BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —- Thần giới thiên

12. Tiên tử thái phó (thái phó (1) đẹp như tiên)

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 12

Chậc chậc, điểm tâm hoa đào ăn thật ngon! Tâm trạng tốt hơn nhiều!

Thật không ngờ trong viện lại tìm được mấy cây hoa đào…

Vừa mở mắt, một ngày mới bắt đầu!

… Không nên hoài nghi ta, hôm qua đúng là ta đã đi ngủ từ trước bữa cơm, nhưng mà… Thực ra ta chỉ định ngủ một lát thôi, thật đó… Đúng là đã định như thế… Ai biết lúc tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau chứ… Hơn nữa còn là bị đói đến tỉnh… Vuốt mồ hôi…

Trên bàn đá cẩm thạch bày đầy hoa quế cao (2), bánh bao nhân đậu đỏ (3), bánh đậu đỏ (4),… Khoan đã… thật nhiều điểm tâm, ăn thật ngon… Ẩm thực Trung Quốc quả nhiên bác đại tinh thâm! Hơn nữa trong cung còn làm điểm tâm thật khéo léo tinh xảo, nhìn dù đơn giản, ăn vào lại ngon vô cùng.

Dưới gốc hoa đào cánh hoa bay bay~ hơn nữa còn là một đại soái ca như ta đang ngồi dưới tàng cây, hình ảnh này nhất định khiến vô số nữ sinh thét chói tai nha.

Ngồi dưới gốc hoa đào ta chợt nghĩ đến một đoạn hội thoại trong manga Tokyo Babylon(5) nọ…

“Em có biết tại sao hoa anh đào lại có màu hồng không?”

“Không biết.”

“Bởi vì dưới mỗi gốc cây đều chôn một thi thể.”

“A, vậy những người chôn dưới đó có đau không?”

Người bình thường sẽ hỏi câu đó à! Ta phun… Đúng là hai người dở hơi…

Phụng sáng sớm cũng chạy đến Minh Tuyên Uyển ăn điểm tâm.

“Phong nhi~”

Ta thật xa đã nhìn thấy hắn đang đứng nhìn, còn muốn chào hỏi bao lâu nữa đây, có phải vì thấy ta cảnh đẹp như tranh khiến người say mê không ~ ha ha ha ha, tự sướng chút…

Ánh mắt hắn quả nhiên tỏa ra si mê với ra…

Ách… đùa thôi… Không ngờ khả năng chống cự của ngươi kém như vậy nha Phụng…

“Phụng Lưu, đến ăn thử điểm tâm này, ăn ngon lắm!” Ta bỏ qua ánh mắt mê ly của hắn.

“Hôm qua ngủ ngon không?”

Nói ra thật xấu hổ, vốn hôm qua Phụng có tới tìm ta ăn tối, mà Tiểu Lam nói cho hắn ta ngủ say như chết dậy không nổi, hắn ở bên giường nhìn ta ngủ say, không nhẫn tâm đánh thức ta, liền rời đi… Đây là chuyện sáng sớm Tiểu Lam nói ta biết…

“Ừm ừm, ngủ rất ngon~” Phụng quả nhiên đối với ta tốt nhất~

Tình cảnh này… Thực lãng mạn quá đi… Có chút không quen, ta cần điều tiết không khí một chút… Hắc hắc hắc hắc… Đùa dai chút xem…

“Phụng Lưu, ngươi nói tại sao hoa đào lại màu đỏ?”

Phụng vẻ mặt mê man nhìn ta, “Không biết.”

Ha ha, chuẩn lời thoại! Đồ nhà quê, để ta nói cho ngươi biết nha~

“Bởi vì dưới mỗi gốc cây đều chôn thi thể…” Ta giả vờ trầm lắng, kiềm chế ham muốn muốn vươn móng vuốt cướp lại hoa quế cao trước mặt Phụng, thật sâu nhìn cánh hoa rơi lả tả theo gió.

Phụng đầu tiên là vẻ mặt khiếp sợ, nhìn ta thật sâu, trong mắt là ôn nhu vô hạn… Cái kia… Ta là đang giả vờ sầu não, ngươi không cần nghiêm túc như vậy.

“Vậy những người chôn dưới đó có đau khổ không?”

Hộc máu!!!!!!! Phụng có phải ngươi cũng xem qua Tokyo Babylon rồi không!

Cái cảm giác đi trêu người ta rồi bị người ta trêu lại…

Ta u oán nhìn Phụng, “Phụng Lưu, ngươi quá thiện lương…” Kỳ thực ý là Phụng ơi ngươi quá tiểu bạch thỏ rồi đấy…

Phụng Lưu vậy mà lại càng ôn nhu nhìn ta, “Phong Nhi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá. Bất kể có xảy ra sóng gió gì đi nữa, ta nhất định đều ở bên ngươi.” Vừa nói, vừa đi đến bên cạnh, ôm ta.

… Cái câu hắn vừa nói kia, nói là lời an ủi, lại chẳng khác nào lời tuyên thệ. Phụng… Ngươi sao có thể tùy tiện nói ra lời nói phiến tình như vậy nha… Ta chỉ đùa thôi… Chẳng qua chỉ muốn trêu ngươi một chút, lời thoại này thế mà có thể đả động ngươi… 555, Phụng, ta xin lỗi nha!

Nếu là ta sai, ta đành nhận mệnh để cho hắn ôm.

“… Cái kia… Phụng đại nhân, Diêu đại nhân, Ngân thừa tướng cho mời nhị vị đại nhân đến Ngự thư phòng…” Tiểu Nguyệt mặt đỏ bừng ở bên cạnh nhẹ nhàng mở miệng.

Tiểu cô nương phải xem hình ảnh hạn chế độ tuổi thế này là không tốt nha!

Ta vội vàng đứng lên kéo Phụng Lưu nói, “Đi thôi, đừng để Ngân đại nhân chờ lâu…” Kỳ thực là ta sợ bị Phụng ôm lâu thất bứt rứt lắm!

Phụng Lưu mặc ta lôi kéo, đi mấy bước ta liền hoa mắt… Bị mù đường ấy mà… Ngự thư phòng ở đâu? Hoàng cung lớn như vậy, hơn nữa ta còn chưa đi bao giờ, sao biết đường được cơ chứ.

“Đi bên này…” Phụng Lưu đảo khách thành chủ, nắm tay dẫn ta đi.

Dáng đi đường của Phụng quả nhiên nhìn cũng đẹp chán…

Được rồi, Ngự thư phòng? Đó không phải là chỗ của Hoàng đế sao?! Nói vậy ta có thể nhìn thấy hoàng đế rồi?! Sống mười tám năm trên đời vậy mà lại có thể được nhìn thấy hoàng đế! Ha ha ha ha ha ha! Ghen tỵ với ta đi ghen tỵ đi! Người hiện đại có thể gặp hoàng đế nhất định chỉ có ta thôi! (người hiện đại xuyên việt giá không nhiều lắm… đam mỹ tiểu thuyết càng đặc biệt nhiều… Tiểu Bạch ngươi á…) Ta vui vẻ vui vẻ, hưng phấn~ vẫy đuôi…

Nhưng mà… Tiểu thư chăm sóc khách hàng từng nói, Hoàng đế Thần giới hiện tại là Ám giới đưa lên… Hình như là đệ đệ của tiên đế… Cái này… Nói vậy là một ông già sao?! Bất tỉnh…

Cụp đuôi… Ai oán chút, từ khi đi tới thế giới này, ta đã thành thói quen nhìn mỹ thiếu niên, mỹ thanh niên… Hôm nay lại phải nhìn một mỹ trung niên…

Nhưng không ngờ, trong ngự thư phòng ngồi đối diện trên đại điện lại là một mỹ thiếu niên đẹp như tiên.

Thời điểm chúng ta đi vào hắn còn đang cầm bút lông viết gì đó.

Thiếu niên một thân bạch y, da trắng mịn, mắt đen láy, mũi cao thẳng, môi đỏ mọng mê người. Một đầu tóc đen buộc lên thật cao, lộ ra lỗ tai. Hoàn toàn là tiên tử đẹp tự nhiên a. Tinh xảo tỉ mỉ thanh tú như bông sen hé nở trên mặt nước, khiến cho người muốn chạm lại không có can đảm vươn tay.

Ta nhìn đến ngây người, khí chất của hắn rất cao, tiên tử hạ phàm a… Nói cách khác, Phụng có vẻ đẹp gần gũi, Cẩm Lăng đẹp dương cương, hắn thì có vẻ đẹp như thiên tiên thoát tục.

Ta rất muốn chảy nước miếng… Người của cái thời đại này, các ngươi thật hạnh phúc nha!

Tiên tử có vẻ đã viết xong, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt có chút biếng nhác nhưng không mất đi vẻ ưu nhã.

Hắn đại khái chắc đã quen thấy người khác kinh diễm nhìn dung mạo của mình, nên tự động bỏ qua vẻ mặt đầy ý dâm của ta, “Vị này chính là Diêu Phong sao?”

“Thưa thái phó, vị này là Diêu Phong, còn vị này là Phụng Lưu.” Hóa ra Ngân hồ ly vẫn đứng bên trái tiên tiên tử đại nhân nha, chỉ trách tiên tử đại nhân quá xinh đẹp, làm ta tự động bỏ qua tồn tại của Ngân hồ ly…

Thái phó a… Quyền lực lớn lắm nhỉ? Thế mà dám đường đường chính chính ngồi trên vị trí của hoàng đế trong ngự thư phòng, tiên tử đại nhân thật không đơn giản nha! Huống hồ tuổi còn trẻ như vậy… Ai cho ngươi lên?

“Thảo dân Phụng Lưu tham kiến thái phó.” Phung Lưu cúi đầu chắp tay hành lễ, nhưng không quỳ xuống, thuận tiện kéo kéo quần áo ta, gọi ta mau hồi hồn…

“Thảo… Thảo dân Diêu Phong tham kiến thái phó…” Ta cũng copy chút… cúi đầu thuận tiện lau nước miếng…

“Đứng lên đi.” Thanh âm của thái phó tiên tử cũng rất êm tai nga~ “Nghe nói Ngân thừa tướng rất thưởng thức hai người các ngươi, muốn đề bạt hai người, ta rất hiếu kỳ, Ngân thừa tướng rất ít khi khích lệ người khác, nên muốn gặp các ngươi một lần.”

Nói thoải mái như vậy, coi như hắn thực sự chỉ là hiếu kỳ.

“Ngân thừa tướng cất nhắc ta và Phong Nhi quá rồi, chúng ta chỉ là bình dân bình thường, hy vọng có thể vì quốc gia tận lực mà thôi.” Phụng nói chuyện không kiêu ngạo không siểm nịnh~ “Chúng ta cũng tạ ơn thái phó thưởng thức, giúp chúng ta may mắn được thấy Ám giới Quốc sư.”

Gì cơ? Cái gì với cái gì cơ? Ám giới Quốc sư? Đâu?

Ta hết nhìn đông lại nhìn tây, ở trong phòng ngoài ta, Phụng, Ngân hồ ly và tiên tử thái phó, còn có Ám giới Quốc sư nào ở đâu ra?

“Phụng Lưu, ngươi quả nhiên không đơn giản.” Thái phó hứng thú mỉm cười nhìn Phụng Lưu.

Lẽ nào… Tiên tử thái phó… Là Ám giới… Quốc sư?!!!!

Hết chương 12.

Chương sau 13. Thùy lai thị tẩm (Ai tới thị tẩm)

Chú thích:

(1) Thái phó: Chức quan thuộc hàng tam công, dưới thái sư và trên thái bảo. Thường được biết đến là chức danh của thầy dạy cho hoàng tử, thái tử trong hoàng gia.

(2) Hoa quế cao: (google để biết thêm chi tiết, món này rất nổi tiếng)

Hoa quế cao

(3) Bánh bao nhân đậu đỏ:

Bánh bao nhân đậu đỏ

(4) Bánh đậu đỏ:

Bánh đậu đỏ

(5) Tokyo Babylon: một trong những manga quắn quéo trá hình SA ngược tâm ngược thân quằn cmn quại của Clamp ;;__;; ai đã đọc rồi nhất định nhớ, ai chưa đọc thì nên suy nghĩ trước khi đọc nha =)) mặc dù hay lắm đó mà đau lòng lắm luôn :'( Câu hỏi trên là 1 phần của câu ‘tỏ tình’ nổi tiếng mà Seishirou nói với Subaru.

Đoạn thoại kế tiếp là: ” Nhưng những người bị chôn dưới đó có đau không?” 

“… Chúng ta hãy đánh cược nhé!… Khi anh và em gặp lại……”

…. 

“Em xin lỗi… em không nghe thấy gì… gió to quá…”

“…Vậy nên ngày hôm nay, anh sẽ để em đi.”

Tokyo Babylon

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: