[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 68

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

68

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 68

Đông Phương Bất Bại cố sức ổn định bước chân hạ xuống, quần áo trên người sớm thấm đẫm mồ hôi.

Chuyển dạ quá bất ngờ, y không kịp chuẩn bị, nhưng để y một mình sinh con, y vẫn làm được.

Liên đệ, rốt cuộc thì ngươi đang ở đâu…

Đông Phương Bất Bại không nhịn được ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong veo không một gợn mây, nắng chói chang, nhưng vẫn không xua tan được bàng hoàng u ám trong trái tim y.

A—-

Đông Phương Bất Bại dừng chân, cắn chặt răng. Y rõ ràng lần sinh này rất gấp, mới qua khoảng nửa giờ y đã qua năm sáu cơn đau, chỉ sợ sau sẽ càng ngày càng nhanh.

Hiện tại đang cử hành tụ hội của Ngũ Nhạc Kiếm Phái trên Tung Sơn, Tả Lãnh Thiền rất coi trọng việc này. Vì đề phòng có người thừa nước đục thả câu, nên trên núi hoàn toàn bị phong toả, đi đến đâu cũng thấy đệ tử Tung Sơn tay cầm kiếm đi lại tuần tra.

Đương nhiên mấy tên tiểu lâu la này không đáng để Đông Phương Bất Bại phải để mắt, nhưng với tình huống hiện tại của y, muốn xuống núi sợ rằng không nổi. Hơn nữa hai nhóc trong bụng e rằng đợi không nổi nữa rồi.

Đông Phương Bất Bại cười khổ, suy tư một lát, thừa lúc đau đớn vừa đình chỉ, cắng răng đề khí, phi thân ra sau núi.

Sau núi là hậu viện của phái Tung Sơn. Trừ đệ tử Tung Sơn bên ngoài, bên trong là nơi ở của gia quyến. Một môn phái lớn như Tung Sơn, từ phủ điện phía trước đến hậu viện phía sau cách nhau không gần, càng là nơi an toàn để ẩn thân.

Trước đây Đông Phương Bất Bại từng âm thầm đến Tung Sơn vài lần, đại khái cũng tìm hiểu qua hậu viện phái Tung Sơn. Chỉ là khi ấy nơi này được canh giữ nghiêm ngặt, y lại lén lút đến lúc tối lửa tắt đèn, nên không quan sát được kỹ. Y nhớ mang máng phía bắc hậu viện là nơi người nhà của chưởng môn ở, còn phía nam là nơi đệ tử cấp cao và gia quyến ở.

Lần đại hội ở Tung Sơn này, đại bộ phận vũ lực đều được Tả Lãnh Thiền điều đến phía trước, hậu viện liền trở nên thanh tĩnh, chỉ có vài bóng người thưa thớt.

Đông Phương Bất Bại biết cao môn đại phái như Tung Sơn nhất định có nơi khám chữa bệnh riêng. Một bởi vì nhân số trong phái nhiều, có ngã bệnh có tai nạn, cũng có bị thương khi chiến đấu, đều là chuyện thường, hở ra lại phải chạy ra ngoài tìm đại phu quá phiền phức. Lại thêm, Tung Sơn nằm trên núi cao, từ trên núi xuống đến thành trấn phía dưới không gần, nếu chẳng may có bệnh khẩn cấp, gọi đại phu không kịp thì hỏng. Phái lớn như vậy cũng không thiếu bạc, giống như nhiều nhà giàu phú quý khác, đều mời vài đại phu đến ‘nuôi’ trong nhà.

Ngô Thành là đại phu được phái Tung Sơn mời đến trụ. Năm nay gã không quá bốn mươi, vóc người nhỏ gầy.

Gã lên núi đã hơn một năm, chuyên trị nội khoa (*), đối với phụ khoa cũng có chút  thành tựu. Tiểu thiếp Tả Lãnh Thiền yêu nhất năm ngoái không cẩn thận sảy thai, để lại bệnh căn. Phái Tung Sơn vốn có hai đại phu, nhưng chỉ có sở trường ngoại khoa, nội khoa biết không nhiều, nên Tả Lãnh Thiền đặc biệt sai người đi mời riêng một vị đại phu chuyên về nội khoa và phụ khoa về, chính là Ngô Thành.

Diện tích của Tung Sơn rộng lớn, trên núi không ít nữ đệ tử, còn có người nhà của đệ tử cấp cao và trưởng lão, lại thêm nha hoàn và nữ tổng quản,… Kể từ khi Ngô Thành lên núi, liền nghiễm nhiên trở thành đại phu chuyên thuộc của nữ quyến trong phái.

Cũng may nữ đệ tử Tung Sơn cũng thân cường thể kiện, nha hoàn tổng quản cũng toàn ngừơi thô kệch khoẻ mạnh, bình thường rất ít khi sinh bệnh, đa số chỉ là kinh nguyệt không đều, thể hư nóng trong thông thường.

Ngô Thành này nhìn qua có vẻ có tuổi, nhưng thực ra y thuật có hạn, nếu không đã sớm tự mình mở y quán thu đồ đệ rồi, chẳng cần đợi đến tận lúc hơn bốn mươi tuổi vẫn còn chưa có căn cơ. Bất quá về phụ khoa gã quả thực là sở trường. Trước đây từng chuyên môn lăn lộn tại thanh lâu và nam quán, chuyên xem bệnh cho nữ tử thanh lâu, chuyện nữ nhân sinh nở gã nắm rất rõ. Tiểu thiếp kia của Tả Lãnh Thiền đều nhờ gã chữa mới tốt lên được, nếu không phái Tung Sơn cũng không mời gã ở lại ‘nuôi’ rồi.

Ngô Thành cảm thấy sống thế này rất tốt. Cuộc sống dựa lưng dựa dẫm vào đại thụ Tung Sơn so với gã phải lang thang bên ngoài thì tốt hơn nhiều lắm. Hơn nữa công việc lại nhẹ nhàng, đãi ngộ tốt, đúng là tuyệt hảo.

Ngô Thành đã có quyết định ở đây dưỡng già.

Mấy ngày này không khí ở Tung Sơn rất khẩn trương, gã cũng biết phía trước muốn mở cái gì mà đại hội võ lâm của Ngũ Nhạc. Tuy nhiên chuyện ấy chẳng can hệ gì đến gã, hậu viện không ảnh hưởng gì cả, nên gã cứ theo lẽ thường sống cuộc sống của mình. Đã vậy nhân dịp này nữ đệ tử ở hậu viện còn giảm đi phân nửa, việc của gã lại càng ít đi.

Hôm nay chẳng có việc gì làm, gã liền nhàn nhã đeo giỏ trúc lên lưng, ý định đi ra sâu sau núi hái thuốc.

Phái Tung Sơn cái khác không nhiều, nhưng rừng đặc biệt nhiều, bên trong thảm thực vật phong phú, có rất nhiều cây thuốc sinh trưởng, đối với đại phu mà nói, kể cả là đại phu hạng hai hạng ba như Ngô Thành, cũng là thiên đường..

Gã rời khỏi hậu viên thì gặp một nha hoàn, nha hoàn kia hỏi gã: “Ngô đại phu, ra sau núi hái thuốc sao?”

Ngô Thành tủm tỉm sờ hai râu dê, đáp: “Đúng vậy. Xuân Hương, lần trước thuốc lão phu cho phu nhân nhà các ngươi uống có hiệu quả không?”

Xuân Hương kia cười nói: “Phải đa tạ ngài, phu nhân nhà chúng ta bây giờ tốt hơn nhiều. Bệnh căn này từ khi phu nhân sinh đại thiếu gia thì bị, nhiều năm như vậy rồi vẫn không tốt lên, may mắn có đơn thuốc của ngài, phu nhân nhà chúng ta đã nói, đều nhờ công lao của ngài cả.”

“Không dám. Không dám. Đây đều là trách nhiệm của lão phu.” Ngô Thành ha ha cười. Trong lòng thầm nói, mấy bệnh phụ khoa nho nhỏ này của mấy vị phu nhân trong viện sao có thể so sánh với bệnh trạng của nữ tử thanh lâu? Với khả năng của gã thì chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Tuy vậy gã cũng rất đắc ý. Giang hồ lắm quy củ, ra tay thật hào sảng, Ngô Thành bỗng cảm thấy mình cũng trở thành nhân vật có tiếng tăm đến nơi rồi.

Gã cùng Xuân Hương lại tán dóc mấy câu, rồi mới cáo từ đi ra sau núi. Xuân Hương tuy chỉ là một nha hoàn, nhưng thắt lưng cũng mang bích kiếm, cũng biết chút võ nghệ. Nàng nhìn Ngô Thành chậm chạp đi, không quên chúc một câu: “Ngô đại phu, ngài tuyệt đối đừng đến phía trước nhé. Gần đây trong phái có chuyện, nhớ đi sớm về sớm.”

Ngô Thành không biết chuyện giang hồ, không để ý đáp: “Hiểu rồi. Đa tạ Xuân Hương cô nương nhắc nhở.”

Gã đeo giỏ trúc đi xuyên qua đình viện, men theo con đường nhỏ đi ra sau núi. Có hai đệ tử Tung Sơn canh giữ ở đường nhỏ này, nhưng bọn họ đã quen mặt Ngô Thành, liền gật đầu cho gã đi qua.

Ngô Thành men theo sơn đạo đi sâu vào núi, nguyên bản gã vẫn cúi đầu đi, thỉnh thoảng nhìn quanh quất cây cỏ xung quanh, xem có cây thuốc nào không, nhưng đột nhiên, gã thấy trước mắt mình xuất hiện một đôi chân.

Đó là một đôi chân rất bình thường. Giày bố đen tuyền, chất liệu thô, bàn chân dài, là của nam nhân.

Nhưng đôi chân này không tiếng động xuất hiện trước mặt gã, làm gã giật mình.

Gã ngẩng đầu, nhìn trước mắt là một đại hán to béo, lông mày rậm, hai má dày thịt, da dẻ ngăm đen, khôi ngô khoẻ mạnh, nhưng bụng lại to oạch. Hơn nữa không biết có phải gã có ảo giác hay không, gã cứ cảm thấy bụng đại hán này động động, mồ hôi đầm đìa, thấm ướt cả quần áo.

Có câu gọi là người đến không có ý tốt, người tốt thì không thấy đến. Tại lúc tất cả mọi người còn ở phía trước chăm chú theo dõi đại hội Ngũ Nhạc phái, thì ở sâu sau núi vắng vẻ này gặp phải người kỳ lạ như vậy, ai trong lòng cũng phải thầm lo sợ một phen.

Nhưng dù sao ở đây cũng là địa bàn của phái Tung Sơn, Ngô Thành không cần phải sợ quá. Gã chần chờ rồi nói: “Vị tráng sĩ này không biết có chuyện gì? Đại hội Ngũ Nhạc Phái đang cử hành ở Phong Thiện Đài phía trước, chắc ngài là lạc đường đi?”

“Ngươi là đại phu ở hậu viện?”

Giọng của đại hán kia thật lãnh liệt, nhưng kỳ dị là thanh âm rất dễ nghe, so với vóc người thô kệch và tướng mạo của y rất không hợp.

Ngô Thành bắt đầu chột dạ, lắp bắp nói: “Đúng, đúng vậy….”

Đại hán kia không đợi gã trả lời xong, cũng không biết là làm thế nào, Ngô Thành chợt thấy cơ thể nhẹ bẫng, bị người cắp theo phóng đi.

Gã kinh hãi muốn chết, há miệng muốn la lên, lại phát hiện miệng mình ngáp ngáp chứ tuyệt không phát ra thanh âm nào.

Này là, này là bị điểm huyệt rồi đi…

Ngô Thành sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột rớt tong tỏng.

Người túm được gã không phải ai khác, chính là Đông Phương Bất Bại. Lại nói vận may của Đông Phương Bất Bại cũng không tệ, y chạy vào hậu viện phái Tung Sơn là muốn tìm một người biết y thuật giúp y sinh. Chỉ là phái Tung Sơn rất lớn, y lại sắp sinh đến nơi, lại không có chuẩn bị, đành chạy đến phía nam hậu viện trong ký ức. Vừa lúc gặp phải Ngô Thành đen đủi đeo giỏ trúc đi hái thuốc.

Nếu chỉ là vậy Đông Phương Bất Bại cũng không dám chắc gã là đại phu, lại vừa lúc nghe đến đối thoại của gã cùng nha hoàn Xuân Hương kia, mới biết sự tình.

Đông Phương Bất Bại trở mình chạy vào nơi ở của Ngô Thành, tìm được phòng thuốc của gã, rồi mới đuổi theo gã, bắt người chạy đi. Hết thảy mọi chuyện xảy ra trong thời gian không quá một nén nhang.

Đông Phương Bất Bại bắt được người liền nghĩ cách muốn xuống núi, trở lại trang viên chính mình chuẩn bị để chờ sinh. Nhưng y cũng biết xuống núi bây giờ không còn kịp rồi, đành bắt Ngô Thành chạy sâu ra sau núi.

Ngô Thành sợ đến nỗi miệng niệm a di đà phật. Gã nhìn cảnh quan vùn vụt lướt qua, mặt mũi trắng bệch.

Tốc độ này, còn mang theo một người, không phải người à!

Lúc này khoé mắt Ngô Thành thoáng nhìn, đột nhiên nhìn thấy một tấm bia đá lướt qua, không khỏi sợ hãi hô một ngụm khí.

Đây là cấm địa phái Tung Sơn, không vào được! Không vào được nha!

Ngô Thành ở đây đã hơn một năm rồi, vừa đến đệ tử Tung Sơn đã nghiêm mặt cảnh cáo gã, sâu sau núi Tung  Sơn có một cấm địa, ai cũng không được vào! Nếu phát hiện có kẻ xông vào, giết không tha!

Trong hậu viện cũng có nha hoàn từng nói cho Ngô Thành, đi hái thuốc đến đây nhất định phải đi đường vòng. Từng có người đi nhầm vào cấm địa, bị chưởng môn một kiếm tử hình.

Ngô Thành vốn nhát gan, chuyện ấy luôn nhớ kỹ trong lòng. Lúc này liếc thấy tấm bia đá, thật đúng là khổ mà nói không lên lời.

Đột nhiên gã thấy người lại nhẹ, tiếp theo nặng nề ngã sấp xuống đất, đau đến xương cốt long cả ra, rên rỉ thành tiếng, mới đột nhiên phát hiện hoá ra mình nói chuyện được rồi.

Ngô Thành sợ đến nỗi chạy cũng không dám, chỉ là cong hai đùi bò bò về phía sau.

 

Hết chương 68.

Chú thích:

(*) Nội khoa: các bệnh ‘người lớn’, các bệnh về nội, nội tạng, huyết áp,… chữa bằng thuốc trị từ trong ra. Phụ khoa: các bệnh của phụ nữ, sinh sản, nội tiết,… Ngoại khoa: cắt mổ xẻ, khâu vá thương tật,… chữa từ ngoài vào, động dao kéo hoặc bôi rịt thuốc, vết thương hở.

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: