BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 11

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

11. Sơ thứ tiến cung (Lần đầu nhập cung)

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 11

Trong xe ngựa rất yên tĩnh.

Ta nghiêng người dựa vào bên trái, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn lời nói của Cẩm Lăng, ta giả bộ thuần khiết?

Thực sự ta cũng không phải người tốt thiện lương tốt đẹp gì, tranh ảnh đồi trụy đều xem cả rồi, nhưng mà đó là bị Tinh Tinh bắt xem a! Thôi được rồi… thực ra ta cũng có chút tò mò… Nhưng ta không phải loại người ra vẻ cao thượng giả bộ thuần khiết mà! Ta chỉ là… chỉ… ta… không dám đối mặt với hiện thực. Ta không muốn thừa nhận ta động tâm với một nam nhân… Trong tư tưởng ta có thể thoải mái tiếp thu người khác yêu đương đồng tính, nhưng chính mình yêu một người đồng giới thì… ta tiếp thu không nổi… Ta muốn tự bảo vệ mình, nên ta mới đẩy Cẩm Lăng ra; ta muốn thỏa mãn cái ý niệm chán ghét của mình, nên mới nói ta không có sở thích đoạn tụ; ta sợ người khác cười nhạo ta có thú long dương, nên ta trốn.

Ta thực sự trở thành một người xảo trá.

Ngưoi có thể tiếp thu việc mình trở thành gay không? Ta không biết, ta rất muốn giải thích với Cẩm Lăng. Vậy mà, ta từ bỏ, ta chạy, ta muốn chạy thật xa, ta thà giả bộ ta chưa từng gặp qua hắn. Ta muốn làm đà điểu.

Ta trầm ngâm trong suy nghĩ của chính mình, hoàn toàn không để mắt đến sự tồn tại của Phụng. Hắn ngồi một bên cũng không lên tiếng. Hai chúng ta cứ như vậy yên lặng vào cung.

Đáng tiếc ta lại không có tinh thần đi nhìn cảnh vật bên ngoài! Kiến trúc hoành tráng của hoàng cung đâu phải ai cũng có cơ hội tham quan cơ chứ… Chờ đến lúc ta được người mời xuống xe đã đang đứng bên ngoài Minh Tuyên Uyển (vườn Minh Tuyên). Khoan! Minh Tuyên Uyển? Chẳng phải cái khách điếm bình dân mà ta và Phụng ở gọi là Minh Tuyên Lâu à?! Lại có thêm một cái Minh Tuyên Uyển?

Phụng đại khái là thấy vẻ mặt ta hoang mang, liền giải thích: “Minh Tuyên Lâu là dịch vụ của hoàng cung bố trí trong quốc nội.”

Ô đã có cả khái niệm dịch vụ rồi cơ à? Ta… lạc hậu rồi!

Trong vườn có một hồ nhỏ, sóng nhấp nhô phản quang lấp lánh, trong hồ có một đình nhỏ, thật là chỗ nghỉ ngơi lý tưởng! Bốn phía trong vườn đều có rất nhiều hoa cỏ và hòn giả sơn, tiếc rằng giờ đã chớm thu, đa số lá cây xanh mướt đều đang chuyển vàng. Đi tiếp vào bên trong liền thấy một cung điện nhỏ.

“Đó là nơi Ngân đại nhân chuẩn bị cho ngươi trong Minh Tuyên Uyển, Phong Nhi.”

Ta? Một mình ta ở nơi lớn như vậy?! Ngân Khoản Gia thật là có tiền đó nha…

“Ta ở Lưu Tinh Uyển ngay phía sau Minh Tuyên Uyển, ngươi có việc gì cứ tới tìm ta.” Phụng quan tâm nhìn ta.

Chân trước vừa tiến vào, chân sau liền tới một đám cung nữ.

Đi thành hàng đôi, có khoảng bốn người, đi đầu là Ngân hồ ly.

“Diêu Phong có hài lòng với Minh Tuyên Uyển không?” Hắn vừa bước vào đã lớn tiếng làm chủ, mấy cung nữ bắt đầu pha trà.

Ra tay xa hoa như vậy, ta sao có thể không hài lòng được chứ. “Làm phiền Ngân đại nhân rồi, Diêu Phong có thể vào cung san sẻ công việc đã vô cùng cảm kích, ngài lại cho Diêu Phong được ở trong Minh Tuyên Uyển thật khiến Diêu Phong thụ sủng nhược kinh.” Cổ ngữ khách sáo, nói có chút không quen.

“Hài lòng là tốt. Hai cung nữ này thưởng cho ngươi, hầu hạ sinh hoạt hàng ngày. Nếu thiếu người, hôm khác ta sẽ đưa đến cho ngươi thêm hai người.” Ngân đại nhân tinh tế thưởng trà, ánh mắt lại chưa từng rời khỏi ta.

Mọi người thường nói người lớn tuổi nhìn người rất chuẩn, mới gặp mặt hắn đã nhìn ta rất lâu, hôm nay cũng vẫn nhìn nhiều như vậy. Ta có cảm giác sắp bị hắn nhìn thấu… Rốt cuộc thì ngươi nhìn cái gì a? Mọi người đều là nam nhân, ngươi trông cũng không tồi, còn nhìn ta cả ngày làm cái gì!

Đã thế ta cũng nhìn! Không cho ngươi chiếm tiện nghi!

Vậy nên ta và vị Ngân đại nhân này cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau nói chuyện phiếm.

“Hai người là đủ rồi, không cần Ngân đại nhân phải tốn công. Quốc sự làm trọng, quốc sự làm trọng.” Ta nhìn ta nhìn ta nhìn nhìn nhìn ngươi.

“Minh Tuyên Uyển nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Là tiên đế tự mình thiết kế để làm quà sinh nhật cho Diễm phi hắn sủng ái nhất.” Vẫn còn nhìn ta à.

Hừ, tặng phi tử giờ cho ta ở, đây là có ý gì?!

“Khó trách ta vừa vào Minh Tuyên Uyển liền cảm thấy không tầm thường mà!” Nịnh hót tiên đế chút… Vẫn đang nhìn ta à!

Hắn hớp một ngụm trà, “Đáng tiếc cả tiên đế và vị phi tần tuyệt đẹp kia đều đã mất.” Mắt chưa từng rời ta, có vẻ đang đợi ta đáp lại.

… Chỗ này từng có người chết rồi hả… Điềm xấu… Tóc gáy cả người ta đều dựng đứng hết lên, Ngân hồ ly ngươi thật bụng dạ khó lường!

“… Nếu tiên đế tặng cho Diễm phi làm lễ vật, mà ta lại tùy tiện vào ở thế này thì không tốt lắm. Ngân đại nhân, hay cứ để ta và Phụng Lưu ở chung một uyển đi.” Lưu Tinh Uyển kia nhất định đủ cho hai người ở!

Nghĩ đến phải ở chỗ có người chết đã khiến ta khó chịu trong người, mắt còn đang nhìn Ngân đại nhân cũng dựng lên.

“Diễm phi đã mất, Minh Tuyên Uyển để trống, chỉ sợ cũng mất đi linh khí. Vẫn nên có chút hơi người thì tốt hơn.” Ánh mắt hắn sắc như diều hâu nhìn ta.

Ngươi muốn hù chết ta đấy à! Ngân mỗ mỗ, đừng tưởng ta sợ!

“Thế nhưng Diễm phi thân phận cao quý, tiểu nhân tự lấy làm thẹn!” Ta trừng! Đọ mắt với ta sao! Hừ!

“Sao có thể như vậy! Diêu Phong ngươi tài hoa hơn người, tương lai nhất định vì thần giới hưng thịnh giúp một tay, sao lại thẹn?!”

… Không phải muốn ta ở sao, ta ở là được… Ngươi không cần nhìn ta nữa, hai mắt ngươi sắp phun cả lửa ra rồi, còn nhìn nữa ta sẽ bị ngươi hơ khô mất…

“Đa tạ Ngân đại nhân khích lệ, tiểu nhân cung kính không bằng tuân mệnh.” Ta rũ đầu xuống, miễn cho lại nhìn vào mắt hắn. Khó chịu…

Hôm nay đúng là ngày đen đủi mà, buổi chiều đã bị Cẩm Lăng đuổi đi, bây giờ lại còn bị Ngân Khoản Gia bắt ở lại chỗ từng có người chết ở… 55555555, ta muốn phàn nàn về dịch vụ a, tiểu thư chăm sóc khách hàng ơi….

“Vậy bản quan còn có việc, cáo từ trước!” Cuối cùng Khoản Gia cũng chịu đi, tạ ơn trời đất.

“Phụng Lưu, ngươi cùng bản quan đi gặp Hữu thừa tướng.” Trước khi đi còn không tha phải lôi Phụng Lưu xuống nước, cáo già!

Phụng cho ta ánh mắt “Ngươi an phận chút” rồi nhanh chóng chạy theo Ngân Khoản Gia, lưu lại mình ta khó chịu cùng với hai cung nữ.

Ta quan sát hai vị cung nữ tỷ tỷ này một chút, vẫn còn rất nhỏ nha… Nhỏ tuổi như vậy đã phải tiến cung hầu hạ người khác. Con nhà nghèo thật là khổ mà! Có chút thương cảm đồng tình…

“Xin hỏi… Hai vị tỷ tỷ phải xưng hô thế nào?” Ta ngồi xuống, đứng thật mệt chết đi, còn muốn cùng Ngân hồ ly đại chiến ba trăm hiệp.

Tỷ tỷ thông minh liền rót cho ta một ly trà.

“Tiểu nhân tên Tiểu Lam.”

“Tiểu nhân tên Tiểu Nguyệt.”

Vừa nói hai người vừa quỳ xuống, làm ta thở dài.

Được hun đúc trong tư tưởng của thế kỷ 21 suốt 18 năm, cái loại hở tý là quỳ bẹp xuống của cổ đại này thực là vi phạm nhân quyền quá mà, đáng bị cả thế giới phỉ nhổ, cũng không biết là ông vua nào đầu têu, cứ phải quỳ đến mấy nghìn năm rồi. Mặc dù có tình huống cũng cần phải quỳ, nhưng ta tuyệt đối không tán thành cái kiểu lẽ tiết phải quỳ xuống dập đầu không có chút ý nghĩa này. Tuy rằng nó cũng mang lại chút cảm giác thỏa mãn đấy…

Vội nâng hai vị tỷ tỷ dậy, “Tiểu Lam Tiểu Nguyệt không cần quỳ, ta cũng không phải quan lại quý nhân, đều là dân chúng bình thường như các ngươi, không cần quỳ với ta. Trước mặt người ngoài thì làm dáng chút là được, còn khi không có người ngoài thì chúng ta đều bình đẳng.” Xem ta thông minh! Còn phải lăn lộn trong cung nhiều, nếu trước mặt Ngân hồ ly các nàng không quỳ nhất định bị đánh mông, nên trước mặt người ngoài phải làm dáng một chút vậy.

Nhưng hai vị tỷ tỷ nhất định sẽ không đồng ý, đây là kinh nghiệm nhiều năm cùng Tinh Tinh xem tiểu thuyết BL mà ra!

“Như vậy sao được! Đại nhân sao có thể giống như lũ hạ nhân chúng ta. Chúng ta là hạ nhân, xin đại nhân đừng vì chúng ta mà hạ thấp chính mình.” Tiểu Nguyệt tỷ tỷ nói nguyên văn mấy câu thường thấy trong đam mỹ tiểu thuyết.

Để không đi vào vết xe đổ của tiểu thuyết đam mỹ, ta trừng mắt ra lệnh: “Ta nói được là được, coi như là mệnh lệnh!” Đỡ tốn nước bọt lên lớp mấy người.

Hai vị tỷ tỷ thấy ta hung dữ, sợ đến mặt trắng bệch, lại không biết trả lời ta thế nào.

“Được rồi, cứ như vậy đi… Ta mệt, muốn ngủ một lát.” Các tỷ tỷ đừng trách ta, ta cũng không muốn kéo dài thảo luận chuyện quỳ hay không quỳ với các ngươi. Hơn nữa tối hôm qua ta ngủ không ngon, hôm nay lại bị Cẩm Lăng đả kích, còn phải ứng phó với Ngân hồ ly. Não sớm hết muốn hoạt động rồi…

Tiểu Lam nhanh nhẹn đưa ta vào giường trong phòng ngủ, ta vừa ngã xuống giường, liền nghĩ tới lời Cẩm Lăng nói, tâm phiền. Nhắm mắt lại, ngủ một hồi.

Hết chương 11.

Chương sau 12. Tiên tử thái phó

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: