Trái chủ hãn phu – Chương 35+36

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 35: Cơm cà-ri.

Sáng chín chiều năm(*), đây là khẩu hiệu dễ nghe cỡ nào. Nhưng trừ phi nhậm chức bộ phận thần bí có liên quan trong truyền thuyết, nếu không mỗi ngày chín giờ đến làm sẽ phát hiện, chu vi đã ngồi đầy người, buổi tối năm giờ còn có thể phát hiện, chu vi dám thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi nhất định là đại thần!

(*)Sáng chín chiều năm: Triêu cửu vãn ngũ – cái này là nói về giờ làm việc, sáng bắt đầu từ 9h chiều 5h về. Cả câu ý nói làm việc phải đúng giờ.

Ngu Tư Ngôn làm một ông chủ trường kỳ muộn thời gian tư nhân, thời gian công tác lại tuyệt đối nghiêm ngặt, là tương đương lý giải thành ý đến sớm.

“Chúng ta có cần phải đến sớm vậy không?”

Mạc Sơ Hạ từ rất xa nhìn chằm chằm vào tường thủy tinh trong suốt bên ngoài hỏi.

Ngu Tư Ngôn tựa trong xe bán tải màu đỏ tươi, ngẩng đầu nhìn về phía bảng hiệu cực lớn trên mái tầng 63 viết mấy chữ thật to —— bất động sản Hiệp Tín.

Rõ ràng là sáng sớm, mặt trời còn trốn trong mấy đám mây dày, nhưng Ngu Tư Ngôn vẫn thấy chói mắt, hơi đau đớn khiến cậu phải cúi đầu, cậu chớp mắt vài cái nói:

“Chúng ta không có hẹn trước, tới trước khi người ta đi làm, lặng lẽ bàn chuyện, đây mới là thái độ hiệp thương, nếu chúng ta chờ cả công ty đều đi làm rồi mới đến, đứng ngay ở cửa, đó chính là đến gây sự.”

“Nhưng hiện tại mới 7h.” Mạc Sơ Hạ nhíu lại mày liễu, nhìn bãi đỗ xe lộ thiên vắng vẻ.

Ngu Tư Ngôn nghe tiếng hít thở gấp gáp của Mạc Sơ Hạ, nháy mắt vài cái, sau đó giọng điệu thoải mái nói:

“Cô biết vì sao tôi lại mua con xe bán tải to đùng màu đỏ không?”

Mạc Sơ Hạ khó hiểu lắc đầu, không rõ Ngu Tư Ngôn vì sao nói đến cái này.

“Vì gây chú ý!”

Nhìn xe, nhìn nhìn lại chữ phun trên xe, Mạc Sơ Hạ vẫn không rõ Ngu Tư Ngôn có ý gì.

Này còn không hiểu? !

Ngu Tư Ngôn gãi gãi ót, hất môi về phía cửa tòa cao tầng thủy tinh, ý bảo Mạc Sơ Hạ nhìn qua,

“Cô nhìn thấy bảo vệ toà nhà không?”

Mạc Sơ Hạ gật đầu.

“Cô nghĩ bọn họ là ăn cơm trắng hả? Tôi đỗ xe ở đây, hơn nữa trên thân xe có tên công ty, bọn họ có thể không chạy tới hỏi tôi vài câu sao?”

Nghe thấy bên trong lập tức sẽ có người đi ra, Mạc Sơ Hạ khẩn trương ngừng hô hấp, sợ hãi nắm chặt vạt áo.

Ngu Tư Ngôn khóe miệng co quắp, quả nhiên cái miệng dùng không tốt thì nên ngậm lại. Cậu nguyên bản là muốn Mạc Sơ Hạ thoải mái hơn chút, lại không nghĩ rằng cư nhiên đem người ta trực tiếp từ khẩn trương dọa thành sợ.

Vừa dự định câm miệng, Mạc Sơ Hạ trái lại chủ động hỏi,

“Anh nói, bọn họ sẽ làm gì tôi? Hiểu Hi nói, nếu bọn họ không bắt được anh tôi, bọn họ sẽ bán tôi đi. . . Loại địa phương kia.”

Ngu Tư Ngôn không nói gì liếc nhìn vóc người y như trang giấy của Mạc Sơ Hạ,

“Cái này cô hoàn toàn là nghĩ nhiều, cái ý nghĩ này của Bạch Hiểu Hi, là điển hình đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình, hai mươi năm trước, sẽ có loại chuyện này, nhưng nhìn tài nguyên của cô, dù có xuyên về lại 20 năm cũng tương đương an toàn.”

Lời này khiến tảng đá trong lòng Mạc Sơ Hạ rơi xuống đất, nhưng sao nghe thế nào cũng không thấy thoải mái. Cô bĩu bĩu môi, len lén liếc xéo Ngu Tư Ngôn.

Dù có lặng yên không một tiếng động liếc xéo hơn nữa, nhưng cách nhau có hơn 1m, Ngu Tư Ngôn có thể không nhìn thấy sao!

Ngu Tư Ngôn nhắm mắt lại, âm thầm trợn trắng mắt, ngay cả ý muốn nói cũng không còn.

Vậy mới nói cậu không biết phải giao tiếp thế nào với con gái! Nói cho cô nguy hiểm, tự cô có thể hù chết mình, nói cho cô rất an toàn, cô lại không hài lòng người ta không có hứng thú với cô!

Oán thầm xong, Ngu Tư Ngôn một lần nữa mở mắt, lại là một đôi mắt đen trầm tĩnh lạnh lùng.

Mạc Sơ Hạ hé miệng chuẩn bị nói gì đó, Ngu Tư Ngôn thẳng thắn một câu ngăn lại toàn bộ,

“Có tôi ở đây, ai dám ra tay với cô, tôi sẽ chặt móng vuốt của kẻ đó, được chưa.”

Mạc Sơ Hạ lúc này mới im bặt.

Ngu Tư Ngôn xoay con ngươi ngắm Mạc Sơ Hạ vài lần, nghiêm chỉnh nói:

“Thế nhưng, có một tiền đề, đó là cô phải thành thành thật thật phối hợp, không thể nói một câu dối trá, có tin tức hoặc là hướng đi của anh cô, cô phải nói ra, nếu Hiệp Tín muốn cô phối hợp bọn họ bắt anh cô, cô cũng phải phối hợp, đây là vì tốt cho cô, càng là vì anh cô, cô hiểu không?”

Khuôn mặt Mạc Sơ Hạ đều nhăn lại, không biết nên làm thế nào mới tốt, đó là anh ruột của cô, đưa anh ruột vào tù. . . Điều này. . .

Một đội bảo vệ từ trong cửa lớn của tòa nhà đi ra, thẳng hướng về phía hai người bọn họ, Ngu Tư Ngôn dựng thẳng thân thể, nghĩa chính ngôn từ nói:

“Cô cho là anh cô thật có thể thoát được sao? ! Muốn cứu anh cô, vậy phải nhanh chóng tìm được hắn trước khi hắn ta tiêu sạch tiền, nếu không, chờ Hiệp Tín tóm được người, không quan tâm trong tay anh cô còn bao nhiêu tiền, hắn ta cũng chẳng sống nổi mà vào tù. Anh cô nhất thời hồ đồ, cô cũng không thể dưới tình huống như vậy hồ đồ theo hắn ta, bằng không tôi cũng không giúp được cô, tôi còn một đám đàn em, chỉ có thể lựa chọn bo bo giữ mình, cô hiểu không!”

Viền mắt Mạc Sơ Hạ đỏ lên,

“Nhưng anh ấy, anh ấy đã dùng 30 triệu trả nợ đánh bạc rồi.”

Sắc mặt Ngu Tư Ngôn trầm xuống,

“Vậy càng phải mau tìm ra hắn ta, hắn ta tiêu càng nhiều, chết càng thảm!”

“Cậu dừng xe ở đây làm gì? Đây là bãi đỗ xe của nhân viên Hiệp Tín, không phải nơi công cộng, mau lái đi.” Bảo vệ người chưa tới, giọng đã tới trước.

Ngu Tư Ngôn hai tay cắm trong túi quần, mặt không chút thay đổi nhìn về phía một đội bảo vệ,

“Nếu mấy người còn muốn tiếp tục ăn lương của Hiệp Tín, vậy lập tức liên hệ với giám đốc bộ phận tài chính, nói cho ông ta, người ông ta muốn, tôi đã mang đến.”

Người của Hiệp Tín không phải ăn không ngồi rồi, người nào, thân phận gì, bảo vệ mỗi ngày canh giữ ở cửa lớn, tròng mắt tự nhiên sáng rõ.

Phần khí thế này của Ngu Tư Ngôn đặt ở đây, vừa nhìn đã biết là kẻ không thể chọc, sáng sớm đã tới, lại càng không phải tới gây chuyện.

Đội trưởng đội bảo vệ nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn, hỏi:

“Cậu tên gì?”

Ngu Tư Ngôn không nói, chỉ là chỉ chỉ chữ phun sơn trên thân xe.

Đội trưởng đội bảo vệ nói với những người khác:

“Mấy người ở lại trông chừng cậu ta.”

. . .

Tin tức một tầng một tầng truyền lên trên, 5 phút sau rốt cục truyền tới tai Hạng Tường.

Hạng Tường đang lười trên giường cầm ảnh chụp Ngu Tư Ngôn ngắm nghía, điện thoại di động vui vẻ kêu lên.

Trợ lý gọn gàng báo cáo:

“Chủ tịch, vừa rồi tổng giám đốc bộ phận tài chính nhận được điện thoại của đội trưởng đội bảo vệ, công ty đòi nợ Thế Thiên Hành sáng sớm đã đưa người chúng ta cần tới.”

Con mắt sáng bóng như đá quý nhất thời rực rỡ rạng ngời,

“Là ông chủ Thế Thiên Hành đưa tới?”

Siêu cấp trợ lý chính là không giống người thường, trước khi liên hệ ông chủ nhất định đã đem tin tức tài liệu ông chủ có thể cần chuẩn bị đầy đủ,

“Người tới lái một chiếc xe Ford màu đỏ, chưa nói mình tên gì, vì ngài đã dặn không được phép tiến hành điều tra về ông chủ Thế Thiên Hành, vậy nên chúng tôi không thể xác định rốt cuộc có phải hay không, thế nhưng tôi có nói bảo vệ gửi hình ảnh camera giám sát tới, đã gửi đến hòm thư của ngài rồi.”

Hạng Tường đổi tay tắt điện thoại, cầm Ipad nhấn mở hòm thư, trên tấm ảnh xám trắng là Ngu Tư Ngôn như trước một thân đồ thể thao, trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng không có một tia hoảng loạn, một mảnh ung dung thoải mái.

Hạng Tường ‘Xoạt’ một chút ngồi lên, nhìn chằm chằm thân hình Ngu Tư Ngôn tỉ mỉ một hồi lâu.

Bé con gầy. . .

Anh vươn tay cầm lấy điện thoại gọi cho trợ lý, điện thoại vừa kết nối anh chỉ nói một câu:

“Chuẩn bị bữa sáng cho cậu ấy.”

Trợ lý nhanh nhẹn dũng mãnh đều có chút theo không kịp tiết tấu,

“Bữa sáng? Cho em gái Mạc Thanh Phong?”

Hạng Tường thanh âm trầm thấp,

“Bọn họ!”

“Ặc. . . Vâng, tôi lập tức gọi người đưa đi.”

“Chờ một chút.” Hạng Tường đột nhiên kêu dừng, sau đó cân nhắc một hồi, nói:

“Chuẩn bị cơm cà-ri cho họ.”

Sẹo nhỏ thích ăn vị cà-ri nhỉ. . .

Chương 36: Tham ăn.

Ngu Tư Ngôn ngồi trong phòng hội nghị tầng 58, nhắm mắt lại tựa lưng vào ghế ngồi, đừng tưởng cậu đang giả vờ làm dáng, cậu chỉ đơn thuần muốn lợi dụng khoảng thời gian này thả lỏng một giấc, bổ sung một chút thể lực, vì một hồi đàm phán dưỡng đủ tinh thần mà thôi, có tiếng ngáy rất nhỏ làm chứng!

Đột nhiên, khuôn mặt ngủ thả lỏng của Ngu Tư Ngôn khí huyết sung lên, mí mắt nhắm chặt chợt hé, con ngươi đen bóng không nháy mắt nhìn chằm chằm chỗ cửa, cả người tinh thần phấn chấn.

Mạc Sơ Hạ ngồi ở bên người Ngu Tư Ngôn thấy dáng dấp mãnh hổ oai hùng này của cậu, trái tim trong nháy mắt nhảy lên tận cổ họng.

Tới rồi sao? !

Xác thực là có người tới. . .

Đội trưởng đội bảo vệ trông coi hai người bọn họ bưng một cái khay lớn vào phòng họp, biểu tình có chút cứng ngắc,

“Đây là bữa sáng công ty chuẩn bị cho cô cậu, hai người trước. . .”

Câu đầu tiên vừa mới dứt lời, đội trưởng đội bảo vệ chỉ thấy trước mắt nhoáng lên, trọng lượng trên tay đã không còn.

Động tác của Ngu Tư Ngôn có thể nói là thần tốc, chờ đội trưởng đội bảo vệ phản ứng tới, cậu đã bắt đầu ăn!

“Hiệp Tín quả nhiên phúc lợi cao, cảm ơn.” Ngu Tư Ngôn ăn cơm cà-ri thơm ngon, mơ hồ không rõ chôn đầu vào phần ăn thảo luận.

Đội trưởng đội bảo vệ mí mắt nhảy lên, này nha cũng không sợ có độc!

Không cần gã cảm thán, Mạc Sơ Hạ đã hỏi dùm:

“Cái này. . . Cái này ăn được sao? Bọn họ sẽ không động tay chân gì chứ.”

Ngu Tư Ngôn cũng không ngẩng đầu lên ăn thịt gà,

“Muốn bỏ thuốc bọn họ trực tiếp bóp miệng cô, rót hết xuống không phải xong luôn sao, ngược lại mời cô ăn cơm, cô nghĩ bọn họ bị bại liệt não chắc? !”

Dù Ngu Tư Ngôn nói như vậy, Mạc Sơ Hạ cũng ăn không vô, đều lúc nào rồi, cô sao nuốt trôi được. Hơn nữa, sáng sớm ra ai lại ăn cơm cà-ri cay thế này!

Ngu Tư Ngôn sắp ăn hết phần mình, liếc liếc phần của Mạc Sơ Hạ một ngụm cũng không động,

“Cô không ăn tôi ăn đấy!”

Mạc Sơ Hạ thẹn thùng nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn,

“Anh ăn đi.”

Ngu Tư Ngôn một chút cũng không khách khí, bưng đến ăn, ăn ăn, có chút khô miệng, cậu quay đầu nói với đội trưởng đội bảo vệ:

“Chú rót cho tôi một cốc nước.”

“. . . Được, cậu chờ một chút.”

Đội trưởng đội bảo vệ bước chân cứng ngắc đi hai bước, Ngu Tư Ngôn lại gọi người lại,

“Cái kia. . . Nếu không, chú cho tôi một cốc trà sữa trân châu nguyên vị đi, phải nhiều trân châu, trà sữa phải ấm chứ đừng quá nóng, nếu không tôi không uống được. Đúng rồi, còn có, nghìn vạn lần đừng quá ngọt!”

Mạc Sơ Hạ, “. . .”

Đội trưởng đội bảo vệ, “. . .”

. . .

Xe Phantom cao quý khí phách bay nhanh trên đường cái, Hạng Tường một bên xem văn kiện, một bên nghe trợ lý báo cáo qua webcam.

Ngồi bên người trợ lý là tổng giám đốc bộ phận tài chính,

“Chủ tịch, tôi và giám đốc Kim đã tới, ấn ngài phân phó, chờ bọn họ ăn xong, chúng tôi mới vào.”

Hạng Tường cúi đầu xem lướt qua văn kiện trong tay,

“Ừ, ăn thế nào?”

Siêu cấp trợ lý sao có thể làm thất vọng danh hiệu đỉnh cấp, chủ tịch nhà mình nhiều lần làm ra cử động ly kỳ, nếu anh còn không nhìn ra nhân vật tiêu điểm phía sau đống sự kiện quỷ dị này, vậy ngày bị đuổi việc về nhà ngủ cả ngày cũng sắp tới rồi,

“Ông chủ Thế Thiên Hành một mình ăn hai phần cơm, còn gọi một cốc trà sữa trân châu.”

Hạng Tường từ trong văn kiện ngẩng đầu,

“Trà sữa trân châu?”

“Vâng, trân châu phải nhiều, không thể quá ngọt, nhiệt độ vừa phải trà sữa nguyên vị.”

Hạng Tường lông mày nhướng lên, câu lên dáng cười vô cùng đàn ông, buông văn kiện trong tay,

“Kết nối tới camera giám sát chỗ phòng họp cho tôi.”

“Vâng.”

Không đến vài giây, hình ảnh trước mắt Hạng Tường thay đổi, tướng ăn vừa nhanh vừa ra sức của Ngu Tư Ngôn liền bại lộ trước mặt anh.

Anh đẩy ra toàn bộ văn kiện, nắm tay chống đầu, hứng thú dạt dào xem.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: