[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 67

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin 

67

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 67

Bụng co rút, cứng rắn như đá, cơn chuyển dạ đến bất ngờ không hề báo trước.

Đông Phương Bất Bại mặt tái nhợt, cắn răng tựa sau gốc cây.

Loại đau đớn này, y từng trải qua. Giống như lần trước khi y sinh Bảo Nhi.

Là muốn sinh rồi.

Thế nhưng… Thế nhưng mới được hơn tám tháng mà. Chẳng lẽ là đẻ non?

Đông Phương Bất Bại trong lòng than thở, không sớm không muộn, hết lần này tới lần khác lại nhất định vào lúc này.

Y dịch dung thành một đại hán vạm vỡ, trên núi ít cũng có hai trăm người như vậy, ẩn trong đám người giang hồ không có vấn đề gì. Hơn nữa y còn trốn sau gốc cây lớn sâu trong rừng, ở góc độ này có thể giám thị Nhậm Doanh Doanh, lại nhìn được động tĩnh trên đài.

Vừa thấy Nhạc Bất Quần lên đài, Đào Cốc Lục Tiên liền liên tục gây chuyện, đúng là thời cơ tốt để quấy rồi, vậy mà…

Đông Phương Bất Bại tựa lên thân cây, nhịn đau. Y nhìn trong đám người, bên trong có mấy người của y đang ngầm chờ thời cơ, đều đang đợi y ra lệnh hành động. Bảo Nhi đi theo bên người Vương bá, một thân kiếm phục, hăng hái bừng bừng nhìn mọi người trên đài.

Trên đài tỷ võ máu tươi tung tóe, vô cùng hung hiểm.

Đông Phương Bất Bại vốn còn lo lắng con gái thấy tình cảnh này sẽ bị kinh sợ, có chút buồn chán mình không tính toán kỹ càng, không nên để con gái lên núi, không ngờ Dương Bảo Nhi thấy cảnh máu me tung tóe chẳng những không sợ, lại còn hưng phấn, hai mắt lấp lánh. Thậm chí vừa nghe Đào Cốc Lục Tiên khiêu khích muốn xé xác Thành Bất Ưu, Dương Bảo Nhi còn nhỏ giọng cổ vũ: “Xé đi! Xé đi!”

Cuối cùng Đào Cốc Lục Tiên còn chưa kịp xé xác Thành Bất Ưu, Thành Bất Ưu đã bị Tả Lãnh Thiền một chiêu chém đứt hai tay, Dương Bảo Nhi có vẻ hơi thất vọng.

Đông Phương Bất Bại thấy vậy có chút tán dương, còn không nghĩ đến là con gái nhà mình tâm tính lạnh lùng cứng rắn hay tàn nhẫn. Giang hồ chính đạo đều coi y là đại ma đầu, vốn là bởi tự thân tâm tính y thiên về tà, cho nên kể ra thì cái danh xưng “ma đầu” này cũng không phải vô lý.

Nếu Dương Liên Đình ở đây hôm nay, nhất định sẽ lo lắng sau này con gái cưng bị Đông Phương Bất Bại nuôi thành tiểu ma nữ hàng thật giá thật mất. Xem ra, cái khả năng này hiển nhiên là càng ngày càng lớn. = =||||

Đông Phương Bất Bại thấy con gái bên kia khỏe mạnh vô sự, cũng biết Vương bá võ công cao cường, trí kế hơn người, có ông mang theo con gái nhà mình, nhất định sẽ không sao. Nhưng…

Đông Phương Bất Bại ôm bụng căng phồng cương cứng, nhìn lên khán đài.

Lúc này Nhạc Linh San cùng Lệnh Hồ Xung đang đối chiêu. Hai người càng đánh càng quen thuộc, đều dùng võ công Hoa Sơn mà đánh. Vẻ mặt Nhạc Linh San càng ngày càng nhu hòa, hiển nhiên là đã quên chuyện Nhạc Bất Quần vừa thì thầm bên tai, Lệnh Hồ Xung nét mặt cũng hớn hở.

Đông Phương Bất Bại tinh tường, sớm nhìn ra hai người đánh đến quên sự.

Y liếc Nhậm Doanh Doanh, chỉ thấy Nhậm Doanh Doanh dịch dung thành một đại hán mập mạp, trên mặt không biểu tình, chỉ là trong ánh mắt đã xuất hiện một tia thất thần xót xa, hai tay trong ống tay áo đã run nhè nhẹ.

Đông Phương Bất Bại thầm nghĩ: Nhậm Doanh Doanh, ta đã từng nói từ nay về sau không còn ngưỡng mộ ngươi, đến phiên ngươi ngưỡng mộ ta. Quả nhiên ta nói đúng. Lệnh Hồ Xung dẫu có thương yêu trìu mến ngươi đến thế nào, trong lòng gã thủy chung vẫn có một cái bóng không phai nhạt, đâu giống Liên đệ của ta, đối với ta toàn tâm toàn ý, trọn đời bất hối.

Nghĩ đến Dương Liên Đình, Đông Phương Bất Bại trong lòng xót xa, cơn đau chuyển dạ lại càng mãnh liệt.

Đông Phương Bất Bại không ngờ cơn đau kéo đến liên tục như vậy. Lấy kinh nghiệm lần trước, thì hẳn là phải còn chút thời gian…

Thế nhưng lần này e là phải sinh non, tình huống không thể như lần trước. Vốn dĩ y còn muốn cố chống đỡ một lúc, đợi Nhạc Bất Quần cuối cùng lên đài để ra chiêu, nhưng bây giờ…

A ——

Có lẽ vì mang song thai, Đông Phương Bất Bại bụng trầm nặng, thắt lưng bủn rủn cả, hai chân suy yếu từng cơn.

Y có cảm giác hông mình như bị chặt đứt, đau đến nỗi y khó có thể đứng thẳng.

Đúng lúc này, Nhạc Linh San xuất thủ đâm về phía Lệnh Hồ Xung, mà Lệnh Hồ Xung vì để cho nàng vui, đón kiếm, kêu lên: “Hay cho Hằng Sơn kiếm pháp!” Vờ như tận lực đánh, kỳ thực là xoay thân theo thế kiếm, chỉ nghe “phập” một tiếng, trường kiếm cắm thẳng vào vai trái gã.

Lệnh Hồ Xung ngã nhào về phía trước, kiếm rơi xuống đất.

Biến cố này quá đột ngột, quần hùng kêu lên, đều bị kinh ngạc đến ngây người.

Nhạc Linh San giật mình hoảng sợ: “Ngưoi… Đại sư huynh…”

Nhậm Doanh Doanh dịch dung thành đại hán mập mạp kia nhịn không nổi, xông tới, rút kiếm, ôm lấy Lệnh Hồ Xung. Vết thương trên vai trái Lệnh Hồ Xung phun máu, hơn mười nữ đệ tử phái Hằng Sơn vây lại, lấy ra thuốc trị thương bôi cho gã.

Hiện trường có chút hỗn loạn, chỉ nghe tiếng Nhạc Bất Quần cười dài, cao giọng nói: “San nhi, so kiếm pháp với chưởng môn ba phái Thái Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn con thật kiếm có được!”

Đông Phương Bất Bại mặc dù đang nhịn cơn đau, nhưng vẫn chú ý tình hình, thấy Nhạc Bất Quần nói ra lời này, trong lòng thở dài, biết rằng hôm nay khó có thể có thu hoạch gì.

Nhạc Bất Quần tâm địa cay độc, mưu đồ rất sâu, nhìn sắp xếp hôm nay của lão, nhất định không phải chỉ được tính toàn trong ngày một ngày hai. Hơn nữa Nhạc Linh San còn thực sự biết kiếm pháp của Ngũ Nhạc phái, khiến Đông Phương Bất Bại cũng có chút bất ngờ.

Nhất định Hoa Sơn có bí mật gì đó. Năm xưa chính tà hai bên đại chiến, hơn mười cao thủ Hoa Sơn và thập đại trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng mất tích, nói không chừng có để lại thứ gì đó, để Nhạc Bất Quần tìm được cũng nên.

Chân tướng Đông Phương Bất Bại tùy tiện đoán, lại không ngờ Lệnh Hồ Xung vô dụng như vậy, chỉ vì một Nhạc Linh San từng vứt bỏ gã, mà cam nguyện buông tha ngôi vị minh chủ Ngũ Nhạc Kiếm Phái, thực uổng phí cả mình lẫn Nhậm Doanh Doanh kia đều âm thầm vì gã tính kế.

Đông Phương Bất Bại biết chuyện hôm nay không thành. Nếu không phải y đột nhiên chuyển dạ, còn muốn thầm giúp Lệnh Hồ Xung đánh bại Nhạc Linh San kia.

Mặc kệ Lệnh Hồ Xung có muốn thế hay không, đó là điều Đông Phương Bất Bại y muốn.

Nhưng con đau đột ngột làm rối loạn kế hoạch của Đông Phương Bất Bại. Đừng nói là đánh lén, bây giờ y muốn điều động nội tức còn khó, đành trơ mắt nhìn tên đần độn Lệnh Hồ Xung kia tự phi thân mình vào mũi kiếm, chỉ vì muốn sư muội của gã cười.

Thật đúng là một gã si tình. Xem ra Nhậm đại tiểu thư tương lai đường tình còn nhấp nhô lắm.

Đông Phương Bất Bại nhìn đại hán mập mạp Nhậm Doanh Doanh cải trang thành đang ở bên người đỡ Lệnh Hồ Xung.

Đông Phương Bất Bại mấy ngày nay suy nghĩ nhiều, dụng tâm quá độ, lại một đường chạy từ Hắc Mộc Nhai đến Tung Sơn, hôm nay vất vả lên núi, cuối cùng khiến thai động.

Y cũng biết một chút y thuật, biết song sinh rất dễ sinh non. Khi đó để Bình Nhất Chỉ bắt mạch, từng nói y thân thể khỏe mạnh, thai kỳ cũng vào khoảng chín tháng, sẽ không sinh sớm nhiều.

Chỉ là người tính không lại được trời tính, hiện tại mới hơn tám tháng, đã muốn chuyển dạ.

Đông Phương Bất Bại thấy không còn thực hiện được kế hoạch nữa, hơn nữa y biết, Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiển nhất định sẽ đại chiến.

Hành vi của Nhạc Bất Quần còn chưa có nhiều biến hóa rõ ràng, nhưng từ hô hấp và dáng đi của lão, Đông Phương Bất Bại nhạy bén phát giác lão đã luyện Tịch Tà Kiếm Phổ. Đã vậy, lão và Tả Lãnh Thiền đại chiến, ai thắng ai thua, cũng không nằm trong kế hoạch của y, không cần thiết phải xem tiếp.

Đông Phương Bất Bại muốn rời đi, nhanh chóng tìm một chỗ thỏa đáng để sinh con. Y vốn muốn truyền Bình Nhất Chỉ từ Hắc Mộc Nhai xuống giúp y đỡ đẻ, nhưng sợ rằng đã không còn kịp, không thể trông cậy vào sát nhân thần y kia nữa.

Đông Phương Bất Bại không kịp chuẩn bị, khó tránh có chút hoảng, nhưng thoáng nhìn Bảo Nhi trong đám người, y hạ quyết tâm, nhất định phải sinh hai đứa trong bụng ra bình an.

Y muốn giao phó vài câu, nhưng trong bụng đau đớn không chịu nổi, xung quanh lại có nhiều người, khoảng cách xa, nếu tùy tiện tiếp cận, chỉ sợ bị người khác phát hiện.

Đông Phương Bất Bại chợt nhớ ra, tập trung tinh thần kêu gọi Bảo Nhi.

Dương Bảo Nhi còn đang hăng hái hóng hớt, nói với Vương bá: “Tỷ tỷ kia thật lợi hại, sao đánh bại được Lệnh Hồ Xung thế? Sao ta không thấy rõ? Thật là kỳ quái, vừa rồi rõ ràng Lệnh Hồ chưởng môn đánh rơi được kiếm của nàng mà. Chẳng lẽ Nhạc tỷ tỷ kia có ám chiêu gì đó?”

Vương bá còn đang khiếp sợ Dương Bảo Nhi tuổi nhỏ lại tinh thông võ nghệ. Nếu biết tuổi thực của bé mới có một tuổi rưỡi thôi, chắc còn sợ đến thổ huyết mất.

Bất quá cả đoạn đường ông cũng quen bớt rồi, nên giải thích: “Không phải Nhạc Linh San có ám chiêu gì. Mà là Lệnh Hồ chưởng môn tự mình đâm vào kiếm của người ta.”

“Tự mình đâm vào? Tại sao?”

Dương Bảo Nhi khó hiểu, đang muốn hỏi tiếp, bỗng nhiên tinh thần khẽ động, trong đầu vang lên một thanh âm.

“Bảo Nhi.”

Mẫu thân?

Dương Bảo Nhi kinh ngạc, không nhịn được nhìn ngó xung quanh.

“Bảo Nhi, không cần tìm, nương cách xa con hơn hai trăm trượng.”

Xa thế sao? Thế sao lại nghe được tiếng của nương nhỉ?

Dương Bảo Nhi không hiểu.

Đông Phương Bất Bại khó mà giải thích ngay cho bé hiểu được, chỉ nói: “Bảo Nhi, nương có việc gấp, phải rời đi một lát. Con đi theo Vương bá không được chạy lung tung, cũng không được bướng bỉnh, chờ nương trở về.”

Dương Bảo Nhi không vui bĩu môi, trong lòng thầm trả lời: “Con đâu có bướng bỉnh chạy lung tung, con ngoan nhất. Nương, người đi đâu? Bao giờ mới về?”

Đông Phương Bất Bại cười khổ. Hai vấn đề này chính y cũng không biết.

“Bảo Nhi ngoan, nghe lời nương. Nương rất nhanh sẽ về. Nhớ phải theo sát Vương bá, tuyệt đối không được chạy lung tung.”

“Nương…” Dương Bảo Nhi còn muốn hỏi nữa, nhưng lại phát hiện liên hệ trong đầu đã cắt đứt, mẫu thân không có trả lời nữa.

Chuyện gì gấp vậy nhỉ?

Dương Bảo Nhi không hiểu được, ở trong đám đông nhìn ngang ngó dọc một vòng, cũng không thấy thân ảnh của Đông Phương Bất Bại, liền không yên lòng nhấp nhổm cạnh Vương bá, náo nhiệt trên đài không còn thú vị như vừa rồi nữa.

Mà đại thụ nơi Đông Phương Bất Bại vừa rồi ẩn thân, sớm đã không còn bóng người.

Hết chương 67.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: