TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG – Phiên ngoại (tiếp)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

64

TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG - Phiên ngoại (tiếp)

Tắm rửa xong, Bối Hiểu Ninh ra mép giường mặc đồ ngủ. Lăng Tiếu giơ ‘vuốt’ nhéo một cái lên đùi non trắng trắng nộn nộn của hắn, “Em còn mặc làm gì? Cứ lên giường nằm sấp xuống là đẹp nhất rồi.”

Bối Hiểu Ninh hất tay y ra, “Nhanh đi tắm cái thân anh đi!”

“A? Em vội à? ‘Muốn’ ngay thì em phải nói cho anh chứ, không nói làm sao anh biết?”

Bối Hiểu Ninh khoanh tay trước ngực, “Thế cuối cùng thì anh có tắm hay không đây?”

“Hắc hắc, tắm.” Lăng Tiếu đứng dậy, ngón tay lơ đãng lướt qua nơi nổi lên trước ngực Bối Hiểu Ninh, “Chờ anh, đừng nóng vội.”

Bối Hiểu Ninh thoáng lùi một bước, tim đập nhanh một nhịp.

Trong nhà tắm còn đang ‘ào ào’ nước chảy, Bối Hiểu Ninh nằm trên giường cầm điều khiển chuyển kênh, nhưng lại không có tâm trạng xem người trong TV nói cười cái gì, nên lại tắt đi, đứng bên cửa sổ hóng gió biển.

Lăng Tiếu dùng tốc độ nhanh nhất tắm giặt sạch sẽ. Sau đó quấn một cái khăn tắm, vừa mở cửa, khỏa thân đi ra ngoài, ngước mắt đã thấy Bối Hiểu Ninh chỉ mặc quần ngủ, thân trên để trần, đưa lưng về phía mình đứng bên cửa sổ, một trận gió thổi tới, mấy sợi tóc không dài không ngắn lại bay bay.

Lăng Tiếu đi tới phía sau hắn, ôm thân thể bị gió thổi đến có chút lành lạnh kia vào lòng, “Em hư quá, đứng ở cửa sổ thế này không sợ bị người khác thấy hết à.”

Bối Hiểu Ninh không nhúc nhích, “Cũng không phải con gái, bị nhìn có gì mà sợ.”

Lăng Tiếu cúi đầu, vừa ra sức hít ngửi vừa nói: “Thế mà anh vừa nhìn thấy em liền có phản ứng này?”

“Tại vì anh là đồ cầm thú chứ sao nữa.” Sau tai và cổ Bối Hiểu Ninh bị hơi thở của Lăng Tiếu thổi vào tê tê.

Lăng Tiếu ngậm lỗ tai hắn bắt đầu thì thầm, “Anh là cầm thú à? Được thôi, hôm nay anh sẽ cho em biết chính xác thế nào là cầm thú.”

Bối Hiểu Ninh nhắm mắt lại, hơi cúi đầu, nơi mẫn cảm nhất trên cổ lộ ra. Lăng Tiếu một tay ôm trước ngực hắn, tay kia vói vào trong quần.

“Ưm…” Bối Hiểu Ninh hai chân mềm nhũn, không tự chủ siết chặt Lăng Tiếu,lại quay đầu, cắn một cái lên đôi môi gợi cảm kia của y.

Lăng Tiếu vói đầu lưỡi vào miệng Bối Hiểu Ninh dây dưa một hồi, khóe miệng Bối Hiểu Ninh lấp lánh chỉ bạc. Bối Hiểu Ninh xoay người, cánh tay mềm mại ôm lấy cổ Lăng Tiếu, miệng của hai người liền dính chặt vào nhau. Lăng Tiếu ôm sát cơ thể Bối Hiểu Ninh vào lòng, hai tay lưu luyến trên eo hắn, rồi men theo đường cong chạy tới lối vào phía sau.

Bối Hiểu Ninh thở ngày càng gấp, Lăng Tiếu ôm hắn đặt lên giường, cởi quần ngủ của hắn ra, đè lên.

“Hiểu Ninh…” Lăng Tiếu ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt bắt đầu trở nên mông lung của Bối Hiểu Ninh.

Một giây kia bốn mắt nhìn nhau, củi khô lửa cháy…

Tu Tu Tu Tu Tu! Trong phòng đột ngột vang lên tiếng còi báo động chói tai.

Hai người sửng sốt.

“Có chuyện rồi!” Lăng Tiếu bật dậy, “Nhanh! Mặc quần áo vào!”

Lăng Tiếu mặc vội một cái quần, Bối Hiểu Ninh cũng vội vội vàng vàng mặc quần áo cũ trước khi tắm tạm vào. Hai người nhảy xuống giường khoác tạm áo khoác.

Chạy đến cửa, Bối Hiểu Ninh giãy khỏi tay Lăng Tiếu, xoay người trở lại.

“Em làm gì?!” Lăng Tiếu hô to.

“Đợi em chút!” Bối Hiểu Ninh vội vàng chạy vào phòng, rất nhanh chạy ra, “Được rồi được rồi!”

Lăng Tiếu nắm tay Bối Hiểu Ninh chạy ra ngoài, lúc nào tất cả các phòng mọi người đều ào ra. Hành lang lâm vào hỗn loạn.

Đang lúc mọi người hoang mang, một nhân viên khách sạn chạy tới, “Mọi người không nên hoảng loạn, không nên đi thang máy, xin hãy đi theo tôi đến cầu thang thoát hiểm, ưu tiên người già, trẻ nhỏ và phụ nữ!”

“Có chuyện gì vậy?!” Một người lớn tiếng hỏi.

“Đây là cảnh báo trong khách sạn có cháy, nhưng hiện tại còn chưa xác định được tình huống cụ thể, xin đừng hoảng loạn!” Nhân viên bình tĩnh giải thích rõ ràng rồi dẫn đầu đưa mọi người đến chỗ lỗi thoát hiểm.

Sau nửa giờ, người trong khách sạn đều được sơ tán đến trước quảng trường. Lúc này Lăng Tiếu mới phát hiện mình trong lúc vội vàng đã mặc nhầm quần ngủ của Bối Hiểu Ninh. Y đang để lưng trần, trên lưng là hình xăm rồng lớn hung hăng kiêu ngạo, dưới chân là quần ngủ in hình gà chibi đáng yêu. Bối Hiểu Ninh nhìn bộ dạng của y cười đến gập cả người.

Lăng Tiếu kéo kéo ống quần, ngồi xổm xuống đất, “Cười đi, cười đi, em đúng là nhóc tham tiền.”

“Ha… Sao lại nói em tham tiền?” Bối Hiểu Ninh thật vất vả mới ngừng cười được.

“Khẩn cấp như vậy mà em còn cố lấy cái này?” Lăng Tiếu chỉ vào ba lô đựng vật phẩm quý trọng của bọn họ đang được Bối Hiểu Ninh nắm chặt trong tay.

Bối Hiểu Ninh bĩu môi, mở khóa ba lô kiểm tra vừa nói, “Không có cái này, trên người chúng ta một xu cùng không còn… A? Hắc hắc…”

“Sao vậy?” Lăng Tiếu ngóc đầu dậy.

“Lúc ăn xong cơm tối, anh để quên trên bàn, em đi nhặt về đây này.”

“Nhặt cái gì?”

Bối Hiểu Ninh ‘hóa phép’ xòe tay ra một cái.

“Thuốc lá!” Lăng Tiếu đứng dậy, “Mau! Cho anh một điếu!”

“Còn nói em tham tiền?”

“Không nói không nói.” Lăng Tiếu lấy lòng uốn éo trước mặt Bối Hiểu Ninh.

Hút xong, Lăng Tiếu nhìn mấy đoàn người tụ tập một vòng xung quanh, bất mãn nói một câu, “Đẹt! Cái khách sạn này làm ăn chán quá.”

“Ai da, tai nạn mà, coi như trải nghiệm. Đừng tức giận.” Bối Hiểu Ninh ôn hòa an ủi Lăng Tiếu.

“Không được, đưa điện thoại cho anh.”

“Anh làm gì?”

“Gọi chỗ khác.”

“Đừng phiền, ở hai ngày liền đi.”

“Không được, vừa rồi chúng ta… đang có không khí tốt, thế mà bị phá đám, anh không muốn ở đây nữa.”

Bối Hiểu Ninh thấy y nhất quyết khăng khăng, đành lấy điện thoại ra.

Lát sau Lăng Tiếu liền tìm được phòng. Y ngồi xuống đất, đợi bên này xử lý xong, bọn họ về phòng lấy nốt mấy thứ đồ là được.

“Mau đứng dậy, ngồi dưới đất lạnh.” Bối Hiểu Ninh kéo kéo cánh tay Lăng Tiếu.

“Không lạnh.” Lăng Tiếu ngồi bẹt xuống, Bối Hiểu Ninh kéo không nhúc nhích.

“Đó là anh không cảm thấy thôi, ngồi nhiều trĩ đấy, mau đứng lên.”

Lăng Tiếu cợt nhả nhìn Bối Hiểu Ninh, “Không sao, em không bị trĩ là được.”

Bối Hiểu Ninh buông tay, đá một phát vào đùi y, “Lạnh chết anh đi!”

Hai người đứng đợi trên quảng trường rất lâu, nghe nói phía sau tầng hai khách sạn cháy, thế lửa không lớn lắm, dập tắt được rất nhanh, nhưng vì quá nhiều khói, nên còi báo động tự động kêu cảnh báo.

Chờ khách sạn thu dọn xong, Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh về phòng lấy đồ, trả phòng, lại đến khách sạn khác nhận phòng mới, lúc ấy đã là ba giờ sáng.

Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh lăn lộn cả một ngày, nghĩ đến sáng mai lại dậy sớm ra ngoài chơi một ngày một đêm, hai người liền hết hứng tiếp tục chuyện ban nãy. Bọn họ thu xếp sơ qua, rồi cùng nhau lên giường đi ngủ.

Rạng sáng ngày thứ hai, hai người tha thân thể mệt mỏi chạy đến Viện hải dương, tinh thần xốc dậy rất nhiều. Buổi chiều hai người ra bờ biển, bơi mấy tiếng, rồi chạy đi lặn. Vì đang trong dịp lễ, người đi lặn rất đông, Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh đến chậm, bị xếp tít gần cuối. Đến lúc được xuống nước huấn luyện, hai người đầu đã xoay mòng mòng, xém chút thì không nhớ nổi động tác của huấn luyện viên.

Nghịch nước xong, hai người ra quảng trường lớn ven bờ biển ăn hải sản uống rượu. Đến khi trở lại khách sạn, thiếu chút nữa là phài bò về phòng.

Cuối cùng cũng lên được giường, Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh hai mắt mở to nhìn nhau.

“Em tắm trước đi.” Lăng Tiếu thều thào.

“Thôi anh trước đi.” Bối Hiểu Ninh hấp hối.

“Hay thôi đừng tắm.”

“Không được, nước biển toàn muối. Mà nhiều người tắm như vậy, nước dơ lắm.”

“… Cùng tắm đi.”

Bối Hiểu Ninh giùng giằng đứng lên, “Ừ… Được…”

Hai người đứng dưới vòi sen hứng nước mấy phút. Lăng Tiếu bỗng nhiên nằm vật ra bồn tắm, “Không được, quá mệt, anh ngâm nước cái.”

Bối Hiểu Ninh sờ soạng bồn tắm mấy cái, “Anh chắc nó sạch không?”

“Chắc khử trùng rồi chứ?”

“Có làm trước mặt anh đâu, sao anh biết người ta khử trùng?”

“Ai nha, mặc kệ đi, cũng không chết được.”

Bối Hiểu Ninh rất nghiêm túc nghĩ một hồi, “Thôi được, lát làm đệm thịt cho em đó.”

Nói xong hắn hòa nước ấm lại, xối vòi sen một lượt, rồi trực tiếp úp sấp lên người Lăng Tiếu. Lăng Tiếu giơ tay sờ sờ sau lưng hắn, Bối Hiểu Ninh cúi đầu nói: “Đừng nhúc nhích, cho em nằm một lát, thế này thoải mái lắm.”

Nước chậm rãi dâng cao, hai người dần dần thả lỏng. Đến khi phải tắt vòi nước, Lăng Tiếu định đứng dậy tắt, lại phát hiện Bối Hiểu Ninh đã dựa vào trước ngực y ngủ. Lăng Tiếu không dám động đậy, nhẹ nhàng cẩn thận giơ chân lên dùng chân tắt vòi nước. Sau đó y bắt đầu chăm chú nhìn Bối Hiểu Ninh: Hai đùi trắng ngần của hắn trong nước sóng sánh nhìn qua lại càng trắng hơn. Khuôn mặt đầy hơi nước càng trắng mịn sáng loáng, tóc ướt cả, có mấy sợi còn vướng trên trán. Hai mắt hắn nhắm nghiền, miệng hơi hé, một hàng nước miếng chảy dọc xuôi theo ngực Lăng Tiếu hòa vào nước….

Lăng Tiếu hạ thân bắt đầu trướng. Làm sao bây giờ ta? Bộ dáng hiện tại của hắn quá đáng yêu, mà Lăng Tiếu không đành lòng gọi hắn tỉnh. Trong ngực đấu tranh một hồi, một tia cười xấu xa giương trên khóe miệng Lăng Tiếu.

 

Hết chương 64.

R: Má ơi nhìn con nhà người ta ngủ chảy cả dãi xuống người mình mà cũng động d*c được =)))) Còn 1 chương nữa thôi là HOÀN TOÀN TẬP rồiiii. 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: