Trái chủ hãn phu – Chương 37+38

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 37+38

Chương 37: Trong họa có phúc

Ăn no uống no, Ngu Tư Ngôn ngồi cắn ống hút trà sữa trân châu.

Khay ăn vừa đem đi, món chính đã tới.

“Xin chào, tôi là trợ lý chủ tịch, vị này là tổng giám đốc bộ phận tài chính của công ty ngài muốn gặp.”

Trợ lý ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề nói.

Ngu Tư Ngôn đặt cái cốc trống sang một bên,

“Người các anh muốn tôi đã mang đến.”

Người chủ tịch để bụng, trợ lý không dám chậm trễ,

“Ngài lần này đến, nói vậy còn có ý đồ khác mà đến phải không.”

Mạc Sơ Hạ cúi đầu, len lén nhích lại gần Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn bàn chuyện từ trước đến nay đều không vòng vo, nói thẳng trọng điểm,

“Thứ nhất, người tôi đã mang đến cho các anh, tôi còn muốn cả người nguyên vẹn mang đi; thứ hai, các anh không thể vì vài lần xung đột lúc trước mà gây phiền phức cho công ty tôi, tôi có thể tận dụng mọi khả năng phối hợp với Hiệp Tín; thứ ba, cơm cà-ri của các anh rất ngon, lát nữa gói cho tôi thêm hai phần mang đi; đáp ứng ba điều kiện này, chúng ta lại bàn.”

Hạng Tường nhìn vào màn ảnh camera giám sát trong phòng hội nghị, nghe thấy Ngu Tư Ngôn không sợ hãi đàm phán điều kiện kiểu này, anh đỡ trán phì cười, cầm lấy điện thoại di động gọi cho trợ lý.

Giám đốc Kim bị ba điều kiện của Ngu Tư Ngôn nện cho méo miệng thành hình chữ bát, hàm răng cắn chặt, con mắt nộ trừng thành chuông đồng, nếu không có trợ lý ngồi bên người ép gã nhịn một đống hỏa, sợ rằng không đợi Ngu Tư Ngôn nói xong liền nổ tung lên rồi.

Trợ lý đang cân nhắc phải trả lời thế nào, điện thoại di động vang lên,

“Thật xin lỗi, cú điện thoại này phải nhận, xin chờ.”

Nói, trợ lý cầm điện thoại đi ra phòng họp.

Trợ lý vừa đi, giám đốc Kim bật người phát tác,

“Thằng nhóc thối, đừng có kiểu cho mặt mũi còn không biết xấu hổ, cậu đang ở trong Hiệp Tín, còn dám bàn điều kiện, tôi nói cho cậu biết, đánh người của tôi, chuyện này không dễ xong như vậy đâu, hôm nay nếu tự cậu đã đưa lên cửa, tôi nhất định. . .”

Ngu Tư Ngôn còn chờ lời nói càng hung ác càng bùng nổ, trợ lý đã cầm điện thoại xông vào cắt đứt lạc thú của cậu.

“Giám đốc Kim, ở đây giao cho tôi, chủ tịch nói dự án sửa chữa quản lý của anh trăm ngàn chỗ hở, bảo anh một giờ sau đưa lên một phần báo cáo hoàn toàn mới cho ngài ấy, anh đi làm việc trước đi.”

Giám đốc Kim thẹn đỏ mặt, dừng một chút, lập tức phản ứng tới, lời nói vừa rồi, khẳng định khiến chủ tịch bất mãn, sắc mặt chỉ một thoáng trắng xám, cũng không trông nom có mất mặt hay không, mau chóng đứng lên.

Ngu Tư Ngôn bật cười, trêu tức nhìn Kim mập mạp sắc mặt đen tối đối diện, bỗng, một cái nghi hoặc nổi lên trong lòng, Ngu Tư Ngôn từ trước đến nay không nín được lời nói liền một miệng đâm ra ngoài,

“Ai, Kim mập mạp, ông ở nhà có phải đứng hàng thứ 3 không?”

Giám đốc Kim đưa lưng về phía Ngu Tư Ngôn đi tới cửa, cả người thịt béo tức giận đến thẳng run, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tôi đứng hàng thứ hai.”

Ngu Tư Ngôn sờ sờ gốc râu trên cằm, thực sự rất nghiêm túc tự hỏi,

“Thứ hai à. . . Được, chú hai Kim, chú đi thong thả, chuyện thủ hạ của chú bị thương chúng ta nói sau.”

Kim mập mạp nghẹn một chút, cố lắc lắc cái eo thùng phuy chỉ vào Ngu Tư Ngôn mắng:

“Mẹ nó cậu mới là chú hai, toàn gia cậu đều là chú hai!”(*)

(*)Chú hai = lão nhị = cái “ấy ấy” mn biết r đấy!! Ở lời trên của Ngôn Ngôn ta cũng k rõ có ý châm chọc chú hai Kim hay không nhưng chắc chắn chú hai hiểu thành như zậy!!! *Nhún vai*

“Giám đốc Kim!” Trợ lý trầm tiếng kêu.

Ngu Tư Ngôn lại không có chút tức giận, không nóng không lạnh nói:

“Tôi là con một, hơn nữa toàn gia tôi hiện tại chỉ có mình tôi.”

Giám đốc Kim bị trợ lý quát bảo ngưng lại, vẻ mặt thịt mỡ rung mạnh, không cam lòng trừng Ngu Tư Ngôn, chịu đựng một bụng hỏa rời đi.

Trợ lý đóng cửa lại, đeo tai nghe Bluetooth một lần nữa ngồi vào đối diện Ngu Tư Ngôn, trong tai nghe, Hạng Tường nói cái gì, anh liền nguyên câu nói lại cho Ngu Tư Ngôn nghe,

“Cậu hẳn là rất rõ ràng thế cục hiện tại, chiếm ưu thế là Hiệp Tín, nếu muốn nói đặt điều kiện, vậy cũng là Hiệp Tín, không phải là cậu mới đúng?”

Hai tay Ngu Tư Ngôn đều đặt trên bàn, mười ngón giao nhau,

“Điều kiện của tôi đối với hai bên đều có lợi, thứ nhất, sau khi mang người đi, tôi phụ trách trông coi, nếu như người chạy, Hiệp Tín các anh có thể trực tiếp tìm tôi tính sổ, dù sao công ty tôi có hơn mười người, hòa thượng chạy được miếu không chạy được, bắt dễ hơn một mình cô ta; thứ hai, tôi tin tưởng Hiệp Tín không thiếu chút tiền thuốc men, các anh đồng ý không truy cứu trách nhiệm anh em tôi, tôi đương nhiên cũng sẽ lấy ra thành ý của mình; thứ ba, cơm cà-ri của các anh thực sự ăn rất ngon.”

Trợ lý lần đầu nghe Hạng Tường cười to phát ra từ nội tâm như thế, ánh mắt nhìn Ngu Tư Ngôn nhất thời thay đổi,

“Nói một chút thành ý của cậu xem.”

Muốn dắt mũi Ngu Tư Ngôn không dễ, đầu óc cậu vô cùng thanh tỉnh,

“Tôi nói rồi, các anh đồng ý điều kiện của tôi, chúng ta lại bàn.”

Trợ lý nhận được chỉ thị của Hạng Tường, nói:

“Chúng tôi đáp ứng, cậu nói xem.”

Ngu Tư Ngôn sửng sốt một chút, hoàn toàn không nghĩ tới dễ dàng như vậy, thế nhưng đã tiến hành thuận lợi, cớ sao mà không làm.

Cậu nhìn về phía Mạc Sơ Hạ bên người, hỏi:

“Trước khi đi anh cô có nói gì với cô không?”

Mạc Sơ Hạ nơm nớp lo sợ nhìn Ngu Tư Ngôn, lại nhìn trợ lý, nhỏ giọng nói:

“Không có, thực sự không có.”

Ngu Tư Ngôn trầm giọng,

“Cô phải nói thật, nếu không dù là tôi, cũng không cứu được cô.”

Mạc Sơ Hạ thoáng cái sợ đến ngẩng đầu, kéo tay áo Ngu Tư Ngôn lớn tiếng nói:

“Thực sự, là thật mà, tôi không nói dối, lúc cảnh sát hỏi tôi, tôi cũng nói như thế, hơn một tháng trước, có một đám người tìm tới cửa nhà tôi, nói anh tôi nợ tiền bọn họ, bắt tôi phải trả nợ, tôi lúc đó sợ muốn chết, mới vội vàng gọi điện thoại cho anh tôi, sau đó không biết anh ấy nói gì với đám người đó, những người đó đi hết, buổi tối anh tôi tới một chuyến, từ đó tới nay tôi chưa từng gặp lại anh ấy.”

“Lúc anh cô đi một cú điện thoại cũng không gọi cho cô?”

Mạc Sơ Hạ mạnh lắc đầu, thất kinh chăm chú túm Ngu Tư Ngôn.

“Cũng không đưa cho cô một phân tiền.”

Vừa hỏi như thế, Mạc Sơ Hạ lại càng sốt ruột, sợ hãi liếc nhìn trợ lý, lại nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn nói:

“Không có, tôi cái gì cũng không biết, cảnh sát đã tra xét toàn bộ tài khoản trên danh nghĩa của tôi, các anh có thể tra thêm lần nữa.”

Trợ lý đột nhiên mở miệng nói với Mạc Sơ Hạ:

“Cô không cần sợ, chúng tôi sẽ không làm gì cô, đừng túm cậu ấy.”

Mạc Sơ Hạ như bị điện giật, xấu hổ buông tay.

Ngu Tư Ngôn nghe câu nói cuối cùng của trợ lý, cảm giác có chút khó hiểu, nhưng chỉ chốc lát, một cái nghi hoặc lớn hơn bao phủ trong lòng cậu,

“Có phải anh cô biết quan hệ của tôi và Bạch Hiểu Hi?”

Mạc Sơ Hạ mờ mịt gật đầu,

“Anh em chúng tôi và Hiểu Hi lớn lên cùng nhau, chuyện của anh, anh tôi đương nhiên biết.”

Ngu Tư Ngôn híp mắt nhìn chằm chằm Mạc Sơ Hạ một hồi, thẳng khiến cô lạnh buốt sống lưng, lúc này mới cười lạnh một tiếng,

“Anh cô thật giỏi, hắn ta tính chuẩn cô khẳng định sẽ tìm Bạch Hiểu Hi xin giúp đỡ, lại đoán chắc Bạch Hiểu Hi khẳng định sẽ tới tìm tôi, hóa ra hắn yên tâm ném cô ở lại, là vì muốn đem cục diện rối rắm buộc cho tôi? !”

Mạc Sơ Hạ vô ý thức lắc lắc đầu, nhưng động não nghĩ lại, lại hoàn toàn không thể phản bác suy luận của Ngu Tư Ngôn.

Sắc mặt Ngu Tư Ngôn âm trầm, châm chọc nói:

“Anh cô và Bạch Hiểu Hi là anh em ruột mới đúng.”

Khuôn mặt Mạc Sơ Hạ nhất thời trắng xanh, cúi đầu liên tục nói:

“Xin lỗi. . . Xin lỗi. . .”

Ngu Tư Ngôn phun ra một ngụm ác khí, khoát tay với Mạc Sơ Hạ, hiện tại xin lỗi có ích gì, cậu nhìn về phía trợ lý,

“Anh cũng nghe rồi, tôi cũng là bị lợi dụng, vậy nên các anh không cần băn khoăn tôi sẽ có chủ ý không đứng đắn nào đó, hơn nữa, anh cũng nhìn ra đúng không, anh cô ta rất thương cô ta, nếu không lưu tiền lại, vậy khẳng định sẽ chờ đầu sóng ngọn gió qua đi tìm tới cô ta!”

Trợ lý một hồi không nghe thấy Hạng Tường nói, bên tai lộ vẻ tức giận trầm trọng, lúc anh không biết có nên mở miệng hay không, Hạng Tường đã nói,

“Cậu hãy trông chặt cô gái này, chuyện tìm người cậu không cần phải xen vào, chúng tôi bên này đã có một chút đầu mối, nhưng nếu anh trai cô ta liên hệ cô ta, cậu phải lập tức liên hệ với tôi.”

Nói, trợ lý mau chóng móc ra danh thiếp đưa cho Ngu Tư Ngôn.

“Chúng tôi sẽ tìm cô ấy phối hợp tìm kiếm.”

Ánh mắt sắc như dao nhỏ của Ngu Tư Ngôn gác ở trên cổ trợ lý, cậu không tin sẽ có chuyện tiện nghi như thế.

Đang buồn bực, trợ lý đã nói tiếp:

“Thế nhưng chúng tôi cũng có một điều kiện.”

Quả nhiên, lúc này mới tương đối hợp tình hợp lý. . .

Ngu Tư Ngôn buông lỏng khuôn mặt buộc chặt, nhàn nhạt nói:

“Anh nói.”

Trợ lý chuyện nghiệp cười,

“Bất động sản Hiệp Tín cùng công ty đòi nợ Thế Thiên Hành ký kết hợp đồng cả đời, sau đó nợ nần dưới 3 triệu của Hiệp Tín, đều toàn quyền ủy thác cho công ty đòi nợ Thế Thiên Hành, mà công ty đòi nợ Thế Thiên Hành phải lấy giá thấp hơn 10% giá thị trường và phải nhận đơn hàng vô điều kiện.”

Tròng mắt Ngu Tư Ngôn phóng lớn, con ngươi sáng đến kinh người, đây là trong họa có phúc sao!

Trợ lý cười mị mị nói:

“Nếu ngài đồng ý điều kiện của chúng tôi, hiện tại có thể mang theo vị tiểu thư này cùng 30 phần cơm cà-ri của công ty rời đi, 7h sáng mai, mời đúng giờ đến công ty ký hợp đồng, tôi sẽ chờ ngài đại giá.”

Ngu Tư Ngôn nhìn chòng chọc trợ lý vài, đột nhiên nhếch miệng cười, đứng lên,

“Được, nhưng mà, anh nhớ sáng mai cũng chuẩn bị 30 phần cơm cà-ri cho tôi mang đi!”

Dáng cười của trợ lý cứng đờ,

“Được. . .”

 

Chương 38: Cường cường liên hợp.

Trên đường trở về, trên khuôn mặt không có nụ cười của Ngu Tư Ngôn lóe ra tia sáng kỳ dị, không khí vui mừng không thể che đậy, dù không đến nỗi mày vui mắt cười, nhưng khóe mắt hơi giơ lên là không lừa được ai.

Mạc Sơ Hạ ngồi chỗ phó lái tuy là vì nhớ thương Mạc Thanh Phong mà vẻ mặt đờ đẫn, nhưng dù sao bản thân chiếm được bảo chứng an toàn, sắc mặt một lần nữa cũng khôi phục hồng hào.

Cô len lén nhìn thoáng qua sườn mặt Ngu Tư Ngôn, cắn cắn môi, châm chước hồi lâu, sau đó hít sâu một hơi, giống như quyết tâm cái gì đó, xoay người qua, gật đầu xin lỗi Ngu Tư Ngôn:

“Ngu Tư Ngôn, tôi biết hiện tại nói những lời này là vô dụng, tôi cũng không xin anh tha thứ, chuyện này đều là lỗi của tôi, rõ ràng là anh tôi gây chuyện, nhưng lại liên lụy đến anh và mọi người trong công ty anh, anh đừng trách Hiểu Hi, cậu ấy. . . Nói chung, thực sự rất xin lỗi, nếu sau đó các anh có cần tôi giúp gì, tôi nhất định dùng hết sức mình để giúp.”

Ngu Tư Ngôn trong chốc lát không nói chuyện, cuối cùng dùng khóe mắt liếc Mạc Sơ Hạ, lạnh lùng nói:

“Tôi xác thực có chuyện cần cô giúp.”

Lời này của Mạc Sơ Hạ không phải chỉ nói cho có, nhưng Ngu Tư Ngôn lập tức dự định bắt đầu dùng cô, vẫn khiến cô sửng sốt một chút, nhưng vẫn rất nhanh phản ứng lại,

“Anh nói, chỉ cần tôi có thể làm được, lại không phạm pháp, tôi nhất định sẽ cố hết sức.”

Ngu Tư Ngôn phun ra một ngụm khí đục hồn hậu, thanh âm trầm xuống ba phần, lời nói cuối cùng càng mạnh mẽ,

“Tôi muốn cô trông chừng Bạch Hiểu Hi, đừng để cô ta bước vào cuộc sống của tôi nữa, ” cậu và Mạc Sơ Hạ liếc mắt nhìn nhau, lại rất nhanh dời đi, một lần nữa nhìn về phía trước,

“Cô làm được chứ!”

Mạc Sơ Hạ giật mình, điều này bảo cô làm thế nào cho phải, một bên là lời hứa, một bên là chị em thân thiết.

Ngu Tư Ngôn biết thứ cô lo lắng, lạnh nhạt mở miệng,

“Tôi coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ, cô ta đã làm ra chuyện như vậy, tôi và cô ta tuyệt đối không thể xoay chuyển được, nếu cô không trông chặt cô ta, cô ta lại đến đảo loạn công ty tôi, tôi sẽ không nhớ tình cũ, đây là vì tốt cho cô ta.”

Mạc Sơ Hạ sắc mặt tối đen,

“Đều là tôi, nếu không phải tôi, hai người sẽ không thành ra thế này, đều là lỗi của tôi, anh đừng trách Hiểu Hi, cậu ấy chỉ là lo lắng cho tôi, đầu óc nóng lên. . .”

Ngu Tư Ngôn rất phiền loại con gái lằng nhà lằng nhằng, lại y như thánh mẫu thế này, Mạc Sơ Hạ vừa nói một câu cậu đã thấy bực mình, cũng không trông nom nói một câu sẽ tạo thành hậu quả gì, liền đem lời trong bụng nói ra:

“Cô đừng có già mồm cãi láo mãi như thế, cô ta một bụng đầy ý xấu liên quan gì tới cô? ! Tôi và cô ta là không thể, không phải bởi vì chuyện của anh cô mới tới tìm tôi, mà là vì Bạch Hiểu Hi lựa chọn lợi dụng tôi, huống hồ lần trước trong bệnh viện tôi cũng đã nói rất rõ, tôi và cô ta không còn khả năng nữa, cô còn lải nhải thêm thì tự xuống xe về đi.”

Mạc Sơ Hạ quay người lại, an tĩnh xuyên thấu qua thủy tinh chắn gió nhìn con đường phía trước, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, qua một hồi lâu, cô bình tĩnh nói:

“Được, tôi đồng ý với anh.”

Ngu Tư Ngôn cái gì cũng chưa nói, biểu tình nhàn nhạt không gợn sóng.

Gặp phải giờ cao điểm, xe lại thong thả bò trên con đường táo bón, bầu không khí trong xe càng thêm ngưng trệ lại nặng nề.

Ánh mắt Mạc Sơ Hạ liên tiếp rơi vào khuôn mặt Ngu Tư Ngôn, do dự 10 phút, ánh mắt cô kiên định, nghiêm túc lại thành khẩn nói với Ngu Tư Ngôn:

“Ngu Tư Ngôn, người công ty các anh, từ hôm nay trở đi đều là ân nhân của Mạc Sơ Hạ tôi, anh càng là đại ân nhân của tôi, vậy nên có mấy lời, tôi nhất định phải nói.”

Ngu Tư Ngôn liếc liếc mắt Mạc Sơ Hạ đứng đắn,

“Nói đi.”

Mạc Sơ Hạ xuất ra thái độ chuyên nghiệp nói với Ngu Tư Ngôn,

“Tôi từ chỗ Hiểu Hi nghe được, anh cảm thấy làm tình rất dơ bẩn, đúng không?”

Sắc mặt Ngu Tư Ngôn nhất thời thâm độc, ánh mắt lại càng hung tợn.

Mạc Sơ Hạ ngửi thấy mùi thuốc súng nồng hậu, vội vã nói tiếp:

“Hiểu Hi đem loại chuyện này nói cho tôi biết, xác thực là cô ấy không đúng, nhưng anh đừng hiểu lầm ý tôi, anh hình như còn chưa biết nghề nghiệp của tôi đúng không, tôi là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp. Tình huống như anh tôi từng nghe nói tới, đây là chướng ngại tâm lý điển hình, nếu anh không sớm làm trị liệu, phần chướng ngại này sẽ theo anh cả đời, Ngu Tư Ngôn, tôi không có ý gì khác, chỉ là đơn thuần muốn tốt cho anh, anh là một người lãnh tĩnh, chúng ta có thể lý trí chút, lấy ra phần thản nhiên của người trưởng thành đến đối mặt với chuyện này, được không?”

Khí lạnh quanh thân Ngu Tư Ngôn được hòa tan một ít, cậu nghiến răng hàm, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc châm lên, hút vài lần rồi mới nói:

“Đây là chuyện của tôi.”

Mạc Sơ Hạ nhìn ra Ngu Tư Ngôn không muốn nói, vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên nhủ:

“Ngu Tư Ngôn, anh đã cứu tôi, tôi là thật lòng muốn giúp anh, anh còn trẻ như thế, không có khả năng cả đời đều như vậy, sự tình không giải quyết, tương lai về sau làm sao bây giờ, anh đã nghĩ tới chưa?”

Khói thuốc hun lên mắt Ngu Tư Ngôn, che giấu tổn thương ẩn sâu trong con ngươi, cậu không nói một lời hút thuốc, đoàn xe xê dịch lên phía trước 1m, cậu cũng lái xe bắt kịp 1m.

Nhìn ra thái độ Ngu Tư Ngôn buông lỏng, Mạc Sơ Hạ nói tiếp:

“Anh vẫn nhanh chóng trị liệu thì hơn, loại chướng ngại tâm lý của anh rất dễ tạo thành thay đổi tính hướng, đặc biệt sau khi thành niên, càng dễ gây ra nhiều loại bệnh tâm lý ẩn tính. Kỳ thực cái này trị liệu rất nhanh, khơi thông tâm lý mấy tháng, anh là có thể đi ra, chúng ta đều rõ ràng chuyện này rất quan trọng, vậy nên đứng ở góc độ một bác sĩ, tôi mong anh có thể xem trọng hơn. Nếu anh tin được tôi, tôi có thể miễn phí trị liệu cho anh.”

Ngu Tư Ngôn hút hết điếu thuốc, nghiền đầu lọc tàn thuốc vào gạt tàn, quay đầu thẳng tắp nhìn chằm chằm con mắt Mạc Sơ Hạ, mày kiếm đen đặc giãn ra, biểu tình nghiêm túc khiến đường cong dưới cằm cứng thêm,

“Trị liệu thì không cần, thế nhưng cô có kiến nghị gì, có thể nói xem.”

Mỗi người đều có nghịch lân của mình, không thể cho bất cứ ai ngỗ nghịch. Nếu không Ngu Tư Ngôn đã sớm trị liệu, hà tất chờ tới bây giờ.

Đã nói đến nước này, Ngu Tư Ngôn không muốn, Mạc Sơ Hạ chung quy không có khả năng cưỡng cầu, không thể làm gì khác hơn là lùi bước đưa ra kiến nghị,

“Anh không muốn trị liệu, vậy phải dựa vào ý chí của mình khắc phục nó, anh phải đi thử, chỉ cần anh bước ra được bước đầu tiên, con đường phía sau sẽ tốt lên.”

Ngu Tư Ngôn mặt không thay đổi, ánh mắt lúc sáng lúc tối, khiến người ta không rõ rốt cuộc cậu có nghe lời này vào tai hay không.

“Được rồi, chuyện này sau đó không cần nói nữa.”

Chủ đề bí mật vừa kết thúc, bầu không khí hai người trong nháy mắt xấu hổ, Mạc Sơ Hạ xoay chuyển tròng mắt, liếc đến một đống hộp cơm ở ghế sau, gượng ép cười nói:

“Chuyện của anh tôi làm phiền mọi người. . . May mắn, các anh hôm nay cũng coi như trong họa có phúc, tôi cũng thấy dễ chịu hơn.”

Nói đến cái này, khuôn mặt nghiêm túc xanh đen của Ngu Tư Ngôn lập tức tươi sáng, dáng cười đột nhiên tràn ra, bắt đầu tán gẫu,

“Đúng vậy, vậy mới nói, sự tình chưa đến phút cuối, ai cũng không biết là chuyện tốt hay xấu, Tái ông mất ngựa chưa chắc đã không phải phúc! Cô xem, an toàn của cô được đảm bảo, anh em của tôi cũng không còn nguy cơ, không chỉ như thế, tôi còn mang được bữa sáng ngon lành về cho họ, vậy mới nói, cô đừng nghĩ anh cô bị bắt xong sẽ phải ngồi tù, đã nghĩ đây là chuyện xấu, có tốt hay không, sau đó mới biết được!”

Ngu Tư Ngôn tâm tình tốt lên, Mạc Sơ Hạ cũng thở dài một hơi, nhưng nghe nghe liền hết chỗ nói rồi, cô đột nhiên phát hiện, đối với một tên tham ăn mà nói, chỉ sợ không có chuyện gì quan trọng hơn ăn. . .

Chiếc xe lửa đỏ mang theo không khí vui mừng vừa đến trước cửa công ty, trong nháy mắt đã bị một đám đàn ông lo lắng đứng đợi ào tới vây quanh chặt chẽ.

“Anh cả, thế nào rồi? Anh không sao chứ?”

Ngu Tư Ngôn vừa xuống xe đã bị vài cái tay lôi kéo trái phải xoay tròn vài vòng, áo cũng bị vén lên, mấy bàn tay thô ráp tìm tòi nghiên cứu kiểm tra trên xương sườn của cậu một lần, trong nháy mắt, lại kéo mở dây buộc quần.

“Được rồi được rồi, đều buông tay cho ông đây, tôi cái rắm chuyện cũng không có!”

Một cái phẩy tay vỗ ra toàn bộ móng vuốt, cậu cười mắng.

Một vòng người chung quanh rõ ràng không tin lời này của Ngu Tư Ngôn,

“Anh cả, có phải bọn họ khiến anh chịu uất ức không? ! Đám con bê kia, mấy ông đây đi lên Hiệp Tín tính sổ với đám đó.”

Ngu Tư Ngôn một cái vuốt hổ vỗ lên vai cái tên vừa chửi bậy,

“Cậu muốn tìm ai tính sổ!”

Cậu mở cửa ghế sau xe, nắm tay vắt trên cửa, ngón tay cái chỉ chỉ một đống hộp cơm lớn, lưu manh cười nói:

“Mấy người thấy tôi học miễn cưỡng vui cười từ bao giờ hả? ! Tôi nói không sao là không sao, thấy không, mang về từ Hiệp Tín, bữa sáng của mọi người, mau cầm đi ăn, lát nữa sẽ nguội.”

Cả đám đàn ông không động, cau mày cân nhắc biểu tình của Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn trừng mắt vờ nổi giận, một cước đá lên chân người đứng gần nhất, quát dẹp đường:

“Còn ngây ngẩn cái gì, mau lên!”

Cả đám lúc này mới yên tâm bắt đầu xách đồ lên, Ngu Tư Ngôn cầm hai hộp cơm, mắt không nhìn Mạc Sơ Hạ và Bạch Hiểu Hi đang ôm lẫn nhau, cười khanh khách đi lên tầng, vào phòng làm việc của Lữ Việt.

“Phắc!” Vừa đóng cửa, Ngu Tư Ngôn quay đầu liền kinh tủng phun một câu nói tục, dáng cười đều bị chấn đến vỡ tan.

Lữ Việt đắp mặt nạ bùn đáy biển, hé ra khuôn mặt màu chàm, mặt nạ sắp khô đem cơ mặt kéo căng thành một cái mặt nạ khác.

“Về rồi hả? Thế nào?” Lữ Việt môi cũng không động một chút.

Ngu Tư Ngôn thở ra, tức giận trợn trắng mắt với Lữ Việt, đem hộp cơm trong tay đặt lên trên bàn Lữ Việt, giật lại cái ghế ngồi xuống,

“Kết quả thần kỳ tốt, Hiệp Tín đồng ý để Mạc Sơ Hạ ở lại đây, cũng sẽ không tính sổ với đám anh em chúng ta, chuyện tìm người, bọn họ nói chúng ta không cần phải xen vào, chỉ cần trông chặt Mạc Sơ Hạ, nếu Mạc Sơ Hạ nhận được tin tức của anh cô ta, lập tức liên hệ họ là xong.”

Lữ Việt trừng lớn tròng mắt, mạnh thẳng người lại, không thể tin nổi nói:

“Hết rồi?”

Ngu Tư Ngôn lắc đầu,

“Chưa, bọn họ bảo tôi 7h sáng mai lại tới, ký một hợp đồng trọn đời, sau đó nghiệp vụ đòi nợ dưới 3 triệu của Hiệp Tín sẽ do chúng ta đảm đương, chỉ phải giảm 10% giá thị trường cho họ.”

Lữ Việt trừng mắt há mồm, mờ mịt nói:

“Sau đó thì sao?”

Ngu Tư Ngôn gõ gõ cằm,

“Sau đó Hiệp Tín gói cho tôi 30 phần cơm cà-ri mang về, à, đúng rồi, anh mau đem đống phân trên mặt rửa sạch đi, nhân lúc nóng mau ăn, ngon lắm đấy.”

Nói, tự cậu lại cầm lấy một hộp, mở nắp. (Vũ: một buổi sáng mà ăn lắm thế, đúng là cái đồ cật hóa mà!!!!)

Khuôn mặt buộc chặt của Lữ Việt cứng lại, tròng mắt sắp lồi ra ngoài,

“Cậu thì sao? Bọn họ có làm gì cậu không?”

Ngu Tư Ngôn cắn thìa nói:

“Tôi không phải ngồi đây rồi sao, có bị gì không, anh không thấy à!”

Lữ Việt sửng sốt một lát, lại nhào tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, lớn tiếng nói:

“Cậu nói cậu đi một chuyến chịu đòn nhận tội không chỉ không thiếu cánh tay ít cái chân, trái lại còn lôi được một chỗ dựa vững chắc cho công ty? !”

Biểu tình khoa trương da mặt dính dính, mặt nạ trên khuôn mặt trong nháy mắt nứt ra.

Ngu Tư Ngôn nâng nâng hộp cơm trong tay, rất không tán thành nói:

“Còn có cơm cà-ri.”

Lữ Việt sắc nhọn quát lên:

“Ông đây mới không tin, bọn họ ngày mai bảo cậu tới, tuyệt đối là muốn chỉnh cậu.”

Ngu Tư Ngôn cắn thịt gà chậm rãi nói:

“Bọn họ có bệnh hả, hôm nay có thêm Mạc Sơ Hạ, tôi còn có chút cố kỵ, sáng mai chỉ có mình tôi, bọn họ hôm nay không ra tay, đợi đến ngày mai tôi phòng bị, anh nghĩ chỉ số thông minh của họ đều là dầu diesel số 0 chắc!”

Lữ Việt kỳ thực cũng rõ ràng, Hiệp Tín nếu đã nói, vậy khẳng định là thật, đâu cần phải chơi trò âm mưu với hạng tôm tép như bọn họ.

Anh lau cặn bã trên mặt, kinh ngạc hỏi:

“Ai đồng ý với cậu? Có thể tin được không?”

Ngu Tư Ngôn tranh thủ thời gian vội vàng bỏ ra một tay, lấy ra danh thiếp trong túi quần, ném lên trên bàn.

Lữ Việt cầm lấy danh thiếp, vừa nhìn vừa lẩm bẩm:

“Trợ lý chủ tịch. . . Vậy là nói, đây là ý của CEO Hiệp Tín?”

Ngu Tư Ngôn cúi đầu ăn, hết sức chuyên chú.

Lữ Việt nặng nề ngã ngồi về ghế, ánh mắt sững sờ không có tiêu điểm, lúng ta lúng túng nói:

“Cậu mẹ nó quái thần rốt cục đụng phải âm hiểm! Cường cường liên hợp, quả nhiên không phải người bình thường có thể hiểu nổi.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: