Trái chủ hãn phu – Chương 39+40

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 39+40

Chương 39: Độc dược.

Hạng Tường muốn tìm một người, có thể nói là dễ dàng, dù có trốn trong một kẽ đá xa tận chân trời góc biển, anh vẫn có thể bắt được.

Mạc Thanh Phong dù có trốn trong một xó nhỏ không ra, cũng không ngăn được Hạng Tường hắc bạch lưỡng đạo lục soát truy lùng.

Ngay từ đầu không đi tìm, chẳng qua là vì Hạng Tường muốn gõ cảnh báo cho đám người cao tầng của Hiệp Tín, nhiều năm an nhàn như vậy khiến tất cả trở nên buông thả, cơ hội tốt như thế, vừa lúc có thể lợi dụng chỉnh đốn toàn bộ công ty. Nhưng lần này liên quan Ngu Tư Ngôn, thì lại là chuyện khác, một ngày chưa tìm ra Mạc Thanh Phong, bé con nhà anh lại thêm một ngày chịu khổ.Ngay khi Ngu Tư Ngôn sung sướng cắn cơm ăn, “Lệnh truy nã” của đại chủ tịch Hạng cũng đã truyền tới Tổng bộ cảnh sát tư pháp và phố người Hoa tại New York, cấp tốc lùng bắt ở một nơi khác trên trái đất được triển khai suốt đêm.

Ngày thứ tư Ngu Tư Ngôn ký hợp đồng với Hiệp Tín, Mạc Thanh Phong ẩn thân trong một quán trọ nhà ô tô tại New York đã bị tìm được!

“Các cô có thể đi.” Ngu Tư Ngôn vừa nhận được tin tức Hiệp Tín đưa tới, chuyện thứ nhất làm chính là đuổi người.

Ngu Tư Ngôn đột nhiên vào cửa, trực tiếp ném ra một câu như vậy, Bạch Hiểu Hi và Mạc Sơ Hạ đều có chút không phản ứng tới,

“Gì cơ?”

Chuyện này sáng tỏ nhanh như vậy, tâm tình Ngu Tư Ngôn không tệ, kiên trì giải thích vài câu,

“Đã tìm thấy Mạc Thanh Phong, đang trên máy bay áp giải trở về, các cô có thể đi khỏi chỗ tôi rồi!”

Mạc Sơ Hạ vừa kinh vừa sợ đứng lên,

“Tìm thấy anh tôi rồi? Nhanh như vậy?”

Ngu Tư Ngôn nhún nhún vai, đây mới là thực lực của Hiệp Tín,

“Cô không cần biết Hiệp Tín làm thế nào tìm được, dù sao chính là đã tìm thấy, cô hiện tại tốt nhất là mau đi tìm luật sư giỏi,  kéo một chút quan hệ, hoặc là đi xin Hiệp Tín, cho anh cô về sống dễ chịu hơn.”

Có thể nhắc nhở người lợi dụng bản thân đến mức này, Ngu Tư Ngôn xem như là đủ trượng nghĩa và khoan hồng độ lượng, nhưng không nghĩ tới, có người lại càng được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Bọn tôi lấy tiền đâu đi mời luật sư giỏi, Lữ Việt không phải ở ngay đây sao, hơn nữa muốn nói tới quan hệ, hiện tại các anh có cả hợp đồng với Hiệp Tín, coi như là người một nhà, anh giúp bọn tôi đi Hiệp Tín nói vài lời đi chứ.”

Bạch Hiểu Hi nghiêm túc nói với Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn cười lạnh một tiếng, trào phúng nhìn chằm chằm Bạch Hiểu Hi, cậu thật không nghĩ tới, cô gái hào phóng lúc trước cậu coi trọng, bản tính lại chẳng biết xấu hổ như thế.

Mạc Sơ Hạ nghe Ngu Tư Ngôn hừ lạnh, trong lòng căng thẳng, nghiêm mặt quát dừng nói:

“Hiểu Hi! Cậu còn ngại chưa đủ phiền người ta hay sao!”

Bạch Hiểu Hi bị Mạc Sơ Hạ đè lại, ậm ừ ngậm miệng, Mạc Sơ Hạ túm cổ tay Bạch Hiểu Hi, gật đầu nói với Ngu Tư Ngôn:

“Xin lỗi, khoảng thời gian này làm phiền mọi người, chúng tôi sẽ đi ngay, chờ xử lý xong việc, tôi sẽ tới cửa cảm ơn.”

Ngu Tư Ngôn không cần lời cảm ơn, chỉ cầu khôi phục yên ổn như ngày xưa, cậu khoát khoát tay với Mạc Sơ Hạ,

“Đừng quên chuyện cô đáp ứng tôi.”

Mạc Sơ Hạ gật đầu, túm Bạch Hiểu Hi nhanh đi ra ngoài, đi vài bước, cô dừng lại, quay đầu nói với Ngu Tư Ngôn:

“Ngu Tư Ngôn, cảm ơn anh, anh cũng vậy, đừng quên chuyện tôi nhắc anh!”

Ngu Tư Ngôn bễ nghễ liếc mắt Mạc Sơ Hạ, liếm liếm răng nanh, xoay người vào phòng làm việc Lữ Việt.

“Hai vị tôn đại phật kia rốt cục mời đi rồi?” Lữ Việt cười như không cười hỏi.

Ngu Tư Ngôn thở phào một hơi,

“Ừ.”

Lữ Việt ngã nằm lên ghế dựa, khoa trương giang rộng hai tay, mặt thẳng trần nhà,

“Thần linh ơi, ngài rốt cục hiển linh!”

Biểu tình Ngu Tư Ngôn nặng nề, vẻ mặt khổ tư ngồi không nói chuyện.

Lữ Việt đùa giỡn không nhận được tiếng vỗ tay hay mắng chửi, bồn chồn nhìn về phía Ngu Tư Ngôn, liếc mắt liền nhìn ra người này có tâm sự,

“Làm sao vậy? Lại có chuyện gì?”

Ngu Tư Ngôn lắc đầu, dừng hồi lâu mới hé miệng, lại ấp úng một hồi, nói:

“Anh nói, tôi có phải là nên thử thử phụ nữ không?”

Dây anten nhỏ trên đỉnh đầu bát quái của Lữ Việt “Tít tít tít tít” điên cuồng vang lên, trong chớp mắt hai tròng mắt biến thành bóng đèn 1000 oát, sáng đến chói mắt,

“Cậu rốt cục nghĩ thông suốt?”

Ngu Tư Ngôn miệt thị liếc mắt lão già bà tám này,

“Tôi đâu thể cứ thế mãi!”

Lữ Việt cười đến vừa tiện vừa gian,

“U, đây là dự định vứt bỏ nữ thần tay phải của cậu? !”

Ngu Tư Ngôn lạnh mặt, mắt đao hung ác bổ vào đỉnh đầu Lữ Việt.

Lữ Việt một chút cũng không sợ dao nhỏ rơi xuống đầu, hai tay chụm thành bông hoa đặt dưới cằm, chớp mắt to đắc ý nói:

“Cậu muốn tôi tìm phụ nữ hay là ra chủ ý cho cậu ?”

Ngu Tư Ngôn chau mày,

“Hai cái này không phải giống nhau sao.”

Đùa giỡn lãnh xử nam thật không có ý nghĩa, Lữ Việt méo miệng,

“Tôi biết một chỗ, sạch sẽ, rất thích hợp loại tình huống giống cậu, chỉ là giá cả tương đối cao, ít nhất cũng phải 5 nghìn, tốt hơn cũng trên 10 nghìn.”

Ngu Tư Ngôn không quá lo lắng vấn đề giá cả,

“Có sạch hay không không phải đều như nhau sao, anh cũng biết bệnh của tôi rồi đấy.”

Lữ Việt vẻ mặt cao thâm cười,

“Tôi làm việc, cậu còn lo lắng gì nữa, nếu cậu muốn chữa, tôi khẳng định giúp cậu, cậu còn không tin tôi sao?”

Ngu Tư Ngôn khinh bỉ liếc nhìn Lữ Việt,

“Tôi mà tin nhân phẩm của anh thì đã hỏng sớm rồi.”

Dáng cười Lữ Việt cứng đờ, Ngu Tư Ngôn nói tiếp:

“Anh thề đi, nếu không làm tốt, anh liền hủy dung.”

Sắc mặt Lữ Việt suy sụp, tàn bạo trừng Ngu Tư Ngôn cả buổi, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tôi – thề!”

Ngu Tư Ngôn sảng khoái đứng lên, đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói:

“Được rồi, tôi đi nói cho mọi người, tối ngày mai cùng đi, tụ họp năm mới + giải quyết chuyện phiền lòng + công ty nhận một đơn hàng lớn, mọi người cùng nhau vui vẻ.”

Cửa vừa đóng 2 giây, ‘Lạch cạch’ một tiếng lại mở ra, Ngu Tư Ngôn thò đầu vào,

“Chỗ kia gọi là gì?”

Lữ Việt cầm máy tính cầm tay điên cuồng bấm, yêu thương tính tính chi phí tối mai, khóc ra máu nói:

“Hải Thiên Nhất Tuyến.”

. . .

“Chuyện này giao cho các anh, nếu ngay cả cái này cũng xử lý không tốt, các anh đều tự thân đi dọn đồ đi.”

Hạng Tường từ trên ghế đầu hội nghị đứng lên, cuối cùng nhắc nhở mấy tổng giám đốc đang ngồi một câu, xoay người bước đi.

Trở lại phòng làm việc chủ tịch, trợ lý lật thời gian biểu báo cáo với Hạng Tường,

“Chủ tịch, mai là lễ trưởng thành của nhị thiếu gia, ngài xem có cần tôi sắp xếp một chút không.”

Hạng Tường khoảng thời gian này dù bận, nhưng sinh nhật 18 tuổi của Hạng Phi anh vẫn không quên,

“Không cần.”

Hạng Tường và Hạng Phi từ nhỏ đều đã ra vào đủ loại trường hợp, đã sớm chán ghét mời tiệc hư tình giả ý, thật vất vả mới tới sinh nhật, đương nhiên không muốn khiến bản thân cực nhọc.

Sau khi trợ lý lui ra, Hạng Tường cân nhắc một hồi, gọi điện thoại cho Hạng Phi,

“Ngày mai sinh nhật dự định làm thế nào?”

Hạng Phi không ngờ Hạng Tường còn nhớ rõ sinh nhật của mình, càng không ngờ Hạng Tường lại hỏi ý kiến mình, nhất thời vui vẻ cực kỳ, cao hứng bừng bừng ồn ào:

“Anh, anh thật là bước vào con đường nhân tính hóa rồi!”

Hạng Tường cong lên dáng cười trong nháy mắt, nhưng thanh âm như trước lạnh lùng,

“Còn lắm mồm thì không làm nữa.”

Hạng Phi ha hả cười, muốn nói lại thôi kì kèo hồi lâu, một câu bên mép cũng không nhổ ra được.

Hạng Phi từ nhỏ là do Hạng Tường chăm tới lớn, Hạng Tường nghe tiếng thở dốc bất quy tắc trong điện thoại liền biết trong bụng Hạng Phi cất giấu cái gì,

“Chỉ lần này thôi!”

Hạng Phi dừng một giây, lớn tiếng hoan hô:

“Anh ruột muôn năm!”

Hạng Tường mang theo nụ cười tắt điện thoại, lại gọi cho Tiêu Vĩ.

“Cậu tìm một chỗ thích hợp, ngày mai Hạng Phi sinh nhật ở chỗ cậu.”

Tiêu Vĩ không chút ngạc nhiên, y như chỉ chờ điện thoại của Hạng Tường tới,

“Tôi đã sớm chuẩn bị cho cậu rồi, Hải Thiên Nhất Tuyến.”

Hạng Tường trầm ngâm trong chốc lát,

“Ngày mai chuẩn bị mấy tên non.”

Tiêu Vĩ đắc ý dào dạt khoe khoang,

“Cái này tôi cũng đã sớm thu xếp xong, chỉ chờ Tiểu Phi Phi của chúng ta đến phá thân, hơn nữa tôi cũng đã dặn dò người dưới, đứa em nhà cậu có thể yên tâm lớn mật mặc đồ nữ đến chơi, tôi. . .”

“Tút tút tút. . .”

Bên tai trận trận tiếng máy bận, trên mặt Tiêu Vĩ xấu hổ, mắng vào trong điện thoại:

“Ông đây rủa cậu bị sẹo nhỏ kia nghẹn chết!”

. . .

Buổi tối 9h ngày thứ hai, Ngu Tư Ngôn mang theo hơn mười người xuất hiện ở cửa chính Hải Thiên Nhất Tuyến.

Lữ Việt đem thẻ hội viên kim cương đưa cho lễ tân ở cửa, đại đội ngũ oai oai hùng hùng được dẫn tới phòng riêng xa hoa trên tầng 2, đi tới cửa, Ngu Tư Ngôn đột nhiên dừng lại,

“Mọi người cứ chơi đi, tôi sẽ về ngay.”

Lữ Việt vội túm cánh tay Ngu Tư Ngôn, kéo đến một bên hàng lang, đè thấp thanh âm nói:

“Mẹ nó đừng nói là cậu muốn lâm trận bỏ chạy đấy nhé, cậu biết ông đây vì kiếm cái thẻ kim cương mà mất bao nhiêu công sức không!”

Ngu Tư Ngôn liếc nhìn cửa phòng,

“Tôi ra chỗ quầy bar uống một chút, nhiều người đang nhìn như vậy.”

Ngu Tư Ngôn chỉ mới 22 tuổi, dựa vào một thân khí phách thuyết phục hơn 10 gã đàn ông huyết boong boong, nếu như một hồi phát bệnh không tiện trước mặt mọi người, cậu còn tạo uy tín thế nào, vậy nên quá chén bản thân trước, để ngừa vạn nhất, mới là bảo hiểm.

Lữ Việt thật sâu liếc nhìn Ngu Tư Ngôn, vỗ vỗ vai cậu, cái cằm tinh xảo giương lên,

“Đi đi, đừng đi quá lâu.”

. . .

“Cậu thật yên tâm để nó tự do đi đánh bắt thức ăn ngoài?”

Trong phòng làm việc trên tầng cao nhất câu lạc bộ Hải Thiên Nhất Tuyến, Tiêu Vĩ và Hạng Tường ngồi cách nhau một cái bàn, rất thảnh thơi ngồi xem kịch câm Chaplin.

“Tôi có cách nào, người của cậu nó chướng mắt.” Hạng Tường bưng rượu lên, nhấp một ngụm.

“Hai anh em nhà cậu đều khó hầu hạ như nhau.”

Chất lỏng theo yết hầu trượt vào trong dạ dày, nóng như lửa đốt, thanh âm từ tính của Hạng Tường pha thêm một chút khàn khàn, trĩu nặng gợi cảm,

“Thằng nhóc kia rất tinh, không cần lo.”

Anh ruột còn không lo, anh làm anh nuôi gấp cái gì. Tiêu Vĩ bĩu môi, đem đường nhìn hướng về phía bộ phim trắng đen không tiếng động trên vách.

. . .

Ngu Tư Ngôn một mình ngồi trước quầy bar, rượu Gin mạnh nồng một cốc lại một cốc uống, y như trút nước, không qua bao lâu đã hết hơn nửa chai, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

Nhưng dù là vậy, độ nhạy của cậu cũng không chút nào giảm bớt, đường nhìn bay tới từ đối diện bị cậu dễ dàng bắt được.

Hạng Phi từ rất xa nhìn chàng trai ngồi trước quầy bar, luôn luôn có loại cảm giác như đã từng quen biết, đang muốn tiến sâu tìm tòi nghiên cứu, không nghĩ tới trong nháy mắt ánh mắt oai phong của người kia lại đối diện với cậu.

Hạng Phi chỉ nghe thấy tiếng trái tim kịch liệt va chạm, máu thẳng xông lên não, trai đẹp trên hình chụp của em!

Ngu Tư Ngôn nhìn thiếu nữ khoảng 1m7 có mái tóc quăn dài phía xa xa, tuy không phải loại cuồng mặt đẹp, nhưng cậu cũng không nhịn được dừng lại vài giây trên khuôn mặt không trang điểm kia.

Ngũ quan của Hạng Phi di truyền từ mẹ, rất tinh xảo, hơn nữa khuôn mặt búp bê cộng thêm hầu kết không rõ ràng, một ngày mặc đồ nữ, đội tóc giả, bề ngoài thanh tú ngây thơ trong nháy mắt diễm áp quần phương.

Ngu Tư Ngôn híp híp mắt, cô gái này cũng không tệ lắm.

Hạng Phi đang cân nhắc làm sao quyến rũ nam thần lãnh khốc này, lại thấy nam thần ngoắc ngón tay với cậu.

Ngu Tư Ngôn thấy mây đỏ trồi lên khuôn mặt cô gái kia, bước nhỏ đi đến chỗ cậu, trong lòng càng thêm thoả mãn, cậu lưu lạc kiếm sống nhiều năm, có phải non không, vẫn là nhìn ra được.

“Anh. . . Chỉ có mình anh?” Hạng Phi nói xong đã muốn tự cho bản thân một cái tát, lời dạo đầu này mẹ nó quá mất mặt!

Ngu Tư Ngôn trên dưới quan sát Hạng Phi một lần,

“Lễ trưởng thành sao?”

Hạng Phi gật đầu.

“Lần đầu tiên?”

Gật đầu.

“Coi trọng tôi?”

Hạng Phi hai mắt lóng lánh nhìn Ngu Tư Ngôn, quả nhiên là nam thần, thật khí phách!

Ngu Tư Ngôn trong lòng hiểu rõ,

“Độc thân?”

Hạng Phi chân thành hung hăng gật đầu, chỉ chờ anh thôi!

Ngu Tư Ngôn quả đoán buông rượu, quay đầu hỏi nhân viên pha chế rượu:

“Chỗ nào có phòng?”

Hạng Phi kéo lấy cánh tay Ngu Tư Ngôn, mím môi,

“Em đã đặt phòng rồi.”

Ngu Tư Ngôn không nói hai lời, đứng lên, giương cằm về phía Hạng Phi,

“Đi.”

. . .

Cửa phòng làm việc tầng cao nhất vang lên tiếng gõ cửa, Tiêu Vĩ nhìn chằm chằm màn hình, xem không chớp mắt gật đầu, thủ hạ đứng ở cửa lập tức mở cửa phòng, người đưa tin đi tới bên người Tiêu Vĩ, tiến đến bên tai Tiêu Vĩ nói vài câu, đưa lên một cái Ipad.

Tiêu Vĩ cười khẽ, cúi đầu nhìn ảnh chụp trong Ipad cười nói:

“Tiểu Phi bắt được con mồi rồi, chậc, ánh mắt quả nhiên không tệ, vóc người khuôn mặt này, chẳng qua hơi dã chút. . .”

Hạng Tường buông rượu đứng lên, chỉnh lý áo khoác một chút, nâng bước chân dài,

“Trông nó cho tốt.”

Tiêu Vĩ có chút không phản ứng tới, lắc lắc thân thể quát về phía bóng lưng Hạng Tường:

“Cậu đi? Tốt xấu cũng nên xem đầu đêm của em cậu hình dáng như thế nào chứ!”

Hạng Tường không dừng lại, thẳng biến mất ở cửa.

“Chậc, thằng bé Hạng Phi này gặp phải ông anh ruột như cậu thực đúng là mạng khổ!”

. . .

Ngu Tư Ngôn hiên ngang chí khí, rầm rộ vừa nói vừa đi, nhưng lúc vào phòng thật, trong lòng cậu lại có chút bồn chồn.

Cậu còn chưa đủ say. . .

Hạng Phi cũng sốt ruột, cậu là nam, nam thần vừa nhìn đã biết chưa từng dính tới đàn ông, nếu bị cự tuyệt, đêm trưởng thành đời này của cậu cũng quá thê lương rồi!

“Cái kia. . . Nếu không chúng ta cùng nhau uống một chút?” Hạng Phi thử đề nghị nói.

Cái này đâm trúng ý nguyện của Ngu Tư Ngôn,

“Được.”

Hạng Phi đi đến chỗ quầy bar nhỏ trong phòng, nhìn một loạt hãng rượu, ngực tính toán, nhất định phải say!

Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm bóng hình xinh đẹp của Hạng Phi, thầm nghĩ: nhất định phải lấy rượu mạnh!

Hai người không mưu mà hợp, cuối cùng, Hạng Phi lấy một chai Tequila ngồi về chỗ sô pha.

Ngu Tư Ngôn âm thầm thở dài một hơi, thật tốt quá!

. . .

Hạng Tường ngồi xe từ bãi đỗ xe ngầm đi ra, chẳng biết làm sao, trong lòng vẫn thấy sợ hãi, xe từ từ rời khỏi cửa câu lạc bộ, anh cũng càng lúc càng bứt rứt, khiến anh vô ý thức nhìn lại.

Ngu Tư Ngôn mua chiếc xe bán tải đỏ tươi quả nhiên là chuẩn xác, quá mẹ nó gây chú ý!

“Dừng xe!” Hạng Tường trầm giọng quát khẽ.

Tài xế vội vàng nhấn phanh.

Hạng Tường ấn xuống cửa sổ, ánh mắt thâm thúy tập trung vào nơi đỏ tươi kia.

“Ánh mắt quả nhiên không tệ, vóc người khuôn mặt này, chẳng qua hơi dã chút. . .”

Lời của Tiêu Vĩ lượn lờ trong não anh, một cái phỏng đoán xấu nổ tung trong đầu.

Hạng Tường móc ra điện thoại, mạnh mở cửa, nhanh như gió chạy về phía câu lạc bộ, tim đập chấn động khiến bên tai anh ong ong vang lên,

“Hạng Phi ở phòng nào?”

“Tiêu Nhiên Các, xảy ra chuyện gì?”

“Gửi tấm ảnh gã kia cho tôi.”

Tắt điện thoại, Hạng Tường một đường bước nhanh, Tiêu Nhiên Các tương đối sâu, hành lang gấp khúc vòng vo đặc biệt nhiều, anh nhịn không được mắng:

“Tiên sư nó nhiều khúc rẽ như vậy làm gì!”

Lời này không biết là mắng đường hay mắng chính mình.

Điện thoại di động leng keng vang lên, Hạng Tường cầm lên xem, trong nháy mắt hai mắt đỏ đậm, không chút nào chú ý hình tượng chạy vội đi.

. . .

Hạng Phi vỗ vỗ khuôn mặt Ngu Tư Ngôn, thấy người đóng chặt mí mắt, hô hấp nặng nề, rốt cục thở phào một hơi, may mắn gục, nếu không say ngã tuyệt đối là mình!

Cậu kéo xuống tóc giả, cố sức đem Ngu Tư Ngôn nửa kéo nửa khiêng đặt lên giường, nhìn chằm chằm thưởng thức khuôn mặt tuấn tú ngủ say của Ngu Tư Ngôn một hồi, Hạng Phi rất nhanh cởi quần áo, vươn tay về phía áo khoác Ngu Tư Ngôn.

. . .

Đột nhiên, cửa phòng mạnh mở, xé rách màn kiều diễm trong phòng.

Hạng Phi kinh hãi cả người run lên, còn chưa kịp tức giận, một tiếng gầm nhẹ chấn động điếc cả tai truyền tới,

“Ra ngoài!”

Hạng Tường nhìn Ngu Tư Ngôn trên giường, mặt mũi dữ tợn đáng sợ, có thể so với nộ thần, viền mắt như muốn nứt ra.

Hạng Phi chưa từng thấy Hạng Tường nổi giận đến vậy, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ, vẫn duy trì động tác vốn không có nhúc nhích.

Hạng Tường cắn chặt quai hàm, vài bước sải tới trước giường, không đợi Hạng Phi nói gì, một bàn tay khép lại trực tiếp đánh ngất.

Nghe tiếng bước chân từ xa tới gần, Hạng Tường giật lấy chăn bọc lại Hạng Phi, bế đi ra ngoài.

Tiêu Vĩ đi tới cửa chỉ thấy Hạng Tường ôm Hạng Phi hôn mê đi tới, nhất thời sắc mặt trầm xuống,

“Xảy ra chuyện gì?”

Hạng Tường ngăn trở đường nhìn của Tiêu Vĩ, đem Hạng Phi trong tay nhét vào trong lòng Tiêu Vĩ,

“Đưa nó sang phòng khác!”

Tiêu Vĩ nhanh chóng nhận lấy Hạng Phi, lại nhấc đầu, cửa phòng trước mặt cấp tốc đóng lại.

Bước chân dưới chân Hạng Tường nảy sinh ác độc chà đạp thảm lông dê, chà ra từng tia lửa.

Anh cởi áo khoác Âu phục, kéo mở cà- vạt, sải bước đến bên giường, đem khăn trải giường mạnh vén lên, đem Ngu Tư Ngôn bọc chặt chẽ, dùng cà- vạt vững chắc trói người thành cái bánh chưng, chỉ lộ ra cái đầu để thở.

Ngu Tư Ngôn uống quá nhiều, say như chết, cảm giác bị trói chặt y như cái kén khiến cậu khó chịu nhíu mày rầm rì vài tiếng.

Hạng Tường không vì Ngu Tư Ngôn nhíu mày mà tiêu tan lửa giận, anh bóp lấy cằm của Ngu Tư Ngôn, trong con ngươi lòe ra bạo ngược,

“Cậu dám tìm phụ nữ!”

Trả lời anh chỉ có trận trận mùi rượu Ngu Tư Ngôn thở ra.

Hạng Tường ngửi hương rượu nồng đậm, say theo.

Anh nhìn chằm chằm đầu lưỡi hồng hồng của Ngu Tư Ngôn, sóng mắt nhộn nhạo, bỗng mạnh cúi đầu xuống, một ngụm ngậm lấy đôi môi co dãn.

Hạng Tường hai tay ôm đầu Ngu Tư Ngôn, qua lại xoa nắn hai bên má, càng không ngừng đổi góc độ gặm cắn.

Hơn mười phút sau, thẳng đến Ngu Tư Ngôn say khướt bắt đầu khó chịu giãy dụa, Hạng Tường mới lưu luyến buông lỏng món ngon trong miệng.

Anh cúi đầu, trầm mê xoa ấn vết sẹo trước ngực Ngu Tư Ngôn, cuối cùng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt ngủ say của Ngu Tư Ngôn, ham muốn chiếm giữ hung ác độc địa không thể che giấu lập tức hiển lộ,

“Độc dược!”

Chương 40: Ấn ký.

Mùi rượu thuần hậu tràn ngập toàn bộ gian phòng, mà Ngu Tư Ngôn chính là ngọn nguồn của mùi hương say lòng người kia, khiến Hạng Tường mê say thần hồn điên đảo, lửa giận tràn đầy cũng dần dần tiêu tán.

Hạng Tường hai tay chống hai bên đầu Ngu Tư Ngôn, mắt sáng như đuốc đốt bỏng khuôn mặt Ngu Tư Ngôn, anh vươn tay xoa nắn gương mặt ngủ say, sức lực trên tay càng lúc càng lớn, ánh mắt cũng càng ngày càng hung ác, cuối cùng, anh hận không thể xé tan người này, nuốt chửng vào bụng.

Thẳng đến chà đỏ cả mặt Ngu Tư Ngôn, anh mới dừng lại động tác.

Chậm rãi nhổm người dậy, con mắt Hạng Tường không chút rời khỏi Ngu Tư Ngôn.

Hạng Tường có chút khiếp sợ, Ngu Tư Ngôn gây cho anh, là trước nay chưa có không thể dự liệu.

Anh cho rằng khi anh chạm vào Ngu Tư Ngôn, sẽ giống như cầm một cái bàn ủi nóng đỏ, nhiệt độ cao cắn vào tim khiến anh bị nướng chín từ trong ra ngoài, máu nóng bốc lên sẽ giống như nham thạch nóng chảy hòa tan anh.

Thế nhưng kỳ diệu là, khi thật tới gần Ngu Tư Ngôn, anh cảm giác không phải là lửa, mà là nước, nước trong sa mạc!

Trái tim giống như vùng đất khô cạn tìm thấy dòng nước trong lành, dễ chịu, yên ả, huyết dịch xao động không yên mấy tháng nay thoáng cái ngủ say.

Ngu Tư Ngôn là độc dược của anh, Hạng Tường ngay từ đầu đã biết.

Nhưng anh không nghĩ tới, Ngu Tư Ngôn cũng là giải dược, cùng nhau quấn lấy sinh mệnh anh.

Thành cũng là cậu, bại cũng là cậu.

Hạng Tường rốt cục hiểu, chất độc Ngu Tư Ngôn này, một ngày dính phải, cả đời khó cai, chỉ có thể càng lún càng sâu!

Anh đứng ở bên giường, cúi người dùng ngón tay cái vuốt ve cánh môi mỏng bị anh chà đạp đến sưng đỏ của Ngu Tư Ngôn, yêu hận đan xen nói:

“Là cậu trốn không thoát hay là tôi trốn không thoát. . .”

Ngưng mắt nhìn trong chốc lát, Hạng Tường đổi tay từ trên mặt đất nhặt lên quần áo của Ngu Tư Ngôn, cúi người, cởi khăn trải giường, lại ôm lấy Ngu Tư Ngôn, anh có chút không thuần thục mặc áo khoác cho Ngu Tư Ngôn, một mạch kéo khóa từ dưới lên trên cùng, một chút cũng không thừa lại, đem lồng ngực Ngu Tư Ngôn chặt chẽ che kín.

Cầm quần, Hạng Tường sóng mắt lưu chuyển, anh dùng mắt quét Ngu Tư Ngôn một trận, đột nhiên lật người cậu lại, cúi đầu, nhắm thẳng vị trí bình thường không ai chạm đến cắn một ngụm. (Vũ: ọc ọc ọc, háo sắc quá nga ~~~ *mắt lóe sáng*)

Là tuyên thệ cũng là chiếm giữ, càng là cắn ra ấn ký của riêng mình.

Một ngụm này của Hạng Tường không giữ lại một chút lực nào, trong nháy mắt miệng đầy máu tanh.

Kịch liệt đau đớn khiến mí mắt nhắm chặt của Ngu Tư Ngôn kéo ra một kẽ hở, loáng thoáng, cậu đụng phải một đôi mắt đen mang theo màu máu, trong nháy mắt có loại ảo giác bị hít vào xoáy nước sâu đen, bị bóng tối cắn nuốt, nhưng chỉ là trong phút chốc, lực rượu mạnh mẽ lại một lần nữa kéo cậu nhắm mắt lại.

Hạng Tường liếm sạch vết máu trên môi, cúi đầu thoáng nhìn dấu răng mình lưu lại, bàn tay xách tới, quần thể thao bị kéo lên, lại lật tay thít chặt dây quần, cuối cùng mở điều hòa trong gian phòng, một giây không dừng lại đi ra ngoài.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: