BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 13

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —- Thần giới thiên

13. Thùy lai thị tẩm (Ai tới thị tẩm)

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 13

Tại sao ta ăn không ngon?! Ta rõ ràng rất… a. Tại sao…

Chân tướng chỉ có một!

Bởi vì buổi sáng sau khi gặp thái phó chuyện xảy ra quá kích thích…

Ám giới lợi dụng thời cơ cài nội gián vào Thần giới, tranh thủ chen một chân, chân này cũng thực lớn. Bọn họ sau khi hỗ trợ tả hữu đại thần trừ bỏ vây cánh phản loạn, muốn chiếm đoạt thần giới, nhưng Tả hữu đại thần lại gắng hết sức bảo trụ quốc gia. Lúc đó hai vị đại thần này dùng thủ đoạn gì thì ta không rõ lắm, (P/s: Ngân hồ ly chính là tả đại thần) thật vất vả quay đầu với chính nghĩa lấy danh nghĩa bảo vệ thần giới. Ám giới nâng đỡ đệ đệ của tiên đế lên kế vị, kế vị không bao lâu thì bị đưa đi Ám giới làm chất tử, tin tức này bị phong tỏa với bên ngoài… Nào có quốc gia nào có hoàng đế tự đưa mình đi làm chất tử chứ… Sau đó toàn bộ triều chính hoàn toàn dựa vào tả hữu hai thừa tướng chống đỡ, tất nhiên cũng lòi ra mấy tên loạn tử, nhưng cũng chẳng chống đỡ nổi vài năm… Mà quốc sư Ám giới còn đang ở Thần giới làm Boss cuối, bởi vì ngọc tỷ còn ở trên tay hắn…

Bất quá, tiên tử thái phó kia cho thi hành rất nhiều chính sách lợi nước an dân rất tốt, không có pha hư triều đình, điểm ấy tuy rằng làm các thần tử buồn bực, nhưng cũng sẽ không ngu dốt đến nỗi vượt quá giới hạn. Quốc sư ngày thường ở trong cung, cứ mỗi ba tháng sẽ về Ám giới một lần. Để che mắt tai mắt người khác, trên danh nghĩa hắn hiện là thái phó của Hoàng đế, nói rằng thân thể khiếm khuyết, phải quy ẩn trong núi sâu điều tức. Mỗi lần thái phó rời đi thì người ngoài đều thấy có người đến núi sâu tìm hoàng đế xin chỉ thị.

Những chuyện này nói sau… Chuyện về sau Phụng sẽ nói ta biết…

Tóm lại, thế cục hiện giờ là, Quốc sư Ám giới làm lão đại Thần giới…

Đây không phải nguyên nhân khiến ta ăn không ngon… Chuyện của Thần giới hay Ám giới đều không liên quan đến ta, hơn nữa bọn họ bây giờ cũng ổn lắm, không có chiến tranh, dân chúng thái bình ăn no ngủ say.

Nguyên nhân chính là lúc đó Phụng và tiên tử thái phó…

Khi Phụng vạch trần thân phận của tiên tử quốc sư, tiên tử thái phó cũng không tức giận, mà là… truyền Phụng lưu lại đêm nay thị tẩm… Thị tẩm đó biết không! Thị tẩm không có gì là kỳ quái, ai cũng có thất tình lục dục, nhưng vấn đề là hai người kia đều là nam nhân nha! Hiện tại ta có biết thế giới này cho phép đồng tính thông hôn… Nhưng cái loại chuyện như Phụng bị thị tẩm thế này cũng hơi bị quá sức chịu đựng đi…

Lúc đó Ngân hồ ly nghe được yêu cầu cho Phụng thị tẩm của tiên tử thái phó, sắc mặt cũng tệ cực kỳ, tuy rằng hắn cũng cố khuyên tiên tử thái phó thu hồi mệnh lệnh, nhưng mà người ta cũng không thèm nghe lời hắn nha… Phụng cũng ra sức phản kháng, mà tiên tử thái phó lại lấy giang sơn xã tắc thần giới làm lợi thế, sắc mặt Phụng lúc ấy miễn bàn khó coi đến mức nào…

Hỏi ta tại sao thấy chết mà không cứu ấy à… Phụng đối xử với ta không tệ… Cơ mà…

“Thái phó đại nhân… Phụng Lưu hắn… Hắn không phải có ý chống đối, ngài không nên tức giận…” Phụng ngươi quá kích động, tuy rằng hắn là địch nhân của Thần giới, nhưng người ta quyền lực lớn hơn ngươi, phải biết gặp người nói tiếng người gặp ma nói tiếng ma chứ lại…

“Trông ta giống đang tức giận lắm à?” Tiên tử thái phó rất thản nhiên, cười híp mắt nhìn ta. “Ta còn thực cao hứng vì hắn biết thân phận của ta, quang minh chính đại, không phải rất tốt sao~”

Không được đánh người đang cười… Ta nhịn!

“Thái phó khí độ phi phàm, ngọc thụ lâm phong, vừa nhìn đã thấy là người bất phàm! Chuyện đại sự như thị tẩm, loại tư sắc như Phụng Lưu sao có thể xứng được!” Phụng, phải ủy khuất ngươi một chút…

Liếc Phụng một cái, sắc mặt quả nhiên càng khó coi… Nãy rõ ràng màu trắng, bây giờ biến đen rồi…

“Nga?! Như vậy, loại tư sắc như Phụng không xứng với ta, thì ai có thể xứng với ta đây?” Tiên tử quốc sư còn cố ý nhấn mạnh mấy chữ ‘loại tư sắc’… Hắn nhất định là cố ý… Ta dám khẳng định…

Có chút ăn không tiêu… Ta sao biết ai xứng ngủ cùng ngươi… Chính ngươi tự đi mà tìm, nhìn ngươi khí chất không sai vừa rồi ta còn chảy nước miếng, hiện tại càng xem càng thấy ngươi tiểu nhân! Dám gọi Phụng thị tẩm, rõ ràng là muốn trả thù hắn chống đối ngươi!

Nhìn bốn phía, ngoại trừ ta, Phụng… Còn lại mỗi Ngân hồ ly…

Ngân hồ ly thấy ta đang dòm hắn, vẻ mặt như bị đả kích lớn… Trừng mắt cảnh cáo ta: Ngươi dám nói để ta thị tẩm, ta sẽ chém ngươi tan nát!

… Thế rồi giờ tính sao… Nói về tư sắc thì Ngân hồ ly cũng không tồi… Mỗi tội hơi già tý, chắc cũng ngoài 30 rồi… Mà người quen của ta ở thế giới này trừ bọn họ ra còn có… Cẩm Lăng… Không được! Loại chuyện xấu xa này sao ta có thể để Cẩm Lăng làm! Tuyệt đối không được!

Lúc này ta… Đại khái là quên mất Cẩm Lăng là đầu bài của Minh Nguyệt xuân…

“Ái khanh sao lại không nói lời nào a?” Tiên tử thái phó híp mắt nhìn ta khổ sở, “Lẽ nào ái khanh chuẩn bị tự đề cử mình?!” Lại còn làm vẻ mặt vui mừng…

Ta dùng mắt giết ngươi!

Chìa đầu một đao, rụt đầu cũng một đao. Đúng là đen đủi!

“Thảo dân thấy Ngân thừa tướng là thích hợp nhất!” Không sai… Ta đẩy Ngân hồ ly hứng đạn…

Gì?! Ai nói ta nhát gan! Ai nói ta bán đứng huynh đệ! Đứng ra xem nào!

Cố ý không nhìn Ngân hồ ky, hắn lúc này nhất định chuẩn bị xong ra chém ra… Dù sao cũng có thái phó ở đây… Ta vẫn còn an toàn!

“Tả thừa tướng à…” Tiên tử quốc sư vẻ mặt u sầu… Người không biết chuyện mà thấy vẻ mặt hiện tại của hắn, nhất định sẽ xông lên ôm lấy hắn an ủi: Cục cưng đừng buồn, ai bắt nạt ngươi, nói cho ta biết, ta giúp ngươi đánh mông!

“Tả thừa tướng tuổi không còn nhỏ, ta sợ thể lực hắn không nổi a!”

Những lời này thật đúng là không nể mặt Ngân hồ ly mà… Mắng hắn già… Còn kỳ thị tôn nghiêm nam tính của hắn.. Chế nhạo không vừa đâu…

Tiếp tục không dám nhìn Ngân hồ ly… Phụng, hôm nay để cứu ngươi ta đã đắc tội người không nên đắc tội, tương lai ngươi phải đối đãi thật tốt với ta đó! Nửa đời sau của ta trông cậy vào ngươi nha!

“Thái phó đừng nhìn Ngân thừa tướng đã ngoài 30, Ngân thừa tướng từng trải kinh nghiệm phong phú, nhất định sẽ mang đến thể nghiệm mới lạ a!” Cảm giác như đang bán hàng đa cấp chào hàng mãnh liệt vậy…

“Nga?! Ái khanh sao lại biết tả thừa tướng kinh nghiệm phong phú? Lẽ nào ái khanh cùng tả…” Tiên tử thái phó nhảy phắt đến trước mặt ta, dựa lưng vào án kỷ. Tư thế có chút lười nhác, lai mắt vẫn đang lóe lóe…

Ta đương nhiên biết hắn định nói gì, vội ngắt lời, “Thái phó đại nhân, thảo dân chỉ là suy đoán, suy đoán mà thôi!”

“Ái khanh, lời phán đoán, sao ngươi lại tùy tiện nói ra miệng. Lẽ nào ái khanh không hiểu đạo lý họa từ miệng mà ra!” Mặt đột nhiên đổi sắc, lộ ra vài phần khí chất vương giả.

Ta vội cúi đầu, “Thảo dân không dám! Thảo dân biết sai!” Hic… Cầu tình thay người khác đúng là chuyện phiền phức…

“Thái phó đại nhân, chuyện thị tẩm… Để ngày khác…”

Ngân hồ ly còn chưa có nói hết, quốc sư đã khoát tay áo cả giân nói: “Ta chưa cho phép ngươi nói!”

Ngân hồ ly lại đen mặt nhìn ta… Ta không thấy ta không thấy… Cái gì ta cũng không thấy…

Ngón tay hắn lướt qua gò má ta nâng cằm ta lên, “Ta nghĩ ái khanh dáng vẻ không tệ, không bằng đêm nay gọi ái khanh thị tẩm đi!”

Lời nói này cảm giác đơn giản y như nói “Đêm nay chúng ta ăn đậu sốt hành đi” vậy, ta nghe mà cả người đổ mồ hôi. Còn có cái tư thế như nam nhân làm với nữ nhân này nữa…

“Cái kia, thái phó đại nhân… Ta… Ta không được! Ta…” Căng thẳng đến nỗi xưng thảo dân cũng quên rồi…

55555555 Quả nhiên làm người tốt không nổi!!!!!!!

“Thái phó điện hạ, cứ để thảo dân thị tẩm đi!” Phụng lập tức đứng dậy… Phụng, khóc, cuối cùng vẫn là cần ngươi cứu ta…

 

Hết chương 13.

Chương sau 14. Ngã bị phiến liễu (Ta bị gạt)

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: