TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG – Phiên ngoại (hết) – TOÀN VĂN HOÀN

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

65

TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG - Phiên ngoại (hết) - TOÀN VĂN HOÀN

Mười giờ sáng. Bối Hiểu Ninh thư thả tỉnh dậy từ mộng đẹp, hắn duỗi thắt lưng ngồi dậy, nhìn xung quanh một chút, từ từ nhớ lại chuyện tối qua: A? Hôm qua không phải vẫn còn trong bồn tắm với Tiếu sao? Sau đó thì sao?

Hắn quay người đánh tỉnh Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu dụi dụi mắt ngáp một cái, “Ừm… Dậy rồi à?”

“Đêm qua em lên giường kiểu gì?”

“Em ngủ gục trên người anh. Anh lau khô cho em rồi thả lên giường thôi.”

“Sao em chả có ấn tượng gì nhỉ?”

“Em ngủ như chết ấy, tất nhiên là chả có ấn tượng gì rồi.”

Bối Hiểu Ninh híp mắt, “Anh nhân lúc em bất tỉnh có làm cái gì không đó?”

“Cũng muốn làm lắm, nhưng mà mệt quá không làm được thôi.”

“Hừ!” Bối Hiểu Ninh mặt nghi ngờ bĩu môi, cầm điện thoại lên xem giờ, “A! Muộn rồi! Mau dậy, còn phải đi mua quà lưu niệm và hải sản nữa!”

Lăng Tiếu cười cười, dùng sức ngồi bẹp xuống, “Anh đổi ý.”

“Hả?”

“Lần này đi là đi hưởng tuần trăng mật cơ mà, không phải đi du lịch. Tùy rằng thời gian hơi ngắn, cũng không thể để em dục cầu bất mãn mà trở về được. Cho nên hôm nay sẽ không đi đâu hết.”

“Không đi đâu hết?”

“Ừ, không cần xuân tiêu nhất khắc. Anh muốn đêm xuân một ngày một đêm luôn, kệ nó là thiên kim hay vạn kim!” Lăng Tiếu bổ nhào vào Bối Hiểu Ninh.

Bối Hiểu Ninh ngửa mặt nằm trên giường đón ánh mắt như lửa của Lăng Tiếu, “Một ngày một đêm? Anh không mệt?”

“Không mệt, đại gia nghỉ đủ rồi. Đại chiến ba trăm hiệp cũng ok.”

“Ba trăm hiệp?” Bối Hiểu Ninh cười hì hì, “Anh nổi không?”

Lăng Tiếu dùng cả tứ chi đè Bối Hiểu Ninh thành hình chữ đại, “Được! Xem đây, anh sẽ cho em thấy anh có thể đại chiến…”

Chữ ‘hiệp’ liền bị Bối Hiểu Ninh nuốt vào miệng.

Lăng Tiếu trêu ghẹo, Bối Hiểu Ninh lập tức đáp lại, đầu lưỡi hai người gấp gáp quấn lấy nhau. Quấn quít một hồi, Lăng Tiếu hút mạnh một cái.

“Ưm…” Bối Hiểu Ninh theo bản năng ngửa cổ, đồng thời vặn vẹo cơ thể. Vặn vẹo đến khiến Lăng Tiếu nhộn nhạo cả người, y nhả lưỡi Bối Hiểu Ninh ra. Hai mắt Bối Hiểu Ninh cùng môi đều ướt át lấp lánh. Lăng Tiếu chậm rãi di động thân thể, hạ thân cứng rắn của hai người ma sát vào nhau, mang đến một loại khoái cảm khó nói thành lời. Ánh mắt Bối Hiểu Ninh dần mờ mịt, môi khẽ hé thở ra hơi thở ngọt ngào.

Lăng Tiếu buông tay Bối Hiểu Ninh, nâng người, nghịch ngợm hai điểm nhạy cảm trước ngực hắn, một tay cầm lấy bộ phận nhỏ giữa hai chân hắn xoa nắn, ngón cái đâm vào lỗ nhỏ đến chảy ra dịch thể trong suốt.

“Tiếu… Tiếu…” Cất tiếng gọi cái tên sớm đã cắm rễ thật sâu trong lòng, Bối Hiểu Ninh không thể khống chế ưỡn cong thân thể, phun ra dịch thể trắng đục.

Nằm vật xuống giường, Bối Hiểu Ninh hé miệng thở dốc. Lăng Tiếu sớm lấy đầy thuốc bôi trơn ra tay, thăm dò đưa vào lỗ nhỏ còn đang co rút.

“Ưm…” Cơ thể Bối Hiểu Ninh lần thứ hai ưỡn thẳng, giơ tay bắt được cánh tay Lăng Tiếu.

Chuyển động khuếch trương một hồi, Lăng Tiếu rút ngón tay ra, cắm vào khí quan đã trướng căng đến phát đau của mình. Cơ thể Bối Hiểu Ninh nháy mắt được lấp đầy, đại não liền trắng xóa. Lăng Tiếu nhìn hai má hắn ửng hồng, nhịn không được gia tăng tốc độ là lực đạo.

Móng tay Bối Hiểu Ninh cắm vào bắp thịt trên tay Lăng Tiếu, cả người run rẩy theo y đạt đến cao trào lần thứ hai.

Lăng Tiếu nằm úp sấp trên người Bối Hiểu Ninh nỗ lực điều chỉnh hô hấp, sau đó nghiêng người, nửa nằm trên giường, “Ừm… thoải mái!”

Bối Hiểu Ninh bắn hai lần đã cảm thấy mệt lả, hắn miễn cưỡng ngồi dậy muốn xuống giường.

“Em đi đâu?” Lăng Tiếu bắt được cổ tay hắn.

“Trên người toàn là… Dính dính khó chịu.”

“Không cần tắm.”

“Tại sao? Khó chịu lắm.”

“Anh vẫn chưa xong mà.”

“Hả?” Bối Hiểu Ninh muốn rút cổ tay lại, “Thôi mà.”

“Thôi cái gì, em không tin anh đại chiến ba trăm hiệp được đấy à, mới một lần em đã không nổi?”

“Em mệt.” Bối Hiểu Ninh hai mắt đầy nước nhìn Lăng Tiếu.

“Kệ, hôm qua đã cho em ngủ đã đời rồi, hôm nay anh nhất định không để em rời nổi cái giường này.”

“Cái gì?!”

Lăng Tiếu ngồi dậy, đẩy Bối Hiểu Ninh nằm xuống dưới người y, “Anh đến đây.”

“Đừng! Đứng lên! Anh cái đồ…”

“Anh làm sao nào?” Lăng Tiếu để bộ phân đứng thẳng của mình bên miệng lỗ ướt át mềm mại của Bối Hiểu Ninh, “Em nói gì anh cũng nhận, nhưng hôm nay em đừng hòng thoát khỏi tay anh.”

Lăng Tiếu quỳ trên giường, nhấc hông của Bối Hiểu Ninh lên, lần thứ hai đẩy vào.

“Đồ khốn! Anh ăn phải cái gì đấy? Còn cứng như thế?!” Bối Hiểu Ninh thét một tiếng, cơ thể vừa mềm xuống lập tức căng cứng.

“Trời sinh đấy… được không?” Lăng Tiếu đẩy mạnh sâu tận cùng.

“A…” Bối Hiểu Ninh thê thảm rên rỉ một tiếng.

Lăng Tiếu giữ chặt hông hắn, eo chuyển động mãnh liệt. Bối Hiểu Ninh nắm chặt chăn, rên rỉ, lỗ nhỏ chảy nước cả ra ngoài.

Lăng Tiếu chậm động tác lại, đè nén dục vọng muốn triệt để xỏ xuyên qua thân thể trước mắt, thỏa thích thưởng thức hình ảnh dâm mị nơi hai người tiếp xúc thân mật — mỗi một lần y xâm nhập, bên trong liền co rút từng trận, mỗi một lần y rút ra liền có thật nhiều chất lỏng dính dính theo bộ phận kia của y đi ra rồi dính ở bên ngoài.

Lần thứ hai kéo dài thật lâu, càng ngày càng nhanh, càng mãnh liệt. Bối Hiểu Ninh giọng khản cả đi, thân thể vẫn như cũ không ngăn nổi khoái cảm, co giật một lần lại một lần.

Lăng Tiếu rời khỏi thân thể đã xụi lơ của hắn, có chút mệt tựa vào đầu giường.

“…” Bối Hiểu Ninh nửa chết nửa sống không rên nổi một lời.

“Sao nào?” Lăng Tiếu nghiêng đầu, đưa tai tới.

“Đói quá…”

“Thế đi ăn cơm nhé?”

“Em không muốn động.”

“Anh gọi cho họ mang vào.”

“Thôi, em không có sức mặc quần áo luôn.”

Lăng Tiếu nở nụ cười, vỗ vỗ lên cổ Bối Hiểu Ninh, “Anh đi mua về cho em.”

“Được.”

Qua hơn nửa tiếng, Lăng Tiếu đã trở về.

“Em xem anh mua cái gì này.” Lăng Tiếu ngồi vào bên cạnh Bối Hiểu Ninh tư thế chẳng thay đổi chút nào từ lúc y ra ngoài.

Bối Hiểu Ninh ngồi dậy, mở túi Lăng Tiếu đưa tới: có pizza, salad, cháo nóng, còn có bánh gatô phô mai.

Không buồn mặc quần áo, Bối Hiểu Ninh liền cầm pizza nhét luôn vào miệng.

“Em không rửa tay à?” Lăng Tiếu hỏi.

“Ai nha! Quên mất.” Bối Hiểu Ninh buông pizza, loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh.

Sau khi đi ra Bối Hiểu Ninh liền ngồi lên giường tiếp tục sự nghiệp ăn uống.

Một lát sau, hai người đều ăn kha khá. Lăng Tiếu nhìn bên mép dính tương của Bối Hiểu Ninh, “No chưa?”

“Ừ.” Bối Hiểu Ninh hài lòng gật đầu, còn liếm môi một cái.

“Anh còn ăn chưa no.”

“Vẫn còn bánh gatô mà.” Bối Hiểu Ninh cầm bánh giơ lên trước mặt Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu khỏe miệng nhếch một cái, cầm bánh gatô trét lên người Bối Hiểu Ninh.

“Anh làm gì đấy?!” Bối Hiểu Ninh giật mình hô lên.

“Anh muốn ăn em.” Lăng Tiếu bắt đầu cởi quần áo.

“Lại làm?!”

“Anh đã nói đêm xuân một ngày đêm, nói phải giữ lời.”

“Thôi mà!”

Lăng Tiếu đè Bối Hiểu Ninh, liếm phô mai dính trên người hắn. Cảm giác điện giật bủn rủn cả sống lưng lại kéo đến trên thân Bối Hiểu Ninh.

Liếm gần hết bánh, Lăng Tiếu bắt đầu hướng xuống phía dưới, ngậm vào phân thân đã bán mềm của Bối Hiểu Ninh. Vừa liếm vừa mút một hồi, vật nhỏ trong miệng bắt đầu cương lên.

“Còn nói thôi. Em xem, vẫn là nó thật thà.”

“Nó à bị anh cưỡng bách nha! Em đến tinh tẫn nhân vong mất!”

Lăng Tiếu lấy thuốc bôi trơn, chen vào nơi còn chưa kịp khô ráo của Bối Hiểu Ninh, “Sao mà dễ tinh tẫn nhân vong vậy được.”

Vừa nói hắn vừa giơ chân Bối Hiểu Ninh, nhắm ngay miệng lỗ như đang khiêu khích kêu gọi mình đâm vào. Bối Hiểu Ninh cả người chấn động, hé môi lại bắt đầu khàn khàn rên rỉ.

Lăng Tiếu nhìn ánh mắt hắn từ từ tan rã, sau đó hoàn toàn không còn tiếng, chỉ còn tiếng hai thân thể va chạm vào nhau như có tiết tấu. Lăng Tiếu tay cầm phân thân của Bối Hiểu Ninh tiếp tục tiến công.

Bối Hiểu Ninh không có mục tiêu giơ tay lên muốn nắm nắm. Lăng Tiếu ở thời điểm phóng ra liền cảm thấy vật trong tay hơi động, một chút dịch thể trắng đục chảy ra trên tay y.

Bối Hiểu Ninh dưới tình huống không hay biết, nằm vật trên giường say ngủ.

Đến lúc hắn thấy sau lưng buồn buồn ngứa ngứa tỉnh lại thì phát hiện trời đã tối.

“Tiếu?”

“Ừ?” Lăng Tiếu dừng động tác hôn hôn trên lưng Bối Hiểu Ninh, “Em tỉnh rồi à?”

“Anh không thấy anh như thế rất giống chó động dục à?”

“Thì đành vậy.”

“Được rồi, biết, hôm nay em có nói gì cũng vô dụng. Anh nhẹ nhàng chút, đừng chơi đến hư đó.”

“Sẽ không.” Lăng Tiếu tiếp tục gặm lên đến gáy Bối Hiểu Ninh, lại tiếp tục làm càn.

“Ngày mai anh phải cõng em ra sân bay đó.”

“Được mà.”

.

[TOÀN VĂN HOÀN]

R: Đôi lời: 

Cảm động quá /v\  cuối cùng cũng HOÀN hẳn rồi.

TLBTN được bắt đầu từ năm 2011 thì phải, là thời điểm ta mới vào đại học và gặp gỡ Lão gia thối :)) sau đó được chiêu mộ vào Cung và làm Nhị phu nhân (bây giờ đã lên Đại phu nhân =))) TLBTN là truyện edit đầu tay, được lão gia tìm cho, để mở hàng công cuộc edit đam mỹ. Trước đó ta chỉ đọc, và đã bắt đầu trở thành editor từ khi đó. Trở thành editor rồi mới thấm thía nỗi khổ, nỗi sầu mà không phải reader nào cũng biết. Để ‘rặn’ ra được một chương thật tốn tế bào não (TLBTN chắc là truyện khó edit nhất do văn phong và cách dùng từ của tác giả…), edit nhiều lúc còn nham nhở, khó khăn nhiều, nên nhiều lúc ta đã rất chán và bỏ rơi em nó =)) Nhưng chung quy cũng đã hứa không drop, nên đành đào hố rất sâuuu sâuuu =))) thật cảm động là vẫn có rất nhiều reader luôn chờ đợi. TLBTN mất 5 năm để HOÀN, quá dài, thật có lỗi, hành trình đó thật nhiều kỷ niệm, và chắc là những ai theo dõi cũng thấy văn phong thay đổi rất nhiều (tận 5 năm cơ mà) :v  Hoàn chính văn từ cuối năm 2014 mà đến tận gần cuối năm 2016 mới cho ra nốt phiên ngoại. Nên trước đó TLBTN đã bị ăn cắp đi repost rất nhiều, lúc đó ta rất buồn và muốn drop luôn 🙁 nhưng bỏ thì đáng tiếc quá, vì TLBTN là bộ truyện có thật nhiều kỷ niệm, nên sau khi delay rất lâuuuu vẫn quyết định cho kết thúc trong tháng này.

Hành trình của hai bạn trẻ Lăng Tiếu và Bối Hiểu Ninh từ một vụ cướp ‘dâu’ nhầm đến trải qua bao nhiêu bỡ ngỡ, yêu thương, sóng gió, ngọt ngào đã kết thúc. Bối Hiểu Ninh vẫn là em thụ sâu ciu đảm đang hiền thục, Lăng Tiếu vẫn là anh công ba ngơ đầu gấu cần được xoa đầu. Câu chuyện không quá cuồng nhiệt, hoặc có cao trào hoành tráng, không có dằn vặt nuối tiếc, chỉ là câu chuyện đời thực bình đạm, của hai con người tình cờ yêu nhau, du lịch cùng nhau, xoa dịu cho nhau, bù đắp cho nhau, cùng nhau đối mặt với thế giới =)) Câu chuyện đã kết thúc rồi. Tuần trăng mật nhạt nhẽo của đôi bạn chẻ đã kết thúc, cuộc sống viên mãn rồi, Bối Hiểu Ninh và Lăng Tiếu xin cúi chào mọi người, bai bai!

Hẹn gặp lại ở những dự án khác của R! Nhân tiện, “Bái thác liễu, Tiểu Bạch!” cũng gần hết quyển 1 rồi nè! =))) 

Cảm ơn và hẹn gặp lại mọi người!

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. ngontinh15 says:

    chúc mừng chủ nhà đã hoàn truyện hoàn toàn :))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: