Trái chủ hãn phu – Chương 33+34

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ.

Chương 33: Một thân đi gặp.

Nỗ lực? Có mà thoát lực thì có!

Trước đó không lâu Bạch Hiểu Hi ở trong quán lẩu vừa khóc vừa mắng, Ngu Tư Ngôn đã không có cách nào, lần này trực tiếp thăng lên cấp bậc mới, ngày tận thế, hô trời khóc đất, đám người Ngu Tư Ngôn đều bị tiếng kêu khóc chói tai này chấn đến choáng váng.

“Em. . . Không phải. . . Cô, cô đừng khóc. . . Cái này. . .”

Cậu lập tức chân tay luống cuống, hai tay cũng không biết đặt vào đâu cho tốt.

Ngẩng đầu liếc mắt, tất cả mọi người đều quay đầu đi, lẩn mất thật xa, không có chút ý muốn giúp cậu, Lữ Việt càng bỏ đá xuống giếng, trong nháy mắt đã trốn về phía sau một đống người, nghẹn cười trộm ngắm chỗ cậu.

Ngu Tư Ngôn không có cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là tự thân giải quyết.

Tay cậu treo giữa không trung, thả xuống, muốn vỗ vỗ vai Bạch Hiểu Hi, an ủi một chút. Nhưng do dự trong chốc lát, cậu nắm lấy vai Bạch Hiểu Hi, đẩy người đứng lên,

“Đừng khóc nữa, có gì đứng lên nói.”

Bạch Hiểu Hi khóc chảy cả nước mũi, sụt sịt vài cái, nghẹn ngào hỏi:

“Anh đồng ý giúp bọn em rồi?”

Chuyện liên quan đến chục người trong công ty, chuyện nguyên tắc Ngu Tư Ngôn sẽ không nhường nhịn,

“Không được.”

Bạch Hiểu Hi không nói hai lời, thẳng thắn ngồi bệt trên đất khóc lớn.

Phụ nữ chính là vậy, tâm tình rất dễ bị nhiễm, một người khóc là có thể kéo theo một đám khóc.

Mạc Sơ Hạ gặp phải loại chuyện này trong lòng vốn đã cảm thấy tủi thân, thấy Bạch Hiểu Hi vì mình khóc thành như vậy, trong chớp mắt tuyến nước mắt phồng lên,

“Hiểu Hi, đừng khóc nữa, ” vừa khuyên một câu, bản thân liền rơi nước mắt, cô nức nở nói:

“Chúng ta đi thôi, chuyện này chẳng có ai muốn dây vào, chúng ta vốn không có quan hệ gì với người ta, đừng làm phiền họ nữa, đi thôi.”

Mạc Sơ Hạ nửa ngồi xổm xuống, kéo Bạch Hiểu Hi.

Lần kéo này, không những không kéo được Bạch Hiểu Hi đứng lên, ngược lại là Bạch Hiểu Hi kéo Mạc Sơ Hạ ngồi xuống.

Bạch Hiểu Hi ôm Mạc Sơ Hạ thương tâm khóc lớn, bị kích thích, Mạc Sơ Hạ cũng nhịn không được, hai cô gái ôm lấy nhau, ngồi dưới đất khóc thành một đoàn, âm lượng chỉ một thoáng đã bay cao gấp 10 lần.

Ngu Tư Ngôn đỡ trán, huyệt Thái Dương nảy lên thình thịch, cắn cắn răng, bất đắc dĩ nói:

“Tôi có thể ra tiền giúp hai người mời vệ sĩ hoặc tìm người tới bảo hộ hai cô, nhưng các cô tuyệt đối không thể ở lại chỗ này ảnh hưởng đến công ty và những người khác.”

Bạch Hiểu Hi khóc nói:

“Anh nghĩ em chưa đi tìm công ty vệ sĩ sao? Bọn họ vừa tra ra, căn bản không chịu nhận đơn đặt hàng.”

Ngu Tư Ngôn ngẩn ra, con ngươi chợt co rút nhanh. Công ty vệ sĩ không dám nhận, vậy chuyện này không phải chuyện nhỏ!

“Lữ Việt?”

Lại bị điểm danh đến, Lữ Việt nhận mệnh đẩy ra người chắn trước mặt anh đi tới,

“Anh trai cô ta làm trong công ty bất động sản Hiệp Tín, con số cuỗm đi, là 127 triệu!”

Hiệp Tín, chiếm giữ 1/4 công trình bất động sản toàn thành phố, tập đoàn Tường Phi phía sau càng giao thiệp với đủ loại lĩnh vực đầu tư công thương nghiệp khai thác mỏ, công trình thuỷ điện, sân bay, đường cái, rượu đế vân vân, là tập đoàn cực lớn nắm giữ 50 tỷ RMB.

Ngu Tư Ngôn nhất thời dựng thẳng lông mày, mắt hổ rực sáng, ngũ quan vốn đã giống như điêu khắc bởi vì buộc chặt cơ thịt trên mặt, càng có vẻ nổi bật, cậu trầm thấp một tiếng hổ gầm:

“Đủ rồi! Không được khóc nữa!”

Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ nhất thời câm như hến, ngay cả khóc nấc cũng ngừng.

Chưa từng ai thấy Ngu Tư Ngôn khẩn trương như vậy, biểu tình như lâm đại địch, bầu không khí chợt nghiêm túc ngưng trệ.

“Bên kia đã phái người đến công ty bắt người chưa?” Ngu Tư Ngôn khàn giọng hỏi.

“Đã tới ba lượt, lần đầu tiên là tới nói thẳng muốn dẫn người đi, lần thứ hai mang hơn mười người đến, lần thứ ba, trực tiếp đưa đến một đoàn luật sư; lần đầu tiên còn chưa vào được cửa công ty, lần thứ hai bị mọi người đánh lùi, lần thứ ba, tôi lên!”

Lữ Việt rất nhàn nhã nói.

“Anh lên cái rắm!” Ngu Tư Ngôn nhịn không được thô tục một câu.

Lữ Việt méo miệng, Ngu Tư Ngôn đau đầu xoa xoa mi tâm, liếc hai cô gái vẫn ngồi trên đất, có chút tức giận nói:

“Đứng lên đi, chuyện này có nói không theo cũng muộn rồi!”

Nghe Ngu Tư Ngôn nói muốn quản, Bạch Hiểu Hi lôi kéo Mạc Sơ Hạ từ trên mặt đất đứng lên,

“Vậy anh đồng ý cho bọn em trốn ở chỗ anh?”

Ngu Tư Ngôn híp mắt nói:

“Tôi rõ ràng nói cho các cô, các cô dù muốn trốn, cũng trốn không thoát! Nếu như bị chọc nóng nảy, Hiệp Tín cũng có thể mua lại tòa nhà hai tầng của công ty tôi, trực tiếp san bằng, xem các cô trốn đi đâu!”

Dừng một chút, Ngu Tư Ngôn nói tiếp:

“Còn có, các cô có nghĩ tới, các cô chạy tới chỗ này, sẽ tạo thành ảnh hưởng gì đối với đám người từ trên xuống dưới của công ty tôi hay không! Một ngày đắc tội Hiệp Tín, chưa nói bọn tôi không thể làm ăn, hơn chục người ở đây tùy thời đều có thể mất mạng, trong nhà có già trẻ vợ con càng dễ bị tóm lấy uy hiếp, Bạch Hiểu Hi, cô vì sao không trực tiếp tìm tôi, vì sao nhất định phải kéo chuyện này tới công ty, đừng tưởng chút ít tâm tư này của cô tôi không rõ!”

Bị Ngu Tư Ngôn một câu nói toạc ra Bạch Hiểu Hi lúng túng cắn cắn môi dưới, cúi đầu không dám nhìn Ngu Tư Ngôn. Cô quả thực đoán chắc Ngu Tư Ngôn sẽ không vứt bỏ anh em tới giúp cô, không thể làm gì khác hơn là kiên quyết kéo toàn bộ công ty xuống nước,

“Không, em không nghĩ tới chuyện ấy, em không biết sự tình lại nghiêm trọng như thế.”

Ngu Tư Ngôn hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói với Mạc Sơ Hạ nói:

“Cô ngày mai theo tôi đi một chuyến, cùng tôi đi Hiệp Tín nói rõ chuyện này.”

“Không được!” Bạch Hiểu Hi ôm cổ Mạc Sơ Hạ, “Anh không thể giao Sơ Hạ cho đám người kia. . .”

Ngu Tư Ngôn không muốn nghe Bạch Hiểu Hi tiếp tục gào thét, lập tức cắt đứt,

“Chuyện này là vì các cô mà ra, công ty bị liên lụy, tôi hiện tại có thể giúp các cô giải quyết đã là tận sức lắm rồi.”

“Nhưng, nhưng anh cũng không thể cứ như vậy coi Sơ Hạ như món hàng đưa cho Hiệp Tín! Ngu Tư Ngôn, tôi thật không ngờ anh là người như thế!”

Sắc mặt Ngu Tư Ngôn trầm xuống.

Mạc Sơ Hạ vội vàng túm túm Bạch Hiểu Hi,

“Hiểu Hi! Vốn là mình chọc phải phiền toái, tự mình gánh chịu.”

Cô nhìn về phía Ngu Tư Ngôn,

“Anh nói đi, tôi cần phải làm gì.”

Ngu Tư Ngôn trái lại rất thưởng thức phần lý trí và dám nhận trách nhiệm này của Mạc Sơ Hạ,

“Cô không cần làm gì hết, đi theo tôi là được, chỉ cần cô không nói dối, tôi bảo chứng cô có thể bình an vô sự trở về.”

“Anh bảo chứng? Anh lấy cái gì để bảo chứng? !” Bạch Hiểu Hi vốn đã không tin lời Ngu Tư Ngôn, một lòng một dạ cho rằng Ngu Tư Ngôn muốn bán Mạc Sơ Hạ bảo toàn bản thân.

Nói đến nước này, một chút ôn tồn của Ngu Tư Ngôn dành cho Bạch Hiểu Hi cuối cùng cũng tan sạch, cậu mặt không chút thay đổi lạnh giọng nói:

“Cô ta nếu xảy ra chuyện gì, tôi lấy mạng của tôi đưa cho cô!”

Bạch Hiểu Hi nhìn biểu tình xa lạ của Ngu Tư Ngôn, trực giác có cái gì đang biến mất, thế nhưng cô lại không có cách bắt lấy.

Ngu Tư Ngôn nhìn chung quanh phòng khách sạch sẽ chỉnh tề, ngay cả chút bụi cũng không có, lạnh nhạt nói:

“Còn có, nếu các cô muốn ở lại đây, vậy tối thiểu phải có tự giác ăn nhờ ở đậu, anh em bọn họ muốn hút thuốc uống rượu nói thô tục, các cô không có quyền can thiệp, nếu như chê chỗ của tôi bẩn, cửa lớn ở đằng kia, các cô trực tiếp đi, ai cũng không ngăn.”

Lời này vừa ra, hơn mười người đứng chung quanh đều song song thở dài một hơi.

Hai ngày này Bạch Hiểu Hi ở đây dày vò bọn họ không ít, không cho bọn họ hút thuốc uống rượu thì thôi, không có việc gì còn bắt bọn họ làm vệ sinh, trên người có chút mùi mồ hôi cũng bị nói, quả thực là sống không bằng chết.

Nhưng lời này lọt vào trong tai Bạch Hiểu Hi lại không cùng một ý,

“Tuy là ăn nhờ ở đậu, nhưng chúng tôi dù sao cũng là nữ, các anh ít nhiều cũng nên chăm sóc một chút chứ, dù sao chỉ có mấy ngày.”

Bản thân Ngu Tư Ngôn có thể chịu, nhưng không thể làm khó đám anh em đi theo cậu.

“Chỗ này không phải nhà trẻ, muốn được chăm sóc tự cô đi tìm chỗ khác.”

“Anh!” Bạch Hiểu Hi bị nghẹn đến khó thở.

Mạc Sơ Hạ vội vàng kéo Bạch Hiểu Hi, nói với Ngu Tư Ngôn:

“Xin lỗi, thêm phiền phức cho các anh.”

Ngu Tư Ngôn gật đầu với Mạc Sơ Hạ, quay mặt nói với anh em nhà mình:

“Hai ngày này mọi người chịu khổ rồi, chờ tôi giải quyết xong chuyện này, nhất định sẽ cảm ơn mọi người.”

Gã to con đứng ở trước nhất lập tức không đáp ứng:

“Cái gì chịu khổ hay không chịu khổ, anh cả, anh nói như vậy sẽ tổn thương tình cảm, không coi bọn em như người trong nhà, anh em mấy người bọn em cũng chỉ là nghiện thuốc lá bị nghẹn hơi khó chịu mà thôi, cái gì Hiệp Tín kia, sáng mai bọn em đi cùng anh.”

Ngu Tư Ngôn choàng cổ gã to con, đánh một quyền lên ngực gã, cười nói:

“Phải phải phải, mấy người ít tham gia, thành thật ở nhà cho tôi, không cần nhiều chuyện, tự tôi biết phải xử lý thế nào, nhiều người trái lại hỏng việc, hiểu chưa.”

“Được, anh cả, em ở nguyên trong công ty chờ tin của anh, anh có cần gì, một cú điện thoại.”

Ngu Tư Ngôn kéo thịt béo trên eo to con, cười mắng:

“Được rồi, nhìn cậu hào hứng này, thịt đều đang rung!”

Hơn mười người đồng loạt cười lớn ra tiếng,

Ngu Tư Ngôn buông ra tay, giương lên cằm,

“Được rồi, đã quá muộn, mọi người nên đi nghỉ ngơi một chút, không muốn nghỉ thì gọi ít đồ ăn đêm về đây, ông đây còn chưa được ăn đâu.”

Nói xong, cậu quay đầu nói với Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ:

“Các cô hai ngày trước ngủ ở đâu, hôm nay vẫn ngủ ở đó.”

Dàn xếp xong đám người, Ngu Tư Ngôn ném một ánh mắt cho Lữ Việt, hai người lên lầu vào phòng làm việc của Lữ Việt.

“Bọn họ không rõ, nhưng anh thì không rõ sao, anh mặc cho hai đứa con gái đem công ty kéo vào hố phân!” Cửa vừa đóng, Ngu Tư Ngôn liền quở trách.

Lữ Việt rất oan ức,”Anh cả Ngu của tôi ơi, bạn gái trước của ngài chạy tới cửa công ty vừa khóc vừa làm ầm lên, tôi dám không mời người vào sao? ! Tôi đây còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, Hiệp Tín bên kia đã tìm đến, nể mặt ngài, đám anh em cũng không tiện giao người ra, cứ như thế 1 2 lần liền bị kéo vào.”

Ngu Tư Ngôn nặng nề nuốt một ngụm ác khí, móc thuốc lá châm lên.

Lữ Việt ngồi vào bên người Ngu Tư Ngôn, nghiêm chỉnh nói:

“Kỳ thực muốn chống lại Hiệp Tín, chúng ta cũng không phải không có ưu thế, vua cũng thua thằng liều, Hiệp Tín không muốn làm to chuyện, chúng ta có thể kéo dài vài ngày, sau đó đều tự lùi một bước, như vậy cũng coi như giải quyết.”

Ngu Tư Ngôn cắn răng,

“Anh biết tập đoàn Tường Phi là thế nào mà có không?”

“Không phải là thùng tiền đệ nhất chiếm lấy thị trường giao hàng kỳ hạn, sau đó từ từ đầu tư, phát triển lớn mạnh sao.”

Ngu Tư Ngôn hít sâu một ngụm thuốc, lông mày thắt lại nói:

“Đó chỉ là lớp vỏ giả bên ngoài, Tường Phi hơn 30 năm trước là dựa vào buôn lậu súng ống đạn dược mà lập nghiệp, 11 năm trước đột nhiên bắt đầu tẩy trắng, vừa tẩy sạch sẽ, Trùng Khánh đã bắt đầu đánh hắc, Tường Phi da lông không bị tổn hại hoàn mỹ sống sót, hiện tại Trùng Khánh vừa thay đổi đoàn lãnh đạo, làm nơi đầu sóng ngọn gió, Tường Phi không chỉ không gặp khó khăn, trái lại lập tức thâu tóm vùng đất mới giải phóng khu Lưỡng Giang, anh nghĩ đây là trùng hợp sao? ! Anh ngẫm lại, Hiệp Tín lần này cần dùng chúng ta giết gà dọa khỉ, chúng ta hắc bạch hai bên đều không chơi được.”

Lữ Việt hiển nhiên không nắm trọng điểm,

“Cậu làm sao biết được sử tích làm giàu của Tường Phi?”

Ngu Tư Ngôn liếc mắt lão già đến chết còn không quên bát quái này,

“Anh quản tôi làm sao mà biết, hiện tại là lúc nói chuyện này hả!”

Lữ Việt giả vờ khụ hai tiếng,

“Vậy cậu thật dự định một thân một mình đi gặp?”

Ngu Tư Ngôn nhún nhún vai,

“Đúng vậy, gặp rồi nói sau.”

Lữ Việt trừng lớn mắt,

“Mẹ nó đừng nói với tôi là cậu không có phương pháp cũng không có dự định gì hết cứ thế mà đi đấy nhá, cậu nghĩ cậu là Pikachu chắc, quýnh lên còn có thể phóng điện!”

Ngu Tư Ngôn nhắm mắt lại tựa lên sô pha, ngậm thuốc lá nói:

“Dù sao không cần biết tôi dùng phương pháp gì, Hiệp Tín đều có thể phá tan, nghĩ cũng lãng phí, đến đâu hay đến đấy thôi, nói không chừng, còn có thể có kinh hỉ lớn.”

Lữ Việt yên lặng nhìn Ngu Tư Ngôn một hồi lâu, mắng:

“Mẹ nó đúng là đồ quái thần!”

 

Chương 34: Còn thiếu chút nữa.

Tiêu Vĩ tựa lên quầy bar trong phòng kim cương xa hoa, xuyên qua ly rượu quan sát Hạng Tường đang ngồi trên sô pha thưởng thức xì gà.

“Cậu không sao đấy chứ? Một đoạn thời gian trước chỉ là đấu thầu xây dựng vùng mới giải phóng, cậu mỗi ngày đã đen xì mặt, hiện tại có người cuỗm tiền của cậu, cậu lại vui vẻ như vậy? ! Cậu biết người bình thường đánh giá loại trạng thái này của cậu như thế nào không?”

Dừng một chút, “Phạm tiện!”

Xì gà trong tay Hạng Tường nháy mắt bay về phía ly rượu trong tay Tiêu Vĩ, Tiêu Vĩ cấp tốc hơi nghiêng thân, dùng tay còn lại túm lấy ám khí bay tới, gan bàn tay lập tức bị mài xước da.

Nhìn một chút vết thương chảy ra tơ máu của mình, Tiêu Vĩ hứng thú cười, bước chân nhàn tản đi tới đối diện Hạng Tường ngồi xuống, xì gà kẹp giữa hai ngón tay thon dài linh hoạt chuyển động.

“Chỉ nói vậy thôi, đại chủ tịch Hạng, mùa xuân đã qua lâu rồi, cậu còn vì ai vui mừng vì ai ưu sầu đây?”

Hạng Tường lấy ra điếu xì gà khác, kẹp giữa ngón tay, thử thử xúc cảm, bình thản nói:

“Cậu không đi làm một tờ tạp chí bát quái quả thực là có lỗi với thiên phú của cậu.”

Không phủ nhận? !

Tiêu Vĩ chép chép miệng, sóng mắt lưu chuyển,

“Quả là một ý kiến hay, chẳng qua hiện tại quan trọng nhất là vấn đề của lão nhân gia ngài, đúng không.”

Hạng Tường nhấc lên mí mắt, cười như không cười nhìn chằm chằm Tiêu Vĩ, xì gà trong tay một chút một chút chấm lên bàn.

Tiêu Vĩ không chút bị dâm uy uy hiếp tới, híp mắt, cười gian đè thấp thanh âm nói:

“Tường Tử, có phải cậu rốt cục gặp được mối tình đầu của đời mình rồi không?”

Sắc mặt Hạng Tường trầm xuống,

“Tôi 14 tuổi đã phá thân.”

Tiêu Vĩ hơi nghiêng đầu,

“Xí, lên giường một lần là tình một đêm, giao hoan theo nhu cầu chẳng qua là bạn giường, tôi nói chính là tình! Tình trong tình yêu, hiểu không? ! Khúc dạo đầu của tình ái!”

Hạng Tường chán ghét liếc nhìn Tiêu Vĩ, cúi đầu tiếp tục nhìn ngắm điếu xì gà của mình.

Đường nhìn nóng rát của Tiêu Vĩ thẳng đốt trên đỉnh đầu Hạng Tường, tròng mắt sáng đến kinh người,

“Cậu ngẫm lại, cậu có đặc biệt muốn chạm đến người kia lại không dám tới gần hay không, muốn người kia chỉ cười với cậu, làm nũng với cậu. . .”

Hạng Tường ngẩng đầu lên, bình dị nói:

“Tôi chỉ muốn thao cậu ta.”

Ý cảnh lãng mạn tốt đẹp bị một câu của Hạng Tường đập tan nát, dáng cười trên khuôn mặt Tiêu Vĩ nhất thời cứng đờ, đem một đoạn lời văn dài dằng dặc buồn nôn phía sau toàn bộ nhét về trong bụng.

Hạng Tường dừng một hồi lâu, rất nghiêm túc nói tiếp:

“Đó là ban đầu, sau lại. . . Tôi chỉ thèm thao cậu ấy, mà hiện tại, tôi muốn cậu ấy chỉ bị tôi thao.”

Tiêu Vĩ sặc nước bọt, quả nhiên dùng kiểu mạch suy nghĩ này hình dung biến hóa cảm tình của con bê kia tương đối hợp,

“Được, nói như thế nào cũng được, vậy hai người hiện tại tiến hành tới đâu rồi?”

Hạng Tường hời hợt nói:

“Tôi đang xét duyệt.”

Khuôn mặt Tiêu Vĩ méo mó,

“Ha? Xét duyệt, đây là ý gì?”

Hạng Tường đem xì gà xếp về trong hộp, không dự định đáp lời Tiêu Vĩ.

Tiêu Vĩ xoay chuyển tròng mắt khổ nghĩ một hồi, đột nhiên, con mắt trừng lớn, kinh dị hét lên:

“Mẹ nó đừng nói là đến bây giờ cậu còn chưa xuống tay đấy!”

Hạng Tường nhạt nhẽo liếc mắt, như trước không lên tiếng.

Tiêu Vĩ không hổ là thiên phú bát quái dị bẩm, rũ mắt suy nghĩ sâu xa một hồi, lập tức nâng mắt nhìn chằm chằm Hạng Tường,

“Nhân vật cậu đang xét duyệt, có phải là gã cái gì cái gì sẹo nhỏ lần trước cậu nói không? !”

Nhìn ánh mắt không hề bận tâm của Hạng Tường, Tiêu Vĩ đầy đủ khẳng định phỏng đoán của mình.

Anh lập tức thu hồi toàn bộ vui đùa, đứng đắn cứng mặt nói:

“Hạng Tường, cậu điên rồi! Cậu biết rõ loại đàn ông này không thể tùy tiện chơi, một ngày xảy ra sự cố, cậu ta tuyệt đối có thể liều mạng với cậu, cậu đừng quên, trên đời này dù cậu đứng ở đỉnh cao, cũng phải cố kỵ hạng người không sợ chết xông lên đòi mạng cậu!”

Hạng Tường vuốt cằm, ánh mắt không có tụ điểm nhìn chằm chằm xa xa, có chút hồi ức cong môi,

“Cậu ấy chính là tới đòi mạng tôi.”

Một câu hơi không thể nghe thấy, lại lọt vào tai Tiêu Vĩ, nhất thời sửng sốt, nghĩ lại trình độ biến hóa cảm tình của Hạng Tường, anh kinh ngạc nói:

“Tường Tử, cậu làm thật!”

Hạng Tường liếc nhìn Tiêu Vĩ bằng nửa con mắt, biểu tình nghi vấn mang theo trêu tức rất rõ ràng như đang nói:

Ai bảo cậu là tôi đang đùa? !

Tiêu Vĩ sững sờ hồi lâu, hỏi:

“Tường Tử, chẳng lẽ ngay từ đầu cậu đã biết mình sẽ vướng vào?”

Hạng Tường châm thuốc, hít sâu một ngụm, đem khói thuốc vòng một vòng trong phối, phun ra chút khói, khóe mắt khẽ nhếch, lộ ra một mạt dịu dàng mờ ảo,

“Không biết, chờ tôi ý thức tới, tôi đã có ham muốn độc chiếm cậu ấy.”

Trong nháy mắt Tiêu Vĩ như được hưởng nghi thức xối nước lên đầu, triệt để hiểu ra,

“Xét duyệt cảm tình cậu nói là đang xét duyệt chính cậu!”

Hạng Tường đem tàn thuốc gạt vào trong gạt tàn, cười đến quỷ dị lại tà mị,

“Chăn nuôi dã thú là một chuyện tiêu hao tâm sức, tôi phải xác nhận mình có đủ kiên trì và hứng thú không đã.”

Đều đã cùng một nhịp thở với sinh lý nhu cầu, còn kiểm tra kiên trì với hứng thú!”

Tôi nghĩ trình độ hiện tại của cậu, đã tương đương có thể rồi!” Tiêu Vĩ một chữ một câu nói:

Hạng Tường nghiền dập tắt thuốc, ánh mắt yếu ớt tỏa sáng, bí hiểm trầm giọng nói:

“Còn thiếu chút nữa.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: