[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 69

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

69

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 69

“Ngươi… Lại đây!” Đại hán kia đột nhiên nói, hai mắt sáng quắc như mang điện trừng Ngô Thành.

Ngô Thành sợ đến run rẩy, lại không dám phản kháng, lề rề bò về phía trước, tốc độ rất chậm, hai đùi gần như còn chẳng nhấc lên.

“A—”

Trong bụng lại một trận đau đớn, Đông Phương Bất Bại không tự chủ được mà rạng chân, lưng dựa vào đại thụ, dần dần ngồi bệt xuống đất. Y nhìn không nổi bộ dạng chậm chạp của Ngô Thành kia, tức giận quát: “Nhanh lên!”

Ngô Thành giật mình hoảnng hốt, tay chân mềm nhũn, nhưng vẫn nhanh chóng bò qua.

“Đại, đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng a!”

Đông Phương Bất Bại ôm bụng, cắn răng nói: “Ngươi… Ngươi lại đây xem cho ta.”

Ngô Thành ngơ ngác: xem cái gì?

Mồ hôi lạnh men theo mặt Đông Phương Bất Bại chảy xuống, càng lúc càng đau hơn, nói: “Ta sắp sinh, ngươi mau đến đỡ đẻ!”

Cái gì? Gì… cơ? Đỡ đẻ?

Có phải nghe nhầm hay không?

Ngô Thành bò trên mặt đất, vẫn giữ tư thế quỳ xuống đất, mặt mờ mịt nhìn Đông Phương Bất Bại. Gã đang hoài nghi đại hán này có phải điên rồi không? Nhìn y như vậy, mình còn sợ? Ra là kẻ điên à?

Đông Phương Bất Bại dường như nhìn thấu nghi hoặc trong mắt gã, nhặt lên một phiến lá vàng, nói: “Thấy không?”

Ngô Thành vô thức gật gật.

Soạt một tiếng, phiến lá kia biến mất khỏi tay đại hán, phía sau có động.

Đông Phương Bất Bại nói: “Quay đầu lại nhìn đi.”

Ngô Thành ngơ ngác quay đầu lại, hai mắt thấy phiến lá yếu ớt kia đang vững vàng khảm lên thân câu sau lưng gã, đâm vào một hố sâu.

Đông Phương Bất Bại nói: “Không muốn cổ ngươi cũng như vậy chứ?”

Ngô Thành mặt trắng bệch, so với sắc mặt Đông Phương Bất Bại hiện tại còn khó coi hơn. Cổ gã gần như cứng nhắc không dám quay lại.

Đông Phương Bất Bại nói: “Đừng cho rằng ta thế này… thì ngươi có thể trốn được. Bóp chết ngươi còn dễ hơn giết một con muỗi. A—” Y ngửa người ra sau, tựa vào thân cây, dùng sức giữ bụng, lại một cơn đau. Cảm giác thật khó mà hình dung, so với chết còn khó chịu hơn.

Ngô Thành lúc này đột nhiên bình tĩnh lại, vẫn khônng dám ngẩng đầu nhìn Đông Phương Bất Bại, sợ đến mức bò đến trước mặt Đông Phương Bất Bại dập đầu, hoảng loạn nói: “Đại hiệp, đại hiệp… Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám! Ô ô ô, tiểu nhân chỉ là một đại phu nho nhỏ, xin đại hiệp tha mạng a! Tha mạng!”

Ngô Thành sợ đến tiểu ra quần, khóc rống.

Đông Phương Bất Bại vừa tức vừa đau, không kiên nhẫn quát gã: “Ta không cần mạng của ngươi. Chỉ cần ngươi giúp ta đỡ đẻ, ta còn có thể cho ngươi vinh hoa phú quý!”

“Được được! Tiểu nhân nhất định giúp ngài đỡ đẻ! Nhất định!”

Ngô Thành đầu óc trống rỗng, căn bản không biết mình nói cái gì nữa.

Đông Phương Bất Bại nhìn quanh quất, đây vốn là cấm địa Tung Sơn, chính là nơi an nghỉ của các đời trưởng môn và mộ kiếm, hoang vu vắng vẻ, không có người lai vãng.

Y là cố ý mang Ngô Thành đến đây, cũng không kịp tìm chỗ khác. Muốn tách khỏi người ngoài, chỉ có nơi này hoang vắng, an toàn nhất.

Y dùng lực đỡ dụng, lại cảm thấy bụng vừa mềm mại lại trở nên cứng rắn, phía dưới bành trướng hơn.

Đông Phương Bất Bại vứt hòm thuốc đến trước mặt Ngô Thành, ấm ách nói: “Nhanh lên… Xem phải làm thế nào thì làm… A—-”

Ngô Thành ôm hòm thuốc trước ngực, hình như làm vậy gã sẽ có thêm dũng khí, rôi mới phản ứng lại được là mình vừa mới nói cái gì.

Đỡ đẻ? Đúng vậy, đại hán này vừa mới nói mình giúp y đỡ đẻ…

Ngô Thành hai mắt lăng lăng rơi xuống bụng lớn của Đông Phương Bất Bại.

Này, này… đại hán này nói mình giúp y đỡ đẻ?

Đại não Ngô Thành một mảnh hỗn loạn. Nhưng thấy vẻ mặt Đông Phương Bất Bại bất thiện, hai mắt hung ác trừng mình, dưới thời khắc bị uy hiếp tảnh mạng, Ngô Thành vỡ lẽ, nghĩ đến thuật dịch dung giang hồ hay nhắc tới.

Thì ra đại hán này vốn là một nữ nhân. Nàng dịch dung thành hình dạng như vậy, lại chuyển dạ, nên muốn mình giúp nàng đỡ đẻ?

Ngô Thành nháy mắt nghĩ đến giải thích hợp lý này.

Vừa nghĩ vậy, gã lại nhìn xuống bụng Đông Phương Bất Bại so với người bình thường còn lớn hơn một vòng, liền tự cho rằng mình đúng.

Xem hình dạng bụng thế kia, chắc là đủ tháng rồi.

Bụng Đông Phương Bất Bại còn cử động, lấy y thuật và kinh nghiệm của Ngô Thành, liền xác thực là tình trạng chuyển dạ sắp sinh.

Hiểu rằng người trước mắt chẳng qua chỉ là một nữ nhân sắp sinh dịch dung thành, Ngô Thành liền không còn khẩn trương như vừa rồi nữa. Mặc dù còn rất sợ hãi không biết nữ ma đầu này có bóp chết mình không, nhưng đỡ đẻ cho nàng gã vẫn nắm chắc. Chỉ cần mình giúp nàng sinh thuận lợi, chắc sẽ tha cho mình một mạng đi?

Ngô Thành lấy lại bình tĩnh, bắt đầu cố gắng tranh thủ giành lại mạng sống của mình.

“Đại hiệp… À không không, nữ hiệp, nữ hiệp xin trước để tiểu nhân xem mạch cho ngài đã.”

Đông Phương Bất Bại không còn hơi sức đầu quan tâm đến xưng hô của gã, vươn tay ra, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.

Ngô Thành cẩn thận xem mạch cho y, chẩn đoán.

Ý? Kỳ quái?

Ngô Thành đơ ra xem một hồi lâu, không tự giác mà tự ngẫm lại mình.

Mạch tượng này mặc dù đúng là của người sắp sinh, nhưng hình như không phải của nữ? Sao lại giống mạch của nam nhân vậy nhỉ? Hơn nữa âm dương còn xáo trộn, giống âm mà không phải âm, giống dương mà không phải dương, thật sự là… kỳ lạ.

Đông Phương Bất Bại lại qua một cơn đau, thở mạnh.

Ngô Thành len lén nhìn y một cái, khuôn mặt y dịch dung thành thô tráng nhìn không ra cái gì. Lại liếc nhìn ngực y, cũng bằng phẳng, không có bộ ngực ‘nhấp nhô’ của phái nữ.

Cứ như người trước mắt này, trừ ra một bụng sắp sinh, thì không có cái gì giống một nữ nhân cả. Nữ nhân như thế mà cũng có người lấy à?

Ngô Thành thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra. Nghĩ một chút, nói: “Nữ hiệp, ngài phải sinh rồi. Nhưng mà… Nhưng mà…”

Đông Phương Bất Bại có chút hư nhược hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

Ngô Thành khó xử: “Sinh thì… phải… phải… kiểm tra hạ thân… Cái… kia có mở đủ không…”

Đông Phương Bất Bại hừ một tiếng. Mở đủ đã không phải tìm gã. Nhưng mà…

Đông Phương Bất Bại dù sao cũng sinh qua một lần, cũng từng tìm hiểu qua, bởi vậy chỉ nhíu mày, nói: “Giúp ta… cởi quần.”

Hả?!

Ngô Thành gần như cho rằng mình lỗi thính. Đại phu ấy mà, sẽ không tự mình đỡ đẻ cho nữ nhân. Một là nam nữ thụ thụ bất thân, hai là nữ nhân sinh sản là chuyện máu tanh dơ bẩn, trong lòng đại phu cũng không muốn phạm kỵ huý.

Ngô Thành trong lòng rất không vui, lại không dám trái lời Đông Phương Bất Bại, cả đầu đầy mồ hôi, run run hồi lâu, cuối cùng lấy dũng khí, tay lẩy bẩy vươn ra.

“Ngươi nói gì?!”

Dương Liên Đình gần như nhảy lên, tức giận nhéo Len.

Len thất thanh: “Nhẹ chút nhẹ chút, vẫn tới kịp, ngươi đừng kích động quá.”

Có thể không kích động được à?

Dương Liên Đình ngày đó ở quán trà nghe mấy người tám chuyện giang hồ, nói cái gì mà Đông Phương Bất Bại ở Giang Nam làm ra bao nhiêu chuyện lớn, cùng Nhậm Ngã Hành tranh giành quyền lực Nhật Nguyệt Thần Giáo. Dương Liên Đình vừa nghe liền biết tin tức này là Đông Phương Bất Bại thả ra để tung hoả mù, bên trong ngụ ý là muốn nói cho hắn biết y đang ở đâu, mau đến tìm y.

Lại nghe người nói Ngũ Nhạc Kiếm Phái muốn mở đại hội võ lâm, đoàn kết nhất trí đối phó Nhật Nguyệt Thần Giáo, Dương Liên Đình trong lòng chợt động, liền đoán được Đông Phương Bất Bại nhất định là ở đó.

Hiện tại hắn muốn đuổi đến Tung Sơn, phối hợp với Đông Phương Bất Bại.

Dương Liên Đình nghe tin tức của Đông Phương Bất Bại, chờ không nổi, muốn kéo Len chạy thật nhanh.

Len cả đoạn đường mang hắn từ bắc cực trở về, lại giúp hắn chữa trị tinh thần lực bị tổn thương, nên tinh thần lực của Len cũng tiêu hao rất lớn, mỗi một lần dịch chuyển xong đều phải nghỉ ngơi một thời gian. Dương Liên Đình mỗi khi hắn dừng lại nghỉ ngơi thì cưỡi ngựa chạy tiếp, không bỏ lỡ một khắc nào.

Len thấy cưỡi ngựa rất hưng phấn: “Cưỡi loài động vật này ta từng học rồi. Tại chỗ Yam lần trước có dạy ta, nó gọi là ngựa đúng không? Ha ha ha, cưỡi vui lắm, rất thú vị.”

Dương Liên Đình không nhin được ném hắn lên ngựa, nói: “Đừng nói nhiều. Chạy nhanh lên.”

Hai người chạy như bay, đến khi Len đủ tinh thần lực để dịch chuyển, Dương Liên Đình liền bỏ ngựa để Len cùng mình dịch chuyển không gian. Đến chỗ mới lại mua ngựa chạy tiếp.

Cứ như vậy, hai người chỉ mất 3 ngày liền chạy đến gần Tung Sơn.

Len dù sao chỉ là tinh thần thể, cưỡi ngựa chẳng vấn đề gì, Dương Liên Đình hai bắp đùi trong đã rách da chảy máu, cọ một chút cũng thấy đau. Không ngờ đúng lúc này, Len đột nhiên lại nói hắn cảm thấy tinh thần sóng của Đông Phương Bất Bại không ổn, có vẻ hai hài tử kia muốn ra rồi.

Dương Liên Đình gấp đến độ hai mắt đỏ bừng, giục Len mau tìm vị trí của Đông Phương Bất Bại.

Nhưng Len vừa mới kết thúc một lần dịch chuyển không gian, tinh thần lực có chút suy yếu, hơn nữa bọn hắn vẫn còn chưa gần Tung Sơn, không thể tìm được vị trí chính xác.

Dương Liên Đình thấy vậy thì tỉnh táo lại. Len lần này giúp hắn, tuy miệng nói là vì thí nghiệm, nhưng thực ra hắn tốn rất nhiều tâm lực. Hắn cùng Len là bạn tốt, thấy Len khổ cực như vậy, nếu tinh thần thể bị ảnh hưởng, so với mình càng không xong.

“Ta tự tìm. Ngươi không cần lãng phí tinh lực nữa.”

Dương Liên Đình vỗ vỗ Len, tự mình nhắm hai mắt lại, ngưng tụ tinh thần lực, triển khai tìm kiếm.

Len không ngăn cản. Hắn biết Dương Liên Đình hiện tại khôi phục đến đâu. Hơn nữa Dương Liên Đình và Đông Phương Bất Bại là phu thê nhiều năm, tinh thần lực hai người gắn bó với nhay, nhất định càng quen thuộc với dao động của đối phương.

Quả nhiên, Dương Liên Đình thăm dò một vòng, bình tĩnh lại. Hắn mở mắt, nói với Len: “Ta tìm được vị trí của y rồi. Ta đi trước, ngươi đuổi đến sau.”

Len đáp: “Ngươi có thể dịch chuyển không gian rồi à?”

Dương Liên Đình gật nhẹ, nhắm lại hai mắt, lại triển khai tinh thần lực mới khôi phục, cả người loé sáng rực rỡ, thân ảnh biến mất.

Hết chương 69.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: