Trái chủ hãn phu – Chương 41+42

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 41+42

Chương 41: Long ngâm hổ gầm.

Hạng Tường vừa ra khỏi phòng, liền nói về phía hành lang vắng vẻ:

“Hạng Phi đâu?”

Tiêu Vĩ từ góc tường sau cánh cửa phòng bước ra, thân hình quỷ dị y như âm hồn xuyên tường bay tới,

“Cậu còn nhớ nó là em cậu hả!” Tiêu Vĩ trêu tức, liếc liếc đũng quần đỉnh núi cao vót của Hạng Tường, không phúc hậu phì cười ra tiếng.

Hạng Tường không có tâm tư lảm nhảm với Tiêu Vĩ, giọng điệu nặng thêm,

“Người đâu? !”

Tiêu Vĩ lách đến trước người Hạng Tường, ngăn trở lối đi, cười gian trên khuôn mặt lóe ra dâm quang, y như con hồ ly trộm tinh.

“Hạng Phi ở phòng làm việc của tôi, chẳng qua cậu không muốn nói cho tôi biết người trong phòng là ai sao? Nếu không tôi sẽ không chăm người cho cậu.”

Hạng Tường đạm mạc liếc nhìn Tiêu Vĩ, nháy mắt tránh ra Tiêu Vĩ ngăn trở.

Tiêu Vĩ cũng không nóng nảy, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm ván cửa nói:

“Cậu không nói cho tôi biết, tôi không thể làm gì khác hơn là tự đi hỏi cậu ta.”

Hạng Tường dừng lại.

Tiêu Vĩ nghe tiếng bước chân đột nhiên dừng, hứng thú trong mắt càng thêm dày đặc, anh cố ý kéo dài câu nói nói:

“Có lẽ, chờ cậu ta tỉnh, tôi nói cho cậu ta, nhị công tử tập đoàn Tường Phi coi trọng cậu ấy. . .”

Còn chưa dứt lời, sau vai Tiêu Vĩ đã trúng một quyền, nện cho anh chúi về phía trước hai bước mới đứng vững, đau nhức đến xương lập tức xông lên đại não.

Ánh mắt Hạng Tường từ độc chuyển lạnh, giọng điệu cũng đông cứng,

“Đừng nhiều chuyện!”

Tiêu Vĩ thử giật giật vai, đau đớn toàn tâm cấp tốc ép ra mồ hôi lạnh, đệt, nứt xương rồi!

“Quả nhiên, đây là sẹo nhỏ cậu ngày nhớ đêm mong đúng không, ngay cả Tiểu Phi cũng không thể đụng vào, cậu còn ném người ở chỗ tôi làm gì? Chẳng lẽ cậu mẹ nó cậu em cứng lên rồi còn chưa xét duyệt xong? ! Cậu mà còn chưa xác định như vậy, vậy còn không bằng thành toàn Tiểu Phi.”

Hạng Tường nhất thời vẻ mặt tàn khốc, từng chữ nói:

“Cậu ấy là của tôi.”

Tiêu Vĩ vẻ mặt ngưng lại,

“Vậy còn chưa ra tay? !”

Hạng Tường thật sâu liếc nhìn Tiêu Vĩ, ném ra một câu xoay người nhanh chóng rời đi,

“Đừng cho cậu ấy biết tôi từng xuất hiện, cũng đừng cho cậu ấy biết thân phận của Hạng Phi.”

Tiêu Vĩ bưng vai ngưng mắt nhìn bóng lưng cao ngất của Hạng Tường, đường nhìn chậm rãi chuyển dời đến cửa phòng bên cạnh, anh xuất ra tinh thần dùng sinh mệnh để bát quái, cong môi cười về phía cửa phòng, long ngâm hổ gầm, màn kịch mở ra rồi!

. . .

Ngu Tư Ngôn là một người ngủ say, bình thường đụng gối một cái là ngủ, không quan tâm gặp phải cái gì, cậu vẫn là một đêm không mơ mộng.

Một người nếu không có cố kỵ, lại không có sợ sãi, chưa từng làm chuyện đuối lý, không xúc phạm tiểu nhân, vậy người đó lại càng không có ác mộng.

Ngu Tư Ngôn chính là như vậy, dù là tiết thanh minh hàng năm, cậu nhiều lắm cũng là không ngủ được, ác mộng gì gì đó, hơn mười năm rồi cậu chưa từng gặp.

Nhưng một đêm này, Ngu Tư Ngôn lại bị ác mộng quấn thân.

Cậu mơ thấy mình biến thành một con mãnh hổ oai hùng, sống trong khu rừng núi non trùng điệp rừng cây xanh mướt, thần bí khó lường, vô số chim quý dã thú đều thần phục dưới dâm uy của cậu, cậu là vương giả rừng rậm.

Nhưng có một ngày, cậu xông vào một góc sâu trong rừng rậm bất luận sinh vật gì cũng chưa bao giờ bước tới, đi tới đi tới, cậu bị lạc đường.

Đột nhiên, bầu trời đột nhiên tối đen, sét đánh chớp giật, trong rừng bốc lên tà khí mù mịt.

Một mảnh chung quanh tối om, cái gì cũng không thấy, cậu hoảng loạn chạy trốn, nhưng thế nào cũng không trốn thoát khói đen bao phủ, sấm sét trên bầu trời bỗng nhiên im bặt, cậu ngẩng đầu vừa nhìn, trên không trung một đôi mắt thú cực lớn lóe sáng như đá quý đen, thẳng chằm chằm nhìn cậu, đó là tâm huyết thú tính và săn bắt nguyên thủy, mang theo tuyệt đối uy nghiêm và kinh sợ không cho chống cự, băng hàn tận xương rồi lại khó dời mắt.

Toàn thân cậu lập tức cứng ngắc lạnh lẽo, bị đóng tại chỗ, một bước cũng không bước ra được.

Mãnh thú trong không trung bỗng lao ra mây đen cuồn cuộn, hiển lộ chân thân.

Một con rồng cực lớn thân hình khổng lồ màu đen tuyền thét lên tiếng rồng ngâm chấn động điếc tai, mở ra miệng máu, lộ ra từng chiếc răng nanh sắc bén như mũi khoan, thẳng tắp lao xuống chỗ cậu!

“A! !”

Ngu Tư Ngôn hoảng sợ kêu một tiếng, mở toang hai mắt, từ trên giường mạnh ngồi dậy, cả người mồ hôi nhễ nhại.

Chương 42: Trĩ sang.

Ngu Tư Ngôn thở phì phò, trừng thẳng mắt, sắc mặt trắng xanh đan xen, mồ hôi thấm ướt mái tóc.

Hoãn lại một hồi, hô hấp từ từ bình ổn, trái tim kịch liệt nhảy lên chậm rãi khôi phục yên bình.

Cậu cả mặt ướt sũng thở một hơi dài, xoa xoa cơ mặt căng cứng, lau đi mồ hôi trên mặt, tinh thần thả lỏng, đau đớn sinh lý lập tức phát tán.

Di chứng sau say rượu trong chớp mắt hiển lộ, huyệt Thái Dương thình thịch trướng đau, cái đầu cảm giác như muốn nổ tung.

Cảm giác khó chịu tích tụ khiến ngũ quan của cậu vặn vẹo, Ngu Tư Ngôn hé mắt nhìn một chút hoàn cảnh chung quanh.

Sao về công ty rồi?

Đầy người mùi rượu cùng với đau đầu vung mãi không ra kích khởi hồi ức của cậu.

Cậu không phải muốn lên giường với cô gái kia sao? Sau đó. . . Cậu uống say!

Vô ý thức cúi đầu nhìn thoáng qua chính mình, quần áo vẫn bọc trên người, nhưng mà mẹ nó thế này thì bó chặt quá rồi, vừa nhìn liền thấy không phải kiểu mặc quần áo như dân du mục của cậu.

Thô lỗ xé mở áo khoác đẫm mồ hôi, tích tụ cả người rốt cục giảm bớt một chút.

Cái khác cứ ném sang một bên, trước giải quyết một thân mồ hôi mới là vương đạo.

Ngu Tư Ngôn xoay người chuẩn bị vào phòng tắm tắm rửa, nhưng vừa định đứng lên, cảm giác đau đớn tập kích khiến cậu nhe răng trợn mắt, mắt nổ mắt xịt.

“Au. . .”

Cậu cứng người, sao mông lại đau như lửa đốt thế này? ! (Vũ: Sặc ~~ khụ khụ khụ, há há há!!!!)

Ngu Tư Ngôn từ trên giường đứng lên, cởi quần thể thao, kéo ra quần sịp, quay đầu nhìn, cái gì cũng không có!

Một miếng này của Hạng Tường, vừa lúc cắn ở chỗ bản thân Ngu Tư Ngôn không nhìn thấy, trừ khi là tách khe mông ra, bằng không đừng nghĩ nhìn ra vết tích.

Ngu Tư Ngôn có chút yêu sạch sẽ, cậu kéo kéo cơ mông, cảm giác ra vị trí vết thương, rất do dự có nên dùng tay sờ một cái lên vị trí tư mật kia không.

Trời giáng phúc tinh, đang lúc Ngu Tư Ngôn do dự, Lữ Việt đã bưng một bát cháo thịt nạc trứng muối đi vào.

“U, ngài rốt cục tỉnh rồi, bát cháo này của tôi hâm nóng đến lần thứ 3 rồi đấy!”

Ngu Tư Ngôn cũng không cấm kỵ, trực tiếp cởi quần ngoài ướt đẫm xuống,

“Sao tôi lại ở đây?”

Lữ Việt nặng nề đặt bát cháo lên tủ đầu giường, oán niệm quở trách nói:

“Cậu mẹ nó còn không biết xấu hổ nói, ông đây thật vất vả mới kiếm được tấm thẻ, muốn chơi hết mình, lại bị con bê nhà cậu làm hỏng.”

Ngu Tư Ngôn ngẩng đầu, nhíu mày, hoàn toàn bỏ qua trọng điểm của Lữ Việt,

“Những người khác đâu? Cũng không được chơi sao?”

Lữ Việt hận không thể xông lên ‘Bốp bốp’ cho cậu 2 cái tát, răng nanh đều lộ ra,

“Bọn họ chơi rất vui, hiện tại đều ở trong nhà ngủ bù, chỉ có ông đây chưa được chơi gì!”

Sắc mặt âm u của Ngu Tư Ngôn nhất thời sáng sủa một mảnh, không mặn không nhạt hỏi:

“À, là anh đưa tôi về hử?”

Giận tới cực điểm cũng liền bình thường trở lại, Lữ Việt hít sâu một ngụm, tươi sáng cười,

“Là tôi đưa ngài về, tôi dám không đưa ngài về sao? ! Nếu không phải tôi thấy cậu nửa ngày vẫn chưa về, đi ra ngoài tìm, mẹ nó cậu đã bị người ném ra cửa rồi!”

Ngu Tư Ngôn sửng sốt,

“Gì cơ?”

Lữ Việt liếc xéo Ngu Tư Ngôn, chanh chua nói:

“Cậu được lắm, con gái trong câu lạc bộ cũng dám loạn trêu.”

Ngu Tư Ngôn lại càng không hiểu,

“Cô. . . Cô ta không phải cái gì, nhân viên công tác sao.”

Lữ Việt tức không có chỗ xả,

“Khí chất của nhân viên công tác và tiểu thư thế gia có thể giống nhau sao, tôi thấy cậu thực sự là uống quá nhiều rồi, dử mắt đều bọc hết mắt rồi!”

Ngu Tư Ngôn sờ sờ mũi,

“Đó không phải câu lạc bộ cao cấp sao, tôi nghĩ khí chất nhất định không kém.”

Lữ Việt vươn đầu ngón tay chọc lên trán Ngu Tư Ngôn,

“Cũng không có khả năng cao cấp đến trình độ đó!”

Ngu Tư Ngôn nhúc nhích môi vài cái, ho khan vài tiếng, đường nhìn có chút ngại ngùng ném tới trên người Lữ Việt,

“Cái kia. . . Tôi và cô ta, cái đó. . .”

Lữ Việt trực tiếp tức đến nở nụ cười,

“Cái đó là cái gì? Cậu còn dự định xảy ra cái gì nữa? Nếu không phải trước khi xảy ra chuyện, người trong nhà người ta đúng lúc chạy tới, mang người đi, cậu cho rằng cậu say xong còn có thể tỉnh lại sao!”

Ngu Tư Ngôn con mắt đều thẳng, cậu hôm qua uống quá nhiều, ngay cả khuôn mặt cô nàng kia cũng không nhớ rõ, sau khi say đã xảy ra chuyện gì, càng không có một chút ấn tượng nào,

“Ý anh là. . . Cái gì cũng chưa xảy ra?”

Lữ Việt vẻ mặt thịt đau,

“Phí cả đống tiền của ông đây.”

Ngu Tư Ngôn ngốc sửng sốt một hồi lâu, sau đó tự giễu cười, khoát khoát tay,

“Quên đi, tôi không có duyên với mấy chỗ như thế, chuyện tìm phụ nữ dừng ở đây thôi.”

Lữ Việt nhất thời vẻ mặt không đành lòng nhìn Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn khí phách vung tay lên,

“Cái mặt anh như vầy là sao hả, xấu muốn chết, à, đúng rồi, anh xem hộ tôi, tôi đây là bị sao vậy?”

Nói, Ngu Tư Ngôn quay lưng lại, kéo xuống quần sịp của mình, chổng mông, tách mở khe mông quay về phía Lữ Việt.

Lữ Việt bị cảnh tượng trước mắt giết một cái không kịp trở tay, nhất thời cái mặt già nua phát thẹn, đỏ bừng một mảnh, mau chóng quay đầu, hét lên:

“Mẹ nó cậu chơi trò gì vậy, biến thái à!” (Vũ: khặc khặc khăc, mẹ ơi, đau bụng chết mất!!!!!!!!)

Ngu Tư Ngôn cường lắc lắc cổ, vô cùng nghiêm túc nói:

“Đều là đàn ông, này thì có cái gì! Chỗ này của tôi rất đau, có thể là bị thương ở đâu đấy, thế nhưng tự tôi không thấy! Ở đây cũng đâu có gương.”

Khuôn mặt Lữ Việt hướng về phía tường quát:

“Cậu có thấy ghê tởm không hả.”

Ngu Tư Ngôn còn muốn mau mau đi tắm sạch một thân dính dính, không nhịn được nói:

“Anh đừng có như đàn bà già mồm cãi láo được không, ông đây cũng đâu phải đi WC không chùi đít!”

Bị từ “Đàn bà” này kích thích, Lữ Việt miễn cưỡng liếc liếc mắt, khuôn mặt đỏ bừng chuyển trắng xanh.

Thật lớn thật rõ ràng một dấu răng, dấu răng chỉnh tề, hình răng vô cùng đẹp!

“Thế nào?”

Lữ Việt bình phục mưa rền gió dữ dưới đáy lòng, rất bình thản thuận miệng nói:

“Không sao, là. . . Là trĩ sang vỡ, cậu mau mặc quần vào đi.”

Ngu Tư Ngôn một bên kéo quần một bên bồn chồn,

“Tôi đâu có bị trĩ!”

Cái miệng của Lữ Việt, há ra là tuôn,

“Loại này là trĩ sang cấp tính, hôm qua cậu đột nhiên uống quá nhiều rượu, bị nóng trong, thành ra mọc trĩ ngoại, phỏng chừng là bị cậu dày vò quá mức, cọ vỡ rồi.”

Nói xong, tròng mắt anh vừa chuyển, bổ sung nói:

“Cậu đừng sờ tay vào, cái này tầm hai ngày sẽ khỏi, trên tay nhiều vi khuẩn, cậu sờ vào ngược lại dễ nhiễm trùng.”

Kỳ thực Lữ Việt không nói lời này, Ngu Tư Ngôn yêu sạch sẽ cũng sẽ không sờ vào.

Nếu không có vấn đề gì lớn, Ngu Tư Ngôn sải bước chuẩn bị đi tắm, thấy người muốn đi, Lữ Việt túm lại cánh tay Ngu Tư Ngôn, biểu tình tương đương tự nhiên hỏi thăm:

“Cậu có cảm giác gì khác không, ví dụ như. . . Ruột quặn đau, hoặc là cảm giác vết thương xé rách?”

Ngu Tư Ngôn khó hiểu nhìn thoáng qua Lữ Việt,

“Không có, au. . . Sặc, có chút, anh không nói tôi cũng không cảm thấy, cái bụng có chút khó chịu, tôi phải đi giải quyết trước.”

Lữ Việt kinh khủng vạn phần nhìn cánh cửa toilet đóng kín, tròng mắt lồi ra y như con cá vàng, một ngụm một ngụm hút không khí.

Đây là. . . Tiêu, tiêu chảy rồi! !

Lữ Việt quan sát Ngu Tư Ngôn nguyên một buổi sáng cuối cùng cho ra kết luận, Ngu Tư Ngôn ngoại trừ bị cắn một miếng, tuyệt đối không bị sao hết.

Ai thấy qua người bị thương trong cơ thể, mấy giờ sau đã mồ hôi như mưa ở trong sân bóng rổ hả?

Không chỉ dáng người mềm mại, bước tiến mạnh mẽ, cơ thịt cả người đều khổng võ hữu lực, lấy đà, nhảy bật, bỏ giỏ, không chút nào thua kém ngày thường.

Lữ Việt nhìn chằm chằm thân ảnh cuồng dã như mãnh thú trong sân bóng rổ, liên tiếp suy xét.

Sao chỉ cắn một miếng lại thôi nhỉ? Nếu đã cắn đến chỗ kia, ý đồ liền tương đương rõ ràng, hơn nữa thời gian dài như vậy, hoàn toàn đủ tới một lần.

Ngu Tư Ngôn nói cậu ta tìm một cô gái, nhưng dấu răng kia vừa nhìn là biết của đàn ông lưu lại, từ dấu răng ngay ngắn đến xem, người cắn xuống không phải xuất thân thế gia tốt đẹp thì chính là con cháu gia đình quân đội.

Vũ: khụ khụ, cái chương này thật 3 trấm quá đi, ta chết đây ~~~

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: