THTNYTH – Chương 73+74+75 (Hoàn chính văn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Ai zo zo, sau một vài sự cố nho nhỏ cùng 1 vài thay đổi về web khiến THTNYTH phải vắng bóng trên Cung nhà một khoảng thời gian, trong thời gian đó Vũ đã tìm được 1 số thông tin về hình ảnh và tin tức cho drama truyện trên weibo Trung Quốc (đừng nói ta lười nha!!), khá nhiều thứ thú vị (đương nhiên vào thời gian hiện tại thì lên đó ngắm zai đẹp là chính). Là một trong số những bộ phim BL được mong chờ nhất năm, hiện phim đang được quay với sự nỗ lực của cả đoàn làm phim và dàn diễn viên mỹ nam mỹ nữ.

 Chúc cho đợt quay luôn diễn ra suôn sẻ và tốt đẹp O(∩_∩)O

(và hi vọng bộ phim sẽ hoàn thành sớm)!!!

 Tai họa thành nạn yêu thành họa Tai họa thành nạn yêu thành họa

( CP chính: yêu nghiệt Trần Thành Thực và bảo mẫu Lương Đình Xuyên)

(Trông 2 ng “ẹp rạng ngời” quớ ~~ *chảy nước miếng*)

Chương 73

Mạch Đào: “Lại nói tiếp, sao Đình Xuyên lại biết địa chỉ nhà em?”

Hoàng Cửu Cửu, nghẹn ba giây, cười gượng: “Cái này, cậu ta là bạn cùng lớp hồi trung học, đến nhà em chơi, đúng không Đình Xuyên?”

Lương Đình Xuyên mỉm cười, “Đúng, bác sĩ Hoàng lừa tôi về nhà cậu ta định cường bạo tôi.”

Mạch Đào: “Ồ?” Híp mắt xăm soi Hoàng Cửu Cửu.

Thành Thực: “A? ! !” Ném ánh mắt kính nể tới Hoàng Cửu Cửu.

Hoàng Cửu Cửu lớn tiếng biện bạch: “Không phải! Đình Xuyên! Cậu đừng nói lung tung!”

Lương Đình Xuyên: “Ừ, chưa toại.”

Mạch Đào: “Ồ.” Thiêu thiêu mi, tiếp tục xăm soi Hoàng Cửu Cửu.

Thành Thực: “Xì ~~” Ném ánh mắt phỉ nhổ tới Hoàng Cửu Cửu.

Hoàng Cửu Cửu như đứng đống lửa, như ngồi đống than, “Cái kia, tôi còn có việc, đi trước.”

Mạch Đào đứng lên, “Ừ, bảo bối nhi, anh cùng em về.” Ôm lấy Hoàng Cửu Cửu, thấp giọng:”Không ngờ em và Đình Xuyên có một đoạn gốc gác như vậy.”

Hoàng Cửu Cửu một thân mồ hôi lạnh, “Anh, anh đâu có hỏi.”

Mạch Đào ánh mắt u oán: “Bảo bối nhi, anh còn tưởng anh là mối tình đầu của em cơ.”

Hoàng Cửu Cửu: “Xem, xem như vậy, anh nói cái này làm gì? A? A? Anh còn ổn không? A — cứu mạng a — “

==========Hài hòa có thể viết nguyên một chương truyện ===============

Hoàng Cửu Cửu không nhớ mình đã bao nhiêu năm không tổ chức sinh nhật, mười năm, hay mười lăm năm?

Hình như sinh nhật là độc quyền của trẻ nhỏ.

Mạch Đào dùng phương thức vô cùng ác tục chúc mừng sinh nhật anh: mua một cái bánh ga-tô 5 tầng cực lớn, cắm lên 32 ngọn nến.

Hoàng Cửu Cửu từ phòng khám bệnh trở về, nhìn chằm chằm vào bảo tháp bánh ga-tô tráng lệ một trận mê muội, mở miệng nói: “Thật lãng phí, lớn như vậy ăn thế nào cho hết. . .”

Mạch Đào dùng miệng đem lời tiếp theo của anh chặn lại, hôn đến Hoàng Cửu Cửu sắp tắt thở mới buông ra, “Bảo bối nhi, anh yêu em.”

Hoàng Cửu Cửu cảm giác có chút ngượng ngùng, ở bên môi Mạch Đào nói nhỏ: “Ừm, em cũng yêu anh. . .”

Mạch Đào cười, dùng bật lửa châm nến, Hoàng Cửu Cửu ở bên cạnh lải nhải: “Đốt một cây coi như đại diện thôi, đốt nhiều như vậy không cẩn thận cháy thì sao?”

Mạch Đào sắc mặt chìm xuống, Hoàng Cửu Cửu im tiếng.

Đốt nến xong, Mạch Đào bắt đầu cầu nguyện: “Hoàng Cửu Cửu tôi muốn cùng Mạch Đào răng long đầu bạc.”

Hoàng Cửu Cửu: = =| | | | | | hiện tại hối hận còn kịp không?

Mạch Đào dáng cười đầy mặt cầm dao chuẩn bị cắt bánh ga-tô, “Bảo bối nhi, ước xong rồi, thổi nến đi!”

Hoàng Cửu Cửu: “Anh làm hộ luôn đi.”

Mạch Đào một hơi thổi 32 ngọn nến ngã trái ngã phải, nóng lòng: “Đến đến, ăn bánh ga-tô!”

Hoàng Cửu Cửu lấy ra điện thoại di động, “Em gọi cho Đình Xuyên một chút, bảo cậu ta đem một ít về cho Thành Thực ăn. . . Alo, alo, Đình Xuyên hả? Ừ, cái kia, hôm nay là sinh nhật tôi. . .”

Lương Đình Xuyên lạnh như băng: “Sinh nhật vui vẻ.”

Hoàng Cửu Cửu nói tiếp: “Ừ. . . Cái này, Mạch Đào mua một cái bánh ga-tô rất lớn. . .”

Lương Đình Xuyên: “Ghê tởm.”

Hoàng Cửu Cửu xoa mồ hôi lạnh, “Không phải, ý tôi là, chúng tôi ăn không hết, cậu mang ít về cho Thành Thực ăn. . .”

Lương Đình Xuyên: “Thằng nhóc chết bầm kia mấy hôm nay đau răng, không thể ăn đồ ngọt, tâm lĩnh, cảm ơn. . . (xen lẫn tiếng Thành Thực: ‘sinh nhật ai? Có bánh ga-tô? Em muốn ăn em muốn ăn em muốn. . . ‘) ” Cạch, treo.

Hoàng Cửu Cửu hắc tuyến, tiếp tục gọi điện thoại, lẩm bẩm: “Em hỏi mấy cô bé trong phòng khám có muốn ăn bánh ga-tô không. . .”

Mạch Đào ôm anh vào lòng, bỏ xuống kính mắt của anh, thuận tiện tiện tay cướp lấy điện thoại di động ném đi, “Bảo bối, không cần nhọc lòng như vậy!” Cúi đầu hôn hôn, “Thế giới hai người của chúng ta, không nên gọi người khác. . .”

“Thế nhưng, rất lãng phí. . .” Hoàng Cửu Cửu nói một nửa, thấy Mạch Đào mắt lộ hung quang, vội vàng đổi giọng: “Được rồi được rồi, nhưng mà lần sau đừng mua cái lớn như vậy. . .”

Mạch Đào bỗng dưng cười y như nhi đồng nhược trí, “Được ~~” Bưng lên một cái đĩa, ở trên là một đóa hoa bằng kem cực lớn, “Bảo bối nhi, đóa hoa lớn nhất cho em ~~ “

Hoàng Cửu Cửu không nhận, mũi có chút lên men, hạnh phúc này quá chân thực, khiến anh không biết phải quý trọng thế nào.

Mạch Đào buồn bực, “Thân ái, em sao thế?”

Hoàng Cửu Cửu ôm Mạch Đào, cắn cắn vành tai anh, buồn nôn hề hề nói: “Mạch Đào, em yêu anh.”

Mạch Đào vui vẻ, quệt ít kem lên môi Hoàng Cửu Cửu, thấu tới y như cún con liếm liếm, “Bảo bối nhi, anh cũng yêu em, siêu cấp yêu em! Được rồi, nói thật, có muốn quà gì không? Anh tặng em.”

Hoàng Cửu Cửu nhướng mày: “Ồ?”

Mạch Đào đặt lại đĩa bánh lên bàn, bắt đầu kéo khóa quần, “Em muốn thượng anh chứ gì, đến đây đi đến đây đi.”

Hoàng Cửu Cửu hừ hừ: “Coi như hết! Không có hứng thú.”Ế? Mê hoặc lớn như vậy mà không có hứng thú? Mạch Đào ôm anh làm nũng: “Vậy em muốn cái gì? Nói một cái nói một cái xem!”

Hoàng Cửu Cửu cười mà không nói.

Có anh ở bên, còn lại cái gì cũng là dư thừa, không muốn nhiều hơn.Mạch Đào rung đùi đắc ý chơi xấu, “Chắc chắn phải có gì chứ! Tùy tiện nói một cái đi! Cái gì cũng được! Cái gì anh cũng tìm được cho em!”

Con sói này lại lên cơn rồi! Hoàng Cửu Cửu xấu xa cười cười: “Anh sinh cho em một đứa con.”

Mạch Đào không nói gì.

Hoàng Cửu Cửu khiêu khích liếc anh: “Không phải cái gì cũng tìm được cho em sao?”

Mạch Đào dáng dấp hao tổn tâm trí, “Em muốn con trai hay con gái?”

Hoàng Cửu Cửu: “Tùy tiện.”

Mạch Đào đặt anh xuống sô pha, lột quần.

Hoàng Cửu Cửu: “Anh làm gì?”

Mạch Đào huýt sáo: “Tạo em bé ~~”

Hoàng Cửu Cửu: “Vô, lại, chết, tiệt! Tự đi mà tạo!”

Mạch Đào cưỡi lên, “Bảo bối nhi, anh đều cống hiến tinh trùng rồi, em hẳn là rất rõ ràng!”

Hoàng Cửu Cửu, “Rõ cái đầu anh ấy. . . Ai nha. . .”

———————————–

Bố Lương đi rồi, Thành Thực mỗi ngày như đứng trên miếng băng mỏng, hàng đêm khó ngủ, thường giật mình tỉnh giấc vào lúc nửa đêm, sau đó túm lấy Lương Đình Xuyên khóc ròng nói: “Đình Xuyên! Em vừa nằm mơ thấy con rắn kia bò đến. . . Ô ô ô. . . Anh đi xem nó có bò tới hay không đi. . .”

Thành Thực biến thành bé ngoan thành thành thật thật, không động tay động chân, không tranh cãi ầm ĩ, không gây chuyện thị phi, không làm loạn phá hư, không giả ngây giả dại. . . Lương Đình Xuyên thầm vui vẻ vài ngày sau, phát hiện tiểu yêu nghiệt của anh tiều tụy không ít, cả ngày nghi thần nghi quỷ, trông gà hoá cuốc, cũng không dám tới gần thư phòng đặt rắn. Thành Thực không dám ở một mình trong phòng, sau khi về nhà không lúc nào không dính lấy Lương Đình Xuyên. Hôm nay lúc ăn trong thư phòng truyền ra một tiếng “Cạch”, Thành Thực lập tức quẳng bát nhảy đến trên người Lương Đình Xuyên khóc thét: “A — con rắn kia mở lồng sắt bò ra rồi! Cứu mạng! Cứu mạng!”

Lương Đình Xuyên khuyên nhủ: “Đó là tiếng gió thổi động thủy tinh chỗ giá sách, đừng sợ.”

Thành Thực điên cuồng lắc đầu, nước mắt nước mũi chảy ròng, nức nở nói: “Anh đi xem đi! Anh đi xem em mới yên tâm!”

Lương Đình Xuyên thấy cậu sợ đến không nhẹ, rốt cục yêu thương, tâm nói thực sự là tự làm bậy không thể sống, quên đi, cũng đùa vài ngày rồi, chuyển biến tốt thì mau thu tay, thằng nhóc này sắp bị dọa ra bệnh tâm thần mất. Vì vậy hôn nhẹ khuôn mặt Thành Thực, dỗ nói: “Đừng sợ, anh đem con rắn kia ném xuống bãi cỏ dưới lầu.”

Thành Thực sửng sốt một cái chớp mắt, nước mắt chảy mãi không ngừng, coi Lương Đình Xuyên như ân nhân cứu mạng tái sinh phụ mẫu, gật đầu như giã tỏi.

Lương Đình Xuyên đi tới thư phòng, xách lồng rắn lên, cũng ngây dại: cửa lồng sắt nửa mở, bên trong rỗng tuếch.

Thành Thực ở trong phòng ăn hô hỏi: “Đình Xuyên, thế nào rồi?”

Lương Đình Xuyên xách lồng trống đi ra, cường cười một chút, nói: “Em ngoan ngoãn ở đây, anh đưa nó ra ngoài.”

Thành Thực thấy lồng sắt kia liền run rẩy toàn thân, phất phất tay vội nói: “Đi mau! Đi mau!”

Lương Đình Xuyên đại hao tổn tâm trí, vào thang máy trực tiếp đi lên, gõ cửa nhà Hoàng Cửu Cửu, đi thẳng vào vấn đề: “Cậu có phương pháp gì dẫn rắn ra được không?”

“Dẫn rắn?” Hoàng Cửu Cửu buồn bực, “Cậu và Thành Thực đang chơi trò gì vậy?”

Lương Đình Xuyên đem lồng sắt ném lên bàn trà, cười khổ, “Bố tôi đem một con rắn tới dọa Thành Thực, không ngờ chạy thoát rồi.”

Hoàng Cửu Cửu lông tơ dựng đứng, “Chạy thoát? Nói như vậy con rắn kia ở trong nhà cậu?”

Lương Đình Xuyên gật đầu. Hoàng Cửu Cửu nhích lại gần Mạch Đào, rùng mình một cái, “Tôi sợ nhất là rắn! Đừng hỏi tôi!”

Mạch Đào ôm Hoàng Cửu Cửu, cạc cạc cười: “Để anh bắt, đem về nấu cho em ăn.”

Lương Đình Xuyên bình tĩnh: “Đó là rắn lục.”

Trong phòng một trận trầm mặc, Hoàng Cửu Cửu xoa một mảng mồ hôi lạnh, “Cậu, cậu dẫn rắn ra rồi định bắt nó thế nào? Dẫn ra thì cũng dễ, sữa tươi gì gì đó đều được. . .”

Mạch Đào đột nhiên hỏi: “Thành Thực đâu?”

Lương Đình Xuyên lập tức cứng họng, kinh hãi nói không ra lời.

Thành Thực một mình ở trong phòng hoan hô nhảy nhót: “A cạc cạc cạc cạc — ném rồi ném rồi! Meo meo mày vui không? Vui không?” Từ nhà ăn xoay tròn ra phòng khách, lại từ phòng khách bay đến thư phòng, “Các bé cưng, đã lâu không gặp! Có nhớ tôi không? Tôi tới đây ~~” Một tay cầm siêu nhân điện quang một tay cầm máy bay trực thăng điều khiển từ xa, “Ai nha, meo meo, chúng ta ăn mấy quả hạch đào đi ~~” Từ dưới bàn trà lấy ra mấy quả hạch đào, kẹp vào kẽ cửa thư phòng.

Răng rắc răng rắc. . .

Thành Thực đem siêu nhân điện quang kẹp vào nách, ngồi xổm dưới cửa nhặt vụn hạch đào, ăn vui đến quên cả trời đất, lầm bầm: “Meo meo, lại đây ăn hạch đào. . . Đến đến. . .”

Một tiếng “Tách” rất nhỏ.

Thành Thực tâm tình tốt, kêu meo meo nửa ngày, cuối cùng đổi giọng, “Đô Đô, đến ăn hạch đào, Đô Đô ~~ “

Đô Đô bỗng dưng cong lưng, lông toàn thân dựng thẳng lên, liên tục lui về phía sau.

Thành Thực oán giận nói: “Thật là! Không ăn thì thôi! Sao phải tức giận? Con mèo biến thái!”

Đô Đô dùng tiếng nói run run kêu: “Grừ ~~~”

“Đô Đô, mày sao thế?”

Đô Đô lùi lại lại, mắt mèo trừng tròn vo.

Dáng cười trên khuôn mặt Thành Thực cứng lại, bởi vì cậu phát hiện trên vai mình có thứ gì đó lạnh lẽo, chậm rãi trượt. . .

Chương 74

Tai họa thành nạn yêu thành họa Tai họa thành nạn yêu thành họa

( Đôi Mạch+Hoàng này mới nhìn ảnh thôi mà cảm thấy sắp có chiện “zui” rồi ớ !!!*khặc khặc khặc*)

Thành Thực: “Đình Đình, anh có thấy bác sĩ Hoàng đeo nhẫn không?”

Lương Đình Xuyên: “Không lưu ý.”

Thành Thực: “Anh em cũng đeo 1 cái nhẫn giống của bác sĩ Hoàng ~~ “

Lương Đình Xuyên: “2 tên biến thái!”

Thành Thực: “Đình Đình, em cũng muốn có nhẫn!”

Lương Đình Xuyên, móc ra 10 đồng tiền ném cho cậu, “Tự đi mua, hàng vỉa hè chỗ phố học sinh có đầy.”

Thành Thực: “Thế nhưng! Nhẫn của bác sĩ Hoàng là anh em tặng!”

Lương Đình Xuyên: “Ồ? Thế em bảo Mạch Đào cũng tặng em 1 cái.”

Thành Thực, lại đi tới làm nũng: “Của người ta là nhẫn kết hôn, anh cũng mua cho em một cái đi. . .”

Lương Đình Xuyên: “Chết xa chút.”

Thành Thực, túm lấy Lương Đình Xuyên lắc lắc: “Anh mua cho em một cái! Cho em một cái! Không cho em tuyệt thực! Em thắt cổ! Em nhảy lầu! Anh mua cho em một cái đi. . . Em mặc kệ. . . Anh không mua cho em em chết cho anh xem. . .”

Gà bay chó sủa.

Lương Đình Xuyên: “. . .”

Ngày thứ hai, Thành Thực: “Mấy người nhìn, Đình Đình tặng nhẫn kết hôn cho tôi!”

Đường Ngữ: “. . .”

Vạn Triết: “. . .”

Hướng Hải: “Thành Thực, cậu đeo cái giật lon nước ngọt làm gì vậy?”

Thành Thực: “Thối lắm! Đình Đình nói đây là kiểu dáng mới nhất năm nay!”

Buổi tối, Hướng Hải: “Kay, kỳ thực em nghĩ em không phải kẻ ngu si. . .”

=============================

Lương Đình Xuyên đá văng cửa phòng, đầu óc choáng váng, trái tim gần như ngừng đập: Thành Thực ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, môi phát xanh. Con rắn lục kia trườn tới phòng khách, đang ngóc đầu giằng co với Đô Đô.

“Thành Thực!” Lương Đình Xuyên cũng chẳng màng có bị rắn cắn hay không, tiến lên nâng dậy Thành Thực, một mặt bạo rống: “Mau gọi cấp cứu!”

Hoàng Cửu Cửu sợ đến nhũn chân, con rắn bị Lương Đình Xuyên làm giật mình, lập tức bỏ lại Đô Đô, oạch một tiếng trượt tới chỗ Lương Đình Xuyên, Mạch Đào nhào tới, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai tóm lấy đầu nó.

Lương Đình Xuyên dùng sức vỗ vỗ mặt Thành Thực, gấp đến độ mồm miệng không rõ: “Thành Thực! Bị cắn đâu? Bị cắn chỗ nào?”

Thành Thực động động môi, suy yếu gọi: “Đình Xuyên. . .”

“Làm sao!” Lương Đình Xuyên hối hận đến sốt ruột, vội vã ôm chặt Thành Thực, ở trên mặt cậu hôn rồi lại hôn, “Đừng sợ, bác sĩ đến ngay!”

Thành Thực lắc đầu, “Đình Xuyên, toàn thân em đều tê dại, có phải sắp chết rồi không. . .”

Viền mắt Lương Đình Xuyên nóng lên, thấp giọng mắng: “Câm miệng, đừng nói nhiều lời vô ích như vậy!”

Thành Thực nước mắt tí tách rơi, “Đình ~~ em không muốn chết. . .”

“Ngoan, anh ở cạnh em, không sao hết!” Từ lúc chào đời tới nay Lương Đình Xuyên lần đầu tiên biết cái gì là sợ hãi vô thố, anh không ngừng xoa hai mắt đẫm lệ của Thành Thực, run giọng khuyên nhủ: “Thành Thực ngoan, đừng sợ, đừng sợ. . .”

Thành Thực mềm nhũn ôm Lương Đình Xuyên, nghẹn ngào nói: “Đình Đình. . . Em chết rồi, anh có còn yêu em không?”

“Đương nhiên, đương nhiên sẽ. . .” Lương Đình Xuyên chẳng cố ra vẻ nữa, hung hăng ôm chặt Thành Thực, “Ngoan, cố lên, bác sĩ lập tức tới!”

Thành Thực ở trong lòng anh khóc thê thảm, “Đình Xuyên, em yêu anh.”

“Ngoan, anh cũng yêu em. . .” Lương Đình Xuyên hôn lấy đôi môi lạnh lẽo của đối phương, không phát hiện có một giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống.

Mạch Đào đứng ở phía sau bọn họ, bình tĩnh ném ra một câu: “Quấy rầy hai người một chút, con rắn này bị bẻ răng nọc rồi.” (Vũ: hahahahahaha ~~~~ ôi mùi mẫn ~~~)

Gì? Trong nháy mắt Thành Thực cảm thấy thân thể hết tê dại, Lương Đình Xuyên xanh cả mặt.

Lương Đình Xuyên cố gắng đè lại trái tim làm lụng quá độ, mỉm cười, cười đến chim thú yêu hồn trong vòng mười dặm xung quanh đều không dám phát ra tiếng vang, Đô Đô vèo một cái nhảy vào chậu cát mèo, cái đầu chúi vào trong cát, Hoàng Cửu Cửu lui tới phía sau Mạch Đào, giật nhẹ áo anh, “Mạch Đào, chúng ta đi thôi, em sợ.”

Ngừng lại 5 giây sau, Lương Đình Xuyên lấy ngón tay xóa đi giọt nước mắt có thể so với viên kim cương Nam Phi cực lớn trên mặt, khoát khoát tay, ôn hòa nói với Mạch Đào: “Tặng anh con rắn này, đi đi, trở về nấu canh cho Hoàng Cửu Cửu ăn.”

Mạch Đào không chút khách khí nói cảm ơn, một tay túm rắn, một tay ôm lấy Hoàng Cửu Cửu, Hoàng Cửu Cửu kêu thảm: “Em không muốn em không ăn — a — bỏ con rắn cách xa em ra –“

Lương Đình Xuyên quay đầu lại, cười đến hòa ái, “Bé ngoan, không sao là tốt rồi.”

Thành Thực ngồi xổm ở góc tường lạnh run: “Anh! Anh đừng đi! Bác sĩ Hoàng! Cứu cứu em! Mẹ ơi –“

Bên kia Mạch Đào vừa đóng cửa lại, bên này Lương Đình Xuyên dịu dàng bóp cái cổ nhỏ xinh của Thành Thực. . .

Thành Thực rụt cổ, ô ô: “Em thực sự bị cắn, anh xem. . .” Chỉ chỗ vai, trơn tuột không vết tích. . . “Ặc? Không phải, là ở đây!” Chỉ cánh tay, chỗ này cũng non mềm non mềm. . . “Ặc? không đúng, là ở đây. . .” Chỉ hướng mu bàn tay, móng vuốt khỉ rất linh hoạt. . .

Lương Đình Xuyên lo lắng hỏi: “Chỗ nào?”

Thành Thực chớp mắt đen giống như Pikachu, nước mắt lưng tròng: “Ưm. . . Em cái gì cũng không biết. . . Thật mà, ô ô. . .”

Lương Đình Xuyên nới lỏng cà- vạt.

Thành Thực bĩu môi: “Ô. . . Trên đất cứng lắm. . .”

Lương Đình Xuyên thờ ơ nâng chân Thành Thực lên: “Không phải có thảm sao?”

Thành Thực làm giãy dụa vô vị, “Rèm cửa sổ chưa kéo. . .”

Lương Đình Xuyên bình bình tĩnh tĩnh: “Không có máy bay bay qua.”

Thành Thực: “A! Đừng! Tự em cởi. . .”

Lương Đình Xuyên: “Không cần phiền ngài.”

Thành Thực: “A — “

Lương Đình Xuyên nhéo mặt cậu một cái, “Kêu cái gì! Ông đây còn chưa đâm vào đâu!”

Thành Thực im tiếng, bụm mặt tội nghiệp: “Ư? Vậy khi nào anh đâm nhớ nói cho em một tiếng.”

Lương Đình Xuyên cười, áp sát mặt tới, Thành Thực trốn ra sau, Lương Đình Xuyên lại áp, Thành Thực lại trốn ra sau, Lương Đình Xuyên nhướng nhướng mày, giọng điệu hung ác: “Chán sống rồi hả?”

“Không phải. . . Ô ô. . .” Thành Thực vẻ mặt cầu xin: “Anh sẽ không cắn em đấy chứ?”

Lương Đình Xuyên không trả lời, mặt lạnh xuống.

Thành Thực chủ động dựa sát liếm liếm môi anh, cẩn thận gặm một ngụm: “Anh đừng giận mà ~”

Lương núi băng: “Anh không giận.” Song song thô bạo đâm một ngón tay vào trong thân thể Thành Thực.

Thành Thực: “A — Anh không thể đối xử với em như thế, anh vừa rồi còn nói yêu em, McDull với bác sĩ Hoàng có thể làm chứng. . . Ô ô. . .”

Lương núi băng sắc mặt lạnh xuống 10 độ, tăng thêm một ngón tay.

Thành Thực ngậm miệng.

Lương núi băng: “Có phải em rất đắc ý không?”

Thành Thực cười khúc khích, gật đầu.

Lương núi băng lại thêm một ngón tay.

Thành Thực liều mạng lắc đầu.

Lương núi băng hừ lạnh.

Thành Thực: “A! Lương Đình Xuyên! Anh là đồ người chó! Còn nói anh không giận. . . A — em chết anh phải đền mạng. . . A, đau đau thực sự rất đau. . . Ô ô. . . Ư. . . Ư. . . Ưm. . . Anh là đồ, con rùa. . . Ô ô. . .”

Đô Đô: hình như có động đất. . .

—————————————————

Chim sáo đá trừng mắt rắn lục, “Cát –“

Mạch Đào hỏi Hoàng Cửu Cửu: “Nướng ăn hay hầm?”

Hoàng Cửu Cửu lui ở trong góc sô pha, run run ấn điện thoại, “Em gọi điện cho vườn bách thú, bảo bọn họ mang nó đi. . . Alo alo vườn bách thú phải không, nhà tôi có con rắn lục. . . Các anh mau tới, lập tức! Lập tức! Lập tức! A — nhốt nó lại — “

Sau khi rắn lục biến mất, hầu yêu tiểu đệ lập tức khôi phục bản tính, vui vẻ y như nhi đồng bị tăng động, nhàn rỗi không có chuyện gì thì chạy đến phòng khám của Hoàng Cửu Cửu đấu trí đấu dũng, lừa lấy siro ho uống.

Hoàng Cửu Cửu mách lẻo Lương Đình Xuyên, Lương Đình Xuyên gẩy gẩy tàn thuốc lá, bao che khuyết điểm: “Không phải uống ít siro ho thôi sao? Sao phải keo kiệt vậy.”

“Cái gì không phải?” Hoàng Cửu Cửu kiên trì giải thích: “Trong siro ho có thành phần gây nghiện, uống nhiều không tốt cho cơ thể.”

“Ồ?” Lương Đình Xuyên lúc này mới nâng mí mắt lên, nhíu mày: “Hoàng Cửu Cửu, cậu muốn chết à? Cư nhiên cho Thành Thực uống cái thứ này! Chán sống rồi hả? Đừng tưởng có Mạch Đào làm chỗ dựa là tôi không dám đánh cậu!”

Hoàng Cửu Cửu: “. . .”

Thành Thực chỉ vào Hoàng Cửu Cửu, Trư Bát Giới trả đũa: “Là bác sĩ Hoàng dụ em uống!”

Lương Đình Xuyên xách Hoàng Cửu Cửu ném ra ngoài cửa, đạp một cước lên mông người ta, “Biến! Còn để tôi thấy Thành Thực uống siro ho cậu nhất định phải chết!”

Hoàng Cửu Cửu: 〒_〒 mấy người này có còn lý lẽ không hả?

Hoàng Cửu Cửu may mắn nhà mình không có trẻ nhỏ! Về đến nhà, đứt hơi: đồ đạc trong nhà y như vừa gặp nạn, một bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh ghé vào trên bàn trà, trong tay túm cổ chim sáo đá, đang nhét vật thể bất minh vào miệng nó.

Chim sáo đá: “Cát. . . Cứu. . . Ọc ọc. . .”

Hoàng Cửu Cửu nhào tới cướp lại chim sáo đá của anh, nói năng lộn xộn: “Cháu? Cháu là ai?”

Cậu bé trên dưới quan sát Hoàng Cửu Cửu, tà cười, “Ha hả, mỹ nhân, cháu đợi chú đến dục hỏa công tâm rồi!”

Mỹ. . . Nhân? Dục hỏa công tâm? Đây là từ ngữ trẻ con nên nói sao? Phẩm hạnh của thằng bé này thật giống người nào đó. Hoàng Cửu Cửu thần kinh não còn chưa kịp rẽ sang, chỉ nghe phía sau Mạch Đào rống lên: “Mạch Đông Đông! Còn dám làm loạn! Mày muốn tao đánh cho mông mày nở hoa hả?”

Mạch Đông bất mãn bĩu môi, “Bố, là bố nói con có thể tự nhiên như ở nhà.”

Bố? Con mắt Hoàng Cửu Cửu trừng to y như chuông đồng, nhìn Mạch Đào, lại quay đầu nhìn thằng bé kia, lúng túng: “Không. . . Thể. . . Nào. . .”

Mạch Đào xách tai Mạch Đông, ném lên sô pha, cười giới thiệu: “Bảo bối nhi, em không phải muốn có con sao? Tặng cho em. Đây ~ con anh, năm nay 10 tuổi, trước đây ở cùng với bố mẹ anh.”

Hoàng Cửu Cửu trừng mắt há mồm: “Buổi chiều anh nói muốn ra sân bay đón người là nó sao?” Không tin nổi, cư nhiên có con? Nhất định không phải con ruột. . .

Mạch Đông híp mắt đánh giá Hoàng Cửu Cửu, vươn tay sờ soạng mặt anh, “Chậc chậc, da dẻ thật tốt! Bố đúng là diễm phúc không cạn, bảo bối nhi, hình như chú không quá hoan nghênh cháu?”

Hoàng Cửu Cửu lệ bôn: ư. . . Quả nhiên là con ruột, giống nhau như đúc!

Mạch Đào vỗ bay bàn tay của thằng con, cả giận nói: “Đừng có động tay động chân!” (đây là gien lưu manh đang quấy phá.)

Mạch Đông hậm hực xoa xoa tay, “Thật nhỏ mọn, khó trách bố bị mẹ đá!”

“Muốn chết!” Mạch Đào bạo rống: “Là tao đá cô ta!”

Hoàng Cửu Cửu vô lực: “Sao anh chưa từng nói với em anh có con?”

Mạch Đào: “Trước đây em không hỏi, anh cũng không muốn nhắc tới, sau đó. . . Hắc hắc, không phải sợ em không thích trẻ con hay sao? Mấy hôm trước nghe em nói muốn có con, anh mới vội vàng đón nó tới đây.”

Hoàng Cửu Cửu có chút xấu hổ, đỡ kính mắt, hỏi Mạch Đông: “Ừm, mẹ cháu hiện tại có khỏe không?”

Mạch Đông ha hả vui vẻ, “Mẹ cháu khỏe vô cùng! Gả cho một giám đốc ngân hàng lịch sự văn nhã, ăn ngon ngủ tốt, vậy mới nói. . .” Vật nhỏ xoa cằm Hoàng Cửu Cửu, mê đắm: “Tiểu mỹ nhân, theo bố cháu có gì tốt? Không bằng theo cháu đi. . .”

Hoàng Cửu Cửu: sói xám con. . .

Mạch Đào cười quái dị: “Theo mày để ăn không khí hả, đồ trang sức kia của mày cứng nổi không?”

Hoàng Cửu Cửu: ô ô. . . Giáo dục trẻ nhỏ có thể nghiêm túc một chút hay không?

Mạch Đông rung đùi đắc ý kề sát tới, “Tiểu Cửu, chú so với bố cháu hình dung còn thèm khát hơn nha ~~ “

Mạch Đào rít gào: “Cái gì tiểu Cửu? Ai cho phép mày gọi giống tao?”

Mạch Đông: “Vậy gọi là gì?”

Mạch Đào suy tư trong chốc lát, “Sau đó mày có thể gọi cậu ấy là ba ba.”

Mạch Đông ngoan ngoãn đáp: “Ồ ~~ ” Ngược lại, chu cái miệng nhỏ thẳng đến chỗ miệng Hoàng Cửu Cửu, lầm bầm: “Ba ba ruột, hôn một cái ~~”

Mạch Đào cấp tốc bóp cái miệng bạch tuộc của con trai, “Ba ba ruột của mày ở đây này!”

Mạch Đông kêu thảm: “A — cứu mạng! Tránh ra tránh ra không cần bố hôn! Râu đâm chết con rồi. . .”

Hoàng Cửu Cửu co quắp: một tên đại biến thái đã đòi mạng rồi, lại thêm một tên tiểu biến thái nữa ~

Chim sáo đá ngồi phịch trong lòng Hoàng Cửu Cửu, co giật hai cái, hấp hối: “Cát — cát — ” Ta sắp chết rồi phải không. . .

Chương 75

Tai họa thành nạn yêu thành họa Tai họa thành nạn yêu thành họa Tai họa thành nạn yêu thành họa

(Ai ai ai, cặp gấu chó + người mẫu cùng cặp phong lưu + nữ quỷ nhoa!!! oa hahaha ~~~~)

Buổi tối trước khi đi ngủ, Mạch Đông Đông, hai mắt ngập nước: “Tiểu Cửu, kể chuyện trước khi ngủ ~”

Hoàng Cửu Cửu, hắc hắc vui vẻ: “Được rồi, cháu muốn nghe truyện gì?”

Mạch Đông Đông chui vào lòng anh, ngoan ngoãn y như con chó nhỏ mới đầy tháng: “Truyện cổ tích nào cũng được.”

Trẻ con thật đáng yêu ~ Hoàng Cửu Cửu cười: “Được, để chú nghĩ xem. . .”

Mạch Đông Đông: “Truyện người đẹp và quái vật, lần trước bố cháu mới kể được một nửa. . .”

Hoàng Cửu Cửu: “Ồ? Anh ấy kể đến đâu rồi?”

Mạch Đông Đông, hưng phấn: “Quái vật bắt được người đẹp đem về tòa thành trói lại, lột váy cô ta. . .”

Hoàng Cửu Cửu, suy yếu nói sang chuyện khác: “Ừ, mệt quá, chú đi ngủ trước, ngày mai mua một quyển truyện cho cháu tự xem. . .”

Mạch Đông Đông kéo anh, nũng nịu: “Hôn trước khi đi ngủ ~” Trong mắt bay ra ánh sao, hai má hồng hồng ~

Trẻ con thật sự là quá đáng yêu! Hoàng Cửu Cửu cười hì hì hôn một cái trên trán Mạch Đông Đông, “Ngủ ngoan.”

Mạch Đông Đông, rất tủi thân: “Ưm, bố cháu không hôn ở đấy!”

Hoàng Cửu Cửu: “Vậy hôn đâu?”

Mạch Đông Đông y như thuốc cao bôi trên da chó dính lên, móng vuốt sói nhỏ quấn chặt Hoàng Cửu Cửu, chu miệng nhào tới: “Ưm ~~ “

Mạch Đào vươn tới bàn tay to, bóp cái miệng bạch tuộc nhỏ, hừ hừ: “Hôn nhẹ trước khi đi ngủ, bố quên mất, cảm ơn con đã nhắc!”

Mạch Đông Đông: “A — cứu mạng — “

Hoàng Cửu Cửu trốn thoát khỏi miệng sói nhỏ, xoa mồ hôi: sau đó phải cách xa tiểu bại hoại nguy hiểm này một chút. . .

====================================

Mạch Đông chạy ào vào trong nhà Lương Đình Xuyên, ôm Thành Thực loạn cắn một trận, hoan hô: “Chú, cháu nhớ chú chết mất!”

Thành Thực nhất thời điên thành vua trẻ con, cùng Mạch Đông lăn thành một đống, Lương Đình Xuyên bình tĩnh nói với Mạch Đào: “Con trai anh không nhỏ nữa, bảo nó cách Thành Thực xa chút.”

Mạch Đào hèn mọn nhìn anh: “Con tôi còn chưa phát dục, cậu yên tâm. Giấm của trẻ con mà cũng ăn! Buồn chán!”

“Ồ?” Lương Đình Xuyên nhướng mày, “Hình như tôi biết rất nhiều chuyện cũ anh không muốn ai biết nhỉ, nói vậy Hoàng Cửu Cửu nhất định rất hiếu kỳ.”

Mạch Đào sắc mặt nghiêm lại, rống: “Mạch Đông Đông! Sao phải ôm Thành Thực hả? Có cái gì đứng lên mà nói!”

Thành Thực như phát điên, ôm Mạch Đông hưng phấn nước mũi chảy ròng, “Đông Đông, chú có rất nhiều truyện tranh! Mau, chú dẫn cháu đi xem!”

Hai tên ngu ngốc vui vui vẻ vẻ chạy vào thư phòng, Lương Đình Xuyên nhìn TV một hồi, nói: “Sắp tới lúc rồi nhỉ?”

Mạch Đào: “Hiện tại đếm ngược giây. . .”

Trong thư phòng truyền ra tiếng hai người tranh đấu, Thành Thực: “Con rùa nhỏ! Không được cướp! Quyển này chú còn chưa đọc xong. . .”

Mạch Đông: “Buông tay! Cháu diệt chú!”

Thành Thực: “Ngao — máy bay trực thăng cũng không được lấy. . . Đệt! Phản rồi phản rồi! Chú mách ông cháu!”

Mạch Đông: “Mách đi mách đi!”

Choảng, loảng xoảng, rầm. . .

“Ta giết mi. . .”

“Mợ mi. . .”

“Ngao — hàng long thập bát chưởng — “

“Rống — hóa cốt miên chưởng –“

“Giết –“

“A a a a. . . Bố — Chú đánh con. . . Ai nha không chơi nữa cháu hộc máu rồi. . . Xích luyện thần chưởng — “

“Oa đệt dám ám toán chú. . . . Ô ô ô. . . Đình Xuyên. . . Tới cứu em. . . Phi long thăng thiên phá — “

. . .

Ngoài phòng hai người bình tĩnh dị thường, Mạch Đào đứng lên nói: “Nếu chào hỏi xong rồi, chúng tôi cáo từ trước .” Vào thư phòng, xách lên Mạch Đông, đá cửa lên lầu.

Thành Thực khập khiễng bò ra thư phòng, ghé ở dưới chân Lương Đình Xuyên khóc rống, “A — thằng nhóc kia cầm PSP của em đi rồi. . .”

————————————

Mạch Đông nếm một ngụm cơm cà-ri gà Hoàng Cửu Cửu làm, nhất thời hai mắt tỏa sáng, vô lại hề hề ôm lấy cánh tay Hoàng Cửu Cửu cọ cọ, “Ăn ngon! Bảo bối nhi, chú nấu ăn còn ngon hơn mẹ cháu ~~ cháu yêu chú.”

Hoàng Cửu Cửu:  ̄▽ ̄ | | | | | | nó tuyệt đối là con trai của Mạch Đào! Ngay cả khẩu vị cũng giống nhau như đúc!

Mạch Đào đập bàn kháng nghị: “Ranh con chết tiệt, cách cậu ấy xa một chút! Cẩn thận tao đấm chết mày!”

Mạch Đông không chút sợ hãi dựa vào Hoàng Cửu Cửu, kỳ quái nói: “Giấm của trẻ con mà cũng ăn! Buồn chán!”

Mạch Đào: = =| | | | không hổ là con mình, ngay cả lời nói cũng giống nhau, gien thật đáng sợ.

Cơm nước xong Mạch Đông làm nũng giống như tất cả trẻ con, cuộn tròn ở bên Hoàng Cửu Cửu xem TV, từng ngụm từng ngụm ăn thịt bò khô, Mạch Đào rửa bát xong từ phòng bếp đi ra, trực tiếp cướp lấy thịt bò khô trong tay con trai cắn đến vui vẻ. Mạch Đông chui vào lòng Hoàng Cửu Cửu, chỉ tay vào Mạch Đào khóc lóc kể lể: “A — tiểu Cửu, chú xem bố kìa ~~” Tay chân cũng không nhàn rỗi, thừa cơ trắng trợn khinh bạc.

Mạch Đào túm cổ con trai, từ trong lòng Hoàng Cửu Cửu kéo ra, “Ranh con chết giẫm! Bộ dạng này của mày tao nhìn quen rồi! Đừng ăn đậu hũ của vợ tao!”

Mạch Đông giơ chân: “Không phải chỉ sờ hai cái thôi sao! Còn cách quần áo nữa!”

Hoàng Cửu Cửu thành mầm tai họa gây xích mích quan hệ cha con, anh đi ra cửa, vô lực: “Em xuống chỗ phòng khám xem. . .”

Mạch Đông quấn quít lấy bố mình: “Bố! Con muốn ăn khoai chiên!”

Nửa hiệp sau của trận bóng đá vừa mới bắt đầu, Mạch Đào nào để ý tới nhóc nhiều như vậy, mắt nhìn chằm chằm TV nói: “Tự xuống mà mua!”

Mạch Đông lấy tay ôm mặt, sợ hãi: “Người ta là trẻ con nha! Con đáng yêu như thế, sẽ có người lừa bán con!”

Mạch Đào khinh thường: “Lừa bán? Để tao xem ai có bản lĩnh ấy!”

Mạch Đông ô ô giả khóc: “Ở đây không quen mà! Con sẽ lạc đường ~~ daddy ~~” Không nghe theo không buông tha dính lên làm nũng, không thấy hiệu quả, thẹn quá thành giận ồn ào: “Lưu manh chết tiệt! Con mách mẹ bố không để ý con chết sống!”

Mạch Đào: “Mách đi!”

“Con mách bà nội mách ông nội mách ông nội nuôi mách bà nội nuôi. . .”

“Mách đi mách đi mách đi. . .”

“A. . . Con muốn ăn con muốn ăn. . .” Mạch Đông lăn lộn ngay tại chỗ, “Không mua cho con con sẽ chết!”

Mạch Đào: “Chết đi cho tao xem.”

Hoàng Cửu Cửu: . . .

10 phút sau, ở trong siêu thị, hàng xóm: “Bác sĩ Hoàng, mua đồ hả, ai nha, cậu bé đáng yêu này là ai vậy?”

Mạch Đông một tay cầm giỏ, một tay chống trán, bày ra dáng pose tự nhận là rất Man, “Cháu là người đàn ông của chú ấy.”

Hàng xóm, đông cứng nói sang chuyện khác: “. . . Ha hả, bác sĩ Hoàng, tôi còn phải đi mua mấy thứ, đi trước. . .”

Hoàng Cửu Cửu: 〒_〒 đánh giá thấp con sói con này. . .

Hàng xóm: “Nha, bác sĩ Hoàng, xin chào.” Kéo kéo con nhà mình: “Tiểu Siêu, chào bác sĩ Hoàng.”

Bé ngoan tiểu Siêu, rụt rè: “Cháu chào bác sĩ Hoàng.”

Hàng xóm: “Bác sĩ Hoàng, cậu bé này là. . .”

Hoàng Cửu Cửu bóp miệng Mạch Đông trước, rất phong độ mỉm cười: “Đây là. . . Ừm, cháu trai tôi, Đông Đông, chào dì đi.”

Mạch Đông: “Nga y úc ~~ “

Hàng xóm: “Ha hả, cháu của bác sĩ Hoàng thật đáng yêu, tiểu Siêu, chào anh Đông Đông đi con.”

Bé ngoan tiểu Siêu, ngượng ngùng: “Anh Đông Đông.”

Hoàng Cửu Cửu buông tay túm Mạch Đông, nháy mắt với bé: chào hỏi người ta đi!

Mạch Đông nắn nắn cằm tiểu Siêu, cười dâm: “Bé ngoan, bộ dạng thật đẹp.”

Tiểu Siêu: “A — mẹ — ” Khóc. . .

Hàng xóm ôm lấy con mình, mất tự nhiên cười: “Bác sĩ Hoàng, chúng tôi còn cần mua vài thứ, đi trước. . .”

Hoàng Cửu Cửu: Trời xanh ơi —

Thành Thực đang giẫm lên xe mua sắm trượt vòng quanh, trượt đến gần Lương Đình Xuyên, thần bí hề hề: “Em nhìn thấy Mạch Đông rồi! Đến! Anh đi chào hỏi với bác sĩ Hoàng! Em đi tóm thằng nhóc kia! Ép nó giao ra PSP của em!”

Lương Đình Xuyên bình tĩnh: “Không thích.”

Trước bàn thu ngân, Mạch Đông chỉ vào hộp giấy nhỏ đủ mọi màu sắc, “Cháu muốn cái này! Lấy hương chanh! Cả hương ô mai! Hương chanh ngọt nữa. . .”

Hoàng Cửu Cửu nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của nhóc, kiên trì khuyên nhủ: “Đông Đông ngoan, cái kia không phải kẹo cao su, chúng ta không mua.”

Mạch Đông tránh ra: “Cháu biết nó không phải kẹo cao su! Hương việt quất cũng lấy luôn!”

Hoàng Cửu Cửu: “Cái kia cũng không phải kẹo dẻo, ngoan, đừng mua.”

Mạch Đông hai mắt lóe ra ánh sao, “Thế nhưng, người ta muốn mua ~~”

Hoàng Cửu Cửu khúc khích cười vui vẻ: trẻ con đúng là trẻ con, thật ngây thơ! Suy nghĩ trong chốc lát, không biết phải mở miệng thế nào nói với nhóc cái kia là cái gì, đầu vừa chuyển, thấy Lương Đình Xuyên đang trả tiền ngay sát vách, nhất thời như túm được rơm rạ cứu mạng, nhẹ gọi: “Này, Đình Xuyên! Tới khuyên vật nhỏ này giùm tôi với!”

Lương Đình Xuyên mặt không chút thay đổi, “Mạch Đông Đông, đó là áo mưa, nhóc không dùng được.”

Hoàng Cửu Cửu ngã ngửa: đừng nói trắng ra như thế với trẻ con chứ?

Mạch Đông: “Cháu biết nó là áo mưa, đây là mua tặng tiểu Cửu.”

Hoàng Cửu Cửu vừa đứng lên lần thứ hai ngã ngửa, suy yếu nhỏ giọng: “Cảm ơn, chú không cần.”

Mạch Đông chớp chớp mắt to ngây thơ, dốc lòng giáo dục: “Tiểu Cửu, áo mưa là thứ ắt không thể thiếu trong sinh hoạt! Chẳng lẽ bố cháu chưa bao giờ dùng? Như vậy là không đúng, chú yên tâm, đêm nay cháu về nhất định sẽ giáo dục lại ông ấy. . .”

Hoàng Cửu Cửu không tiếng động hò hét: Mạch Đào — con trai anh rốt cuộc là dạy dỗ thế nào vậy —

Thành Thực trốn ở trong góc nhảy ra, bóp lấy Mạch Đông, rít gào: “Đem PSP của chú giao ra đây!”

Mạch Đông khẩn trương ôm chặt áo mưa màu sắc rực rỡ, kêu thảm thiết: “A — chú cướp áo mưa của cháu –“

“Chú không cần áo mưa! Chú muốn PSP!”

Lương Đình Xuyên thần tốc trả tiền xong, lấy tốc độ ánh sáng biến mất.

Mạch Đông và Thành Thực đánh cho gà bay chó sủa, Hoàng Cửu Cửu chân tay luống cuống, Mạch Đông nói sang chuyện khác: “Trần Thành Thực! Chú cư nhiên không dùng áo mưa!”

Thành Thực: “Chú dùng hay không liên quan cháu đánh rắm! Bớt sàm ngôn đi, PSP của chú đâu?”

Mạch Đông phấn đấu quên mình rống to hơn: “A — cháu liều mạng với chú — tiểu Cửu ~~ mau bảo vệ áo mưa –“

Hoàng Cửu Cửu đối mặt với đoàn người vây xem càng ngày càng nhiều, vẻ mặt cầu xin gọi điện thoại cho Mạch Đào: “Cứu mạng –“

———————————–

Nguyên Khải về nhà vừa mở cửa, Đại Bạch đã vẫy vẫy đuôi ra nghênh tiếp, mắt đậu xanh sáng trong suốt.

Nguyên Khải lạnh mặt: “Không cho mày ăn.”

Đại Bạch vèo thu hồi đuôi, mắt đậu xanh mờ đi.

5 phút sau, Hướng Hải trở về, vừa vào cửa liền gọi: “Đại Bạch Đại Bạch, tao mua gà này ~~”

Đại Bạch nhào tới, một gấu một chó vui vẻ.

Nguyên Khải tiện tay cầm lấy một quả táo ném tới, “Gấu chết! Coi anh là người chết hả?”

Hướng Hải từ trong miệng chó rút ra miếng gà, tất cung tất kính trình lên.

Nguyên Khải một quyền móc trái, “Ai nói anh muốn ăn gà! Về rồi sao không gọi anh lại đi gọi chó? Em có coi anh là người nữa không hả? ! !”

Hướng Hải: “Có. . .”

Nguyên Khải liên tiếp cho gấu chó mấy cái tát, “Từ ngày con chó này tới em còn chẳng thèm liếc mắt nhìn anh! Mẹ X em rốt cuộc thích anh hay thích chó!” Túm áo gấu chó áp lên tường, “Anh đẹp hay chó đẹp?”

Hướng Hải: “Anh. . .”

Nguyên Khải thẳng một trận đòn hiểm vào mặt cậu, “Đệt! Dám so ông đây với chó?”

Hướng Hải: “Ô. . . Không phải. . . Ứ đau đau đau. . .”

Đại Bạch: “Gâu gâu gâu. . . Ẳng ẳng. . .”

(Hoàn chính văn)

Vũ: yo yo, chính văn hoàn r, *tung bông tung bông* cuối cùng thì nhà nào về nhà nấy, nhà nào chuyện nhà nấy. Truyện còn vài chương PN nữa và Vũ sẽ cố post xong xuôi thật nhanh.

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ Vũ trong suốt quãng đường này.*Cúi đầu*

Thân.

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Tôi chờ chương cuối của nhà cô đã muốn dài cổ rồi, cuối cùng cũng hoàn TT^TT

Để lại bình luận

%d bloggers like this: