Trái chủ hãn phu – Chương 31+32

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ.

Trái chủ hãn phu - Chương 31+32

Chương 31: Mãnh hổ về núi.

Buổi tối muộn, Ngu Tư Ngôn mang theo Đoạn Bối và Quải Tử mới từ Thượng Hải trở về, vừa ra sân bay, ngay cả miếng cơm cũng chưa kịp ăn, liền vội vàng chạy về công ty.

Về đến cửa công ty đã gần 12h đêm, nhưng đèn đuốc như trước sáng trưng, toàn bộ hơn mười người của công ty một người cũng không thiếu, vừa thấy Ngu Tư Ngôn trở về, lập tức xếp thành hàng hoan nghênh.

Ngu Tư Ngôn bị tư thế nhiệt tình mãnh liệt của đám đàn ông làm cho thoáng cái đứng hình ngay trước cửa, cậu nhíu mày nhìn chung quanh một vòng, đem biểu tình khóc không ra nước mắt của đám anh em cùng với một đống đệm chăn trên đất thu hết vào đáy mắt, bồn chồn hỏi:

“Gọi tôi về gấp như vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao cả đám lại thành cái dạng này? !”

“Anh cả, anh rốt cuộc về rồi, anh mà không về, mấy người anh em chúng em đều không vui nổi!”

Ngu Tư Ngôn càng khó hiểu, cậu chưa từng nghe đám người này nói ra mấy lời yếu đuối như thế,

“Có chút tiền đồ lên được không? Chuyện gì cũng có biện pháp giải quyết, cả đám không sống muốn chết như thế giống cái gì hả!”

“Anh cả, không phải không sống muốn chết, mà thực là muốn sống không được! Anh mau vào đi, anh Lữ đang chờ anh trong phòng làm việc, anh vào liền biết là chuyện gì.”

Ngu Tư Ngôn nghi ngờ đầy mình, thế nhưng dù có sốt ruột, vẫn là nên lấp đầy bụng trước.”Mọi người khổ cực, như vậy đi, dù sao anh em đã lâu không tụ họp, tôi tìm một quán ăn, vừa ăn vừa nói chuyện.”

“Không được, anh cả, anh vẫn mau vào đi, thực sự là gấp lắm rồi.”

Một đám thường ngày vừa nói đến ăn cơm uống rượu liền vô cùng sảng khoái cư nhiên lải nhải như vậy, sắc mặt Ngu Tư Ngôn trầm xuống, híp mắt quét qua mặt mỗi người một lần, cuối cùng quai hàm cắn chặt, cổ họng rống lên:

“Lữ Việt!”

Thanh âm giận không thể nén đâm thủng tường và cửa phòng, Lữ Việt mở cửa, rẽ một đoạn đi đến đầu cầu thang, vẻ mặt nghiêm túc giương cằm về phía Ngu Tư Ngôn,

“Mau lên đây.”

Ngu Tư Ngôn một bước cũng không đi, hầm hầm giận dữ nói:

“Tất cả mọi người trong công ty là cùng một cái mạng, nếu chuyện này lớn đến mức toàn bộ người của công ty phải ngồi canh giữ ở đây ba bước cũng không dám đi, vậy chúng ta không cần phải giấu, nói ra cho tất cả mọi người biết.”

Nói xong, cậu đem ba lô tùy thân ném xuống đất, kéo cái ghế ngồi xuống,

“Quải Tử, đóng cửa lại.”

“Vâng.” Quải Tử đáp ứng một tiếng, xoay người đóng cửa công ty.

Lữ Việt thở dài một hơi, cái tính này của Ngu Tư Ngôn, một ngày nổi giận, đừng nói là tám con trâu, dù là một đàn cừu cũng kéo không nổi.

“Chuyện này. . . Chậc, được được được, đây chính là cậu nói bàn ngay trước mặt mọi người đấy nhé, lát nữa đừng có trách tôi!”

Lữ Việt nói xoay người trở về phòng làm việc.

Ngu Tư Ngôn còn tưởng Lữ Việt muốn lấy gì đó, nhưng nháy mắt, Lữ Việt mang theo hai cô gái đi xuống, là người cậu quen, Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ.

“Đây là chuyện gì!”

Ngu Tư Ngôn ầm một chút đứng lên, sắc mặt xanh sậm, lông mày ngang ngược thẳng tắp, mắt lạnh như phi đao trừng Bạch Hiểu Hi.

Bạch Hiểu Hi tùy tiện dày vò cậu thế nào cũng được, nhưng nếu chạy tới công ty dằn vặt một đám anh em của cậu, thì dù tình có sâu, Ngu Tư Ngôn cũng tuyệt không nuông chiều.

Chương 32: Anh cả nỗ lực lên!

“Anh cả, anh cả, anh hiểu lầm rồi, không phải như anh nghĩ đâu.” Người chung quanh khẩn trương ấn Ngu Tư Ngôn quay về trên ghế.

Chia tay hơn một tháng, Bạch Hiểu Hi vốn đã có chút nhàn nhạt mới lạ với Ngu Tư Ngôn, lại thêm biểu tình hung ác độc địa chưa từng xuất hiện của Ngu Tư Ngôn, khiến cô chấn động thoáng cái khuôn mặt tái xanh, cứng người đứng tại chỗ, thế nào cũng không mở miệng được.

Lửa giận đột nhiên bùng lên này cũng khiến Mạc Sơ Hạ sợ đến không nhẹ, chẳng qua làm đương sự, Mạc Sơ Hạ dù có hoảng mấy cũng chỉ có thể kiên trì thương lượng với Ngu Tư Ngôn.

Cô cắn cắn môi, lôi kéo Bạch Hiểu Hi đi xuống lầu, bình tĩnh đứng trước mặt Ngu Tư Ngôn,

“Ngu Tư Ngôn, chuyện này là vì tôi mà ra, anh đừng hiểu lầm Hiểu Hi.”

Lời này nghe thì có lý, thế nhưng suy xét càng sâu, không phải đều như nhau sao.Ngu Tư Ngôn không có nhiều tâm địa gian giảo như vậy, dứt khoát nói ra lời trong lòng,

“Chuyện của cô, nếu không có cô ta, có thể ầm ĩ đến công ty tôi sao? Có thể khiến mười mấy anh em của tôi có nhà không thể về, canh cửa công ty nằm trên đất?”

Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ lập tức xấu hổ.

Lữ Việt ở một bên nghe thẳng vò đầu, cái tên này từ trước đến nay coi tình nghĩa anh em là trên nhất, vốn đã thẳng tính, hiện tại càng là một chút tình cảm cũng không lưu!

Tuy rằng hai ngày nay người trong công ty xác thực bị Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ dày vò, nhưng dù sao cũng là con gái, đám đàn ông vẫn là có chút nhường nhịn,

“Anh cả, mấy người anh em bọn em nằm ngủ dưới đất cũng quen rồi, không có gì đâu.”

Ngu Tư Ngôn liếc nhìn người nói một cái, lại quay trở lại nhìn chằm chằm Mạc Sơ Hạ và Bạch Hiểu Hi một hồi, phun ra hơi nóng,

“Đem hai cái ghế tới cho họ.”

Hai cái ghế đặt ở đối diện Ngu Tư Ngôn, Mạc Sơ Hạ túm Bạch Hiểu Hi ngồi xuống.

Ngu Tư Ngôn không nói, cứ như thế lẳng lặng chờ.

Ngồi xuống, người cũng kiên định hơn chút, Bạch Hiểu Hi lúc này mới chậm rãi từ trong sợ hãi phản ứng lại, cô ngắm ngắm Mạc Sơ Hạ khó có thể mở miệng, rất nhanh chỉnh lý một chút biểu tình, ngẩng đầu, nhìn thẳng Ngu Tư Ngôn, khẩn thiết nói:

“Chuyện này là em sai, là em đưa Sơ Hạ đến chỗ này, thêm phiền phức cho mọi người, xin lỗi.”

Nói, cô một lần nữa đứng lên, cúi người về phía người chung quanh,

“Hai ngày này chọc nhiều chuyện cho mọi người như vậy, thực sự rất xin lỗi.”

Ngu Tư Ngôn lúc trước coi trọng Bạch Hiểu Hi, chính là vì cá tính này của cô, không làm dáng, không già mồm cãi láo, chỉ nói lí lẽ.

Mạc Sơ Hạ theo sát đứng lên, vừa mới chuẩn bị xin lỗi, đã bị Ngu Tư Ngôn quát dừng,

“Được rồi, ngồi xuống đi, trước tiên nói rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.”

Mạc Sơ Hạ nhúc nhích môi vài cái, không biết phải mở miệng thế nào. Dù sao cô và Ngu Tư Ngôn chỉ gặp qua vài lần, cũng không phải quá thân cận, hiện tại chạy đến công ty người ta trốn tránh, mở miệng thế nào cũng có chút không thích hợp.

Bạch Hiểu Hi ngồi vào bên người Mạc Sơ Hạ, cầm tay Mạc Sơ Hạ, thay cô mở miệng nói:

“Chuyện là như vậy, anh trai Sơ Hạ đột nhiên cuỗm tiền của công ty, nghe nói hiện tại đã trốn đến New York, còn chưa bắt được, vậy nên người của công ty bên kia liền dự định ra tay với Sơ Hạ, vừa công khai vừa âm thầm muốn bắt cậu ấy đi. Em không có biện pháp, Sơ Hạ lại là bạn thân nhất của em, em không thể trơ mắt nhìn cậu ấy bị người bắt đi không quan tâm, thế nhưng trừ anh ra, em không nghĩ ra còn có ai có năng lực bảo hộ hai đứa chúng em, vậy nên mới tìm tới chỗ anh.”

Ngu Tư Ngôn nghe xong, mặt không chút thay đổi nói:

“Có nghĩa là, anh cô ta cuỗm tiền lẩn trốn, bên kia phái người đến bắt cô ta, hai người trốn ở chỗ tôi, dự định tránh đầu sóng ngọn gió? !”

Bạch Hiểu Hi gật đầu, Ngu Tư Ngôn quả đoán hai chữ nói:

“Không được!”

Vừa nghe đến đây, Lữ Việt đứng ở phía sau đám người len lén hé miệng cười, còn chưa vui vẻ bao lâu, đã bị điểm danh tới.

“Lữ Việt, loại chuyện này sao anh lại mặc cho bọn họ ầm ĩ đến công ty? Sao không trực tiếp nói với tôi ngay từ đầu?”

Lữ Việt dùng một giây biến sắc mặt, từ phía sau đoàn người mang theo khuôn mặt nghiêm túc chính trực không gì sánh được bước ra,

“Chuyện này ngay từ đầu tôi cũng không đồng ý. . .”

Lữ Việt còn chưa dứt lời, Bạch Hiểu Hi đột nhiên vọt tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, quỳ ngồi xuống ôm lấy thắt lưng Ngu Tư Ngôn kêu khóc,

“Tư Ngôn, em xin anh, anh giúp Sơ Hạ đi, em chỉ có cậu ấy là bạn thân, em không thể trơ mắt nhìn cậu ấy xảy ra chuyện, nếu bị đám người kia bắt đi, Sơ Hạ sẽ không toàn mạng, ô ô. . . Anh, anh nể phần tình cảm trước kia của chúng ta, giúp giúp em đi, em thực sự không có biện pháp mới đến chỗ anh. . . Ô ô. . .”

Một đám đàn ông chịu được đao kề cổ, chịu được lửa đốt, chỉ nhịn không được nhu tình của phụ nữ cộng thêm hai giọt nước mắt.

Chu vi đứng một vòng đám đàn ông nhất thời không biết làm sao quay sang chỗ khác, Lữ Việt trông mong ném cho Ngu Tư Ngôn một ánh mắt:

Tôi chính là bị hiếp bức như thế, anh cả nỗ lực lên, chỉ trông vào ngài thôi!

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: