắc trong đêm động phòng là cực kỳ đáng giá, không thể lãng phí đc á 😀

(2) Trò thuyền cướp biển:

Thuyền cướp biển

(3) Vòng quay ngựa gỗ:

Vòng quay ngựa gỗ

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. ngontinh15 says:

    có phiên ngoại rùi :)))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: